Rực rỡ thanh xuân
Chương 370

Hồi Hộp Ngưỡng Cửa: Lời Hẹn Ước Khẳng Định

3983 từ
Mục tiêu: Khắc họa trọn vẹn không khí hồi hộp, lo lắng của Long, Linh và gia đình trong những ngày chờ đợi kết quả thi đại học.,Tạo điểm nhấn cảm xúc khi kết quả thi được công bố, thể hiện phản ứng của Long và Linh cùng gia đình.,Dẫn dắt Long và Linh đến quyết định cuối cùng về định hướng trường đại học, ngành học, có thể đối mặt với thách thức về khoảng cách địa lý.,Củng cố và khẳng định tình yêu, sự đồng hành của Long và Linh trước ngưỡng cửa cuộc sống mới, biến những lo lắng thành lời hẹn ước kiên định.,Kết thúc Arc 5 một cách thỏa đáng, mở ra Arc 6 với những chương mới mẻ về cuộc sống đại học và thử thách của tình yêu xa.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Trần Thu Hà, Trần Văn Hùng, Trần Hoàng Anh, Lê Thanh Hương, Lê Quang Minh, Nguyễn Thị Bích, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai
Mood: Hồi hộp, lo lắng, lãng mạn, quyết đoán, tràn đầy hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn rực rỡ của Hạ Long đã nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Long và Linh, những dự định cho tương lai vẫn còn lung linh như những vì sao chưa kịp ló dạng. Lời hẹn ước và sự cam kết của họ tại Quán Cafe Sắc Màu ngày hôm qua đã mang đến một sự bình yên tạm thời, một lời thề ngầm cho một chặng đường đầy thử thách sắp tới. Tuy nhiên, sự bình yên ấy mỏng manh như sương sớm, bởi vì ngay lúc này đây, cả hai đều đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự kiện trọng đại, một dấu mốc quyết định cho cả cuộc đời: kết quả thi đại học.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ của căn hộ tập thể, Long đã tỉnh giấc từ rất sớm. Không phải bởi tiếng chuông báo thức, mà bởi sự bồn chồn, lo lắng cứ luẩn quẩn trong tâm trí cậu. Cậu vươn vai, cảm nhận sự mỏi mệt vẫn còn vương vấn sau những đêm trằn trọc. Khu tập thể đã thức giấc, tiếng lạch cạch của chén bát từ nhà hàng xóm vọng vào, tiếng rao "Bánh mì nóng giòn đây!" quen thuộc từ dưới đường, lẫn tiếng trẻ con í ới gọi nhau chơi đùa dưới sân. Mùi thức ăn buổi sáng từ các căn hộ lân cận xen lẫn mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu nhà cũ, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống rất đỗi bình dị, nhưng hôm nay, nó lại khiến Long cảm thấy nặng nề hơn bao giờ hết.

Cậu ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời trong xanh, một ngày nắng đẹp như bao ngày ở Hạ Long, nhưng trong mắt Long, nó lại mang một sắc thái u hoài. Dáng người cao ráo, bờ vai rộng nam tính của cậu thoáng chút gầy hơn sau những ngày ôn thi căng thẳng. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm thường ngày ẩn chứa vẻ lạnh lùng, nay lại ánh lên sự lo lắng không thể che giấu. Cậu chậm rãi mặc chiếc áo phông đơn giản, tóc đen cắt ngắn gọn gàng vẫn còn hơi rủ xuống trán, phản chiếu sự mệt mỏi.

Bữa sáng của gia đình Long diễn ra trong một không khí có phần căng thẳng. Mẹ Hà, với gương mặt phúc hậu, dịu dàng thường ngày, nay cũng không giấu được vẻ lo lắng. Bà liên tục gắp thức ăn vào bát Long, giọng nói đầy quan tâm: “Con có chắc là con làm bài tốt không Long? Mẹ thấy con dạo này gầy đi nhiều.”

Long cố gắng mỉm cười trấn an mẹ, giọng cậu trầm ấm nhưng thoáng chút khàn: “Con ổn mà mẹ. Mẹ đừng lo lắng quá. Con đã cố gắng hết sức rồi.” Cậu chậm rãi ăn từng miếng cơm, cố gắng che giấu những suy nghĩ đang xoay vần trong đầu. Cậu biết mẹ mình lo lắng cho cậu, và điều đó càng khiến cậu cảm thấy áp lực hơn.

Bố Hùng, người đàn ông trầm tĩnh, phong độ với vẻ ngoài nghiêm nghị, ngồi đối diện Long, tay cầm tờ báo buổi sáng nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn cậu con trai. Ông đặt tờ báo xuống, giọng điềm đạm nhưng đầy trọng lượng: “Kết quả thế nào cũng được, quan trọng là con đã cố gắng hết sức. Nhưng cũng phải tính toán kỹ lưỡng cho tương lai, con trai ạ.” Lời nói của bố Hùng như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng cũng đầy ẩn ý về trách nhiệm và sự lựa chọn.

Hoàng Anh, cô em gái lém lỉnh, đáng yêu với mái tóc tết bím, vẫn vô tư như thường lệ. Cô bé vừa nhón một miếng thịt từ đĩa, vừa liếc nhìn anh trai với ánh mắt tinh nghịch: “Anh Long lại mơ về chị Linh chứ gì!” Cô bé khúc khích cười, nhưng rồi cũng nhận ra sự khác lạ trong không khí gia đình. Long chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi xuất hiện trên môi khi nhìn em gái. Cậu vẫn còn nhớ câu nói ấy của Hoàng Anh từ nhiều tháng trước, khi tình cảm của cậu và Linh còn là một bí mật. Giờ đây, mọi chuyện đã rõ ràng, nhưng những lo lắng mới lại ập đến.

Long lướt điện thoại, cố gắng tìm kiếm một sự phân tâm nào đó. Bỗng một tin nhắn hiện lên từ Ngọc Linh. Trái tim cậu như được sưởi ấm. "Long ơi, cậu rảnh không? Tớ muốn gặp cậu. Tớ lo quá." Đọc xong, Long khẽ thở phào. Cậu biết mình không đơn độc trong nỗi lo lắng này. Cậu nhắn lại vỏn vẹn một từ: "Được." Rồi cậu đặt điện thoại xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng Hạ Long vẫn đang rực rỡ, như muốn nhắn nhủ rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu vẫn không thể ngừng nghĩ về những con sóng lớn của cuộc đời đang chờ đợi ở phía trước. Long hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng cậu, mà là của cả hai người. Cậu phải mạnh mẽ, phải là chỗ dựa cho Linh, như lời cậu đã hứa.

***

Trong khi Long đang trải qua buổi sáng nặng nề tại căn hộ tập thể cũ, thì ở một góc khác của Hạ Long, tại khu chung cư cao cấp Galaxy, Lê Ngọc Linh cũng đang chìm trong những nỗi lo riêng. Căn hộ của cô nằm trên tầng cao, với kiến trúc hiện đại và ban công kính nhìn ra toàn cảnh thành phố, nơi những toà nhà cao tầng vươn mình, và xa xa là mặt biển xanh biếc. Không gian nơi đây yên tĩnh, sang trọng, tiếng nhạc nhẹ nhàng từ sảnh đón vọng lên, tiếng nước chảy róc rách từ hồ bơi trên cao như một bản giao hưởng êm đềm, hoàn toàn tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Hương thơm dịu nhẹ từ sảnh chính lan tỏa khắp căn hộ, tạo cảm giác thư thái, nhưng không thể xoa dịu được sự bồn chồn trong lòng Linh.

Cô ngồi trong phòng khách, tay cầm cuốn tiểu thuyết yêu thích nhưng đôi mắt to tròn, long lanh của cô cứ dán chặt vào màn hình điện thoại. Mái tóc dài đen óng ả thả tự nhiên, gương mặt xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng nay thoáng chút ưu tư. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô hơi khẽ rung lên mỗi khi có tiếng chuông thông báo từ điện thoại của ai đó trong gia đình. Mỗi tiếng động nhỏ đều khiến cô giật mình, như thể đang chờ đợi một phán quyết quan trọng.

Mẹ Hương, với vẻ ngoài thanh tú, dịu dàng, luôn nở nụ cười ấm áp, ngồi xuống bên cạnh con gái, nhẹ nhàng vỗ vai cô. “Con gái của mẹ cứ thoải mái đi, đừng căng thẳng quá. Kết quả thế nào mẹ cũng tự hào về con.” Giọng nói trong trẻo, ngọt ngào của mẹ như một liều thuốc an thần, nhưng Linh vẫn không thể ngừng lo lắng.

Cô đặt cuốn sách xuống, khẽ thở dài. “Con chỉ sợ… lỡ như con không đỗ vào trường con muốn, hoặc Long lại chọn một nơi quá xa…” Giọng cô nhỏ dần, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con sóng bạc đầu của Hạ Long đang vỗ về bờ cát. Hình ảnh về ngôi trường Sư phạm danh giá ở Hà Nội, ước mơ được đứng trên bục giảng, bỗng trở nên xa vời và khó nắm bắt hơn bao giờ hết.

Bố Minh, người đàn ông đứng đắn, có chút nghiêm khắc nhưng ẩn chứa sự ấm áp, từ phòng làm việc bước ra. Ông đứng tựa vào khung cửa, ánh mắt nhìn Linh đầy trìu mến. “Quan trọng là con đường con chọn, có thể tự lập và phát triển được. Con đã cố gắng hết sức rồi, mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên thôi.” Lời khuyên của bố Minh luôn thực tế và đầy tính định hướng, nhưng đôi khi, trong những khoảnh khắc nhạy cảm như thế này, nó lại càng khiến Linh cảm thấy áp lực hơn.

Bà ngoại Bích, với mái tóc bạc phơ, hiền từ và nụ cười phúc hậu, mang ra một ấm trà nóng. Mùi trà thoang thoảng dịu nhẹ lan tỏa trong không gian. Bà mặc chiếc áo bà ba truyền thống, chậm rãi rót trà vào chén. “Đừng lo lắng quá, con bé của bà. Rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy. Tình yêu thật sự sẽ vượt qua mọi khoảng cách. Bà tin con bé Linh của bà sẽ làm được.” Bà ngoại nhẹ nhàng đặt chén trà vào tay Linh, bàn tay nhăn nheo khẽ xoa đầu cô. Những lời nói của bà ngoại, thấu hiểu và điềm đạm, mang lại một chút bình yên cho tâm hồn đang xáo động của Linh.

Linh tựa đầu vào vai mẹ, cảm nhận hơi ấm và sự an ủi. Nước mắt cô chực trào ra, nhưng cô cố gắng kìm nén. “Con biết… nhưng con cứ lo. Con và Long đã hứa sẽ luôn ở bên nhau, nhưng nếu chúng con phải yêu xa…” Giọng cô nghẹn lại. Cô nhớ lại lời Long đã nói, “Tớ sẽ luôn tìm cách để chúng ta không bao giờ xa cách quá lâu.” Lời hứa ấy vang vọng trong tâm trí cô, vừa là niềm hy vọng, vừa là nỗi sợ hãi. Liệu họ có thực sự làm được không? Khoảng cách địa lý có phải là một bức tường quá lớn để vượt qua?

Cô nhìn ra xa xăm, nơi những chiếc du thuyền nhỏ đang lướt trên mặt biển xanh ngắt. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô và Long, nơi tình yêu của họ đã được vun đắp qua biết bao kỷ niệm. Liệu thành phố biển thơ mộng này có còn là điểm tựa cho tình yêu của họ khi cả hai phải rời xa? Linh nhớ lại những ngày tháng cùng Long học nhóm, những buổi đi dạo công viên Bình Minh, những lần cậu kiên nhẫn giảng bài cho cô. Từng khoảnh khắc ấy như một cuốn phim quay chậm trong tâm trí cô, khiến cô càng thêm trân trọng tình yêu này.

Dù được gia đình bao bọc trong sự yêu thương và thấu hiểu, Linh vẫn cảm thấy một gánh nặng vô hình. Gánh nặng của ước mơ, của sự lựa chọn, và của tình yêu. Cô biết mình cần phải mạnh mẽ, cần phải tin tưởng vào bản thân và vào Long. Tin nhắn của Long hiện lên trên màn hình điện thoại, chỉ vỏn vẹn một từ "Được", nhưng nó lại mang đến cho cô một niềm an ủi lớn lao. Cậu ấy hiểu cô, và cậu ấy sẽ luôn ở đó. Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng vẫn ẩn chứa nét buồn. Cô đứng dậy, quyết định đi gặp Long, để cùng nhau đối mặt với những gì sắp đến.

***

Chiều tối hôm đó, thành phố Hạ Long chìm dần vào vẻ tĩnh lặng của những giờ phút cuối ngày. Ánh sáng vàng cam cuối cùng của mặt trời lặn khuất sau những dãy núi đá vôi hùng vĩ, nhường chỗ cho ánh đèn đường dần thắp sáng. Không khí dịu mát, mang theo hơi thở của biển cả, len lỏi qua từng con phố. Tại Thư viện Thành phố, một tòa nhà lớn, có phần cổ kính nhưng được bảo trì tốt, không khí vốn đã trầm mặc nay càng trở nên căng thẳng.

Long và Linh ngồi cạnh nhau tại một góc khuất, phía sau những kệ sách cao ngút ngàn bằng gỗ. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ trên trần hắt xuống, chiếu rọi lên gương mặt căng thẳng của cả hai. Giữa họ là chiếc máy tính bảng, màn hình phát ra ánh sáng xanh nhợt nhạt, phản chiếu sự lo lắng tột độ trong đôi mắt họ. Mùi giấy cũ, gỗ và bụi sách đặc trưng của thư viện quyện vào nhau, tạo nên một không gian tri thức, nhưng hôm nay, nó lại là chứng nhân cho một khoảnh khắc định mệnh.

Tay Long khẽ run rẩy khi cậu gõ mã số dự thi của mình lên thanh tìm kiếm. Lòng bàn tay cậu ướt đẫm mồ hôi. Linh ngồi sát bên, bàn tay nhỏ bé của cô nắm chặt lấy tay Long, truyền đi hơi ấm và sự an ủi. Cô nín thở, đôi mắt to tròn dán chặt vào màn hình, hàng mi cong vút khẽ chớp. “Long ơi, tớ hồi hộp quá…” Linh thì thầm, giọng cô run run.

Long siết chặt tay cô hơn một chút, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. “Có tớ đây. Cậu cứ bình tĩnh.” Cậu nói, giọng trầm ấm, nhưng chính cậu cũng có thể cảm nhận được nhịp tim mình đang đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu nhớ lại những ngày tháng ôn thi căng thẳng, những đêm thức trắng, những áp lực từ gia đình và chính bản thân. Tất cả đều đổ dồn vào khoảnh khắc này.

Ở bàn gần đó, Phan Việt Hùng, cậu bạn thân vui vẻ, hài hước của Long, cùng với Hoàng Thảo Mai, cô bạn trầm tính, thông minh của Linh, cũng đang trong tình trạng tương tự. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, đôi mắt híp khi cười, nay lại căng thẳng đến mức quên cả pha trò. Cậu liên tục lẩm bẩm: “Trời ơi, sao lâu thế này! Mạng lag hay gì vậy trời!” Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn, đeo kính cận, vẫn giữ vẻ ngoài điềm đạm nhưng đôi tay cô cũng không ngừng siết chặt cuốn sách đang cầm. Cô gõ mã số của mình lên chiếc laptop cá nhân, ánh mắt không rời màn hình. Tiếng lật sách, tiếng gõ bàn phím khẽ khàng, tiếng bước chân đi lại nhẹ nhàng của nhân viên thư viện, tất cả đều trở nên xa xăm trong không khí đặc quánh của sự chờ đợi.

Bỗng, một tiếng reo nhỏ vang lên từ phía bàn của Hùng, phá tan sự im lặng. “Đỗ rồi! Trời ơi, đỗ rồi! Thằng Long, con Linh đâu! Đỗ hết rồi!” Hùng bật dậy, quên cả phép tắc ở thư viện, khiến vài người xung quanh phải quay lại nhìn. Ngay sau đó, Thảo Mai cũng khẽ thở phào, một nụ cười nhẹ nhõm hiện lên trên gương mặt thanh tú. “Mình cũng… vào được rồi!” cô nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy vui mừng.

Long và Linh không để ý đến tiếng reo hò của bạn bè. Tất cả sự tập trung của họ đều dồn vào chiếc máy tính bảng. Màn hình cuối cùng cũng tải xong. Tên của Long và Linh cùng với điểm số hiện ra rõ mồn một. Một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể họ, như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. Cả hai đều đạt được kết quả xuất sắc, vượt qua ngưỡng điểm vào những ngôi trường mơ ước của mình.

Long khẽ thở ra, một nụ cười rạng rỡ hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt cậu, đôi mắt hổ phách sáng bừng. Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng pha lẫn một chút phức tạp. Linh nhìn sang Long, rồi lại nhìn vào màn hình. “Long… tớ đỗ vào Sư phạm Hà Nội.” Giọng cô run lên, không phải vì buồn, mà vì một cảm xúc đan xen khó tả. Niềm vui khi đạt được ước mơ, nhưng cũng là sự lo lắng về khoảng cách.

Long nhìn vào tên trường của mình, rồi lại nhìn vào Linh. “Tớ… tớ đỗ Bách Khoa TP.HCM.” Cậu nói, giọng trầm xuống. Hai ngôi trường, hai thành phố, hai đầu đất nước. Lời hẹn ước và những dự định hôm qua bỗng trở thành một thách thức lớn lao, hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự vui mừng về thành công cá nhân hòa lẫn với nỗi băn khoăn về tương lai của cả hai, tạo nên một cảm xúc vừa ngọt ngào vừa cay đắng. Cả hai nhìn nhau, ánh mắt chất chứa bao điều muốn nói, bao sự lo lắng và cả niềm tin vững chắc. Khoảnh khắc ấy, thư viện yên tĩnh bỗng trở nên ồn ào trong tâm trí họ, với hàng ngàn câu hỏi không lời.

***

Đêm muộn cùng ngày, sau khi trở về nhà để báo tin vui cho gia đình, Long và Linh lại tìm đến Công viên Bình Minh – nơi gắn liền với biết bao kỷ niệm của họ. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi xuống mặt hồ tĩnh lặng, những ngọn gió đêm thổi nhẹ, mang theo hương cỏ tươi mát và chút hơi mặn của biển cả. Công viên lúc này đã vắng người, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc và tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên. Không khí yên bình, tĩnh lặng khác hẳn với sự náo nhiệt ban ngày, tạo nên một không gian lãng mạn và riêng tư cho hai người.

Họ ngồi trên chiếc ghế đá quen thuộc bên bờ hồ, tay trong tay. Lòng bàn tay Long vẫn còn vương vấn chút mồ hôi lạnh, nhưng hơi ấm từ tay Linh đã truyền sang, sưởi ấm trái tim cậu. Gương mặt cô vẫn còn phảng phất nét ưu tư, dù đôi mắt to tròn đã ánh lên niềm vui sướng khi đạt được ước mơ. Long, với bờ vai rộng vững chãi, khẽ ôm Linh vào lòng, cảm nhận mái tóc dài đen óng ả của cô khẽ chạm vào cằm mình.

Niềm vui về kết quả thi đại học vẫn còn đó, nhưng nó không thể lấn át được nỗi băn khoăn về tương lai. Linh ngẩng đầu nhìn Long, ánh mắt đầy lo lắng. “Chúng ta… sẽ phải xa nhau thật sao Long?” Giọng cô nhỏ nhẹ, như một lời thì thầm hòa vào tiếng gió. Sự thật ấy, dù đã được chuẩn bị tinh thần từ trước, nhưng khi nó trở thành hiện thực, vẫn khiến cô không khỏi xót xa.

Long không chần chừ. Cậu ôm Linh chặt hơn, hít hà mùi hương quen thuộc từ mái tóc cô. Giọng cậu trầm ấm, đầy kiên định, như một lời tuyên thệ dưới ánh trăng: “Dù ở hai đầu đất nước, chúng ta vẫn sẽ có nhau, Linh à. Tớ đã hứa sẽ luôn tìm cách để chúng ta không bao giờ xa cách quá lâu.” Cậu nhớ lại bức vẽ nguệch ngoạc của mình tại quán cà phê hôm qua, hình ảnh cô giáo và kỹ sư. Giờ đây, những hình ảnh ấy lại hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu, như một lời nhắc nhở về ước mơ và trách nhiệm.

Long và Linh cùng nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Hàng ngàn vì tinh tú lấp lánh như đang chứng giám cho tình yêu của họ. Cậu kể cho Linh nghe về những dự định của mình, về việc học tập tại Bách Khoa TP.HCM, về ước mơ trở thành một kỹ sư xây dựng những công trình vĩ đại. Cậu cũng lắng nghe Linh chia sẻ về ngôi trường Sư phạm Hà Nội, về niềm đam mê đứng trên bục giảng, truyền đạt tri thức cho thế hệ tương lai.

“Sẽ có những lúc khó khăn, Long nhỉ?” Linh hỏi, giọng cô vẫn còn chút ngập ngừng. “Khoảng cách sẽ là một thử thách lớn. Nhưng tớ tin cậu. Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua.” Cô siết chặt tay Long, như muốn khẳng định lại niềm tin của mình.

Long mỉm cười, nụ cười ấm áp xua tan đi vẻ lạnh lùng thường ngày. Cậu khẽ vuốt mái tóc cô. “Tất nhiên rồi, Linh. Lời hẹn ước của chúng ta không chỉ là lời nói suông, mà là lời cam kết cho một tương lai cùng nhau, Linh. Cậu tin tớ chứ?” Ánh mắt hổ phách của cậu nhìn sâu vào đôi mắt to tròn của cô, đầy tình yêu và sự chân thành. Long biết rằng, tình yêu tuổi thanh xuân của họ đã trải qua quá nhiều thử thách, từ những ghen tuông vu vơ, những hiểu lầm nhỏ nhặt cho đến những áp lực học hành. Và giờ đây, họ lại đứng trước một thử thách lớn hơn, một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời.

Nước mắt Linh khẽ rưng rưng, cô ngẩng đầu nhìn Long, gương mặt rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, nhưng ẩn chứa một chút xúc động. “Tớ tin. Mãi mãi.” Cô nói, giọng nghẹn ngào nhưng đầy quyết tâm. Lời nói ấy không chỉ là một lời đáp, mà còn là một lời thề. Cô biết rằng, dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, dù khoảng cách có xa vời đến đâu, trái tim họ vẫn sẽ luôn hướng về nhau.

Họ tiếp tục trò chuyện, không còn quá nặng nề. Họ cùng nhau vẽ nên những kế hoạch cho tương lai, những chuyến thăm viếng cuối tuần, những kỳ nghỉ hè để khám phá những vùng đất mới, những cuộc gọi video mỗi đêm. Dù là những dự định còn non nớt, nhưng chúng lại là nguồn động lực to lớn, là sợi dây vô hình kết nối hai trái tim đang phải đối mặt với sự xa cách.

Long và Linh biết rằng hành trình phía trước sẽ không hề bằng phẳng. Cuộc sống đại học sẽ mở ra một thế giới hoàn toàn mới, đầy rẫy những trải nghiệm, những con người mới, và cả những cám dỗ. Khoảng cách địa lý giữa Hà Nội và TP.HCM sẽ là một thử thách lớn, đòi hỏi sự kiên nhẫn, lòng tin và sự thấu hiểu từ cả hai phía. Nhưng họ cũng biết, họ sẽ không bao giờ phải đối mặt với chúng một mình. Tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, được vun đắp từ những ngày đầu ngây thơ ở Hạ Long, sẽ là kim chỉ nam, là sức mạnh để họ cùng nhau vượt qua mọi chông gai, hướng tới một tương lai rộng lớn, đầy hy vọng và những điều bí ẩn đang chờ được khám phá.

Dưới ánh trăng dịu mát của Công viên Bình Minh, Long và Linh trao nhau một nụ hôn nồng nàn, một nụ hôn của lời cam kết, của niềm tin sắt đá. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đã từng dịu dàng, nay lại trở nên mạnh mẽ, kiên cường hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối mặt với mọi cơn bão táp. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là tổ ấm trong trái tim họ, là nơi họ sẽ luôn tìm về, dù cuộc đời có đưa họ đi đâu chăng nữa. Arc 5 kết thúc, khép lại một chương rực rỡ của tuổi học trò, và mở ra một cánh cửa mới cho hành trình trưởng thành, cho những thử thách và những trải nghiệm mới mẻ của cuộc sống đại học, nơi tình yêu của Long và Linh sẽ tiếp tục được thử thách và lớn lên cùng thời gian.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ