Rực rỡ thanh xuân
Chương 373

Định Hướng Tương Lai: Những Cuộc Trò Chuyện Nghiêm Túc

3244 từ
Mục tiêu: Tiếp nối áp lực thi cử từ chương trước, tập trung vào áp lực từ kỳ thi thử sắp tới và định hướng tương lai.,Khắc họa những cuộc trò chuyện nghiêm túc giữa Long và Linh về ước mơ, lựa chọn đại học và khả năng phải học xa nhau.,Bộc lộ những nỗi sợ hãi sâu sắc của cả Long và Linh về tương lai không chắc chắn, sự thất bại và khả năng chia ly.,Làm nổi bật sự động viên, trấn an và củng cố tình cảm giữa Long và Linh khi họ cùng nhau đối mặt với những lo lắng này.,Thiết lập tâm lý và bối cảnh cho kỳ thi thử đại học đầu tiên (Chương 375).
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai
Mood: Tense, reflective, romantic (in their mutual support), anxious yet hopeful
Kết chương: [object Object]

Hơi ấm từ bàn tay Long vẫn còn vương vấn trong lòng bàn tay Linh, như một lời cam kết thầm lặng giữa màn đêm của Quán Cafe Sắc Màu. Cô tựa đầu vào vai cậu, cảm nhận nhịp đập vững chãi nơi lồng ngực ấy, nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã dịu đi phần nào nhờ sự hiện diện của cậu. Cả hai cùng chìm vào sự im lặng hiếm hoi, chỉ có tiếng bút sột soạt, tiếng lật trang sách và giai điệu acoustic du dương của quán cà phê làm nền. Ánh đèn vàng dịu hắt lên những trang sách, như muốn soi sáng con đường mờ mịt phía trước. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu, và những ngọn núi cao hơn, hiểm trở hơn vẫn đang chờ đợi.

Sáng hôm sau, ánh nắng Hạ Long như rót mật qua khung cửa sổ lớp học, nhuộm vàng những dãy bàn ghế và góc tường. Một ngày mới bắt đầu, nhưng không khí ở Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương dường như đã đặc quánh lại bởi một thứ cảm xúc vô hình: sự lo lắng và kỳ vọng. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ ra chơi, phá vỡ sự tĩnh lặng của những tiết học căng thẳng. Ngay lập tức, hành lang trở nên ồn ào, nhộn nhịp. Tiếng bước chân vội vã, tiếng cười nói giòn tan của tụi học trò hòa quyện với tiếng xì xào bàn tán, tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của tuổi học trò. Mùi phấn bảng vẫn còn vương trong không khí, trộn lẫn với mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin và đôi khi là mùi hoa sữa dịu nhẹ bay vào từ sân trường.

Long và Linh sánh bước bên nhau, đi dạo dọc hành lang rộng rãi, nơi ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gạch. Khuôn mặt Long vẫn toát lên vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt hổ phách của cậu lại ánh lên vẻ suy tư. Còn Linh, dù cố gắng che giấu, nhưng ánh mắt to tròn của cô vẫn lộ rõ sự hoang mang, lo lắng. Cô ấy khẽ siết chặt cuốn sách đang ôm trong tay, như một vật bám víu giữa dòng chảy cảm xúc hỗn độn.

Khi đi ngang qua một nhóm bạn đang tụ tập ở góc hành lang, tiếng nói chuyện sôi nổi của họ lọt vào tai Long và Linh. Đó là Hùng và Mai, cùng với vài người bạn khác trong lớp, đang say sưa bàn luận về những chủ đề mà dường như cả khối 12 đều quan tâm: đại học, ngành học, điểm số và tương lai.

“Trường A lấy những hai mươi bảy điểm lận đó, trời ơi! Không biết mình có đủ sức không Mai nhỉ?” Hùng cất tiếng, giọng lanh lảnh, pha chút vẻ than vãn thường thấy. Cậu ấy đưa tay lên gãi đầu, mái tóc cắt đầu nấm của cậu ấy hơi rối bù, nhưng khuôn mặt bầu bĩnh vẫn toát lên vẻ hài hước cố hữu. Dù nói vậy, nhưng đôi mắt híp lại khi cười của cậu ấy lại chất chứa một nỗi lo lắng rất thật, không hề kém cạnh những người bạn khác.

Mai, với vẻ ngoài trầm tĩnh và cặp kính cận, đẩy nhẹ gọng kính lên sống mũi. Giọng cô nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng lại đầy sự phân tích: “Thôi đừng có than vãn sớm thế Hùng ơi. Mình còn cả một chặng đường dài phía trước mà. Quan trọng là phải có chiến lược rõ ràng. Tớ đang phân vân giữa Y và Sư phạm đây. Bố mẹ tớ thì cứ muốn tớ theo Y, bảo là ổn định, có tương lai. Nhưng thú thật, tớ lại thích làm giáo viên hơn. Cảm giác được đứng trên bục giảng, truyền đạt kiến thức cho học sinh… nó có sức hút kỳ lạ lắm.” Cô ấy nhìn xa xăm, đôi mắt sáng thông minh ẩn sau lớp kính cận toát lên vẻ mơ màng, như đang hình dung ra viễn cảnh đó.

Nghe những lời đó, Linh khẽ thở dài, tựa đầu vào vai Long, thì thầm. “Nghe mọi người nói mà tớ thấy áp lực quá, Long ạ. Cứ như là cả tương lai của mình đang đặt vào mấy tháng tới vậy. Mỗi ngày trôi qua, tớ lại thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Tớ sợ lắm, sợ mình không đủ giỏi, sợ mình không đạt được những gì mọi người kỳ vọng.” Giọng cô ấy nhỏ dần, gần như chỉ Long mới có thể nghe thấy. Nỗi sợ hãi thất bại và nỗi lo lắng về tương lai không chắc chắn đã len lỏi vào từng tế bào của cô, tạo thành một khối u sầu khó tả. Cô cảm thấy mình như đang đứng trước một ngã ba đường lớn, mà mỗi con đường đều mịt mờ, khó đoán.

Long khẽ siết nhẹ bàn tay Linh, như muốn truyền cho cô một chút hơi ấm, một chút sức mạnh. Cậu hiểu cảm giác của cô hơn ai hết. Dù cậu luôn tỏ ra mạnh mẽ, là chỗ dựa cho Linh và nhóm bạn, nhưng sâu thẳm bên trong, cậu cũng mang trong mình những nỗi sợ hãi tương tự. Áp lực từ gia đình, từ kỳ vọng của bản thân, và cả lời hẹn ước với Linh – tất cả đều là những gánh nặng mà cậu phải gánh vác. Cậu nhìn sang Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu và kiên định. Cậu biết, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng Linh, mà còn là cuộc chiến của cả hai. Tình yêu của họ, được vun đắp từ những ngày đầu ngây thơ ở Hạ Long, giờ đây đang đứng trước thử thách lớn nhất. Cậu phải mạnh mẽ, phải là điểm tựa vững chắc cho cô.

Cậu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đặt nhẹ tay lên tóc cô, vuốt ve mái tóc dài đen óng ả. Cậu biết, đôi khi, một cái chạm, một ánh nhìn còn có sức mạnh hơn vạn lời nói. Bởi vì, cậu hiểu, nỗi sợ hãi mà Linh đang cảm nhận không chỉ đến từ việc học, mà còn đến từ viễn cảnh phải đối mặt với một tương lai mà họ có thể không còn được ở bên nhau mỗi ngày. Khoảng cách địa lý, những lựa chọn khác nhau – đó là những điều mà Long cũng đang âm thầm lo lắng. Nhưng cậu không thể để nỗi sợ đó lộ ra. Cậu phải là ngọn hải đăng, là điểm tựa vững chắc cho cô giữa biển khơi hoang mang này.

Buổi học chiều trôi qua trong sự nặng nề của những bài toán phức tạp và những công thức hóa học khô khan. Khi tiếng chuông cuối cùng vang lên, Long và Linh thở phào nhẹ nhõm, mặc dù biết rằng “sự nhẹ nhõm” này chỉ mang tính tạm thời. Họ quyết định đến Quán Cafe Sắc Màu để tiếp tục ôn bài, tìm kiếm một không gian yên tĩnh hơn để tập trung.

Quán Cafe Sắc Màu buổi chiều muộn mang một vẻ đẹp rất riêng. Ánh đèn vàng dịu đã bắt đầu được thắp lên, tạo nên một không gian ấm áp, lãng mạn. Tiếng xay cà phê đều đặn vang lên từ quầy bar, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương, nhẹ nhàng. Mùi hương cà phê đậm đà, quyến rũ lan tỏa khắp không gian, quyện lẫn với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị và âm thanh, khiến tâm hồn con người ta dễ dàng được xoa dịu. Long và Linh chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn con hẻm nhỏ bên ngoài và cảm nhận làn gió mát mẻ, dễ chịu thổi qua.

Họ trải sách vở ra bàn, cố gắng tập trung vào những bài tập khó nhằn. Long với môn Lý, Linh với môn Văn. Cây bút chì khắc tên của Long nằm cạnh cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của Linh, như một biểu tượng cho sự đồng hành của họ. Nhưng dường như, những con chữ và công thức hôm nay khó đi vào đầu hơn mọi khi. Tâm trí họ cứ vẩn vơ với những cuộc trò chuyện ở trường, với những câu hỏi về tương lai và những lựa chọn sắp tới.

Linh khẽ thở dài, gập cuốn sách Văn đang đọc dở lại, dùng nó để che một phần khuôn mặt đang lộ rõ vẻ băn khoăn. Cô ngẩng đầu lên, nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự trăn trở.

“Long này,” cô cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự lo lắng. “Cậu có chắc chắn muốn vào Bách Khoa không? Ngành kỹ thuật nghe có vẻ khô khan quá, lại còn học nặng nữa chứ. Tớ cứ nghĩ cậu sẽ chọn một ngành nào đó sáng tạo hơn, hoặc liên quan đến thể thao chẳng hạn.” Linh biết Long có đam mê với bóng đá, và cậu ấy cũng rất thông minh, nhạy bén trong nhiều lĩnh vực. Việc cậu ấy kiên định với Bách Khoa, một trường đại học danh tiếng nhưng nổi tiếng khắc nghiệt, đôi khi khiến cô thắc mắc.

Long đặt cây bút xuống, khép nhẹ cuốn sách Lý đang mở. Cậu nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt dịu dàng nhưng cũng đầy quyết tâm. “Tớ nghĩ đó là con đường tốt nhất để phát triển sự nghiệp của tớ, Linh ạ. Bố tớ cũng muốn tớ theo ngành này. Hơn nữa, tớ thích những thứ có tính logic, có thể tạo ra những sản phẩm cụ thể. Nó phù hợp với tớ.” Cậu dừng lại một chút, khẽ nhấp một ngụm cà phê, rồi hỏi lại cô, “Còn cậu thì sao? Sư phạm hay Ngoại thương? Tớ thấy dạo này cậu cứ phân vân mãi.”

Linh cúi gằm mặt xuống cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17", ngón tay khẽ miết nhẹ lên bìa sổ. “Tớ vẫn thích Sư phạm lắm chứ, Long. Cảm giác được đứng trên bục giảng, được chia sẻ kiến thức, được chứng kiến học trò trưởng thành… nó vẫn là ước mơ của tớ từ nhỏ. Nhưng mẹ tớ lại muốn tớ thử thi Ngoại thương. Bà bảo ngành đó năng động, cơ hội việc làm rộng mở, lương cao hơn. Mà quan trọng nhất,” Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ấy ngấn nước, giọng nói nhỏ dần, “Tớ sợ… tớ sợ nếu chúng ta chọn hai thành phố khác nhau thì sao? Liệu chúng ta có còn được ở bên nhau nhiều như bây giờ không? Tớ sợ lắm Long ạ. Sợ khoảng cách sẽ làm chúng ta xa nhau.”

Lời nói của Linh chạm đúng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm mà Long đã cố gắng chôn giấu bấy lâu. Cậu biết, đây là một câu hỏi mà cả hai đều phải đối mặt. Tương lai đại học không chỉ là sự lựa chọn ngành nghề, mà còn là sự lựa chọn về địa điểm, về một cuộc sống mới, và quan trọng hơn cả, là thử thách lớn nhất cho tình yêu của họ. Cậu cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên lồng ngực. Long gấp hẳn cuốn sách lại, đặt sang một bên, rồi đưa tay nắm lấy bàn tay đang miết lên cuốn sổ của Linh. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang, như một sự trấn an.

“Ngốc ạ,” Long nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. “Sao lại nghĩ đến những chuyện đó bây giờ? Chúng ta còn chưa thi xong cơ mà. Nhưng dù có thế nào đi nữa,” Long siết nhẹ bàn tay cô, nhìn thẳng vào đôi mắt Linh, ánh mắt kiên định. “Dù có phải chọn hai thành phố khác nhau, hay dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, tình yêu của chúng ta cũng không thay đổi. Tớ đã nói rồi mà. Tớ sẽ tìm mọi cách để chúng ta luôn ở bên nhau. Lời hẹn ước của chúng ta trên cầu vượt bộ hành, cậu còn nhớ không? Tớ sẽ không bao giờ quên lời hứa đó. Hạ Long là nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta, và tình yêu của chúng ta sẽ không dễ dàng bị lung lay bởi khoảng cách đâu.”

Linh nhìn vào mắt Long, nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên má. Cô gật đầu, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn. “Tớ tin cậu… tớ luôn tin cậu. Nhưng tớ vẫn sợ. Sợ không đỗ được, sợ làm bố mẹ thất vọng, và… sợ nhất là chúng ta sẽ không còn được ở bên nhau nữa.” Cô ấy dựa hẳn vào Long, đầu tựa vào vai cậu, tìm kiếm sự an ủi trong vòng tay vững chắc ấy. Mùi cà phê và bánh ngọt giờ đây như một lời an ủi ngọt ngào cho tâm hồn đang hoang mang của cô.

Khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, Long và Linh rời Quán Cafe Sắc Màu. Họ quyết định đi bộ về nhà, tận hưởng những khoảnh khắc cuối ngày bên nhau. Làn gió đêm mát mẻ, dễ chịu thổi nhẹ, xua đi một phần sự ngột ngạt trong lòng. Trên Cầu vượt bộ hành, nơi họ đã từng trao nhau lời hẹn ước tuổi thanh xuân, ánh đèn thành phố Hạ Long đã lên rực rỡ, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tiếng bước chân thưa thớt của những người qua lại, và tiếng gió thổi vi vu tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc, vừa thân thuộc vừa mang chút xa lạ, huyền ảo.

Gió đêm trên cầu vượt se lạnh, khẽ vuốt ve mái tóc dài của Linh, làm cô rùng mình nhẹ. Nỗi sợ hãi đã âm ỉ trong lòng cô suốt cả ngày hôm nay, và cả những ngày qua, giờ đây bùng lên mạnh mẽ. Cô không kìm được nữa.

“Tớ sợ lắm Long ạ,” Linh cất tiếng, giọng cô run run, lạc đi trong gió. Cô ấy dừng lại, đôi vai khẽ run lên. “Tớ sợ không đỗ được, sợ mình không đủ giỏi, sợ làm bố mẹ thất vọng. Tớ đã cố gắng rất nhiều, nhưng càng học tớ lại càng thấy mình yếu kém. Và… và tớ sợ nhất là chúng ta sẽ không còn được ở bên nhau nữa. Nếu tớ không đỗ, hoặc cậu đỗ nhưng chúng ta lại học ở hai nơi quá xa nhau… Tớ không biết mình sẽ làm gì nữa.” Nước mắt cô tuôn rơi, hòa vào làn gió lạnh, tan biến vào hư vô. Toàn bộ áp lực, nỗi lo sợ và sự bất an dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, yếu đuối giữa thành phố rộng lớn, giữa tương lai mịt mờ.

Long nhẹ nhàng ôm Linh vào lòng, vòng tay cậu vững chãi và ấm áp, như một bờ che chở giữa phong ba bão táp. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc từ tóc cô, mùi hương của tuổi thanh xuân, của những ký ức đẹp đẽ. Cậu biết, cậu phải là chỗ dựa cho cô lúc này. Dù bản thân cậu cũng mang trong mình những gánh nặng tương tự, những nỗi sợ hãi vô hình về tương lai, về kỳ vọng của gia đình, về con đường sự nghiệp và nhất là lời hứa với Linh. Cậu sợ, sợ mình không đủ sức để thực hiện lời hứa đó, sợ mình không đủ giỏi để bảo vệ tình yêu này trước những thử thách. Nhưng cậu không thể để Linh thấy sự yếu đuối đó.

“Ngốc,” cậu thì thầm, giọng nói trầm ấm như một lời ru, xoa dịu tâm hồn đang hoang mang của cô. “Sao lại nghĩ vậy? Dù có thế nào đi nữa, tớ cũng sẽ ở bên cậu. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách, cùng nhau vượt qua. Tớ cũng sợ chứ, ai mà không sợ khi đứng trước một ngưỡng cửa lớn như vậy? Nhưng tớ tin chúng ta sẽ làm được. Chỉ cần có nhau, mọi khó khăn đều sẽ vượt qua. Tớ đã hứa rồi mà, tớ sẽ không bao giờ để cậu một mình đối mặt với bất cứ điều gì.” Long siết chặt tay Linh, đôi mắt cậu nhìn về phía xa xăm, nơi ánh đèn thành phố trải dài tít tắp, biểu trưng cho một tương lai vừa rực rỡ vừa xa vời, đầy hứa hẹn nhưng cũng tiềm ẩn nhiều thử thách. Rồi cậu quay sang nhìn Linh, ánh mắt kiên định, đầy tin tưởng.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn vào Long, tìm kiếm sự khẳng định trong ánh mắt cậu. “Cậu thật sự tin như vậy sao?” Giọng cô ấy vẫn còn nghèn nghẹn, nhưng đã bớt đi phần nào sự tuyệt vọng.

Long gật đầu một cách dứt khoát. “Tớ tin. Chúng ta đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện rồi mà. Những khó khăn nhỏ bé của tuổi học trò, những niềm vui giản dị, những ước mơ ngây thơ… tất cả đều đã giúp chúng ta mạnh mẽ hơn. Và bây giờ, khi đứng trước ngưỡng cửa lớn này, tớ tin tình yêu của chúng ta sẽ là sức mạnh lớn nhất. Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng, cùng nhau học tập, cùng nhau đối mặt với những kỳ thi thử sắp tới, và cùng nhau tìm ra con đường tốt nhất cho cả hai.” Cậu khẽ vuốt ve mái tóc cô, cảm nhận sự mềm mại, mượt mà. “Chúng ta sẽ không xa nhau đâu, Linh của tớ. Tớ hứa.”

Linh tựa đầu vào vai Long một lần nữa, nhưng lần này không phải vì tuyệt vọng, mà vì cảm giác bình yên và tin tưởng. Hơi ấm từ Long, lời nói kiên định của cậu, và ánh đèn thành phố lung linh dưới chân cầu như thắp lên trong lòng cô một tia hy vọng mới. Dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, dù những kỳ thi thử đại học đầu tiên đang đến gần như một lời nhắc nhở không thể chối từ, cô biết mình sẽ không phải bước đi một mình. Tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, được vun đắp từ những ngày đầu ngây thơ ở Hạ Long, sẽ là kim chỉ nam, là sức mạnh để họ cùng nhau vượt qua mọi chông gai, hướng tới một tương lai rộng lớn, đầy hy vọng và những điều bí ẩn đang chờ được khám phá. Dưới ánh đèn vàng dịu của thành phố biển, lời hẹn ước ấy không chỉ là lời nói, mà là một lời cam kết thầm lặng, khắc sâu vào trái tim của cả hai, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách sắp tới, dù cho có những ngọn núi cao đến mấy chăng nữa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ