Rực rỡ thanh xuân
Chương 374

Đêm Trước Trận Đánh: Hồi Hộp và Lời Hẹn Ước

4014 từ
Mục tiêu: Khắc họa Long và Linh dành những giờ cuối cùng để củng cố kiến thức trước kỳ thi thử đại học đầu tiên.,Làm nổi bật sự hồi hộp, lo lắng và áp lực mà cả hai đang phải đối mặt, đặc biệt là Linh.,Củng cố vai trò chỗ dựa tinh thần của Long cho Linh và sự kiên cường của Linh trong bối cảnh căng thẳng.,Thiết lập tâm lý sẵn sàng cho kỳ thi thử đại học đầu tiên sẽ diễn ra trong Chương 375, báo hiệu những thử thách sắp tới.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Lê Thanh Hương, Trần Thu Hà
Mood: Tense, anxious, supportive, emotional, romantic
Kết chương: [object Object]

Gió đêm trên cầu vượt se lạnh, khẽ vuốt ve mái tóc dài của Linh, làm cô rùng mình nhẹ. Nỗi sợ hãi đã âm ỉ trong lòng cô suốt cả ngày hôm nay, và cả những ngày qua, giờ đây bùng lên mạnh mẽ. Cô không kìm được nữa.

“Tớ sợ lắm Long ạ,” Linh cất tiếng, giọng cô run run, lạc đi trong gió. Cô ấy dừng lại, đôi vai khẽ run lên. “Tớ sợ không đỗ được, sợ mình không đủ giỏi, sợ làm bố mẹ thất vọng. Tớ đã cố gắng rất nhiều, nhưng càng học tớ lại càng thấy mình yếu kém. Và… và tớ sợ nhất là chúng ta sẽ không còn được ở bên nhau nữa. Nếu tớ không đỗ, hoặc cậu đỗ nhưng chúng ta lại học ở hai nơi quá xa nhau… Tớ không biết mình sẽ làm gì nữa.” Nước mắt cô tuôn rơi, hòa vào làn gió lạnh, tan biến vào hư vô. Toàn bộ áp lực, nỗi lo sợ và sự bất an dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, yếu đuối giữa thành phố rộng lớn, giữa tương lai mịt mờ.

Long nhẹ nhàng ôm Linh vào lòng, vòng tay cậu vững chãi và ấm áp, như một bờ che chở giữa phong ba bão táp. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc từ tóc cô, mùi hương của tuổi thanh xuân, của những ký ức đẹp đẽ. Cậu biết, cậu phải là chỗ dựa cho cô lúc này. Dù bản thân cậu cũng mang trong mình những gánh nặng tương tự, những nỗi sợ hãi vô hình về tương lai, về kỳ vọng của gia đình, về con đường sự nghiệp và nhất là lời hứa với Linh. Cậu sợ, sợ mình không đủ sức để thực hiện lời hứa đó, sợ mình không đủ giỏi để bảo vệ tình yêu này trước những thử thách. Nhưng cậu không thể để Linh thấy sự yếu đuối đó.

“Ngốc,” cậu thì thầm, giọng nói trầm ấm như một lời ru, xoa dịu tâm hồn đang hoang mang của cô. “Sao lại nghĩ vậy? Dù có thế nào đi nữa, tớ cũng sẽ ở bên cậu. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách, cùng nhau vượt qua. Tớ cũng sợ chứ, ai mà không sợ khi đứng trước một ngưỡng cửa lớn như vậy? Nhưng tớ tin chúng ta sẽ làm được. Chỉ cần có nhau, mọi khó khăn đều sẽ vượt qua. Tớ đã hứa rồi mà, tớ sẽ không bao giờ để cậu một mình đối mặt với bất cứ điều gì.” Long siết chặt tay Linh, đôi mắt cậu nhìn về phía xa xăm, nơi ánh đèn thành phố trải dài tít tắp, biểu trưng cho một tương lai vừa rực rỡ vừa xa vời, đầy hứa hẹn nhưng cũng tiềm ẩn nhiều thử thách. Rồi cậu quay sang nhìn Linh, ánh mắt kiên định, đầy tin tưởng.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn vào Long, tìm kiếm sự khẳng định trong ánh mắt cậu. “Cậu thật sự tin như vậy sao?” Giọng cô ấy vẫn còn nghèn nghẹn, nhưng đã bớt đi phần nào sự tuyệt vọng.

Long gật đầu một cách dứt khoát. “Tớ tin. Chúng ta đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện rồi mà. Những khó khăn nhỏ bé của tuổi học trò, những niềm vui giản dị, những ước mơ ngây thơ… tất cả đều đã giúp chúng ta mạnh mẽ hơn. Và bây giờ, khi đứng trước ngưỡng cửa lớn này, tớ tin tình yêu của chúng ta sẽ là sức mạnh lớn nhất. Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng, cùng nhau học tập, cùng nhau đối mặt với những kỳ thi thử sắp tới, và cùng nhau tìm ra con đường tốt nhất cho cả hai.” Cậu khẽ vuốt ve mái tóc cô, cảm nhận sự mềm mại, mượt mà. “Chúng ta sẽ không xa nhau đâu, Linh của tớ. Tớ hứa.”

Linh tựa đầu vào vai Long một lần nữa, nhưng lần này không phải vì tuyệt vọng, mà vì cảm giác bình yên và tin tưởng. Hơi ấm từ Long, lời nói kiên định của cậu, và ánh đèn thành phố lung linh dưới chân cầu như thắp lên trong lòng cô một tia hy vọng mới. Dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, dù những kỳ thi thử đại học đầu tiên đang đến gần như một lời nhắc nhở không thể chối từ, cô biết mình sẽ không phải bước đi một mình. Tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, được vun đắp từ những ngày đầu ngây thơ ở Hạ Long, sẽ là kim chỉ nam, là sức mạnh để họ cùng nhau vượt qua mọi chông gai, hướng tới một tương lai rộng lớn, đầy hy vọng và những điều bí ẩn đang chờ được khám phá. Dưới ánh đèn vàng dịu của thành phố biển, lời hẹn ước ấy không chỉ là lời nói, mà là một lời cam kết thầm lặng, khắc sâu vào trái tim của cả hai, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách sắp tới, dù cho có những ngọn núi cao đến mấy chăng nữa.

***

Đêm đã về khuya, tĩnh mịch bao trùm khu tập thể cũ kỹ, nơi những căn hộ 4-5 tầng xây từ những năm 80-90 chen chúc nhau, mang theo hơi thở của thời gian. Tường vôi đã bong tróc ở vài chỗ, cầu thang bộ cũ kỹ rêu phong, và hành lang chung hẹp vang vọng mỗi bước chân. Thế nhưng, trong căn phòng nhỏ của Linh, một ánh đèn vàng vọt vẫn còn bừng sáng, phá tan màn đêm tĩnh mịch, như một ngọn hải đăng giữa biển trời mênh mông tri thức. Mùi giấy sách cũ và mực bút, quyện trong không khí ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể, tạo nên một thứ hương thơm đặc biệt chỉ có ở những đêm ôn thi nước rút.

Linh ngồi co ro tại bàn học, đôi mắt to tròn long lanh của cô giờ đây hằn lên những vệt đỏ mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng dán chặt vào từng dòng chữ, từng công thức phức tạp. Đống sách vở, tài liệu tham khảo chất cao như núi nhỏ trên bàn, chắn gần hết ánh sáng từ chiếc đèn học, tạo ra những bóng đổ kỳ dị. Thỉnh thoảng, cô lại thở dài thườn thượt, tiếng thở dài nặng trĩu nỗi lo âu, chìm vào tiếng sinh hoạt còn vẳng lại từ các căn hộ khác: tiếng TV rè rè từ nhà hàng xóm, tiếng ho khan của một cụ già ở tầng dưới, hay xa hơn là tiếng rao đêm của một gánh hàng rong từ dưới đường. Mùi thức ăn nấu nướng thoảng qua từ các nhà lân cận, dù là mùi mắm tép chưng thịt hay canh chua cá, đều không thể khiến cô xao nhãng khỏi nỗi căng thẳng đang dần nuốt chửng mình.

“Long ơi, cậu có thấy mình... không nhớ gì cả không?” Linh cất tiếng, giọng cô ấy run run, yếu ớt như một sợi tơ mỏng manh sắp đứt. Cô ấy lật dở một trang sách Hóa học, những công thức hữu cơ rối rắm nhảy múa trước mắt, mỗi chữ cái dường như đều trở nên xa lạ. “Cứ như mọi thứ đều bay biến hết rồi, Long ạ. Tớ đã học bao nhiêu, làm bao nhiêu đề, nhưng sao giờ phút này tớ lại thấy trống rỗng đến thế?” Cô gục đầu xuống bàn, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt, cố gắng che giấu sự bất lực và những giọt nước mắt đang chực trào.

Long ngồi cạnh Linh, bờ vai rộng và nam tính của cậu như một bức tường vững chắc giữa biển khơi kiến thức. Cậu cũng đang xem lại một vài công thức Vật lý, nhưng đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu lại không ngừng ngầm chú ý đến từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt Linh. Cậu biết cô đang phải chịu đựng áp lực khủng khiếp đến nhường nào. Bản thân cậu cũng cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nén, nhưng cậu phải giữ vẻ bình tĩnh, kiên định. Cậu không thể để nỗi lo của mình làm cô thêm hoang mang. Cậu nhẹ nhàng đặt bàn tay ấm áp của mình lên vai Linh, vỗ về. “Đừng lo, Linh. Cậu đã cố gắng rất nhiều rồi. Kiến thức vẫn ở đó thôi, chỉ là cậu đang căng thẳng quá mà thôi.” Giọng cậu trầm ấm, như một liều thuốc an thần dịu nhẹ, len lỏi vào tâm hồn đang hỗn loạn của cô. Cậu nhẹ nhàng xoa dịu mái tóc dài đen óng ả của cô, cảm nhận sự mềm mại, mượt mà như tơ lụa.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ấy long lanh nước. “Nhưng nếu... nếu mình không làm được thì sao? Mẹ mình, thầy cô, cả cậu nữa...” Nỗi sợ thất bại, nỗi sợ không đạt được kỳ vọng của những người yêu thương đang đè nặng lên cô. Cô luôn là học sinh xuất sắc, là niềm tự hào của gia đình, của bạn bè, và giờ đây, trước ngưỡng cửa lớn của cuộc đời, cô lại cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu đuối.

Long siết nhẹ bàn tay đang vỗ về trên vai Linh. Ánh mắt cậu kiên định, không một chút hoài nghi. “Không ai thất vọng về cậu đâu. Điều quan trọng nhất là cậu đã nỗ lực hết sức mình, bằng tất cả khả năng và trái tim. Dù kết quả thế nào, tớ vẫn ở đây, vẫn tin tưởng cậu tuyệt đối.” Cậu biết Linh cần lời khẳng định này hơn bất cứ điều gì khác. Cậu cúi xuống, thì thầm vào tai cô, “Cậu đủ giỏi, Linh của tớ. Hơn cả giỏi nữa là đằng khác. Cậu chỉ cần tin vào chính mình thôi.”

Hơi ấm từ Long, lời nói đầy tin tưởng của cậu như một dòng suối mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn vì lo lắng của Linh. Cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn len lỏi đâu đó trong sâu thẳm. Cô tựa đầu vào vai Long trong giây lát, cảm nhận sự vững chãi và an toàn từ cậu. “Cảm ơn cậu, Long,” cô thì thầm, giọng nói nghèn nghẹn.

“Không có gì đâu, ngốc,” Long đáp lại, khẽ vuốt tóc cô. “Giờ thì, chúng ta cùng kiểm tra lại lịch thi, địa điểm thi và những quy định cần thiết nhé. Đảm bảo không bỏ sót thứ gì, rồi cậu sẽ đi ngủ sớm. Một giấc ngủ ngon sẽ giúp cậu lấy lại tinh thần đấy.” Cậu cầm lấy tờ giấy ghi chú dán trên tường, chỉ vào từng dòng. Hai đứa cùng nhau rà soát lại từng chi tiết nhỏ nhất: thời gian bắt đầu môn Toán sáng mai, số phòng thi, những vật dụng được phép mang vào, và cả những điều cấm kỵ. Mùi cà phê thoảng nhẹ từ nhà hàng xóm dưới tầng, quyện với mùi ẩm mốc của không khí đêm, như muốn nói rằng ngày mai, một ngày trọng đại, đã rất gần rồi. Long biết, đây chỉ là kỳ thi thử đầu tiên, nhưng nó là bước đệm quan trọng, là lời cảnh báo về những thử thách cam go hơn đang chờ đợi họ ở phía trước. Long nhìn Linh, ánh mắt cậu vẫn kiên định, nhưng trong sâu thẳm, cậu cũng tự nhủ với chính mình: cậu phải mạnh mẽ, phải là chỗ dựa vững chắc cho Linh. Dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục, lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho phần tiếp theo của câu chuyện tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này.

***

Đồng hồ điểm hai giờ sáng, khi Long nhẹ nhàng đưa Linh về đến nhà sau buổi ôn luyện căng thẳng. Gió đêm mát rượi vuốt ve lấy mái tóc cậu, mang theo chút hơi mặn mòi của biển Hạ Long về khuya. Cả hai cùng đi bộ trên cầu vượt bộ hành, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm thảm nhung đen, trải dài tít tắp dưới chân. Không gian rộng lớn của màn đêm, với những vì sao xa xăm và ánh đèn rực rỡ phía dưới, dường như khiến nỗi lo lắng nặng nề trong lòng Linh dịu đi đôi chút.

Họ bước chậm rãi, từng bước chân như hòa vào nhịp điệu yên ắng của thành phố đang ngủ. Bàn tay Long và Linh vẫn nắm chặt lấy nhau, sợi dây kết nối vô hình nhưng mạnh mẽ giữa hai trái tim đang cùng đập chung một nhịp đập của tuổi trẻ. Long không nói nhiều, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự run rẩy nhẹ và hơi lạnh từ bàn tay Linh, như thể cô vẫn còn đang vương vấn nỗi sợ hãi và áp lực của kỳ thi thử sắp tới. Tiếng xe cộ thưa thớt gầm rú dưới đường, xa xa là tiếng còi tàu đêm vọng lại từ phía cảng, tất cả tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc, vừa thân thuộc vừa mang chút xa lạ, huyền ảo. Mùi khói bụi xe cộ đã tan đi phần nào trong gió đêm, thay vào đó là mùi hương mát lành của không khí biển cả, thỉnh thoảng lẫn với mùi hoa sữa thoang thoảng từ những công viên gần đó, báo hiệu mùa thu đã đến gần, mùa của những ước mơ và sự chia ly.

“Cảm ơn cậu, Long,” Linh cất tiếng, giọng cô ấy nhẹ bẫng, như một làn khói thoảng qua trong gió. Cô ấy thở dài một hơi nhẹ nhõm, tựa đầu vào vai Long trong giây lát. “Có cậu ở bên, mình cảm thấy đỡ hơn nhiều. Tớ cứ tưởng mình sẽ không thể vượt qua nổi đêm nay.” Hơi ấm từ Long, sự vững chãi của bờ vai cậu, và cả cái siết tay nhẹ nhàng của cậu đã xoa dịu đi bao nhiêu nỗi bất an trong lòng cô. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng lại có sức mạnh xoa dịu mọi giông bão trong lòng.

Long khẽ nghiêng đầu, áp má vào mái tóc mềm mại của Linh. “Không có gì đâu, ngốc. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mà, tớ đã nói rồi.” Cậu siết nhẹ bàn tay cô, lời nói giản dị nhưng chứa đựng một sức mạnh trấn an phi thường. Ánh mắt cậu hướng về phía đường chân trời, nơi những tòa nhà cao tầng chọc trời ẩn mình trong màn đêm, như những người khổng lồ đang chờ đợi bình minh. Trong sâu thẳm, cậu cũng sợ hãi, cũng lo lắng về tương lai không chắc chắn, nhưng cậu không thể để nỗi sợ đó hiện hữu. Cậu phải là chỗ dựa vững chãi cho cô, phải là người truyền đi niềm tin và hy vọng.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ấy vẫn còn chút u buồn, ánh lên sự lo lắng không thể che giấu. “Mình sợ lắm, Long à... Sợ không đủ giỏi, sợ cậu phải thất vọng vì mình...” Cô ấy nhìn xa xăm về phía thành phố, những ánh đèn lấp lánh dường như đang chế giễu sự nhỏ bé của cô trước ngưỡng cửa cuộc đời. Áp lực phải đạt được kỳ vọng của bản thân và gia đình, cùng với nỗi sợ hãi về một tương lai không có Long ở bên, đang đè nặng lên cô như một tảng đá. Long biết, đây không chỉ là nỗi sợ thất bại trong học tập, mà còn là nỗi sợ về sự chia xa, về việc đánh mất nhau sau này.

Long dừng lại ở giữa cầu vượt, nơi gió lộng nhất, nơi có thể nhìn bao quát cả thành phố Hạ Long đang say ngủ. Cậu quay sang, ánh mắt kiên định, ấm áp như ánh lửa sưởi ấm tâm hồn Linh. Cậu đưa hai bàn tay mình ôm lấy khuôn mặt cô, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên để cô nhìn thẳng vào mắt cậu. “Cậu đủ giỏi, Linh của tớ, luôn luôn là như vậy. Và mình không bao giờ, không bao giờ thất vọng về cậu, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.” Giọng cậu trầm ấm, rõ ràng, từng chữ như khắc sâu vào trái tim cô. “Hít thở thật sâu vào, ngốc ạ. Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa. Về nhà ngủ một giấc thật ngon. Ngày mai sẽ ổn thôi. Tớ tin cậu sẽ làm được.”

Linh nhìn vào đôi mắt hổ phách sâu thẳm của Long, tìm thấy trong đó sự bình yên và tin tưởng tuyệt đối. Hơi ấm từ bàn tay cậu, lời nói kiên định của cậu đã xua đi phần nào những đám mây đen đang vần vũ trong tâm trí cô. Cô tựa đầu vào vai Long một lần nữa, nhưng lần này là để tìm kiếm sự bình yên và sức mạnh, chứ không phải để trốn tránh nỗi sợ hãi. Họ đứng đó, giữa cầu vượt lộng gió, ngắm nhìn thành phố Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, cùng chia sẻ khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi, chỉ có tiếng gió rì rào và nhịp đập của hai trái tim đang hòa quyện. Long siết chặt bàn tay Linh, như một lời cam kết thầm lặng. Dù có chuyện gì xảy ra vào ngày mai, họ sẽ cùng nhau đối mặt.

***

Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ của căn hộ tập thể, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn nhà gỗ. Tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường, tiếng trẻ con nô đùa dưới sân tập thể, và cả tiếng động lạch cạch của những người hàng xóm thức dậy sớm, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sáng bình thường. Thế nhưng, đối với Linh, ngày hôm nay không hề bình thường. Nó là một ngày trọng đại, ngày của kỳ thi thử đại học đầu tiên.

Linh thức dậy sớm, gương mặt cô ấy vẫn còn chút lo lắng dù đã cố gắng trấn tĩnh bản thân suốt đêm qua. Đôi mắt to tròn long lanh có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng cô vẫn giữ được vẻ xinh đẹp nổi bật của mình. Mái tóc dài đen óng ả được cô buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Cô bước ra khỏi phòng, mùi thức ăn nấu nướng từ bếp đã lan tỏa khắp căn hộ, xua tan đi mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể.

Mẹ Linh, Lê Thanh Hương, với gương mặt thanh tú, dịu dàng và nụ cười ấm áp quen thuộc, đang cẩn thận đặt đĩa trứng ốp la nóng hổi và bánh mì nướng thơm lừng lên bàn. “Ăn sáng đi con, ăn no vào mới có sức mà làm bài. Con phải ăn thật đầy đủ đấy nhé,” mẹ nói, giọng dịu dàng, tràn đầy sự quan tâm. Bà biết con gái mình đang phải chịu áp lực lớn, nên cố gắng tạo ra một bầu không khí thoải mái nhất có thể. Mùi cà phê thoảng nhẹ từ nhà hàng xóm, quyện với mùi bánh mì nướng, tạo nên một cảm giác ấm cúng, quen thuộc đến lạ.

Linh ngồi xuống, cố gắng mỉm cười đáp lại mẹ. “Vâng, mẹ. Con sẽ cố gắng hết sức.” Cô ấy nhấp một ngụm sữa nóng, vị ngọt ngào lan tỏa trong miệng, nhưng lòng cô vẫn nặng trĩu những suy nghĩ về bài thi sắp tới. Cô nhớ lại những lời Long đã nói đêm qua, những lời hứa hẹn và sự trấn an của cậu. “Chỉ cần có nhau,” cô tự nhủ, “chúng ta sẽ vượt qua.”

Sau bữa sáng, Linh kiểm tra lại túi đựng đồ dùng học tập một cách cẩn thận. Từng chiếc bút, thước kẻ, máy tính đều được đặt ngay ngắn. Cô ấy vuốt nhẹ cuốn sổ tay bìa xanh đã sờn cũ, trên đó có dòng chữ "Ước mơ tuổi 17" được viết nắn nót. Cuốn sổ này không chỉ chứa đựng những ghi chú quan trọng, mà còn là nơi cô ghi lại những ước mơ, những khát vọng của mình, những kỷ niệm đẹp đẽ bên Long. Nó như một lá bùa may mắn, một lời nhắc nhở về mục tiêu phía trước.

Cùng lúc đó, ở một căn hộ khác trong khu tập thể, mẹ Long, Trần Thu Hà, với gương mặt phúc hậu, dịu dàng, cũng đang tất bật chuẩn bị bữa sáng cho con trai. Mùi phở bò thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp. “Con kiểm tra lại bút, giấy tờ đầy đủ chưa? Con nhớ mang theo cả thẻ học sinh nữa nhé,” bà dặn dò, đôi bàn tay chu đáo sắp xếp khăn ăn, rồi đưa cho Long một chai nước lọc. “Đừng căng thẳng quá nhé, Long. Cứ làm hết sức mình. Mẹ tin con sẽ làm được.” Nụ cười của bà ấm áp, nhưng trong ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ lo lắng cho cậu con trai duy nhất.

Long, cao ráo với bờ vai rộng, ngồi ăn sáng một cách điềm tĩnh. Khuôn mặt góc cạnh của cậu vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu lại ánh lên vẻ suy tư. “Vâng, mẹ. Con biết rồi,” cậu đáp, giọng trầm ấm. Ánh mắt cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai rực rỡ đang chiếu sáng cả con đường, cả thành phố Hạ Long xinh đẹp. Cậu cũng cảm thấy áp lực, nhưng cậu biết mình phải mạnh mẽ, không chỉ cho bản thân mà còn cho Linh. Cậu cần là chỗ dựa của cô.

Cậu nhìn chằm chằm vào cây bút chì khắc tên mình, một món quà từ Linh vào sinh nhật năm ngoái. Nét chữ nhỏ xinh của cô khắc tên "Hoàng Long" trên thân bút, như một lời nhắc nhở về tình yêu và sự gắn kết của họ. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của căn nhà, của gia đình. Rồi cậu đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo sơ mi đồng phục, bước ra khỏi nhà, mang theo cả hy vọng và nỗi sợ hãi.

Long và Linh, hai ngôi sao sáng của trường cấp ba, cùng bước ra từ những căn hộ quen thuộc, hòa vào dòng người đông đúc trên đường phố Hạ Long. Họ không đi cùng nhau, nhưng trái tim họ lại hướng về cùng một nơi: trường học, nơi kỳ thi thử đại học đầu tiên đang chờ đợi. Tiếng trống trường vang vọng buổi sáng, như một nhát dao cắt vào không khí tĩnh lặng, đánh thức cả thành phố, và cũng là tiếng gọi báo hiệu cho một cuộc chiến cam go sắp bắt đầu. Cả hai đều biết rằng đây chỉ là khởi đầu của một chặng đường dài đầy thử thách, nhưng họ không đơn độc. Lời hẹn ước tuổi thanh xuân, tình yêu đầu đời như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, sẽ là sức mạnh để họ cùng nhau vượt qua mọi chông gai, hướng tới một tương lai rộng lớn, đầy hy vọng, dù cho có những ngọn núi cao đến mấy chăng nữa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ