Rực rỡ thanh xuân
Chương 376

Hồi Sinh Từ Thất Bại: Định Hình Lại Ước Mơ

3326 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự hoài nghi và thất vọng ban đầu của Long và Linh khi đối mặt với điểm số thi thử không như mong đợi.,Làm nổi bật khả năng tự động viên và sự hỗ trợ lẫn nhau giữa Long và Linh, củng cố tình yêu và sự gắn kết của họ.,Minh chứng cho sự trưởng thành của nhân vật qua việc họ không gục ngã mà tìm cách cải thiện, đặt ra mục tiêu và chiến lược học tập mới.,Thiết lập bối cảnh cho giai đoạn ôn thi nước rút căng thẳng hơn, với áp lực và quyết tâm cao độ.,Tiếp tục gieo mầm cho xung đột nội tâm về tương lai và sự bền vững của mối quan hệ.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Thất vọng, hoài nghi, nhưng dần chuyển sang quyết tâm, hy vọng, lãng mạn và hỗ trợ.
Kết chương: [object Object]

Hạ Long chìm dần vào màn đêm, những ánh đèn đủ màu sắc bắt đầu thắp sáng cả một vùng vịnh rộng lớn, biến nơi đây thành một bức tranh huyền ảo. Nhưng trong lòng Linh, bức tranh ấy vẫn còn vương những gam màu xám xịt của sự thất vọng, dù lời nói của Long đã kịp thời xoa dịu phần nào. Cô tựa đầu vào vai cậu, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của tình yêu, của Hạ Long, và cả mùi của Long – mùi của sự vững chãi, của niềm tin. Một tia sáng nhỏ nhoi, yếu ớt nhưng kiên cường, vừa nhen nhóm trong đôi mắt đỏ hoe của cô. "Ừ," cô khẽ đáp, giọng còn chút khàn đặc, "Chúng ta sẽ cùng nhau."

Long mỉm cười nhẹ, siết nhẹ vòng tay an ủi. Cậu biết, chặng đường phía trước còn rất nhiều thử thách, không chỉ cho riêng Linh mà cho cả hai. Kỳ thi thử đại học đầu tiên này, dù chỉ là một phép thử, nhưng nó đã phơi bày những lỗ hổng, những điểm yếu mà cả cậu và Linh đều không thể lường trước. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất lúc này không phải là chìm đắm trong nỗi buồn, mà là cùng nhau đối mặt, cùng nhau tìm ra giải pháp. Long nhìn về phía những ngọn núi đá vôi hùng vĩ đang ẩn hiện trong bóng tối, tựa như những thử thách khổng lồ mà tuổi thanh xuân rực rỡ của họ đang phải đối mặt. Chỉ cần có nhau, cậu tin rằng họ sẽ vượt qua tất cả, hướng tới một tương lai rộng lớn, đầy hy vọng.

Họ đứng đó thêm một lúc, mặc cho cái gió heo may của Hạ Long thổi nhẹ qua, làm lay động những sợi tóc mai của Linh và tà áo Long. Long vẫn ôm Linh, hơi ấm từ cậu như một lá chắn vững chắc, bảo vệ cô khỏi cái lạnh của màn đêm và cả những nỗi lo lắng đang âm ỉ trong tâm hồn. Cuối cùng, Long khẽ lên tiếng, giọng trầm ấm: "Chúng ta về thôi. Mai là một ngày khác, và chúng ta cần một kế hoạch mới." Linh gật đầu, ngẩng lên nhìn Long, ánh mắt đã vơi đi phần nào sự hoang mang, thay vào đó là một chút tin cậy và phụ thuộc. Cô biết, dù có chuyện gì xảy ra, Long vẫn sẽ ở bên cạnh, làm chỗ dựa vững chắc cho cô.

***

Sáng hôm sau, dưới cái nắng dịu nhẹ xuyên qua ô cửa kính lớn của Thư viện Thành phố, Long và Linh ngồi ở một góc khuất, nơi những kệ sách cao ngút ngàn tạo thành một bức tường yên tĩnh, tách biệt họ khỏi thế giới bên ngoài. Tòa nhà thư viện có vẻ hơi cũ kỹ với kiến trúc mang đậm dấu ấn thời gian, nhưng bên trong lại được bảo trì rất tốt, toát lên vẻ trang nghiêm và tri thức. Những chiếc bàn đọc sách rộng rãi làm bằng gỗ sẫm màu, bóng loáng, phản chiếu ánh sáng trắng từ những bóng đèn huỳnh quang đặt trên trần.

Trên mặt bàn, không phải là những cuốn sách văn học hay triết học, mà là bảng điểm chi tiết của kỳ thi thử, cùng với hai tập đề thi đã được chấm điểm cẩn thận. Không khí giữa hai người nặng trĩu một nỗi thất vọng khó tả. Tiếng lật sách khô khan của một bác thủ thư ở phía xa, tiếng gõ bàn phím lách tách rất khẽ từ khu vực máy tính công cộng, và tiếng chân đi lại nhẹ nhàng của vài sinh viên tìm tài liệu, tất cả đều trở nên mơ hồ, chỉ càng làm nổi bật sự im lặng căng thẳng giữa Long và Linh. Một mùi giấy cũ quen thuộc, xen lẫn với mùi gỗ thoang thoảng và chút bụi sách, bao trùm lấy không gian, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, dường như cũng đang chia sẻ nỗi buồn với họ.

Linh cầm tờ giấy báo điểm, ngón tay cô mân mê mép giấy đã sờn một cách vô thức. Đôi mắt to tròn long lanh của cô, thường ngày rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, giờ đây lại ráo hoảnh, nhưng biểu cảm trên gương mặt thanh tú lại buồn bã đến lạ. Một nỗi buồn sâu lắng, thấm đẫm sự hoài nghi về bản thân. Cô không khóc nữa, có lẽ nước mắt đêm qua đã trôi đi phần nào sự bàng hoàng, nhưng nỗi thất vọng thì vẫn còn nguyên, thậm chí còn lan rộng, gặm nhấm niềm tin của cô. Long ngồi đối diện, nét mặt trầm tư. Cậu nhìn Linh, rồi lại nhìn bảng điểm, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự kiên định. Cậu cũng không mấy khá hơn Linh là bao, dù điểm số của cậu có nhỉnh hơn một chút, nhưng vẫn chưa đủ để chạm tới ngưỡng an toàn của ngôi trường mơ ước.

"Tớ... tớ không ngờ lại tệ đến thế này, Long ạ," Linh khẽ nói, giọng cô nhỏ đến mức gần như thì thầm, như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh của thư viện. Cô đặt tờ giấy xuống bàn, nhẹ nhàng như sợ nó sẽ tan biến trong không khí. "Tớ đã nghĩ mình đã cố gắng hết sức rồi... Cố gắng đến mức kiệt sức, mà sao kết quả lại..." Cô không nói hết câu, nhưng Long hiểu. Cậu biết cô đang nghĩ gì, bởi vì cậu cũng đang cảm thấy điều tương tự. Cố gắng, nỗ lực không ngừng nghỉ suốt một thời gian dài, chỉ để nhận lại một con số không như mong đợi, cảm giác đó như bị dội một gáo nước lạnh vào giữa mùa hè oi ả.

Long lặng lẽ nhìn cô, bàn tay cậu khẽ vươn tới, đặt nhẹ lên bàn tay nhỏ nhắn của Linh đang đặt trên mặt bàn. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang, một hơi ấm vững chãi và quen thuộc. "Điểm số chỉ là một phần nhỏ, Linh ạ," cậu nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như một lời an ủi, "Quan trọng là chúng ta đã nhận ra mình yếu ở đâu." Cậu dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, cố gắng truyền đi sự bình tĩnh và quyết tâm. "Đây không phải là kết thúc, mà là một sự khởi đầu. Một khởi đầu để chúng ta nhìn nhận lại, để sửa chữa."

Linh khẽ lắc đầu, đôi mắt cô vẫn ánh lên sự hoang mang. "Nhưng nếu cứ thế này... tớ sợ lắm. Sợ không đỗ được trường mình mơ ước, sợ... chúng ta phải xa nhau." Giọng cô lại nghẹn lại, nỗi sợ hãi về việc phải đi hai con đường khác nhau, phải xa Long, dường như còn lớn hơn cả nỗi sợ thất bại của bản thân. Nó như một con dao vô hình, từ từ cứa vào trái tim cô, khiến cô đau nhói. Hình ảnh về một tương lai mà không có cậu bên cạnh, một tương lai mà họ phải đi hai con đường riêng biệt, khiến cô không thể thở nổi. Nỗi sợ đó đã ám ảnh cô từ những ngày đầu khi họ bắt đầu nói về định hướng đại học, và giờ đây, kết quả thi thử này càng khiến nó trở nên chân thực, rõ nét hơn bao giờ hết.

Long siết chặt tay Linh hơn, ánh mắt cậu kiên định hơn bao giờ hết, như một lời khẳng định không thể lay chuyển. Bờ vai rộng của cậu hơi trùng xuống, nhưng trong ánh mắt cậu, Linh chỉ thấy sự quyết tâm. "Đừng nói vậy, Linh," cậu nói, giọng dứt khoát nhưng vẫn dịu dàng, "Không bao giờ có chuyện đó đâu. Đây mới chỉ là khởi đầu. Chúng ta còn cả một chặng đường dài phía trước. Chúng ta sẽ tìm cách." Cậu không hứa hẹn điều gì viển vông, chỉ là một lời hứa chắc chắn về việc sẽ cùng cô đối mặt, cùng cô tìm giải pháp. Long biết, lúc này, Linh cần một chỗ dựa vững chắc, một niềm tin không thể lung lay. Cậu nhìn vào đôi mắt cô, cố gắng xua đi những đám mây đen đang che phủ tâm hồn cô. "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, Linh. Tớ ở đây. Luôn luôn ở đây, cùng cậu."

Linh khẽ gật đầu, đôi môi mím chặt. Cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Long, nơi cô luôn tìm thấy sự bình yên và sức mạnh. Dù kết quả thi thử có tồi tệ đến đâu, dù nỗi sợ hãi có lớn đến mấy, chỉ cần Long ở bên cạnh, cô vẫn cảm thấy mình có thể đối mặt với mọi thứ. Cậu là ánh sáng dẫn lối trong những ngày tăm tối nhất của cô, là điểm tựa không gì có thể thay thế. Hít một hơi thật sâu, Linh cảm nhận được mùi giấy cũ và bụi sách trong thư viện, mùi của tri thức và những giấc mơ đang chờ đợi. Cô tự nhủ, đây không phải là lúc để gục ngã, mà là lúc để đứng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Long cũng buông tay Linh ra, cầm tập đề thi của mình lên, lật giở từng trang. Cậu bắt đầu phân tích những lỗi sai, những phần kiến thức còn mơ hồ. Linh cũng làm theo, dù tay cô vẫn còn hơi run rẩy. Hai cái đầu chụm lại, trên bàn là những con số đỏ chói và những gạch chân vội vã. Tiếng lật giấy lại vang lên đều đặn, hòa vào không khí trầm mặc của thư viện. Dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều muộn, một tia hy vọng mong manh vừa le lói trong lòng Long và Linh, như một lời hứa thầm lặng rằng họ sẽ không bao giờ từ bỏ.

***

Rời khỏi Thư viện Thành phố, bóng chiều đã ngả dần, nhuộm vàng con đường. Thay vì về nhà, Long và Linh cùng nhau hướng đến Quán Cafe Sắc Màu, một địa điểm quen thuộc và yêu thích của họ. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mang vẻ đẹp hoài cổ pha lẫn hiện đại. Mặt tiền quán được sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm, nơi thỉnh thoảng có vài người qua lại. Bên trong, không gian ấm cúng và lãng mạn với ánh đèn vàng dịu, những chiếc ghế sofa êm ái kê sát tường, và vô số cây xanh treo tường, tranh vẽ tường nghệ thuật. Mùi cà phê rang xay đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, đôi khi còn thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, khiến tâm hồn được thư thái.

Tiếng nhạc acoustic du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng trò chuyện râm ran của những cặp đôi, những nhóm bạn, và cả tiếng gõ bàn phím laptop của vài người đang làm việc. Tất cả tạo nên một bầu không khí sống động nhưng không ồn ào, rất thích hợp để tâm sự hoặc suy nghĩ. Long và Linh chọn một bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi họ có thể nhìn ra con hẻm và tận hưởng sự riêng tư. Linh vẫn còn chút ưu tư đọng lại trên gương mặt, đôi mắt cô vẫn còn hơi sưng đỏ, nhưng đã không còn vẻ hoang mang tột độ như trước. Long thì đã hoàn toàn lấy lại sự bình tĩnh, nét mặt cậu kiên định và tập trung. Cậu gọi cho Linh một ly trà sữa trân châu đường đen, món khoái khẩu của cô, còn mình thì một ly cà phê đen đá.

Khi đồ uống được mang ra, Long đẩy ly trà sữa về phía Linh. "Uống đi, ngọt một chút cho đời bớt đắng," cậu nói, cố gắng pha chút hóm hỉnh để phá tan sự nặng nề. Linh khẽ mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau một ngày dài mệt mỏi, dù nó vẫn còn hơi gượng gạo. Cô mân mê chiếc ống hút trong ly trà sữa, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đã bắt đầu rơi lả tả theo gió. Trong lòng cô vẫn còn những gợn sóng của nỗi thất vọng, nhưng sự hiện diện của Long, sự kiên định của cậu, đang từ từ xoa dịu chúng.

"Tớ đã xem lại bài của cả hai," Long bắt đầu, giọng cậu trầm ấm và rõ ràng, "Môn Toán cậu vướng ở phần này, đặc biệt là mấy bài tổ hợp xác suất. Còn tớ thì chủ quan ở mấy câu hình học không gian, mất điểm oan uổng mấy câu dễ." Long lấy ra cuốn sổ tay nhỏ "Ước mơ tuổi 17" của mình, một cuốn sổ bìa da đơn giản nhưng chứa đựng biết bao mục tiêu và kế hoạch của cả hai. Cậu mở ra, lật đến một trang trắng tinh, và đặt cây bút chì khắc tên của mình lên đó, sẵn sàng ghi chép.

Linh thở dài, ly trà sữa vẫn còn nguyên. "Thế thì sao chứ? Tớ cảm thấy mình như đang đi thụt lùi vậy. Cố gắng bao nhiêu cũng không đủ. Càng học càng thấy mình kém cỏi." Cô siết chặt hai bàn tay dưới gầm bàn, nỗi sợ hãi lại dấy lên, cảm giác bất lực bao trùm lấy cô. "Tớ đã thức khuya đến mấy giờ sáng, làm bao nhiêu đề, mà kết quả vẫn như vậy. Cứ đà này, làm sao tớ có thể vào được trường Y mà tớ mơ ước? Làm sao chúng ta có thể..." Lời nói của cô lại tắc nghẽn ở cổ họng, ánh mắt đầy vẻ lo sợ lại nhìn vào Long.

Long đặt tay lên cuốn sổ, ánh mắt cậu kiên định nhìn thẳng vào Linh. Trong không gian lãng mạn và ấm cúng của quán cà phê, lời nói của cậu vang lên như một lời tuyên bố chắc chắn. "Không phải không đủ, Linh. Mà là chưa đúng cách. Có thể chúng ta đã quá tập trung vào số lượng mà quên đi chất lượng. Hoặc đơn giản là phương pháp của chúng ta chưa thực sự tối ưu." Cậu dừng lại, hít một hơi thật sâu. "Nhìn xem, chúng ta đã tiến bộ rất nhiều so với hồi đầu năm, đúng không? Đừng phủ nhận những nỗ lực và thành quả của chính mình." Cậu nhớ lại những ngày đầu họ cùng nhau học, Linh còn rất nhiều lỗ hổng, nhưng giờ đây cô đã nắm vững rất nhiều kiến thức. "Mục tiêu không đổi, Linh," cậu tiếp tục, giọng cậu càng thêm mạnh mẽ, "nhưng con đường thì có thể điều chỉnh. Chúng ta sẽ thay đổi chiến lược."

Linh nhìn Long, nhìn vào sự kiên định trong đôi mắt cậu, và một tia hy vọng mong manh lại được thắp lên trong lòng cô. Cô khẽ gật đầu. "Cậu nghĩ chúng ta nên bắt đầu từ đâu?" Cô hỏi, giọng đã bớt đi phần nào sự tuyệt vọng, thay vào đó là một chút tò mò và sẵn sàng.

Long mỉm cười nhẹ. "Từ bây giờ," cậu nói, gạch một dòng dưới trang sổ trắng tinh. "Từ những gì chúng ta vừa nhận ra. Mỗi tối, chúng ta sẽ dành thêm một tiếng, thậm chí là hai tiếng, cho môn yếu nhất của cả hai. Tớ sẽ kèm cậu môn Toán, đặc biệt là phần tổ hợp xác suất. Cậu giỏi Sinh, cậu sẽ giúp tớ củng cố kiến thức Hóa, và cả những mẹo làm bài nhanh của cậu nữa." Cậu bắt đầu ghi chép, từng gạch đầu dòng rõ ràng, cụ thể. "Và quan trọng nhất, Linh, chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Dù có chuyện gì xảy ra, dù kết quả thi đại học có thế nào, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau."

Linh cảm nhận được sự ấm áp từ ly trà sữa, hương cà phê đậm đà từ ly của Long, và cả mùi hương đặc trưng của Hạ Long đang lẩn quất đâu đây. Cô nhìn Long, rồi nhìn vào cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của cậu, nơi những dòng chữ của Long đang đều đặn hiện ra. "Cây bút chì khắc tên" trong tay cậu lướt trên trang giấy, tạo ra những âm thanh sột soạt nhẹ nhàng. Những gạch đầu dòng chi tiết về kế hoạch học tập mới, về việc phân bổ thời gian, về những phần kiến thức cần tập trung. Long chỉ ra những lỗi sai trong bài thi của Linh một cách khách quan, không hề trách móc, và ngược lại, Linh cũng giúp cậu phân tích những điểm yếu của mình. Họ thảo luận sôi nổi, không còn là những tiếng thở dài hay những lời than vãn, mà là những ý tưởng, những giải pháp.

"Hay là chúng ta thử làm thêm các đề thi của các tỉnh khác nhỉ?" Linh đề xuất, ánh mắt cô đã sáng hơn. "Có thể cách ra đề của trường mình chưa bao quát hết những dạng bài khó."

"Ý hay đấy," Long gật đầu, "Tớ sẽ tìm các đề thi thử của các trường chuyên, các sở giáo dục ở các thành phố lớn. Chúng ta cùng làm, rồi chữa bài cho nhau." Cậu tiếp tục ghi chép, bổ sung thêm ý tưởng của Linh vào cuốn sổ.

Trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy một sức mạnh mới đang bùng lên trong mình. Nỗi thất vọng của buổi chiều đã lùi lại, nhường chỗ cho ý chí kiên cường và quyết tâm. Cô biết, con đường phía trước sẽ còn rất nhiều khó khăn, nhiều chông gai, nhưng cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Long luôn ở đây, một người bạn đồng hành, một người yêu, một chỗ dựa vững chắc. Dù kết quả cuối cùng có ra sao, dù có phải đối mặt với nỗi sợ hãi về việc phải xa nhau, cô tin rằng họ sẽ tìm được cách. Bởi vì tình yêu của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, có thể có lúc dịu êm, có lúc dữ dội, nhưng chưa bao giờ ngừng vỗ, và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ vẫn vẹn nguyên, hứa hẹn một tương lai tươi sáng, mở ra cánh cửa cho hành trình trưởng thành và khám phá thế giới đại học.

Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, họ biết rằng con đường phía trước còn rất nhiều thử thách, nhưng chỉ cần có nhau, họ sẽ vượt qua tất cả, hướng tới một tương lai rộng lớn, đầy hy vọng, dù cho có những ngọn núi cao đến mấy chăng nữa. Và chính tại quán cà phê ấm cúng này, giữa mùi hương cà phê và tiếng nhạc du dương, Long và Linh đã cùng nhau định hình lại ước mơ của mình, biến nỗi thất bại đầu đời thành động lực mạnh mẽ nhất để vươn lên. Long nhìn Linh, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên sự tự hào và tình yêu mãnh liệt. "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua," cậu khẽ nói, như một lời thề nguyện. Linh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, gật đầu khẳng định. "Ừ, chúng ta sẽ cùng nhau."

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ