Tiếng ly chạm nhẹ, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi qua từng kẽ lá xanh mướt treo tường, quyện vào mùi cà phê đậm đà và hương bánh ngọt thoang thoảng. Chiều muộn ở Hạ Long thường mang một vẻ đẹp dịu dàng đến lạ, khi ánh nắng vàng ươm cuối ngày vẫn còn vương vấn trên những mái nhà cổ, rồi lặn dần xuống mặt biển xanh ngắt, nhuộm hồng cả một khoảng trời. Nhưng hôm nay, tại Quán Cafe Sắc Màu, không khí lại mang một sắc thái trầm lắng hơn bình thường, khác xa với vẻ nhộn nhịp, tươi vui vốn có của nhóm bạn thân.
Long và Linh là những người đến sớm nhất, chọn một góc quen thuộc cạnh cửa sổ, nơi họ có thể nhìn ra con hẻm nhỏ rợp bóng cây. Long nhâm nhi ly cà phê đen, ánh mắt cậu xa xăm nhìn ra bên ngoài, nhưng tâm trí lại đang sắp xếp lại những suy nghĩ ngổn ngang. Bên cạnh cậu, Linh khẽ vuốt ve thành ly trà sữa còn ấm nóng, vẻ mặt cô vẫn còn vương vấn chút lo âu từ buổi chiều hôm qua. Dù đã cùng Long tìm lại được chút quyết tâm, nhưng những con số trên bảng điểm thi thử vẫn như một đám mây đen lảng vảng trong tâm trí cô.
Khi Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan lần lượt xuất hiện, mang theo những túi xách nặng trĩu sách vở, không khí lại càng thêm phần ngượng nghịu. Hùng, người thường là tâm điểm của mọi cuộc vui, hôm nay cũng không còn vẻ lanh lảnh, pha trò thường thấy. Cậu ấy bước vào, đôi mắt híp thường ngày nay lại hơi cụp xuống, dáng người bầu bĩnh có vẻ như co lại một chút. Thảo Mai thì vẫn trầm tĩnh như mọi khi, mái tóc đen dài được tết gọn gàng, đôi mắt ẩn sau cặp kính cận vẫn ánh lên vẻ thông minh nhưng hôm nay lại có thêm chút ưu tư. Lan, với mái tóc ngắn ngang vai và phong thái năng động, cũng có vẻ chậm rãi hơn mọi lần. Cô chọn một chiếc ghế đối diện với Long, đặt túi xách xuống và thở dài một hơi rõ dài.
"Chào mọi người," Linh khẽ nói, cố gắng phá vỡ sự im lặng đang bủa vây. Giọng cô trong trẻo nhưng không giấu nổi chút e dè. "Mọi người gọi gì đi, tớ mời."
Hùng vẫy tay. "Ôi dào, có gì mà khách sáo. Tớ đã gọi trước một ly cacao nóng rồi." Cậu ấy cố gắng nở một nụ cười, nhưng nụ cười ấy lại không lan tới đôi mắt. "Mà này, tớ thấy hơi ngại khi nói về nó... Cái vụ thi thử ấy. Cậu Linh, cậu thi sao rồi?" Cậu hỏi, ánh mắt đầy thăm dò, như thể muốn tìm một người đồng cảnh ngộ.
Linh hơi cụp mắt xuống, khẽ lắc đầu. "Cũng... không được như mong đợi, Hùng ạ."
Lời của Linh như một tín hiệu, mở ra cánh cửa cho Hùng trút bầu tâm sự. "Ôi dào, nói làm gì! Cứ như bị ma làm ấy. Tớ thấy mình học không đến nỗi tệ, nhưng vào phòng thi thì đầu óc cứ trống rỗng. Mấy câu lý thuyết thì nhớ mang máng, còn bài tập thì cứ luẩn quẩn. Kết quả thi thử vừa rồi... ôi thôi, khỏi nói." Cậu ấy gãi đầu bứt rứt, đôi mắt liếc nhìn Long rồi lại nhìn Linh. "Áp lực từ mẹ tớ còn đáng sợ hơn cả đề Toán. Bà cứ bảo 'con nhà người ta', rồi 'nhà mình có điều kiện cho ăn học tử tế mà sao không bằng con người ta'. Tớ nghe mà phát nản luôn!" Giọng Hùng có chút nghèn nghẹn, pha lẫn sự bất lực và cả một chút tủi thân. Cậu ấy thường ngày vô tư là thế, nhưng khi chạm đến chuyện học hành, đặc biệt là kỳ vọng từ gia đình, cậu lại trở nên nhạy cảm đến lạ.
Long đặt ly cà phê xuống, ánh mắt hổ phách của cậu lướt qua từng người bạn, rồi dừng lại ở Hùng, sau đó là Linh. Cậu biết, đây là lúc cậu cần phải lên tiếng. "Không sao đâu, Hùng. Chúng ta ở đây để chia sẻ, không phải để phán xét." Giọng cậu trầm ấm, đều đều, mang theo một sự trấn an lạ kỳ. Cậu hơi ngả lưng vào thành ghế, nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào mọi người. "Kết quả của tớ và Linh cũng không khá hơn là mấy. Tớ nghĩ, không chỉ riêng chúng ta, mà có lẽ nhiều người trong lớp cũng vậy. Đây là kỳ thi thử đầu tiên, là một phép thử để chúng ta biết mình đang ở đâu, còn thiếu sót chỗ nào. Quan trọng là chúng ta sẽ làm gì sau khi nhận ra điều đó."
Nghe Long nói, Linh khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm như trút được gánh nặng. Cô biết Long luôn là chỗ dựa vững chắc của cô, và bây giờ, cậu cũng là chỗ dựa của cả nhóm bạn. Cô nhẹ nhàng rót thêm trà hoa cúc cho Mai và Lan, rồi tự tay đưa ly cacao nóng cho Hùng. Hành động nhỏ nhưng đầy quan tâm của cô khiến không khí dịu đi phần nào. Mùi hương dịu nhẹ của trà hoa cúc và vị ngọt của cacao hòa quyện, làm dịu đi những căng thẳng đang ẩn chứa trong lòng mỗi người. Bên ngoài, nắng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn vàng ấm áp từ trong quán hắt ra, tạo nên một không gian riêng tư và gần gũi. Tiếng xay cà phê từ quầy bar vang lên đều đặn, như một điệu nhạc nền quen thuộc, xoa dịu tâm hồn.
Long tiếp tục, giọng cậu vẫn giữ sự điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Thất bại không phải là dấu chấm hết, nó chỉ là một điểm dừng để chúng ta nhìn lại, điều chỉnh và bước tiếp mạnh mẽ hơn. Tớ tin, mỗi người trong chúng ta đều có lý do riêng để lo lắng, nhưng cũng có lý do chung để không bỏ cuộc." Cậu nhìn Linh, rồi nhìn sang Mai và Lan, ánh mắt cậu như muốn truyền thêm sức mạnh cho mọi người. "Vậy nên, đừng ngần ngại chia sẻ. Chúng ta là bạn bè mà."
Cái cách Long nói chuyện, không khoa trương, không hô hào, nhưng lại có sức thuyết phục lạ kỳ. Cậu ấy không chỉ là một người bạn trai tốt của Linh, mà còn là một người anh, một người bạn đáng tin cậy của cả nhóm. Linh cảm thấy tự hào về cậu, và cũng cảm thấy biết ơn vì Long đã luôn ở bên, không chỉ với cô mà còn với những người bạn thân thiết của họ. Cô biết, trong cái vòng tròn thanh xuân rực rỡ này, họ là một phần không thể thiếu của nhau.
***
Ánh đèn vàng của Quán Cafe Sắc Màu đã bao phủ toàn bộ không gian, làm nổi bật những chậu cây xanh nhỏ xinh và những bức tranh treo tường nghệ thuật. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương nhưng đã nhỏ hơn một chút, nhường chỗ cho những câu chuyện dần được cởi mở. Sau khi Long và Linh mở lời, những bức tường phòng thủ trong lòng Hùng, Mai và Lan dường như cũng dần sụp đổ.
Hùng là người tiếp tục câu chuyện, giọng cậu giờ đây đã bớt đi sự gượng gạo, thay vào đó là nỗi lòng thật sự. "Các cậu biết không, mẹ tớ bảo nếu tớ không đậu vào một trường đại học top nào đó ở Hà Nội, thì bà sẽ bắt tớ về quản lý cái xưởng gỗ của gia đình. Tớ thì... tớ không thích cái nghề đó chút nào. Tớ chỉ muốn được tự do, được làm những gì mình thích." Cậu ấy gãi đầu, đôi mắt híp lại đầy vẻ bất lực. "Mà điểm số của tớ thì... môn Toán, Lý, Hóa cứ lẹt đẹt. Tớ đã cố gắng lắm rồi, nhưng vẫn cứ bị lấn cấn ở mấy cái công thức, mấy cái định luật. Cứ nghĩ đến cảnh phải từ bỏ ước mơ chơi game chuyên nghiệp, hay ít nhất là làm một cái gì đó liên quan đến công nghệ thông tin, tớ lại thấy áp lực đè nặng lên vai." Hùng thở dài thườn thượt, cậu nhìn xa xăm ra bên ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả con phố. Mùi cà phê đậm đà lúc này dường như cũng không đủ để xoa dịu nỗi lo lắng đang ẩn sâu trong lòng cậu.
Thảo Mai, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, khẽ siết chặt ly trà hoa cúc trên tay. Nước trà ấm nóng truyền chút hơi ấm vào lòng bàn tay cô, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo của nỗi sợ hãi. "Tớ thì lo lắng về kỳ vọng của bố mẹ." Giọng cô nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng lại chất chứa một sức nặng đáng kể. "Bố mẹ tớ đều là bác sĩ, và họ luôn muốn tớ theo ngành Y. Từ bé tớ đã được định hướng như vậy rồi. Tớ cũng cố gắng học, cũng thấy hứng thú với Sinh học, nhưng càng gần đến kỳ thi, tớ lại càng thấy mình chưa đủ giỏi." Cô ngừng lại, khẽ đẩy gọng kính lên sống mũi. "Cả bài thi Văn lần này nữa, tớ làm không tốt. Tớ luôn nghĩ Văn là môn thế mạnh của mình, nhưng điểm số lại không như mong đợi. Điều đó khiến tớ nghi ngờ bản thân rất nhiều. Liệu mình có thực sự phù hợp với ngành Y không? Liệu mình có đủ khả năng để gánh vác trách nhiệm lớn lao như vậy không?" Đôi mắt Mai ánh lên vẻ lo âu, cô nhìn vào những giọt nước đọng trên thành ly, như thể đang tìm kiếm câu trả lời ở đó. Nỗi sợ không đạt được kỳ vọng của bản thân và gia đình, đôi khi còn nặng nề hơn cả áp lực từ điểm số.
Lan là người cuối cùng chia sẻ. Cô không trầm ngâm như Mai, cũng không than thở nhiều như Hùng. Giọng cô dứt khoát, nhưng vẫn lộ rõ sự băn khoăn. "Tớ thì đang phân vân giữa Kinh tế và Du lịch." Cô nhìn thẳng vào Long và Linh, như thể muốn tìm kiếm một lời khuyên. "Ba tớ thì muốn tớ theo Kinh tế, bảo là dễ xin việc, thu nhập ổn định. Nhưng tớ lại thích Du lịch, thích được đi đây đi đó, khám phá những vùng đất mới, tìm hiểu văn hóa. Tớ thấy mình năng động, thích giao tiếp, nên nghĩ Du lịch sẽ hợp hơn." Lan hít một hơi sâu. "Nhưng nói thật, điểm thi thử của tớ cũng không giúp tớ đưa ra quyết định dễ dàng hơn. Môn Anh văn của tớ khá ổn, nhưng các môn khác thì chưa thực sự nổi bật. Tớ sợ chọn sai đường, rồi không có tương lai. Ba tớ cứ bảo Du lịch là ngành bấp bênh, không ổn định." Cô nhún vai nhẹ, một cử chỉ quen thuộc khi cô đang bối rối. "Thật sự, tớ không biết phải làm sao nữa."
Linh lắng nghe từng lời của bạn bè, cô cảm thấy lòng mình như được sẻ chia. Cô biết, mỗi người đều có những gánh nặng riêng, những nỗi lo lắng tưởng chừng chỉ mình mình phải đối mặt. Cô nhớ lại những lời Long đã nói với cô tối qua, về việc không bỏ cuộc, về việc cùng nhau vượt qua. "Mẹ tớ cũng hỏi về trường Sư phạm nhiều lắm," Linh khẽ nói, ánh mắt cô giao với Mai và Lan. "Bà bảo con gái học Sư phạm thì nhẹ nhàng, ổn định. Nhưng tớ vẫn thấy bấp bênh quá, không biết mình có đủ kiên nhẫn để làm giáo viên không. Tớ muốn được làm việc trong lĩnh vực truyền thông, sáng tạo hơn." Cô dừng lại, nhìn Long, và nụ cười của cậu như tiếp thêm sức mạnh cho cô. "Nhưng Long đã nói, chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau tìm cách."
Long gật đầu, ánh mắt cậu tràn đầy sự thấu hiểu và sẻ chia. Cậu không nói nhiều, chỉ đơn giản là lắng nghe, để cho mỗi người bạn được trút bỏ những nỗi niềm chất chứa trong lòng. Cậu biết, đôi khi, điều cần nhất không phải là một lời khuyên, mà chỉ là một người lắng nghe chân thành. Cậu cảm nhận được sự ấm áp từ tình bạn, từ sự gắn kết mà họ đã cùng nhau xây dựng suốt những năm tháng thanh xuân này. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, những ước mơ non trẻ, giờ đây cũng là nơi chứng kiến những nỗi lo và những quyết tâm của tuổi trẻ.
Hùng gãi đầu, Mai siết chặt ly trà, Lan nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, mỗi người một tâm trạng, một nỗi lo. Nhưng trong khoảnh khắc đó, họ không còn cảm thấy cô đơn nữa. Long lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu, như một sự khẳng định rằng cậu đang ở đây, cùng họ, và sẽ không để ai phải một mình đối mặt với những thử thách này. Cậu biết, áp lực thi cử và những quyết định quan trọng về tương lai đang là một ngọn núi lớn, nhưng nếu họ cùng nhau, ngọn núi đó sẽ không còn quá cao nữa.
***
Quán Cafe Sắc Màu đã thưa dần khách, chỉ còn lại những ánh đèn vàng ấm áp hắt lên bàn gỗ, nơi nhóm bạn vẫn đang ngồi. Trời đêm Hạ Long đã mát mẻ hơn, tiếng sóng biển từ xa vọng lại dịu êm, như một lời thì thầm của thành phố biển. Sau khi mọi người đã trút hết nỗi lòng, không khí trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều, một sự thấu hiểu ngầm lan tỏa giữa năm người.
Long là người phá vỡ sự im lặng, giọng cậu trầm ấm và chắc chắn, mang theo một năng lượng mới. Cậu không nói những lời sáo rỗng, mà đi thẳng vào vấn đề. "Chúng ta không thể thay đổi kết quả đã qua, nhưng có thể thay đổi cách chúng ta đối mặt với nó." Cậu nói, ánh mắt hổ phách lướt qua từng người, như muốn truyền thêm sự tự tin cho họ. "Tớ nghĩ, thay vì cứ lo lắng một mình, chúng ta nên lập một nhóm học tập cố định. Một đội nhóm thực thụ, nơi chúng ta có thể hỗ trợ lẫn nhau, bù đắp những điểm yếu và phát huy điểm mạnh của từng người."
Long đặt tay lên bàn, cầm lấy cây bút chì khắc tên của mình, bắt đầu phác thảo sơ đồ lên một tờ giấy ăn. Từng nét vẽ dứt khoát, rõ ràng, thể hiện sự quyết tâm và tính toán kỹ lưỡng của cậu. "Nhìn xem, Hùng, cậu mạnh Toán, Lý, đặc biệt là phần bài tập. Cậu có thể giúp Mai và Lan củng cố kiến thức các môn đó. Ngược lại, Mai giỏi Văn, cô ấy có thể giúp chúng ta cải thiện kỹ năng viết, phân tích đề. Lan có tiếng Anh tốt, cô ấy có thể kèm chúng ta phần từ vựng, ngữ pháp và luyện nghe. Linh thì giỏi Sinh, và những mẹo học bài, cách làm bài nhanh của cậu ấy thì ai cũng phải công nhận." Long nhìn Linh, nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cậu. "Còn tớ, tớ sẽ phụ trách phần tổ hợp xác suất trong Toán, và các môn tự nhiên khác."
Linh khẽ gật đầu, đôi mắt cô sáng lên, cảm thấy ý tưởng của Long thật sự tuyệt vời. Nó không chỉ là một kế hoạch học tập, mà còn là một sợi dây gắn kết, biến những nỗi lo thành động lực chung. "Đúng vậy!" Linh hào hứng bổ sung, giọng cô trong trẻo và đầy nhiệt huyết. "Và không chỉ có học, chúng ta còn cần phải có những buổi 'giải tỏa stress' nữa chứ! Học hành căng thẳng quá sẽ dễ bị nản. Thỉnh thoảng chúng ta có thể cùng nhau xem phim, đi chơi ngắn một buổi chiều ở Bãi Cháy, hay đơn giản là đi ăn vặt, để lấy lại năng lượng, để đầu óc được thư giãn. Chúng ta sẽ cùng nhau học, cùng nhau chơi, và cùng nhau vượt qua giai đoạn này." Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay Mai và Lan, như một lời động viên và khẳng định. Cái chạm tay ấm áp ấy khiến Mai cảm thấy lòng mình dịu lại, nỗi lo âu vơi đi đáng kể.
Hùng, nghe Long và Linh nói, đôi mắt híp của cậu ấy bỗng mở to, vẻ mặt từ ngơ ngác chuyển sang phấn khích tột độ. "Nghe có lý đấy! Vậy là không phải một mình tớ đối mặt với đống công thức đáng ghét kia nữa rồi!" Cậu ấy vỗ vai Long một cái thật mạnh, cười lớn sảng khoái, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp góc quán. "Thế thì còn gì bằng! Tớ sẽ không phải nghe mẹ tớ cằn nhằn về 'con nhà người ta' nữa, vì giờ chúng ta là 'nhà mình' rồi!"
Mai cũng khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ. "Tớ cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Cứ nghĩ đến việc phải tự mình vật lộn với môn Văn, tớ thấy áp lực kinh khủng. Nhưng nếu có các cậu giúp đỡ, tớ sẽ cố gắng hết sức."
Lan, với vẻ mặt suy tư, cuối cùng cũng nở một nụ cười tươi tắn. "Tớ cũng vậy. Tớ sẽ cố gắng hết sức với môn tiếng Anh. Chúng ta có thể tạo ra một môi trường luyện nói, luyện nghe hiệu quả. Và biết đâu, khi học cùng nhau, tớ lại tìm ra được con đường mình thực sự muốn đi." Cô nhìn Long, rồi nhìn Linh, ánh mắt cô tràn đầy hy vọng. "Cảm ơn các cậu. Tớ đã nghĩ mình sẽ phải tự mình giải quyết mọi thứ."
Long nhìn từng người bạn, cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt và nụ cười của họ. Nỗi lo lắng đã không biến mất hoàn toàn, nhưng nó đã được xoa dịu, được sẻ chia, và quan trọng hơn, nó đã biến thành quyết tâm. Cậu biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai, với những kỳ thi thử tiếp theo, với áp lực chọn trường, chọn ngành, thậm chí là nỗi sợ phải xa nhau. Nhưng giờ đây, họ không còn là những cá thể đơn độc nữa. Họ là một đội, một vòng tròn thanh xuân rực rỡ, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Long gấp tờ giấy ăn đã đầy những gạch đầu dòng, rồi cầm lấy ly cà phê của mình. Linh cũng đưa ly trà sữa lên. Hùng, Mai, Lan cũng nhanh chóng nâng những ly nước của họ. Tiếng ly chạm vào nhau "cạch" một tiếng, vang lên trong không gian tĩnh lặng của quán cà phê. Ánh mắt họ giao nhau, không cần nói một lời nào, họ đều hiểu.
"Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua," Long khẽ nói, ánh mắt cậu ánh lên sự kiên định.
"Ừ, cùng nhau!" Linh tiếp lời, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai.
Hùng, Mai và Lan cùng gật đầu, trong lòng dâng trào một cảm giác mạnh mẽ của sự đoàn kết. Dù kết quả thi đại học có thế nào, dù cho những lựa chọn tương lai có thể đưa họ đi những con đường khác nhau, thì tình bạn này, lời hẹn ước tuổi thanh xuân này, vẫn sẽ vẹn nguyên. Họ biết, Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng sẽ là nơi chứng kiến những nỗ lực không ngừng nghỉ của họ. Bởi vì tuổi thanh xuân của họ rực rỡ như nắng Hạ Long, và chỉ cần có nhau, họ sẽ vượt qua mọi ngọn núi cao, hướng tới một tương lai rộng lớn, đầy hy vọng.