Đêm Hạ Long hôm ấy đã trôi qua trong những suy tư của Long và nỗi lòng được sẻ chia của Linh. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên bóng dáng một chàng trai kiên định, một lời hứa thầm lặng được khắc sâu trong trái tim Long, cùng với cây bút chì mang tên người con gái cậu trân trọng. Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới rực rỡ len lỏi qua rèm cửa sổ, Long biết rằng cậu sẽ không còn đứng nhìn nữa. Cậu sẽ hành động. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ có những ngọt ngào, mà còn có những thử thách cần được dũng cảm đối mặt.
Sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vào giờ ra chơi buổi sáng luôn ồn ào và náo nhiệt. Tiếng chuông vừa dứt, hàng trăm học sinh như đàn ong vỡ tổ tràn ra hành lang, sân trường. Tiếng giày dép lẹt quẹt trên nền gạch lát, tiếng cười nói râm ran hòa cùng tiếng xì xào to nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của tuổi học trò. Từ các lớp học, tiếng giảng bài vẫn còn vọng lại mơ hồ, lẫn với tiếng bút viết trên giấy hay tiếng lật sách sột soạt của những ai vẫn còn đang miệt mài ôn tập. Mùi phấn bảng mới, mùi giấy sách cũ cùng hương cà phê thoang thoảng từ căng tin len lỏi trong không khí, khơi gợi những cảm giác quen thuộc đến nao lòng. Long đứng tựa lưng vào lan can hành lang tầng hai, ánh mắt cậu lướt qua đám đông, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Dáng người cao ráo của cậu nổi bật giữa những nhóm bạn đang tụ tập tán gẫu. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hơi ẩm mặn mà của biển cả, vuốt ve mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng của cậu.
Phía xa, Hùng đang khoa chân múa tay kể một câu chuyện cười cho Mai và Lan, cả ba đang đứng gần lớp của Long và Linh. Tiếng cười giòn tan của Lan, giọng nói nhỏ nhẹ của Mai, cùng với những câu pha trò lanh lảnh của Hùng, tạo nên một góc nhỏ sôi động. Thế rồi, ánh mắt Long dừng lại. Ngọc Linh đang đứng cùng nhóm bạn của mình, nhưng nét rạng rỡ thường ngày của cô nàng đã vơi đi nhiều. Đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây hơi cụp xuống, khóe môi hé mở như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại khẽ mím chặt. Làn da trắng hồng của cô nàng có vẻ hơi tái đi, và đôi tay nhỏ nhắn, thanh thoát ấy cứ đan chặt vào nhau một cách vô thức. Long nhận thấy rõ ràng từng ánh mắt tò mò, từng lời xì xào, bàn tán đang đổ dồn về phía Linh. Những lời thì thầm không còn là những âm thanh mơ hồ nữa, mà đã trở nên rõ ràng hơn, như những mũi kim châm thẳng vào tâm trí cậu.
“Nghe nói Tùng với Linh thân nhau lắm nhỉ?” – Một giọng nói the thé vang lên từ nhóm Loan, Hà, Vy đang đứng cách đó không xa. Loan, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng, che miệng khúc khích. Hà gầy gò, đeo kính, vẻ mặt tinh ranh, hùa theo: “Thế thì Long không có cửa rồi.” Vy tròn trịa, hồn nhiên, lại cười khúc khích như thể đó là một câu chuyện vui. Ba cô nàng này như những chiếc loa phát thanh di động, khuếch đại mọi tin đồn, mọi lời đồn thổi vô căn cứ.
Long cảm thấy một cơn tức giận âm ỉ dâng lên trong lồng ngực. Cậu đã cố gắng kiềm chế, nhưng những lời nói ấy, những ánh mắt đánh giá ấy đang trực tiếp làm tổn thương Ngọc Linh. Cậu thấy bờ vai nhỏ nhắn của Linh khẽ run lên, cô nàng cúi mặt xuống, mái tóc dài đen óng ả rủ xuống che đi một phần khuôn mặt. Long biết Linh nhạy cảm, và những lời đồn thổi này chắc chắn đang giày vò cô nàng. Cậu không thể chấp nhận được điều đó. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cần được bảo vệ khỏi những cơn bão dữ.
Hùng, nghe thấy những lời đó, khẽ nhíu mày. Cậu ta quay sang Mai và Lan, khẽ thì thầm: “Này, mấy đứa kia lại nói gì mà to thế nhỉ? Chán thật.” Hùng vốn vô tư, nhưng cũng không thể làm ngơ trước sự bất tiện mà Linh đang phải chịu đựng.
Mai, ánh mắt thông minh sau lớp kính, nhìn sang Linh đầy lo lắng. Cô nàng nhẹ nhàng tiến đến gần bạn, khẽ vỗ vai. “Linh à, cậu ổn chứ?” Giọng Mai nhỏ nhẹ, tràn đầy sự quan tâm.
Ngọc Linh ngước lên, ánh mắt vẫn còn một chút hoang mang, bối rối. Cô nàng khẽ lắc đầu, giọng thì thầm lí nhí: “Mình… mình không biết nữa. Họ cứ nhìn mình mãi, rồi lại xì xào. Mình… mình không biết phải làm sao.” Những lời nói ấy như những vết cứa nhỏ, gặm nhấm sự tự tin và bình yên của Linh. Cô muốn chạy trốn, muốn biến mất khỏi những ánh mắt soi mói ấy, nhưng lại không thể. Nỗi sợ hãi lớn nhất là Long sẽ hiểu lầm, rằng những cảm xúc mà cô đang ấp ủ sẽ bị những lời nói ác ý này phá hỏng.
Long, đứng từ xa, đã nghe thấy tất cả. Cậu không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. Ánh mắt Long trở nên kiên định, quyết đoán đến lạ thường. Khuôn mặt góc cạnh của cậu vẫn lạnh lùng, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên một ngọn lửa không thể dập tắt. Cậu bước thẳng về phía nhóm bạn, mỗi bước chân đều dứt khoát, mạnh mẽ. Hùng, Mai, Lan đều ngạc nhiên khi thấy Long tiến tới. Ba cô nàng Loan, Hà, Vy cũng im bặt, ánh mắt hơi chột dạ khi thấy "nam thần" của trường đang đi về phía họ.
Long dừng lại ngay trước mặt Ngọc Linh, bỏ qua những ánh mắt tò mò của những người xung quanh. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt hơi đỏ hoe của Linh, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực vang lên, đủ để mọi người xung quanh đều nghe thấy rõ ràng. “Linh, có chuyện gì, chúng ta cần nói chuyện.” Không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự chủ động không thể chối cãi.
Ngọc Linh giật mình, ngước nhìn Long. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng, bối rối trong cô nàng dường như tan biến. Chỉ còn lại ánh mắt kiên định, đầy tin tưởng của Long. Một cảm giác an toàn quen thuộc len lỏi, xua đi những áp lực từ xung quanh. Cô nàng hơi do dự, nhưng rồi bàn tay Long đã nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô, không quá chặt, nhưng đủ để kéo cô ra khỏi đám đông đang xì xào bàn tán. Sức mạnh từ cái nắm tay ấy không chỉ là vật lý, mà còn là sự trấn an, là lời hứa thầm lặng rằng cậu sẽ ở bên cô. Linh hơi giật mình, nhưng không hề phản kháng. Cô biết, Long đang bảo vệ cô. Cô tin tưởng cậu.
Hùng, Mai, Lan nhìn theo bóng Long và Linh khuất dần ở cuối hành lang, cả ba đều hiểu rằng có điều gì đó rất quan trọng sắp diễn ra. Hùng khẽ tặc lưỡi: “Xem ra Long không nhịn được nữa rồi.” Mai khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy tin tưởng: “Long sẽ không để ai làm tổn thương Linh đâu.” Lan chỉ gật đầu, ánh mắt sắc sảo của cô nàng vẫn dõi theo, cảm thấy nhẹ nhõm nhưng cũng không kém phần tò mò. Trên môi cô nàng thoáng nở một nụ cười bí ẩn.
Long kéo Linh đi qua những dãy hành lang dài, xuyên qua đám đông học sinh đang túm tụm, trò chuyện. Tiếng ồn ào dần nhỏ lại khi cậu dẫn cô nàng lên khu sân thượng cũ của trường. Đây là một nơi ít người lui tới, một không gian yên tĩnh và có phần hoang dại, tách biệt hoàn toàn với sự náo nhiệt bên dưới. Khu sân thượng rộng rãi với nền bê tông đã cũ kỹ, một vài vết nứt và mảng rêu phong bám trên tường. Lan can sắt đã hoen gỉ theo thời gian, nhưng vẫn vững chắc, như một người bảo vệ thầm lặng. Gió lộng thổi qua, mang theo mùi không khí trong lành trên cao, pha lẫn chút bụi và hơi ẩm từ biển. Tiếng xe cộ từ xa vọng lên mơ hồ, tiếng chim trời lướt qua, cùng với tiếng gió rít nhẹ qua các khe hở, tạo nên một bản nhạc riêng biệt, chỉ dành cho nơi này. Nắng buổi sáng vẫn còn vương vấn, chiếu rọi khắp nơi, làm nổi bật những mảng tường graffiti nghệ thuật đã phai màu. Bầu không khí ở đây thật tự do, như thể mọi gánh nặng, mọi lo toan đều có thể được gió cuốn đi.
Long dừng lại ở một góc khuất, nơi có thể nhìn bao quát toàn cảnh thành phố Hạ Long thơ mộng, với những ngọn núi đá vôi hùng vĩ và vịnh biển xanh ngắt xa xa. Cậu buông tay Linh, quay lại đối mặt với cô nàng. Ánh mắt Long vẫn kiên định, nhưng giọng nói của cậu đã dịu đi rất nhiều, không còn sự căng thẳng như khi ở hành lang. “Linh, đừng để những lời đồn làm phiền cậu. Cậu có tin tớ không?”
Ngọc Linh ngước nhìn Long, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ hoe nhưng đã vơi đi sự bối rối. Cô nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Gió nhẹ luồn qua mái tóc dài của cô, khiến vài sợi tóc bay lòa xòa trước mặt. Cô nàng khẽ gật đầu, giọng nói vẫn còn hơi run rẩy nhưng đầy chân thành. “Tớ… tớ tin cậu, Long. Nhưng họ nói nhiều quá. Tớ không biết phải làm sao.” Những lời nói ấy như một gánh nặng vô hình đè nén trái tim cô nàng. Cô không muốn mình trở thành tâm điểm của những câu chuyện phiếm, đặc biệt là khi những câu chuyện ấy có thể ảnh hưởng đến Long.
Long tiến lại gần hơn một bước, khoảng cách giữa hai người dường như được rút ngắn lại. Cậu nhìn sâu vào mắt Linh, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu và bảo vệ. “Tớ sẽ không để ai làm tổn thương cậu đâu, Linh. Cậu không cần phải lo lắng về những lời nói vô nghĩa đó.” Long dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc điều gì. “Về Tùng… cậu ta có làm phiền cậu nữa không? Cậu có cần tớ nói chuyện với cậu ta không?” Giọng cậu trầm hơn, ẩn chứa một chút căng thẳng. Long biết Tùng là một mối lo ngại thực sự, và cậu không muốn để bất cứ điều gì làm phiền Linh nữa.
Ngọc Linh lắc đầu nhẹ, mái tóc khẽ bay theo gió. “Không… Tớ đã nói rõ với cậu ta rồi. Tớ không có tình cảm gì. Tớ… tớ nghĩ cậu ta chỉ không hiểu thôi.” Cô nàng nhớ lại những lần Tùng cố gắng tiếp cận, những tin nhắn không ngừng, và cả ánh mắt đầy vẻ chiếm hữu của cậu ta. Cô đã cố gắng từ chối một cách khéo léo nhất, nhưng dường như Tùng vẫn không chịu hiểu. Trong lòng Linh, Tùng chỉ là một người bạn cùng lớp, một người có chút tài năng nhưng cách thể hiện tình cảm lại quá vồ vập, khiến cô cảm thấy ngột ngạt. Cô không hề có chút rung động nào dành cho Tùng, và cô muốn Long biết điều đó.
Long gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Cậu tin Linh. Nhưng có một câu hỏi khác, một câu hỏi quan trọng hơn, đang thôi thúc cậu. Cậu muốn biết cảm xúc thật của Linh, không chỉ về Tùng, mà là về chính cậu. Long hít một hơi thật sâu, ánh mắt cậu dán chặt vào đôi mắt Linh, như muốn đọc thấu tâm can cô nàng. “Vậy còn tớ, Linh? Cậu cảm thấy thế nào khi ở bên tớ?” Câu hỏi nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, khiến không gian xung quanh dường như ngưng đọng lại. Tiếng gió rít trên sân thượng dường như cũng nhỏ lại, chờ đợi câu trả lời của cô nàng.
Ngọc Linh sững sờ. Gương mặt cô nàng đột nhiên đỏ bừng lên, lan cả xuống tận cổ. Tim cô đập thình thịch, những cảm xúc hỗn loạn dâng trào. Đây là điều cô đã tự hỏi bấy lâu nay, điều mà Mai và Lan đã gợi mở cho cô. Ở bên Long, cô không chỉ cảm thấy an toàn, mà còn một cảm giác gì đó rất khác, rất đặc biệt. Một sự ấm áp lạ lùng, một niềm tin tuyệt đối, một sự bình yên mà cô chưa từng tìm thấy ở bất cứ ai khác. Cô ngập ngừng, đôi môi khẽ hé, rồi lại mím chặt. Cô không đủ dũng cảm để nói ra từ "thích" hay "yêu", nhưng cô muốn Long hiểu.
“Tớ… tớ thấy thoải mái…” Linh nói khẽ, giọng cô nàng lí nhí như tiếng gió thì thầm. Cô nàng ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu hình ảnh cậu. “Và… và an toàn. Tớ cảm thấy… rất an toàn khi có cậu ở bên.” Cô nàng nhấn mạnh từ "an toàn", như thể đó là tất cả những gì cô cần diễn tả lúc này. Đó không phải là một lời tỏ tình trực tiếp, nhưng lại chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc hơn bất kỳ lời nói nào. Nó là sự tin tưởng tuyệt đối, là cảm giác được che chở, được bảo vệ khỏi mọi sóng gió của cuộc đời.
Một nụ cười ấm áp, rạng rỡ nở trên môi Long, xua tan vẻ lạnh lùng thường ngày. Nụ cười ấy khiến khuôn mặt góc cạnh của cậu trở nên bừng sáng, như ánh nắng Hạ Long xua tan màn sương sớm. Cậu nhẹ nhàng đưa tay lên, đặt lên vai Linh, một cử chỉ dịu dàng nhưng đầy chắc chắn. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang cô nàng, một lần nữa khẳng định sự hiện diện của cậu. “Tốt. Vậy thì đừng lo lắng gì cả, Linh. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Giọng Long trầm ấm, mang theo một sự trấn an tuyệt đối. Lời nói ấy không chỉ là để xoa dịu Linh về những lời đồn, mà còn là một lời hứa, một sự cam kết cho tương lai. Cậu sẽ ở bên cô, bảo vệ cô, và cùng cô vượt qua mọi khó khăn. Long nhìn cảnh vật Hạ Long hùng vĩ phía xa, tự nhủ, đây mới chỉ là khởi đầu.
Sau cuộc nói chuyện trên sân thượng, Long và Linh quay trở lại lớp học. Cả hai đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, một gánh nặng vô hình dường như đã được gỡ bỏ. Không khí giữa họ cũng trở nên tự nhiên và thân mật hơn. Dù những ánh mắt tò mò vẫn còn đôi chút, nhưng Long và Linh không còn bận tâm nhiều nữa. Niềm tin giữa họ đã được củng cố, vững chắc hơn bất kỳ lời đồn thổi nào.
Chiều hôm đó, sau giờ học, Long, Linh và nhóm bạn thân Hùng, Mai, Lan lại tụ tập ở Quán Cafe Sắc Màu, địa điểm quen thuộc của họ. Quán cà phê nằm trong một con hẻm nhỏ, là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng và những chậu cây xanh treo tường. Bước vào quán, mùi cà phê đậm đà, thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, tạo nên một không gian ấm cúng, dễ chịu. Tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi, hòa cùng tiếng xay cà phê đều đặn và tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng. Trên tường là những bức tranh vẽ nghệ thuật, còn những chiếc ghế sofa êm ái mời gọi mọi người dừng chân. Ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt xuống, tạo cảm giác thư thái lạ thường.
Long và Linh ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế sofa dài, những quyển sách và vở bài tập trải đầy trên bàn. Hùng và Mai ngồi đối diện, còn Lan thì ngồi cạnh Hùng. Không khí giữa Long và Linh đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự bối rối, ngại ngùng hay lo lắng. Thay vào đó là sự thoải mái, tự nhiên và một chút gì đó thân mật. Linh thỉnh thoảng vô thức dựa vào Long khi cùng xem một bài toán khó, hoặc Long sẽ đưa ly trà đào của mình cho Linh khi thấy cô nàng hơi khát, một cách tự nhiên như hơi thở. Những cử chỉ nhỏ nhặt ấy, không ai nói ra, nhưng lại thể hiện rõ sự gắn kết giữa hai người.
Hùng, luôn là người tinh ý và thích trêu chọc bạn bè, nhìn Long với ánh mắt đầy ẩn ý. “Này Long, trông cậu hôm nay vui vẻ lạ thường ấy nhỉ? Chắc là mới được giải bài khó cho ai đó đúng không?” Hùng cười khà khà, ánh mắt liếc sang Linh.
Mai, với nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt thấu hiểu, cũng tiếp lời, nhìn thẳng vào Linh. “Linh cũng vậy, trông cậu rạng rỡ hẳn lên. Mình thấy cậu như trút được gánh nặng nào đó ấy.” Mai biết Linh đã trải qua những gì, và cô mừng cho bạn mình khi thấy Linh đã tìm lại được sự bình yên.
Ngọc Linh nghe vậy, khuôn mặt cô nàng thoáng ửng hồng. Cô nàng liếc nhìn Long đang ngồi cạnh mình, rồi cười tươi rạng rỡ, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đã tràn đầy ánh sáng. “Đâu có, chỉ là hôm nay bài tập dễ hơn thôi mà.” Cô nàng khéo léo trả lời, nhưng nụ cười trên môi và ánh mắt hạnh phúc của cô thì không thể che giấu. Cô nàng cảm thấy như một tảng đá lớn vừa được nhấc khỏi lồng ngực. Cảm giác được Long bảo vệ, được cậu khẳng định sự tin tưởng đã khiến cô mạnh mẽ hơn rất nhiều. Cô biết mình không đơn độc.
Long nghe những lời trêu chọc từ Hùng và Mai, cậu cũng khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp và nhẹ nhõm. Ánh mắt cậu dịu dàng nhìn Linh, như thể muốn nói rằng mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa. “Ừ, đúng vậy.” Long đáp lại lời Linh, giọng cậu trầm ấm, đầy tự tin. “Và tớ cũng đã tìm được cách giải quyết một số vấn đề khó khăn rồi.” Câu nói của Long không chỉ ám chỉ những bài toán, mà còn là những vấn đề trong mối quan hệ của cậu và Linh, những lời đồn thổi, những hiểu lầm. Tất cả giờ đây đã được gỡ bỏ, nhường chỗ cho sự rõ ràng và tin tưởng.
Lan, ngồi nhâm nhi ly trà sữa, chỉ khẽ nhếch mép cười. Cô nàng không nói gì, nhưng ánh mắt sắc sảo của cô nàng đã ghi nhận tất cả. Cô nàng biết, Long và Linh đã có một bước tiến lớn trong mối quan hệ của họ. Những lời đồn thổi, tuy gây khó khăn, nhưng lại vô tình trở thành chất xúc tác, đẩy hai người đến gần nhau hơn, buộc họ phải đối diện và khẳng định tình cảm của mình.
Long và Linh tiếp tục học bài, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt của họ lại giao nhau, trao đổi những nụ cười thầm kín. Mùi cà phê thơm lừng, tiếng nhạc du dương, cùng với sự hiện diện ấm áp của những người bạn thân, tất cả tạo nên một khung cảnh bình yên và hạnh phúc. Tuổi thanh xuân của họ rực rỡ như nắng Hạ Long, với những con sóng tình đầu vỗ nhẹ vào bờ cát, mang theo cả vị mặn mòi của thử thách và vị ngọt ngào của sự thấu hiểu. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến sự trưởng thành trong tình cảm của hai người.
Long nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống trên vịnh biển. Những đám mây màu tím hồng trôi lững lờ, nhuộm đỏ cả một góc trời. Trong lòng cậu, một cảm giác bình yên đến lạ. Cậu biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, những lời đồn thổi có thể sẽ lại xuất hiện, và Tùng có thể sẽ không dễ dàng từ bỏ. Nhưng Long không còn sợ hãi nữa. Cậu đã có Linh ở bên, và Linh đã có cậu. Cây bút chì khắc tên trong túi quần cậu như một lời nhắc nhở, một lời hứa thầm lặng rằng cậu sẽ luôn bảo vệ và yêu thương cô. Mối quan hệ của họ, như một đóa hoa mới chớm nở, đã vượt qua cơn gió nhẹ đầu tiên, và giờ đây, nó đã sẵn sàng để đón những tia nắng ấm áp, và cả những cơn mưa rào bất chợt của tuổi thanh xuân rực rỡ.