Mùi cà phê thơm lừng, tiếng nhạc du dương, cùng với sự hiện diện ấm áp của những người bạn thân vẫn còn vương vấn trong tâm trí Long và Linh khi họ trở lại những tiết học thường nhật. Cảm giác bình yên sau cơn bão tin đồn vẫn còn đọng lại, như một làn gió nhẹ xua tan đi những đám mây u ám, để lại bầu trời trong xanh hơn, sáng sủa hơn. Cây bút chì khắc tên nằm gọn trong túi quần Long, như một vật kỷ niệm, một lời nhắc nhở thầm kín về sự gắn kết mà cả hai đã tìm thấy. Cậu biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng với Linh ở bên, và Linh đã có cậu, mọi chuyện dường như không còn đáng sợ nữa.
Sáng hôm sau, bầu trời Hạ Long trong vắt, ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua từng tán lá cây cổ thụ trong sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Những vệt nắng vàng ươm nhảy nhót trên hành lang rộng rãi, lát gạch sạch sẽ, nơi hàng trăm cô cậu học trò đang ríu rít trò chuyện, chuẩn bị cho một ngày học mới. Ngôi trường là sự pha trộn hài hòa giữa kiến trúc Pháp cổ kính với mái ngói đỏ, tường gạch nhuốm màu thời gian và những dãy phòng học hiện đại hơn với kính và bê tông sáng bóng. Tiếng chuông reo vang, giòn giã như một lời nhắc nhở, kéo những cô cậu học trò đang mải mê với những câu chuyện không đầu không cuối trở về với thực tại, vội vã chạy về lớp.
Trong lớp 11A1, không khí vẫn còn chút xôn xao sau giờ ra chơi. Tiếng bút viết trên giấy lạch cạch, tiếng lật sách sột soạt hòa cùng tiếng xì xào khe khẽ của các nhóm bạn. Mùi phấn bảng, giấy sách mới và đôi khi là mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin len lỏi vào lớp học, tạo nên một không gian đặc trưng của tuổi học trò. Tiết học cuối buổi sáng, cả lớp đang chăm chú lắng nghe cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh. Cô giáo trẻ trung, mái tóc cắt ngắn cá tính, thường mặc áo dài thanh lịch, đứng trên bục giảng với vẻ mặt nghiêm túc nhưng vẫn ánh lên sự tận tâm.
"Các em chú ý!" Cô Lan Anh dứt khoát gõ nhẹ thước lên bàn, giọng cô rõ ràng, dứt khoát. "Kỳ thi giữa kỳ sắp đến rồi, đây là một cột mốc quan trọng để các em đánh giá lại kiến thức của mình sau nửa học kỳ. Thầy cô mong muốn tất cả các em đều đạt được kết quả tốt nhất."
Ngay lập tức, một làn sóng xôn xao lan khắp lớp. Tiếng thở dài, tiếng xuýt xoa, và những tiếng bàn tán nho nhỏ bắt đầu nổi lên. Áp lực của kỳ thi giữa kỳ, một thách thức quen thuộc nhưng luôn khiến học sinh lo lắng, đã ập đến.
Phan Việt Hùng, cậu bạn tròn trịa với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, ngay lập tức ôm đầu than thở. “Ôi trời, lại thi cử! Stress quá đi mất! Có ai cho tớ một vé về tuổi thơ không?” Cậu ấy quay sang Hảo Mai và Vũ Thanh Lan, hai người bạn thân ngồi cùng bàn, vẻ mặt nhăn nhó. Mai, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, chỉ mỉm cười nhẹ. Cô nàng vốn là người học giỏi, nhưng vẫn không tránh khỏi áp lực. Lan, dáng người khỏe khoắn, năng động, chỉ nhún vai. “Thì học chứ sao. Có stress cũng không giải quyết được vấn đề gì đâu, ông tướng.” Giọng cô nàng dứt khoát, mang chút thực tế.
Ngọc Linh ngồi phía trên Hùng, nghe vậy thì khẽ quay xuống, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lo lắng. “Mình phải cố gắng thôi. Các cậu có định ôn tập cùng không? Hay là chúng ta lại tổ chức học nhóm như đợt trước?” Giọng cô nàng trong trẻo, đầy nhiệt huyết dù trong lòng cũng không khỏi bồn chồn. Cô nàng vốn luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý, không chỉ vì vẻ ngoài xinh đẹp mà còn vì sự hoạt bát và tinh thần cầu tiến.
Long, ngồi bên cạnh Linh, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe. Cậu ấy cao ráo, bờ vai rộng, dáng người cân đối, toát lên vẻ trầm tĩnh. Đôi mắt sâu màu hổ phách thường ánh lên vẻ lạnh lùng, ít biểu cảm, nhưng khi nhìn Linh thì lại dịu dàng một cách lạ thường. Cậu ấy cảm nhận được sự lo lắng trong giọng nói của cô, dù cô cố gắng che giấu. Long khẽ quay sang Linh, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. “Chúng ta nên lập một kế hoạch cụ thể. Linh, cậu thấy sao nếu chúng ta bắt đầu từ những môn cậu yếu hơn?”
Câu nói của Long khiến Linh bất ngờ ngước nhìn. Ánh mắt cô nàng gặp ánh mắt cậu, một sự thấu hiểu vô hình truyền qua giữa hai người. Lời đề nghị của Long không chỉ là một kế hoạch ôn tập, mà còn là một lời động viên, một lời hứa sẽ luôn ở bên và hỗ trợ cô. Tim Linh khẽ rung lên một nhịp. Cô nàng biết Long luôn quan tâm đến mình, nhưng cách cậu thể hiện sự quan tâm ấy luôn tinh tế và ấm áp đến lạ. “Thật sao Long? Cậu sẽ giúp tớ sao?” Giọng Linh lí nhí, xen lẫn chút ngượng ngùng và cả niềm vui sướng không thể che giấu. Cô nàng liếc nhìn Hùng và Mai, họ đang nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý, nhưng lần này, Linh không còn cảm thấy bối rối hay khó chịu nữa. Thay vào đó là một cảm giác bình yên, an toàn.
“Đương nhiên rồi.” Long khẽ mỉm cười, nụ cười ấm áp khiến vẻ lạnh lùng thường ngày của cậu tan biến. “Chúng ta là bạn cùng lớp, và tớ nghĩ chúng ta có thể hỗ trợ nhau tốt nhất. Cậu cứ nói những môn nào cậu thấy khó, tớ sẽ giúp cậu hệ thống lại kiến thức.” Long không chỉ nói về việc học, cậu còn đang ngầm khẳng định lại sự gắn kết giữa hai người, một sự gắn kết đã được thử thách và củng cố sau những lời đồn thổi.
Hùng, nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, tinh quái nháy mắt với Mai. “Ồ, Long nhà ta dạo này ga lăng hẳn ra nha. Đúng là tình bạn tuổi học trò mà, phải không Mai?” Hùng cố tình nhấn mạnh từ “tình bạn”, nhưng ánh mắt cậu ấy thì lại đầy vẻ trêu chọc.
Mai chỉ cười nhẹ, lắc đầu. Cô nàng biết thừa Hùng đang cố tình chọc ghẹo, nhưng cô cũng thấy vui cho Linh. “Đúng vậy, tình bạn keo sơn. Có bạn tốt thế này thì Linh tha hồ mà yên tâm rồi.” Mai nhìn Linh với ánh mắt trìu mến, muốn trấn an cô bạn.
Linh, khuôn mặt cô nàng thoáng ửng hồng. Cô nàng liếc nhìn Long, rồi lại nhìn nhóm bạn. Dù có chút ngại ngùng, nhưng nụ cười trên môi cô đã rạng rỡ hơn bao giờ hết. “Cảm ơn cậu, Long. Tớ sẽ cố gắng hết sức.” Cô nàng gật đầu đồng ý với Long, một cái gật đầu đầy tin tưởng và quyết tâm. Ánh mắt cô nàng giờ đây đã tràn đầy ánh sáng, xua đi vẻ lo lắng ban đầu. Cảm giác được Long bảo vệ, được cậu khẳng định sự tin tưởng đã khiến cô mạnh mẽ hơn rất nhiều. Cô nàng biết mình không đơn độc trong cuộc chiến với kỳ thi sắp tới. Long cũng khẽ gật đầu đáp lại, ánh mắt cậu dịu dàng và kiên định, như một lời hứa thầm lặng rằng cậu sẽ luôn ở đó.
Cô Lan Anh kết thúc bài nói của mình, nhắc nhở cả lớp ôn bài và giữ gìn sức khỏe. Tiếng chuông báo hết tiết vang lên, báo hiệu buổi học buổi sáng đã kết thúc. Các học sinh bắt đầu thu dọn sách vở, chuẩn bị ra về hoặc ăn trưa. Dù áp lực kỳ thi đã rõ ràng, nhưng trong lòng Linh, nó không còn nặng nề như trước nữa. Cô nàng cảm thấy như một tảng đá lớn vừa được nhấc khỏi lồng ngực. Long đã ở đây, và cậu ấy sẽ giúp cô. Một tia hy vọng mới bừng sáng trong tâm trí Linh, mang theo cả sự ấm áp của tình bạn, và có lẽ là hơn thế nữa. Tuổi thanh xuân của họ rực rỡ như nắng Hạ Long, với những con sóng tình đầu vỗ nhẹ vào bờ cát, mang theo cả vị mặn mòi của thử thách và vị ngọt ngào của sự thấu hiểu. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến sự trưởng thành trong tình cảm của hai người.
***
Buổi chiều Hạ Long mát mẻ, dễ chịu, những tia nắng vàng nhạt len lỏi qua các tán cây, tạo nên những mảng sáng tối huyền ảo trên con đường dẫn đến Nhà sách Mây Trôi. Tòa nhà ba tầng cũ được cải tạo, mặt tiền gỗ ấm áp, với nhiều cửa sổ lớn đón ánh sáng tự nhiên. Bên trong, không gian yên tĩnh, tri thức và ấm áp bao trùm. Những kệ sách cao ngút chạm trần, chất đầy đủ loại sách, từ văn học, khoa học đến truyện tranh, tạo nên một mê cung tri thức đầy mê hoặc. Mùi giấy, mực in, gỗ cũ, và cả mùi cà phê rang xay thoang thoảng từ khu vực cafe sách hòa quyện, tạo nên một hương vị đặc trưng, quyến rũ những người yêu sách.
Long và Linh tìm một góc yên tĩnh ở tầng hai, nơi có những chiếc bàn gỗ nhỏ và ghế tựa êm ái, cạnh một cửa sổ lớn nhìn ra con phố nhộn nhịp. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn đọc sách tỏa xuống, tạo cảm giác dễ chịu và mời gọi. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, tiếng thì thầm trò chuyện nhỏ nhẹ của những người xung quanh, cùng tiếng nhạc không lời du dương từ hệ thống loa ẩn, tất cả tạo nên một bầu không khí lý tưởng để học tập và thư giãn.
Long và Linh ngồi đối diện nhau, những cuốn sách giáo khoa, vở bài tập và tài liệu tham khảo trải đầy trên bàn. Bên cạnh Long, cây bút chì khắc tên "Long" mà Linh đã tặng cậu cẩn thận đặt trên mặt bàn, như một vật kỷ niệm quý giá. "Vậy, cậu muốn bắt đầu từ môn nào trước, Linh?" Long lên tiếng, giọng cậu trầm ấm, ánh mắt kiên định nhìn cô. Cậu ấy đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, mang theo cả những cuốn sách tham khảo mà cậu đã đọc qua.
Linh suy nghĩ một lát, rồi khẽ thở dài. "Có lẽ là Hóa học đi Long. Tớ vẫn còn hơi lúng túng với các phản ứng hữu cơ và những bài tập tính toán phức tạp." Cô nàng thú thật, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng.
Long gật đầu. "Được thôi. Chỗ này, thay vì cố gắng học thuộc lòng từng phản ứng, cậu hãy thử hiểu bản chất của nhóm chức và cơ chế phản ứng. Như vậy sẽ dễ nhớ và áp dụng hơn nhiều." Long mở cuốn sách Hóa học ra, dùng tay chỉ vào một sơ đồ cấu trúc. Cậu ấy bắt đầu giải thích chậm rãi, từng bước một, từng khái niệm một cách rõ ràng và dễ hiểu. Giọng cậu ấy không nhanh, không dồn dập, mà từ tốn, kiên nhẫn, như đang dẫn dắt Linh đi qua một mê cung kiến thức.
Linh chăm chú lắng nghe, đôi khi gật gù, đôi khi nhíu mày suy nghĩ. Cô nàng cầm cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình, ghi chép lại những điểm quan trọng, những công thức hay lời giải thích mà Long đưa ra. Cô nàng không còn cảm thấy áp lực hay sợ hãi khi đối mặt với môn Hóa học nữa. Khi ở bên Long, mọi lo lắng dường như tan biến. Cậu ấy không chỉ giảng bài giỏi, mà còn có một sự kiên nhẫn và thấu hiểu lạ thường. Mỗi khi cô nàng vướng mắc ở một chỗ nào đó, Long sẽ ngay lập tức nhận ra và giải thích lại bằng một cách khác, dễ hình dung hơn.
"À, ra là vậy..." Linh bất ngờ thốt lên, đôi mắt cô nàng sáng bừng. "Trước đây thầy cô chỉ dạy công thức, tớ cứ nghĩ phải học thuộc lòng từng cái một. Cậu giảng dễ hiểu hơn thầy cô nhiều." Cô nàng ngẩng lên nhìn Long, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và ngưỡng mộ. Gương mặt cô nàng rạng rỡ hẳn lên.
Long khẽ mỉm cười. "Không có gì. Quan trọng là cậu hiểu bài. Cậu cứ hỏi đi, không có gì phải ngại cả." Cậu ấy vô thức chạm vào cây bút chì khắc tên trên bàn, ngón tay khẽ miết nhẹ lên những đường nét tinh xảo. Hành động nhỏ ấy, tuy vô thức, nhưng lại thể hiện sự trân trọng của cậu đối với món quà của Linh, và cũng là sự khẳng định mối quan hệ đang ngày càng gắn bó giữa hai người.
Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng Linh. Cô nàng cảm thấy mình thật may mắn khi có Long ở bên. Cậu ấy không chỉ là một người bạn học giỏi, mà còn là một chỗ dựa vững chắc, một người luôn sẵn sàng lắng nghe và giúp đỡ cô. Mỗi lần ánh mắt họ giao nhau, Linh lại cảm thấy một dòng điện nhẹ chạy qua. Đó là sự tin tưởng, sự thấu hiểu, và một chút gì đó ngọt ngào, tinh tế của tình cảm tuổi học trò đang chớm nở.
Suốt buổi chiều hôm đó, Long kiên nhẫn giảng bài cho Linh, từ Hóa học sang Vật lý, rồi đến Toán. Cậu ấy không chỉ đơn thuần là truyền đạt kiến thức, mà còn chia sẻ những mẹo học bài, những cách tư duy để giải quyết vấn đề một cách hiệu quả. Linh, với sự hướng dẫn của Long, cảm thấy mình tiến bộ rất nhanh. Những khái niệm khó nhằn dần trở nên rõ ràng hơn, những công thức khô khan giờ đây có ý nghĩa hơn. Cô nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Long, nhìn sống mũi cao, đôi mắt sâu và khuôn mặt góc cạnh của cậu. Mỗi khi cậu ấy chăm chú giảng bài, trông cậu ấy thật sự cuốn hút, toát lên vẻ thông minh và đáng tin cậy.
"Cậu mệt chưa, Linh?" Long hỏi khi thấy hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống bên ngoài cửa sổ, nhuộm đỏ cả một góc trời Hạ Long.
Linh khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn tươi rói trên môi. "Không sao đâu. Tớ cảm thấy mình học được rất nhiều. Cảm ơn cậu, Long." Cô nàng nhìn cậu với ánh mắt biết ơn sâu sắc. Trong tâm trí cô nàng, Long không chỉ là "ngôi sao sáng của trường" nữa, mà đã trở thành "ngôi sao của riêng cô", người soi đường dẫn lối cho cô vượt qua những khó khăn. Cả hai trao đổi ánh mắt thấu hiểu, một sự gắn kết không cần lời nói đã được hình thành và củng cố qua buổi học này.
***
Hoàng hôn dần buông xuống trên thành phố biển Hạ Long, mang theo một làn gió nhẹ, se lạnh. Những đám mây màu tím hồng trôi lững lờ trên bầu trời, tạo nên một khung cảnh lãng mạn đến nao lòng. Sau buổi học hiệu quả tại Nhà sách Mây Trôi, Long và Linh cùng nhau đi bộ ra trạm xe buýt quen thuộc. Tiếng xe cộ qua lại trên đường không ngừng nghỉ, tiếng còi xe, tiếng động cơ, tiếng thông báo của xe buýt hòa vào không khí, tạo nên bức tranh sống động của một đô thị đang chuyển mình về đêm. Mùi khói xe, xăng dầu thoảng nhẹ trong gió, đôi khi xen lẫn mùi hoa sữa từ những cây cổ thụ ven đường.
Họ vừa đi vừa trò chuyện, không khí giữa hai người thật thoải mái và tự nhiên. Linh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Sự lo lắng về kỳ thi đã vơi đi rất nhiều, thay vào đó là sự tự tin và quyết tâm. “Cảm ơn cậu nhiều lắm Long. Tớ thấy tự tin hơn hẳn rồi.” Linh nói, giọng cô nàng trong trẻo, ánh mắt rạng rỡ nhìn Long. “Những phần cậu giảng hôm nay, tớ thấy mình hiểu bài hơn rất nhiều.”
Long khẽ mỉm cười. “Không có gì. Cậu cứ về nhà xem lại bài, có gì không hiểu thì nhắn tin cho tớ. Chúng ta có thể bàn bạc thêm.” Cậu ấy nói, giọng trầm ấm và đầy quan tâm. Bước đi của Long chậm rãi, cố gắng để Linh có thể bắt kịp.
Khi đến trạm xe buýt, họ dừng lại dưới mái che bằng kim loại đơn giản. Long lục ba lô, lấy ra một cuốn sách tham khảo dày cộp. “Đây là cuốn sách tớ thấy khá hay, có nhiều dạng bài tập và lời giải chi tiết. Cậu thử đọc qua phần Hóa học hữu cơ xem sao. Có thể sẽ giúp ích cho cậu.” Long nói, tay đưa cuốn sách về phía Linh.
Linh đưa tay ra đón lấy cuốn sách. Ngón tay họ khẽ chạm vào nhau. Một cảm giác tê nhẹ truyền qua, khiến tim Linh khẽ lỗi nhịp. Cô nàng vội vàng rút tay lại, gương mặt thoáng ửng hồng. “Cảm ơn cậu nhé Long. Cậu thật chu đáo.” Linh nói, giọng cô nàng nhỏ nhẹ hơn một chút, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Cuốn sách trên tay cô nàng dường như nặng hơn một chút, không phải vì khối lượng vật lý, mà vì ý nghĩa mà nó mang lại.
“Ừm… Cậu cũng đừng thức khuya quá nhé.” Linh nói thêm, ánh mắt cô nàng nhìn Long đầy lo lắng. Cậu ấy đã dành cả buổi chiều để giảng bài cho cô, chắc hẳn cũng mệt mỏi rồi.
Long mỉm cười, nụ cười ấm áp khiến trái tim Linh như được sưởi ấm. “Tớ biết rồi. Cậu về cẩn thận.” Cậu ấy nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng và đầy tin tưởng.
Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi đen bóng lướt qua trạm xe buýt. Nguyễn Trọng Tùng, ngồi sau vô lăng chiếc xe sang trọng của mình, đang trên đường về nhà. Ánh mắt cậu ta vô tình lướt qua trạm xe buýt và dừng lại ở hình ảnh Long và Linh đang đứng cạnh nhau, cuốn sách tham khảo trao tay, ánh hoàng hôn bao trùm lên hai người. Một nụ cười rạng rỡ trên môi Linh, và ánh mắt dịu dàng của Long.
Tùng bất chợt siết chặt vô lăng. Vẻ mặt cậu ta tối sầm lại, đôi mắt sắc sảo ánh lên vẻ khó chịu và ghen tị. Hàng loạt tin đồn cậu ta cố gắng tạo ra để chia rẽ Long và Linh, những hành động nhỏ nhặt để thu hút sự chú ý của Ngọc Linh, tất cả dường như đều trở thành vô ích. Mối quan hệ của hai người họ không những không bị rạn nứt, mà còn trở nên gắn bó hơn. Tùng lái xe chậm lại, ánh mắt cậu ta vẫn dán chặt vào Long và Linh, như muốn xuyên thủng hai người. Một cảm giác thất bại và tức giận dâng lên trong lòng Tùng. Cậu ta nghĩ thầm: *Long và Linh... Lại là hai người họ. Cứ tưởng những lời đồn thổi sẽ khiến chúng mày xa nhau, nhưng có vẻ như lại khiến chúng mày gần nhau hơn thì phải.*
Tùng tăng ga, chiếc xe lao đi, để lại một làn khói mờ. Nhưng hình ảnh Long và Linh vẫn còn in đậm trong tâm trí cậu ta, như một lời thách thức.
Trên trạm xe buýt, Linh vẫy tay chào Long khi chiếc xe buýt của cô nàng đến. Long đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô nàng cho đến khi chiếc xe khuất dạng. Gió chiều thổi nhẹ, se lạnh, nhưng trong lòng cậu ấy lại ấm áp lạ thường. Cậu biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, những lời đồn thổi có thể sẽ lại xuất hiện, và Tùng chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ. Nhưng Long không còn sợ hãi nữa. Cậu đã có Linh ở bên, và Linh đã có cậu. Cây bút chì khắc tên trong túi quần cậu như một lời nhắc nhở, một lời hứa thầm lặng rằng cậu sẽ luôn bảo vệ và yêu thương cô. Mối quan hệ của họ, như một đóa hoa mới chớm nở, đã vượt qua cơn gió nhẹ đầu tiên, và giờ đây, nó đã sẵn sàng để đón những tia nắng ấm áp, và cả những cơn mưa rào bất chợt của tuổi thanh xuân rực rỡ. Kỳ thi giữa kỳ sắp tới không chỉ là một bài kiểm tra kiến thức, mà còn là một bài kiểm tra cho mối quan hệ đang chớm nở này, một thử thách mà Long tin rằng cả hai sẽ cùng nhau vượt qua.