Rực rỡ thanh xuân
Chương 390

Đối Thoại Tương Lai: Nét Chệch Trong Ước Mơ Chung

2917 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ Chương 389, Long và Linh bắt đầu cuộc nói chuyện nghiêm túc và cụ thể hơn về định hướng chọn trường đại học.,Bộc lộ rõ ràng những khác biệt trong mong muốn của Long và Linh về địa điểm học tập (ví dụ: Long muốn ở gần Hạ Long, Linh có thể cân nhắc các thành phố xa hơn nếu trường phù hợp).,Tăng cường xung đột nội tâm cho cả hai nhân vật khi họ nhận ra sự phức tạp của việc dung hòa ước mơ cá nhân với mong muốn được ở bên nhau.,Kiểm chứng sự bền vững của tình yêu Long - Linh khi đối mặt với thử thách đầu tiên của khả năng phải xa cách.,Thiết lập nền tảng cho các chương tiếp theo, nơi họ sẽ phải tìm cách giải quyết hoặc đối mặt với quyết định khó khăn này.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Tense, emotional, thoughtful, slightly melancholic, romantic (underlying).
Kết chương: [object Object]

Tiếng nhạc acoustic vẫn vang lên đều đều, tiếng xay cà phê vẫn râm ran, nhưng dường như mọi âm thanh trong quán đều lu mờ trước những suy nghĩ và cảm xúc đang trào dâng trong lòng hai người. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê chiếu lên gương mặt Long, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, và cả vẻ trầm tư, lo lắng của cậu. Nụ cười của Linh cũng không còn rạng rỡ như mọi khi, thay vào đó là một nét gượng gạo, một ánh mắt đầy băn khoăn. Long vẫn nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố Hạ Long đã lên đèn rực rỡ, nhưng giờ đây, vẻ đẹp ấy dường như không còn làm dịu đi tâm trạng cậu. Những con đường tấp nập xe cộ dưới kia, những dòng chảy không ngừng nghỉ của cuộc đời, dường như đang kéo họ về những ngã rẽ khác nhau. Cậu muốn là ngọn hải đăng cho cô, là điểm tựa vững chắc, nhưng cậu cũng không biết mình phải làm thế nào để dung hòa giữa mong muốn cá nhân của cô, của cậu, và cả tình yêu của họ.

“Chúng ta sẽ tìm cách, Long à,” Linh khẽ nói, giọng cô tuy nhỏ nhưng chứa đựng sự kiên định. Cô tin vào Long, và cô cũng tin vào tình yêu của họ. “Em sẽ suy nghĩ thật kỹ. Anh cũng vậy nhé. Chúng ta sẽ không để khoảng cách hay bất cứ điều gì chia cắt mình đâu.” Cô cố gắng nở một nụ cười trấn an, mặc dù trong lòng vẫn còn rất nhiều rối bời.

Long siết nhẹ tay cô một lần nữa, ánh mắt cậu vẫn đầy suy tư nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng. “Ừ, chúng ta sẽ tìm cách.” Cậu biết đây không phải là một lời hứa dễ dàng, và con đường phía trước sẽ còn nhiều khó khăn. Nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu đối mặt với nó, cùng nhau. Tình yêu của họ đã được thử thách qua nhiều sóng gió, và đây có lẽ là một trong những thử thách lớn nhất. Nhưng dù thế nào đi nữa, Long vẫn tin rằng, tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, sẽ không thể nào thiếu vắng hình bóng của cô. Cậu sẽ không để những ước mơ cá nhân hay những con đường khác biệt làm phai nhạt đi tình yêu đầu đời như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tình yêu đã được Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, chứng kiến và vun đắp. Họ sẽ cùng nhau tìm kiếm một lời giải, cho những mảnh ghép tương lai đang dần hiện ra với những nét chệch đầy thử thách.

Long và Linh vẫn ngồi lại góc quen thuộc của Quán Cafe Sắc Màu, nơi những kỷ niệm ngọt ngào nhất của họ đã được viết nên. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn treo cao hắt xuống, tạo thành những quầng sáng ấm áp trên mặt bàn gỗ sồi. Tiếng xay cà phê vẫn râm ran đều đặn như một bản nhạc nền quen thuộc, quyện với mùi hương cà phê đậm đà và thoang thoảng mùi bánh ngọt mới ra lò, mang đến cảm giác thư thái đến lạ. Nhưng trong lòng hai người, sự thư thái ấy đã nhường chỗ cho những gợn sóng lo âu.

Long đặt cốc cà phê đã cạn xuống, ngón tay cậu vuốt ve mép cốc, ánh mắt sâu màu hổ phách khẽ nheo lại khi nhìn vào đôi mắt to tròn, long lanh của Linh. Khuôn mặt góc cạnh của cậu giờ đây không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà tràn ngập sự trầm tư. Cậu biết rằng mình không thể né tránh cuộc trò chuyện này thêm nữa. Đó là một phần tất yếu của quá trình trưởng thành, khi tình yêu không chỉ là những rung động trong trẻo mà còn là những quyết định nặng trĩu trách nhiệm.

“Linh,” cậu khẽ gọi, giọng trầm ấm thường ngày giờ mang theo chút nặng nề. “Em có thể nói rõ hơn về những trường mà em thực sự muốn không? Cả thành phố nữa.” Long muốn nghe cô nói ra tất cả, dù điều đó có thể khiến cậu đau lòng. Cậu muốn đối mặt với sự thật, dù sự thật ấy có thể đẩy họ ra xa nhau.

Linh cắn nhẹ môi dưới, đôi tay nhỏ nhắn của cô đặt trên mặt bàn, khẽ vẽ những vòng tròn vô định trên lớp vân gỗ. Cô cảm nhận được ánh mắt của Long, ánh mắt vừa dò xét, vừa đầy lo lắng. Trong lòng cô, một cảm giác tội lỗi và băn khoăn đan xen. Cô không muốn làm Long buồn, không muốn khoảng cách địa lý trở thành rào cản cho tình yêu của họ. Nhưng ước mơ ấy, nó đã lớn dần trong cô, trở thành một phần không thể thiếu.

“Em… em thích Sư phạm Hà Nội, hoặc là Ngoại ngữ Đà Nẵng,” cô lí nhí, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ nghe có vẻ run rẩy. “Mấy ngành đó ở đó rất mạnh, và em… em nghĩ là em sẽ phát triển tốt nhất ở môi trường như vậy.” Khi cô nói về những ngôi trường ấy, ánh mắt cô chợt sáng lên, một tia đam mê bùng cháy, nhưng ngay lập tức bị nỗi lo lắng dập tắt. Cô nhìn Long, mong chờ một phản ứng, nhưng cậu chỉ im lặng lắng nghe, vẻ mặt vẫn đăm chiêu.

Một khoảng lặng kéo dài, chỉ có tiếng nhạc acoustic du dương và tiếng xay cà phê đều đặn lấp đầy không gian. Long hít một hơi thật sâu, dường như đang cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. Hà Nội. Đà Nẵng. Những cái tên đó cứ văng vẳng trong tai cậu, xa xôi và vô định. Cậu chưa từng nghĩ đến việc cô sẽ đi xa đến thế. Trong hình dung của cậu, hai người sẽ cùng nhau học ở một thành phố, hoặc ít nhất là đủ gần để có thể gặp nhau mỗi tuần.

“Hà Nội… Đà Nẵng…” Long lặp lại, giọng cậu trầm hơn, như cố nén lại cảm xúc. “Xa quá Linh à. Anh thì muốn thi Bách Khoa hoặc Ngoại Thương, nhưng là ở Hạ Long, hoặc cùng lắm là Hải Phòng thôi. Gần nhà, gần em.” Cậu nói ra mong muốn của mình, một mong muốn giản dị nhưng giờ đây lại trở nên khó khăn đến lạ. Cậu muốn một tương lai ổn định, gần gũi, nơi họ có thể tiếp tục vun đắp tình yêu này mà không bị khoảng cách chia cắt.

Linh nghe Long nói, trái tim cô như thắt lại. Cô hiểu. Cô hiểu nỗi lo của cậu, hiểu mong muốn được ở gần của cậu. Nhưng cô cũng không thể phủ nhận sự thôi thúc mạnh mẽ bên trong mình. “Nhưng… những trường đó có ngành em thích, Long ạ,” cô nói, giọng khẽ khàng nhưng chứa đựng sự kiên định lạ thường. “Em muốn theo đuổi đam mê của mình. Em đã tìm hiểu rất kỹ rồi, đó là những nơi tốt nhất cho ngành học của em.” Đam mê ấy, giờ đây như một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ cháy trong lòng cô, và cô không muốn dập tắt nó.

Long nhìn thẳng vào mắt Linh, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ phức tạp. Cậu không thể ép buộc cô, cậu biết điều đó. Cậu cũng không muốn cô phải hy sinh ước mơ của mình vì cậu. Nhưng ý nghĩ về việc xa cách, về những thử thách mà mối quan hệ của họ sẽ phải đối mặt, khiến cậu thấy bất an. Cậu đã từng nghe nhiều câu chuyện về những mối tình đầu tan vỡ vì khoảng cách, vì những con đường riêng biệt.

“Anh hiểu… nhưng nếu chúng ta ở xa nhau thì sao?” Long đặt câu hỏi, một câu hỏi đơn giản nhưng chứa đựng cả nỗi sợ hãi lớn nhất của cậu. Cậu siết chặt cốc cà phê, dường như muốn trút hết mọi lo lắng vào đó. Câu hỏi ấy như một tảng đá đè nặng lên không gian ấm cúng của quán cà phê, khiến mọi thứ trở nên ngột ngạt. Long biết, đây không chỉ là một cuộc nói chuyện về trường đại học, mà là một cuộc đối thoại về tương lai của họ, về sự bền vững của tình yêu đầu đời như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát.

Linh cúi gằm mặt xuống, đôi vai nhỏ nhắn khẽ run lên. Cô biết Long đang lo lắng, và cô cũng lo lắng không kém. Cả hai đều đối mặt với một bức tường vô hình mang tên “tương lai”, nơi những lựa chọn cá nhân có thể dẫn đến những ngã rẽ không ngờ. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê không còn mang lại sự ấm áp, mà chỉ càng làm nổi bật sự mong manh trong cảm xúc của họ. Cô biết mình phải mạnh mẽ, nhưng nỗi sợ hãi ấy, nỗi sợ hãi về việc mất đi Long, vẫn lớn đến mức khiến cô nghẹt thở.

Cuộc nói chuyện của họ chìm vào một khoảng lặng sâu lắng, chỉ còn tiếng nhạc du dương và tiếng xay cà phê đều đều, như những thước phim quay chậm của một khoảnh khắc định mệnh. Ánh đèn vàng dịu của Quán Cafe Sắc Màu vẫn hắt lên gương mặt Long và Linh, làm nổi bật vẻ suy tư và băn khoăn của cả hai. Mùi cà phê thơm lừng, mùi bánh ngọt ngọt ngào dường như cũng không thể xoa dịu được bầu không khí căng thẳng đang bao trùm. Long và Linh, hai ngôi sao sáng của trường cấp ba, giờ đây lại đang đứng trước một ngã rẽ mà họ chưa từng hình dung. Tình yêu đầu đời như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng cũng dễ tan biến nếu không được giữ gìn. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây lại dường như quá nhỏ bé để chứa đựng những ước mơ lớn lao của cả hai.

Sau cùng, họ rời khỏi Quán Cafe Sắc Màu, bước ra ngoài không gian đêm tĩnh lặng của Hạ Long. Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo chút hơi lạnh từ biển cả, len lỏi qua từng con phố. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường dần thưa thớt, nhường chỗ cho tiếng gió lộng và tiếng lá cây xào xạc. Tâm trạng của họ cũng không còn nhẹ nhõm như khi mới đến, mà nặng trĩu những suy nghĩ và lo lắng. Những ánh đèn đường vàng vọt chiếu rọi bước chân họ trên vỉa hè.

Long nắm tay Linh, siết chặt bàn tay nhỏ bé của cô, như muốn truyền cho cô chút hơi ấm và sự an ủi. Bàn tay cậu, vốn dĩ đã to lớn và ấm áp, giờ đây càng trở nên vững chãi hơn, một điểm tựa giữa bộn bề cảm xúc. Linh nép vào người cậu, cảm nhận hơi ấm từ Long như một chiếc kén bảo vệ giữa cái lạnh của đêm khuya. Họ đi bộ trong im lặng một lúc, cho đến khi đến Cầu vượt bộ hành quen thuộc. Cây cầu thép và bê tông vững chãi, vươn mình qua dòng xe cộ hối hả bên dưới, trở thành một điểm dừng chân lý tưởng cho những tâm hồn đang cần khoảng lặng.

Họ cùng nhau bước lên những bậc thang dẫn lối lên cầu, tiếng bước chân đều đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Khi đứng trên đỉnh cầu, một cơn gió mạnh bất ngờ ập tới, thổi tung mái tóc dài đen óng ả của Linh, khiến vài sợi tóc vương vấn trên gương mặt Long. Ánh đèn thành phố Hạ Long lấp lánh như những vì sao xa xôi, trải dài vô tận dưới chân họ, tạo nên một bức tranh huyền ảo nhưng cũng đầy xa cách. Những con đường hối hả, những tòa nhà cao tầng, tất cả dường như đang nhắc nhở họ về sự rộng lớn của thế giới ngoài kia, và những ngã rẽ mà họ sắp phải lựa chọn.

Linh tựa vào lan can cầu, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xuống dòng xe cộ như những đốm sáng lướt đi vội vã. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Giọng cô nhỏ, run rẩy, như một lời thì thầm hòa vào tiếng gió. “Long, nếu em đi thật… anh có thấy ổn không?” Câu hỏi ấy thoát ra một cách tự nhiên, chất chứa tất cả nỗi sợ hãi, băn khoăn và cả một chút yếu đuối của cô. Cô sợ phải nghe câu trả lời, nhưng cô cũng cần phải nghe.

Long vòng tay ôm Linh từ phía sau, siết chặt cô vào lòng. Bờ vai rộng và nam tính của cậu che chắn cho cô khỏi cơn gió lạnh, mang lại cảm giác an toàn và vững chãi. Cậu vùi mặt vào mái tóc thơm tho của cô, hít lấy mùi hương quen thuộc, mùi hương của thanh xuân, của tình yêu. “Anh sẽ không để chúng ta xa nhau nếu có thể,” cậu nói, giọng trầm ấm, nhưng cũng có chút nghẹn ngào. Cậu biết lời hứa này nặng nề đến mức nào. “Nhưng nếu đó là ước mơ của em, anh không muốn em phải từ bỏ. Anh không muốn em hối hận.” Cậu không muốn cô phải hy sinh bản thân mình, dù là vì cậu đi chăng nữa. Tình yêu của cậu dành cho cô lớn đến mức, cậu thà chịu đựng nỗi đau xa cách còn hơn là nhìn thấy cô sống một cuộc đời không trọn vẹn.

Linh nép chặt hơn vào lòng Long, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim cậu. Những lời nói của Long như một dòng suối ấm áp chảy qua tâm hồn cô, xoa dịu đi nỗi lo lắng. Cô biết Long yêu cô nhiều đến mức nào, và cậu luôn đặt ước mơ của cô lên hàng đầu. Nhưng cô cũng không thể ích kỷ mà chỉ nghĩ cho riêng mình. “Nhưng còn anh?” cô hỏi, giọng nhỏ hơn. “Anh muốn ở lại Hạ Long cơ mà. Anh muốn thi Bách Khoa, Ngoại Thương ở gần nhà.” Nỗi lo của cô không chỉ là cho bản thân, mà còn là cho cậu, cho những dự định mà cậu đã ấp ủ.

Long siết chặt vòng tay hơn nữa. Cậu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nhưng tâm trí cậu lại đang quay cuồng với hàng ngàn suy nghĩ. “Anh sẽ tìm cách,” cậu nói, lời hứa ấy vang lên giữa tiếng gió lộng, vừa chắc nịch, vừa ẩn chứa sự bất lực. “Chúng ta sẽ tìm cách. Nhưng bây giờ… anh chỉ muốn chúng ta tin tưởng nhau thôi.” Cậu không biết cách nào, không có một kế hoạch cụ thể nào trong đầu. Nhưng cậu biết một điều chắc chắn: cậu sẽ không từ bỏ cô, không từ bỏ tình yêu này. Cậu sẽ làm mọi thứ có thể để giữ gìn mối quan hệ của họ, dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ngấn lệ nhưng ánh lên một tia hy vọng. Cô nhìn vào gương mặt trầm tư của Long, thấy rõ sự đấu tranh nội tâm trong cậu. Cô biết cậu đang chịu đựng nhiều áp lực, và cậu đang cố gắng mạnh mẽ vì cô. “Em tin anh, Long à,” cô nói, giọng cô giờ đã kiên định hơn. Cô tin vào tình yêu của họ, tin vào sự cố gắng của cả hai. Cô biết rằng, dù con đường có khó khăn đến mấy, chỉ cần họ cùng nhau bước đi, cùng nhau tìm cách, họ sẽ vượt qua.

Gió đêm vẫn thổi lộng, cuốn đi những lời nói nhưng không thể xua tan nỗi lo lắng đang bao trùm. Ánh đèn thành phố Hạ Long vẫn lấp lánh như những vì sao xa xôi, vô định. Long và Linh đứng tựa vào nhau trên cầu vượt, giữa không gian bao la của đêm tối, của những lựa chọn và của những ước mơ. Tình yêu của họ đã được vun đắp ở Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, và giờ đây, nó đang đứng trước một thử thách lớn lao. Liệu tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát có đủ mạnh mẽ để chống chọi với bão tố của cuộc đời, hay sẽ tan biến vào hư không? Họ không biết, nhưng họ sẽ cùng nhau tìm kiếm câu trả lời. Sự khác biệt trong định hướng đã lộ rõ, nhưng lời hứa “sẽ tìm cách” của Long và niềm tin của Linh, dù mong manh, vẫn là sợi chỉ đỏ níu giữ họ lại, hứa hẹn một hành trình đầy cam go nhưng cũng không kém phần rực rỡ của tuổi thanh xuân.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ