Ánh đèn vàng dịu của Quán Cafe Sắc Màu trải khắp không gian, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên mặt bàn gỗ sẫm màu. Tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi qua tiếng xay cà phê đều đặn từ quầy pha chế, hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách khác. Ngoài ô cửa kính lớn, thành phố Hạ Long đã chìm vào màn đêm, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những sợi dây ngọc trai vắt ngang sườn đồi.
Long khẽ vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Linh, cảm nhận hơi ấm từ cô tựa vào vai mình. Cậu biết cô đang tìm kiếm sự an ủi, và cậu muốn là chỗ dựa vững chắc cho cô. Nhưng lời thì thầm đầy lo lắng của Linh vẫn luẩn quẩn trong tâm trí cậu: “Nhưng nếu… nếu con đường của chúng ta khác nhau quá thì sao?” Câu hỏi ấy như một sợi tơ mỏng, vô hình nhưng dai dẳng, kéo căng sợi dây liên kết giữa họ. Cậu đã trấn an cô, hứa hẹn về tình yêu bền vững, nhưng lý trí mách bảo cậu rằng mọi chuyện sẽ không đơn giản như thế.
Cậu nhấp một ngụm cà phê đã nguội bớt, vị đắng nhẹ nhàng tan trong miệng. Hương cà phê đậm đà vẫn còn vương vấn, xen lẫn mùi bánh ngọt mới ra lò từ phía quầy. Cậu đặt chiếc cốc xuống bàn một cách dứt khoát, tạo ra một tiếng va chạm nhẹ.
“Chúng ta nên nói chuyện nghiêm túc về chuyện này, Linh à,” Long cất tiếng, giọng cậu trầm ấm nhưng pha chút nghiêm túc, pha vỡ sự im lặng suy tư giữa hai người. “Bạn bè ai cũng đã có định hướng hết rồi. Cứ trì hoãn mãi cũng không được.” Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt tròn xoe của Linh, muốn truyền tải sự quyết tâm của mình. Áp lực từ bạn bè, từ gia đình, từ chính tương lai đang đè nặng lên vai cậu, và cậu biết Linh cũng không ngoại lệ. Cậu không muốn cô phải một mình gánh chịu những lo lắng đó.
Linh khẽ giật mình, ngẩng đầu lên khỏi vai Long. Cô nghịch nhẹ chiếc thìa bạc trong tách trà đào, ánh mắt hơi dao động, như đang cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Cô biết Long nói đúng. Thời gian không chờ đợi ai, và những quyết định lớn nhất của đời học sinh đang đến rất gần.
“Ừm… Em cũng nghĩ vậy,” Linh đáp, giọng cô nhỏ dần, không còn sự hoạt bát thường ngày. Cô vẫn còn nhớ rõ vẻ rạng rỡ của Mai khi kể về ước mơ ngành Y, sự hào hứng của Hùng khi nói về du lịch, hay sự tự tin của Tùng về trường kinh tế top đầu. Tất cả đều đã có cho mình một con đường rõ ràng, chỉ có cô và Long, tuy đã có những ý tưởng ban đầu, nhưng vẫn chưa thực sự định hình. “Anh định chọn trường nào?” Cô hỏi, cố gắng giấu đi sự hồi hộp. Dù đã có một vài phỏng đoán, nhưng cô vẫn muốn nghe chính miệng cậu nói ra.
Long đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Linh, vuốt nhẹ từng ngón tay cô, như một cách trấn an, hay cũng có thể là tự trấn an chính mình. “Anh đang cân nhắc Bách Khoa hoặc Ngoại Thương, ngành liên quan đến kỹ thuật hoặc kinh tế. Đó là những lĩnh vực anh thấy mình có khả năng phát triển tốt nhất.” Giọng cậu điềm tĩnh, rõ ràng, thể hiện sự nghiên cứu kỹ lưỡng và quyết đoán. Cậu đã dành rất nhiều thời gian để tìm hiểu thông tin về các trường, các ngành học, đánh giá tiềm năng và cơ hội nghề nghiệp.
Linh gật đầu, cố gắng nở một nụ cười. Cô đã đoán được phần nào. Long luôn là người giỏi các môn tự nhiên, tư duy logic, và kinh tế hay kỹ thuật đều là những ngành phù hợp với năng lực của cậu. Nhưng cô cũng cảm thấy một chút chênh vênh. Những trường đó hầu hết đều ở Hà Nội, và yêu cầu đầu vào rất cao. Liệu cô có theo kịp cậu không?
Một cô phục vụ trẻ, tóc búi cao gọn gàng, mỉm cười tiến đến bàn của họ. “Hai bạn dùng thêm gì không ạ?” Tiếng cô gái nhẹ nhàng, nhưng đủ để kéo họ thoát khỏi dòng suy nghĩ riêng.
“Cho em một ly trà sữa trân châu đường đen, ít đường ạ,” Linh nhanh chóng gọi món yêu thích của mình, như một thói quen để xoa dịu sự căng thẳng.
Long nhìn cô phục vụ, rồi quay sang Linh. “Em vẫn thích vị ngọt nhỉ. Anh thì chắc thêm một ly cà phê đen đá.” Cậu mỉm cười nhẹ. Dù đang nói chuyện nghiêm túc, cậu vẫn không quên quan tâm đến sở thích nhỏ nhặt của cô.
Sau khi cô phục vụ rời đi, không gian lại chìm vào sự chờ đợi. Linh khẽ hít một hơi thật sâu, ngẩng mặt nhìn Long. Đôi mắt hổ phách của cậu vẫn kiên định nhìn cô, như muốn động viên cô tiếp tục chia sẻ.
“Còn em thì sao?” Long hỏi nhẹ nhàng, ánh mắt cậu đầy sự khuyến khích. “Em định chọn ngành nào? Và trường nào?” Cậu biết Linh cũng đã có những dự định của riêng mình, và giờ là lúc để cả hai cùng nhau đặt chúng lên bàn cân. Cậu muốn nghe tất cả, muốn hiểu rõ những mong muốn sâu thẳm trong lòng cô.
Linh khẽ siết chặt tay Long hơn một chút, tìm kiếm thêm sức mạnh. “Em thì thích Sư phạm hoặc Ngoại ngữ. Đó là những ngành em thấy mình có khả năng và cũng là niềm đam mê,” cô bắt đầu, giọng cô dần lấy lại sự nhiệt huyết vốn có khi nói về những điều mình yêu thích. Cô nhớ lại những lần mình đứng trước lớp trình bày bài, hay những buổi tham gia câu lạc bộ Tiếng Anh, cảm giác được truyền đạt kiến thức, được giao tiếp với mọi người thật sự khiến cô thấy vui vẻ và tràn đầy năng lượng. “Em cũng đã tìm hiểu một vài trường. Có mấy trường ở Hà Nội rất nổi tiếng về Sư phạm và Ngoại ngữ. Hoặc thậm chí là Đà Nẵng, có ngành du lịch rất hay, rất phù hợp với cảnh biển của mình.” Cô kể, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả một bầu trời ước mơ, những viễn cảnh tươi sáng về tương lai đang dần hiện ra trước mắt cô.
Long lắng nghe từng lời Linh nói, ánh mắt cậu trầm tư dần. Hà Nội, Đà Nẵng… những cái tên ấy vang lên trong đầu cậu, vẽ ra một khoảng cách địa lý không hề nhỏ. Cậu đã hình dung về việc họ sẽ cùng học ở một thành phố, có thể không cùng trường, nhưng vẫn đủ gần để thường xuyên gặp gỡ, để tình yêu của họ được vun đắp. Nhưng những lựa chọn của Linh lại đang dẫn họ đi xa hơn rất nhiều so với những gì cậu dự liệu.
“Hà Nội… Đà Nẵng sao?” Long lặp lại, giọng cậu trầm hẳn xuống, pha chút ngỡ ngàng và một nỗi lo lắng không thể che giấu. “Xa nhỉ.” Cậu không kìm được cảm giác hụt hẫng khi nghe thấy những địa danh đó. Cậu đã luôn nghĩ về một tương lai gần, nơi họ vẫn có thể cùng nhau ngắm hoàng hôn Hạ Long, cùng nhau đi dạo trên bờ biển.
Linh nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu của Long, nhiệt huyết trong cô cũng vơi đi một chút. Cô biết Long đang nghĩ gì. “Nhưng đó là ngành em thực sự thích, và những trường đó là top đầu về các ngành đó…,” cô giải thích, cố gắng để Long hiểu được tầm quan trọng của những lựa chọn này đối với cô. “Long à, anh có nghĩ đến việc học xa không?” Cô hỏi lại, giọng cô nhỏ dần, như thể đang đặt ra một câu hỏi đầy thách thức không chỉ cho Long mà còn cho chính bản thân mình. Cô biết Long luôn muốn ở gần gia đình, và cũng vì cô. Nhưng liệu cô có nên từ bỏ ước mơ của mình chỉ để được ở gần cậu?
Long khẽ thở dài, siết nhẹ tay Linh. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lung linh của thành phố đã thắp sáng rực rỡ, nhưng trong lòng cậu lại là một mảng tối khó gọi tên. Cậu muốn nói rằng cậu sẵn sàng đi bất cứ đâu vì cô, nhưng lý trí lại kéo cậu lại. Gia đình cậu, đặc biệt là bố mẹ, luôn mong muốn cậu ổn định ở gần nhà. Hơn nữa, cậu cũng nghĩ đến việc sau này có thể hỗ trợ công việc kinh doanh của gia đình.
“Anh muốn ở lại Hạ Long hoặc thành phố gần đây để tiện cho gia đình, với lại… cũng tiện cho chúng ta,” Long nói, ánh mắt cậu quay lại nhìn Linh, chứa đựng một sự dịu dàng nhưng cũng đầy ẩn ý. Cậu không muốn phải đặt gánh nặng lên vai Linh, nhưng cậu cũng không thể phủ nhận mong muốn thầm kín của mình. Cậu muốn được ở bên cô, muốn được cùng cô xây dựng một tương lai ngay tại nơi họ đã lớn lên, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ. Cậu siết chặt tay cô hơn một chút, như muốn truyền đi thông điệp đó.
Linh cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Long, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi băn khoăn. Cô nhìn vào đôi mắt cậu, thấy rõ sự lo lắng và cả tình yêu thương mà cậu dành cho cô. Cô hiểu Long, hiểu cậu luôn muốn là chỗ dựa vững chắc cho gia đình và cho cô. Nhưng những giấc mơ của cô thì sao? Những ngôi trường top đầu, những ngành học mà cô thực sự đam mê, liệu cô có nên từ bỏ chúng chỉ vì khoảng cách?
Cô khẽ rút tay ra khỏi tay Long, rồi lại nắm chặt lấy một cuốn sổ tay nhỏ màu hồng nhẽo mà cô vẫn thường mang theo, cuốn sổ có tên "Ước mơ tuổi 17" được cô tự tay viết nắn nót. Cô đã ghi vào đó rất nhiều điều, từ những mục tiêu học tập, đến những địa danh muốn đến, và cả những dự định về nghề nghiệp trong tương lai. Giờ đây, khi đối diện với Long, những dòng chữ trong cuốn sổ ấy dường như trở nên nặng trĩu hơn bao giờ hết.
“Em hiểu,” Linh nói khẽ, giọng cô mang theo chút buồn bã. “Em cũng muốn được ở gần anh, gần gia đình. Nhưng… nếu em không theo đuổi những gì mình thực sự thích, em sợ mình sẽ hối hận.” Nỗi sợ hối hận ấy, nó lớn hơn bất cứ điều gì khác. Cô không muốn mình phải sống với một lựa chọn không trọn vẹn, chỉ vì muốn làm hài lòng ai đó, dù người đó là Long. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu khẩn nhìn cậu. “Long à, anh nghĩ sao? Liệu chúng ta có thể… có thể cân bằng được không?”
Long nhìn cuốn sổ tay trong tay Linh, nhìn thấy dòng chữ "Ước mơ tuổi 17" và hiểu được phần nào nỗi lòng của cô. Cậu biết cô không phải là người dễ dàng từ bỏ những gì mình tin tưởng. Cậu cũng không muốn cô phải hy sinh ước mơ vì cậu. Nhưng ý nghĩ về việc phải xa cô, phải đối mặt với một mối quan hệ yêu xa, khiến trái tim cậu thắt lại. Cậu đã chứng kiến quá nhiều cặp đôi phải chia tay vì khoảng cách và những định hướng khác biệt.
“Anh không muốn em phải hối hận vì bất cứ điều gì, Linh à,” Long nói, giọng cậu đầy chân thành. “Ước mơ của em là quan trọng. Anh chỉ… anh chỉ lo cho chúng ta thôi. Tình yêu của chúng ta đã được vun đắp ở đây, ở Hạ Long này. Anh sợ khi xa nhau, mọi thứ sẽ khác đi.” Cậu đưa tay nắm lấy tay Linh một lần nữa, lần này chặt hơn, như muốn níu giữ điều gì đó. Cậu biết mình đang nói ra nỗi sợ hãi lớn nhất của mình, nỗi sợ hãi về việc mất đi cô, mất đi tình yêu thanh xuân rực rỡ này.
Linh nhìn vào đôi mắt Long, cô thấy rõ sự đấu tranh nội tâm trong cậu. Cô hiểu nỗi lo của cậu, vì cô cũng có cùng nỗi sợ đó. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng cũng dễ tan biến nếu không được giữ gìn. Cô đã từng tin rằng tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thứ, nhưng giờ đây, khi đối mặt với những lựa chọn thực tế của cuộc đời, cô mới nhận ra rằng mọi thứ phức tạp hơn cô tưởng rất nhiều.
Tiếng nhạc acoustic vẫn vang lên đều đều, tiếng xay cà phê vẫn râm ran, nhưng dường như mọi âm thanh trong quán đều lu mờ trước những suy nghĩ và cảm xúc đang trào dâng trong lòng hai người. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê chiếu lên gương mặt Long, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, và cả vẻ trầm tư, lo lắng của cậu. Nụ cười của Linh cũng không còn rạng rỡ như mọi khi, thay vào đó là một nét gượng gạo, một ánh mắt đầy băn khoăn.
Long vẫn nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố Hạ Long đã lên đèn rực rỡ, nhưng giờ đây, vẻ đẹp ấy dường như không còn làm dịu đi tâm trạng cậu. Những con đường tấp nập xe cộ dưới kia, những dòng chảy không ngừng nghỉ của cuộc đời, dường như đang kéo họ về những ngã rẽ khác nhau. Cậu muốn là ngọn hải đăng cho cô, là điểm tựa vững chắc, nhưng cậu cũng không biết mình phải làm thế nào để dung hòa giữa mong muốn cá nhân của cô, của cậu, và cả tình yêu của họ.
“Chúng ta sẽ tìm cách, Long à,” Linh khẽ nói, giọng cô tuy nhỏ nhưng chứa đựng sự kiên định. Cô tin vào Long, và cô cũng tin vào tình yêu của họ. “Em sẽ suy nghĩ thật kỹ. Anh cũng vậy nhé. Chúng ta sẽ không để khoảng cách hay bất cứ điều gì chia cắt mình đâu.” Cô cố gắng nở một nụ cười trấn an, mặc dù trong lòng vẫn còn rất nhiều rối bời.
Long siết nhẹ tay cô một lần nữa, ánh mắt cậu vẫn đầy suy tư nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng. “Ừ, chúng ta sẽ tìm cách.” Cậu biết đây không phải là một lời hứa dễ dàng, và con đường phía trước sẽ còn nhiều khó khăn. Nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu đối mặt với nó, cùng nhau. Tình yêu của họ đã được thử thách qua nhiều sóng gió, và đây có lẽ là một trong những thử thách lớn nhất. Nhưng dù thế nào đi nữa, Long vẫn tin rằng, tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, sẽ không thể nào thiếu vắng hình bóng của cô. Cậu sẽ không để những ước mơ cá nhân hay những con đường khác biệt làm phai nhạt đi tình yêu đầu đời như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tình yêu đã được Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, chứng kiến và vun đắp. Họ sẽ cùng nhau tìm kiếm một lời giải, cho những mảnh ghép tương lai đang dần hiện ra với những nét chệch đầy thử thách.