Ánh đèn vàng dịu trong thư viện vẫn chiếu sáng, nhưng không thể làm tan đi những đám mây lo lắng đang bao trùm lấy Long và Linh. Cậu khẽ thở dài, tay vẫn nắm chặt cây bút chì khắc tên ‘Long’ mà Linh đã tặng cậu, một vật kỷ niệm bé nhỏ nhưng chứa đựng bao nhiêu ký ức về những rung động đầu đời. Cậu biết, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của họ vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho phần tiếp theo. Nhưng trước mắt, họ phải vượt qua chính mình, vượt qua những lựa chọn đang giằng xé trái tim họ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây cũng là nơi chứng kiến những đấu tranh nội tâm dữ dội nhất của tuổi thanh xuân.
Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn khoác lên mình vẻ đẹp quen thuộc của kiến trúc pha trộn, những mái ngói đỏ cổ kính xen lẫn với các dãy phòng học hiện đại bằng kính và bê tông. Ánh nắng ban mai rực rỡ, vàng óng ả, chiếu qua những tán cây cổ thụ rợp bóng trong sân trường, tạo nên một khung cảnh tươi mới và đầy hy vọng. Tiếng chuông reo vang lanh lảnh kết thúc tiết học đầu tiên, đánh tan sự tĩnh lặng của những dãy hành lang. Ngay lập tức, một làn sóng học sinh ùa ra, tiếng cười nói xôn xao, tiếng bước chân vội vã trên nền gạch sạch sẽ. Mùi phấn bảng còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin và chút hương hoa sữa dịu nhẹ bay từ khu vườn cuối sân.
Long đứng tựa vào lan can hành lang tầng hai, đôi mắt sâu màu hổ phách lướt qua đám đông học sinh đang hối hả. Cậu cao ráo, dáng người cân đối, bờ vai rộng vững chãi trong chiếc áo đồng phục trắng tinh. Vẻ ngoài có chút lạnh lùng thường thấy của cậu hôm nay lại ẩn chứa một nỗi niềm khó tả. Linh xuất hiện từ cuối hành lang, mái tóc dài đen óng ả khẽ đung đưa theo từng bước chân. Cô vẫn xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng và nụ cười rạng rỡ, nhưng đôi mắt to tròn long lanh hôm nay lại phảng phất nét ưu tư. Cô bước đến gần Long, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi.
“Cậu đợi em lâu chưa?” Linh hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng hơi khẽ.
Long lắc đầu, khẽ mỉm cười trấn an. Nụ cười ấy làm khuôn mặt góc cạnh của cậu trở nên ấm áp hơn bao giờ hết. “Anh cũng vừa ra thôi. Có chuyện này muốn đưa cho em.” Cậu nói, đoạn rút từ trong cặp ra một tờ giấy A4 được in cẩn thận. “Lịch thi thử đã có rồi, Linh. Tuần sau là môn Toán, Lý, Hóa. Sẽ kéo dài trong ba ngày liên tiếp.”
Linh nhận lấy tờ lịch, đôi mắt cô lướt nhanh qua những dòng chữ chi chít. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi môi cô. “Nhiều quá Long nhỉ? Em thấy mình còn nhiều chỗ chưa vững lắm, đặc biệt là phần lượng giác của Toán và mấy công thức Hóa học vô cơ.” Cô khẽ cau mày, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt thanh tú. Áp lực thi cử từ các bài kiểm tra thử đã bắt đầu đè nặng lên đôi vai nhỏ nhắn của cô. Linh nhớ lại những ngày tháng trước, khi họ chỉ cần lo những bài kiểm tra thường xuyên, không quá căng thẳng. Giờ đây, mỗi bài thi thử đều mang nặng ý nghĩa quyết định, như một bước đệm cho cánh cửa đại học.
Long đặt bàn tay vững chắc lên vai Linh, khẽ siết nhẹ như một lời an ủi. “Không sao đâu, Linh. Chúng ta sẽ cùng nhau ôn. Anh đã lên kế hoạch rồi. Mỗi buổi tối sau giờ học, chúng ta sẽ dành ít nhất hai tiếng ở thư viện, tập trung giải đề và bù đắp những phần còn yếu. Cuối tuần thì sẽ dành trọn buổi sáng hoặc chiều.” Cậu nói, giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá. Long biết, để có thể giữ lời hứa “sẽ tìm cách” của mình, cậu và Linh phải cùng nhau vượt qua giai đoạn cam go này. Cậu không muốn Linh phải đơn độc đối mặt với áp lực, dù cho bản thân cậu cũng đang chịu đựng gánh nặng không kém.
Linh ngước nhìn Long, lòng cô ấm áp bởi sự quan tâm của cậu, nhưng nỗi lo lắng vẫn không tan biến. “Lại không có thời gian đi chơi rồi…” Cô thì thầm, giọng pha chút hụt hẫng. Cô nhớ những buổi chiều lượn lờ trên phố, những buổi tối ngắm đèn Hạ Long lấp lánh trên cầu Bãi Cháy, hay đơn giản chỉ là ngồi trò chuyện vu vơ ở quán cà phê quen thuộc. Những khoảnh khắc riêng tư, vô lo vô nghĩ đó giờ đây dường như trở thành một thứ xa xỉ. Tâm trí Linh lại hiện lên hình ảnh quyển sổ tay “Ước mơ tuổi 17” của cô, nơi cô đã viết những dòng chữ đầy nhiệt huyết về tương lai, về những điều cô muốn khám phá. Nhưng liệu những ước mơ cá nhân đó có đang đẩy cô và Long ra xa nhau không?
Long khẽ vuốt mái tóc Linh, ánh mắt cậu ánh lên vẻ thấu hiểu. “Anh biết em buồn. Anh cũng vậy. Nhưng đây là chặng đường cuối cùng rồi. Chúng ta phải cố gắng hết sức để không phải hối tiếc. Rồi sau này, khi vào đại học, chúng ta sẽ có nhiều thời gian hơn để làm những điều mình thích. Anh hứa.” Lời hứa của Long như một sợi chỉ mỏng manh, cố gắng níu giữ lại những hy vọng đang dần tan biến. Cậu nhìn ra phía xa, nơi những ngọn núi đá vôi hùng vĩ của Hạ Long ẩn hiện trong làn sương mỏng buổi sáng, như muốn tự nhủ rằng mọi khó khăn đều có thể vượt qua, miễn là có nhau.
Linh gật đầu, cố gắng nén lại tiếng thở dài. Cô biết Long nói đúng. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đang ở giai đoạn quyết định nhất. Cô không thể để bản thân chùn bước. Nhưng cái cảm giác khao khát những giây phút vô tư bên cậu vẫn cứ len lỏi trong lòng. Cô ngước nhìn cậu, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ cầu thị. “Vậy tối nay ở thư viện nhé? Em sẽ ôn lại phần Lý thuyết chung về Hóa hữu cơ, em hay bị nhầm lẫn mấy phản ứng đặc trưng.”
Long mỉm cười, nụ cười rạng rỡ làm bừng sáng cả hành lang. “Được thôi. Anh sẽ giúp em. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.” Cậu nói, giọng đầy tin tưởng. Cậu nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Linh, cảm nhận hơi ấm từ cô. Dù áp lực học tập đang ngày càng tăng, dù những lo toan về tương lai đang bao trùm, nhưng chỉ cần có cô bên cạnh, cậu vẫn cảm thấy mình có đủ sức mạnh để đối mặt với mọi thử thách. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, Long không thể phủ nhận sự căng thẳng đang tích tụ. Cậu nhớ lời mẹ nhắc nhở về những ngành nghề ổn định và tầm quan trọng của việc học ở thành phố lớn, những điều đó càng làm cậu thêm phần nặng trĩu. Cậu cố gắng giấu đi những bất an đó, không để Linh nhận ra. Cậu biết, cô cũng đang đấu tranh rất nhiều.
Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp vang lên lần nữa, phá vỡ khoảnh khắc riêng tư của họ. Đám đông học sinh lại bắt đầu di chuyển, chuẩn bị cho tiết học tiếp theo. Long và Linh buông tay nhau, mỗi người trở về lớp của mình, nhưng trong lòng cả hai đều mang theo cùng một nỗi lo, cùng một quyết tâm. Ánh nắng ban mai vẫn rực rỡ chiếu qua cửa sổ lớp học, nhưng không khí xung quanh họ lại nặng trĩu những lo toan, những bài thi thử chồng chất và một tương lai đầy bất định. Họ biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng họ tin rằng, với tình yêu và sự đồng hành, họ sẽ cùng nhau vượt qua.
***
Buổi chiều tối, Thư viện Thành phố chìm trong một bầu không khí trầm mặc, yên tĩnh và tri thức. Tòa nhà lớn, với kiến trúc có phần cổ kính nhưng được bảo trì rất tốt, tỏa ra một vẻ trang nghiêm. Bên trong, mùi giấy cũ, mùi gỗ sồi của những kệ sách cao ngút, và cả mùi bụi sách đặc trưng quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc biệt. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn bàn rọi xuống, tạo nên những vệt sáng ấm áp trên những chồng sách và những khuôn mặt đang say sưa học tập. Tiếng lật trang sách xột xoạt, tiếng gõ bàn phím máy tính khẽ khàng, và thỉnh thoảng là tiếng bước chân nhẹ nhàng của nhân viên thư viện sắp xếp sách, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung.
Tại một góc quen thuộc, nơi ánh sáng từ cửa sổ lớn có thể nhìn thấy một phần nhỏ của thành phố Hạ Long khi đêm về, Long, Linh và Thảo Mai đang ngồi ôn bài. Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, vẫn đang chăm chú vào cuốn sách của mình. Cô ấy là người bạn thân thiết, luôn lặng lẽ đồng hành cùng Long và Linh qua mọi thăng trầm. Mai nhận thấy sự căng thẳng tiềm ẩn giữa hai người bạn thân của mình, nhưng cô chọn cách không can thiệp, tin rằng họ sẽ tự tìm được cách vượt qua.
Long ngồi thẳng lưng, dáng vẻ tập trung cao độ. Cậu mặc một chiếc áo phông đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút. Bờ vai rộng của cậu hơi gập lại khi cậu cúi xuống, chăm chú vào cuốn sách giáo khoa dày cộp. Cậu đang cố gắng giảng giải một bài toán Lý phức tạp cho Linh. Thay vì những buổi trò chuyện riêng tư, lãng mạn như trước đây, giờ đây những khoảnh khắc họ ở bên nhau đều tràn ngập sự nghiêm túc của học tập.
“Linh ơi, bài này em vẫn chưa hiểu rõ lắm. Cái phần động năng và thế năng này em cứ bị lẫn lộn giữa các công thức,” Linh thì thầm, giọng cô nhỏ nhẹ, cố gắng không làm phiền những người xung quanh. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên vẻ bối rối khi nhìn vào sơ đồ chuyển động của con lắc đơn. Cô ấy vẫn xinh đẹp rạng rỡ, nhưng sự mệt mỏi đã hằn rõ trên gương mặt.
Long kiên nhẫn chỉ vào sách, ngón tay thon dài của cậu lướt trên những dòng chữ và hình vẽ. “Chỗ này là áp dụng định luật bảo toàn năng lượng, em nhớ không? Tổng động năng và thế năng tại mọi điểm trong quá trình chuyển động là không đổi nếu bỏ qua ma sát. Em cần xác định điểm cao nhất và điểm thấp nhất để tính thế năng và động năng tương ứng.” Giọng cậu trầm ấm, rõ ràng, dù đã học liên tục nhiều giờ liền. Cậu nhớ những lần Linh đã tặng cậu chiếc bút chì khắc tên, hay những lần cô nàng nhiệt tình cổ vũ cậu trong các trận bóng đá. Những kỷ niệm đó vừa là động lực, vừa là áp lực. Cậu biết mình phải cố gắng để bảo vệ và vun đắp tình yêu này.
Mai, đang ngồi bên cạnh, khẽ ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách Toán cao cấp của mình. Cô ấy đeo kính cận, ánh mắt tinh tế lướt qua hai người bạn. “Tớ nghĩ nếu cậu chia thành từng phần nhỏ, từng bước một để giải thích thì sẽ dễ hiểu hơn đó Linh. Nhiều khi mình bị choáng ngợp bởi cả bài toán lớn mà quên đi từng chi tiết nhỏ.” Mai nói, giọng nhỏ nhẹ, từ tốn như thường lệ. Cô ấy luôn là người có những lời khuyên hữu ích, dù không trực tiếp tham gia vào cuộc trò chuyện.
Linh gật gù, rồi quay lại nhìn Long. “Em nhớ rồi, định luật bảo toàn năng lượng. Nhưng khi làm bài tập thì cứ bị lúng túng, không biết bắt đầu từ đâu. Em cứ thấy mọi thứ rối như tơ vò vậy.” Cô thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi. Cảm giác hụt hẫng lại len lỏi trong lòng cô. Cô muốn được như trước, được tựa đầu vào vai Long, được nghe cậu kể những câu chuyện vui, chứ không phải những công thức Lý khô khan này.
Long khẽ mỉm cười, nụ cười trấn an. “Cứ bình tĩnh, làm thêm vài bài nữa là quen thôi. Quan trọng là em phải hiểu bản chất của từng định luật, từng khái niệm. Đừng cố gắng học thuộc lòng một cách máy móc.” Cậu nói, rồi cầm bút, bắt đầu viết lại các bước giải chi tiết ra một tờ giấy nháp, từng nét chữ ngay ngắn, rõ ràng. Cậu không chỉ muốn Linh hiểu bài, mà còn muốn cô tự tin hơn vào khả năng của mình. Cậu biết Linh đang chịu áp lực rất lớn, không chỉ từ việc học mà còn từ những lựa chọn về tương lai, về ngôi trường ở Sài Gòn mà cô đã nhắc đến. Nỗi lo về một "chân trời chia đôi" vẫn âm ỉ trong lòng cậu, dù cậu cố gắng tập trung vào hiện tại.
Thảo Mai khẽ đẩy gọng kính, rồi lại cúi xuống cuốn sách của mình, nhưng đôi tai cô vẫn lắng nghe câu chuyện của hai người bạn. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự cố gắng của Long và sự mệt mỏi của Linh. Cô biết, đây là giai đoạn khó khăn nhất của tuổi học trò, nơi tình bạn và tình yêu đều được thử thách.
Thời gian trôi qua thật nhanh trong thư viện yên tĩnh. Đồng hồ điểm đã gần chín giờ tối. Ánh đèn đường bên ngoài đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt hồ Bãi Cháy xa xa. Linh khẽ ngáp một tiếng, đôi mắt cô hơi đỏ hoe vì mệt mỏi. Cô đã ngồi liên tục gần bốn tiếng đồng hồ, đầu óc quay cuồng với các công thức và bài tập.
Long nhìn thấy cô ngáp, ánh mắt cậu ánh lên vẻ lo lắng. Cậu khẽ đặt bút xuống. “Thôi, muộn rồi. Chúng ta về thôi, Linh. Em cũng mệt rồi.” Giọng cậu chứa đựng sự quan tâm chân thành. Cậu muốn cô được nghỉ ngơi, dù bản thân cậu cũng còn rất nhiều bài tập chưa giải quyết. Cậu biết, sự mệt mỏi và hụt hẫng của Linh báo hiệu rằng áp lực này sẽ còn tiếp tục tăng lên và có thể dẫn đến những căng thẳng lớn hơn trong mối quan hệ của họ. Cậu không muốn điều đó xảy ra.
Linh gật đầu, vươn vai một cái. “Vâng. Em cũng cảm thấy hơi kiệt sức rồi.” Cô bắt đầu thu dọn sách vở, cất cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" vào cặp. Cuốn sổ giờ đây không chỉ là nơi lưu giữ những hoài bão mà còn là biểu tượng cho những lựa chọn khó khăn sắp tới.
Mai cũng đóng sách lại. “Tớ cũng về đây. Mai gặp lại ở trường nhé.” Cô mỉm cười nhẹ nhàng với Long và Linh, rồi đứng dậy, khẽ vẫy tay chào tạm biệt.
Long và Linh cùng nhau rời khỏi thư viện, bước ra con phố đã lên đèn. Gió đêm Hạ Long se lạnh, mang theo chút mùi ẩm của biển cả. Sự nghiêm túc của học tập đã tạm lắng xuống, nhưng nỗi lo về những bài thi thử dồn dập vẫn còn đó, như một đám mây xám xịt treo lơ lửng trên bầu trời đêm. Họ biết rằng, việc thi thử diễn ra dồn dập sẽ là tiền đề cho những kết quả không như ý hoặc những quyết định khó khăn hơn về chọn trường trong các chương tiếp theo.
***
Đêm khuya, sau buổi học căng thẳng ở thư viện, Long và Linh cùng nhau đi bộ trên Cầu vượt bộ hành. Kết cấu thép và bê tông của cầu vươn mình qua dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Gió từ biển thổi lên lộng lẫy, mang theo hơi ẩm và chút vị mặn đặc trưng của Hạ Long. Tiếng xe cộ gầm rú từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng gió rít qua những khe hở của lan can cầu. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những viên kim cương trải dài trên mặt nước, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng chất chứa bao nỗi niềm.
Cả hai đều mệt mỏi sau một ngày dài học tập. Linh rúc sâu vào cánh tay Long, tìm kiếm hơi ấm và sự an ủi. Cô tựa đầu vào bờ vai rộng của cậu, cảm nhận nhịp đập vững chãi từ trái tim Long. Sự gần gũi về thể xác lại càng làm nổi bật lên khoảng cách vô hình đang lớn dần trong tâm hồn họ. Cô muốn níu giữ khoảnh khắc này, muốn thời gian ngừng lại, để họ có thể mãi mãi là những cô cậu học trò vô tư lự, không cần lo toan về tương lai.
“Cậu mệt không Long?” Linh khẽ hỏi, giọng cô nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió cuốn đi. Cô ngước nhìn khuôn mặt góc cạnh của cậu trong ánh đèn đường mờ ảo, thấy rõ vẻ mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt hổ phách.
Long khẽ siết chặt tay cô, đặt bàn tay mình lên vai cô, nhẹ nhàng xoa dịu. “Cũng hơi mệt, Linh. Em thì sao? Lịch học dày đặc quá, em có chịu nổi không?” Giọng cậu trầm ấm, đầy quan tâm. Cậu biết, Linh không chỉ mệt mỏi về thể xác mà còn mệt mỏi về tinh thần. Cái quyết định về ngôi trường ở Sài Gòn vẫn lơ lửng trong không trung, như một đám mây đen có thể đổ mưa bất cứ lúc nào. Cậu nhớ lại lời hứa của mình trên cây cầu này chỉ vài ngày trước, “Anh sẽ tìm cách.” Nhưng cách nào đây, khi những ước mơ cá nhân của họ đang dần rẽ lối?
Linh khẽ thở dài, hơi ấm từ hơi thở cô phả vào vai Long. “Em chỉ muốn… được như trước đây. Không phải lo nghĩ gì nhiều. Chỉ có chúng ta, và Hạ Long bình yên này thôi.” Giọng cô nghẹn lại, chứa đựng sự nuối tiếc sâu sắc. Cô nhớ những buổi hẹn hò dưới ánh hoàng hôn trên bãi biển, những lần Long kiên nhẫn giảng bài cho cô mà không hề có áp lực thi cử đè nặng, chỉ đơn thuần là sự sẻ chia và gần gũi. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây dường như đang phải đối mặt với một đại dương rộng lớn, đầy giông bão của những lựa chọn.
Long khẽ hôn lên trán Linh, một nụ hôn nhẹ nhàng, mang theo sự an ủi và thấu hiểu. “Anh biết. Nhưng chúng ta đang ở chặng đường cuối cùng rồi, Linh. Phải cố gắng hết sức. Đây là lúc quan trọng nhất để định hình tương lai của chúng ta.” Lời hứa “phải cố gắng hết sức” của Long như một lời tự nhủ với chính mình, rằng cậu sẽ tiếp tục đặt việc học lên hàng đầu, dù có thể khiến Linh cảm thấy bị bỏ rơi hơn nữa. Cậu cảm nhận được sự giằng xé trong lòng cô, sự mệt mỏi và hụt hẫng khi những khoảnh khắc riêng tư của họ bị thu hẹp đáng kể. Cậu ước gì có thể làm gì đó để gánh bớt gánh nặng trên vai cô.
Linh ngước nhìn lên Long, đôi mắt cô long lanh dưới ánh đèn vàng. “Em sợ… chúng ta sẽ ít thời gian cho nhau hơn nữa.” Lời cô nói ra, như một lời thú nhận yếu lòng, phơi bày nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng cô. Cô sợ rằng, khi mỗi người đều phải chạy theo những mục tiêu riêng, tình yêu của họ sẽ dần phai nhạt, hoặc tệ hơn là không thể vượt qua được khoảng cách địa lý. Cái ý nghĩ về việc Long ở phía Bắc và cô ở phía Nam, cách nhau hàng ngàn cây số, khiến trái tim cô thắt lại.
Long siết chặt tay Linh hơn nữa, như muốn truyền cho cô tất cả sức mạnh của mình. Cậu nhìn về phía ánh đèn thành phố Hạ Long lấp lánh, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, nơi chứng kiến những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của tuổi thanh xuân. Cậu biết, đây là một thử thách lớn, nhưng cậu tin vào tình yêu của họ. “Sẽ không sao đâu, Linh. Chúng ta sẽ luôn dành thời gian cho nhau. Dù có bận rộn đến mấy, dù có ở xa đến đâu, anh cũng sẽ tìm cách. Chúng ta đã hứa với nhau rồi mà.” Giọng Long trầm ấm, đầy kiên định. Cậu muốn trấn an Linh, nhưng trong sâu thẳm, cậu cũng đang tự trấn an chính mình.
Họ đứng đó, trên Cầu vượt bộ hành lộng gió, cùng nhìn về phía chân trời, mỗi người mang một nỗi niềm riêng. Sự mệt mỏi và hụt hẫng của Linh báo hiệu rằng áp lực này sẽ còn tiếp tục tăng lên và có thể dẫn đến những căng thẳng lớn hơn trong mối quan hệ. Việc thi thử diễn ra dồn dập sẽ là tiền đề cho những kết quả không như ý hoặc những quyết định khó khăn hơn về chọn trường trong các chương tiếp theo. Long khẽ thở dài, tay vẫn nắm chặt cây bút chì khắc tên ‘Long’ trong túi áo, như muốn níu giữ một điều gì đó đang dần tuột khỏi tầm tay. Tuổi thanh xuân rực rỡ của họ giờ đây không chỉ có màu nắng vàng, mà còn có cả những gam màu xám của lo toan, của áp lực và những quyết định định mệnh. Nhưng dù thế nào đi nữa, họ vẫn sẽ nắm tay nhau, đối mặt với bão thi cử, và với cả những bão tố của cuộc đời.