Rực rỡ thanh xuân
Chương 393

Điểm Chết Trong Công Thức: Khi Áp Lực Tạo Nên Rạn Nứt

3564 từ
Mục tiêu: Minh họa sự leo thang của áp lực thi cử sau kỳ thi thử (Chương 392) và cách nó ảnh hưởng đến tương tác giữa Long và Linh.,Tạo ra một cuộc tranh luận nhỏ giữa Long và Linh xuất phát từ sự bất đồng trong học tập, phản ánh sự căng thẳng tiềm ẩn và những lo lắng về tương lai của họ.,Làm nổi bật sự khác biệt trong cách tiếp cận vấn đề của Long (logic, hiệu quả) và Linh (chiều sâu, cảm tính) khi đối mặt với áp lực.,Cho thấy sự trưởng thành của Long và Linh đang bị thử thách, và mối quan hệ của họ đang đối diện với những rạn nứt nhỏ.,Tiếp tục phát triển xung đột nội tâm và gia tăng căng thẳng trong pha 'rising_action' của Arc 6.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Hoàng Thảo Mai
Mood: Tense, stressed, slightly melancholic, underlying frustration and concern
Kết chương: [object Object]

Tiếng xe cộ gầm gừ dưới chân cầu vượt bộ hành đã chìm hẳn vào màn đêm, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến đáng sợ của những con phố đã ngủ yên. Chỉ còn tiếng gió mơn man trên lan can sắt lạnh lẽo, và tiếng sóng biển rì rào vọng lại từ xa xăm, như một lời thì thầm của Hạ Long về những điều đã cũ. Long và Linh, hai hình bóng lẻ loi trên cây cầu quen thuộc ấy, đêm qua đã đứng lặng hồi lâu, cùng nhìn về một chân trời tưởng chừng xa vời. Lời hẹn ước “sẽ tìm cách” của Long vẫn còn vang vọng trong tâm trí cô, nhưng sao hôm nay, nó lại nghe như một lời hứa xa xỉ, khó với tới đến vậy?

Linh khẽ rùng mình, không phải vì gió lạnh, mà vì cái cảm giác bất an cứ lớn dần trong lòng. Áp lực thi cử, những kỳ thi thử dồn dập, và nhất là sự khác biệt trong định hướng tương lai, tất cả đang tạo nên một khoảng cách vô hình giữa họ, một khoảng cách mà ngay cả cái siết tay chặt đến mấy cũng khó lòng lấp đầy. Cô nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của Long, nhớ cả câu nói đầy kiên định của cậu về việc "phải cố gắng hết sức". Cô hiểu, và cô cũng muốn cố gắng. Nhưng cái giá của sự cố gắng ấy, liệu có phải là những khoảnh khắc riêng tư dần bị thu hẹp, những rung động đầu đời dần bị những lo toan đè nén? Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây dường như đang phải đối mặt với một đại dương rộng lớn, đầy giông bão của những lựa chọn. Cô ước gì thời gian có thể ngừng lại, để họ mãi mãi là những cô cậu học trò vô tư lự, không cần lo toan về tương lai. Ước gì cái cảm giác nặng nề trong lồng ngực này sẽ tan biến như sương đêm.

Sáng hôm sau, bầu trời Hạ Long vẫn trong xanh vời vợi, nhưng trong lòng Linh, một đám mây xám xịt vẫn lảng vảng. Cô và Long đã quyết định cùng Mai dành buổi chiều tại Quán Cafe Sắc Màu để ôn tập, một nỗ lực để níu giữ chút bình yên hiếm hoi giữa lịch trình dày đặc. Quán cà phê ấy, với những bức tường màu pastel nhẹ nhàng, những chậu cây xanh mướt treo lủng lẳng và tiếng nhạc acoustic du dương, vốn là nơi cất giữ biết bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào của tuổi thanh xuân rực rỡ của họ. Hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò luôn khiến tâm hồn người ta dịu lại. Nhưng hôm nay, dường như cả hương thơm lẫn âm nhạc cũng không đủ sức xua đi sự căng thẳng đang len lỏi trong không khí.

Long ngồi đối diện Linh, cuốn sách Vật lý dày cộp mở ra trước mặt, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ tập trung cao độ, gần như khắc kỷ. Cậu thường có thói quen gõ nhẹ cây bút chì khắc tên 'Long' lên mặt bàn mỗi khi suy nghĩ, tạo ra một âm thanh đều đặn, khô khan, như nhịp đập của một cỗ máy đang vận hành hết công suất. Làn da trắng nhưng săn chắc của cậu giờ đây phảng phất vẻ mệt mỏi, và những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt càng trở nên sắc lạnh hơn dưới ánh đèn vàng của quán. Linh ngồi lặng lẽ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Long, trong ánh mắt cô không giấu được vẻ lo lắng. Cô cố gắng tập trung vào bài giải của mình, nhưng tâm trí cứ miên man. Mai ngồi bên cạnh, lặng lẽ ghi chép, đôi mắt sáng thông minh của cô bé đeo kính cận thường xuyên đảo qua lại giữa Long và Linh, như một người quan sát thấu đáo. Cô cảm nhận được sự im lặng chất chứa giữa hai người bạn thân nhất của mình, một sự im lặng không phải của bình yên mà là của một cơn bão đang chực chờ.

Tiếng xay cà phê đều đặn của quán, tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách khác, tiếng gõ bàn phím laptop từ góc bàn của một sinh viên làm việc tự do, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị, nhưng hôm nay, nó lại như những nốt nhạc lạc điệu so với tâm trạng của ba người bọn họ. Long dứt khoát viết một công thức lên tờ giấy nháp, nét chữ mạnh mẽ và rõ ràng, rồi đẩy sang cho Linh. Cậu trầm giọng, hơi nhanh, với chất giọng đặc trưng của một người luôn muốn đạt hiệu quả tối đa.

“Bài này thì áp dụng công thức này là ra ngay thôi, cần gì phải vẽ thêm hình chiếu hay phân tích sâu xa thế làm gì, mất thời gian,” Long nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi cuốn sách, như thể cậu đang cố gắng nhồi nhét mọi kiến thức vào đầu trong thời gian ngắn nhất có thể. Cậu không ngẩng lên nhìn biểu cảm của Linh, bởi trong đầu cậu lúc này, chỉ có những con số, những định luật, và áp lực về thời gian. Cậu nhớ lại lời mẹ đã nói về những ngành học ổn định, về việc phải cố gắng hết sức để vào được một trường đại học danh tiếng ở thành phố lớn. Những lời ấy, dù là vô tình, lại trở thành gánh nặng vô hình trên đôi vai cậu.

Linh khẽ nhíu mày, nhìn vào bài giải của mình rồi lại nhìn sang công thức của Long. Cô hiểu ý của cậu, nhưng cách tiếp cận của Long dường như quá máy móc, quá vội vàng đối với cô. Giọng cô nhỏ, hơi chùng xuống, mang theo chút nỗi niềm. “Nhưng nếu không hiểu rõ bản chất, lỡ đề bài biến tấu thì sao? Em muốn hiểu gốc rễ vấn đề chứ không chỉ là học vẹt công thức.” Cô chậm rãi nói, bàn tay thon thả khẽ đặt lên trang sách. Đối với Linh, việc học không chỉ là để thi cử, mà còn là để khám phá, để hiểu sâu sắc mọi thứ. Cô không muốn chỉ dừng lại ở bề nổi của vấn đề. Cô luôn muốn cảm nhận được cái đẹp, cái tinh túy trong từng định lý, từng công thức, giống như cô cảm nhận được vẻ đẹp của Hạ Long trong từng con sóng vỗ bờ, từng vách núi cheo leo.

Mai khẽ thở dài, cảm nhận được sự căng thẳng đang dần dâng lên giữa hai người bạn. Cô bé đặt cây bút xuống, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn, cố gắng làm dịu đi không khí. “Đúng là mỗi người có cách học riêng mà. Long thì mạnh về tư duy logic, Linh lại cẩn thận hơn, muốn hiểu rõ tường tận mọi thứ.” Mai nhìn Long, rồi lại nhìn Linh, ánh mắt đầy thấu hiểu. Cô biết Long đang chịu áp lực lớn đến nhường nào, và cô cũng hiểu Linh đang cảm thấy hụt hẫng ra sao. Họ đều đang cố gắng, nhưng dường như nỗ lực của mỗi người lại đi theo những hướng khác nhau.

Long khẽ hừ nhẹ, một tiếng hừ gần như không thể nghe thấy, nhưng đủ để Linh cảm nhận được sự không hài lòng của cậu. Cậu vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu vào sách, nhưng Linh biết cậu đã nghe thấy. Cái cách cậu tập trung vào hiệu quả, vào tốc độ, dường như đang lấn át đi sự kiên nhẫn và thấu hiểu vốn có. Cậu từng là người kiên nhẫn giảng bài cho cô, từng là người dành hàng giờ để giải thích cặn kẽ những điều cô chưa hiểu. Nhưng giờ đây, áp lực về thời gian, về điểm số, dường như đã biến cậu thành một người khác. Cái bóng dáng lạnh lùng, ít biểu cảm ngày xưa của Long đang dần quay trở lại, nhưng lần này, nó không phải là vẻ ngầu lòi thường thấy, mà là sự căng thẳng, thiếu kiên nhẫn.

Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dựng lên giữa họ. Cô muốn nói thêm, muốn giải thích về cách nghĩ của mình, nhưng lại sợ những lời nói ấy sẽ chỉ khiến Long thêm khó chịu. Cô cúi xuống nhìn lại bài giải của mình, lòng nặng trĩu. Quán cà phê vẫn vang lên tiếng nhạc acoustic du dương, nhưng trong tai Linh, đó chỉ là một tiếng ồn ào vô nghĩa. Cô ngước nhìn lên, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Mai. Mai khẽ lắc đầu, như muốn nói rằng "đừng làm to chuyện". Nhưng làm sao mà không làm to chuyện được, khi mà cái khoảng cách giữa họ đang ngày càng lớn dần, không chỉ trong cách học, mà còn trong cách nghĩ, cách cảm nhận?

Long bất chợt gập cuốn sách Vật lý lại với một tiếng "phạch" nhỏ, âm thanh đó vang lên khá rõ trong không gian đang dần trở nên yên ắng hơn. Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào Linh, không còn vẻ lạnh lùng như thường lệ, mà là một sự bực dọc, một chút thiếu kiên nhẫn. Giọng cậu hơi cao hơn bình thường, và dường như có một chút gằn nhẹ.

“Linh à, em cứ làm phức tạp mọi chuyện lên. Thời gian đâu mà phân tích đủ thứ như vậy? Mình phải làm nhanh, chính xác để còn kịp giờ làm bài thi nữa chứ.” Long nói, câu nói của cậu không phải là một lời hỏi han, mà là một lời khẳng định, một sự thúc giục. Cậu không muốn lãng phí bất kỳ giây phút nào. Trong đầu cậu chỉ có một mục tiêu duy nhất: đạt điểm cao nhất có thể. Cậu không nghĩ đến cảm xúc của Linh, cậu chỉ nghĩ đến hiệu quả. Cái áp lực vô hình từ lời nhắc nhở của mẹ về việc học ở thành phố lớn, về những ngành nghề ổn định, đang đè nặng lên cậu, khiến cậu không thể giữ được sự mềm mại thường thấy khi nói chuyện với Linh. Cậu chỉ muốn cô cũng hiểu, cũng phải chạy đua với thời gian như cậu.

Linh nghe những lời đó, trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Giọng cô nghẹn lại, một cảm giác tủi thân dâng trào trong lồng ngực. Đôi mắt to tròn long lanh của cô hơi ửng đỏ, như sắp sửa có những giọt nước mắt chực trào. Cô cảm thấy như Long đang phủ nhận cách học của cô, phủ nhận cả nỗ lực của cô. Cô muốn được thấu hiểu, muốn được Long tin tưởng vào khả năng của mình, chứ không phải bị thúc ép theo một khuôn mẫu nhất định.

“Nhưng... nhưng em muốn chắc chắn,” Linh nói, giọng cô run nhẹ. “Em không muốn chỉ vì muốn nhanh mà lại sai. Em nghĩ kỹ hơn thì sao? Chẳng phải anh từng nói, không hiểu rõ bản chất thì dễ bị lừa bởi những câu hỏi biến tấu sao?” Cô cố gắng nhắc lại những lời cậu từng nói, những lời đã từng là kim chỉ nam cho cả hai khi cùng nhau học tập. Cô muốn níu giữ lại hình ảnh Long của ngày xưa, người đã kiên nhẫn từng chút một giảng giải cho cô, chứ không phải là một Long đang hối thúc cô phải "nhanh, chính xác".

Long thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút đi một phần áp lực trong lòng, nhưng lại càng khiến Linh thêm đau lòng. “Nghĩ kỹ hơn là mất thời gian. Em phải tin vào phương pháp đã học chứ, không phải lúc nào cũng nghi ngờ nó như vậy.” Cậu nói, giọng điệu đã trở nên gay gắt hơn. Long, với tính cách cứng nhắc và có xu hướng tập trung vào logic, khó có thể chấp nhận cách tiếp cận có phần cảm tính và sâu sắc của Linh trong thời điểm này. Cậu cảm thấy Linh đang làm khó cậu, đang kéo cậu chậm lại, khi mà thời gian là thứ quý giá nhất đối với họ lúc bấy giờ.

Linh cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Anh không tin vào cách suy nghĩ của em sao?” Câu hỏi của cô không chỉ đơn thuần là về cách giải bài tập, mà còn là về sự tin tưởng, về sự thấu hiểu giữa họ. Cô cảm thấy bị tổn thương sâu sắc, như thể Long đang nghi ngờ chính con người cô. Những nỗi sợ hãi về tương lai, về một "chân trời chia đôi" lại ùa về, khiến cô càng thêm nhạy cảm. Cô sợ rằng, sự khác biệt này không chỉ dừng lại ở những bài toán, mà sẽ lan sang những quyết định lớn hơn, những quyết định có thể định đoạt tương lai của họ.

Mai, người đã im lặng quan sát nãy giờ, cuối cùng cũng không thể chịu đựng được nữa. Cô bé đặt tay lên vai Linh, nhẹ nhàng xoa dịu, ánh mắt đầy lo lắng nhìn sang Long. “Thôi Linh ơi, Long cũng chỉ muốn tốt cho cậu thôi mà. Mình nghỉ giải lao chút đi.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng đủ để kéo Long và Linh ra khỏi cuộc tranh luận căng thẳng. Cô biết, cả Long và Linh đều đang chịu đựng áp lực rất lớn, và những lời nói trong lúc căng thẳng thường không phản ánh đúng tấm lòng của họ. Cô không muốn tình bạn của họ bị rạn nứt chỉ vì những điều nhỏ nhặt như vậy.

Long khẽ giật mình, như chợt nhận ra giọng điệu của mình có phần quá đáng. Cậu nhìn sang Mai, rồi lại nhìn Linh, đôi mắt hổ phách lướt qua vẻ mặt tủi thân của cô. Một thoáng hối lỗi lướt qua trong lòng cậu, nhưng áp lực thi cử vẫn nặng trĩu, không cho phép cậu mềm lòng hoàn toàn. Cậu gập cuốn sách lại, lần này không phải là tiếng "phạch" dứt khoát, mà là một tiếng "cạch" nhẹ nhàng hơn. Linh cúi gằm mặt xuống, tay siết chặt cây bút bi đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cô không muốn Long nhìn thấy nước mắt đang chực trào ra khỏi khóe mắt. Mai vẫn giữ nguyên tay trên vai Linh, khẽ vỗ về, ánh mắt đầy sự cảm thông. Bầu không khí ấm áp, lãng mạn của Quán Cafe Sắc Màu dường như đã bị một tảng băng vô hình chia cắt, lạnh lẽo và căng thẳng. Cuộc tranh luận nhỏ này, tưởng chừng chỉ là một bất đồng trong học tập, lại là dấu hiệu rõ ràng cho thấy những áp lực lớn hơn sẽ tiếp tục gây rạn nứt trong mối quan hệ của Long và Linh.

Long và Linh bước đi trên Cầu vượt bộ hành, sự im lặng giữa họ nặng trĩu hơn bất cứ lúc nào. Đêm đã xuống khá muộn, những ánh đèn thành phố Hạ Long lấp lánh như những viên ngọc trai, nhưng hôm nay, chúng không còn mang lại cảm giác lãng mạn hay bình yên nữa. Tiếng gió đêm se lạnh thổi lùa qua khe hở của những trụ cầu bằng thép và bê tông, mang theo mùi khói bụi xe cộ còn vương vấn dưới đường, và chút hơi ẩm từ biển cả. Không khí không chỉ lạnh vì gió, mà còn lạnh vì sự xa cách vô hình đang bao trùm lấy hai người họ.

Long đi phía trước một chút, bờ vai rộng và dáng người cân đối của cậu vẫn toát lên vẻ nam tính, nhưng bước chân cậu có phần nặng nề hơn thường lệ. Cậu nhìn thẳng về phía trước, đôi mắt hổ phách vẫn còn ánh lên vẻ căng thẳng, và nét mặt góc cạnh của cậu vẫn còn đọng lại sự cứng nhắc từ cuộc tranh luận ở quán cà phê. Cậu khẽ siết chặt quai cặp, như muốn níu giữ một thứ gì đó đang dần tuột khỏi tầm tay. Trong đầu cậu, những lời lẽ gay gắt vừa rồi vẫn còn vang vọng, và cậu biết mình đã làm Linh tổn thương. Nhưng cậu không biết phải nói gì. Một lời xin lỗi liệu có đủ để xoa dịu sự hụt hẫng trong lòng cô lúc này? Hay nó chỉ khiến mọi thứ trở nên gượng gạo hơn? Cậu đấu tranh với bản thân, giữa việc muốn bảo vệ sự tập trung cho kỳ thi và mong muốn làm lành với Linh.

Linh đi chậm lại một chút, giữ một khoảng cách nhất định với Long. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô hơi run lên trong gió lạnh. Cô nhìn xuống dòng xe cộ vẫn còn tấp nập dưới chân cầu, những ánh đèn pha lướt qua như những vệt sáng vô định. Lòng cô trống rỗng, và một cảm giác cô đơn lạ lùng bao trùm lấy cô. Cô cảm thấy Long đang ngày càng xa cách, không chỉ về mặt thể lý, mà còn về mặt cảm xúc. Áp lực thi cử đang biến cậu thành một người khác, một người chỉ biết đến hiệu quả và tốc độ, mà quên đi những rung động tinh tế, những cảm xúc mong manh của cô. Cô kéo nhẹ vạt áo khoác, như muốn che đi sự yếu lòng của mình.

Cả hai không nói một lời nào. Tiếng bước chân của họ vang lên khô khan trên mặt cầu, lọt thỏm giữa tiếng gió rít và tiếng xe cộ từ xa vọng lại. Cái không khí lặng như tờ này còn khó chịu hơn cả cuộc tranh luận gay gắt vừa rồi, bởi nó chất chứa quá nhiều điều không nói ra được, quá nhiều nỗi niềm bị đè nén. Linh nhớ lại những lần họ cùng nhau đi trên cây cầu này, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, hay dưới ánh trăng huyền ảo, những lần họ nắm tay nhau thật chặt, cùng chia sẻ những giấc mơ, những dự định. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây lại chứng kiến một khoảnh khắc đầy rạn nứt.

Họ tiếp tục đi, mỗi người đắm chìm trong suy nghĩ riêng. Long thỉnh thoảng lại đưa mắt liếc về phía Linh, mong chờ một lời nói, một cử chỉ từ cô. Nhưng Linh vẫn cúi gằm mặt, đôi mắt vẫn còn ửng đỏ, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt. Cô không muốn Long nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Cô muốn cậu hiểu rằng, cô cũng đang cố gắng, cũng đang chịu đựng áp lực, nhưng cách thể hiện của cô thì khác. Sự khác biệt trong cách tiếp cận vấn đề của Long và Linh có thể dẫn đến những bất đồng lớn hơn khi họ đối mặt với các quyết định quan trọng về tương lai, và điều đó khiến cô sợ hãi.

Khi đến ngã rẽ quen thuộc, nơi họ thường chia tay để về nhà, cả hai dừng lại. Vẫn không một lời nào được thốt ra. Chỉ có ánh mắt của Long, thoáng qua vẻ lo lắng và hối lỗi, lướt nhanh qua khuôn mặt Linh, rồi lại tránh đi. Linh cũng chỉ khẽ ngước lên, đôi mắt cô chạm vào ánh mắt cậu chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi lại cúi xuống. Một cái gật đầu gượng gạo, gần như vô thức, là tất cả những gì họ có thể dành cho nhau lúc này.

Long quay người, rẽ về hướng nhà mình, bước chân cậu vẫn đều đặn nhưng thiếu đi sự mạnh mẽ thường thấy. Linh đứng yên một lúc, nhìn theo bóng lưng cậu dần khuất vào màn đêm. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, hòa vào cái lạnh của gió đêm. Cô cảm thấy một khoảng trống lớn trong lòng, một khoảng trống mà dường như không gì có thể lấp đầy được. Sự im lặng và khoảng cách sau buổi học nhóm cho thấy họ đang dần xa cách về mặt cảm xúc, báo hiệu một cuộc khủng hoảng nhỏ có thể xảy ra. Cô tự hỏi, liệu họ có thể vượt qua được những bão tố này không, hay tuổi thanh xuân rực rỡ của họ sẽ phải đối mặt với một cái kết không mong muốn? Dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho phần tiếp theo. Nhưng hiện tại, những lo lắng đó vẫn như một đám mây đen giăng lối, phủ mờ đi ánh sáng rực rỡ của thanh xuân.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ