Sáng hôm sau, ánh nắng Hạ Long vẫn rực rỡ, nhưng đối với Long, nó dường như mang một sắc thái khác – rực rỡ đến mức chói chang, vô tình làm lộ rõ hơn những lo lắng đang quẩn quanh trong tâm trí cậu. Cậu đã có một đêm không yên giấc, hình ảnh đốm sáng nhỏ bé từ căn phòng của Linh cứ lấp lánh mãi trong đầu, cùng với những lời Tùng đã nói và nỗi băn khoăn của chính Linh về sự độc lập. Cậu không biết cô đã nghĩ gì suốt đêm qua, nhưng cảm giác bất an cứ lớn dần.
Long bước vào cổng trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, nơi vốn luôn tràn đầy năng lượng và tiếng cười nói của tuổi trẻ. Hôm nay, bầu không khí có vẻ nặng hơn một chút. Tiếng chuông báo hiệu giờ học sắp bắt đầu vang lên lanh lảnh, nhưng không át được tiếng xì xào bàn tán đang lan ra khắp các hành lang, tiếng bước chân vội vã hơn thường lệ. Mùi phấn bảng và giấy sách mới quen thuộc vẫn thoang thoảng, nhưng hôm nay, nó hòa lẫn với một thứ mùi hương căng thẳng, một nỗi lo lắng vô hình đang bao trùm. Cậu biết, hôm nay là ngày công bố kết quả kỳ thi thử quan trọng nhất trước kỳ thi chính thức.
Vừa đến cửa lớp, Long đã thấy Hùng đang giật nảy mình, đôi mắt híp lại vì kinh ngạc, tay ôm khư khư chiếc điện thoại. Thảo Mai đứng bên cạnh, nét mặt thường ngày vẫn điềm tĩnh nhưng giờ đây cũng lộ rõ vẻ lo lắng. Và Linh, cô gái mà nụ cười rạng rỡ thường ngày có thể xua tan mọi mây mù, giờ đây đang đứng đó, gương mặt tái nhợt, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ lại như bị bao phủ bởi một lớp sương mờ.
“Ối trời ơi, Toán của tôi… sao mà tệ vậy!” Hùng kêu lên, giọng lanh lảnh thường ngày giờ lại pha chút tuyệt vọng, khiến mấy đứa bạn xung quanh bật cười khúc khích, nhưng là kiểu cười gượng gạo, chia sẻ nỗi đau. Hùng gãi đầu bối rối, cố gắng xua đi cái không khí ảm đạm nhưng không thành công.
Long bước đến, vai cậu khẽ chạm vào Linh. Cô giật mình, ánh mắt vô hồn khẽ chớp. Cậu thấy chiếc điện thoại trong tay cô run rẩy, những ngón tay trắng bệch siết chặt lấy viền máy. Cậu nghiêng đầu nhìn vào màn hình, nơi hiện ra những con số đỏ chói và những dòng chữ đen in đậm, như đang phán xét một điều gì đó nghiệt ngã.
Mai khẽ nhíu mày khi nhìn điểm của Linh, đôi mắt sáng thông minh của cô bạn lộ rõ vẻ quan ngại. Cô đặt tay lên vai Linh, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng đầy sự quan tâm: “Linh, cậu không sao chứ? Sao… điểm lại thấp hơn cậu nghĩ nhiều vậy?”
Linh không trả lời ngay, cô cúi gằm mặt xuống, mái tóc đen dài óng ả che đi gần hết khuôn mặt. Giọng cô lí nhí, gần như không nghe rõ, như thể những con chữ vừa thoát ra khỏi cổ họng đã bị nỗi thất vọng nặng nề bóp nghẹt: “Tớ… tớ không nghĩ là tệ đến vậy… Tớ đã cố gắng mà.” Những lời nói yếu ớt ấy khiến trái tim Long thắt lại. Cậu biết cô đã dồn hết tâm huyết vào kỳ thi này, những đêm thức trắng ôn bài, những cuốn sách giáo khoa đã nhàu nhĩ vì lật đi lật lại, tất cả chỉ để rồi nhận về kết quả này. Cậu cảm nhận được sự tuyệt vọng đang gặm nhấm cô từng chút một.
Long cũng cúi xuống xem điểm của mình. Con số không quá tệ, nhưng cũng không phải là xuất sắc như cậu mong đợi. Một thoáng thất vọng lướt qua trong lòng, một gánh nặng vô hình đè lên vai cậu – gánh nặng của kỳ vọng, của tương lai, của lời hứa sẽ cùng Linh tiến bước. Nhưng cậu nhanh chóng dẹp nỗi thất vọng của bản thân sang một bên. Lúc này, Linh mới là người cậu cần quan tâm. Cậu đặt tay lên vai Linh, cố gắng truyền đi sự ấm áp và kiên định. Giọng cậu trầm ấm, rõ ràng, nhưng cố gắng giữ sự nhẹ nhàng nhất có thể: “Không sao đâu, chỉ là thi thử thôi. Vẫn còn cơ hội mà.” Cậu nhìn cô, ánh mắt phức tạp, vừa là sự trấn an, vừa là sự lo lắng ẩn sâu. Cậu biết, đây không phải là lúc để nói nhiều, mà là lúc để cô cảm nhận được sự hiện diện và tin tưởng của cậu. Nhưng chính cậu cũng cảm thấy một áp lực mới đang dồn nén, không chỉ là kết quả của bản thân, mà còn là nỗi sợ hãi khi nhìn thấy cô gái mình yêu thương đang chìm trong sự hoang mang và tự ti. Cậu sợ, sợ rằng những con số kia sẽ không chỉ đánh giá năng lực học tập, mà còn đánh đổ niềm tin vào chính bản thân cô.
***
Buổi chiều, quán Cafe Sắc Màu vẫn ấm cúng và lãng mạn như mọi khi, với ánh đèn vàng dịu nhẹ và tiếng nhạc acoustic du dương. Mùi cà phê đậm đà hòa quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, lẽ ra phải mang lại cảm giác thư thái, dễ chịu. Nhưng hôm nay, những âm thanh và mùi hương ấy dường như chẳng thể chạm tới tâm trí của Long và Linh. Họ ngồi đối diện nhau tại một góc khuất, nơi những ánh nắng chiều đang dịu dần, hắt qua cửa sổ lớn, tạo nên những vệt sáng mềm mại trên sàn gỗ.
Linh vẫn thất thần, đôi mắt to tròn long lanh nhìn vô định ra ngoài cửa sổ, nơi những con đường Hạ Long đã bắt đầu lên đèn, xe cộ tấp nập. Tay cô cầm ly nước ép cam tươi, nhưng chẳng hề đưa lên miệng. Hơi lạnh từ thành ly thấm vào lòng bàn tay, nhưng cô dường như chẳng cảm nhận được. Gương mặt cô vẫn còn tái nhợt, nụ cười rạng rỡ thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một vẻ u sầu, nhỏ bé.
Long nhìn cô, lòng cậu nặng trĩu. Cậu cố gắng tìm lời an ủi, nhưng chính cậu cũng đang cảm thấy gánh nặng của kết quả thi thử đè nặng lên vai. Anh cũng vừa nhận được điểm của mình, không quá tệ, nhưng cũng không đủ để cậu cảm thấy tự tin tuyệt đối, nhất là khi nhìn thấy sự suy sụp của Linh. Cậu sợ, sợ rằng nếu cậu không đủ vững vàng, cô sẽ càng chìm sâu hơn.
“Long à…” Giọng Linh run rẩy, gần như thì thầm, kéo Long thoát khỏi những suy nghĩ của riêng mình. “Có phải… tớ không đủ giỏi để đi cùng cậu không? Tớ đã cố gắng rất nhiều, những đêm thức trắng… nhưng kết quả… nó tệ quá.” Nước mắt cô bắt đầu chực trào, khóe mắt đỏ hoe, nhưng cô vẫn cố kìm nén, không muốn để mình yếu đuối trước mặt cậu.
Long vội vàng nắm chặt tay Linh, cố gắng truyền đi sự ấm áp và sức mạnh của mình. Bàn tay cậu mạnh mẽ, kiên định, như một lời hứa không lời. “Linh, đừng nói vậy. Ai cũng có lúc mắc sai lầm. Đây chỉ là một bài thi thử thôi mà, chúng ta vẫn còn thời gian.” Giọng cậu trầm ấm, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Cậu biết, những lời trấn an đơn thuần sẽ không đủ để xoa dịu nỗi đau này. Cô không chỉ thất vọng về điểm số, mà còn thất vọng về chính bản thân mình.
Linh rụt tay lại, như thể không muốn chạm vào cậu, không muốn để cái sự yếu kém của mình lây sang cậu. Ánh mắt cô tràn ngập sự tự ti, đôi môi mím chặt. “Nhưng đó là bài thi thử quan trọng nhất trước khi thi chính thức. Tớ đã nghĩ mình có thể làm được, có thể tự mình chọn con đường, chứng minh mình có thể độc lập…” Cô dừng lại, lời nói nghẹn ứ nơi cổ họng. Trong đầu cô, những lời Tùng đã nói về "tự chủ", "độc lập" cứ vang vọng, như một lời chế giễu cho sự yếu kém hiện tại của cô. “...nhưng giờ thì… Tớ không biết nữa, Long à. Tớ sợ… sợ mình sẽ làm cậu thất vọng, sợ mình sẽ là gánh nặng của cậu.”
Những lời nói đó như một nhát dao cứa vào tim Long. Cậu biết cô đang nói thật lòng, biết cô đang đấu tranh với chính bản thân mình. Nỗi sợ hãi của cô không phải là vô cớ, nó là kết quả của áp lực thi cử, của những kỳ vọng đè nặng, và cả những hạt mầm nghi ngờ mà Tùng đã vô tình gieo vào. Long cảm thấy tức giận, nhưng không phải với Linh, mà là với cái hệ thống thi cử nghiệt ngã này, với những con số khô khan đang đánh giá cả một con người. Cậu cố giữ bình tĩnh, hít thở sâu, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào mắt Linh, cố gắng truyền đi tất cả sự chân thành và tình yêu thương của mình.
“Linh, cậu sẽ không bao giờ là gánh nặng. Và cậu sẽ không bao giờ làm tớ thất vọng.” Giọng Long trở nên kiên định hơn, mạnh mẽ hơn, như muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí cô. “Chúng ta sẽ cùng tìm cách, được không? Cậu không đơn độc đâu.” Cậu lại nắm lấy tay cô, lần này mạnh mẽ hơn, như muốn níu giữ cô lại khỏi vực sâu của sự tuyệt vọng. Cậu biết, đây là lúc cậu phải là chỗ dựa vững chắc nhất cho cô. Cậu không thể để cô cảm thấy mình đang bị bỏ lại phía sau, hay phải chịu đựng một mình. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã trải qua bao sóng gió, và cậu tin rằng nó đủ mạnh mẽ để vượt qua cả cơn bão này. Cậu tin vào cô, tin vào tình yêu của họ.
Nhưng Linh vẫn không ngẩng đầu lên. Cô buông thõng tay, nước mắt đã chực trào giờ lăn dài trên gò má, thấm vào lớp khẩu trang mỏng. Cô lảng tránh ánh mắt anh, cúi gằm mặt xuống, cảm thấy mình quá nhỏ bé và bất lực trước những con số nghiệt ngã kia. Tiếng nhạc acoustic du dương trong quán cà phê dường như càng làm tăng thêm nỗi buồn trong lòng cô. Mùi cà phê thơm lừng, mùi bánh ngọt hấp dẫn giờ chỉ khiến cô thấy buồn nôn. Cô chỉ muốn trốn chạy khỏi tất cả, khỏi những ánh mắt thương hại, khỏi những lời an ủi vô nghĩa, và quan trọng hơn, khỏi chính bản thân mình. Cô không thể chấp nhận được sự thật rằng, mình đã thất bại. Và nỗi sợ hãi lớn nhất, là liệu Long có còn nhìn thấy cô như một cô gái tài giỏi, xinh đẹp, xứng đáng với cậu nữa không.
***
Tối muộn, căn phòng nhỏ của Linh chìm trong ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn. Không gian quen thuộc, ấm cúng, nhưng hôm nay lại chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ tập thể cũ, tiếng TV từ nhà bên cạnh, tiếng gió rít nhẹ qua khung cửa sổ, tất cả đều trở nên xa xăm, mờ nhạt trong tâm trí cô. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể, mùi hương quen thuộc của gia đình cũng không thể mang lại cảm giác an toàn như mọi khi.
Linh ngồi một mình trên bàn học, trước mặt là cuốn sổ tay “Ước mơ tuổi 17” đã cũ kỹ, sờn gáy. Trang giấy trắng tinh khôi giờ đây lại lấm lem những vết mực và nước mắt. Cạnh đó, tờ kết quả thi thử được in ra, những con số đỏ chói như những vết sẹo hằn sâu vào tâm trí cô. Cô dùng cây bút chì khắc tên, món quà Long đã tặng cho cô từ rất lâu rồi, gạch xóa một dòng trong sổ, một dòng chữ mà cô đã viết với tất cả niềm tin và hy vọng: “Sẽ cùng Long bước vào cánh cổng đại học mơ ước.” Nhưng giờ đây, dòng chữ ấy trở nên nhòe nhoẹt, và cô cảm thấy nó xa vời hơn bao giờ hết.
Rồi cô lại viết lên một dòng khác, những nét chữ run rẩy, xiêu vẹo: “Ước mơ… giờ có lẽ chỉ là ước mơ xa vời. Kết quả này… nó là câu trả lời cho tất cả sao? Rằng mình không xứng đáng?” Nước mắt không ngừng lăn dài trên gò má, thấm ướt trang giấy, khiến những con chữ nhòe đi, chồng chéo lên nhau. Cô cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Cô đã nói với Long là mình muốn độc lập, muốn tự quyết định. Cô đã mơ về một con đường riêng, nơi cô có thể tự chứng minh năng lực của bản thân, tự vươn lên mà không cần dựa dẫm vào bất cứ ai, kể cả Long. Nhưng nếu cô không đủ năng lực, thì độc lập để làm gì? Liệu cô có đang quá ảo tưởng về bản thân không?
Linh gục mặt xuống bàn, mái tóc dài đen óng ả xõa xuống, che đi khuôn mặt đẫm lệ. Cô ôm chặt lấy cuốn sổ tay, như thể nó là thứ duy nhất còn lại để cô bấu víu vào. “Long sẽ nghĩ gì? Liệu cậu ấy có hối hận khi ở bên một người yếu kém như mình không? Làm sao mình có thể sánh bước cùng cậu ấy, nếu cứ mãi thế này?” Cô tự hỏi, giọng nói nghẹn ngào, chỉ mình cô nghe thấy. Nỗi sợ hãi về việc làm Long thất vọng, về việc không xứng đáng với tình yêu của cậu, giờ đây còn lớn hơn cả nỗi thất vọng về bản thân. Cô sợ rằng sự yếu kém của mình sẽ ảnh hưởng đến tương lai chung của cả hai, làm phai nhạt đi tình yêu rực rỡ như nắng Hạ Long mà họ đã cùng nhau vun đắp.
Cùng lúc đó, trong căn hộ tập thể cũ cách đó không xa, Long cũng đang ngồi trước bàn học của mình. Ánh đèn vàng hắt xuống cuốn sách đang mở, nhưng ánh mắt cậu lại dán chặt vào cây bút chì khắc tên Linh, một món quà tương tự như của cô, đặt ngay ngắn trên bàn. Ánh mắt Long đầy suy tư và áp lực. Cậu không chỉ lo cho Linh, mà còn lo cho chính mình, cho tương lai của hai đứa. Kết quả thi thử của cậu, dù không tệ, nhưng cũng không thể khiến cậu hoàn toàn yên tâm. Cậu cảm thấy gánh nặng trên vai mình càng lớn hơn bao giờ hết. Cậu biết, kết quả này sẽ buộc Long và Linh phải nghiêm túc xem xét lại phương pháp học tập và định hướng của mình, có thể dẫn đến những thay đổi lớn trong chiến lược ôn luyện. Nỗi sợ hãi và tự ti của Linh sẽ là một thách thức lớn cho mối quan hệ của họ, và có thể cô sẽ tìm cách chứng minh năng lực bản thân một cách độc lập hơn, đôi khi theo một hướng bất ngờ. Long sẽ phải đối mặt với một áp lực mới để vừa là người yêu, vừa là người động viên, vừa là người phải tìm ra giải pháp cho cả hai, củng cố vai trò "chỗ dựa vững chắc" của mình.
Cậu biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Những con sóng dữ dội của kỳ thi đại học đang chờ đợi, và tình yêu của họ sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn bao giờ hết. Nhưng Long vẫn tin tưởng. Tin tưởng vào Linh, tin tưởng vào tình yêu của họ. Cậu sẽ không để cô đơn độc, sẽ không để cô gục ngã. Cậu sẽ cùng cô vượt qua, cùng nhau tìm ra con đường. Bởi vì, Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, đã dạy cho cậu biết rằng tình yêu, giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có lúc dữ dội, có lúc bình yên, thì vẫn luôn bền bỉ, không ngừng nghỉ. Và cậu, sẽ là bờ cát vững chắc để những con sóng ấy tìm về.