Rực rỡ thanh xuân
Chương 398

Những Vết Rạn Vô Hình

2595 từ
Mục tiêu: Long và Linh có một cuộc trò chuyện thẳng thắn nhưng đầy cảm xúc, thừa nhận những rạn nứt nhỏ đang hình thành giữa họ do áp lực thi cử và những khác biệt trong suy nghĩ về tương lai.,Khắc họa sâu sắc hơn sự thất vọng, tự ti và nỗi sợ hãi của Linh sau kết quả thi thử không như ý, cũng như áp lực Long cảm nhận khi cố gắng làm chỗ dựa.,Làm nổi bật xung đột nội tâm của Linh giữa mong muốn độc lập và sự phụ thuộc vào Long, đồng thời Long đối mặt với việc chấp nhận sự trưởng thành và những lựa chọn riêng của Linh.,Tăng cường căng thẳng trong mối quan hệ của Long và Linh, nhưng cũng cho thấy sự bền vững của tình yêu qua việc họ dám đối diện với vấn đề.,Đặt nền móng cho những quyết định quan trọng hơn về định hướng học tập và tương lai cá nhân của mỗi người.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Lê Thanh Hương
Mood: Tense, emotional, reflective, slightly melancholic, hopeful but uncertain.
Kết chương: [object Object]

Tiếng gió rít nhẹ qua khung cửa sổ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của một buổi chiều cuối năm học. Màn đêm đã buông xuống trên khu tập thể cũ kỹ, những ánh đèn vàng vọt từ các căn hộ thi nhau bật sáng, tạo nên một mạng lưới lấp lánh như những đốm lửa cô đơn giữa biển trời Hạ Long. Linh vẫn ngồi đó, bất động trước bàn học, ánh mắt dán chặt vào khoảng không vô định ngoài ô cửa kính mờ. Cuốn sổ tay “Ước mơ tuổi 17” và tờ kết quả thi thử vẫn nằm chỏng chơ trên bàn, như những lời nhắc nhở nghiệt ngã về một tương lai đang dần tuột khỏi tầm tay cô. Mùi ẩm mốc đặc trưng của khu tập thể, mùi thức ăn quyện lẫn tiếng nói cười vọng lại từ căn hộ bên cạnh, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống, nhưng Linh lại thấy mình hoàn toàn lạc lõng giữa nó.

Cánh cửa phòng khẽ kẽo kẹt mở. Là mẹ. Thanh Hương, người phụ nữ thanh tú với nụ cười dịu dàng, bước vào, trên tay là một khay đồ ăn nóng hổi. Mùi phở gà thơm lừng lan tỏa, xua đi phần nào không khí ảm đạm trong phòng. Ánh mắt bà nhìn cô con gái nhỏ đang thu mình lại, chỉ thấy bóng lưng gầy gò và mái tóc dài buông xõa. Một nỗi xót xa dâng lên trong lòng người mẹ. Bà biết Linh đang buồn, đang thất vọng, nhưng lại không biết cách nào để an ủi cô lúc này.

“Linh ơi, con có sao không? Mẹ mang đồ ăn lên cho con này,” giọng Thanh Hương nhẹ nhàng, dịu dàng như muốn xoa dịu vết thương vô hình trong lòng con gái. Bà đặt khay đồ ăn xuống mép bàn, cố ý đặt nó ở vị trí mà Linh có thể dễ dàng với tới mà không cần phải quay người lại. Ánh mắt bà lướt qua tờ kết quả thi thử đang nằm úp trên bàn, rồi dừng lại ở cuốn sổ tay “Ước mơ tuổi 17” với những dòng chữ nhòe nhoẹt. Bà thở dài một tiếng thật khẽ, đủ để Linh không nghe thấy.

Linh vẫn im lặng, không động đậy, như một bức tượng được tạc từ nỗi buồn. Trong tâm trí cô lúc này là một mớ bòng bong của những suy nghĩ hỗn độn. “Mình không muốn gặp ai cả… Mình không muốn nói chuyện với ai cả… Mình không muốn phải đối mặt với bất cứ điều gì cả.” Tiếng nói đó vang vọng trong đầu cô, mỗi từ một nặng nề hơn, đẩy cô lún sâu hơn vào vũng lầy của sự thất vọng và tự ti. Cô đã mơ về một con đường độc lập, một nơi mà cô có thể tự chứng minh giá trị của bản thân. Những lời của Tùng về “tự chủ”, “độc lập” vẫn vang vọng bên tai, như một lời nhắc nhở rằng cô đang đi chệch hướng, rằng cô không đủ khả năng để thực hiện những ước mơ lớn lao đó.

Cô gục mặt xuống gối, mái tóc dài đen óng ả xõa xuống, che đi khuôn mặt đẫm lệ. Cô ôm chặt lấy cuốn sổ tay, như thể nó là thứ duy nhất còn lại để cô bấu víu vào, nhưng ngay cả nó cũng không mang lại cảm giác an toàn như mọi khi. Trang giấy trắng tinh khôi giờ đây lại lấm lem những vết mực và nước mắt, những dòng chữ về “ước mơ cùng Long bước vào cánh cổng đại học mơ ước” đã bị gạch xóa một cách nghiệt ngã. Cô đã từng tin tưởng tuyệt đối vào dòng chữ ấy, vào tình yêu của cô và Long, vào khả năng của bản thân. Nhưng giờ đây, tất cả như sụp đổ.

“Em… em chỉ thấy mình thật vô dụng. Em sợ… sợ mình sẽ làm anh thất vọng,” giọng cô thì thầm, chỉ mình cô nghe thấy, nhưng nỗi đau trong từng câu chữ thì rõ ràng đến xé lòng. Cô cảm thấy mình như một gánh nặng, một vật cản trên con đường rực rỡ của Long. Cậu ấy thông minh, tài giỏi, luôn đạt được mọi thứ một cách dễ dàng. Còn cô? Cô chỉ là một cô gái yếu đuối, dễ bị tổn thương, dễ dàng gục ngã trước những thử thách đầu tiên. Nỗi sợ hãi về việc làm Long thất vọng, về việc không xứng đáng với tình yêu của cậu, giờ đây còn lớn hơn cả nỗi thất vọng về bản thân. Cô sợ rằng sự yếu kém của mình sẽ ảnh hưởng đến tương lai chung của cả hai, làm phai nhạt đi tình yêu rực rỡ như nắng Hạ Long mà họ đã cùng nhau vun đắp.

Thanh Hương đứng đó, nhìn con gái mình. Bà không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên mái tóc mềm mại của Linh, vuốt ve thật khẽ. Bà biết, đôi khi im lặng chính là câu trả lời tốt nhất, là sự đồng cảm sâu sắc nhất mà một người mẹ có thể dành cho con. Mùi phở gà nóng hổi vẫn tỏa ra, nhưng cả Linh và Thanh Hương đều không để tâm. Họ chỉ chìm đắm trong không gian riêng của mình, trong nỗi lo của người mẹ và sự tuyệt vọng của cô con gái. Sau một lúc, Thanh Hương khẽ thở dài, rồi lặng lẽ bước ra khỏi phòng, để lại cánh cửa khép hờ, và khay đồ ăn vẫn còn nguyên vẹn trên bàn. Tiếng bước chân của bà dần xa, rồi chìm vào trong tiếng sinh hoạt ồn ào của khu tập thể, để lại Linh một mình giữa căn phòng tối. Cô vẫn gục mặt xuống gối, nước mắt vẫn cứ thế tuôn rơi, hòa vào những dòng chữ nhòe nhoẹt trong cuốn sổ tay, như thể muốn xóa đi tất cả những ước mơ, hy vọng mà cô đã từng đặt vào đó. Ngoài cửa sổ, một làn gió mạnh lướt qua, mang theo những hạt mưa phùn đầu tiên, báo hiệu một đêm Hạ Long giông bão.

***

Mưa phùn lất phất bay, giăng mắc một màn sương mờ ảo trên những con phố Hạ Long về đêm. Dù đã khuya, nhưng quán Cafe Sắc Màu vẫn sáng đèn, tựa như một viên ngọc lung linh giữa màn đêm ẩm ướt. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ, phản chiếu ánh đèn vàng dịu từ bên trong. Mùi cà phê đậm đà, quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một không gian ấm cúng, mời gọi những tâm hồn đang tìm kiếm chút bình yên. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi qua từng góc quán, hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng và tiếng gõ bàn phím laptop từ những người làm việc tự do, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng của cuộc sống.

Long ngồi ở một góc khuất, cạnh cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm, nơi những hạt mưa phùn đang nhón chân nhảy múa trên mặt đường. Ánh đèn vàng dịu hắt xuống gương mặt cậu, làm nổi bật đường nét góc cạnh và sống mũi cao. Đôi mắt màu hổ phách thường ngày ánh lên vẻ lạnh lùng, nay lại chất chứa đầy âu lo. Cậu đã chờ Linh ở đây gần một tiếng đồng hồ. Từng cuộc gọi không ai nghe máy, từng tin nhắn không một lời hồi đáp, khiến trái tim cậu như bị bóp nghẹt. Cậu biết cô đang buồn, đang thất vọng, nhưng cậu không chấp nhận việc cô cứ thế lẩn trốn, giấu mình trong vỏ bọc của sự yếu đuối.

Khi cánh cửa quán khẽ mở, một bóng hình nhỏ nhắn, quen thuộc bước vào, mang theo hơi lạnh và mùi mưa ẩm ướt. Linh. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác mỏng, mái tóc dài đen óng ả hơi ẩm ướt, dán vào gò má. Đôi mắt cô sưng húp, ánh mắt vô hồn, tránh đi mọi ánh nhìn. Long đứng dậy, trái tim cậu thắt lại khi nhìn thấy vẻ tiều tụy của cô. Cô nàng xinh đẹp, hoạt bát, luôn rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long của cậu, giờ đây lại giống một đóa hoa bị vùi dập trong mưa gió.

“Linh, em đến rồi,” Long nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như muốn xoa dịu cơn gió lạnh đang thổi qua tâm hồn cô. Cậu kéo ghế ra cho cô, và Linh khẽ rụt vai lại, như muốn né tránh một cái chạm nhẹ. Cô ngồi xuống, cúi gằm mặt, đôi vai khẽ run lên bần bật. Cậu nhận ra sự mệt mỏi và tổn thương sâu sắc trong cô. Mùi cà phê thơm nồng dường như không thể xua đi được không khí nặng nề đang bao trùm lấy hai người.

“Linh, sao em lại trốn tránh anh? Chuyện gì đang xảy ra với em?” Long hỏi, giọng cậu vẫn kiên nhẫn, dù trong lòng cậu đang dấy lên một nỗi lo lắng đến tột cùng. Cậu muốn cô nói ra, muốn cô chia sẻ gánh nặng đang đè lên đôi vai nhỏ bé ấy.

Linh khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Long. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má trắng hồng, thấm vào chiếc khẩu trang cô vẫn chưa kịp tháo xuống. Giọng cô nghẹn ngào, run rẩy, gần như không thể nghe rõ: “Em… em chỉ thấy mình thật vô dụng. Em sợ… sợ mình sẽ làm anh thất vọng.” Từng lời nói như những nhát dao cứa vào tim Long. Cậu chưa bao giờ nghĩ Linh lại tự ti đến mức này.

Long thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cậu vươn tay qua bàn, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh. Cô khẽ rụt lại, nhưng cậu vẫn nắm chặt, truyền hơi ấm vào lòng bàn tay cô. “Anh không bao giờ thất vọng về em, Linh. Em biết điều đó mà. Nhưng anh cảm thấy có một khoảng cách đang lớn dần giữa chúng ta. Không phải tình cảm,” cậu nhấn mạnh từ “tình cảm”, như muốn trấn an cô, “mà là những nỗi lo lắng riêng, những suy nghĩ khác biệt…” Long nhìn thẳng vào mắt Linh, cố gắng truyền cho cô sự kiên định và thấu hiểu. Cậu muốn cô biết rằng cậu luôn ở đây, luôn sẵn sàng lắng nghe, dù cho có bất cứ điều gì.

Linh nhìn vào đôi mắt Long, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ấy luôn là nơi cô tìm thấy sự bình yên. Nhưng hôm nay, trong đó không chỉ có bình yên, mà còn có cả sự lo lắng, áp lực, và một chút gì đó của sự bất lực. Cô cảm thấy một cơn sóng cảm xúc cuộn trào trong lòng, sự bối rối, nỗi sợ hãi, và cả một chút bướng bỉnh muốn chứng tỏ bản thân.

“Em không muốn mình là gánh nặng cho anh. Em muốn tự tìm con đường của mình, độc lập… Nhưng có lẽ em không đủ sức.” Giọng Linh đầy tuyệt vọng, cô buông xuôi. Cô đã cố gắng rất nhiều, đã nghĩ về những lời khuyên của Tùng về sự tự chủ, về việc không nên dựa dẫm. Cô đã cố gắng hình dung một tương lai mà cô tự mình đứng vững, tự mình làm chủ mọi thứ. Nhưng kết quả thi thử đã giáng một đòn mạnh vào tất cả những suy nghĩ ấy. Nó như một lời khẳng định nghiệt ngã rằng cô không đủ tài năng, không đủ mạnh mẽ để làm được điều đó. Nỗi sợ hãi về việc trở nên yếu kém, không thể sánh vai cùng Long, khiến cô cảm thấy bất an hơn bao giờ hết. Cô sợ rằng sự khác biệt về năng lực sẽ tạo nên một bức tường vô hình giữa hai người, dần dần bào mòn đi tình yêu rực rỡ như nắng Hạ Long mà họ đã cùng nhau vun đắp.

Long siết nhẹ bàn tay cô, ánh mắt cậu vẫn kiên định. “Chúng ta có thể cùng nhau tìm cách, Linh. Luôn luôn là cùng nhau. Nhưng trước hết, chúng ta phải nói ra những điều này, phải không? Phải đối mặt với nó, chứ không phải trốn tránh.” Long biết, những lời nói của cậu có thể không xoa dịu được hoàn toàn nỗi đau của Linh ngay lập tức. Nhưng cậu tin rằng, chỉ khi họ dám đối mặt, dám nói ra những suy nghĩ, những nỗi sợ hãi sâu kín nhất, họ mới có thể tìm thấy con đường chung.

Linh nhìn Long, nhìn vào sự kiên định trong ánh mắt cậu, vào sự ấm áp từ bàn tay cậu đang nắm chặt lấy tay cô. Nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên gò má, không còn là những giọt nước mắt tủi thân, mà là những giọt nước mắt của sự thấu hiểu và một chút nhẹ nhõm. Cô gật đầu, khẽ xiết chặt lại bàn tay Long. Bàn tay cậu ấm áp, rắn rỏi, tựa như một bến bờ vững chắc giữa cơn bão táp trong lòng cô. Họ nhìn nhau, thấu hiểu nỗi đau của đối phương nhưng vẫn còn nhiều bế tắc. Tiếng nhạc acoustic du dương của quán cà phê vẫn vang vọng, nhưng giờ đây nó như một bản nhạc nền cho cuộc trò chuyện đầy cảm xúc của họ, một cuộc trò chuyện mở đầu cho những vết rạn vô hình đang dần hình thành trong mối quan hệ, nhưng cũng là khởi đầu cho một hành trình mới để họ học cách trưởng thành cùng nhau.

Mưa phùn bên ngoài vẫn tí tách rơi, nhưng trong lòng Long và Linh, một cơn bão lớn hơn đang càn quét. Cơn bão của những nỗi lo âu, những áp lực, và những khác biệt đang dần lộ rõ. Long biết, nỗi sợ “không đủ sức” của Linh và việc cậu chấp nhận “những vết rạn” này sẽ dẫn đến những hành động cụ thể của cô nhằm chứng minh bản thân và tìm kiếm con đường độc lập, có thể theo một hướng mà cậu không ngờ tới. Và cậu cũng biết, những khác biệt trong suy nghĩ về tương lai và định hướng sẽ tiếp tục là thử thách lớn, buộc họ phải đưa ra những quyết định khó khăn về trường đại học và con đường riêng. Cuộc trò chuyện này, dù căng thẳng, đã là bước đầu để Long và Linh hiểu rõ hơn về những nỗi sợ hãi và mong muốn sâu kín của đối phương, đặt nền móng cho sự trưởng thành trong cách họ yêu và hỗ trợ nhau. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, liệu có đủ bao dung để chứng kiến họ vượt qua những thử thách này, hay những con sóng dữ dội của tuổi trưởng thành sẽ cuốn trôi tất cả? Cả hai đều không biết. Họ chỉ biết rằng, họ sẽ nắm chặt tay nhau, dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ