Rực rỡ thanh xuân
Chương 405

Vực Sâu Im Lặng

3627 từ
Mục tiêu: Khắc họa những nỗ lực đầu tiên của nhóm bạn và cô Lan Anh trong việc thực hiện kế hoạch giúp đỡ Phan Việt Hùng.,Làm rõ mức độ nghiêm trọng và phức tạp của vấn đề tinh thần mà Hùng đang đối mặt, vượt xa áp lực thi cử thông thường.,Cho thấy sự kháng cự và nỗi sợ hãi sâu sắc của Hùng, khiến nhóm bạn và cô giáo nhận ra cần sự kiên nhẫn và thấu hiểu đặc biệt.,Tăng cường sự đoàn kết và quyết tâm của nhóm bạn, đồng thời nhấn mạnh sự trưởng thành của họ khi đối diện với khủng hoảng của người thân.,Tạo tiền đề cho việc khám phá sâu hơn nguyên nhân gây ra khủng hoảng của Hùng trong các chương tiếp theo.
Nhân vật: Phan Việt Hùng, Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Hoàng Thảo Mai, Nguyễn Trọng Tùng, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh
Mood: Tense, worried, empathetic, determined, mysterious, desperate
Kết chương: [object Object]

Tiếng thủy tinh va vào nhau trong không gian quán cà phê ấm cúng vang lên khe khẽ, như một lời thề nguyện thiêng liêng. Bên ngoài, gió Hạ Long vẫn thổi, mang theo hương biển mặn mà và sự tĩnh lặng của màn đêm. Nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa hy vọng vẫn cháy sáng, rực rỡ như những vì sao trên bầu trời đêm Hạ Long. Họ biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ có những thử thách không lường trước được, và Hùng đang đứng trước một vực sâu mà họ chưa thể nhìn thấy đáy. Nhưng với tình bạn này, họ tin rằng Hùng sẽ không đơn độc, và tuổi thanh xuân của họ sẽ không bị vấy bẩn bởi sự tiếc nuối. Một cuộc chiến mới đã bắt đầu, và họ sẽ cùng nhau chiến đấu đến cùng, không một ai bị bỏ lại phía sau.

***

Nắng nhạt cuối chiều trải dài trên sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, nhuộm vàng những tán cây cổ thụ đã bắt đầu ngả màu đầu thu. Gió heo may thổi qua hành lang, mang theo chút se lạnh và mùi hương quen thuộc của phấn bảng, giấy sách cũ từ các lớp học đã đóng cửa. Tiếng chuông tan học đã dứt từ lâu, chỉ còn tiếng chim hót lảnh lót đâu đó trên vòm lá và tiếng bước chân xào xạc của vài học sinh còn nán lại. Tại một góc khuất, bên cạnh dãy nhà học cũ kỹ với những bức tường gạch đỏ sẫm màu thời gian, cô Lan Anh cùng nhóm bạn – Long, Linh, Mai, Tùng và Lan – đang kiên nhẫn chờ đợi. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, nặng trĩu những lo âu. Ánh sáng cuối ngày yếu ớt hắt lên khuôn mặt của mỗi người, phản chiếu sự căng thẳng và một chút bất an.

Cô Lan Anh, với mái tóc cắt ngắn cá tính và ánh mắt đầy quan tâm, liên tục nhìn về phía cổng trường. Cô mặc chiếc áo dài quen thuộc, nhưng hôm nay dường như nó cũng không thể che giấu được sự sốt ruột của một người giáo viên lo lắng cho học sinh của mình. Linh đứng cạnh Long, đôi mắt to tròn long lanh của cô ấy cứ chốc chốc lại hướng về phía xa xăm, nơi Hùng thường xuất hiện. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác xót xa khó tả khi nghĩ đến hình ảnh Hùng tiều tụy mà Mai đã kể. Bàn tay nhỏ nhắn của cô vô thức nắm chặt vạt áo đồng phục, tựa như đang muốn níu giữ một điều gì đó mong manh. Long đứng thẳng, bờ vai rộng vững chãi, nhưng ánh mắt sâu màu hổ phách của cậu lại ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. Cậu cảm thấy một sự bất lực lạ lùng khi đối diện với vấn đề của Hùng, một vấn đề mà bản thân cậu cũng không thể dùng sức mạnh hay sự thông minh để giải quyết. Tùng thì liên tục vuốt mái tóc tạo kiểu sành điệu của mình, vẻ mặt cậu ấy không còn chút vẻ "sang chảnh" thường ngày, thay vào đó là sự bối rối và có phần tức giận. Cậu tức giận vì Hùng đã không chia sẻ, tức giận vì bản thân mình đã không nhận ra sớm hơn. Lan thì đứng khoanh tay, đôi mắt tinh nhanh đảo khắp nơi, như thể đang muốn tìm kiếm một dấu hiệu nào đó của Hùng trong đám đông lưa thưa. Còn Mai, cô bạn nhỏ nhắn với cặp kính cận, trông có vẻ yếu đuối nhất nhưng lại là người tinh tế và nhạy cảm nhất. Cô ấy siết chặt cuốn sách trên tay, đôi môi mím chặt, nỗi lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú.

Rồi, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cuối hành lang. Là Hùng. Cậu ta bước đi lầm lũi, dáng người hơi còng, không còn vẻ bầu bĩnh, hoạt bát thường thấy. Quần áo đồng phục xộc xệch, chiếc áo sơ mi trắng nhàu nhĩ như thể đã mặc mấy ngày liền. Mái tóc cắt đầu nấm ngày nào giờ rối bù, bết lại. Khuôn mặt bầu bĩnh giờ hốc hác, xương quai hàm lộ rõ, đôi mắt híp ngày nào nay trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, ánh nhìn vô hồn, liên tục đảo quanh như sợ hãi điều gì đó vô hình. Cậu ta không nhìn thẳng, cứ cúi gằm mặt xuống đất, bước chân nặng nề như kéo lê. Mùi ẩm mốc và bụi bặm dường như phảng phất quanh cậu.

“Hùng!” Cô Lan Anh gọi khẽ, giọng cô nhẹ nhàng, đầy lo lắng, như sợ làm cậu giật mình. "Con có thể nói chuyện với cô và các bạn một chút không? Mọi người lo cho con lắm."

Hùng giật bắn mình, khẽ run rẩy. Đôi mắt cậu ta lập tức ngước lên, ánh nhìn hoảng loạn quét qua gương mặt của từng người, rồi dừng lại ở cô Lan Anh. Một tia sợ hãi tột độ lóe lên trong mắt cậu, nhanh chóng dập tắt bởi sự trống rỗng. Cậu ta lùi lại một bước, như muốn hòa mình vào bức tường gạch cũ kỹ phía sau.

“Không... không có gì...” Giọng Hùng yếu ớt, run rẩy, gần như thì thầm, lạc đi trong gió chiều. Cậu ta lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc bù xù bay lòa xòa trước mặt. “Con ổn. Đừng... đừng hỏi nữa!”

Đột nhiên, Hùng quay lưng lại, vùng vằng bỏ chạy. Bước chân cậu ta nhanh đến khó tin, như thể đang cố thoát khỏi một thế lực vô hình nào đó đang rượt đuổi. Tiếng bước chân cậu ta dồn dập trên nền gạch, vang vọng trong hành lang vắng lặng, rồi nhanh chóng khuất dạng sau góc rẽ.

“Hùng!” Long phản xạ nhanh chóng, định đuổi theo, nhưng cô Lan Anh đã kịp giữ tay cậu lại. "Hùng, bọn tớ là bạn cậu mà. Cậu có chuyện gì cứ nói ra, bọn tớ sẽ giúp!" Giọng Long vang lên đầy lo lắng và bất lực.

Linh đứng chết lặng, đôi mắt ngấn nước. “Hùng ơi...” Cô ấy chỉ kịp thốt lên một tiếng gọi đầy thương cảm, nhưng cậu ta đã biến mất. Cô ấy cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Vẻ hoảng loạn, sợ hãi trong ánh mắt của Hùng đã in sâu vào tâm trí cô, khiến cô nhận ra vấn đề nghiêm trọng hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng.

Cả nhóm đứng đó, bàng hoàng và bất lực. Tiếng gió heo may thổi qua càng làm khung cảnh thêm phần ảm đạm. Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời, như một bức tranh buồn bã về tuổi thanh xuân đang phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã. Long thở dài, siết chặt nắm đấm, cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc. Cậu không thể tin được Hùng, người bạn luôn sôi nổi, hài hước, lại có thể trở nên sợ hãi và xa cách đến vậy. Cậu biết, đây sẽ là một trận chiến khó khăn, không chỉ là giúp Hùng vượt qua áp lực thi cử, mà là chiến đấu với một nỗi sợ hãi vô hình, một vực sâu mà Hùng đang chìm vào.

***

Đêm se lạnh bao trùm thành phố Hạ Long, gió biển thổi vào mang theo chút hơi ẩm và mùi mặn đặc trưng. Ánh đèn vàng dịu từ những con phố bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt đường ẩm ướt. Trong Quán Cafe Sắc Màu, tiếng nhạc acoustic du dương nhẹ nhàng hòa cùng tiếng xay cà phê đều đặn, tạo nên một không gian ấm cúng, quen thuộc. Nhưng không khí tại chiếc bàn lớn quen thuộc của nhóm bạn thì lại nặng nề đến lạ. Mùi cà phê đậm đà và bánh ngọt mới ra lò cũng không thể xua đi sự u ám trong lòng mỗi người.

Sau cuộc gặp gỡ thất bại với Hùng, cả nhóm và cô Lan Anh đã ngồi lại đây, trong không gian nửa sáng nửa tối của quán, để bàn bạc. Mai là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Giọng cô ấy buồn bã, nhỏ nhẹ, như một lời thì thầm đầy đau đớn. “Cậu ấy không chịu nói gì cả... Ánh mắt cậu ấy đầy sợ hãi, như thể đang bị ai đó săn đuổi vậy. Mình chưa bao giờ thấy Hùng như thế. Cậu ấy... trông như một người khác.” Cô ấy nhớ lại khoảnh khắc Hùng nhìn mình, ánh mắt ấy không còn là sự hóm hỉnh thường ngày mà là một sự tuyệt vọng đến ám ảnh.

Tùng chống cằm, ánh mắt sắc sảo của cậu ấy chau lại, ẩn chứa một sự tức giận và lo lắng tột độ. “Mình không ngờ Hùng lại thành ra thế này. Hay là... có chuyện gì khủng khiếp hơn chúng ta nghĩ, không chỉ là áp lực thi cử? Một người lạ mặt, những cuộc điện thoại bí ẩn... Có khi nào cậu ấy đang gặp rắc rối với ai đó không?” Cậu ấy quay sang nhìn Long, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp.

Cô Lan Anh thở dài, ánh mắt cô đầy sự lo lắng nhưng cũng rất điềm tĩnh. “Cô hiểu cảm giác của các con. Cô cũng đã rất bất ngờ và đau lòng khi chứng kiến Hùng như vậy. Cô đã cố gắng tiếp cận cậu ấy nhiều lần trong tuần qua, nhưng Hùng luôn né tránh. Qua những gì các con mô tả, và cả những biểu hiện của Hùng hôm nay, đây là dấu hiệu của một vấn đề tinh thần nghiêm trọng, có thể là trầm cảm hoặc rối loạn lo âu nặng.” Cô ngừng lại, đưa mắt nhìn từng học trò của mình. “Việc ép buộc Hùng nói ra lúc này sẽ chỉ làm mọi chuyện tệ hơn. Cậu ấy đang ở trong trạng thái phòng thủ cực độ. Chúng ta cần kiên nhẫn, tạo môi trường an toàn và tìm hiểu gốc rễ vấn đề một cách từ từ, khéo léo nhất có thể.”

Linh siết chặt tay Long dưới gầm bàn, như một sự sẻ chia thầm lặng. Ánh mắt cô ấy nhìn Long đầy kiên quyết, không một chút dao động. “Chúng ta không thể bỏ cuộc được. Hùng cần chúng ta. Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo, cô?” Giọng cô ấy tuy nhỏ nhưng vang lên rõ ràng, chứa đựng một sự quyết tâm mạnh mẽ. Long cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Linh, một tia hy vọng nhỏ nhoi len lỏi vào lòng cậu, như tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù dịu dàng nhưng không ngừng nghỉ.

Cô Lan Anh gật đầu. “Cô sẽ thử liên lạc với gia đình Hùng một lần nữa. Lần trước, mẹ cậu ấy chỉ nói rằng Hùng bị áp lực học hành, nhưng rõ ràng mọi chuyện không đơn giản như vậy. Cô sẽ cố gắng tìm hiểu từ phía gia đình một cách tế nhị, để họ không cảm thấy bị xâm phạm riêng tư, mà là sự quan tâm chân thành từ nhà trường.” Cô ấy lại nhìn nhóm bạn. “Còn các con, cô nghĩ chúng ta cần thay đổi chiến lược. Không nên gây áp lực trực tiếp nữa. Hãy thử tiếp cận Hùng một cách gián tiếp, như những gì chúng ta đã bàn. Ví dụ, Mai, con có thể gửi tài liệu học tập qua nhóm chat lớp, hoặc nhờ một bạn khác đưa hộ. Tùng và Lan, các con vẫn có thể rủ Hùng tham gia các hoạt động thể thao, nhưng đừng quá thúc ép. Hãy để cậu ấy cảm thấy tự do, không bị ràng buộc. Mục tiêu chính bây giờ là để Hùng biết rằng cậu ấy không hề đơn độc, rằng có những người bạn luôn ở bên cạnh, nhưng chúng ta không nên làm cậu ấy cảm thấy bị ‘săn đuổi’ hay ‘điều tra’.”

Lan gật đầu. “Em hiểu rồi ạ. Chúng em sẽ cố gắng tạo ra những cơ hội tình cờ để Hùng có thể giao tiếp, nhưng không phải là một cuộc chất vấn. Có lẽ là cùng nhau làm bài tập nhóm ở thư viện, hay đơn giản là cùng đi bộ về nhà sau giờ học, không cần nói quá nhiều.” Cô ấy suy nghĩ, đôi mắt tinh nhanh. “Em sẽ cố gắng để Hùng cảm thấy thoải mái nhất có thể khi có chúng em bên cạnh.”

Tùng cũng thêm vào, giọng cậu ấy trầm hơn. “Em sẽ tìm cách để Hùng không phải ở một mình quá lâu. Có thể là mời cậu ấy qua nhà chơi game, hoặc cùng xem phim. Dù cậu ấy có im lặng, thì ít nhất cũng không phải đối mặt với những suy nghĩ tiêu cực một mình. Và em sẽ tiếp tục để ý những người xung quanh Hùng, đặc biệt là những người lạ mặt. Em có linh cảm rằng vấn đề của cậu ấy không chỉ nằm ở bên trong.”

Long lắng nghe tất cả, cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi có cô Lan Anh và những người bạn cùng đồng hành. “Em sẽ tiếp tục giữ liên lạc với anh Thắng. Anh ấy có thể là cầu nối quan trọng với gia đình Hùng, và cũng là một người lớn đáng tin cậy mà Hùng có thể tâm sự nếu muốn.” Long trầm ngâm. Cậu biết, đây là một cuộc chiến dài hơi, không dễ dàng. Hùng đang chìm sâu trong một vực thẳm mà nhóm bạn chưa thể hình dung được độ sâu của nó. Nhưng cậu tin vào sức mạnh của tình bạn, rực rỡ như nắng Hạ Long, thứ sức mạnh có thể soi sáng cả những góc khuất tăm tối nhất.

“Chúng ta cần kiên nhẫn, kiên nhẫn hơn bao giờ hết,” cô Lan Anh nhắc lại, như tự nhắc nhở chính mình. “Và quan trọng nhất, đừng bao giờ từ bỏ Hùng. Cậu ấy cần chúng ta, dù cậu ấy không thể nói ra lúc này.” Cô ấy nhìn Long và Linh, ánh mắt dịu dàng. “Các em là tương lai của đất nước, và các em cũng là những người bạn tuyệt vời. Cô tin các em sẽ làm được.”

Đêm càng về khuya, gió càng thổi mạnh. Tiếng nhạc acoustic trong quán cà phê Sắc Màu vẫn du dương, nhưng không còn ai tập trung nghe nữa. Trong lòng mỗi người, một sự quyết tâm mới đã nhen nhóm, đi kèm với nỗi lo lắng không nguôi. Họ biết rằng Hùng đang đối mặt với một vấn đề phức tạp hơn nhiều so với dự kiến. Cậu ấy đã lún sâu vào một vực sâu im lặng, và việc kéo cậu ấy trở lại sẽ đòi hỏi không chỉ tình bạn, mà cả sự thấu hiểu, kiên nhẫn và lòng dũng cảm.

***

Sáng sớm hôm sau, sương giăng mờ ảo khắp con hẻm nhỏ khu dân cư. Không khí se lạnh, ẩm ướt, mang theo mùi bụi đường và ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cũ kỹ. Dây điện chằng chịt như mạng nhện trên đầu, và những chậu cây cảnh nhỏ trước cửa nhà vẫn còn đọng những giọt sương đêm. Từ rất sớm, Long và Linh đã có mặt ở gần khu nhà Hùng. Họ không vào thẳng, mà chọn một góc khuất để quan sát, cố gắng không gây chú ý. Long mặc chiếc áo khoác dày, tay đút túi, ánh mắt cậu dò xét từng ngóc ngách. Linh co người lại trong chiếc áo len mỏng, thỉnh thoảng xoa hai bàn tay vào nhau cho ấm, nhưng đôi mắt cô vẫn không rời khỏi ngôi nhà của Hùng.

Tiếng sinh hoạt gia đình vọng ra từ các ngôi nhà xung quanh, tiếng xe máy chạy qua nhẹ nhàng, nhưng tất cả đều như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng bao trùm con hẻm. Long cảm thấy hơi thở mình khẽ nặng nề. Cảm giác hồi hộp xen lẫn lo lắng, một nỗi bất an len lỏi trong lòng cậu. Cậu và Linh đã quyết định tự mình thử một cách tiếp cận cá nhân hơn, sau khi cô Lan Anh vẫn đang tìm cách liên lạc với gia đình Hùng một cách khéo léo. Cậu tin rằng, sự hiện diện của bạn bè, dù chỉ là thầm lặng, cũng có thể mang lại một chút ấm áp cho Hùng.

Rồi, cánh cửa gỗ cũ kỹ của nhà Hùng khẽ mở. Hùng lén lút bước ra, vẻ mặt đầy lo âu, ánh mắt liên tục đảo quanh như sợ bị theo dõi. Cậu ta mặc chiếc áo khoác ngoài đồng phục, kéo mũ trùm đầu che gần hết khuôn mặt. Dáng đi vội vã, rón rén, khác hẳn với dáng vẻ năng động thường ngày. Mùi ẩm ướt từ con hẻm càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn và bí ẩn của cậu.

Long và Linh nhìn nhau. Đây là cơ hội.

Long bước ra khỏi góc khuất, cố gắng giữ giọng thật trầm, nhẹ nhàng, không áp đặt. “Hùng, cậu đang đi đâu vậy?” Cậu dừng lại cách Hùng một vài bước chân, giữ một khoảng cách nhất định để cậu ta không cảm thấy bị đe dọa. "Có chuyện gì xảy ra, cậu có thể tin tưởng tớ mà. Bọn tớ luôn ở đây."

Hùng giật mình, ánh mắt hoảng loạn lập tức xoáy vào Long. Đôi mắt trũng sâu, quầng thâm rõ rệt, chứa đựng một nỗi sợ hãi tột cùng. Cậu ta lùi lại một bước, như bị điện giật. Cơ thể cậu run rẩy, cả người co rúm lại.

“Cậu... đừng dính vào...” Giọng Hùng thì thầm, đầy hoảng sợ và tuyệt vọng, gần như không nghe rõ. Cậu ta cúi gằm mặt xuống, né tránh ánh mắt của Long, rồi của Linh đang tiến lại gần. “Nguy hiểm lắm...”

Linh, không thể kìm được lòng mình, bước nhanh hơn đến gần Hùng. Khuôn mặt cô ấy tràn đầy sự thương cảm và lo lắng. “Hùng ơi, nói cho bọn tớ biết đi. Bọn tớ sẽ giúp cậu mà. Dù có chuyện gì, bọn mình cũng sẽ cùng nhau đối mặt.” Giọng cô ấy nghẹn ngào, trái tim cô đau thắt khi nhìn thấy bộ dạng tiều tụy của bạn mình.

Hùng khẽ lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt vô định nhìn xuống mặt đất, nơi những vũng nước đọng phản chiếu ánh sáng mờ ảo của buổi sớm. “Không thể...” Cậu ta thốt lên một tiếng, rồi bất ngờ ngẩng phắt dậy, nhìn thẳng vào Long và Linh. Ánh mắt ấy không còn là sự sợ hãi đơn thuần, mà là một sự cầu xin, một lời cảnh báo. "Mọi chuyện sẽ ổn nếu... nếu không ai biết đến tớ nữa... Hãy quên tớ đi..."

Nói rồi, cậu ta vụt đi mất, chạy thẳng vào con hẻm nhỏ hẹp, khuất dạng sau những bức tường gạch cũ kỹ. Tiếng bước chân dồn dập của cậu ta nhanh chóng tan vào sương sớm, để lại Long và Linh đứng đó, chôn chân tại chỗ, trong sự hoang mang và lo lắng tột độ.

Long cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của buổi sớm, mà vì những lời nói úp mở của Hùng. “Nguy hiểm lắm”, “mọi chuyện sẽ ổn nếu không ai biết đến tớ nữa”, “hãy quên tớ đi”... Những cụm từ đó như những mũi kim đâm vào tâm trí cậu, gợi lên một bức màn bí ẩn và đáng sợ. Rõ ràng, vấn đề của Hùng không phải là áp lực thi cử hay trầm cảm thông thường. Có một mối đe dọa nào đó đang rình rập, một thứ gì đó đang đẩy Hùng vào tận cùng của tuyệt vọng, đến mức cậu ta muốn tự tách mình ra khỏi thế giới, khỏi những người bạn thân thiết nhất.

Linh đứng cạnh Long, đôi mắt cô ấy vẫn ngấn nước, nhưng giờ đây còn xen lẫn một sự kiên định. Cô ấy siết chặt tay Long, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bàn tay cậu. “Long... cậu ấy... cậu ấy đang gặp nguy hiểm thật sự, đúng không?” Giọng cô ấy run rẩy, không kìm được.

Long nhìn theo hướng Hùng vừa biến mất, trong lòng cậu dâng lên một sự quyết tâm sắt đá. Dù Hùng có nói gì, dù cậu ta có cố gắng xua đuổi, Long và nhóm bạn sẽ không bao giờ từ bỏ. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không cho phép họ để một người bạn bị nhấn chìm trong bóng tối. Nhưng cậu biết, cuộc chiến này sẽ còn khó khăn hơn nhiều, đòi hỏi họ phải tìm ra sự thật đằng sau những lời nói bí ẩn của Hùng, khám phá cái vực sâu im lặng mà cậu ta đang đối mặt. Một cảm giác lo lắng bao trùm lấy cậu, cái lạnh se của buổi sáng sớm càng làm tăng thêm sự cô đơn và bí ẩn của tình hình. Đây không chỉ là một vấn đề nội tâm, mà còn là một mối đe dọa từ bên ngoài, một thứ mà nhóm bạn chưa hề lường trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ