Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của Hạ Long. Mưa phùn lất phất rơi, mang theo hơi lạnh se sắt len lỏi qua từng con phố. Tại Quán Cafe Sắc Màu, ánh đèn vàng dịu hắt ra cửa kính, tạo nên một ốc đảo ấm áp giữa cái lạnh của buổi tối muộn. Tiếng xay cà phê đều đặn, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng quyện vào không khí cùng bản nhạc acoustic du dương, tưởng chừng có thể xoa dịu mọi muộn phiền. Thế nhưng, trên chiếc bàn gỗ nhỏ ở góc quán, bầu không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và lo lắng.
Long, Linh, Mai, Tùng và Lan ngồi tụm lại, mỗi người một vẻ nhưng đều chung một sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt. Đôi mắt Long trũng sâu, quầng thâm nhợt nhạt, dấu hiệu của một đêm không ngủ và những giờ phút căng thẳng tột độ. Cậu khẽ day day thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn. Bên cạnh cậu, Linh tựa đầu vào vai Long, mái tóc dài óng ả xõa xuống, che đi một phần gương mặt thanh tú. Cô ấy vẫn xinh đẹp, nhưng nụ cười rạng rỡ thường ngày đã nhường chỗ cho vẻ ưu tư, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đượm buồn. Cô nắm chặt tay Long, như tìm kiếm một điểm tựa, và cũng là để truyền cho cậu chút hơi ấm.
Tùng càu nhàu, ngón tay gõ nhịp liên hồi lên mặt bàn, sự sốt ruột và bất lực hiện rõ trong từng cử chỉ. "Cái thằng Hùng... nó sợ hãi thật sự. Không phải chỉ là lo thi cử đâu. Mình chưa bao giờ thấy nó như vậy, từ khi còn bé tí." Giọng cậu ấy nhanh, dứt khoát, pha chút bực dọc vì không thể làm gì hơn. "Từ cái đêm nó bỏ đi, mình đã nhắn tin không biết bao nhiêu lần, gọi điện cũng chỉ thấy thuê bao. Giờ thì nó tắt hẳn máy rồi."
Mai, cô bạn nhỏ nhắn với đôi kính cận, đẩy gọng kính lên cao, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng gương mặt. "Cậu ấy nói 'nguy hiểm' và 'không ai biết đến tớ nữa'... nghe ghê rợn quá. Giống như... cậu ấy đang bị đe dọa, hoặc là đang gánh chịu một áp lực kinh khủng nào đó mà chúng ta không thể tưởng tượng được." Giọng cô ấy nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng lại mang sức nặng của sự phân tích, khiến mọi người đều phải suy ngẫm. "Tớ đã thử tìm kiếm trên mạng về những trường hợp học sinh đột ngột biến mất hoặc có biểu hiện trầm cảm nghiêm trọng, nhưng thông tin quá chung chung. Mà Hùng thì lại quá kín miệng."
Lan ngồi đối diện, lặng lẽ nhấp một ngụm trà nóng. Đôi mắt tinh nhanh của cô ấy trầm ngâm, như đang cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc. "Mình cũng đã thử tìm hiểu qua mấy người bạn của Hùng ở lớp dưới, nhưng họ cũng chỉ nói Hùng dạo này lạ lắm, ít nói, hay tránh mặt. Thậm chí có lần còn thấy cậu ấy lén lút nói chuyện với một người lạ mặt ở gần cổng trường, trông có vẻ căng thẳng lắm." Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, mang theo một tia hy vọng nhỏ về manh mối.
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Long. "Chúng ta phải làm gì đó, Long. Không thể để Hùng một mình được. Cậu ấy là bạn của chúng ta mà. Nhìn cậu ấy tối qua... em không thể chịu nổi." Giọng cô ấy run rẩy, chứa đựng sự xót xa và quyết tâm. "Nếu cậu ấy thực sự gặp nguy hiểm, chúng ta phải giúp cậu ấy thoát ra. Em tin là Hùng sẽ không bao giờ muốn 'không ai biết đến cậu ấy nữa'. Chắc chắn có điều gì đó đang ép buộc cậu ấy."
Long vuốt nhẹ mái tóc Linh, ánh mắt cậu hướng ra cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn miệt mài rơi. Cảm giác bất lực len lỏi trong lòng cậu, nặng trĩu như đá. Hùng, người bạn thân thiết, người luôn mang lại tiếng cười và sự lạc quan, giờ đây lại chìm trong bóng tối của nỗi sợ hãi. Cậu biết, đây không phải là lúc để nản lòng. Cậu phải là chỗ dựa cho Linh, cho cả nhóm. Hít một hơi thật sâu, Long quay lại nhìn từng người.
"Tớ biết. Tớ hiểu cảm giác của mọi người lúc này," Long bắt đầu, giọng trầm và rõ ràng, cố gắng giữ sự bình tĩnh mặc dù trong lòng đang dậy sóng. "Những lời Hùng nói tối qua, cộng với những gì chúng ta đã thấy, và cả những thông tin mà Lan vừa tìm được... tất cả đều chỉ ra rằng vấn đề của Hùng phức tạp hơn rất nhiều so với áp lực thi cử đơn thuần. Có một thế lực nào đó đang đe dọa cậu ấy, hoặc cậu ấy đang mắc kẹt trong một rắc rối nào đó mà không dám nói ra."
Cậu dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua gương mặt lo lắng của Linh, sự sốt ruột của Tùng, vẻ suy tư của Mai và sự kiên định của Lan. "Chúng ta cần một kế hoạch khác. Một cách tiếp cận tinh tế hơn, sâu sắc hơn. Chúng ta không thể ép buộc Hùng, nhưng cũng không thể bỏ mặc cậu ấy. Nhiệm vụ của chúng ta bây giờ là phải tìm hiểu rõ hơn về cái 'nguy hiểm' mà Hùng nhắc đến. Đó là chìa khóa." Long nói, giọng cậu dứt khoát, dù trong sâu thẳm, cậu cảm thấy một sự mệt mỏi vô biên đang gặm nhấm. Gió từ ngoài thổi vào, lướt qua những chiếc lá xanh treo trên tường, tạo ra một âm thanh xào xạc nhẹ, như lời thì thầm của một bí mật nào đó.
Tùng thở dài, "Nhưng làm sao để tìm hiểu? Hùng trốn biệt tăm rồi. Gia đình nó thì... mình đã thử gọi cho mẹ nó, nhưng bà ấy chỉ nói Hùng đang ốm, muốn nghỉ ngơi thôi."
Mai tiếp lời, "Có lẽ chúng ta nên quay lại hỏi cô Lan Anh. Cô ấy là giáo viên, có kinh nghiệm và có thể có những kênh thông tin khác mà chúng ta không có. Ít nhất cô ấy cũng có thể giúp chúng ta tiếp cận gia đình Hùng một cách chính thức hơn."
Linh khẽ siết chặt tay Long, "Em nghĩ Mai nói đúng. Cô Lan Anh là người lớn, có thể nhìn nhận vấn đề một cách khách quan hơn. Và cô ấy cũng rất quan tâm đến Hùng."
Long gật đầu, "Được. Sáng mai, giờ ra chơi, chúng ta sẽ đến phòng tư vấn gặp cô Lan Anh. Mọi người cứ về nghỉ ngơi đi, sáng mai chúng ta sẽ lại cùng nhau." Cậu đứng dậy, kéo Linh đứng theo, rồi quay sang nhìn cả nhóm, ánh mắt tràn đầy sự quyết tâm. Dù có khó khăn đến mấy, dù có bất lực đến đâu, cậu và nhóm bạn sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không cho phép họ để một người bạn bị nhấn chìm trong bóng tối. Nhưng cậu biết, cuộc chiến này sẽ còn khó khăn hơn nhiều, đòi hỏi họ phải tìm ra sự thật đằng sau những lời nói bí ẩn của Hùng, khám phá cái vực sâu im lặng mà cậu ta đang đối mặt. Cảm giác lo lắng bao trùm lấy cậu, cái lạnh se của buổi sáng sớm càng làm tăng thêm sự cô đơn và bí ẩn của tình hình. Đây không chỉ là một vấn đề nội tâm, mà còn là một mối đe dọa từ bên ngoài, một thứ mà nhóm bạn chưa hề lường trước.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những tán cây xanh mướt trong sân trường. Tiết học vừa kết thúc, tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của các lớp học. Khác với những ngày thường, khi sân trường tràn ngập tiếng cười đùa và sự hối hả, giờ đây Long và Linh lại bước đi với một sự nặng nề trong lòng. Họ hướng thẳng đến Phòng Tư Vấn Học Đường, nơi ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn vẫn đang tỏa ra, tạo cảm giác yên bình đến lạ. Mùi sách cũ, giấy mới và đôi khi là mùi tinh dầu thơm nhẹ nhàng phảng phất, mang lại một không gian an toàn, tin cậy.
Cô Lan Anh ngồi sau bàn làm việc, mái tóc cắt ngắn cá tính của cô ấy vẫn gọn gàng, nhưng đôi mắt cô ấy lộ rõ vẻ lo lắng, một sự mệt mỏi ẩn chứa. Nhìn thấy Long và Linh bước vào, cô khẽ mỉm cười, nụ cười gượng gạo không giấu nổi sự ưu tư. "Chào hai em. Cô đoán hai em sẽ đến." Giọng cô ấy tự nhiên, nhưng cũng chứa đựng sự nghiêm túc.
Long và Linh ngồi xuống hai chiếc ghế đối diện, ánh mắt đầy mong đợi. "Vâng, thưa cô. Tụi em muốn hỏi xem cô có thông tin gì mới về Hùng không ạ?" Linh mở lời, giọng cô ấy khẽ run.
Cô Lan Anh thở dài, đặt cây bút đang cầm xuống bàn. "Cô đã thử liên hệ với gia đình Hùng... nhưng họ có vẻ né tránh. Hoặc là họ không biết rõ tình hình con mình, hoặc là họ đang cố che giấu điều gì đó." Cô ấy nhìn thẳng vào Long và Linh, ánh mắt tìm kiếm sự thấu hiểu. "Cô đã nói chuyện với mẹ Hùng qua điện thoại. Bà ấy nói Hùng đang bị cảm nặng, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Cô đề nghị đến thăm, nhưng bà ấy từ chối, nói là không tiện."
Linh cảm thấy một cảm giác thất vọng tràn ngập. Cô đã hy vọng cô Lan Anh có thể tìm ra một manh mối rõ ràng hơn. "Vậy là vấn đề không chỉ ở trường, cô ạ?"
Cô Lan Anh gật đầu chậm rãi. "Rất có thể, Linh ạ. Hùng là một đứa trẻ nhạy cảm. Cô đã theo dõi em ấy một thời gian, và cô nhận thấy Hùng có nhiều biểu hiện khác thường. Áp lực thi cử chỉ là giọt nước tràn ly, hoặc là vỏ bọc cho một vấn đề lớn hơn. Cái cách em ấy phản ứng khi các em cố gắng tiếp cận, cái sự sợ hãi tột độ trong mắt em ấy... không phải là điều mà một học sinh đơn thuần vì áp lực học tập sẽ có." Cô ấy nghiêng đầu, ánh mắt đăm chiêu. "Cô đã gợi ý về việc đưa Hùng đến gặp chuyên gia tâm lý, nhưng mẹ Hùng lại gạt đi, nói là Hùng chỉ cần nghỉ ngơi là được."
Long im lặng lắng nghe, trái tim cậu nặng trĩu. Cậu đã lờ mờ đoán ra điều này, nhưng nghe từ miệng cô Lan Anh vẫn khiến cậu cảm thấy bất lực. "Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì ạ, thưa cô?" Giọng Long trầm, mang theo sự mệt mỏi nhưng không mất đi sự kiên định. "Tụi em không thể khoanh tay đứng nhìn Hùng rơi vào tuyệt vọng."
Cô Lan Anh nhìn Long, ánh mắt cô đầy sự cảm kích. "Cô biết các em rất quan tâm đến Hùng. Tình bạn của các em thật đáng quý. Nhưng đây là một tình huống rất nhạy cảm. Chúng ta không thể xông xáo quá mức, vì có thể khiến Hùng càng thêm sợ hãi và khép mình. Hơn nữa, việc gia đình Hùng né tránh cũng là một tín hiệu đáng lo ngại."
Cô ấy đưa tay ra, đặt nhẹ lên bàn, như muốn trấn an Long và Linh. "Cô đã liên hệ với ban giám hiệu và phòng công tác xã hội của trường. Chúng ta sẽ tiếp tục tìm cách tiếp cận gia đình Hùng một cách khéo léo và chính thức hơn. Còn về phía các em, các em hãy cố gắng duy trì sự hiện diện của mình, nhưng một cách tinh tế. Ví dụ như gửi tin nhắn động viên, những lời hỏi thăm nhẹ nhàng, không gây áp lực. Đôi khi, chỉ cần biết rằng có những người bạn vẫn luôn ở bên cạnh cũng có thể mang lại sức mạnh cho Hùng."
"Cô tin rằng, sự kiên nhẫn là chìa khóa lúc này. Vấn đề của Hùng có lẽ không thể giải quyết trong một sớm một chiều. Đây sẽ là một hành trình dài và đòi hỏi sự thấu hiểu rất lớn từ tất cả chúng ta." Cô ấy nhìn Long và Linh, ánh mắt đầy khích lệ. "Long, Linh, các em là những người bạn tốt. Cô biết các em sẽ không từ bỏ. Cô sẽ luôn ở đây để hỗ trợ các em và Hùng."
Long gật đầu, cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi có sự đồng hành của cô giáo. "Chúng em sẽ tiếp tục cố gắng, thưa cô. Cô đừng lo lắng quá." Cậu nhìn Linh, ánh mắt hai người giao nhau, trao đổi một sự quyết tâm thầm lặng. Họ biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng họ sẽ không đơn độc. Mùi sách và tinh dầu trong phòng tư vấn dường như đang thì thầm một lời hứa, về sự kiên trì và niềm tin vào tình bạn.
***
Chiều tối, sau khi tan học, Long và Linh đứng trên cầu vượt bộ hành, nơi gió lộng thổi tung mái tóc Linh, mang theo chút hơi mặn của biển và mùi khói bụi xe cộ từ dưới đường. Thành phố Hạ Long bắt đầu lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, hối hả và vội vã, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của đời sống đô thị, nhưng không thể lấn át được sự tĩnh lặng trong lòng hai người. Cả ngày hôm nay, họ đã cố gắng thử mọi cách để liên lạc với Hùng. Nhắn tin, gọi điện, nhờ bạn bè khác hỏi thăm, nhưng tất cả đều vô vọng. Hùng vẫn tắt máy, vẫn biệt tăm. Sự mệt mỏi và bất lực hằn rõ trên từng đường nét khuôn mặt Long và Linh.
Linh tựa đầu vào vai Long, giọng cô ấy khẽ run lên trong gió. "Em đã nhắn tin, gọi điện... Hùng không trả lời. Cậu ấy tắt máy rồi, Long ạ. Em sợ quá..." Cô ấy siết chặt lấy cánh tay Long, cảm nhận từng thớ cơ bắp săn chắc của cậu, như tìm kiếm sự an ủi và sức mạnh. Nỗi sợ hãi len lỏi trong trái tim cô, một nỗi sợ hãi mơ hồ nhưng rất thật, về những điều tồi tệ nhất có thể xảy ra với người bạn của mình.
Long khẽ ôm nhẹ vai Linh, vỗ về cô. Cậu nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi đá vôi sừng sững ẩn hiện trong màn đêm. "Đừng nản, Linh. Chúng ta sẽ tìm được cách thôi. Cô Lan Anh nói đúng, vấn đề của Hùng có lẽ không thể giải quyết trong một sớm một chiều." Giọng cậu trầm ấm, cố gắng trấn an Linh, nhưng trong lòng cậu cũng đang chất chứa một nỗi lo lắng không kém. Cậu hiểu cảm giác bất lực này, cảm giác muốn làm gì đó nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
"Em chỉ sợ... sợ cậu ấy làm gì đó dại dột," Linh thì thầm, tiếng gió cuốn đi những lời nói yếu ớt của cô ấy. Hình ảnh Hùng tối qua, với đôi mắt hoảng loạn và lời cầu xin "hãy quên tớ đi", ám ảnh tâm trí Linh không ngừng. Cô không thể chấp nhận việc một người bạn lại có thể bị đẩy đến bước đường cùng như vậy.
Long siết chặt vòng tay quanh Linh, kéo cô ấy lại gần hơn. Hơi ấm từ cơ thể cậu lan tỏa sang cô, xua đi một phần cái lạnh của buổi tối và cả nỗi sợ hãi đang đeo bám. "Chúng ta sẽ không để chuyện đó xảy ra, Linh." Giọng Long kiên định, mạnh mẽ, như một lời thề. "Cả nhóm sẽ cùng nhau. Dù khó khăn đến mấy, dù Hùng có cố gắng đẩy chúng ta ra xa, chúng ta cũng không bỏ cuộc." Cậu nhìn xuống Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên một tia lửa quyết tâm. "Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không cho phép chúng ta từ bỏ một người bạn đang cần giúp đỡ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng tình bạn của chúng ta thì bền chặt như vách đá."
Linh ngẩng đầu lên nhìn Long, đôi mắt cô ấy vẫn ngấn nước nhưng giờ đây đã ánh lên một tia hy vọng. Cô biết Long nói đúng. Họ không thể từ bỏ. Họ là một nhóm, và họ sẽ cùng nhau vượt qua thử thách này. Cô tựa má vào ngực Long, lắng nghe nhịp đập mạnh mẽ của trái tim cậu, cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh. Gió vẫn thổi lộng, cuốn bay mái tóc của cả hai, mang theo cảm giác lạnh lẽo nhưng cũng thổi bùng lên ngọn lửa quyết tâm trong lòng họ.
Long nắm chặt tay Linh, đan những ngón tay mình vào những ngón tay mềm mại của cô ấy. Ánh mắt cậu hướng về phía đường chân trời xa xăm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. Cậu biết, đây sẽ là một cuộc chiến dài hơi, một cuộc chiến với những bí mật, những nỗi sợ hãi vô hình, và cả sự bất lực. Nhưng cậu cũng biết, cậu không đơn độc. Bên cạnh cậu có Linh, có Mai, Tùng, Lan, và cả cô Lan Anh. Họ sẽ cùng nhau tìm ra sự thật, cùng nhau kéo Hùng ra khỏi cái vực sâu im lặng đó. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây cũng đang chứng kiến một thử thách lớn lao, một lời hẹn ước cho tình bạn vĩnh cửu. Dù mệt mỏi, dù bất lực, họ sẽ không bao giờ từ bỏ.