Rực rỡ thanh xuân
Chương 411

Vượt Qua Phép Tính Khó: Khi Tình Yêu Là Lời Giải

4166 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét khó khăn của Ngọc Linh với một môn học quan trọng (Toán học) sau kỳ thi thử, gây ra sự lo lắng về khả năng đạt được mục tiêu đại học của cô.,Làm nổi bật vai trò của Trần Hoàng Long như một chỗ dựa vững chắc, không chỉ động viên mà còn chủ động giúp Linh tìm ra phương pháp học tập hiệu quả, thể hiện sự trưởng thành và kiên định của cậu.,Củng cố sự gắn kết và tin tưởng giữa Long và Linh khi họ cùng nhau đối mặt với áp lực học tập, biến khó khăn thành cơ hội để tình yêu thêm bền chặt.,Duy trì nhịp độ 'climax' của arc bằng cách tiếp tục đặt áp lực thi cử lên các nhân vật, đồng thời cho thấy cách họ vượt qua từng thử thách nhỏ để chuẩn bị cho những kỳ thi lớn hơn.,Tạo tiền đề cho việc Long và Linh tiếp tục điều chỉnh chiến lược ôn tập và đối mặt với các kỳ thi thử khác, hướng tới kỳ thi Tốt nghiệp THPT (Ch.415).
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Long, Hoàng Thảo Mai, Lê Thanh Hương
Mood: Tense (học tập), Emotional (Linh's struggles), Romantic (Long's support), Hopeful (cùng nhau vượt qua)
Kết chương: [object Object]

Cuộc trò chuyện tại Quán Cafe Sắc Màu đã khép lại, để lại trong lòng mỗi người một chút hy vọng, một chút quyết tâm mới, nhưng đồng thời cũng gieo vào tâm trí Lê Ngọc Linh những hạt mầm lo lắng không ngừng nảy nở. Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn nhỏ treo lơ lửng, cùng mùi hương cà phê và bánh ngọt quen thuộc, đã không thể xoa dịu hoàn toàn nỗi bất an đang cuộn trào trong cô. Long đã nắm tay cô thật chặt, lời nói của cậu như một liều thuốc an thần, nhưng khi màn đêm buông xuống, bóng tối lại mang theo những suy nghĩ tiêu cực trở về.

Đêm hôm đó, và cả những đêm sau, căn hộ tập thể cũ nơi Ngọc Linh sống vẫn giữ nguyên vẻ ấm cúng, thân thuộc, nhưng với cô, nó lại trở thành một không gian chật chội bởi những áp lực vô hình. Khu nhà tập thể bốn tầng, được xây dựng từ những năm 80-90, mang một vẻ cổ kính đặc trưng với cầu thang bộ đã cũ kỹ, tường vôi bong tróc và hành lang chung hẹp. Dù căn hộ của gia đình cô đã được sửa chữa, trang trí lại đôi chút, mang một vẻ giản dị và ấm áp, nhưng cái không khí u hoài, trầm mặc của khu tập thể vẫn thấm đẫm vào từng ngóc ngách. Từ bên ngoài, tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ đối diện, tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường, tiếng trẻ con nô đùa ở sân tập thể, và cả tiếng TV rì rầm từ những nhà lân cận, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị bình dân. Nhưng tối nay, những âm thanh ấy chỉ càng khiến Linh cảm thấy cô đơn hơn trong chính nỗi lo của mình.

Cô ngồi trước bàn học, nơi một chồng sách Toán cao ngất, dày cộp như những bức tường thành, dường như đang đè nặng lên tâm trí cô. Gương mặt xinh đẹp, thường ngày rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, giờ đây nhăn nhó vì căng thẳng. Đôi mắt to tròn long lanh, thường ánh lên vẻ hoạt bát, nay lại chứa đầy sự mệt mỏi và hoang mang. Bài kiểm tra thử môn Toán vừa rồi là một cú sốc lớn, một vết cứa sâu vào sự tự tin của cô. Điểm số không chỉ thấp hơn kỳ vọng, mà còn phơi bày những lỗ hổng kiến thức nghiêm trọng, những khái niệm cô cứ ngỡ mình đã hiểu rõ nhưng hóa ra lại chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh.

Linh thở dài, vò nát một tờ nháp vừa viết đầy những phép tính sai, sau đó ném nó vào sọt rác đã đầy ắp. Cô cầm điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình, cuối cùng dừng lại ở số của Mai. Tiếng chuông dài vang lên, và rồi giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn của Mai vang lên từ đầu dây bên kia. “Alo, Linh đấy à? Tớ vừa định gọi cho cậu đây.”

Linh cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng nỗi lo vẫn len lỏi qua từng câu chữ. “Tớ không biết nữa Mai ơi, Toán... tớ cứ thấy như mình đang bơi trong biển số vậy. Cứ nghĩ mình hiểu, đến khi vào bài tập lại tắc tịt hết. Tớ đã cố gắng rất nhiều rồi mà, sao vẫn không có tiến bộ gì cả?” Lời nói của cô như một lời than vãn, một tiếng kêu cứu khẽ khàng trong đêm. Cô tưởng tượng ra hình ảnh Mai đang ngồi bên bàn học, với cặp kính cận quen thuộc và một cuốn sách dày cộp mở sẵn, và cảm thấy mình thật yếu đuối khi cứ mãi quẩn quanh với môn học này.

Mai im lặng một lát, rồi giọng cô vang lên trấn an, mang theo sự chín chắn thường thấy. “Cậu đừng lo quá, ai cũng có môn tủ, môn ‘khó nhằn’ mà. Quan trọng là cậu đã nhận ra rồi, giờ mình tìm cách thôi. Toán là vậy đó, nó không chỉ cần thông minh mà còn cần sự kiên nhẫn và phương pháp đúng nữa. Cậu đã thử Long giải thích chưa? Cậu ấy giỏi Toán nhất mà.” Mai gợi ý, giọng điệu đầy tin tưởng vào khả năng của Long.

Linh khẽ gật đầu, dù Mai không thể nhìn thấy. “Tớ cũng định nhờ Long, nhưng tớ thấy ngại quá. Long cũng bận rộn với việc học của cậu ấy, rồi còn ôn thi cho cả hai nữa. Tớ không muốn làm Long phân tâm vì tớ.” Cô cảm thấy một gánh nặng đè lên vai, không chỉ là áp lực học tập của bản thân mà còn là nỗi sợ làm Long thất vọng, hoặc tệ hơn là kéo cậu ấy xuống cùng. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, hòa với mùi sách cũ trên bàn, càng làm cô cảm thấy nặng nề hơn.

“Này, Linh. Giữa hai cậu còn có gì mà ngại chứ? Cậu ấy là bạn trai cậu mà. Hơn nữa, Long luôn là người muốn giúp đỡ cậu mà. Cậu ấy sẽ không nghĩ như vậy đâu.” Mai nói một cách thẳng thắn, giọng điệu kiên định.

Linh im lặng. Mai nói đúng. Long luôn là chỗ dựa vững chắc của cô. Nhưng đôi khi, sự tự ti lại lớn hơn cả lý trí. Cô cảm thấy xấu hổ vì những lỗ hổng kiến thức của mình, đặc biệt là khi đứng trước một người tài năng như Long. Cô không muốn Long nhìn thấy sự yếu kém của mình.

Cuộc trò chuyện kéo dài thêm vài phút nữa, Mai vẫn cố gắng động viên Linh bằng những lời lẽ lạc quan, phân tích tình hình một cách logic như một người bạn thân thực thụ. Khi cúp máy, Linh cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng nỗi lo về môn Toán vẫn còn nguyên.

Cánh cửa phòng khẽ mở, mẹ cô, Lê Thanh Hương, bước vào. Mẹ mang theo một cốc sữa nóng thơm lừng, hơi ấm tỏa ra xua đi một phần cái se lạnh của buổi tối. Mẹ Linh, với vẻ ngoài thanh tú, dịu dàng và nụ cười ấm áp quen thuộc, khẽ đặt cốc sữa xuống bàn, rồi nhẹ nhàng vuốt tóc cô. “Con gái của mẹ, vẫn còn thức khuya học bài sao? Uống chút sữa cho ấm bụng nhé.” Giọng mẹ nhẹ nhàng như một điệu ru.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi nhìn mẹ. Cô không giấu được sự lo lắng đang hiện rõ trên khuôn mặt. “Mẹ ơi, con thấy áp lực quá... Con sợ mình không đủ khả năng đỗ vào Sư phạm mất.” Lời nói của cô thốt ra như một tiếng thở phào nhẹ nhõm sau bao ngày kìm nén. Nước mắt cô chực trào ra, nhưng cô cố gắng kìm lại.

Mẹ Linh ngồi xuống cạnh cô, nhẹ nhàng ôm lấy vai con gái. Mùi hương quen thuộc của mẹ, mùi bột giặt và hương hoa thoang thoảng, mang lại cảm giác an toàn và che chở. “Sao lại nói vậy con? Mẹ thấy con đã cố gắng rất nhiều rồi mà. Chuyện gì khiến con lo lắng thế?” Giọng mẹ đầy thấu hiểu, không chút trách móc. Mẹ biết Linh đang trải qua một giai đoạn quan trọng, và những áp lực của tuổi học trò có thể nặng nề đến thế nào.

Linh kể cho mẹ nghe về kỳ thi thử môn Toán, về điểm số không như mong đợi, về cảm giác mình đang thụt lùi so với các bạn, và đặc biệt là so với Long. Cô bày tỏ nỗi sợ hãi về việc không đạt được mục tiêu đại học, không thể cùng Long bước vào cánh cổng trường mơ ước.

Mẹ Linh kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ vỗ về vai cô. Khi Linh nói xong, mẹ mỉm cười dịu dàng. “Ngốc ạ. Con nghĩ sao mà lại nói kém cỏi chứ? Mẹ tin con gái mẹ thông minh, và quan trọng nhất là con rất kiên trì. Ai cũng có lúc vấp ngã, quan trọng là mình đứng dậy như thế nào. Con nhớ câu nói của mẹ không? ‘Mẹ tin con sẽ làm được.’”

Lời nói của mẹ như một dòng nước mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn của Linh. Cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng nỗi lo vẫn còn đó, như một cái bóng bám riết không rời. Mẹ Linh nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt đầy yêu thương. “Hơn nữa, con có Long ở bên mà, đúng không? Long là một cậu bé rất tốt, cậu ấy sẽ không bao giờ để con một mình đâu. Hãy tin tưởng vào bản thân mình, và tin tưởng vào Long nữa.” Mẹ tinh ý nhận ra sự ảnh hưởng của Long đối với con gái, và bà hoàn toàn ủng hộ mối quan hệ trong sáng, đầy động lực này.

Linh gật đầu, cảm thấy ấm lòng hơn. Cô biết mẹ nói đúng. Long luôn ở bên cô. Nhưng làm sao để cô có thể tự tin hơn, để không còn cảm thấy mình là gánh nặng cho cậu ấy? Buổi tối se lạnh, gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ, mang theo mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm, hòa cùng mùi ẩm mốc đặc trưng của khu tập thể. Dù có mẹ ở bên, Linh vẫn thấy lòng mình nặng trĩu. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn lấp lánh của thành phố Hạ Long vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng cô, một góc nhỏ lại đang bị bao phủ bởi mây mù. Nỗi sợ hãi thất bại vẫn còn đó, nhưng sự động viên của mẹ đã thắp lên một tia hy vọng nhỏ nhoi, giúp cô có thêm chút sức mạnh để đối diện với ngày mai.

***

Chiều tối hôm sau, Quán Cafe Sắc Màu lại đón chào Long và Linh. Nơi đây, một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, với những khung cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ, luôn là địa điểm yêu thích của cả hai. Nội thất bên trong bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với nhiều cây xanh treo tường, tranh vẽ nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái, tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa ấm cúng. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi qua không gian, hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng. Mùi hương cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò, thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tất cả quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Long và Linh ngồi ở một góc quen thuộc, nơi ánh đèn vàng dịu hắt xuống, tạo nên một không khí riêng tư và ấm áp. Long đã nhận ra sự trầm tư bất thường của Linh từ sáng. Cô không còn vẻ hoạt bát, rạng rỡ thường ngày, thay vào đó là ánh mắt xa xăm, đôi môi khẽ mím chặt. Cậu biết có điều gì đó đang đè nặng trong lòng cô.

Sau khi gọi hai ly trà đào cam sả và một đĩa bánh tiramisu, Long đặt tay mình lên bàn, nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay Linh. Giọng cậu trầm ấm, vang lên giữa tiếng nhạc dịu nhẹ. “Linh này, cậu có chuyện gì phải không? Anh nhìn thấy cậu cứ trầm tư từ sáng giờ. Cậu không vui, đúng không?” Ánh mắt cậu chứa đầy sự quan tâm và lo lắng.

Linh giật mình, khẽ ngẩng đầu lên. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nụ cười ấy trông thật gượng gạo. “Đâu có... em có sao đâu. Chắc tại tối qua em thức khuya học bài thôi.” Cô nói dối, nhưng giọng nói thiếu tự nhiên đã phản bội cô. Cô cúi mặt xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những vân gỗ trên mặt bàn.

Long khẽ lắc đầu, ánh mắt kiên định. “Đừng giấu anh. Anh biết cậu đang nghĩ gì. Là chuyện môn Toán, đúng không?” Cậu đã đoán ra được phần nào. Linh luôn là người thẳng thắn, nhưng khi đối mặt với khó khăn, cô thường có xu hướng che giấu, không muốn làm người khác lo lắng.

Linh im lặng một lúc lâu, rồi cuối cùng, cô không thể kìm nén được nữa. Tất cả những nỗi lo lắng, sự thất vọng, và cảm giác tự ti đã dồn nén trong cô suốt mấy ngày qua bỗng ùa ra. Giọng cô nhỏ dần, như thể cô đang thì thầm với chính mình. “Em... em thấy mình kém cỏi quá, Long ạ. Môn Toán... em sợ mình sẽ kéo anh xuống, sợ không đạt được mục tiêu của mình.” Nước mắt chực trào ra, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đong đầy những giọt nước mắt chưa kịp lăn.

Long khẽ siết chặt tay cô, ánh mắt cậu dịu dàng và đầy thấu hiểu. Cậu đưa ngón cái khẽ lau đi một giọt nước mắt vừa chực trào trên khóe mắt cô. “Ngốc. Ai cũng có điểm mạnh, điểm yếu. Anh đã nói rồi, chúng ta cùng nhau mà. Kéo xuống cái gì? Anh sẽ kéo cậu lên, chứ không phải cậu kéo anh xuống. Đừng nói những lời như vậy.” Giọng cậu trầm ấm, mang theo một sự kiên định lạ thường, như một lời cam kết không thể lay chuyển. “Kể anh nghe xem, cậu đang gặp vấn đề ở phần nào? Phần nào cậu thấy khó hiểu nhất? Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách.”

Long nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt cậu là sự pha trộn giữa quan tâm, kiên nhẫn và quyết đoán. Cậu muốn Linh hiểu rằng cô không hề đơn độc. Trong không gian quán cà phê ấm áp, mùi hương cà phê và bánh ngọt quen thuộc bỗng trở nên an ủi hơn bao giờ hết. Linh cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Long, và cả sự chân thành trong ánh mắt cậu. Cô cảm thấy một khối đá nặng nề trong lòng mình dần được gỡ bỏ.

Cô bắt đầu kể, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào. “Em... em cứ bị mắc ở phần hình học không gian, rồi cả phần tích phân nữa. Mấy cái bài tập vận dụng cao, em đọc đề thì hiểu, nhưng bắt tay vào làm là lại thấy mình lạc lối. Cứ nghĩ ra một hướng, rồi lại thấy sai, rồi lại bắt đầu lại từ đầu.” Cô thở dài, một tiếng thở dài đầy bất lực.

Long lắng nghe chăm chú, không cắt ngang lời cô. Cậu khẽ gật đầu, hiểu rằng đây không chỉ là vấn đề kiến thức, mà còn là vấn đề tâm lý. “Đó là chuyện bình thường mà Linh. Ai cũng có những lúc như vậy. Toán học không phải là một môn dễ dàng, đặc biệt là ở cấp độ này. Quan trọng là cậu không được từ bỏ. Cậu có cuốn sổ tay ‘Ước mơ tuổi 17’ của mình không? Cậu đã viết những mục tiêu của mình vào đó mà, đúng không?” Cậu nhắc đến cuốn sổ tay mà Linh vẫn luôn mang theo bên mình, một biểu tượng cho những khát vọng và hoài bão của tuổi trẻ.

Linh khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn còn ướt. “Có... em vẫn giữ nó.”

“Vậy thì tốt. Hãy nhớ lý do vì sao cậu bắt đầu. Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ giúp cậu. Chúng ta sẽ cùng nhau ôn lại từ đầu, từng phần một. Anh sẽ chỉ cho cậu cách tiếp cận vấn đề, cách tư duy logic, chứ không chỉ là giải bài tập đơn thuần. Toán học cũng là một câu chuyện logic thôi, chỉ cần cậu hiểu được ‘cốt truyện’ của nó, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nhiều.” Long nói, giọng cậu đầy thuyết phục và tự tin. Cậu khẽ vuốt mái tóc dài đen óng ả của Linh, mang theo một cử chỉ dịu dàng mà chỉ cậu dành cho cô.

Linh nhìn Long, trong ánh mắt cậu, cô thấy sự kiên định, sự tin tưởng tuyệt đối. Cô cảm nhận được một luồng sức mạnh mới đang chảy trong huyết quản. Nỗi sợ hãi thất bại và không đạt được mục tiêu đại học vẫn còn đó, nhưng sự động viên của Long đã xoa dịu đi phần nào. Cô biết, Long cũng đang phải chịu áp lực, nhưng cậu vẫn luôn cố gắng làm chỗ dựa cho cô. Điều đó khiến cô cảm thấy vừa biết ơn, vừa có lỗi. Nhưng hơn hết, là một cảm giác ấm áp lan tỏa, một niềm tin rằng cô không hề đơn độc.

“Anh sẽ không làm em thất vọng đâu, Linh. Anh hứa.” Long nói thêm, như một lời thề.

Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng chứa đựng niềm hy vọng. “Cảm ơn anh, Long. Thật sự... cảm ơn anh rất nhiều.” Giọng cô vẫn còn run run, nhưng đã có một chút ánh sáng lóe lên trong đôi mắt cô. Cô biết, với Long ở bên, cô sẽ có thêm sức mạnh để vượt qua mọi thử thách. Tình yêu đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, xoa dịu những vết thương lòng, và mang theo hơi ấm của niềm tin.

***

Vài ngày sau đó, Thư viện Thành phố trở thành “cứ điểm” học tập mới của Long và Linh. Tòa nhà thư viện lớn, dù có vẻ hơi cũ kỹ nhưng được bảo trì rất tốt, với những kệ sách cao ngất, những chiếc bàn đọc sách rộng rãi và khu vực máy tính công cộng, luôn là nơi lý tưởng cho những người tìm kiếm sự yên tĩnh và tri thức. Mùi giấy cũ, gỗ và bụi sách đặc trưng của thư viện luôn hiện hữu, thỉnh thoảng xen lẫn mùi nước tẩy rửa, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, yên tĩnh, nhưng cũng tràn đầy năng lượng tri thức. Tiếng lật sách, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng, tiếng chân đi lại khẽ khàng và tiếng nhân viên sắp xếp sách tạo nên một bản giao hưởng dịu nhẹ, không làm xao nhãng sự tập trung.

Long và Linh ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn gỗ lớn, chồng sách Toán học dày đặc nằm giữa hai người. Long đã bắt đầu những buổi “gia sư đặc biệt” cho Linh. Cậu không chỉ đơn thuần giảng bài, mà còn giúp cô hệ thống lại kiến thức, từ những khái niệm cơ bản nhất đến những công thức phức tạp. Cậu chỉ ra những lỗi sai tư duy mà Linh thường mắc phải, và quan trọng hơn, cậu khuyến khích cô tự tìm lời giải, tự mình khám phá ra bản chất của vấn đề. Cây bút chì khắc tên của Long được cậu đặt nhẹ nhàng trên cuốn sổ của Linh, như một lời nhắc nhở về sự đồng hành không ngừng.

“Chỗ này, cậu đừng cố nhớ công thức rập khuôn. Hãy thử hiểu bản chất của nó, tại sao lại suy ra như vậy. Toán học cũng là một câu chuyện logic thôi. Nếu cậu hiểu được cái ‘lý’ của nó, thì mọi bài toán đều có lời giải.” Long nói, giọng trầm ấm, đôi mắt hổ phách kiên định nhìn vào cuốn sách. Cậu không vội vàng, mà rất kiên nhẫn, giải thích từng chút một.

Ban đầu, Linh vẫn còn lúng túng. Cô vẫn thường xuyên gạch xóa, ánh mắt vẫn còn một chút hoang mang khi đối mặt với những bài toán vận dụng cao. Cô cảm thấy mình như một đứa trẻ đang học đánh vần lại từ đầu. Nhưng Long không hề nản lòng. Cậu luôn ở bên cạnh, động viên, gợi ý, và đôi khi chỉ đơn giản là im lặng để Linh tự mình suy nghĩ. Cậu quan sát cách Linh giải bài, sửa những lỗi sai nhỏ nhất, và đưa ra những lời khuyên hữu ích.

“Thử nhìn vào đồ thị này xem. Cậu thấy gì? Sự thay đổi của hàm số ở đây có ý nghĩa gì?” Long hỏi, chỉ vào một đường cong phức tạp trên trang sách. “Đừng chỉ nhìn vào công thức, hãy hình dung nó trong không gian. Toán học đôi khi cũng cần sự tưởng tượng nữa đấy.”

Linh chăm chú lắng nghe. Cô bắt đầu vẽ vời vào nháp, cố gắng hình dung những gì Long nói. Dần dần, một tia sáng lóe lên trong đầu cô. Từ những phép tính cơ bản đến những bài toán hình học không gian phức tạp, Linh bắt đầu cảm thấy mình ít “bơi” hơn trong “biển số”. Cô tập trung cao độ, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ quyết tâm. Cô ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay của mình, những dòng chữ nắn nót, gọn gàng, khác hẳn với mớ nháp lộn xộn trước đây.

Một buổi chiều nọ, sau khi vật lộn với một bài tích phân vận dụng cao trong gần một tiếng đồng hồ, Linh bỗng reo lên khe khẽ, đủ để không làm phiền những người xung quanh. Cô nhìn vào kết quả, rồi nhìn lên Long, đôi mắt rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long.

“Ôi! Em hiểu rồi! Đúng là cách anh giải thích dễ hiểu hơn thầy cô nhiều! Em đã tìm ra được lời giải rồi!” Giọng cô tràn đầy phấn khích, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây rạng rỡ hẳn lên. Cô tự hào đưa cuốn sổ nháp cho Long xem, như một đứa trẻ khoe chiến tích.

Long mỉm cười nhẹ, ánh mắt ấm áp. Cậu khẽ xoa đầu cô. “Thấy chưa? Anh đã nói rồi mà. Chỉ cần cậu đừng bỏ cuộc. Cứ kiên trì từng chút một, rồi sẽ thấy kết quả thôi. Anh tin ở cậu.” Lời nói của cậu không chỉ là sự động viên, mà còn là một lời khẳng định niềm tin tuyệt đối vào khả năng của cô. Cậu cảm thấy một niềm vui thầm lặng khi nhìn thấy Linh tìm lại được sự tự tin của mình.

Linh cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng. Mùi giấy cũ và gỗ từ thư viện, cùng với ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều, bỗng trở nên thật dễ chịu. Cô nhìn lại cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình, những dòng chữ về mục tiêu đại học Sư phạm Hà Nội bỗng trở nên rõ ràng và gần gũi hơn bao giờ hết. Sự hỗ trợ của Long không chỉ giúp cô cải thiện kiến thức, mà còn bồi đắp thêm niềm tin vào chính mình, vào con đường mà cô đã chọn.

Việc Long và Linh cùng nhau vượt qua khó khăn trong môn Toán học này sẽ là tiền đề cho họ đối mặt với những thách thức lớn hơn trong các kỳ thi sắp tới, đặc biệt là kỳ thi Tốt nghiệp THPT. Sự hỗ trợ và thấu hiểu lẫn nhau trong giai đoạn này củng cố thêm niềm tin vào mối quan hệ của họ, cho thấy họ có thể vượt qua mọi rào cản, kể cả việc học xa nhau trong tương lai. Và phương pháp học tập hiệu quả mà Long giúp Linh tìm ra có thể sẽ được áp dụng cho các môn học khác, hoặc thậm chí là cho các bạn trong nhóm, tạo nên hiệu ứng tích cực lan tỏa.

Long và Linh tiếp tục những buổi học nhóm, những giờ phút miệt mài bên nhau. Cảm giác bàn tay Long nắm chặt tay Linh trấn an, cảm giác nhẹ nhõm khi Linh hiểu bài, hay nụ cười rạng rỡ của cô khi giải được bài toán khó, tất cả đều là những mảnh ghép quý giá, tạo nên bức tranh tình yêu rực rỡ của tuổi thanh xuân. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, vẫn chứng kiến họ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau vượt qua những con sóng lớn của cuộc đời. Dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho phần tiếp theo, một chương mới đầy hứa hẹn của cuộc đời họ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ