Ánh nắng ban mai rực rỡ, vàng óng như mật ong, xuyên qua tán lá bàng cổ thụ trước cửa sổ phòng học lớp 12A1, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà gỗ. Tiếng chim hót líu lo từ vườn trường vọng vào, hòa cùng tiếng ve kêu râm ran như một khúc nhạc giao hưởng mùa hè bất tận, tưởng chừng như đang vỗ về, an ủi những tâm hồn tuổi trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa quan trọng nhất của cuộc đời học sinh. Sáng nay, Lê Ngọc Linh bước vào lớp với một tâm trạng hoàn toàn khác so với những ngày trước đó. Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, đôi mắt to tròn long lanh không còn vẻ mệt mỏi, lo âu mà thay vào đó là sự tự tin và quyết tâm. Lời động viên ấm áp của mẹ và lời hẹn ước thiêng liêng với Trần Hoàng Long tối qua đã tiếp thêm cho cô một nguồn năng lượng vô tận, xua tan đi những đám mây u ám trong lòng. Cô tin rằng, dù khó khăn đến mấy, cô và Long sẽ cùng nhau vượt qua.
Thế nhưng, sự bình yên và lạc quan ấy nhanh chóng tan biến khi cô Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm, bước vào lớp với vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy. Cô Lan Anh là một giáo viên trẻ trung, năng động, mái tóc cắt ngắn cá tính và thường mặc áo dài truyền thống, nhưng hôm nay, ánh mắt cô đầy vẻ lo lắng, nghiêm túc. Cô Lan Anh đặt chồng đề thi dày cộp lên bàn giáo viên, tiếng giấy sột soạt trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của lớp học. Mùi phấn bảng, giấy sách mới hòa lẫn vào không khí căng thẳng, khiến từng hơi thở của học sinh cũng trở nên nặng nề.
“Chào các em,” giọng cô Lan Anh trầm xuống, không còn sự tươi tắn thường ngày. “Cô biết giai đoạn này các em đều rất mệt mỏi và áp lực. Nhưng đây là thời điểm quyết định. Để các em có thể đánh giá đúng năng lực của mình, cũng như giúp chúng ta tìm ra những lỗ hổng kiến thức cần bù đắp, nhà trường đã quyết định tổ chức một chuỗi các kỳ thi thử liên tục trong vài tuần tới.”
Cả lớp như nín thở. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, nhưng nhanh chóng bị ánh mắt của cô Lan Anh dập tắt. Cô tiếp tục, giọng nói rõ ràng, dứt khoát: “Các em phải coi đây như kỳ thi thật sự, từ tâm lý đến cách làm bài. Kết quả sẽ được công bố nhanh chóng để các em có thể điều chỉnh kế hoạch ôn tập kịp thời. Và hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu với môn Toán.”
Ngay lập tức, một tiếng thở dài nặng nề vang lên khắp lớp. Trần Hoàng Long, ngồi ở bàn đầu, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu ánh lên vẻ tập trung cao độ, xen lẫn một chút lo lắng. Cậu biết, đây là giai đoạn nước rút, không ai có thể lơ là. Bên cạnh cậu, Lê Ngọc Linh khẽ nắm chặt cây bút trong tay. Sự tự tin ban sáng bỗng chốc lung lay trước thông báo đột ngột này.
“Căng quá, đề năm nay khó hơn mọi năm đấy,” Nguyễn Trọng Tùng, ngồi ở bàn phía sau, thì thầm với bạn bên cạnh, giọng nói nhanh, dứt khoát, nhưng cũng không giấu được sự căng thẳng. Cậu ta vốn nổi tiếng là học sinh khá giỏi, nhưng áp lực thi cử cuối cấp dường như cũng đang đè nặng lên bờ vai cậu.
Cô Lan Anh bắt đầu phát đề. Từng tờ giấy thi được đặt xuống bàn, mang theo mùi mực in mới, nặng trĩu như gánh nặng vô hình. Tiếng bút sột soạt, tiếng thở dài, và ánh mắt lo lắng của các học sinh. Long nhận đề, lướt nhanh qua một lượt. Một số câu hỏi khá phức tạp, đòi hỏi sự tư duy sắc bén và thời gian. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho đầu óc mình tỉnh táo nhất có thể.
Linh nhận đề, đôi mắt to tròn của cô lướt qua từng dòng chữ, từng biểu thức toán học. Cô cảm thấy một cảm giác quen thuộc ùa về, cái cảm giác “học trước quên sau” mà cô thường than thở với Long. Một số phần kiến thức cô đã ôn rất kỹ, nhưng khi đối mặt với những dạng bài biến hóa, phức tạp trong đề thi thử, cô lại cảm thấy lúng túng. “Phần này mình chưa ôn kỹ lắm…” cô khẽ thở dài, tự nhủ. Bàn tay cô siết chặt cây bút, những ngón tay trắng bệch. Dù cô đã chuẩn bị kỹ, nhưng áp lực vẫn là một cơn sóng thần sẵn sàng nhấn chìm cô bất cứ lúc nào. Cô cố gắng tập trung, đôi lúc cau mày suy nghĩ, đôi lúc lại liếc sang Long, như tìm kiếm một sự an ủi vô hình. Cậu ấy vẫn đang chăm chú làm bài, khuôn mặt góc cạnh biểu lộ sự tập trung cao độ, sống mũi cao khẽ nhíu lại. Cô tự nhủ phải cố gắng, không thể để cậu ấy thất vọng, không thể để chính mình thất vọng. Đây là lời hẹn ước của cô và Long, không chỉ là thi đỗ đại học, mà còn là minh chứng cho tình yêu và sự trưởng thành của họ.
Phan Việt Hùng, dù đã bình phục và quay lại trường, vẫn còn vẻ xanh xao. Cậu ấy cố gắng tập trung, nhưng đôi khi ánh mắt lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng vẫn đang nhảy múa trên tán lá cây. Áp lực thi cử này dường như còn nặng nề hơn cả những vấn đề cá nhân mà cậu ấy đã trải qua. Hoàng Thảo Mai, với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, cẩn thận đọc từng câu hỏi, ghi chép nháp một cách tỉ mỉ. Còn Vũ Thanh Lan, cô nàng năng động, khỏe khoắn, cũng đang vò đầu bứt tai với một bài hình học không gian khó nhằn.
Không khí trong phòng học càng lúc càng nặng nề. Ngoài tiếng bút sột soạt trên giấy, chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường, đếm ngược từng phút, từng giây quý giá. Mùi phấn bảng và mực in mới giờ đây dường như trộn lẫn với mùi mồ hôi và sự lo lắng của gần bốn mươi con người. Ánh nắng Hạ Long vẫn rực rỡ bên ngoài, nhưng trong căn phòng này, chỉ có sự căng thẳng và những ánh mắt đầy hoang mang. Từng học sinh đều đang chiến đấu một cuộc chiến riêng của mình, chống lại thời gian, chống lại những lỗ hổng kiến thức, và chống lại chính nỗi sợ hãi thất bại đang len lỏi trong tâm trí.
***
Chiều muộn hôm đó, khi ánh nắng đã dịu bớt, nhuộm vàng con đường đến thư viện thành phố, Long và Linh đã có mặt tại góc quen thuộc của mình. Thư viện thành phố, một tòa nhà lớn với kiến trúc hơi cũ nhưng được bảo trì tốt, luôn là nơi yên bình nhất để họ tìm kiếm tri thức. Nội thất gỗ trầm ấm, những kệ sách cao vút chất đầy tri thức, và bàn đọc sách rộng rãi tạo nên một không gian trang nghiêm, trầm mặc. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính công cộng, và tiếng chân đi lại khẽ khàng của những nhân viên thư viện là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Mùi giấy cũ, gỗ sờn, và đôi khi là mùi nước tẩy rửa thoang thoảng tạo nên một không gian đặc trưng, nơi tri thức ngự trị.
Linh ngồi đối diện Long, khuôn mặt cô vẫn còn vương nét mệt mỏi và thất vọng từ bài kiểm tra thử môn Toán buổi sáng. Cô đặt cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình lên bàn, đôi tay miết nhẹ lên bìa sổ, như tìm kiếm một sự an ủi. Long nhìn Linh, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Cậu biết Linh đang cảm thấy thế nào. Bản thân cậu cũng cảm nhận được áp lực, nhưng cậu phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho cô.
“Long ơi, chỗ này mình vẫn chưa hiểu rõ lắm. Cảm giác như học trước quên sau ấy,” Linh khẽ nói, giọng cô nhỏ nhẹ, chứa đựng sự bất lực. Cô chỉ vào một dạng bài tập tổ hợp mà cô đã làm sai trong bài kiểm tra thử. “Mình đã ôn phần này rồi, nhưng khi vào đề lại cứ bị loạn.”
Long nhẹ nhàng cầm lấy cuốn sách giáo khoa, lật đến trang kiến thức liên quan. “Không sao, cứ từ từ. Chúng ta sẽ làm lại những phần này. Cậu đừng lo lắng quá,” giọng cậu trầm ấm, chậm rãi, mang đến cho Linh một cảm giác an toàn. “Quan trọng là chúng ta tìm ra được những lỗ hổng này trước khi kỳ thi thật diễn ra.” Cậu dùng cây bút chì khắc tên của mình, đầu nhọn sắc bén, gạch chân những công thức, những quy tắc cần nhớ. Cây bút chì ấy đã đồng hành cùng cậu qua bao kỳ thi, bao buổi ôn tập, và giờ đây, nó cũng đang cùng Linh chinh phục những thử thách.
Long bắt đầu giảng giải, từng bước một, kiên nhẫn và tỉ mỉ. Cậu dùng những ví dụ dễ hiểu, liên hệ với những tình huống thực tế để Linh có thể hình dung rõ hơn. Cậu ấy không chỉ giải thích cách làm, mà còn đi sâu vào bản chất của vấn đề, giúp Linh hiểu được tại sao lại áp dụng công thức này mà không phải công thức khác.
Linh lắng nghe Long, đôi mắt to tròn của cô dần sáng lên. Cô ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17", từng nét chữ đều đặn, tỉ mỉ. Đôi khi, cô vẫn nhíu mày, tỏ vẻ băn khoăn, và Long lại kiên nhẫn dừng lại, giải thích lại cho đến khi cô hoàn toàn hiểu rõ. Long biết, Linh là một cô gái thông minh, nhưng đôi khi cô lại quá áp lực và mất tự tin vào bản thân. Nhiệm vụ của cậu không chỉ là truyền đạt kiến thức, mà còn là tiếp thêm niềm tin cho cô.
“Phải chắc chắn từng phần một. Lỗ hổng nhỏ cũng có thể khiến chúng ta mất điểm quan trọng,” Long nhấn mạnh, ngón tay cậu khẽ gõ nhẹ vào trang sách. Cậu nhìn Linh, ánh mắt nghiêm túc. “Kỳ thi này không chỉ là kiến thức, mà còn là sự cẩn thận và chiến lược.”
Linh gật đầu, khuôn mặt cô đã bớt căng thẳng hơn. Cô cảm thấy may mắn khi có Long bên cạnh. Không chỉ là người yêu, cậu ấy còn là một người thầy, một người bạn đồng hành tuyệt vời. Mỗi khi Long giảng bài, giọng cậu ấy trầm ấm, rõ ràng, khiến cô cảm thấy mọi thứ trở nên dễ hiểu hơn rất nhiều. Cậu ấy không bao giờ tỏ ra khó chịu hay thiếu kiên nhẫn, dù cô có hỏi đi hỏi lại bao nhiêu lần. Điều đó khiến cô cảm thấy được trân trọng và an toàn.
“Cảm ơn cậu, Long,” Linh khẽ nói, nở một nụ cười nhẹ. Cô chạm nhẹ vào bàn tay Long đang đặt trên trang sách. Cảm giác ấm áp từ bàn tay cậu truyền sang, như một luồng điện xua đi mọi mệt mỏi. “Nếu không có cậu, chắc mình đã bỏ cuộc từ lâu rồi.”
Long mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng tỏa nắng. “Chúng ta đã hứa rồi mà, sẽ cùng nhau vượt qua. Cậu mạnh mẽ hơn cậu nghĩ nhiều, Linh ạ.” Cậu khẽ vuốt mái tóc dài đen óng ả của cô, một hành động quen thuộc đầy dịu dàng. Long biết, đây không chỉ là cuộc chiến với kiến thức, mà còn là cuộc chiến với nỗi sợ hãi và áp lực tâm lý. Cậu phải là chỗ dựa vững chắc cho Linh, giúp cô lấy lại niềm tin vào bản thân.
Mùi giấy cũ và bụi sách trong thư viện dường như không còn khô khan nữa, mà trở nên thân thuộc, ấm áp. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn bàn rọi xuống, làm nổi bật khuôn mặt chăm chú của cả hai. Bên ngoài, trời đã sẩm tối, nhưng trong góc nhỏ của thư viện, Long và Linh vẫn miệt mài, cùng nhau lấp đầy những lỗ hổng kiến thức, cùng nhau xây đắp niềm tin và hy vọng cho tương lai. Mỗi công thức được giải thích, mỗi bài tập được hoàn thành là một viên gạch xây nên ước mơ đại học của họ, và cũng là một minh chứng cho tình yêu bền chặt của tuổi thanh xuân, dưới ánh nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời.
***
Khi những ánh đèn vàng dịu của Quán Cafe Sắc Màu bắt đầu thắp sáng, hắt lên những bức tường màu pastel nhẹ nhàng, nhóm bạn thân thiết của Long và Linh đã tụ tập tại một góc quen thuộc. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi qua từng khe cửa, cùng mùi cà phê đậm đà và bánh ngọt mới ra lò, tất cả đều tạo nên một không gian ấm áp, thư thái đến lạ. Tuy nhiên, không khí trong nhóm bạn hôm nay lại trầm lắng hơn thường lệ. Kết quả bài kiểm tra thử môn Toán buổi sáng đã được công bố, và nó không mấy khả quan với hầu hết mọi người.
Linh ngồi nép vào ghế sofa êm ái, khuôn mặt xinh đẹp thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ buồn bã, đôi mắt to tròn long lanh hơi cụp xuống. Cô cúi đầu, tay miết nhẹ vào bìa cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình, như một thói quen khi cô cảm thấy lo lắng hay thất vọng. Long ngồi cạnh cô, bờ vai rộng của cậu khẽ chạm vào vai cô, như một điểm tựa vững chắc. Cậu nhìn Linh, ánh mắt đầy lo lắng. Cậu cũng cảm thấy áp lực, nhưng cậu phải cố gắng giữ bình tĩnh, làm chỗ dựa cho cô và cả nhóm.
Hoàng Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn và mái tóc dài tết gọn gàng, đặt cặp kính cận xuống bàn, thở dài thườn thượt. “Môn Hóa mình làm không tốt chút nào. Cảm giác như mình không thể nào theo kịp được,” Linh khẽ thốt lên, giọng cô nhỏ nhẹ, đầy bất lực. Nỗi sợ thất bại lại một lần nữa len lỏi vào tâm trí cô, khiến cô cảm thấy mình đang mất dần tự tin.
Mai nhìn Linh, vẻ mặt nghiêm túc thường ngày giờ đây cũng có chút uể oải. “Tớ cũng có mấy câu bị sai ngớ ngẩn. Áp lực quá khiến mình không tập trung được. Đặc biệt là phần hữu cơ, cứ bị lộn xộn các phản ứng.” Cô miêu tả, trong giọng nói có chút tự trách. Mai vốn là học sinh giỏi, những sai sót như vậy khiến cô cảm thấy thất vọng về bản thân.
Phan Việt Hùng, cố gắng phá vỡ bầu không khí nặng nề, lên tiếng, giọng nói lanh lảnh thường ngày giờ đây cũng có chút gượng gạo. “Thôi nào, thôi nào! Đây chỉ là thi thử thôi mà. Cứ coi như chúng ta tìm ra chỗ yếu để khắc phục thôi! Chứ cứ ủ rũ thế này thì lấy đâu ra năng lượng mà chiến đấu tiếp chứ!” Cậu ấy cố gắng pha trò, kể một câu chuyện cười nhạt nhẽo về một lần cậu ấy suýt đốt phòng thí nghiệm hóa học vì nhầm lẫn hóa chất, nhưng tiếng cười đáp lại chỉ là vài tiếng khẽ khàng, không đủ để xua tan đi sự u ám.
Vũ Thanh Lan, cô nàng năng động với mái tóc ngắn ngang vai, nhìn Hùng, rồi lại nhìn Linh và Mai. Cô gật đầu đồng tình với Hùng, dù vẻ mặt cũng không mấy tươi tắn. “Đúng vậy, còn thời gian mà. Quan trọng là chúng ta biết mình đang ở đâu, và cần phải làm gì tiếp theo. Ít ra chúng ta còn có cơ hội để sửa sai, hơn là đến lúc thi thật mới nhận ra.” Giọng cô rõ ràng, dứt khoát, mang theo một chút năng lượng tích cực mà cả nhóm đang rất cần.
Long khẽ siết nhẹ tay Linh, rồi đặt bàn tay ấm áp của mình lên vai cô, nhẹ nhàng vỗ về. Cậu nhìn khắp lượt cả nhóm, ánh mắt đầy quyết tâm. “Đừng quá bi quan. Kết quả này giúp chúng ta nhìn rõ hơn những gì mình cần cải thiện. Đó là một điều tốt, đúng không? Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng. Môn Toán, Hóa, Lý hay bất cứ môn nào có lỗ hổng, chúng ta sẽ cùng nhau lấp đầy nó.” Giọng cậu trầm ấm, rõ ràng, như một lời cam kết. Cậu biết, đây là lúc cả nhóm cần một người dẫn dắt, một người tin tưởng vào khả năng của họ.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô chạm vào ánh mắt của Long. Trong ánh mắt cậu, cô thấy sự kiên định, sự tin tưởng tuyệt đối. Cô cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang chảy trong huyết quản. Nỗi sợ hãi thất bại và không đạt được mục tiêu đại học vẫn còn đó, nhưng sự động viên của Long và nhóm bạn đã xoa dịu đi phần nào. Cô biết, Long cũng đang phải chịu áp lực, nhưng cậu vẫn luôn cố gắng làm chỗ dựa cho cô. Điều đó khiến cô cảm thấy vừa biết ơn, vừa có lỗi.
Mai cũng gật đầu. “Đúng là có lỗ hổng thật. Mình nghĩ chúng ta nên ngồi lại, thống kê xem mỗi người yếu phần nào, rồi cùng nhau tìm cách khắc phục. Long với Linh thì giỏi Toán, Lý. Hùng thì có thể giúp phần Văn. Lan thì rất khá tiếng Anh.”
Lan gật đầu lia lịa. “Được đó! Tớ sẵn sàng!”
Hùng cũng hăng hái hơn. “Văn thì để tớ lo! Đảm bảo các cậu sẽ có những bài văn mượt mà như tơ lụa!”
Long mỉm cười nhẹ. “Vậy thì tốt. Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Lời hẹn ước của chúng ta không chỉ là cho riêng hai đứa, mà còn là cho cả nhóm mình. Chúng ta sẽ cùng nhau bước vào cánh cổng đại học, cùng nhau viết tiếp câu chuyện của tuổi thanh xuân rực rỡ này.” Cậu nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng. “Dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho phần tiếp theo.”
Linh cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Long đang đặt trên vai mình. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, xua đi những u ám còn sót lại. Mặc dù có những lo lắng, việc nhóm bạn vẫn tụ tập và động viên nhau khẳng định tinh thần đoàn kết sẽ là sức mạnh giúp họ vượt qua giai đoạn khó khăn nhất. Những lỗ hổng kiến thức được hé lộ trong kỳ thi thử sẽ đòi hỏi Long và Linh phải nỗ lực hơn nữa, và có thể dẫn đến những quyết định quan trọng về chiến lược ôn thi hoặc thậm chí là nguyện vọng. Tâm trạng hoang mang và mất tự tin của Linh sau kỳ thi thử cho thấy cô sẽ cần sự động viên và hỗ trợ rất lớn từ Long và nhóm bạn trong giai đoạn sắp tới.
Quán cà phê vẫn vang vọng tiếng nhạc acoustic du dương, mùi cà phê và bánh ngọt vẫn lan tỏa, nhưng giờ đây, không khí trong nhóm bạn đã trở nên ấm áp và tràn đầy hy vọng hơn. Họ biết, chặng đường phía trước sẽ còn nhiều bão tố, nhiều thử thách, nhưng họ không đơn độc. Họ có nhau, có tình bạn, và có một lời hẹn ước thiêng liêng. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ chứng kiến họ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau vượt qua mọi sóng gió để viết nên một chương mới rực rỡ của tuổi thanh xuân.