Rực rỡ thanh xuân
Chương 413

Ánh Sáng Cuối Con Đường: Lời Hẹn Ước Đêm Trước Kỳ Thi

3740 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét áp lực tột độ và sự lo lắng của Long và Linh trước kỳ thi Tốt nghiệp THPT, nhưng đồng thời làm nổi bật sự kiên định và tin tưởng vào nhau.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Long và Linh, cho thấy họ là chỗ dựa tinh thần không thể thiếu của nhau trong giai đoạn quyết định này.,Tạo ra một khoảnh khắc lãng mạn, cảm động, nơi họ chia sẻ ước mơ, nỗi sợ hãi và cùng nhau đưa ra lời hứa về tương lai, bất chấp những điều không chắc chắn.,Duy trì nhịp độ 'climax' của arc bằng cách tăng cường cảm giác hồi hộp và mong chờ về kỳ thi sắp tới (Ch.415).,Gieo mầm hy vọng và khẳng định sức mạnh của tình yêu tuổi trẻ trước ngưỡng cửa cuộc đời, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn về lựa chọn đại học.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Lê Thanh Hương
Mood: Tense, romantic, emotional, hopeful, reflective
Kết chương: [object Object]

Buổi tối Hạ Long dịu mát, mang theo chút hơi ẩm mặn mà từ biển cả luồn lách qua từng con hẻm nhỏ của khu tập thể cũ kỹ. Tiếng xe máy vút qua từ con đường lớn thỉnh thoảng vọng vào, hòa cùng tiếng trẻ con cười nói râm ran đâu đó dưới sân chung, và mùi thức ăn từ các căn hộ lân cận thoang thoảng bay lên, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống bình dị. Trong căn phòng nhỏ của mình, Ngọc Linh ngồi trước bàn học, ánh đèn vàng hắt xuống trang sách giáo khoa dày cộp, nhưng dường như tâm trí cô lại đang lướt theo những đám mây lơ lửng ngoài khung cửa sổ.

Mái tóc dài đen óng ả của cô buông xõa tự nhiên, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ lo âu, hàng mi cong vút khẽ cụp xuống khi cô thở dài. Trên mặt bàn, cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" nằm mở hờ, những dòng chữ nắn nót ghi lại bao khát vọng và mục tiêu. Cô khẽ vuốt nhẹ bìa sổ, một cảm giác nặng trĩu đè lên lồng ngực. Chỉ còn chưa đầy hai mươi bốn tiếng nữa là đến kỳ thi Tốt nghiệp THPT, kỳ thi quan trọng nhất của đời học sinh, cánh cửa quyết định tương lai đang chờ đợi phía trước. Sau bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu đêm thức khuya, bao nhiêu giọt mồ hôi, giờ đây cô cảm thấy như mình đang đứng trên một sợi chỉ mỏng manh, một bên là thành công rực rỡ, một bên là vực sâu của sự thất vọng.

“Linh ơi, con ăn chút trái cây đi con. Mẹ gọt sẵn rồi nè.”

Giọng nói ấm áp của mẹ Lê Thanh Hương vang lên, kéo Ngọc Linh về với thực tại. Mẹ cô bước vào phòng, trên tay là một đĩa trái cây tươi rói, tỏa hương thơm dịu. Gương mặt mẹ hiền từ, thanh tú, luôn nở nụ cười ấm áp, giờ đây cũng ẩn chứa một chút lo lắng nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh để động viên con gái. Mẹ đặt đĩa trái cây xuống bàn, ngồi xuống chiếc ghế cạnh Linh, tay xoa nhẹ lên mái tóc cô.

“Con đừng căng thẳng quá, cứ ăn một miếng cho có sức. Học hành cả ngày rồi.”

Ngọc Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô rưng rưng. “Mẹ ơi, con lo quá… Lỡ con không làm được thì sao?” Giọng cô nhỏ nhẹ, nghẹn ngào, như một đứa trẻ đang tìm kiếm sự an ủi từ người mẹ. “Con sợ mình không đạt được nguyện vọng, sợ không thể vào được trường mà con mơ ước. Cả năm nay con đã cố gắng nhiều như vậy, nhưng càng gần đến ngày thi, con lại càng thấy mình chưa đủ, kiến thức cứ bay đi đâu hết ấy mẹ.” Cô nắm chặt tay mẹ, cảm giác lạnh toát.

Mẹ Linh nhẹ nhàng siết chặt tay con gái, ánh mắt tràn đầy yêu thương. “Nói gì vậy con gái? Con đã cố gắng hết sức mình rồi, mẹ biết mà. Không ai có thể đòi hỏi con phải hoàn hảo cả. Quan trọng là con đã không ngừng nỗ lực, không ngừng học hỏi. Mẹ tin con sẽ làm được. Cứ tự tin mà làm thôi, con gái của mẹ. Mẹ tin con.” Lời nói của mẹ như một dòng suối mát lành, xoa dịu phần nào nỗi lo lắng trong lòng Linh. Mẹ hiểu con gái mình đã đặt bao nhiêu kỳ vọng vào kỳ thi này, và nỗi sợ hãi thất bại lớn đến nhường nào. Khu nhà tập thể cũ kỹ này đã chứng kiến biết bao đêm cô bé thức khuya bên bàn học, ánh đèn luôn sáng cho đến tận khuya. Mùi sách vở cũ kỹ, mùi mực mới, mùi bột giặt trên chiếc áo đồng phục phơi trong phòng, tất cả hòa quyện thành một mùi hương đặc trưng của những năm tháng đèn sách.

Ngọc Linh gục đầu vào vai mẹ, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc, mùi hương của sự bình yên và an toàn. “Nhưng nếu con không đậu, Long sẽ nghĩ sao về con? Các bạn sẽ nghĩ sao? Con không muốn làm mọi người thất vọng.” Cô thì thầm, nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là thất bại cho bản thân, mà là làm những người yêu thương cô phải phiền lòng. Cô nhớ lại kỳ thi thử Toán, cảm giác bất lực và tự ti khi điểm số không như mong đợi. Long đã ở bên cô, kiên nhẫn giảng bài, khích lệ cô từng chút một. Cậu ấy không chỉ củng cố kiến thức cho cô mà còn củng cố cả niềm tin. Nhưng giờ đây, không có Long ngồi cạnh để nhắc nhở, để an ủi, cô lại cảm thấy mình trở nên mong manh đến lạ.

“Long sẽ luôn ở đó vì con, mẹ tin là vậy. Tình yêu của hai đứa đâu phải chỉ dựa vào điểm số, đúng không?” Mẹ Linh khẽ cười, vuốt nhẹ mái tóc cô. “Vả lại, con gái mẹ thông minh, xinh đẹp, hoạt bát như vậy, dù kết quả có thế nào đi chăng nữa, con vẫn sẽ tìm được con đường của mình thôi. Đừng tự tạo áp lực quá lớn cho bản thân. Con đã là niềm tự hào của mẹ rồi.”

Ngọc Linh ngẩng đầu lên, nhìn mẹ, một nụ cười yếu ớt nở trên môi. Cô biết mẹ luôn tin tưởng và yêu thương cô vô điều kiện. Cảm giác ấm cúng, quen thuộc trong căn hộ giản dị này, giữa không khí yên bình của một chiều tối sắp tàn, đã giúp cô tĩnh tâm hơn phần nào. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sáng cuối cùng của ngày đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngọn đèn đường bắt đầu le lói sáng, rồi từng nhà, từng nhà một, ánh điện cũng được thắp lên, như những đốm lửa nhỏ trong bóng tối. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, vẫn dịu dàng và thơ mộng như thế, bất kể những lo toan, bộn bề của những trái tim trẻ tuổi. Trong khoảnh khắc đó, Linh ước sao thời gian có thể ngừng lại, để cô không phải đối mặt với kỳ thi ngày mai, để cô có thể mãi được ở trong vòng tay ấm áp của mẹ và sự bình yên của căn nhà này. Tuy nhiên, cô biết, đó chỉ là một ước muốn viển vông. Ngày mai rồi sẽ đến, và cô phải đối mặt với nó.

“Con sẽ cố gắng hết sức, mẹ ạ.” Linh nói, giọng cô đã vững vàng hơn một chút. Cô cầm lấy một miếng táo mẹ gọt, cắn nhẹ, vị ngọt thanh mát xua đi phần nào vị đắng trong lòng. Cô lại nhìn về phía cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17", những dòng chữ về mục tiêu đại học, về những điều cô muốn làm, về tương lai rực rỡ mà cô hằng mơ ước. Đó không chỉ là ước mơ của riêng cô, mà còn là ước mơ của Long, của nhóm bạn, của gia đình. Cô không thể từ bỏ. Cô phải mạnh mẽ. Dù vẫn còn đó nỗi lo lắng, vẫn còn đó sự hồi hộp tột độ, nhưng lời động viên của mẹ, và hình ảnh Long luôn ở bên, đã tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô biết, dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng không hề đơn độc.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Hạ Long. Những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên những dãy núi đá vôi hùng vĩ, phản chiếu lấp lánh trên mặt biển xanh biếc, trước khi lặn hẳn vào lòng đại dương bao la. Trần Hoàng Long đứng dưới chân cầu vượt bộ hành, dáng người cao ráo, cân đối nổi bật giữa dòng người hối hả. Chiếc áo phông đơn giản màu xám càng làm tôn lên bờ vai rộng vững chãi của cậu. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu hướng lên căn hộ trên tầng ba của khu tập thể cũ, nơi ánh đèn vàng đã bắt đầu được thắp sáng. Cậu khẽ thở dài, trong lòng cũng không khỏi dâng lên những nỗi lo lắng. Kỳ thi Tốt nghiệp THPT không chỉ là áp lực với Linh, mà còn là với chính cậu, và cả hai đứa. Cậu biết cô ấy đang lo lắng đến nhường nào, bởi vì chính cậu cũng cảm nhận được sự căng thẳng ấy.

Tiếng chuông điện thoại reo nhẹ, Long nhanh chóng bắt máy. “Em xuống chưa, anh đợi ở dưới.” Giọng cậu trầm ấm, vang đều, mang theo chút sốt ruột.

“Em xuống ngay đây, Long.” Giọng Linh trong trẻo, có chút mệt mỏi nhưng cũng lộ rõ vẻ vui mừng khi nghe thấy giọng cậu.

Chỉ vài phút sau, Ngọc Linh xuất hiện ở hành lang tầng một. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, kết hợp với quần jean, mái tóc dài được buộc gọn gàng. Dù đã cố gắng che giấu, nhưng vẻ mệt mỏi và lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ lại ánh lên vẻ u buồn. Vừa nhìn thấy Long, cô liền nở một nụ cười gượng gạo.

Long bước tới, ánh mắt cậu lướt qua gương mặt cô, khẽ nhíu mày. Cậu vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu cô, một hành động quen thuộc đầy yêu thương. “Sao lại căng thẳng thế này? Anh bảo rồi, không cần phải lo lắng quá đâu.” Giọng cậu mềm mại, ấm áp hơn hẳn so với khi nói chuyện với người khác.

“Em không căng thẳng sao được chứ, Long?” Linh khẽ bĩu môi, rồi lại thở dài. “Chỉ còn một ngày nữa thôi, em sợ quá. Cứ nghĩ đến mấy môn tự nhiên là đầu óc em lại quay cuồng.”

Long nắm lấy tay Linh, nhẹ nhàng đan những ngón tay của mình vào tay cô. Bàn tay Linh lạnh toát, cho thấy nỗi lo lắng đang bao trùm cô. “Đi đâu đó một lát nhé? Anh thấy em cần hít thở không khí trong lành một chút. Cứ ở nhà đọc sách mãi sẽ càng áp lực thôi.” Cậu nhìn cô, ánh mắt kiên định, như muốn truyền cho cô thêm sức mạnh.

Ngọc Linh nhìn Long, thấy được sự quan tâm và lo lắng trong mắt cậu. Cô gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Cô biết Long luôn hiểu cô, và cậu ấy luôn biết cách giúp cô giải tỏa căng thẳng. Họ cùng nhau bước đi trên con phố đang lên đèn. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người qua lại hối hả, tất cả như hòa vào một bản nhạc đô thị quen thuộc. Long và Linh chọn leo lên Cầu vượt bộ hành, nơi có thể tránh xa sự ồn ào của mặt đất và ngắm nhìn toàn cảnh thành phố Hạ Long khi đêm về.

Khi họ lên đến đỉnh cầu, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi khói bụi xe cộ xen lẫn chút hương hoa sữa dịu nhẹ từ một công viên gần đó. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một màn đêm lấp lánh bởi hàng ngàn ánh đèn điện. Thành phố Hạ Long trải dài dưới chân họ, lung linh như một dải lụa thêu kim tuyến. Những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh sáng, những con đường uốn lượn như dải lụa, và xa xa là Vịnh Hạ Long huyền ảo trong đêm, với những con tàu du lịch nhỏ như những đốm sáng di động.

Ngọc Linh tựa vào lan can cầu, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. “Đẹp quá, Long nhỉ?” Cô thì thầm, giọng nói vẫn còn chút nghẹn ngào.

Long đứng cạnh cô, bờ vai rộng của cậu khẽ chạm vào vai cô, mang đến một cảm giác ấm áp và an toàn. “Đúng vậy. Đẹp thật.” Cậu nắm chặt tay Linh hơn, siết nhẹ như một lời động viên thầm lặng. “Em không cần phải gồng mình mạnh mẽ đâu, Linh. Anh ở đây mà.” Giọng cậu trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng trên cầu. Cậu hiểu rằng, đôi khi, điều cô cần không phải là những lời khuyên hay động viên sáo rỗng, mà chỉ đơn giản là một chỗ dựa, một sự hiện diện.

Ngọc Linh nghe những lời đó, sống mũi cô cay cay. Cô đã cố gắng mạnh mẽ suốt mấy ngày nay, cố gắng tỏ ra lạc quan để không làm mẹ và bạn bè lo lắng. Nhưng trước mặt Long, mọi vỏ bọc đều tan biến. Cô quay sang nhìn cậu, đôi mắt ướt đẫm. “Long này, em sợ quá. Sợ không đạt được như kỳ vọng, sợ… sợ chúng ta phải xa nhau.” Cô nghẹn ngào thốt lên, nỗi sợ hãi về việc phải đối mặt với những con đường riêng biệt sau này đã trở thành một gánh nặng vô hình đè nặng lên trái tim cô. “Sau kỳ thi thử Toán, em đã nghĩ mình không còn cơ hội nữa. Em sợ mình sẽ làm anh thất vọng, làm mẹ thất vọng. Em không muốn chúng ta phải xa nhau vì những lựa chọn đại học khác nhau.”

Long nhìn sâu vào đôi mắt cô, ánh mắt cậu kiên định và tràn đầy yêu thương. Cậu dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên má Linh. “Anh biết em lo lắng. Anh cũng vậy.” Giọng cậu trầm hơn, nhưng vẫn giữ được sự trấn an. “Nỗi lo lắng là điều bình thường, ai cũng có. Nhưng em có nhớ không, Long nói đúng đó! Dù có ‘lạc trôi’ về đâu, cứ gọi một tiếng là có mặt! Tớ sẽ là người đầu tiên ‘xách dép’ chạy đến ngay lập tức. Cố lên nào các bạn! Chúng ta đã cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện rồi, thì những thử thách sắp tới cũng chẳng là gì đâu!” Dù là lời Hùng nói ở buổi trước, nhưng Long muốn Linh nhớ lại tinh thần ấy. “Và anh hứa, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau, đúng không?” Cậu không nói “chúng ta sẽ không xa nhau”, mà là “chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau”, một lời hứa mang tính chất bền vững hơn, mạnh mẽ hơn, vượt qua cả khoảng cách địa lý.

Linh gật đầu lia lịa, tựa đầu vào vai Long, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc của cậu, mùi hương của sự bình yên và an toàn. Cô cảm nhận được nhịp đập trái tim cậu qua lớp áo, vững vàng và mạnh mẽ. “Đúng… Đúng rồi. Chúng ta sẽ luôn ở bên nhau.” Cô thì thầm, nỗi sợ hãi phần nào vơi đi, nhường chỗ cho một niềm tin ấm áp. Ánh đèn thành phố dưới chân họ lấp lánh như những vì sao dưới một bầu trời khác, còn bầu trời trên đầu họ, dù không trăng, nhưng những vì sao cũng bắt đầu hiện rõ, lấp lánh như đang chứng giám cho khoảnh khắc này. Gió đêm mơn man tóc cô, mang theo chút se lạnh nhưng lại làm tâm hồn cô tĩnh lặng. Đây chính là khoảng lặng quý giá mà cô cần, một liều thuốc tinh thần để cô có thể tiếp tục vững bước trên chặng đường sắp tới.

***

Đêm đã về khuya, không gian trên Cầu vượt bộ hành trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng xe cộ từ xa vọng lên một cách mơ hồ và tiếng gió nhẹ thoảng qua. Những ánh đèn thành phố Hạ Long vẫn rực rỡ, lung linh như một dải ngân hà dưới mặt đất, soi sáng cả một góc trời. Không có trăng, nhưng những vì sao trên cao lại càng thêm lấp lánh, tô điểm cho màn đêm huyền ảo.

Long và Linh vẫn đứng đó, dựa vào lan can cầu, tay trong tay. Họ đã không còn nói nhiều nữa, chỉ đơn giản là tận hưởng sự hiện diện của nhau, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay đang siết chặt, và ngắm nhìn cảnh đêm tuyệt đẹp. Tuy nhiên, trong không gian yên tĩnh và lãng mạn ấy, tâm trí họ lại đang dệt nên những ước mơ, những khát vọng về tương lai.

Long khẽ hắng giọng, phá tan sự im lặng. “Anh muốn học Bách Khoa, muốn tạo ra những thứ có ích cho cuộc sống.” Giọng cậu trầm ấm, chứa đựng sự quyết tâm. “Anh muốn trở thành một kỹ sư giỏi, có thể xây dựng những công trình lớn, góp phần làm cho đất nước mình phát triển hơn.” Cậu nhìn về phía xa xăm, nơi những tòa nhà cao tầng đang vươn mình lên trời, ánh mắt ánh lên sự khao khát. “Và anh muốn, khi đó, em sẽ luôn ở bên anh, cùng anh chứng kiến những thành quả đó.”

Ngọc Linh mỉm cười, cảm động trước những lời nói chân thành của Long. Cô biết cậu ấy luôn có những hoài bão lớn lao, và cô luôn tự hào về điều đó. “Em muốn trở thành cô giáo, Long à.” Cô bắt đầu nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nhiệt huyết. “Em muốn truyền cảm hứng cho những đứa trẻ, muốn giúp chúng khám phá thế giới, yêu thích việc học và trở thành những người có ích.” Cô nhìn Long, ánh mắt long lanh. “Và em muốn, dù ở đâu, anh vẫn sẽ là người đầu tiên em kể về những niềm vui, những khó khăn trong công việc của em. Anh sẽ là người lắng nghe em tâm sự mỗi khi em mệt mỏi, là người chia sẻ với em mỗi khi em có được một thành quả nhỏ nhoi.”

Long quay sang nhìn cô, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ dịu dàng vô hạn. Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, sau đó khẽ nâng bàn tay cô lên. Trên cổ tay Linh, chiếc vòng tay may mắn với hạt charm hình cánh buồm nhỏ nhắn vẫn lấp lánh dưới ánh đèn. Cậu nhẹ nhàng hôn lên hạt charm, như một lời thề nguyền thiêng liêng. “Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng.” Giọng cậu vang lên kiên định, đầy sức nặng. “Dù có phải đi đâu, xa đến mấy, anh hứa sẽ luôn tìm cách để ở bên em. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng tương lai, được chứ?” Lời hứa của Long không chỉ là lời nói suông, mà còn là sự cam kết cho một hành trình dài phía trước, một niềm tin mãnh liệt rằng tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách. Cậu biết con đường phía trước sẽ không dễ dàng, có thể sẽ có những lúc họ phải đối mặt với khoảng cách địa lý, với những áp lực từ cuộc sống và công việc. Nhưng cậu tin rằng, tình yêu của họ sẽ là sợi dây vô hình kết nối họ lại, giúp họ vượt qua tất cả.

Ngọc Linh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi mọi lo lắng, mọi sợ hãi còn vương vấn trong lòng. Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long lại nở trên môi cô. “Được! Em tin anh, Long. Và em cũng hứa, sẽ luôn kiên định với tình yêu của chúng ta.” Cô nói, giọng đầy cảm xúc. Cô biết, trong khoảnh khắc này, dưới bầu trời đầy sao của Hạ Long, họ không chỉ trao nhau những ước mơ cá nhân, mà còn trao nhau một lời hẹn ước cho tương lai, một lời thề về tình yêu vĩnh cửu.

Long nhẹ nhàng ôm Linh vào lòng. Cái ôm siết nhẹ nhưng đầy vững chãi, khiến cô cảm thấy mình được bao bọc, được che chở. Cô tựa đầu vào lồng ngực cậu, lắng nghe nhịp đập trái tim cậu, mạnh mẽ và đều đặn. Mùi hương nam tính quen thuộc của Long, pha lẫn chút mùi gió đêm và khói xe từ xa, trở nên vô cùng thân thuộc, vỗ về tâm hồn cô. Dưới ánh đèn lấp lánh của thành phố, giữa không gian yên tĩnh và lãng mạn, họ trao nhau một nụ hôn sâu. Nụ hôn không chỉ chứa đựng tình yêu nồng nàn của tuổi trẻ, mà còn là sự cam kết, là niềm tin vào một tương lai tươi sáng mà họ sẽ cùng nhau xây dựng. Đó là nụ hôn của hai trái tim đang rực cháy, cùng hướng về một đích đến, dù con đường có gập ghềnh đến đâu.

Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế dịu dàng vỗ về, bồi đắp thêm sức mạnh cho những trái tim trẻ tuổi. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, vẫn tiếp tục chứng kiến câu chuyện của họ. Đêm trước kỳ thi Tốt nghiệp THPT, giữa những áp lực và lo toan, họ đã tìm thấy nhau, tìm thấy sự bình yên và sức mạnh trong tình yêu. Lời hẹn ước dưới bầu trời đầy sao này sẽ là nền tảng vững chắc cho những thử thách lớn hơn sắp tới, đặc biệt là khi kết quả thi và quyết định chọn trường đại học được công bố. Dù kết quả có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hứa "sẽ luôn tìm cách để ở bên em" của Long đã gieo một niềm hy vọng lớn trong lòng Linh, giúp cô vững vàng hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối mặt với cánh cửa đại học và những ngã rẽ của cuộc đời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ