Rực rỡ thanh xuân
Chương 414

Chạm Ngõ Thử Thách: Giây Phút Sinh Tử Của Thanh Xuân

3289 từ
Mục tiêu: Khắc họa chân thực không khí căng thẳng, hồi hộp nhưng cũng đầy quyết tâm của ngày đầu tiên kỳ thi Tốt nghiệp THPT.,Làm nổi bật sự kiên định của Long và Linh cùng nhóm bạn khi đối mặt với thử thách lớn nhất của tuổi học trò.,Tiếp nối trực tiếp cảm xúc từ chương 413, thể hiện lời hẹn ước và niềm tin đã tiếp thêm sức mạnh cho các nhân vật.,Tạo tiền đề cho các chương tiếp theo về diễn biến của kỳ thi và những lo lắng về kết quả (Ch.415).,Thể hiện sự trưởng thành của nhân vật qua cách họ đối diện với áp lực và nỗi sợ hãi.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Trọng Tùng, Nguyễn Lan Anh, Lê Thanh Hương
Mood: Tense, hopeful, determined, emotional, slightly anxious
Kết chương: [object Object]

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên khẽ xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ của căn hộ tập thể. Ánh sáng dịu nhẹ nhảy múa trên bức tường đã ngả màu, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh như đang đánh thức cả không gian còn ngái ngủ. Trong căn hộ nhỏ, mùi xôi gấc thơm lừng đã lan tỏa khắp nơi, quyện lẫn với mùi trà hoa nhài thoang thoảng và một chút mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những khu tập thể đã trải qua bao mùa mưa nắng. Từ dưới sân, tiếng rao hàng của bà bán xôi, tiếng lạch cạch của xe đạp hòa lẫn với tiếng trẻ con cười đùa vọng lên, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sớm mai.

Ngọc Linh nằm trên giường, đôi mắt mở to nhìn trần nhà, lòng trĩu nặng một cảm giác vừa hồi hộp đến nghẹt thở, vừa pha chút lo lắng khôn nguôi. Hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ thi Tốt nghiệp THPT, cánh cửa định mệnh mà cả thanh xuân cô đã dồn sức để vượt qua. Dù đã được Long trấn an, được mẹ động viên, nhưng cái cảm giác "sinh tử" này vẫn cứ bủa vây, khiến cô khó lòng chợp mắt thêm dù chỉ một phút. Cô với tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, màn hình sáng lên hiển thị dòng tin nhắn từ Long từ tối qua: "Ngủ ngon nhé, Linh của anh. Sáng mai anh sẽ đến sớm." Chỉ một câu nói ngắn gọn thôi, nhưng cũng đủ để sưởi ấm trái tim cô, nhắc nhở cô về lời hẹn ước dưới bầu trời đêm Hạ Long, về niềm tin mà cậu đã trao cho cô.

Tiếng dép lẹt quẹt dưới sàn nhà, sau đó là tiếng gọi dịu dàng từ ngoài phòng khách: “Linh ơi, con dậy chưa? Bữa sáng mẹ chuẩn bị xong rồi này.”

Ngọc Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những lo âu đang cuộn trào trong lòng. Cô ngồi dậy, bước xuống giường. Cái lạnh se se của sàn nhà chạm vào bàn chân trần, khiến cô giật mình nhẹ. Cô bước ra phòng khách, nơi mẹ cô, Lê Thanh Hương, đang bày biện bữa sáng. Gương mặt mẹ hiền từ, vẫn thanh tú và dịu dàng như mọi khi, nhưng đôi mắt mẹ lại ánh lên sự lo lắng không giấu được. Mẹ Linh hôm nay chọn một chiếc áo dài màu xanh ngọc, trông thật tươi tắn và trẻ trung, như muốn truyền thêm năng lượng tích cực cho con gái. Bà mỉm cười với Linh, nụ cười ấm áp như ánh nắng ban mai.

“Chào buổi sáng, mẹ.” Linh nói, giọng còn hơi khàn. Cô ngồi vào bàn, nhìn đĩa xôi gấc màu đỏ tươi, tỏa hương thơm ngào ngạt. Xôi gấc là món mẹ cô thường làm vào những dịp đặc biệt, và hôm nay rõ ràng là một ngày vô cùng đặc biệt.

Mẹ Linh đặt một cốc sữa nóng xuống cạnh đĩa xôi, sau đó nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của cô. “Con gái mẹ lo quá à? Mẹ thấy con thức dậy sớm hơn mọi ngày đấy.” Giọng bà nhỏ nhẹ, đầy yêu thương.

Ngọc Linh khẽ gật đầu, ngón tay mân mê mép đĩa. “Vâng… Con lo quá, mẹ ơi. Cảm giác như cả tương lai của con đều phụ thuộc vào ngày hôm nay vậy.” Cô thở dài, nhìn ra khung cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng đang dần hiện rõ dưới ánh nắng. Nỗi sợ hãi thất bại cứ lởn vởn trong đầu, khiến cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường. Cô nhớ lại những đêm thức khuya học bài, những bài toán khó nhằn, những đoạn văn nghị luận dài lê thê. Mọi thứ cứ như một cuốn phim quay chậm trong tâm trí cô.

Mẹ Linh ngồi xuống đối diện, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của con gái. Bàn tay mẹ ấm áp và mềm mại, truyền cho cô một nguồn sức mạnh vô hình. “Không sao đâu con, con đã cố gắng hết sức rồi. Mẹ và bố đều chứng kiến con đã vất vả thế nào trong suốt những năm qua. Cứ tự tin mà làm bài thôi, kết quả thế nào cũng được, miễn là con không phải hối hận vì đã không cố gắng.” Ánh mắt mẹ nhìn cô đầy trìu mến, như muốn xua đi mọi gánh nặng. Bà luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của cô.

Lời nói của mẹ như một liều thuốc an thần, giúp Linh cảm thấy bớt căng thẳng hơn một chút. Cô mỉm cười yếu ớt. “Con biết… Nhưng con vẫn sợ. Sợ mình không làm được, sợ mình sẽ làm mẹ thất vọng.”

Mẹ Linh khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. “Làm sao mà thất vọng được chứ? Con gái mẹ luôn là niềm tự hào của mẹ mà. Hãy nhớ, kỳ thi này chỉ là một trong rất nhiều thử thách con sẽ phải đối mặt trong cuộc đời. Quan trọng là con đã học được gì, đã trưởng thành như thế nào qua quá trình này. Dù kết quả có ra sao, mẹ vẫn tin con sẽ tìm được con đường hạnh phúc cho riêng mình.” Bà nói, giọng đầy niềm tin. “Nào, ăn xôi đi con. Mẹ làm món con thích nhất đó. Ăn xong rồi còn có sức mà chiến đấu chứ.”

Ngọc Linh gật đầu, cầm thìa lên ăn từng miếng xôi gấc. Vị xôi dẻo thơm, ngọt dịu, mang theo cả tình yêu thương của mẹ, khiến cô cảm thấy lòng mình ấm lại. Cô cảm nhận được hương vị quen thuộc của gia đình, mùi bột giặt trên chiếc áo của mẹ, mùi sách cũ thoảng qua từ góc bàn học. Tất cả những điều đó đều là một phần của tuổi thanh xuân cô, của những năm tháng cô đã lớn lên trong vòng tay yêu thương.

Đúng lúc đó, điện thoại của Linh lại rung lên. Lần này là một tin nhắn thoại từ Long. Giọng cậu trầm ấm, vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh của căn phòng: “Em đã thức dậy chưa? Anh đang trên đường đến đón em đây. Nhớ lời anh nói tối qua nhé, đừng lo lắng quá. Anh tin em sẽ làm rất tốt. Cố lên, Linh của anh.” Giọng Long như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn cô. Nó không chỉ là lời động viên, mà còn là một lời nhắc nhở về lời hẹn ước, về sự kiên định mà họ đã trao cho nhau dưới bầu trời đêm Hạ Long.

Ngọc Linh mỉm cười thật tươi, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, xua đi mọi nét u buồn còn vương trên gương mặt. Cô nhanh chóng gõ vài chữ trả lời Long, gửi kèm một icon mặt cười tươi tắn. “Vâng, em dậy rồi. Anh cứ đến đi, em chuẩn bị xong ngay đây.” Cô cảm thấy một nguồn năng lượng mới đang chảy trong huyết quản. Đúng vậy, cô không đơn độc. Cô có mẹ, có Long, có những người bạn luôn ở bên cạnh. Tình yêu và niềm tin của họ chính là sức mạnh lớn nhất của cô. Cô nhìn đĩa xôi đã vơi đi một nửa, cảm thấy dạ dày mình ấm áp và no đủ. Sức mạnh này không chỉ đến từ bữa ăn, mà còn đến từ niềm tin và tình yêu thương mà cô nhận được.

***

Khi Long đến, cậu thấy Linh đã đứng đợi ở chân cầu thang khu tập thể. Cô mặc bộ đồng phục trắng tinh tươm, mái tóc dài được buộc gọn gàng bằng một chiếc kẹp tóc nhỏ xinh. Dù gương mặt vẫn còn chút nét căng thẳng, nhưng đôi mắt cô đã ánh lên sự quyết tâm. Long mỉm cười, nụ cười ấm áp như nắng sớm, xua đi mọi âu lo.

“Chào buổi sáng, Linh.” Cậu nói, giọng trầm ấm. Cậu tiến đến, khẽ vuốt mái tóc cô, sau đó tự nhiên nắm lấy tay cô. Bàn tay Linh vẫn còn hơi lạnh, nhưng cậu nắm chặt, truyền cho cô sự ấm áp và vững chãi.

“Chào anh, Long.” Linh đáp, cảm thấy lòng mình dịu lại khi bàn tay cậu nắm lấy tay cô. Cái siết tay nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh ấy như một lời khẳng định, rằng cậu sẽ luôn ở bên cô, đồng hành cùng cô vượt qua mọi khó khăn.

Họ cùng nhau bước ra khỏi con hẻm nhỏ của khu tập thể, hòa vào dòng người đông đúc đang đổ về phía Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Hôm nay, cổng trường Ánh Dương rực rỡ và đông nghịt hơn mọi ngày. Hàng trăm khuôn mặt trẻ trung, tràn đầy năng lượng nhưng cũng không giấu được vẻ căng thẳng, lo lắng. Những cô cậu học trò khoác trên mình bộ đồng phục trắng tinh, mang theo cặp sách, hồ sơ và cả những ước mơ, hoài bão lớn lao đang hướng về một đích đến duy nhất: phòng thi. Tiếng còi xe máy, tiếng chuông xe đạp, tiếng trò chuyện râm ran của phụ huynh và học sinh hòa lẫn vào nhau, tạo nên một không khí vừa hối hả, vừa trang nghiêm. Mùi cà phê từ căng tin trường, mùi phấn bảng thoang thoảng và mùi hoa phượng cháy rực trên những tán cây cổ thụ trong sân trường quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của mùa thi.

Long và Linh lặng lẽ đi bên nhau, tay trong tay. Từng bước chân của họ đều chứa đựng sự quyết tâm. Họ không nói gì nhiều, chỉ đơn giản là cảm nhận sự hiện diện của nhau, cảm nhận nguồn sức mạnh mà đối phương truyền cho.

Khi họ đến gần cổng trường, một giọng nói lanh lảnh vang lên: “Long! Linh! Hai cậu ở đây này!”

Là Hùng. Cậu ta đang đứng cùng Mai và Lan, cả ba đều đã có mặt từ sớm. Hùng vẫn giữ nguyên phong thái lạc quan, đôi mắt híp lại khi cười, cố gắng tạo không khí vui vẻ. Mai thì trầm tĩnh hơn, mái tóc đen dài được tết gọn gàng, đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận. Cô ấy trông có vẻ tự tin, nhưng cũng không giấu được chút lo lắng cho bạn bè. Còn Lan thì năng động và mạnh mẽ như mọi khi, mái tóc ngắn ngang vai được búi cao, đôi mắt tinh nhanh quét qua đám đông.

“Cố lên anh em! Sống chết với nó luôn!” Hùng hô to, vỗ vai Long một cái thật mạnh, sau đó quay sang Tùng – người đang đứng cạnh họ từ lúc nào. Tùng, với vẻ ngoài phong độ và ánh mắt sắc sảo, chỉ khẽ gật đầu, nhưng đôi môi cậu ta cũng cong lên một nụ cười nhẹ. Cậu ta trông rất tập trung, nhưng cũng không bỏ lỡ khoảnh khắc Long và Linh xuất hiện.

Long và Linh mỉm cười, tiến lại gần nhóm bạn. “Chào mọi người.” Linh nói, cảm thấy ấm lòng khi nhìn thấy những gương mặt thân quen.

Mai khẽ ôm Linh. “Linh ơi, cậu cứ bình tĩnh nhé. Nhớ những gì chúng ta đã ôn. Cậu đã làm rất tốt rồi.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, đầy sự quan tâm.

Lan cũng vỗ vai Linh, ánh mắt đầy sự động viên. “Đúng đó Linh. Cứ làm hết sức mình, đừng nghĩ gì nhiều. Tụi mình tin cậu!” Giọng Lan dứt khoát, tự tin, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô bạn.

Long siết nhẹ tay Linh. “Em đừng lo, cứ làm hết sức mình. Anh tin em.” Ánh mắt cậu nhìn sâu vào mắt cô, như muốn truyền hết sự bình tĩnh và niềm tin của cậu sang cho cô. Lời hứa tối qua vẫn vẹn nguyên trong tâm trí cậu: họ sẽ cùng nhau vượt qua.

Ngọc Linh gật đầu, hít một hơi thật sâu. “Vâng… Em sẽ cố gắng hết sức!” Cô nhìn những người bạn của mình, nhìn Long, cảm thấy mình không hề đơn độc trong cuộc chiến này. Tình bạn của họ, những năm tháng rực rỡ thanh xuân cùng nhau, chính là điểm tựa vững chắc nhất.

Đúng lúc đó, cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm của lớp, xuất hiện ở cổng trường. Cô Lan Anh vẫn trẻ trung và năng động như mọi khi, mái tóc cắt ngắn cá tính, trên người mặc chiếc áo dài màu xanh dịu mát. Cô đứng đó, ánh mắt quét qua từng gương mặt học trò, vừa lo lắng, vừa tự hào. Cô Lan Anh mỉm cười với Long và Linh, gật đầu động viên. Ánh mắt cô như muốn nói: "Các em là tương lai của đất nước!", một câu nói cô vẫn thường dùng để khích lệ học trò.

Tiếng chuông báo hiệu sắp đến giờ vào phòng thi vang lên, xé tan không khí ồn ào. Dòng người bắt đầu di chuyển, từng tốp học sinh vội vã tìm phòng thi của mình. Nhóm bạn cũng trao nhau những cái vỗ vai cuối cùng.

“Tụi mình vào thôi.” Hùng nói, giọng không còn vẻ bông đùa nữa, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy.

Long vẫn nắm chặt tay Linh cho đến tận khi họ phải chia tay ở hành lang để vào phòng thi riêng. Cậu khẽ hôn lên trán cô, một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. “Cố lên, Linh. Gặp lại em sau.”

Ngọc Linh gật đầu, đôi mắt đã ươn ướt. “Anh cũng vậy nhé, Long.” Cô nhìn theo bóng lưng cậu cho đến khi cậu khuất dạng ở một hành lang khác.

***

Ngọc Linh bước vào phòng thi, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mùi giấy mới, mùi mực và một chút mùi mồ hôi của sự căng thẳng tràn ngập không khí. Không gian rộng rãi của lớp học giờ đây trở nên ngột ngạt, nặng trĩu những lo âu và hy vọng. Cô tìm đến chỗ ngồi của mình, một bàn học kê sát cửa sổ, nơi ánh sáng tự nhiên vẫn còn cố gắng len lỏi vào, tạo nên một vệt sáng mờ ảo trên mặt bàn gỗ. Cô đặt chiếc túi xách xuống ghế, sau đó nhẹ nhàng đặt những vật dụng cần thiết lên bàn: chiếc hộp bút nhỏ, vài cây bút chì, một cục tẩy, và một chiếc máy tính cầm tay. Mọi động tác đều được thực hiện một cách chậm rãi, như thể cô đang cố gắng kéo dài thêm thời gian trước khi phải đối mặt với thử thách lớn nhất.

Không khí trong phòng thi càng lúc càng trở nên căng thẳng. Những tiếng ho nhẹ, tiếng sột soạt của giấy tờ, tiếng thở dài của các thí sinh khác, tất cả đều bị khuếch đại lên gấp bội trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ này. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp thở đang dồn dập của mình. Cô nhìn quanh phòng, những gương mặt xa lạ, ai cũng mang một vẻ mặt nghiêm trọng, tập trung cao độ. Ánh nắng bình minh vẫn cố gắng chiếu vào qua khung cửa sổ, nhưng dường như không đủ sức xua tan đi sự u ám bao trùm.

Đúng 7h30, giám thị bước vào. Cô giám thị, với gương mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự thấu hiểu và động viên. Giọng cô vang lên rõ ràng, dứt khoát: “Các em thí sinh ổn định chỗ ngồi. Chuẩn bị làm bài thi môn Ngữ Văn.” Sau khi kiểm tra lại một lượt các thông tin cá nhân và hướng dẫn quy chế, cô bắt đầu phát đề thi. Từng tờ giấy trắng tinh khôi được đặt úp xuống bàn, như những lời thách thức đang chờ đợi được khám phá.

Ngọc Linh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng khi tờ đề thi được đặt trước mặt cô. Cô khẽ chạm vào tờ giấy, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Tim cô lại đập mạnh hơn. Cô nhắm mắt lại vài giây, cố gắng hình dung lại khuôn mặt của Long, nhớ lại lời động viên của cậu. “Đừng lo lắng quá. Anh tin em sẽ làm rất tốt.” Lời nói đó như một câu thần chú, một liều thuốc an thần hiệu nghiệm, giúp cô lấy lại được sự bình tĩnh. Cô nhớ đến chiếc vòng tay may mắn với hạt charm hình cánh buồm mà Long đã hôn lên, nhớ đến lời hẹn ước của họ dưới bầu trời đầy sao. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng là nơi cất giữ những lời thề nguyền thiêng liêng nhất của họ.

Cô mở mắt ra, nhìn xuống tờ đề thi. Những con chữ đen trên nền giấy trắng dường như đang nhảy múa trước mắt cô, nhưng lần này, chúng không còn đáng sợ nữa. Cô đặt cây bút chì khắc tên ‘Long’ mà cậu đã tặng cô lên bàn, như một vật hộ mệnh, một biểu tượng của sự tin tưởng và tình yêu mà cậu dành cho cô. Cây bút chì đó không chỉ là một món quà, mà còn là một lời nhắc nhở về sự kiên định, về việc không bao giờ bỏ cuộc.

Giám thị lại lên tiếng, giọng nói dứt khoát nhưng không kém phần trang trọng: “Các em kiểm tra số báo danh và đề thi. Bắt đầu làm bài!”

Ngọc Linh hít thêm một hơi thật sâu, sau đó từ từ lật đề thi lên. Cô đọc lướt qua một lượt, bắt đầu từ phần đọc hiểu, đến phần nghị luận xã hội và cuối cùng là nghị luận văn học. Từng câu hỏi hiện ra, ban đầu là một mớ hỗn độn, nhưng dần dần, với sự tập trung cao độ, chúng bắt đầu trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí cô. Cô nhắm mắt lại một lần nữa, hình dung lại cấu trúc bài làm, những luận điểm, luận cứ mà cô đã học. Tất cả kiến thức, những đêm thức khuya, những buổi học nhóm cùng bạn bè, những lời giảng bài của Long, tất cả đều đang hội tụ lại trong đầu cô.

Cô đưa tay cầm chiếc bút chì, bắt đầu phác thảo dàn ý cho bài làm của mình. Tiếng bút sột soạt trên giấy, nhẹ nhàng nhưng kiên định, là âm thanh duy nhất mà cô nghe thấy rõ ràng trong khoảnh khắc này. Nó không chỉ là tiếng bút, mà còn là tiếng của hy vọng, tiếng của sự quyết tâm, tiếng của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đang viết nên một chương mới cho cuộc đời mình. Cô biết con đường phía trước còn dài, nhưng với tình yêu và niềm tin làm kim chỉ nam, cô tin mình sẽ vượt qua tất cả. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế dịu dàng vỗ về, bồi đắp thêm sức mạnh cho trái tim trẻ tuổi của cô, giúp cô vững vàng hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối mặt với cánh cửa đại học và những ngã rẽ của cuộc đời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ