Mùi cà phê rang xay vẫn còn vương vấn trong không khí Quán Cafe Sắc Màu, một mùi hương ấm áp và quen thuộc, tựa như một vòng tay vô hình ôm ấp lấy mọi nỗi niềm. Ánh nắng chiều Hạ Long nghiêng mình qua khung cửa sổ lớn, đổ những vệt vàng cam lên những chiếc bàn gỗ sẫm màu và những chậu cây xanh treo tường. Gió biển từ xa đưa tới một làn hơi mát lạnh, làm rung rinh nhẹ những tấm rèm lụa mỏng, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của ánh sáng, âm thanh và hương vị. Đó là một buổi chiều tháng Năm, khi mọi thứ đang dần chuyển mình sang mùa hạ, mang theo biết bao hứa hẹn nhưng cũng chất chứa không ít những nỗi lo âu.
Long và Linh đến quán trước. Cậu chọn một góc khuất quen thuộc, nơi có thể bao quát được cả quán nhưng vẫn đủ riêng tư để hai người trò chuyện. Linh khẽ vuốt mái tóc dài của mình, để lộ đôi mắt to tròn long lanh, vẫn còn vương vấn chút dấu vết của sự xúc động từ buổi tối hôm qua. Cô ấy nhìn Long, ánh mắt đầy cảm kích.
“Tối qua em cứ ngỡ… mọi chuyện sẽ khác đi nhiều lắm,” cô ấy nói, giọng nhỏ xíu, như sợ làm vỡ tan bầu không khí yên bình. Linh nhớ lại cảm giác lo lắng đến thắt ruột thắt gan khi đối mặt với viễn cảnh phải học xa Long, những suy nghĩ tiêu cực cứ vây lấy cô ấy, khiến cô ấy mất ăn mất ngủ. Nhưng Long đã ở đó, kiên định và vững chãi, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi bão tố.
Long khẽ mỉm cười, nụ cười của cậu ấy luôn có sức mạnh xoa dịu lạ kỳ. Cậu ấy đưa tay ra, nhẹ nhàng siết lấy bàn tay nhỏ bé của Linh đang đặt trên mặt bàn. Lòng bàn tay cậu ấy ấm áp và khô ráo, truyền cho cô ấy một nguồn năng lượng an ủi. “Anh đã hứa rồi mà, Linh. Chỉ cần chúng ta tin tưởng nhau. Mọi khó khăn rồi sẽ qua thôi.” Lời nói của Long không chỉ là một lời trấn an, mà còn là một lời khẳng định, một sự cam kết được khắc sâu trong trái tim cậu ấy. Long biết rằng, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng cậu ấy tin vào tình yêu mà họ đã cùng nhau vun đắp, tin vào lời hẹn ước đã được thốt ra dưới ánh đèn vàng dịu của Cầu vượt bộ hành đêm qua. Cậu ấy sẽ làm tất cả để giữ gìn mối quan hệ này, dù có phải đối mặt với bao nhiêu thử thách đi chăng nữa.
Tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ leng keng, báo hiệu nhóm bạn đã đến. Hùng là người đầu tiên xộc vào, khuôn mặt bầu bĩnh của cậu ấy luôn tràn đầy năng lượng, nhưng hôm nay lại có chút gì đó bâng khuâng. Cậu ấy vỗ vai Long một cái rõ kêu, rồi nhìn sang Linh, nheo mắt trêu chọc.
“Chà chà, hai ông bà này lại tình tứ gì đây? Tưởng Long lại dỗi Linh chứ, tối qua Linh cứ nhắn tin hỏi han, lo sốt vó lên.” Hùng phá lên cười, cái cười lanh lảnh quen thuộc. Dù vậy, trong ánh mắt cậu ấy vẫn có một thoáng nhìn về phía Long đầy thăm dò, như muốn xác nhận mọi chuyện đã ổn thỏa. “Hôm nay Hùng khao cà phê nhé! Cứ gọi thoải mái, coi như bữa tiệc chia tay trước khi mỗi đứa một nơi.” Câu nói cuối cùng của Hùng dù cố tỏ ra vui vẻ, nhưng lại mang theo một nỗi buồn man mác, không khí bỗng chùng xuống đôi chút.
Thảo Mai và Thanh Lan bước vào sau, cả hai đều mang vẻ mặt trầm tư hơn thường lệ. Thảo Mai, với mái tóc đen dài thường tết gọn, hôm nay lại thả tự nhiên, khiến cô ấy trông có vẻ yếu đuối hơn nhưng vẫn giữ được nét thanh tú, thông minh của mình. Cô ấy đẩy gọng kính cận lên cao, nhìn Linh với ánh mắt đầy cảm thông, rồi ngồi xuống cạnh cô ấy. Thanh Lan, với dáng người khỏe khoắn và mái tóc ngắn năng động, cũng ngồi xuống đối diện, đôi mắt tinh nhanh của cô ấy quét một lượt qua cả nhóm, rồi dừng lại ở Long và Linh, như muốn đọc được suy nghĩ của hai người.
Long chỉ khẽ lắc đầu trước lời trêu chọc của Hùng, nhưng vẫn nắm chặt tay Linh hơn một chút, như một lời khẳng định ngầm. Cậu ấy nhìn những người bạn của mình, những gương mặt thân thuộc đã gắn bó suốt bao năm cấp ba, và nhận ra rằng thời gian thực sự trôi nhanh biết mấy. Chỉ còn vài tuần nữa thôi, kỳ thi Đại học sẽ đến, và sau đó, mọi thứ sẽ không còn như trước. Cậu ấy cảm nhận được sự thay đổi đang dần len lỏi vào từng người, từng ánh mắt.
“Chào buổi chiều, mọi người,” Linh cất tiếng, giọng cô ấy trong trẻo nhưng cũng hơi khẽ, như muốn xua đi cái không khí có chút trầm lắng vừa rồi. Cô ấy khẽ nhéo tay Long, rồi quay sang Thảo Mai và Thanh Lan, “Mọi người gọi gì đi, Hùng khao kìa.”
“Đừng có nghe lời Hùng nói dối,” Hùng lại cười, “hôm nay là buổi liên hoan do… tất cả chúng ta đóng góp. Để xem, Mai hôm nay chắc vẫn cà phê sữa đá ít đường chứ gì? Lan thì trà đào cam sả. Long thì đen đá. Linh thì… trà sữa trân châu đường đen.” Cậu ấy nói một hơi, thuộc làu làu sở thích của từng người, khiến cả nhóm bật cười nhẹ. Những khoảnh khắc nhỏ nhặt như thế này, những kỷ niệm về sở thích của nhau, về những lần cùng nhau đi cà phê, giờ đây lại trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Khi những ly nước được mang ra, tiếng xay cà phê và tiếng nhạc acoustic du dương trong quán dường như cũng muốn níu giữ khoảnh khắc này lại. Long nhấp một ngụm cà phê đen đá, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, nhưng ánh mắt cậu ấy vẫn kiên định. Cậu ấy quan sát từng người bạn, cố gắng ghi nhớ thật kỹ những biểu cảm trên khuôn mặt họ, những nụ cười, những cái cau mày, những ánh mắt nhìn xa xăm. Cậu ấy biết rằng, đây có thể là một trong những buổi gặp mặt cuối cùng của cả nhóm đông đủ thế này, trước khi mỗi người rẽ sang một con đường mới, một tương lai mới. Long thầm hứa với lòng mình, rằng dù đi đâu, làm gì, cậu ấy cũng sẽ không bao giờ quên đi những người bạn này, những người đã cùng cậu ấy làm nên một tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm vàng cả không gian quán cà phê bằng một thứ ánh sáng ma mị, huyền ảo. Những vệt nắng cuối ngày hắt qua ô cửa kính, in hình những tán lá cây xanh mướt lên mặt bàn, tạo nên một bức tranh tĩnh lặng nhưng đầy cảm xúc. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, nhưng giọng hát của người ca sĩ giờ đây nghe như chứa đựng cả một nỗi niềm chia ly. Cả nhóm đã trò chuyện đủ chuyện phiếm, nhưng dường như ai cũng biết, cái chủ đề quan trọng nhất, cái quyết định sẽ thay đổi cuộc đời mỗi người, vẫn đang lơ lửng trong không khí, chờ đợi một ai đó mở lời.
Và rồi, người đó là Thảo Mai. Cô ấy khẽ đặt ly cà phê sữa đá xuống, tiếng thủy tinh chạm vào mặt bàn nghe rất nhỏ, nhưng đủ để thu hút sự chú ý của mọi người. Mai tháo chiếc kính cận ra, dùng vạt áo lau nhẹ tròng kính, ánh mắt cô ấy lúc này không còn vẻ nhút nhát thường thấy, mà thay vào đó là một sự kiên định, pha chút xúc động.
“Tớ… tớ quyết định rồi,” Mai bắt đầu, giọng cô ấy nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, khiến cả nhóm im bặt. “Tớ sẽ thi vào Đại học Y Hà Nội.”
Cả nhóm ngạc nhiên nhìn Mai. Dù biết Mai luôn học giỏi, nhưng việc cô ấy chọn ngành Y, một ngành học vô cùng khó khăn và áp lực, lại khiến mọi người bất ngờ. Linh là người đầu tiên lên tiếng, giọng cô ấy nghẹn ngào, pha chút hụt hẫng.
“Thật á Mai? Vậy là cậu… cậu xa bọn tớ rồi.” Linh cảm thấy một nỗi buồn trào dâng trong lòng. Cô ấy luôn coi Mai như người chị em ruột thịt, người bạn đã cùng cô ấy chia sẻ mọi vui buồn, mọi bí mật. Giờ đây, Mai lại chọn một con đường đưa cô ấy đi xa khỏi Hạ Long, xa khỏi vòng tay của nhóm bạn. Linh nhìn Mai, đôi mắt cô ấy đã ầng ậng nước. Cô ấy biết rằng Mai luôn có ước mơ riêng, nhưng cảm giác chia xa vẫn thật khó chấp nhận.
Mai nhìn Linh, nở một nụ cười yếu ớt. “Tớ cũng không muốn xa mọi người đâu, Linh. Nhưng đây là ước mơ của tớ. Tớ đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Bố mẹ tớ ban đầu cũng không đồng ý, muốn tớ học gần nhà, nhưng tớ đã thuyết phục được họ.” Giọng Mai vẫn còn chút run rẩy, nhưng quyết tâm thì đã rõ ràng. “Dù đi đâu, chúng ta vẫn sẽ là bạn tốt của nhau, đúng không?”
Hùng đặt ly cà phê xuống, nét mặt cậu ấy chùng xuống, không còn vẻ vui vẻ thường ngày. Cậu ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. “Tớ thì khác,” Hùng nói, giọng cậu ấy trầm hơn. “Tớ sẽ thi vào Du lịch. Muốn đi khắp nơi, nhưng chắc chắn sẽ về thăm các cậu thường xuyên!” Cậu ấy cố tỏ ra vui vẻ, nhưng ánh mắt lại có chút buồn bã, như đang nhìn thấy một tương lai xa xôi, nơi cậu ấy sẽ lang bạt khắp nơi, không còn được quây quần bên nhóm bạn thân nữa. Hùng luôn là người lạc quan, thích phiêu lưu, nhưng việc phải rời xa những người bạn thân thiết vẫn là một điều khiến cậu ấy day dứt. Cậu ấy biết rằng, khi đã bước chân ra ngoài, mọi thứ sẽ thay đổi, và những cuộc gặp gỡ như thế này sẽ trở nên hiếm hoi hơn.
Thanh Lan nhấp một ngụm trà đào cam sả, vị chua ngọt lan tỏa đầu lưỡi, nhưng không thể xua đi cái cảm giác bâng khuâng trong lòng cô ấy. “Tớ sẽ nộp hồ sơ du học. Có thể là Singapore, hoặc Úc.” Giọng Lan kiên quyết, dứt khoát, nhưng thoáng chút bâng khuâng. Lan luôn là một cô gái độc lập và mạnh mẽ, luôn có những mục tiêu rõ ràng. Việc du học là một ước mơ cô ấy ấp ủ từ lâu, nhưng khi nói ra, cô ấy vẫn cảm thấy một chút trống trải. Cô ấy nhìn Long và Linh, rồi nhìn sang Mai và Hùng, những người bạn đã cùng cô ấy trải qua biết bao kỷ niệm. “Tớ muốn thử thách bản thân ở một môi trường mới. Nhưng tớ hứa, tớ sẽ không quên mọi người đâu.” Lan cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy chân thành.
Cuối cùng, đến lượt Tùng. Cậu ấy nãy giờ vẫn im lặng, chỉ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt nhìn xa xăm, không còn vẻ thách thức hay cạnh tranh gay gắt như trước. Hôm nay, Tùng trông trầm tĩnh hơn, trưởng thành hơn. “Tôi sẽ theo ngành Kinh tế, như định hướng của gia đình. Cũng tốt, ít nhất là tôi biết mình sẽ làm gì.” Tùng nói, giọng cậu ấy dứt khoát, nhưng trong đó không còn sự kiêu ngạo, mà là một sự chấp nhận, một sự trưởng thành trong tư duy. Cậu ấy nhìn Long một cái, một cái nhìn thoáng qua nhưng đầy ý nghĩa, không còn là đối thủ mà là một người bạn cùng chung con đường trưởng thành. Trong ánh mắt Tùng, Long đọc được sự tiếc nuối về những chuyện đã qua, nhưng cũng là một sự tập trung vào tương lai riêng của cậu ấy.
Long gật đầu nhẹ, không nói gì. Cậu ấy hiểu rằng, Tùng đã thay đổi rất nhiều. Sự cạnh tranh gay gắt của Tùng với cậu ấy vì Linh dường như đã lùi vào quá khứ. Giờ đây, tất cả mọi người đều đứng trước ngưỡng cửa của những quyết định lớn, và mỗi người đều phải tự mình bước đi trên con đường đã chọn. Long cảm nhận được sự trầm tư đang bao trùm lấy cả nhóm, một nỗi buồn chia ly không thể tránh khỏi, nhưng cũng là một sự khởi đầu mới. Cậu ấy siết chặt tay Linh hơn nữa dưới gầm bàn, như một lời nhắc nhở cho cả hai về lời hẹn ước của họ. Dù mọi người có rẽ lối, dù có bao nhiêu thay đổi, tình yêu của họ sẽ vẫn kiên định, vẫn là điểm tựa vững chắc cho cả hai. Long nhìn Linh, ánh mắt cậu ấy đầy dịu dàng và kiên định, như muốn nói rằng: “Anh ở đây, và chúng ta sẽ ổn thôi.”
Màn đêm đã bao trùm lấy Hạ Long, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, phản chiếu lung linh trên mặt biển từ xa. Trong Quán Cafe Sắc Màu, ánh đèn vàng dịu đã được bật lên, tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn, nhưng cũng nhuốm màu hoài niệm. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, nhưng giờ đây nó như một bản nhạc nền cho những câu chuyện kỷ niệm, những tiếng cười xen lẫn tiếng thở dài của nhóm bạn. Mùi cà phê đậm đà vẫn thoang thoảng, hòa quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa day dứt.
Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn bã nhưng cũng đầy yêu thương. “Nhớ hồi mình trốn học đi xem phim không? Cô Lan Anh phạt cả lũ chép phạt mỏi tay!” Cô ấy nói, tiếng cười của cô ấy nghe nghẹn ngào, như có nước mắt trong đó. Linh nhớ như in cái cảm giác hồi hộp khi cả nhóm lén lút lẻn ra khỏi trường, cái cảm giác phấn khích khi được ngồi cùng nhau trong rạp chiếu phim tối om, và cả cái cảm giác sợ hãi khi bị cô giáo bắt gặp. Những kỷ niệm đó, giờ đây lại hiện lên rõ ràng như mới hôm qua.
Hùng cười lớn, cố xua đi cái không khí trầm lắng. “Còn trận bóng rổ năm ngoái, Long ghi bàn quyết định, bọn mình suýt nữa thì vỡ sân! Long lúc đó ngầu bá cháy luôn, bao nhiêu nữ sinh hò reo, nhưng mà chỉ nhìn có mỗi Linh thôi đó nha!” Hùng nói, mắt nhìn Long đầy tự hào, rồi lại chớp chớp trêu Linh. Long chỉ khẽ lắc đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười hiếm hoi. Cậu ấy nhớ lại cái cảm giác vỡ òa khi trái bóng đi vào rổ, tiếng reo hò của đồng đội và đặc biệt là ánh mắt rạng rỡ của Linh từ khán đài. Những khoảnh khắc chiến thắng, những khoảnh khắc được chia sẻ cùng bạn bè, giờ đây lại trở thành những viên ngọc quý trong ký ức.
Thảo Mai khẽ thở dài, rồi nhìn quanh từng người bạn. “Dù sau này mỗi đứa một nơi, chúng ta vẫn sẽ là bạn tốt của nhau, đúng không?” Ánh mắt cô ấy đầy lo lắng, nhưng cũng chất chứa một niềm hy vọng. Mai luôn là người sống nội tâm, trân trọng những mối quan hệ. Cô ấy biết rằng, việc phải xa bạn bè sẽ là một thử thách lớn, nhưng cô ấy cũng tin vào sức mạnh của tình bạn mà họ đã cùng nhau xây dựng.
Long nhìn thẳng vào mắt Mai, giọng cậu ấy trầm ấm và đầy trấn an. “Chắc chắn rồi. Chúng ta sẽ luôn là một phần của nhau, Mai. Dù có đi đâu, làm gì, những kỷ niệm này sẽ mãi là sợi dây kết nối chúng ta.” Lời nói của Long không chỉ là một lời hứa, mà còn là một niềm tin sắt đá. Cậu ấy hiểu rằng, tình bạn của họ đã vượt qua nhiều sóng gió, và nó đủ mạnh mẽ để tồn tại dù có cách xa về địa lý. Long cũng nghĩ đến lời hẹn ước của mình với Linh, lời hứa về một tình yêu sẽ vượt qua mọi khoảng cách. Cậu ấy biết rằng, việc chứng kiến những người bạn thân thiết rẽ lối, mỗi người một phương, càng khiến cậu ấy trân trọng và quyết tâm giữ gìn lời hứa với Linh hơn.
Thanh Lan nhếch mép cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy chân thành. “Tớ sẽ nhớ những buổi học nhóm đến khuya ở thư viện. Nhớ mấy lần Long phải cõng Hùng về vì Hùng ngủ gật quên cả đường.” Cô ấy nói, rồi lại nhìn Hùng, khiến Hùng gãi đầu cười ngượng. Lan luôn là người ít biểu cảm nhất nhóm, nhưng những kỷ niệm này dường như cũng khiến cô ấy xúc động.
Linh lấy điện thoại ra, lướt qua những bức ảnh cũ. “Mọi người xem nè, đây là bức ảnh chúng ta chụp ở bãi biển Bãi Cháy trong chuyến đi chơi hè năm ngoái. Nhìn Hùng lúc đó ngố chưa kìa!” Cô ấy cười, nhưng ánh mắt đã ướt đẫm. Trong bức ảnh, cả nhóm đang cười đùa vui vẻ dưới ánh nắng rực rỡ của Hạ Long, những gương mặt non nớt, tràn đầy sức sống của tuổi thanh xuân. Long khẽ nhìn bức ảnh, rồi siết nhẹ tay Linh. Cậu ấy biết rằng, dù thời gian có trôi đi, dù mọi thứ có thay đổi, những khoảnh khắc này sẽ mãi mãi được lưu giữ trong ký ức của mỗi người.
Linh còn mở cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình, một cuốn sổ nhỏ xinh đã ngả màu theo thời gian. Cô ấy lật dở từng trang, đọc lại những dòng chữ nắn nót ghi lại những ước mơ, những dự định ngây thơ của cả nhóm. Có những ước mơ giờ đây đã trở thành hiện thực, có những ước mơ lại phải nhường chỗ cho những lựa chọn khác, nhưng tất cả đều là một phần không thể thiếu của tuổi trẻ rực rỡ ấy. Mùi giấy cũ, mùi mực đã phai, tất cả hòa quyện lại, đánh thức những cảm xúc hoài niệm sâu sắc trong lòng mỗi người.
Cả nhóm cùng nâng ly nước của mình lên, tiếng thủy tinh chạm vào nhau lanh canh, một âm thanh trong trẻo giữa không gian tĩnh lặng. “Vì tình bạn của chúng ta! Vì những ngã rẽ sắp tới! Và vì một tương lai rực rỡ!” Hùng hô to, giọng cậu ấy đầy nhiệt huyết, nhưng cũng có chút nghẹn ngào.
Long nhìn Linh, ánh mắt cậu ấy ánh lên vẻ kiên định, và Linh cũng đáp lại bằng một cái nhìn đầy tin tưởng. Họ hiểu rằng, những ngã rẽ của bạn bè, dù buồn bã, lại càng củng cố thêm niềm tin vào lời hẹn ước của riêng họ. Tình yêu của họ sẽ không bị khoảng cách hay thời gian làm phai nhạt, mà sẽ được tôi luyện, trở nên bền chặt hơn. Cậu ấy biết rằng, chặng đường sắp tới sẽ đầy chông gai, không chỉ với họ mà còn với tất cả những người bạn thân thiết này. Áp lực thi cử, áp lực chọn trường, và cả áp lực của việc phải trưởng thành sẽ đè nặng lên vai mỗi người. Nhưng đêm nay, trong Quán Cafe Sắc Màu, giữa lòng Hạ Long về đêm, họ đã cùng nhau tạo nên một lời hứa, một lời thề nguyền về tình bạn và tình yêu sẽ mãi mãi rực rỡ, dù có phải đối mặt với bao nhiêu bão tố đi chăng nữa. Những ngã rẽ đầu tiên đã xuất hiện, nhưng họ tin rằng, họ sẽ vẫn tìm thấy nhau ở cuối con đường, bằng một cách nào đó.