Long ôm chặt Linh vào lòng, siết cô thật chặt, như muốn truyền cho cô toàn bộ sức mạnh và niềm tin của mình. Hương thơm quen thuộc của cô, thoang thoảng mùi hoa sữa từ công viên gần đó, vương vấn trong không khí, xoa dịu đi một phần nỗi lo lắng trong lòng cậu. Cậu vùi mặt vào mái tóc cô, hít hà hương thơm ấy, cố gắng tìm kiếm sự bình yên. “Sẽ không đâu, Linh à. Anh hứa. Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng. Em hãy tin anh. Anh sẽ luôn tìm cách để chúng ta gần nhau, dù có khó khăn đến mấy.” Lời hứa ấy, vang lên trong gió đêm, trầm ấm và kiên định, như một lời thề nguyền thiêng liêng.
Họ đứng đó thật lâu, ôm chặt lấy nhau, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể đối phương giữa cái lạnh của đêm Hạ Long. Tiếng gió rít qua tai, mang theo những lời hứa, những nỗi sợ hãi, và cả những ước mơ đang chông chênh. Ánh đèn thành phố vẫn rực sáng, vẽ nên một bức tranh lung linh huyền ảo của Hạ Long về đêm, nhưng trong lòng hai người trẻ, tương lai lại là một bức tranh với những mảng màu xám xịt, đầy bão tố. Long và Linh biết rằng, chặng đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng trong vòng tay của nhau, họ tìm thấy một chút bình yên, một chút sức mạnh để đối mặt với những ngã rẽ đầu tiên của cuộc đời trưởng thành. Tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây đang đứng trước thử thách lớn nhất, liệu có đủ sức mạnh để vượt qua những con sóng lớn, những cơn bão của số phận?
Cái ôm của Long không chỉ là một cái ôm đơn thuần, nó là một pháo đài vững chắc, che chở Linh khỏi những cơn gió lạnh lùng của nỗi sợ hãi đang vây lấy cô. Cô vùi mặt vào ngực cậu, hít sâu mùi hương quen thuộc, mùi của nắng, của gió biển và cả sự kiên định. Trái tim cô đập thình thịch, cố gắng tìm lại nhịp điệu bình yên bên cạnh trái tim mạnh mẽ của Long. Cậu ấy vuốt nhẹ mái tóc dài đen óng ả của cô, từng cử chỉ đều chất chứa sự dịu dàng và một lời cam kết không lời. Trên cầu vượt bộ hành, không gian về đêm tĩnh lặng hơn hẳn ban ngày, tiếng còi xe giờ đây chỉ còn là những âm thanh vọng lại yếu ớt từ xa, nhường chỗ cho tiếng gió rì rào và tiếng thì thầm của hai trái tim đang loạn nhịp.
“Anh biết là khó khăn, Linh à. Anh biết con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Khoảng cách địa lý, những áp lực từ gia đình, từ xã hội... tất cả đều là thử thách lớn.” Long nói, giọng cậu trầm ấm nhưng không giấu nổi sự nghiêm trọng của vấn đề. Cậu thừa nhận, không hề che giấu sự thật trần trụi mà cả hai đang phải đối mặt. Cái cách cậu ấy gọi thẳng tên những khó khăn khiến Linh càng thêm hoang mang, nhưng đồng thời cũng cảm thấy được tôn trọng. Cậu ấy không hề coi thường nỗi sợ hãi của cô, mà cùng cô đối diện với nó.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô vẫn còn đỏ hoe vì nước mắt, nhưng giờ đây đã ánh lên một tia nhìn dò hỏi, xen lẫn chút hy vọng mong manh. “Vậy là... chúng ta sẽ xa nhau thật sao? Anh... anh sẽ vào Bách Khoa, còn em... có lẽ là Sư phạm ở thành phố khác. Xa nhau thật sao?” Giọng cô run run, câu hỏi cứ lặp đi lặp lại như một điệp khúc ám ảnh trong tâm trí. Nỗi sợ hãi ấy, nó cứ lớn dần, nuốt chửng lấy từng chút niềm tin trong cô. Cô sợ hãi cái khoảnh khắc họ sẽ phải nói lời tạm biệt, sợ hãi những buổi tối một mình không có vòng tay Long, sợ hãi những ngày cuối tuần chỉ có thể nhìn nhau qua màn hình điện thoại. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đẹp đẽ, trong trẻo, nhưng cũng mong manh biết bao khi đối diện với bão tố cuộc đời.
Long nhẹ nhàng nâng cằm Linh lên, ánh mắt cậu sâu thẳm, nhưng tràn đầy sự kiên định. Cậu không né tránh câu hỏi của cô, mà nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, như muốn truyền cho cô toàn bộ ý chí của mình. “Chúng ta đã nói rồi, dù thế nào, anh cũng sẽ tìm cách. Điều quan trọng là chúng ta có muốn giữ lấy nhau không thôi.” Giọng cậu trầm, ấm áp nhưng kiên quyết, như một lời khẳng định sắt đá giữa màn đêm. Cậu ấy hiểu rằng, đối với Linh, sự bảo đảm từ cậu là tất cả. Cậu ấy không thể hứa rằng mọi chuyện sẽ dễ dàng, nhưng cậu có thể hứa rằng cậu sẽ không buông tay.
Linh nghe vậy, trái tim cô như được an ủi phần nào, nhưng những ám ảnh vẫn còn đó. “Em sợ... sợ khoảng cách sẽ làm thay đổi mọi thứ, sợ chúng ta sẽ... dần xa cách, rồi tình cảm cũng phai nhạt.” Cô nói, những lời thầm kín nhất trong lòng cuối cùng cũng được thốt ra. Nỗi sợ hãi này không phải là vô căn cứ. Cô đã từng chứng kiến nhiều cặp đôi yêu nhau từ thời học trò, nhưng rồi khi mỗi người một nơi, tình cảm cũng dần rạn nứt, bởi những khoảng cách vô hình và hữu hình.
Long siết nhẹ bàn tay cô, tay cậu ấm áp và rắn rỏi, như một lời trấn an vô hình. Cậu ấy biết, Linh cần sự kiên định từ cậu. “Không bao giờ. Anh tin vào chúng ta, Linh. Em cũng phải tin chứ?” Cậu hỏi, không phải là một câu hỏi nghi ngờ, mà là một lời động viên, một lời kêu gọi cô hãy đặt niềm tin vào tình yêu của họ. Ánh mắt Long dịu đi, nhưng vẫn không mất đi vẻ kiên quyết. Cậu ấy muốn cô hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng cậu, mà là của cả hai.
Long nhìn ra xa, về phía thành phố Hạ Long lung linh ánh đèn. Cầu Bãi Cháy vắt ngang eo biển như một dải lụa phát sáng. Từng chiếc xe vẫn hối hả lướt qua, tạo nên một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của cuộc sống về đêm. Cậu ấy nghĩ về những năm tháng qua, về những buổi chiều tan học cùng Linh trên con đường quen thuộc, về những lần cùng nhau học nhóm đến khuya, về những nụ cười, những giận hờn vu vơ. Từng khoảnh khắc ấy đều khắc sâu vào trái tim cậu, trở thành một phần không thể thiếu. Làm sao có thể dễ dàng buông bỏ?
“Anh biết em lo lắng, anh cũng vậy. Nhưng anh tin, nếu tình yêu của chúng ta đủ lớn, đủ mạnh mẽ, thì không có khoảng cách nào có thể chia cắt được. Chỉ cần chúng ta cùng nhìn về một hướng, cùng cố gắng vì nhau.” Long nói, giọng cậu ấy đầy chân thành, như thể đang nói với chính mình. Cậu ấy hình dung về một tương lai xa xôi, nơi cậu có thể đang bận rộn với những dự án kỹ thuật ở Hà Nội, còn Linh có thể đang đứng trên bục giảng, truyền đạt tri thức cho những thế hệ học trò. Hai con đường khác nhau, nhưng liệu có thể tồn tại song song, hòa quyện vào nhau không?
Linh tựa đầu vào vai Long, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ấm áp từ cậu ấy. Mùi hoa sữa từ công viên gần đó vẫn thoang thoảng trong gió, mang theo chút hương vị hoài niệm của những chiều hẹn hò. Cô nhìn xuống dòng xe cộ phía dưới, những ánh đèn pha lướt qua như những vệt sáng vội vã trong đêm. Trong vòng tay Long, cô cảm thấy an toàn hơn, nhưng nỗi sợ vẫn còn đó, như một cái gai âm ỉ trong lòng. Cô biết Long đang cố gắng trấn an cô, và cô cũng muốn tin vào cậu ấy. Nhưng liệu cô có đủ mạnh mẽ để đối mặt với những thử thách mà cậu ấy vừa nhắc đến không?
Cậu ấy khẽ vuốt mái tóc dài đen óng ả của cô, từng sợi tóc mềm mại lướt qua kẽ tay cậu. “Anh sẽ gọi điện cho em mỗi tối, kể cho em nghe mọi thứ. Cuối tuần, nếu không phải thi cử hay có việc gì quá quan trọng, anh sẽ về Hạ Long thăm em. Hoặc là em sẽ lên Hà Nội thăm anh. Chúng ta có thể cùng nhau khám phá thành phố mới, cùng nhau tạo thêm những kỷ niệm đẹp.” Cậu ấy bắt đầu vạch ra những kế hoạch cụ thể, dù chỉ là trong suy nghĩ, để Linh thấy rằng cậu ấy không chỉ nói suông.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn sâu vào Long. Cô thấy được sự chân thành và quyết tâm trong ánh mắt ấy. Một tia hy vọng nhỏ nhoi, như một đốm lửa le lói giữa màn đêm, bắt đầu bùng cháy trong lòng cô. Cô khẽ gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt. “Em... em cũng sẽ cố gắng. Em sẽ gọi cho anh mỗi khi có chuyện vui, chuyện buồn. Em sẽ viết thư cho anh, như ngày xưa ấy. Và em sẽ học thật giỏi, để anh tự hào về em.” Cô nói, giọng cô ấy dần lấy lại sự mạnh mẽ, dù vẫn còn chút run rẩy.
Long ôm chặt Linh thêm một lần nữa, cảm nhận sự tin tưởng đang dần trở lại trong cô. Cậu ấy biết rằng, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, sẽ có những lúc họ cảm thấy cô đơn, mệt mỏi, thậm chí là muốn buông xuôi. Nhưng chỉ cần cả hai cùng nắm chặt tay nhau, cùng tin tưởng vào tình yêu này, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây đang đứng trước thử thách lớn nhất, nhưng trong vòng tay của nhau, họ tìm thấy một chút bình yên, một chút sức mạnh để đối mặt với những ngã rẽ đầu tiên của cuộc đời trưởng thành.
Sau một lúc lâu, khi những cơn gió lạnh đã bắt đầu thấm vào da thịt và những lời hứa đã được thốt ra, Long và Linh quyết định rời khỏi cầu vượt bộ hành. Họ cần một nơi ấm áp hơn, yên tĩnh hơn để thực sự nói chuyện, để cùng nhau vạch ra những hướng đi cụ thể cho mối quan hệ của mình. Long nắm chặt tay Linh, đôi bàn tay ấm áp truyền cho cô một nguồn năng lượng mới. Cô dựa vào vai cậu, bước chân nhẹ nhàng hơn, cảm giác như những gánh nặng vừa được trút bỏ phần nào. Hạ Long về đêm vẫn lung linh, huyền ảo, nhưng giờ đây, trong mắt Linh, nó không còn là một bức tranh xám xịt mà đã bắt đầu có thêm những gam màu tươi sáng của hy vọng. Cậu và cô ấy cùng nhau xuống dốc cầu, hòa vào dòng người thưa thớt trên vỉa hè, tìm đến một góc quen thuộc mà cả hai vẫn thường lui tới.
Quán Cafe Sắc Màu không quá xa cầu vượt. Khi Long và Linh bước vào, một luồng không khí ấm áp, thơm lừng mùi cà phê rang xay và bánh ngọt ập vào mũi, xua tan đi cái lạnh se sắt của gió đêm. Ánh đèn vàng dịu nhẹ tỏa ra từ những chiếc lồng đèn treo trần, hắt lên những bức tranh tường nghệ thuật và những chậu cây xanh treo tường, tạo nên một không gian lãng mạn và thư thái. Tiếng nhạc acoustic du dương, nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, như một bản nhạc nền xoa dịu tâm hồn. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách khác như một phần của bản giao hưởng đêm, không quá ồn ào mà vừa đủ để tạo nên sự sống động.
Long chọn một góc nhỏ khuất, nơi có chiếc ghế sofa êm ái và một chiếc bàn gỗ nhỏ. Cậu biết Linh cần sự riêng tư lúc này. Hai người ngồi đối diện nhau, ánh mắt vẫn còn vương vấn chút lo lắng nhưng đã pha lẫn sự quyết tâm. Một cô bé phục vụ với mái tóc ngắn dễ thương đặt xuống hai tách cà phê nóng hổi, hơi khói nghi ngút bốc lên, mang theo hương thơm đậm đà đặc trưng của quán. Cà phê dần nguội đi, nhưng sự nhiệt tình trong cuộc trò chuyện của họ thì không hề giảm sút. Đây không còn là những lời tâm sự đầy sợ hãi trên cầu vượt, mà là một cuộc "họp chiến lược" thực sự cho tương lai.
“Vậy nếu anh ở Hà Nội, em ở Hải Phòng, chúng ta sẽ làm gì?” Long đặt câu hỏi, giọng cậu ấy không còn run rẩy hay đầy cảm xúc như lúc nãy, mà chuyển sang tông điệu thực tế, pha chút thách thức. Cậu muốn Linh cùng cậu đối mặt với vấn đề một cách trực diện, không né tránh. Đây là lúc cả hai cần tỉnh táo để đưa ra những giải pháp khả thi nhất, thay vì chỉ chìm đắm trong nỗi buồn. Cậu tin rằng, chỉ khi cả hai cùng chủ động tìm cách, tình yêu của họ mới có thể vững vàng.
Linh hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô ấy sáng lên, dần tìm thấy hy vọng. Cô ấy đã suy nghĩ rất nhiều trên đường đến đây, và giờ đây, những ý tưởng bắt đầu thành hình. “Chúng ta có thể gọi video mỗi tối, kể cho nhau nghe mọi thứ. Em sẽ kể cho anh nghe những câu chuyện ở trường, về những điều em học được. Anh cũng kể cho em nghe về Bách Khoa, về những dự án anh làm. Cuối tuần, anh sẽ về hoặc em sẽ lên thăm... Chúng ta sẽ cố gắng sắp xếp thời gian để gặp nhau ít nhất một tháng một lần, hoặc khi nào rảnh rỗi.” Cô nói, giọng cô ấy không còn vẻ yếu ớt mà đã có sự quyết đoán, thể hiện rằng cô đã thực sự nghĩ về điều này một cách nghiêm túc.
Long gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cậu ấy. Nụ cười ấy không còn là nụ cười gượng gạo trấn an, mà là một nụ cười của sự hài lòng và niềm tin. “Đúng vậy. Đó là điều quan trọng nhất. Và quan trọng hơn cả là sự tin tưởng. Anh sẽ không bao giờ để em phải lo lắng. Anh sẽ luôn cho em biết anh đang làm gì, ở đâu, với ai. Em cũng vậy nhé. Chúng ta phải tin tưởng nhau tuyệt đối, không được để những lời đồn thổi hay những hiểu lầm nhỏ nhặt làm rạn nứt tình cảm.” Cậu nhấn mạnh, hiểu rõ rằng lòng tin chính là sợi dây vô hình nhưng bền chặt nhất để giữ hai người lại gần nhau khi cách xa. Khoảng cách không chỉ là địa lý, mà còn là những hoài nghi, những bất an.
Linh gật đầu lia lịa, ánh mắt kiên định. “Em hứa. Em sẽ cố gắng hết sức. Em muốn chúng ta cùng nhau vượt qua. Em tin anh, Long. Em tin vào tình yêu của chúng ta.” Cô nói, giọng cô ấy chắc chắn, không còn chút do dự nào. Những giọt nước mắt đã khô trên má, nhường chỗ cho một vẻ mặt rạng rỡ của sự quyết tâm. Cô ấy đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay Long đang đặt trên bàn. Bàn tay Long ấm áp, khô ráo, như tiếp thêm sức mạnh cho cô.
Long siết nhẹ tay Linh, đôi mắt cậu ấy lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu. Cậu ấy nhìn sâu vào đôi mắt cô, đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây đã tràn đầy hy vọng. “Vậy thì, đây là lời hẹn ước của chúng ta, Linh. Dù đi đâu, làm gì, trái tim chúng ta vẫn luôn hướng về nhau. Dù có bao nhiêu thử thách, bao nhiêu khó khăn, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua. Đồng ý chứ?” Cậu ấy nói, lời hẹn ước ấy vang lên không quá lớn, nhưng đủ để lấp đầy không gian nhỏ bé của họ, đủ để khắc sâu vào tâm khảm cả hai. Lời hẹn ước này không chỉ là một lời hứa, mà là một cam kết, một sợi chỉ đỏ vô hình sẽ nối liền hai trái tim dù có cách xa vạn dặm.
Linh gật đầu lia lịa, nở một nụ cười rạng rỡ, khác hẳn vẻ âu lo lúc nãy. Nụ cười của cô ấy như một đóa hoa vừa bung nở, xua tan đi mọi u ám trong lòng Long. Cô ấy siết chặt tay Long hơn nữa, như muốn khẳng định rằng cô ấy hoàn toàn đồng ý, và cô ấy sẽ giữ lời hứa này. Long khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ấm áp và hạnh phúc. Cậu ấy đưa tay vào túi áo, lấy ra một cây bút chì quen thuộc. Cây bút chì đó không phải là một cây bút bình thường, nó là cây bút chì khắc tên của cả hai, một kỷ vật nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa mà Long đã tặng Linh từ những ngày đầu. Cậu đặt nó lên bàn, giữa hai tách cà phê đã nguội dần, như một biểu tượng cho lời hẹn ước vừa được tạo ra.
Linh nhìn cây bút chì, rồi khẽ chạm vào chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình. Đó là chiếc vòng tay mà Long đã tự tay đan tặng cô, luôn theo cô trong mọi kỳ thi, mọi dấu mốc quan trọng. Hai vật phẩm nhỏ bé, nhưng lại mang trong mình cả một bầu trời ký ức và tình cảm. Chúng là minh chứng cho tình yêu của họ, một tình yêu đã lớn lên cùng năm tháng, cùng những thử thách.
“Anh tin chúng ta sẽ làm được, Linh à. Tình yêu của chúng ta đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả.” Long nói, giọng cậu ấy đầy niềm tin. Cậu ấy biết rằng, chặng đường sắp tới sẽ đầy chông gai, sẽ có những lúc họ cảm thấy cô đơn, mệt mỏi, thậm chí là muốn buông xuôi. Nhưng chỉ cần cả hai cùng nắm chặt tay nhau, cùng tin tưởng vào tình yêu này, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua.
Linh nhìn Long, ánh mắt cô ấy lấp lánh như những vì sao đêm Hạ Long. “Em cũng tin vậy, Long. Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng. Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng sẽ không bao giờ buông tay nhau.” Cô ấy nói, lời hứa ấy không chỉ dành cho Long, mà còn dành cho chính bản thân mình, để nhắc nhở cô ấy phải mạnh mẽ, phải kiên cường.
Họ ngồi đó thật lâu, trò chuyện về đủ thứ chuyện, từ những kế hoạch cụ thể cho việc học hành, đến những ước mơ xa xôi về tương lai. Mùi cà phê vẫn thoang thoảng trong không khí, tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, và những ánh đèn vàng vẫn ấm áp. Trong Quán Cafe Sắc Màu, giữa lòng Hạ Long về đêm, Long và Linh đã cùng nhau vẽ nên một bức tranh về tương lai, một bức tranh không hề dễ dàng, nhưng tràn đầy hy vọng và niềm tin. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây đã được tôi luyện qua những nỗi sợ hãi, những bão tố đầu đời, và trở nên kiên cường hơn bao giờ hết. Lời hẹn ước ấy, vang vọng trong không gian, như một lời thề nguyền thiêng liêng, sẽ dẫn lối cho họ trên chặng đường sắp tới, dù có phải đối mặt với bao nhiêu thử thách, bao nhiêu khoảng cách đi chăng nữa.