Rực rỡ thanh xuân
Chương 422

Chông Chênh Ngã Rẽ: Lời Hứa Vững Vàng

4622 từ
Mục tiêu: Khắc họa một sự kiện nhỏ hoặc một hiểu lầm thoáng qua, khiến Long và Linh đối mặt với những hoài nghi về khả năng phải xa nhau trong tương lai.,Làm nổi bật sự trưởng thành của Long trong vai trò là chỗ dựa tinh thần, giúp Linh vượt qua nỗi lo lắng và hoang mang.,Củng cố niềm tin và sự kiên định vào tình yêu của Long và Linh, cho thấy họ vẫn chọn tin tưởng và cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.,Dẫn dắt cảm xúc người đọc vào giai đoạn cao trào của áp lực thi cử, chuẩn bị cho kỳ thi Đại học quan trọng nhất (Ch.425).,Thể hiện sự đấu tranh nội tâm của cả hai khi đối mặt với thực tế khách quan về lựa chọn ngành nghề, trường học.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Lan Anh
Mood: Tense (ban đầu), emotional, romantic (reaffirmation), resolute
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh vàng cam dịu nhẹ len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên bức tường phòng Linh những vệt sáng lung linh. Không gian vẫn còn vương vấn mùi tinh dầu thoang thoảng và mùi giấy sách cũ, hòa quyện với hơi thở ấm áp của hai người. Long siết chặt vòng tay, cảm nhận Linh khẽ cựa mình trong lòng cậu. Nụ hôn trấn an trên mái tóc cô đã xua đi phần nào nỗi sợ hãi chực chờ, nhưng Long biết, những lo lắng không dễ dàng tan biến như sương sớm. Cậu ấy muốn ôm trọn cô vào lòng, che chở cô khỏi mọi ưu tư, mọi chông gai mà tuổi trẻ đang buộc họ phải đối mặt. Họ đã cùng nhau nhìn về phía chân trời đang bừng sáng, như một lời hẹn ước thầm lặng về một tương lai tươi đẹp, nhưng con đường đến với tương lai ấy nào có phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng.

Cậu ấy nhẹ nhàng gỡ tay, dìu Linh ngồi dậy. “Bây giờ thì, bé con đã ổn hơn chưa?” Giọng Long trầm ấm, ánh mắt cậu ấy nhìn Linh đầy dịu dàng, như muốn đọc thấu từng suy nghĩ trong tâm hồn cô.

Linh khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ hoe nhưng đã vơi đi sự hoang mang. Cô nhìn Long, cố gắng nở một nụ cười. “Em ổn rồi, Long à. Cảm ơn anh.” Bờ vai cậu ấy vẫn là nơi vững chãi nhất cho cô tựa vào, lời nói của cậu ấy luôn có sức mạnh xoa dịu mọi nỗi sợ hãi trong cô. Cô biết, mình không hề đơn độc.

Họ cùng nhau ngồi lại bên bàn học, nơi những chồng sách giáo khoa, vở ghi chằng chịt công thức và lý thuyết đang chờ đợi. Ánh nắng ban mai tràn vào căn phòng, rọi sáng từng trang sách, từng nét chữ. Trên bàn, "Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17"" được mở ra, ghi chép tỉ mỉ những mục tiêu, những nguyện vọng. Bên cạnh là "Cây bút chì khắc tên" Long, món quà kỷ niệm từ một buổi học nhóm vui vẻ. Cậu ấy cầm cây bút chì, khẽ xoay tròn giữa các ngón tay thon dài, rồi đặt nó lên trang sách đang mở.

“Vậy thì, chúng ta tiếp tục nhé?” Long hỏi, giọng cậu ấy pha chút vui vẻ, như muốn xua đi nốt không khí nặng nề còn sót lại. Cậu ấy lật sang trang bài tập toán cao cấp, một chủ đề mà Linh vẫn còn loay hoay.

Linh gật đầu, cố gắng tập trung. Nhưng ánh mắt cô cứ thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng đầu ngày đang nhảy múa trên tán cây bàng xanh mướt. Tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường vọng lên – tiếng bánh mì, tiếng xôi, tiếng kẹo kéo – tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật ở khu tập thể. Xa xa là tiếng trẻ con í ới gọi nhau xuống sân chơi, tiếng cười trong trẻo vang vọng, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng nhỏ. Mùi thức ăn từ các căn hộ lân cận cũng bắt đầu lan tỏa, mùi hành phi thơm lừng từ nhà cô Ba hàng xóm, mùi cà phê phin từ nhà chú Tư. Tất cả những âm thanh, mùi vị ấy lẽ ra phải mang lại sự bình yên, nhưng hôm nay, chúng lại khiến Linh cảm thấy lòng mình chênh vênh hơn.

Cô cố gắng giải một bài toán tích phân phức tạp, nhưng dường như tâm trí cứ bay bổng đi đâu mất. Những con số, ký hiệu cứ nhảy múa trước mắt, không tài nào sắp xếp chúng thành một chuỗi logic. Tiếng bút sột soạt trên giấy của Long đều đặn, như một nhịp điệu của sự tập trung cao độ, càng khiến cô cảm thấy mình kém cỏi.

“Đề bài này khó thật đó Long à,” Linh thở dài, khẽ buông bút. Cô ấy day day thái dương, cảm thấy đầu óc nặng trịch. “Cứ làm hoài mà vẫn thấy mình còn lỗ hổng. Cứ thấy mình chưa đủ kiến thức để đối phó với nó.” Giọng cô nhỏ dần, chứa đựng sự mệt mỏi và một chút chán nản. Cô sợ mình sẽ không thể theo kịp tốc độ của Long, không thể đáp ứng được kỳ vọng của chính mình và của cả cậu ấy. Nỗi sợ hãi thất bại lại âm ỉ trỗi dậy, len lỏi vào từng tế bào.

Long nhẹ nhàng đặt bút xuống, xoay người lại nhìn Linh. Cậu ấy không trách mắng, không thúc giục. Ánh mắt hổ phách của cậu ấy vẫn ấm áp và kiên định như mọi khi. “Không sao, cứ từ từ. Chúng ta còn thời gian mà. Quan trọng là hiểu rõ bản chất vấn đề, chứ không phải vội vàng giải cho xong.” Cậu ấy nói chậm rãi, giọng trầm ấm, như rót mật vào tai cô. Long biết, Linh không thiếu thông minh, nhưng cô lại dễ bị áp lực và căng thẳng làm cho mất bình tĩnh.

Cậu ấy vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu cô, rồi chỉ vào từng dòng chữ trong cuốn sách toán. “Bài này, em nhìn kỹ chỗ này nè. Đây là một dạng biến đổi cơ bản, chỉ cần mình nắm vững công thức, rồi áp dụng linh hoạt thôi.” Long kiên nhẫn giảng giải, từng câu từng chữ rõ ràng, dễ hiểu. Cậu ấy không chỉ nói lý thuyết, mà còn vẽ ra sơ đồ tư duy, giải thích từng bước một, từng biến đổi nhỏ nhất. Bờ vai rộng của cậu ấy khẽ nghiêng về phía cô, tạo thành một điểm tựa vững chắc. Mùi hương nam tính thoang thoảng từ Long, mùi xà phòng và sách mới, xen lẫn với mùi mực bút, mang lại cho Linh cảm giác an toàn quen thuộc.

Linh chăm chú lắng nghe, từng chút một, những con chữ và công thức dần trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí cô. Cô cảm thấy sự kiên nhẫn vô bờ bến của Long, sự quan tâm sâu sắc mà cậu ấy dành cho cô. Cậu ấy không chỉ là người yêu, mà còn là người thầy, người bạn đồng hành không thể thiếu. Ánh mắt Long vẫn luôn dõi theo cô, động viên và khích lệ. Dù có lúc Linh thấy mình quá chậm chạp, quá yếu đuối, nhưng Long vẫn luôn ở đó, không một lời than vãn.

“Em hiểu rồi,” Linh khẽ reo lên khi cô ấy giải được một bước khó. Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long lại bừng sáng trên môi cô. “Thật ra, nó không khó như em nghĩ, chỉ là em bị rối thôi.”

Long mỉm cười. “Thấy chưa? Anh đã nói rồi mà. Em thông minh lắm, chỉ cần tin tưởng vào bản thân mình thôi.” Cậu ấy vỗ nhẹ vào tay cô, như một lời động viên thầm lặng. Họ tiếp tục miệt mài với những con số, những bài tập. Bên ngoài, tiếng sinh hoạt của khu tập thể vẫn tiếp diễn, tiếng TV từ các nhà lân cận bật lên chương trình thời sự buổi sáng, tiếng xe máy nổ máy chuẩn bị cho một ngày làm việc. Nhưng trong căn phòng nhỏ, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sách và những lời thì thầm hướng dẫn của Long, như một nốt nhạc êm đềm trong bản giao hưởng của tuổi thanh xuân rực rỡ. Nắng Hạ Long ngày càng gay gắt hơn, nhưng trong căn phòng này, chỉ có ánh sáng của tri thức và tình yêu.

***

Buổi chiều hôm đó, một bầu không khí khác hẳn bao trùm lên Long và Linh khi họ bước vào phòng tư vấn học đường của trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Căn phòng kín đáo, nằm ở cuối hành lang khu nhà B, khá yên tĩnh. Bên trong, bàn ghế đơn giản được sắp xếp gọn gàng, vài chậu cây xanh nhỏ đặt ở góc phòng mang lại cảm giác dễ chịu. Không khí có mùi sách, giấy và thoang thoảng mùi tinh dầu chanh dịu nhẹ, một mùi hương mà cô Lan Anh thường dùng để tạo cảm giác thư thái cho học sinh. Tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những học sinh khác đang đợi bên ngoài, tiếng bút viết của ai đó vọng vào, tạo nên một không gian nghiêm túc nhưng cũng rất cởi mở.

Cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh, với mái tóc cắt ngắn cá tính và chiếc áo dài màu xanh ngọc thanh lịch, đang mỉm cười đón họ. Cô ấy trẻ trung, năng động, nhưng ánh mắt luôn toát lên vẻ chuyên nghiệp và sự quan tâm chân thành dành cho học sinh. “Long, Linh, hai em vào đây. Ngồi đi.” Giọng cô trong trẻo nhưng đầy quyền uy.

Long và Linh lễ phép chào cô rồi ngồi xuống hai chiếc ghế đối diện bàn làm việc của cô. Cô Lan Anh cầm lên hai tập hồ sơ học bạ của họ, lật giở từng trang. Ánh mắt cô lướt qua những con số điểm chói sáng, những thành tích đáng nể mà cả hai đã đạt được trong suốt ba năm học cấp ba.

“Thành tích của hai em thì không phải bàn cãi rồi. Rất xuất sắc!” Cô Lan Anh gật gù khen ngợi, nụ cười rạng rỡ trên môi. “Giờ chúng ta nói về nguyện vọng một chút nhé. Hai em đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Linh nhìn Long, rồi khẽ gật đầu. “Dạ, tụi em cũng đã tìm hiểu và trao đổi với nhau nhiều rồi ạ.” Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng đầy vẻ nghiêm túc.

Cô Lan Anh lướt qua phần nguyện vọng của Long. “À, Long thì vẫn kiên định với khối A, đúng như cô nghĩ. Bách Khoa Hà Nội, Khoa học Tự nhiên, hoặc Kinh tế Quốc dân… đều là những lựa chọn rất tiềm năng với năng lực của em. Đặc biệt Bách Khoa, với khả năng toán học và tư duy logic của em, đó sẽ là một môi trường rất phù hợp để em phát triển.” Cô ấy quay sang Long, ánh mắt đầy tin tưởng.

Long khẽ mỉm cười. “Dạ, em vẫn nghĩ mình phù hợp với kỹ thuật và nghiên cứu ạ.” Giọng cậu ấy trầm, tự tin.

Rồi cô chuyển sang hồ sơ của Linh. “Còn Linh… khối C, D. Sư phạm Ngữ văn, hoặc Ngoại ngữ. Các trường ở Hà Nội như Đại học Sư phạm, Đại học Ngoại ngữ… Rất tốt, Linh à. Điểm thi thử các môn xã hội của em luôn ở top đầu. Cô tin em sẽ làm rất tốt ở những ngành này.” Cô Lan Anh nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng.

Đến đây, Linh cảm thấy một sự tự hào nho nhỏ dâng lên trong lòng. Cô đã cố gắng rất nhiều để đạt được những thành tích này, để có thể sánh bước cùng Long. Cô tin rằng, dù không cùng khối, nhưng họ sẽ vẫn tìm được cách để ở gần nhau.

Nhưng rồi, cô Lan Anh khẽ thở dài, ánh mắt trở nên trầm tư hơn. “Tuy nhiên, các em cũng cần nhìn vào thực tế một chút.” Cô ấy khẽ khàng đặt hai tập hồ sơ xuống bàn, chồng lên nhau. “Long có năng lực xuất sắc về khối A, Bách Khoa hoặc Ngoại Thương là rất tiềm năng. Còn Linh thì khối C, D rất tốt, Sư phạm hoặc Ngoại ngữ là lựa chọn sáng suốt.” Cô dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc từng lời nói. “Thường thì, các trường khối kỹ thuật top đầu như Bách Khoa sẽ tập trung ở những khu vực nhất định. Các trường sư phạm hay ngoại ngữ cũng vậy.”

Linh bất giác nắm chặt tay mình dưới gầm bàn. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng cô. Cô cảm nhận được Long ở bên cạnh cũng khẽ siết nhẹ tay cô, như một lời trấn an.

Cô Lan Anh tiếp tục, giọng cô vẫn nhẹ nhàng nhưng những lời nói lại như những viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng trong lòng Linh. “Hai đứa cũng cần suy nghĩ kỹ về việc nếu chọn hai thành phố khác nhau, việc duy trì tình cảm sẽ cần nhiều nỗ lực hơn. Hoặc ngay cả khi cùng một thành phố, việc học ở hai trường khác nhau, với lịch trình học tập, hoạt động ngoại khóa riêng biệt, cũng sẽ là một thử thách lớn. Cô không nói là không thể, nhưng nó sẽ khó khăn hơn rất nhiều.” Cô ấy nhìn thẳng vào mắt cả hai, ánh mắt đầy sự quan tâm của một người cô, một người chị đi trước. “Tình yêu tuổi học trò rất đẹp, nhưng tương lai học tập, sự nghiệp của các em là quan trọng nhất.”

Những lời của cô Lan Anh không phải là lời cấm cản, cũng không phải là lời chia rẽ. Đó chỉ là lời khuyên thực tế, khách quan từ một người lớn có kinh nghiệm. Nhưng đối với Linh, những từ ngữ ấy lại vang vọng như một lời cảnh báo, một tiên đoán nghiệt ngã. “Hai thành phố khác nhau”, “nỗ lực hơn”, “thử thách lớn”, “tương lai học tập là quan trọng nhất”… Những cụm từ ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, gieo vào lòng cô một hạt mầm lo lắng, hoài nghi về quyết định tương lai của mình. Ánh mắt cô thoáng lộ vẻ hoang mang, không giấu nổi sự bất an.

Long vẫn giữ vẻ bình tĩnh, cậu ấy khẽ nheo mắt lại, ánh mắt hổ phách nhìn cô Lan Anh, rồi lại quay sang nhìn Linh. Cậu ấy cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ bàn tay Linh khi cô ấy nắm chặt tay mình. Cậu ấy biết Linh đang hoang mang đến mức nào. Cậu ấy muốn nói điều gì đó, nhưng lại kìm lại. Đây là lời khuyên từ giáo viên, cậu ấy cần phải lắng nghe một cách tôn trọng. Nhưng trong lòng Long, một sự kiên định sắt đá lại được củng cố. Dù có bất kỳ khó khăn nào, cậu ấy cũng sẽ không buông tay Linh. Lời hẹn ước của họ không phải là thứ có thể bị lung lay bởi những lời khuyên thực tế, dù là đúng đắn đi chăng nữa.

Cô Lan Anh không hề biết rằng, những lời nói vô tư của mình đã vô tình tạo ra một cơn bão nhỏ trong lòng nữ sinh xinh đẹp trước mặt. Cô ấy chỉ muốn học sinh của mình có những lựa chọn tốt nhất cho tương lai. Sau một hồi trò chuyện thêm về các ngành nghề và cơ hội, cô Lan Anh mỉm cười kết thúc buổi tư vấn. “Dù sao, các em hãy cứ suy nghĩ kỹ nhé. Mọi quyết định đều nằm ở các em. Cô tin các em sẽ có những lựa chọn đúng đắn.”

Khi Long và Linh bước ra khỏi phòng tư vấn, ánh nắng chiều đã ngả vàng, trải dài trên sân trường. Nhưng trong lòng Linh, không khí lại trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Nỗi sợ hãi chia ly, sự hoài nghi về khả năng tình yêu của họ có đủ mạnh mẽ để vượt qua khoảng cách và thời gian, cứ cuộn trào lên như những con sóng dữ dội. Cô không thể nào ngừng suy nghĩ về những lời cô Lan Anh vừa nói. Có lẽ, thực tế quá phũ phàng, quá khắc nghiệt đối với tình yêu đầu đời trong trẻo của họ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời Hạ Long. Long và Linh bước đi chậm rãi trên cầu vượt bộ hành, khung cảnh thành phố trải dài dưới chân họ. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ ồn ào tạo thành một bản hòa tấu hỗn độn của cuộc sống đô thị. Gió từ biển thổi vào lồng lộng, mang theo hơi mặn của đại dương và chút se lạnh của buổi chiều tà. Trên cầu, thỉnh thoảng có vài người đi bộ, vài cặp đôi nắm tay nhau, nhưng dường như tất cả đều chìm vào không gian riêng của mình.

Linh im lặng, ánh mắt cô nhìn xa xăm về phía những dãy núi đá vôi nhấp nhô, những hòn đảo nhỏ đang dần chìm vào bóng tối. Nỗi lo lắng từ lời cô giáo cứ quanh quẩn trong tâm trí cô, không thể nào xua đi được. Cô cảm thấy một sự chênh vênh khó tả, như thể mình đang đứng trên một cây cầu, không biết nên bước tiếp hay quay đầu lại.

Long cảm nhận được sự bất an của Linh. Cậu ấy không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, đan những ngón tay mình vào ngón tay cô. Bàn tay Linh lạnh toát và run rẩy. Long khẽ siết nhẹ, truyền cho cô hơi ấm và sự vững vàng từ cậu ấy. Cậu ấy biết Linh đang phải đấu tranh nội tâm rất nhiều.

“Sao vậy, Linh?” Long khẽ hỏi, giọng cậu ấy trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. Cậu ấy xoay người, đối mặt với cô, ánh mắt hổ phách nhìn sâu vào đôi mắt to tròn, đang ẩn chứa đầy ưu tư của Linh.

Linh ngước lên nhìn Long, ánh mắt cô ấy ướt át, long lanh trong ánh hoàng hôn. Môi cô khẽ mím lại, như muốn nói điều gì đó nhưng lại ngập ngừng. Gió thổi tung mái tóc dài của cô, những sợi tóc đen óng cứ bay bay, che đi một phần khuôn mặt xinh đẹp đang chất chứa đầy nỗi buồn.

“Long này…” Giọng cô nhỏ, có chút run rẩy, như thể cô đang cố gắng lắm mới có thể thốt ra thành lời. “Nếu… nếu chúng ta phải học ở hai nơi khác nhau thì sao? Liệu… liệu tình yêu của chúng ta có đủ lớn không? Có đủ mạnh mẽ để vượt qua những lời cô Lan Anh nói không?” Cô ấy nhìn Long, ánh mắt đầy cầu xin, như thể muốn tìm kiếm một lời khẳng định, một sự trấn an tuyệt đối từ cậu ấy.

Nỗi sợ hãi trong Linh trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô ấy sợ rằng những ước mơ, những lời hẹn ước của họ sẽ tan biến như bọt biển, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát rồi lại biến mất. Tình đầu tuổi học trò, liệu có thể chống chọi được với những thử thách khắc nghiệt của cuộc sống, của sự nghiệp, của những ngã rẽ mà mỗi người phải chọn?

Long khẽ hít một hơi thật sâu, ôm nhẹ Linh vào lòng. Bờ vai rộng của cậu ấy là điểm tựa vững chắc cho cô. Cậu ấy cảm nhận được sự run rẩy của cô, trái tim cậu ấy thắt lại. Long biết rằng những lời của cô Lan Anh, dù chỉ là lời khuyên chân thành, nhưng đã gieo vào lòng Linh một nỗi sợ hãi lớn lao. Cậu ấy nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, áp má mình vào tóc cô, cảm nhận mùi hương dịu nhẹ quen thuộc.

“Linh à, em đang lo lắng quá rồi, ngốc của anh.” Giọng Long trầm ấm, đầy yêu thương, như một bản tình ca xoa dịu tâm hồn cô. “Cho dù có chuyện gì xảy ra, anh sẽ không bao giờ buông tay em. Lời hứa của chúng ta không phải là lời nói suông, em nhớ chứ? Chúng ta đã hứa với nhau, dù có khó khăn đến mấy, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua.” Long giữ chặt cô trong vòng tay, như muốn dùng cả cơ thể mình để che chở cô khỏi mọi ưu tư, mọi giông bão.

Cậu ấy khẽ đẩy cô ra một chút, đủ để cô có thể nhìn thấy ánh mắt kiên định của mình. “Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta, đã chứng kiến tất cả. Những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát mỗi ngày, chúng đâu có ngừng lại? Tình yêu của chúng ta cũng vậy, nó sẽ luôn vỗ về và tồn tại, dù có những lúc biển động đi chăng nữa.” Cậu ấy mỉm cười nhẹ, cố gắng làm dịu đi nỗi sợ hãi trong cô. “Anh biết, lựa chọn trường học, ngành học là rất quan trọng cho tương lai mỗi người. Nhưng nó không phải là tất cả. Quan trọng hơn cả là niềm tin của chúng ta vào nhau, là sự kiên định của chúng ta vào lời hẹn ước này.”

Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận hơi ấm từ cậu ấy truyền sang. Những lời nói của Long như một liều thuốc an thần, xoa dịu từng nỗi sợ hãi trong cô. Gió vẫn thổi lồng lộng, làm tóc cô bay bay, nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi dường như đã vơi đi nhiều. Cô cảm thấy mình được bao bọc, được yêu thương và được bảo vệ. Long luôn là như vậy, luôn biết cách thắp sáng niềm hy vọng trong lòng cô, luôn là người kéo cô dậy mỗi khi cô vấp ngã. Cô tin tưởng cậu ấy. Cô tin vào tình yêu của họ.

Ánh hoàng hôn rực rỡ dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn thành phố bắt đầu thắp sáng, lung linh như những vì sao dưới mặt đất. Long và Linh vẫn đứng đó, trên cây cầu vượt bộ hành, ôm nhau thật chặt, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào sâu thẳm trái tim. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng niềm tin và hy vọng đã lớn hơn rất nhiều. Họ biết rằng, dù con đường phía trước có gập ghềnh đến mấy, họ sẽ không bao giờ buông tay nhau.

***

Tối muộn, ánh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời Hạ Long, soi rõ từng chi tiết của khu nhà tập thể cũ. Gió mát lành thổi qua ban công, mang theo hơi sương đêm. Trong căn hộ tập thể quen thuộc của Linh, không khí đã trở nên dịu nhẹ hơn rất nhiều. Long và Linh ngồi trên chiếc sofa cũ kỹ nhưng ấm cúng, Long ôm Linh vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô. Tiếng TV từ các nhà hàng xóm đã tắt, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió xào xạc ngoài cửa sổ.

Linh đã thôi khóc, nhưng đôi mắt cô vẫn còn hơi sưng đỏ. Cô tựa đầu vào ngực Long, lắng nghe từng nhịp đập của trái tim cậu ấy, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn. Long khẽ hôn lên trán cô, rồi bắt đầu nói, giọng cậu ấy trầm ấm và kiên định, như một lời thề.

“Anh biết, bé con đang lo lắng rất nhiều. Lời cô Lan Anh nói là đúng, việc chọn trường, chọn ngành là rất quan trọng cho tương lai mỗi người. Và đúng là, nếu chúng ta học ở hai thành phố khác nhau, hoặc hai trường khác nhau, việc duy trì tình cảm sẽ cần nhiều nỗ lực hơn.” Long không né tránh thực tế, cậu ấy muốn Linh đối mặt với nó, nhưng không phải một mình. “Nhưng quan trọng hơn cả là niềm tin của chúng ta, Linh à. Niềm tin rằng chúng ta sẽ luôn tìm cách để ở bên nhau, dù có cách xa, dù có khó khăn đến mấy.”

Cậu ấy siết chặt vòng tay ôm cô, như muốn truyền toàn bộ sức mạnh và ý chí của mình cho cô. “Tình yêu của chúng ta không phải là một bông hoa sớm nở tối tàn. Nó đã được vun đắp từ những ngày đầu cấp ba, từ những buổi học nhóm, những trận bóng, những lần anh kiên nhẫn giảng bài cho em, và những khi em nhiệt tình cổ vũ cho anh. Nó đã vượt qua những hiểu lầm, những ghen tuông vu vơ của tuổi học trò. Vậy thì, anh tin nó cũng sẽ đủ sức mạnh để vượt qua những thử thách sắp tới.”

Linh ngẩng đầu nhìn Long, đôi mắt cô ấy ướt nhưng ánh lên sự kiên định. Cô ấy nhìn thấy trong mắt cậu ấy sự chân thành, sự tin tưởng tuyệt đối. Những lời Long nói không chỉ là trấn an, mà còn là một lời khẳng định, một lời hứa chắc chắn. “Em tin anh, Long…” Giọng cô khẽ khàng, chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. “Em sẽ cố gắng hết sức. Em sẽ biến những lời cô Lan Anh nói thành động lực, chứ không phải là nỗi sợ hãi. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Long mỉm cười. Nụ cười của cậu ấy rạng rỡ như ánh trăng ngoài kia. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới.”

Cậu ấy nhẹ nhàng đứng dậy, dìu Linh về phía bàn học. Bản kế hoạch ôn tập nước rút mà họ đã tỉ mỉ chuẩn bị vẫn còn đó, nằm trên mặt bàn, dưới ánh đèn ngủ dịu nhẹ. Giờ đây, nó không chỉ là những con chữ, những gạch đầu dòng khô khan, mà còn là biểu tượng cho tương lai chung của họ, cho lời hẹn ước mà họ đã trao nhau. Long và Linh nhìn nhau, ánh mắt cả hai đều ánh lên sự quyết tâm.

Họ ngồi xuống, cùng nhau xem lại từng mục, từng kế hoạch. Tiếng bút sột soạt trên giấy lại vang lên, nhẹ nhàng và đều đặn. Mùi giấy sách mới và mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của căn hộ cũ hòa quyện, tạo nên một không gian quen thuộc và ấm áp. Sự hoài nghi đã được thay thế bằng niềm tin, nỗi sợ hãi đã nhường chỗ cho sự kiên định.

Long khẽ đặt tay lên tay Linh, siết nhẹ. Cậu ấy biết rằng, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Kỳ thi Đại học chỉ là bước khởi đầu, và những thử thách yêu xa, những ngã rẽ cuộc đời sẽ còn rất nhiều. Nhưng cậu ấy cũng tin rằng, chỉ cần họ có nhau, chỉ cần họ kiên định với lời hẹn ước này, họ sẽ vượt qua tất cả. Cậu ấy sẽ là chỗ dựa vững chắc cho Linh, và Linh cũng sẽ là nguồn động lực vô tận cho cậu ấy.

Ngoài kia, Hạ Long đã chìm vào giấc ngủ, nhưng ánh trăng vẫn chiếu sáng rực rỡ, như một lời chúc phúc cho tình yêu đôi lứa. Long và Linh, trong vòng tay và ánh mắt tin tưởng của nhau, đã sẵn sàng đón nhận mọi thử thách. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình yêu của họ sẽ soi sáng mọi con đường, bất kể chúng dẫn về đâu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ