Ánh trăng cuối tháng vằng vặc vẫn còn treo lơ lửng trên nền trời Hạ Long, nhưng đã nhường chỗ cho những vệt hồng đầu tiên của bình minh khi Long trở về nhà. Cậu và Linh đã thức khuya thêm một chút nữa sau khi cô Lan Anh rời đi, cùng nhau rà soát lại kế hoạch học tập, từng câu chữ như được khắc sâu thêm niềm tin và quyết tâm. Mệt mỏi là điều không thể tránh khỏi, nhưng trong lòng cậu không còn sự nặng nề của lo lắng mà thay vào đó là một cảm giác bình yên đến lạ. Cậu biết rằng, dù con đường phía trước có gập ghềnh đến mấy, họ sẽ không bao giờ buông tay nhau.
***
Đêm đó, sau bữa cơm tối, khu nhà tập thể cũ của Long chìm vào một vẻ tĩnh lặng hiếm có. Tiếng ồn ào thường ngày từ các căn hộ lân cận như tiếng trẻ con nô đùa, tiếng TV vọng ra từ nhà bác hàng xóm hay tiếng lạch cạch của xoong nồi đều dịu đi, chỉ còn tiếng gió luồn qua khe cửa sổ và tiếng côn trùng rả rích từ mảnh vườn nhỏ phía sau khu nhà. Mùi thức ăn quen thuộc của bữa tối – canh chua cá, thịt rang cháy cạnh – vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những bức tường vôi cũ kỹ và mùi bột giặt thơm tho từ quần áo mới giặt phơi ở ban công.
Long ngồi trong phòng khách, mắt dán vào màn hình TV nhưng tâm trí cậu lại lơ lửng ở một nơi xa xăm nào đó. Cậu cảm nhận được ánh mắt của bố và mẹ vẫn dõi theo mình, chứa đựng sự yêu thương, lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. Hoàng Anh, cô em gái hiếu động của cậu, đang ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại huých nhẹ vào tay anh trai, cố gắng kéo cậu về với bộ phim hoạt hình đang chiếu.
“Anh Long ơi, anh có xem không đấy? Người ta đánh nhau kịch liệt thế kia mà anh cứ đờ ra!” Hoàng Anh phùng má, giọng nói trong trẻo của cô bé như một làn gió mát lành thổi tan đi chút căng thẳng vô hình đang bao trùm căn phòng.
Long khẽ mỉm cười, xoa đầu em gái. “Anh có xem chứ, nhưng mà…” Cậu ngập ngừng, không biết nên giải thích thế nào về những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu mình.
Mẹ Hà, với gương mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, đặt một đĩa hoa quả lên bàn. “Thôi, con bé này, để anh con yên. Anh con sắp thi đại học rồi, chắc đang nghĩ ngợi nhiều. Con cứ trêu chọc mãi.”
Bố Hùng, người đàn ông trầm tĩnh và có vẻ ngoài nghiêm nghị, đặt tờ báo xuống. Ánh mắt ông dừng lại trên khuôn mặt Long, rồi ông khẽ thở dài. “Con trai, con ra đây ngồi với bố mẹ một lát.”
Long tắt TV, trong lòng dâng lên một chút hồi hộp. Cậu biết, đây là cuộc nói chuyện nghiêm túc. Cậu ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện bố mẹ, Hoàng Anh cũng im lặng, tò mò nép vào cạnh mẹ.
Mẹ Hà đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Long. Bàn tay mẹ ấm áp và mềm mại, mang theo mùi hương quen thuộc của nước hoa dịu nhẹ. “Long à, con đã cố gắng rất nhiều rồi. Mẹ và bố đều nhìn thấy hết.” Giọng mẹ nhẹ nhàng, như xoa dịu đi mọi lo lắng trong lòng cậu. “Những ngày qua con học hành vất vả, mẹ xót lắm. Giờ chỉ còn vài ngày nữa thôi là đến kỳ thi rồi. Con đừng tự tạo áp lực cho mình quá nhé.”
Bố Hùng tiếp lời, giọng ông trầm ấm và rõ ràng, nhưng vẫn chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. “Đúng vậy. Con đã có một hành trình học tập rất đáng nể. Bố tin con đã chuẩn bị tốt nhất có thể. Kỳ thi này chỉ là một cột mốc thôi, không phải là tất cả.” Ông nhìn thẳng vào mắt Long, ánh mắt kiên định. “Con đã cố gắng hết sức rồi, kết quả thế nào cũng không quan trọng bằng việc con đã không hối hận. Bố không cần con phải đỗ thủ khoa hay vào trường top. Bố chỉ cần con làm hết sức mình, và không phải nuối tiếc bất cứ điều gì.”
Nghe những lời đó, Long cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè nặng trong lòng cậu bỗng chốc được trút bỏ. Cậu đã luôn cố gắng để không phụ lòng bố mẹ, để đạt được những kỳ vọng mà cậu tự đặt ra cho mình. Nhưng những lời nói chân thành này của bố mẹ đã cho cậu biết rằng, tình yêu thương của họ lớn hơn bất cứ điểm số hay danh vọng nào. Cậu nhìn thấy trong đôi mắt bố mẹ sự ủng hộ vô điều kiện, một hậu phương vững chắc mà cậu luôn có thể dựa vào.
Hoàng Anh, cô bé nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, bất ngờ lên tiếng, cố gắng làm dịu bầu không khí. “Anh Long mà đỗ thủ khoa thì phải khao em bữa lớn đó nha!” Giọng cô bé lanh lảnh, pha chút hóm hỉnh.
Long bật cười, đưa tay véo má em gái. “Con bé này, chưa gì đã đòi khao rồi. Yên tâm, anh mày mà đỗ là có quà cho mày liền.”
Mẹ Hà mỉm cười. “Mẹ tin con, Long ạ. Cứ tự tin làm bài, đừng lo lắng gì cả. Ăn uống đầy đủ, ngủ nghỉ đúng giờ. Sức khỏe là quan trọng nhất.” Mẹ nói rồi đứng dậy, ôm lấy Long. Vòng tay mẹ ấm áp, mang đến cho cậu một cảm giác bình yên và an toàn đến lạ. Long tựa đầu vào vai mẹ, hít hà mùi hương quen thuộc, cảm thấy toàn thân thả lỏng. Cậu biết mình thật may mắn khi có một gia đình luôn yêu thương và ủng hộ mình vô điều kiện.
Bố Hùng đưa tay vỗ nhẹ vào vai Long. Lòng bàn tay bố chai sần, nhưng truyền đến cậu một sức mạnh vô hình. “Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa. Cứ làm những gì con đã chuẩn bị. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Đêm đó, Long nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Tiếng gió đêm vẫn xào xạc ngoài cửa sổ, nhưng trong lòng cậu đã không còn chút xáo động nào. Những lời dặn dò của bố mẹ như một liều thuốc an thần, giúp cậu lấy lại sự bình tâm. Cậu chợt nhớ đến lời hẹn ước của mình với Linh, về tương lai mà cả hai cùng hướng tới. Cậu siết chặt nắm tay. Cậu sẽ không phụ lòng gia đình, cũng không phụ lòng Linh. Tuổi thanh xuân rực rỡ này, cậu sẽ chiến đấu hết mình.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng Hạ Long tràn vào căn hộ tập thể cũ của Linh, xua đi những góc tối và mang theo hơi biển mát lành. Không khí trong căn nhà cũng ấm áp và nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với những ngày áp lực trước đó. Tiếng rao hàng của những người bán hàng rong từ dưới đường vọng lên lảnh lót, tiếng xe máy lướt qua, và xa xa là tiếng sóng biển vỗ rì rào như một bản nhạc nền dịu êm.
Linh đang dùng bữa sáng cùng bố mẹ và bà ngoại. Bàn ăn đơn giản nhưng ấm cúng, với đĩa xôi nếp dẻo thơm, bát cháo nóng hổi và đĩa rau luộc xanh mướt. Mùi thức ăn quen thuộc lan tỏa khắp căn phòng, quyện với mùi hoa nhài thoang thoảng từ bình hoa nhỏ trên bàn. Linh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn hẳn sau buổi tối trò chuyện với Long và những lời động viên từ cậu ấy. Tuy nhiên, một chút căng thẳng vẫn còn ẩn hiện trong ánh mắt cô.
Bà Nguyễn Thị Bích, bà ngoại của Linh, với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, mặc chiếc áo bà ba màu nâu giản dị. Nụ cười phúc hậu luôn thường trực trên môi bà. Bà nhẹ nhàng đặt bát cháo xuống trước mặt Linh, rồi đưa tay xoa xoa mái tóc cháu gái. “Con bé của bà dạo này gầy đi nhiều quá. Lo thi cử đến mức bỏ ăn bỏ ngủ đấy à?” Giọng bà hiền từ, chứa đựng sự yêu thương vô bờ bến.
Linh ngước lên nhìn bà ngoại, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ biết ơn. “Dạ, cháu vẫn ăn uống đầy đủ mà bà. Chỉ là hơi lo lắng một chút thôi ạ.”
Bà Bích nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Linh, bàn tay bà nhăn nheo nhưng ấm áp vô cùng. “Con đừng lo lắng quá, cháu ạ. Mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đấy thôi. Cứ làm hết sức mình, cháu ạ. Kết quả là trời định, nhưng cái tâm mình vững thì sẽ không hối tiếc. Tình yêu tuổi học trò đẹp lắm, nhưng cũng cần sự chân thành. Con cứ sống thật với lòng mình, và cố gắng hết sức cho những gì con tin tưởng.” Bà ngoại nói, giọng điềm đạm nhưng những lời lẽ lại thấm sâu vào lòng Linh. Những câu nói của bà không chỉ là lời động viên cho kỳ thi, mà còn là lời khuyên cho cả cuộc đời, cho mối tình đầu trong trẻo của cô.
Mẹ Hương, với vẻ ngoài thanh tú và dịu dàng, mỉm cười nhìn con gái. “Đúng đấy Linh. Mẹ biết con giỏi mà. Cứ làm bài như những gì con đã ôn tập thôi. Đừng nghĩ đến những điều xa xôi quá. Tập trung vào hiện tại, làm tốt nhất có thể.” Giọng mẹ nhẹ nhàng, đầy sự tin tưởng.
Bố Minh, người đàn ông đứng đắn và có chút nghiêm khắc, cũng gật đầu. “Đừng để áp lực làm mất đi sự tự tin. Bố tin vào năng lực của con. Con đã học hành chăm chỉ suốt bao năm qua, đây là lúc con thể hiện thành quả của mình. Cứ bình tĩnh mà làm bài.” Ông không nói nhiều, nhưng mỗi câu chữ đều chứa đựng sự kỳ vọng và niềm tin to lớn dành cho cô con gái.
Linh gật đầu lia lịa, cảm thấy một gánh nặng nữa lại được trút bỏ. Cô nắm chặt tay bà ngoại, cảm nhận sự ấm áp và bình yên lan tỏa từ bàn tay ấy. Bao nhiêu lo lắng, hồi hộp trong lòng cô dường như tan biến. Cô biết mình có một gia đình tuyệt vời, luôn ở bên cạnh, động viên và tin tưởng cô vô điều kiện.
Sau bữa sáng, Linh chào tạm biệt gia đình để đến trường. Bước chân cô nhẹ nhõm hơn hẳn. Ánh nắng Hạ Long ban mai như rắc vàng trên con đường cô đi, mang theo hơi thở của biển cả và sự bình yên. Cô biết, đây là thời điểm quyết định, nhưng cô không còn cảm thấy đơn độc nữa. Cô có Long, có gia đình, và có cả những lời khuyên sâu sắc từ bà ngoại. Tất cả tạo nên một nguồn động lực mạnh mẽ, giúp cô vững vàng bước tới.
***
Trưa cùng ngày, sau giờ học, Long và Linh cùng nhau đến phòng tư vấn học đường của trường. Căn phòng nhỏ nhắn, kín đáo, được trang trí bằng vài bức tranh phong cảnh Hạ Long và những chậu cây xanh nhỏ, tạo cảm giác thoải mái và gần gũi. Tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của các học sinh khác thỉnh thoảng vọng vào từ hành lang, nhưng bên trong phòng, không khí yên tĩnh đến lạ. Mùi giấy sách mới và mùi tinh dầu thơm nhẹ nhàng lan tỏa, giúp xua đi sự căng thẳng.
Cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm của cả hai, với mái tóc cắt ngắn cá tính và nụ cười trẻ trung, năng động, đang ngồi sau bàn làm việc. Cô mặc một chiếc áo dài màu xanh ngọc, trông thật duyên dáng. Khi nhìn thấy Long và Linh bước vào, cô mỉm cười rạng rỡ.
“Chào hai trò cưng của cô!” Cô Lan Anh vui vẻ chào đón. “Vào đây ngồi đi nào.”
Long và Linh lễ phép chào cô, rồi kéo ghế ngồi xuống. Long ngồi thẳng lưng, ánh mắt có chút căng thẳng. Linh thì hơi cúi đầu, vẫn còn chút lo lắng hiện hữu trên gương mặt xinh đẹp của cô.
Cô Lan Anh nhìn Long và Linh, ánh mắt cô đầy sự thấu hiểu. “Cô biết hai em đã nỗ lực rất nhiều. Suốt ba năm học vừa qua, cô luôn theo dõi và thấy được sự cố gắng không ngừng nghỉ của cả hai. Kỳ thi này không chỉ kiểm tra kiến thức, mà còn là bản lĩnh và sự tự tin của các em. Đây là lúc các em thể hiện tất cả những gì mình đã học được, đã rèn luyện.”
Cô giáo dừng lại một chút, rồi tiếp tục, giọng cô dịu đi, mang theo sự quan tâm chân thành. “Cô biết, các em đang đứng trước một ngưỡng cửa lớn của cuộc đời. Có nhiều áp lực, nhiều băn khoăn. Đặc biệt là về việc chọn trường, chọn ngành, và cả tương lai của mối quan hệ của hai đứa nữa.” Cô khẽ nháy mắt với hai học trò. “Hôm trước cô cũng đã trao đổi với Linh rồi. Cô tin rằng hai đứa đã có câu trả lời cho riêng mình. Tình yêu tuổi học trò đẹp lắm, nó là động lực lớn nhưng cũng có thể là gánh nặng nếu chúng ta không biết cách cân bằng.”
Long ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu ấy ánh lên sự kiên định. “Chúng em đã suy nghĩ rất kỹ rồi ạ, thưa cô. Chúng em đã quyết định sẽ cố gắng hết sức cho kỳ thi này, và dù kết quả thế nào, chúng em cũng sẽ tìm cách để ở bên nhau.” Giọng Long trầm ấm và chắc chắn, như một lời khẳng định không chỉ với cô giáo mà còn với chính bản thân cậu và Linh.
Linh cũng gật đầu đồng tình, gương mặt cô ấy giờ đã rạng rỡ hơn rất nhiều. “Dạ vâng, thưa cô. Chúng em sẽ biến những khó khăn thành động lực ạ.”
Cô Lan Anh mỉm cười hài lòng. “Tốt lắm! Đó mới là tinh thần của tuổi trẻ! Các em là tương lai của đất nước! Cô rất tự hào về hai đứa. Hãy tin vào bản thân và tin vào nhau. Dù kết quả thế nào, các em đã có một thanh xuân rực rỡ và một tình yêu đẹp. Điều quan trọng nhất là các em đã nỗ lực hết mình và không hối tiếc.” Cô nói, rồi đứng dậy, đi vòng qua bàn và đặt tay lên vai mỗi người. Bàn tay cô giáo ấm áp, truyền cho Long và Linh một nguồn năng lượng tích cực.
“Bây giờ, chỉ còn vài ngày nữa thôi. Cô dặn dò thêm một chút. Thứ nhất, giữ gìn sức khỏe thật tốt. Ăn uống, ngủ nghỉ điều độ. Thứ hai, đừng cố gắng nhồi nhét thêm kiến thức mới. Hãy ôn lại những gì đã học, làm bài tập vận dụng để củng cố. Và quan trọng nhất, hãy giữ một tâm lý thoải mái, tự tin. Các em đã làm rất tốt rồi.”
Long và Linh đồng loạt cúi đầu cảm ơn cô giáo. “Chúng em sẽ cố gắng hết sức, thưa cô. Cảm ơn cô rất nhiều ạ.”
Khi rời khỏi phòng tư vấn, cả hai đều cảm thấy nhẹ nhõm và tràn đầy năng lượng tích cực. Những lời khuyên từ cô Lan Anh không chỉ mang tính chiến lược mà còn là nguồn động viên tinh thần to lớn. Họ bước đi trên hành lang trường, dưới ánh nắng trưa vàng ươm, cảm thấy như mọi gánh nặng đã được xua tan.
***
Chiều muộn, khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống trên thành phố Hạ Long, Long và Linh cùng nhau đi bộ về. Thay vì đi đường tắt, họ quyết định đi qua cây cầu vượt bộ hành quen thuộc, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của tuổi học trò. Cầu vượt, với kết cấu thép và bê tông vững chắc, vắt mình qua dòng xe cộ hối hả phía dưới. Tiếng còi xe, tiếng động cơ gầm rú vọng lên từ đường phố, hòa cùng tiếng gió lùa qua tóc hai người, mang theo mùi khói bụi đặc trưng của thành phố và cả hơi mặn mòi của biển cả.
Long và Linh dừng lại ở giữa cầu, tựa lưng vào lan can, nhìn xuống dòng người và xe cộ đang hối hả di chuyển. Ánh hoàng hôn rực rỡ như nhuộm đỏ cả một khoảng chân trời, biến những đám mây thành những dải lụa màu cam, tím và hồng. Cảnh sắc Hạ Long lúc này thật tráng lệ, như một bức tranh sống động, đẹp đến nao lòng.
Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh lướt qua mặt. “Những lời dặn dò của mọi người khiến em thấy ấm lòng quá, Long ạ. Cảm giác như có cả một hậu phương vững chắc phía sau mình.” Giọng cô ấy nhẹ nhàng, pha chút cảm xúc.
Long khẽ gật đầu, siết chặt bàn tay cô ấy đang đặt trên lan can. “Anh cũng vậy. Bố mẹ anh, bà ngoại, bố mẹ em, rồi cô Lan Anh nữa. Ai cũng yêu thương và tin tưởng chúng ta. Chúng ta không đơn độc đâu, Linh à. Cứ làm hết sức mình, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Cậu nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía biển cả, nơi những con sóng vẫn vỗ rì rào vào bờ cát.
Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự ấm áp và vững chãi từ bờ vai cậu ấy. “Em vẫn còn hơi lo lắng, nhưng không còn sợ hãi nữa. Em nghĩ mình đã đủ mạnh mẽ để đối diện với nó. Chúng ta đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, đúng không?”
Long khẽ hôn lên đỉnh đầu cô. “Đúng vậy. Tình yêu của chúng ta đã vượt qua những hiểu lầm, những ghen tuông vu vơ, những áp lực học hành. Và nó sẽ đủ sức mạnh để vượt qua kỳ thi này, và cả những thử thách sau này nữa.” Cậu quay sang nhìn thẳng vào mắt Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu ánh lên vẻ chân thành và kiên định. “Dù có thế nào, chúng ta vẫn sẽ nắm chặt tay nhau, đúng không?”
Linh mỉm cười rạng rỡ, nụ cười của cô ấy như một tia nắng cuối ngày. “Mãi mãi.” Cô ấy đáp, không một chút do dự. “Chúng ta sẽ cùng nhau viết tiếp câu chuyện thanh xuân rực rỡ này, Long ạ.”
Long nắm chặt tay Linh, lòng bàn tay cậu bao trọn bàn tay nhỏ bé của cô. Hơi ấm từ bàn tay ấy truyền đến cậu một cảm giác bình yên và một niềm tin mãnh liệt. Cả hai cùng hướng ánh mắt về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian, mang theo hy vọng và lời hẹn ước. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình yêu của họ sẽ soi sáng mọi con đường, bất kể chúng dẫn về đâu.
Cây cầu vượt bộ hành vẫn đứng đó, vững chãi giữa lòng thành phố hối hả, như một nhân chứng thầm lặng cho lời hứa của đôi trẻ. Hoàng hôn buông xuống, bóng đêm dần bao trùm, nhưng trong lòng Long và Linh, một ngọn lửa hy vọng vẫn cháy sáng, rực rỡ và kiên cường. Họ biết, phía trước là một trận chiến cam go, nhưng họ đã sẵn sàng, với một hậu phương vững chắc và một tình yêu không gì lay chuyển nổi.