Rực rỡ thanh xuân
Chương 43

Nỗ Lực Không Đúng Chỗ

3732 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ ràng những 'nỗ lực' của Tùng trong việc giành lấy sự chú ý của Ngọc Linh, giải quyết cliffhanger từ Chương 42.,Cho thấy Long và Ngọc Linh nhận ra bản chất của những hành động từ Tùng, từ đó càng thêm ý thức về tình cảm đặc biệt dành cho nhau.,Củng cố mối quan hệ giữa Long và Ngọc Linh, giúp họ nhận ra sự khác biệt giữa tình cảm chân thành và sự thể hiện phô trương.,Tiếp tục mạch 'rising_action' bằng cách tăng cường xung đột từ Tùng nhưng lại vô tình làm sâu sắc thêm mối quan hệ của Long và Linh.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh
Mood: Lãng mạn, căng thẳng (từ Tùng), introspective, ấm áp
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng non lấp ló sau rặng dừa xanh rì, hắt lên khung cửa sổ căn phòng nhỏ của Ngọc Linh một vệt sáng bạc mờ ảo. Cả khu tập thể chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động tán lá bàng già cỗi ngoài ban công, và đâu đó vọng lại tiếng rao đêm lảnh lót của một hàng xôi. Linh khẽ trở mình, cảm giác bồn chồn vẫn chưa tan biến hết sau một ngày đầy ắp những sự kiện và cảm xúc. Lời tự nhủ của cô nàng tối qua vẫn văng vẳng bên tai, như một lời khẳng định cho chính trái tim mình: “Long không cần phải nói nhiều. Cậu chỉ cần ở đó, im lặng quan sát, và hành động vào đúng thời điểm. Sự tinh tế ấy, sự thấu hiểu ấy, chính là điều khiến Linh cảm thấy rung động mãnh liệt nhất. Cô nàng biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, đặc biệt khi Tùng dường như sẽ không dễ dàng từ bỏ. Sự bối rối này, sự so sánh không mong muốn này, có thể sẽ dẫn đến những tình huống khó xử, thậm chí là hiểu lầm. Nhưng trong sâu thẳm trái tim mình, Linh biết mình muốn điều gì. Cô nàng biết mình muốn Long.”

Sáng hôm sau, tiết trời Hạ Long dịu mát hơn hẳn, như báo hiệu một ngày mới đầy hứng khởi. Nhưng với Ngọc Linh, cảm giác háo hức lại xen lẫn chút lo lắng mơ hồ. Tiết mục văn nghệ của lớp sắp đến ngày tổng duyệt, và cô nàng, với vai trò phó bí thư chi đoàn, đang phải chạy đôn chạy đáo lo liệu mọi thứ. Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vào những ngày này nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng trống đội reo vang từ sân trường, tiếng đàn piano réo rắt từ phòng nhạc, và tiếng cười nói râm ran của học sinh từ các lớp học hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của tuổi trẻ. Những dãy hành lang rộng rãi, được lát gạch sạch sẽ, giờ đây rộn ràng bước chân vội vã của học trò. Những cây xanh cổ thụ rợp bóng mát quanh sân trường dường như cũng đang thì thầm kể những câu chuyện của riêng chúng.

Chiều hôm đó, dưới ánh nắng vàng ươm dịu nhẹ xuyên qua những tán cây cổ thụ, buổi tổng duyệt văn nghệ của lớp 12A1 diễn ra tại sân khấu ngoài trời của trường. Sân khấu được trang trí đơn giản nhưng bắt mắt, với những dải ruy băng màu sắc và phông nền vẽ cảnh vịnh Hạ Long lung linh. Ngọc Linh đang hối hả cùng vài bạn khác sắp xếp những đạo cụ cuối cùng cho tiết mục nhảy hiện đại của lớp. Cô nàng mặc chiếc áo phông trắng đơn giản, quần jean năng động, mái tóc buộc cao gọn gàng, nhưng vẫn toát lên vẻ xinh đẹp rạng rỡ. Vầng trán cô nàng lấm tấm mồ hôi, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên sự nhiệt huyết và tập trung cao độ.

“Cái loa này bị rè quá, không nghe rõ nhạc gì cả!” một bạn nam kêu lên, cố gắng chỉnh sửa hệ thống âm thanh.

Cả nhóm nháo nhào. Tiết mục nhảy cần nhạc nền chuẩn xác, nếu không sẽ rất khó để các bạn đồng bộ. Linh cũng nhíu mày, tiến lại gần kiểm tra. Tiếng rè xè khó chịu cứ đều đều phát ra, át cả tiếng nhạc đang thử. Cô nàng lo lắng, buổi duyệt sẽ bị chậm trễ mất.

Đúng lúc ấy, một giọng nói vang dõng, đầy tự tin cất lên từ phía sau: “Để tớ lo! Mấy chuyện kỹ thuật này đơn giản ấy mà.”

Ngọc Linh quay đầu lại, và như dự đoán, Nguyễn Trọng Tùng đang tiến về phía cô nàng, theo sau là hai cậu bạn khác với vẻ mặt có vẻ chuyên nghiệp. Tùng vẫn giữ vẻ ngoài lịch lãm, chiếc áo sơ mi được là lượt phẳng phiu, mái tóc vuốt keo gọn gàng. Cậu ta nở một nụ cười tự mãn, ánh mắt liếc nhanh qua Long đang đứng dựa vào gốc cây bàng cách đó không xa, vẻ mặt trầm tĩnh quan sát mọi việc.

“Ồ, Tùng đấy à! May quá, cậu có thể giúp bọn tớ được không?” Linh hỏi, có chút bất ngờ nhưng cũng xen lẫn nhẹ nhõm.

Tùng tiến thẳng đến khu vực điều chỉnh âm thanh, ra hiệu cho hai người bạn đi cùng. “Không thành vấn đề, Linh. Cứ để tớ. Mấy cái dây dợ lằng nhằng này chỉ là chuyện nhỏ thôi.” Cậu ta nói, giọng điệu hơi lớn hơn bình thường, như muốn tất cả mọi người xung quanh đều nghe thấy. Hai cậu bạn của Tùng nhanh chóng bắt tay vào việc, mở hộp đựng dụng cụ, kiểm tra từng đường dây, từng cổng kết nối một cách khá bài bản. Trong chốc lát, tiếng rè xè dần nhỏ lại, rồi biến mất hoàn toàn. Tiếng nhạc nền bật lên, trong trẻo và rõ ràng hơn hẳn.

“Xong rồi!” Tùng tuyên bố, nở một nụ cười đầy chiến thắng về phía Ngọc Linh. Ánh mắt cậu ta lấp lánh sự chờ đợi, như muốn được cô nàng khen ngợi. Cậu ta thậm chí còn cúi người, làm điệu bộ như một quý ông vừa hoàn thành một nhiệm vụ cao cả.

Ngọc Linh mỉm cười gượng gạo. Cô nàng biết Tùng đang cố gắng tạo ấn tượng, và cô nàng không thể phủ nhận rằng Tùng đã giúp đỡ rất nhiều. Nhưng không hiểu sao, cảm giác ngại ngùng lại dâng lên trong lòng cô nàng, như thể cô nàng đang là tâm điểm của một màn trình diễn không mong muốn. “Cảm ơn cậu nhé, Tùng. May mà có cậu.” Linh nói, giọng hơi nhỏ. Trong lòng cô nàng thầm nghĩ: *Sao Tùng lúc nào cũng thích làm mọi chuyện ầm ĩ lên vậy nhỉ? Cậu ấy lúc nào cũng muốn mọi người phải chú ý đến mình.*

Khi Tùng vẫn đang đứng đó, tận hưởng ánh mắt của mọi người và có vẻ như đang chờ đợi thêm một lời khen nào đó từ Linh, một cánh tay vững chãi nhẹ nhàng đặt lên vai cô nàng. “Cậu cứ đứng ra xa một chút, để tớ làm cho.”

Đó là Long. Cậu ấy xuất hiện từ phía sau Linh, tay cầm một chồng đạo cụ khác, vẻ mặt điềm tĩnh, ánh mắt màu hổ phách vẫn ấm áp như thường lệ. Long không nói lớn, chỉ đủ cho Linh nghe thấy. Cậu ấy không nhìn Tùng, mà chỉ tập trung vào Linh, như muốn trấn an cô nàng. Từ nãy đến giờ, Long vẫn âm thầm theo dõi mọi chuyện. Cậu ấy đã sớm phát hiện ra một mối nối lỏng lẻo ở dây nguồn, một vấn đề nhỏ mà chỉ cần ai đó chịu khó kiểm tra kỹ lưỡng là có thể khắc phục được. Nhưng Long đã để Tùng có cơ hội thể hiện. Và bây giờ, khi Tùng đang 'tỏa sáng' với màn sửa chữa âm thanh, Long lại nhẹ nhàng giúp Ngọc Linh di chuyển những chiếc hộp đựng trang phục và đạo cụ khá nặng. Cậu ấy không muốn cô nàng phải vất vả hay để đôi tay trắng trẻo của mình bị bẩn.

Ngọc Linh khẽ giật mình, rồi quay sang nhìn Long. Ánh mắt cô nàng gặp ánh mắt cậu ấy, và trong khoảnh khắc đó, mọi sự bối rối, mọi cảm giác ngại ngùng từ màn trình diễn của Tùng dường như tan biến. Một cảm giác an tâm, ấm áp lan tỏa trong lòng Linh. Cậu ấy không cần phải nói nhiều lời hoa mỹ, không cần phải phô trương. Chỉ một hành động nhỏ, một ánh mắt trấn an, một cử chỉ quan tâm âm thầm, cũng đủ khiến Linh cảm thấy được bảo vệ, được trân trọng. *Chỉ cần một ánh mắt của Long cũng đủ khiến mình an tâm hơn những lời nói hoa mỹ của Tùng,* cô nàng thầm nghĩ. Linh khẽ gật đầu, lùi lại một bước, nhường chỗ cho Long. Cô nàng không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn.

Tùng, thấy Long xuất hiện và hành động một cách tự nhiên như vậy, nụ cười trên môi khẽ cứng lại. Ánh mắt cậu ta sắc lạnh hơn một chút khi nhìn Long, nhưng Long vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, như thể không hề nhận ra sự hiện diện của Tùng, chỉ tập trung vào việc giúp đỡ Linh. Các bạn trong lớp, sau khi đã có nhạc để tập, cũng không còn chú ý nhiều đến Tùng nữa. Buổi tổng duyệt lại tiếp tục, tiếng nhạc vang lên, tiếng hô nhịp của các bạn nhảy, và tiếng vỗ tay lác đác của những người xem. Trong không khí rộn ràng ấy, Tùng cảm thấy mình có chút lạc lõng. Cậu ta đã cố gắng hết sức để gây ấn tượng, nhưng dường như sự chú ý của Linh lại hướng về một người khác, một người không cần phải làm gì quá lớn lao. Tùng siết chặt nắm tay, một tia quyết tâm lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt. Cậu ta sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy.

***

Tối hôm đó, Quán Cafe Sắc Màu ngập tràn trong ánh đèn vàng dịu, tạo nên một không gian ấm cúng và lãng mạn. Tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi qua từng góc nhỏ, hòa cùng tiếng xay cà phê đều đặn và tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng. Mùi cà phê đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, thoảng thêm mùi hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một bản hòa tấu của những giác quan, dễ chịu đến lạ.

Nhóm bạn thân Long, Linh, Hùng, Mai và Lan chọn một góc bàn cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ lấp lánh ánh đèn. Ai nấy đều gọi cho mình một thức uống yêu thích. Hùng, như thường lệ, là người sôi nổi nhất. Cậu ta vẫn còn hào hứng với "màn cứu nguy" của Tùng ở trường.

“Công nhận Tùng ngầu thật! Cứ như siêu anh hùng vậy, ‘xoẹt’ một cái là sửa xong hết cái loa rè!” Hùng reo lên, hai mắt sáng trưng. Cậu ta vừa nhấm nháp ly trà đào, vừa không ngừng khoa tay múa chân. “Tớ thấy mọi người trong lớp ai cũng mắt tròn mắt dẹt nhìn cậu ấy luôn! Linh cũng ngạc nhiên lắm đúng không?”

Ngọc Linh khẽ nhấp một ngụm nước cam, gương mặt cô nàng thoáng chút gượng gạo. “Thì… cậu ấy cũng giúp được việc mà,” Linh nói khẽ, tránh ánh mắt Hùng. “Nhưng tớ chỉ thấy hơi ngại… Cậu ấy làm mọi người chú ý quá.” Cô nàng nhớ lại ánh mắt của Tùng khi cậu ta tuyên bố đã sửa xong, và cái cảm giác không thoải mái khi mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía mình.

Thảo Mai, cô nàng đeo kính cận với vẻ mặt trầm tính, khẽ đẩy gọng kính lên sống mũi. Mai đang đọc dở một cuốn sách văn học, nhưng vẫn chú ý lắng nghe cuộc trò chuyện. “Nhưng cậu có thấy Tùng làm hơi quá không? Kiểu như… cố tình phô trương ấy.” Giọng Mai nhỏ nhẹ nhưng đầy tinh tế, như một mũi kim châm vào đúng chỗ. “Cậu ấy có vẻ thích được mọi người tung hô nhỉ.”

Lan, cô bạn năng động và thẳng thắn, gật đầu đồng tình với Mai. “Mai nói đúng đấy. Tớ thấy cậu ấy rõ ràng là đang cố gắng tạo ấn tượng với ai đó.” Lan liếc nhìn Ngọc Linh một cách đầy ẩn ý. “Mấy cái trò này tớ thấy hơi… giả tạo sao ấy.”

Hùng ngớ người ra, nhìn Mai rồi lại nhìn Lan. “Ấy, làm gì mà nghiêm trọng thế! Người ta giúp mình thì mình cảm ơn thôi chứ. Có khi Tùng chỉ muốn giúp đỡ thật lòng thì sao?” Cậu ta vẫn giữ vẻ ngây thơ của mình.

Ngọc Linh nghe những lời của Mai và Lan, trong lòng cô nàng càng thêm bối rối. Cô nàng biết hai cô bạn thân đang nói đúng. Tùng luôn muốn mình phải là người nổi bật, là trung tâm của mọi sự chú ý. Và những hành động của cậu ấy, dù có vẻ ga lăng, lại khiến cô nàng cảm thấy áp lực hơn là thoải mái. Linh khẽ thở dài, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả con phố.

Long, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt hổ phách của cậu ấy vẫn trầm tĩnh quan sát. Cậu ấy không nói gì, nhưng ánh mắt Long luôn dõi theo Linh, tinh tế nhận ra sự khó chịu của cô nàng. Khi Linh thở dài, Long khẽ nhích lại gần hơn. Cậu ấy đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt ly nước cam của Linh – ly nước cam mà chính Long đã chọn cho cô nàng – về phía cô nàng. “Cậu cứ làm những gì cậu thấy thoải mái. Đừng bận tâm người khác nghĩ gì.” Giọng Long trầm ấm, không quá lớn, nhưng lại có sức nặng và sự trấn an lạ kỳ. Cậu ấy không nói về Tùng, cũng không nói về hành động của Tùng, chỉ đơn giản là đặt cảm xúc của Linh lên hàng đầu.

Ngọc Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô nàng gặp ánh mắt Long. Trong khoảnh khắc đó, cô nàng cảm thấy như có một luồng điện ấm áp chạy qua tim mình. Những lời nói của Long, dù ngắn gọn, lại chạm đến cô nàng sâu sắc hơn bất kỳ lời hoa mỹ nào. Nó không phải là một lời khen ngợi phô trương, cũng không phải là một lời phân tích sâu sắc, mà là một sự thấu hiểu, một sự chấp nhận vô điều kiện. Đó chính là điều cô nàng cần nhất lúc này. Cô nàng khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và chân thành hơn nhiều so với nụ cười gượng gạo dành cho Tùng lúc chiều. “Ừm,” Linh khẽ đáp, rồi đưa tay cầm lấy ly nước cam, cảm nhận sự mát lạnh của thành ly.

Hùng vẫn còn đang tranh luận với Mai về ý tốt của Tùng, còn Lan thì cười nhẹ nhàng, lắc đầu. Chỉ có Long và Linh, trong khoảnh khắc đó, dường như tìm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn. Cả hai đều biết, những hành động của Tùng, dù có vẻ hoành tráng đến đâu, cũng không thể sánh bằng một cử chỉ quan tâm âm thầm, một lời nói thấu hiểu từ người mà mình thực sự tin tưởng. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của Quán Cafe Sắc Màu, giữa tiếng nhạc acoustic du dương và hương cà phê nồng nàn, mối liên kết giữa Long và Linh dường như càng trở nên bền chặt hơn, không một lời nói, không một ánh mắt nào có thể xen vào. Tùng, với những nỗ lực phô trương của cậu ta, dường như chỉ vô tình làm nền, giúp tình cảm giữa Long và Linh càng thêm rõ nét.

***

Đêm dần buông xuống, mang theo sự tĩnh lặng quen thuộc của khu tập thể cũ. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm đã thưa thớt dần, chỉ còn tiếng TV từ nhà ai đó vọng lại và tiếng côn trùng rả rích trong đêm. Trong căn phòng nhỏ của mình, Ngọc Linh ngồi bên cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo vừa đủ để soi sáng trang giấy. Cô nàng lấy ra cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" màu xanh ngọc bích, cuốn sổ đã trở thành người bạn tri kỷ, nơi cô nàng gửi gắm mọi tâm tư, suy nghĩ của mình. Hình ảnh ngọn hải đăng nhỏ bé trên bìa sổ như một biểu tượng cho những ước mơ xa xôi và những con sóng tình đầu đang vỗ nhẹ vào bờ cát tâm hồn cô nàng.

Linh lật đến một trang giấy trắng tinh, cầm cây bút chì lên, đôi mắt mơ màng nhìn ra khoảng không vô định bên ngoài cửa sổ. Gió đêm khe khẽ lùa vào, mang theo mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu nhà cũ, hòa lẫn với mùi hoa sữa thoang thoảng từ cây cổ thụ đầu ngõ. Cô nàng bắt đầu viết, những dòng chữ nắn nót hiện lên trên trang giấy.

“Ngày hôm nay… thật nhiều cảm xúc.” Linh viết, rồi dừng lại một chút, nghĩ về buổi tổng duyệt văn nghệ. “Tùng đã giúp lớp sửa loa, cậu ấy rất nhanh nhẹn và có vẻ rất giỏi về kỹ thuật. Mọi người ai cũng trầm trồ. Nhưng không hiểu sao, mình lại cảm thấy hơi khó chịu. Cậu ấy lúc nào cũng muốn là trung tâm, lúc nào cũng muốn mọi người phải chú ý. Những lời nói của cậu ấy thì to tát, những hành động thì quá mức phô trương. Nó khiến mình cảm thấy có một áp lực vô hình.”

Cô nàng khẽ thở dài, rồi lại tiếp tục viết, những nét chữ trở nên mềm mại hơn khi cô nàng chuyển sang một chủ đề khác. “Còn Long… Long thì lại khác hoàn toàn. Cậu ấy không nói nhiều, không khoa trương bất cứ điều gì. Nhưng khi mình đang loay hoay với mấy cái đạo cụ nặng, cậu ấy đã xuất hiện. Một cách im lặng, tự nhiên. Cậu ấy không cần hỏi, cũng không cần ra vẻ ‘anh hùng’. Cậu ấy chỉ đơn giản là làm. Và những lời nói của cậu ấy ở quán cà phê tối nay… ‘Cậu cứ làm những gì cậu thấy thoải mái. Đừng bận tâm người khác nghĩ gì.’ Nó không phải là một lời khuyên lớn lao, nhưng nó lại chạm đến mình sâu sắc nhất. Nó khiến mình cảm thấy được thấu hiểu, được an toàn.”

Ngọc Linh khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng và đầy hạnh phúc. Cô nàng nhớ lại ánh mắt Long dành cho mình, ánh mắt ấy luôn chứa đựng sự quan tâm chân thành, không hề có chút tính toán. Cô nàng nhớ cái cách cậu ấy nhẹ nhàng đẩy ly nước cam về phía mình, như thể biết rõ cô nàng đang cần gì. *Tùng luôn muốn mọi người thấy cậu ấy giỏi giang, còn Long thì chỉ âm thầm quan tâm… và điều đó khiến mình cảm thấy an toàn hơn nhiều,* cô nàng tự nhủ khi viết.

“Tình cảm… nó không phải là những thứ phô trương bên ngoài. Nó là những rung động nhỏ bé, những cử chỉ tinh tế, là sự thấu hiểu từ sâu thẳm tâm hồn. Long không cần phải cố gắng để thể hiện, vì chính sự chân thật, sự ấm áp bên trong cậu ấy đã đủ để khiến mình rung động mãnh liệt rồi.” Linh viết. “Những rung động này… không thể chối cãi được nữa.”

Cô nàng khẽ chạm vào cây bút chì, nơi những dòng chữ Long khắc đã dần mờ đi theo thời gian, nhưng cảm giác ấm áp từ nó vẫn còn nguyên vẹn. Cô nàng biết, mình đã tìm thấy câu trả lời cho những bối rối trong lòng. Tình cảm dành cho Long, như một hạt mầm đã nảy nở, giờ đây đã vững vàng hơn bao giờ hết, kiên cường trước mọi tác động bên ngoài. Cô nàng biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, đặc biệt khi Tùng sẽ không từ bỏ dễ dàng. Nhưng cô nàng tin vào cảm xúc của mình, và hơn hết, cô nàng tin vào Long.

Cùng lúc đó, trong căn phòng tiện nghi của mình, Long cũng đang ngồi bên cửa sổ. Ánh đèn đường hắt vào, in bóng cậu ấy lên bức tường. Long không cầm sổ tay, nhưng trong đầu cậu ấy, những suy nghĩ về ngày hôm nay vẫn quay cuồng. Long nhớ lại ánh mắt của Tùng, sự tự mãn của cậu ta, và cả sự khó chịu thoáng qua trên gương mặt Linh. Cậu ấy biết Tùng sẽ không dừng lại. Những hành động của Tùng, dù có vẻ trẻ con và phô trương, cũng là một mối đe dọa tiềm tàng.

Long khẽ siết chặt tay. Cậu ấy không thích những màn thể hiện ồn ào. Cậu ấy thích sự chân thật, thích những điều giản dị và sâu sắc. Và cậu ấy biết, Linh cũng vậy. Long mỉm cười nhẹ. Cậu ấy cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ hơn với Linh sau ngày hôm nay, một sự thấu hiểu không cần lời nói. Long biết mình sẽ phải đối mặt với Tùng, không thể mãi giữ vẻ ngoài trầm tĩnh và im lặng nữa. Nhưng cậu ấy cũng biết, tình cảm giữa cậu ấy và Linh đã vượt qua một thử thách nhỏ, và nó đang trở nên bền chặt hơn.

Ngọc Linh, trong căn phòng yên tĩnh của mình, khẽ gấp cuốn sổ lại, đặt nó cẩn thận lên đầu giường. Cô nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đêm Hạ Long lấp lánh những vì sao. Dù mọi thứ phía trước còn là ẩn số, nhưng cô nàng biết mình không đơn độc. Những rung động đầu đời và những hứa hẹn của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long vẫn đang chờ đợi, và cô nàng đã sẵn sàng để đón nhận chúng, cùng với Long. Cô nàng tin rằng, sự gắn kết này, tình yêu và tình bạn, sẽ là chỗ dựa vững chắc để cô nàng và Long cùng nhóm bạn vượt qua mọi khó khăn. Tùng có thể tiếp tục những kế hoạch của cậu ta, nhưng điều đó sẽ chỉ càng làm cho Long và Linh nhận ra rằng họ thuộc về nhau, và không gì có thể chia cắt được.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ