Trời đã ngả về chiều, những tia nắng vàng cuối cùng của một ngày Hạ Long rực rỡ len lỏi qua tán bàng già cổ thụ, đổ bóng dài lên sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Tiếng chuông tan học vừa dứt, âm thanh quen thuộc ấy như một lời giải thoát, đánh thức sự hối hả, nhộn nhịp vốn có của tuổi học trò. Từ các phòng học, tiếng bàn ghế xê dịch, tiếng trò chuyện râm ran và tiếng bước chân vội vã của hàng trăm học sinh ùa ra hành lang, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của cuối buổi. Mùi phấn bảng còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy sách mới và cả mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin dưới tầng trệt.
Long, Linh, Hùng, Mai và Lan cùng bước ra khỏi lớp 10A1, tiếng cười nói giòn tan của Hùng và Lan vang vọng khắp hành lang. Mai, với vẻ ngoài trầm tĩnh hơn, chỉ khẽ mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa tay đẩy nhẹ gọng kính cận. Long, như thường lệ, vẫn giữ vẻ điềm đạm, đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm lướt qua khung cảnh quen thuộc. Cậu lắng nghe câu chuyện của nhóm bạn về kế hoạch cuối tuần, bờ vai rộng khẽ chạm nhẹ vào Linh khi cả nhóm né tránh một tốp học sinh đang chạy lướt qua. Linh, nét mặt tươi tắn, mái tóc đen dài óng ả lay động theo từng bước chân. Cô nàng đang kể cho Mai và Lan nghe về một cuốn sách thú vị vừa đọc được, giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng, đầy nhiệt huyết. Cái cảm giác ấm áp, thân thuộc khi đi cạnh Long vẫn còn vương vấn từ buổi tối hôm trước, khiến mỗi bước chân của Linh dường như cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Cô nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Long, bắt gặp ánh mắt cậu đang hướng về phía mình, và một nụ cười thật khẽ thoáng qua trên môi cậu. Những rung động đầu đời trong cái nắng Hạ Long vẫn luôn hiện hữu, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu êm và đầy quyến rũ.
Khi cả nhóm vừa xuống đến sân trường, định hướng về phía cổng chính, một bóng người quen thuộc bất ngờ xuất hiện. Nguyễn Trọng Tùng, với nụ cười tự tin thường trực trên môi và mái tóc được tạo kiểu sành điệu, bước đến. Cậu ta mặc một chiếc áo phông hàng hiệu đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút, khác hẳn với bộ đồng phục đã cởi bỏ. Đôi mắt sắc sảo của Tùng quét qua từng người trong nhóm, dừng lại lâu hơn một chút ở Long, rồi cuối cùng cố định trên gương mặt rạng rỡ của Linh.
“Chào cả nhóm,” Tùng cất giọng, nhanh và dứt khoát, nhưng khi nhìn Linh thì lại trở nên ngọt ngào hơn. “Mọi người tan học rồi à? Cuối tuần này có vẻ rảnh rỗi nhỉ?”
Hùng, luôn là người nhanh nhảu nhất, đáp lại: “Đúng rồi Tùng. Đang tính đi đâu đó giải trí chút, đầu óc căng thẳng vì thi cử quá.”
Tùng khẽ gật đầu, nụ cười trên môi càng thêm phần tự mãn. Cậu ta khéo léo dịch chuyển để đứng chếch một chút về phía Linh, tạo khoảng cách gần hơn. “Nghe hấp dẫn đó! Tớ biết một quán cà phê mới mở gần đây, không gian rất chill, đồ uống cũng ngon nữa. Tớ vừa ghé qua sáng nay, thấy rất ấn tượng. Hay mình đi thử xem? Coi như xả hơi sau kỳ thi căng thẳng vừa rồi.”
Lời đề nghị bất ngờ của Tùng khiến cả nhóm hơi khựng lại. Lan trao đổi ánh mắt với Mai, có chút khó hiểu. Hùng, với bản tính vui vẻ, lại thấy hào hứng. “Nghe hấp dẫn đó! Long với Linh sao, có đi không?” Cậu ta hỏi, quay sang nhìn hai người bạn thân nhất.
Linh hơi bất ngờ trước lời mời công khai của Tùng. Mặc dù Tùng vẫn luôn thể hiện sự quan tâm đến cô nàng, nhưng đây là lần đầu tiên cậu ta chủ động mời cả nhóm một cách rõ ràng như vậy. Cô nàng khẽ cau mày, một chút bối rối hiện lên trong đôi mắt to tròn long lanh. “À… cũng được. Long thì sao?” Cô nàng quay sang nhìn Long, như muốn tìm kiếm sự đồng tình hoặc một tín hiệu nào đó từ cậu.
Long im lặng một lát, ánh mắt màu hổ phách lướt qua Tùng, đánh giá vẻ mặt tự tin đến mức có chút kiêu ngạo của cậu ta. Một tia khó chịu rất khẽ thoáng qua trong đáy mắt Long, nhưng cậu nhanh chóng che giấu. Cậu biết Tùng đang cố ý tạo ra tình huống này, và mục tiêu chính của cậu ta không ai khác chính là Linh. Long không muốn Linh cảm thấy khó xử, cũng không muốn tạo thêm rắc rối không đáng có. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt Linh, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi, đủ để trấn an cô nàng. “Nếu mọi người đi thì tớ cũng đi,” Long nói, giọng trầm ấm và điềm tĩnh, như muốn gửi gắm một thông điệp riêng cho Linh rằng cậu sẽ luôn ở bên cô.
Tùng mỉm cười đầy ẩn ý khi nghe Long đồng ý. Cậu ta nghĩ rằng mình đã thành công bước đầu. Long đồng ý đi, nghĩa là cậu ta đã chấp nhận cuộc chơi. “Tuyệt vời! Vậy chúng ta đi ngay thôi,” Tùng nói, rồi quay sang nở một nụ cười rạng rỡ với Linh, cố tình đứng gần cô nàng hơn khi cả nhóm bắt đầu di chuyển về phía cổng trường. Gió nhẹ buổi chiều lùa qua mái tóc Tùng, khiến cậu ta càng thêm phần phong độ. Long vẫn bước song song với Linh, giữ một khoảng cách vừa đủ, nhưng ánh mắt cậu không rời khỏi Tùng, như một người bảo vệ thầm lặng. Hùng và Mai đi phía sau, trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý. Lan thì chỉ nhún vai, dù sao thì đi chơi cũng vui mà. Cả nhóm bước qua sân trường lát gạch sạch sẽ, dưới những hàng cây xanh cổ thụ rợp bóng, mang theo sự tươi sáng, lãng mạn của Hạ Long và một chút căng thẳng ngầm không ai nói ra.
Quán Cafe Sắc Màu nằm ẩn mình trong một con hẻm nhỏ, cách trường không xa, nhưng lại như một thế giới hoàn toàn khác biệt. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm, tạo cảm giác vừa cổ kính vừa hiện đại. Bước vào bên trong, mùi cà phê rang xay đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò ập vào khứu giác, đánh thức mọi giác quan. Tiếng nhạc acoustic du dương chảy tràn trong không gian, hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng và tiếng xay cà phê đều đặn, tạo nên một bầu không khí ấm áp, thư thái đến lạ. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao hắt xuống, khiến mọi vật trở nên lung linh, huyền ảo hơn.
Cả nhóm tìm được một góc nhỏ yên tĩnh với chiếc ghế sofa êm ái, cạnh cửa sổ nhìn ra khu vườn nhỏ xanh mát. Tùng rất chủ động, cậu ta nhanh chóng giành lấy chiếc menu, rồi nhiệt tình gọi đồ uống cho mọi người, đặc biệt là hỏi han Linh rất kỹ về sở thích. “Linh thích loại nào? Ở đây có trà đào cam sả rất thơm, hay cậu muốn thử một ly nước ép nhiệt đới mát lạnh?” Tùng nói, giọng điệu ngọt ngào, ánh mắt không rời khỏi Linh. Cậu ta liên tục hướng sự chú ý về phía cô nàng, như muốn khẳng định vị trí của mình.
Linh có chút không thoải mái với sự nhiệt tình quá mức này. Cô nàng khẽ gật đầu, “Tớ… tớ uống trà đào cam sả cũng được.” Cô nàng khẽ liếc sang Long, thấy cậu đang ngồi im lặng bên cạnh, đôi mắt vẫn điềm tĩnh quan sát mọi thứ. Long không nói gì, nhưng sự hiện diện của cậu, dù chỉ là một cái chạm nhẹ vào khuỷu tay Linh khi cô nàng định với lấy chiếc menu, cũng đủ khiến cô nàng cảm thấy được an ủi.
Khi đồ uống được mang ra, Tùng lại bắt đầu màn thể hiện của mình. Cậu ta cầm ly cà phê latte trên tay, kể lể một cách say sưa. “Linh này, cậu có biết loại cà phê này được pha chế đặc biệt như thế nào không? Tớ đã từng tìm hiểu về nó rồi đấy. Để tạo ra lớp bọt sữa hoàn hảo này, người pha chế phải dùng sữa tươi nguyên kem, đánh ở nhiệt độ chính xác, rồi rót vào espresso một cách khéo léo để tạo hình nghệ thuật. Tớ còn biết cả nguồn gốc của hạt cà phê này nữa cơ, nó được nhập khẩu từ một nông trại nổi tiếng ở Ethiopia đấy, hương vị rất đặc trưng, có chút chua nhẹ và hậu vị ngọt thanh. Chỉ những người sành cà phê mới nhận ra được thôi.” Tùng nói một tràng dài, đôi mắt sáng lên vẻ tự mãn, liên tục nhìn Linh, chờ đợi sự trầm trồ từ cô nàng.
Linh chỉ cười gượng. Cô nàng không phải là người sành cà phê, và những kiến thức của Tùng, dù có vẻ uyên bác, lại khiến cô nàng cảm thấy hơi ngợp và có chút xa cách. “À… tớ không rành lắm,” Linh đáp, giọng nhỏ nhẹ, cố gắng không để Tùng cảm thấy mất hứng. Trong lòng cô nàng, một cảm giác bối rối dâng lên. Tùng rất tốt bụng và ga lăng, nhưng sao những lời nói của cậu ta lại không chạm đến cô nàng như những cử chỉ nhỏ nhặt của Long?
Long, nhận thấy sự ngượng ngùng của Linh, khẽ đặt ly nước trái cây của mình xuống bàn. Cậu nhẹ nhàng đẩy ly nước trái cây vừa gọi cho Linh về phía cô nàng. “Uống đi, nước trái cây ở đây ngon hơn cà phê đấy. Đặc biệt là trà đào cam sả, vị chua ngọt thanh mát, rất hợp để giải khát sau một buổi học dài.” Giọng Long trầm ấm, không quá to nhưng đủ để át đi lời Tùng đang thao thao bất tuyệt, như một dòng nước mát lành xoa dịu sự khó chịu của Linh.
Hành động của Long, dù nhỏ, lại có sức nặng hơn vạn lời nói. Linh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cô nàng nhìn Long, ánh mắt biết ơn và một chút ngưỡng mộ. Long luôn tinh tế như vậy, luôn biết cô nàng cần gì mà không cần phải nói ra.
Mai, ngồi đối diện, khẽ thì thầm với Lan, đủ nhỏ để Tùng không nghe thấy: “Tùng hôm nay lạ ghê, cứ như đang thi thố vậy.” Lan chỉ nhún vai, nhưng ánh mắt cô nàng cũng có chút khó chịu. Long và Linh đang ở bên nhau rất tự nhiên, vậy mà Tùng cứ cố gắng chen vào, tạo ra một không khí gượng gạo.
Hùng, thấy tình hình có vẻ căng thẳng, cố gắng chuyển chủ đề. “Mà sắp tới trường mình có giải bóng đá mini đó, Long tham gia không? Năm ngoái đội mình vô địch đấy!” Hùng nói, cố gắng làm bầu không khí trở nên thoải mái hơn.
Tùng không để Hùng chuyển hướng quá lâu. Cậu ta nhanh chóng quay lại với chủ đề của mình, hay nói đúng hơn là chủ đề về bản thân cậu ta. “À, nói về bóng đá, tớ cũng từng là tiền đạo chủ lực của đội tuyển cấp hai đấy. Giải tỉnh còn được huy chương bạc cơ. Kỹ thuật của tớ khá tốt, đặc biệt là những pha rê dắt và sút xa.” Cậu ta lại nhìn Linh, như muốn khoe khoang thành tích của mình. “Nếu Linh thích, hôm nào tớ có thể hướng dẫn cậu một vài kỹ thuật cơ bản. Hoặc là đi xem tớ thi đấu, đảm bảo không làm cậu thất vọng.”
Long chỉ im lặng uống nước. Cậu không muốn tham gia vào cuộc đối thoại này, không muốn tạo ra một cuộc cạnh tranh trực diện. Nhưng ánh mắt cậu vẫn luôn dõi theo Linh, quan sát phản ứng của cô nàng. Long biết Linh không phải là người dễ bị những lời khoe khoang làm cho ấn tượng. Cô nàng là người tinh tế, nhìn vào hành động hơn lời nói.
Khi Linh vô tình làm rơi chiếc khăn ăn xuống đất, Long là người đầu tiên cúi xuống nhặt lên và đưa cho cô nàng, tay khẽ chạm vào tay Linh. Hành động nhỏ nhặt ấy, không cần lời nói, lại có giá trị hơn bất kỳ lời khoe khoang nào của Tùng. Linh cảm thấy hai má mình nóng bừng, trái tim khẽ đập nhanh hơn. Long luôn như vậy, âm thầm quan tâm, không cần phải phô trương. Sự tinh tế ấy khiến cô nàng cảm thấy vô cùng ấm áp và được che chở.
Buổi chiều tại Quán Cafe Sắc Màu kết thúc với một không khí khá phức tạp. Tùng vẫn giữ vẻ tự tin, cho rằng mình đã tạo được ấn tượng tốt đẹp với Linh. Cậu ta tiễn cả nhóm ra về, vẫn cố gắng đi sát bên Linh, ánh mắt đầy trìu mến. Long vẫn giữ vẻ điềm đạm, ánh mắt thỉnh thoảng lại lướt qua Tùng, như một sự cảnh báo ngầm. Hùng và Mai trao đổi ánh mắt ái ngại, họ cảm nhận được sự căng thẳng vô hình giữa Long và Tùng, và cả sự bối rối của Linh. Lan thì chỉ thở dài, có lẽ cô nàng đã quá quen với những màn thể hiện của Tùng. Khi cả nhóm chia tay nhau ở ngã tư, Tùng vẫn đứng lại nhìn theo bóng dáng Linh, nụ cười tự mãn vẫn vương trên môi. Ánh đèn đường vừa bật sáng, hắt những vệt sáng vàng cam xuống mặt đường, in bóng mỗi người một cách rõ nét, nhưng trong lòng mỗi người lại là những suy nghĩ và cảm xúc rất khác nhau. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đôi khi bình yên, đôi khi lại mang theo những dòng chảy ngầm đầy phức tạp. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang chứng kiến một màn kịch mới bắt đầu.
Ngọc Linh về đến căn hộ tập thể cũ của mình khi màn đêm đã buông xuống. Không khí trong khu tập thể yên bình và tĩnh lặng hơn nhiều so với bên ngoài. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác, tiếng TV từ nhà ai đó, và tiếng gió đêm khe khẽ lùa qua khung cửa sổ phòng cô nàng. Mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm vẫn còn thoang thoảng, hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu nhà cũ. Căn phòng của Linh, dù không rộng rãi nhưng ấm cúng, vẫn giữ nét giản dị và quen thuộc. Cô nàng thả mình xuống chiếc giường thân thuộc, nhìn lên trần nhà, trong đầu vẫn quay cuồng những hình ảnh và âm thanh của buổi chiều.
Tùng cũng tốt bụng và ga lăng thật, Linh độc thoại nội tâm. Cậu ấy rất nhiệt tình, rất chu đáo, còn biết nhiều thứ nữa. Nhưng sao mình lại cứ nghĩ đến Long? Anh ấy chẳng nói gì nhiều, không khoe khoang bất cứ điều gì, nhưng những lúc mình cần, Long luôn ở đó. Cái cách Long đẩy ly nước trái cây cho cô nàng, cái cách cậu nhặt chiếc khăn ăn lên, hay chỉ đơn giản là ánh mắt trấn an Long dành cho cô nàng. Tất cả những điều đó, dù nhỏ nhặt, lại chạm đến trái tim Linh một cách sâu sắc hơn nhiều so với những lời nói hoa mỹ của Tùng. Trái tim cô nàng, vốn đã chứa đựng những rung động đầu đời dành cho Long, giờ đây càng trở nên kiên định hơn.
Cô nàng vươn tay lấy cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" đặt trên đầu giường. Cuốn sổ màu xanh ngọc bích, với hình ảnh ngọn hải đăng nhỏ bé, đã trở thành nơi cô nàng gửi gắm mọi tâm tư, suy nghĩ của mình. Linh lật qua lật lại từng trang giấy, đôi mắt mơ màng nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo đang rọi xuống khu tập thể. Trong ánh sáng dịu nhẹ đó, những dòng chữ Long khắc trên cây bút chì lại hiện lên rõ ràng. Cô nàng khẽ chạm vào cây bút, cảm nhận sự ấm áp từ nó. Tùng rất cố gắng, nhưng sự cố gắng đó lại vô tình tạo ra một áp lực vô hình lên Linh. Cô nàng không muốn làm tổn thương Tùng, nhưng cô cũng không thể dối lòng mình.
Long không cần phải nói nhiều. Cậu chỉ cần ở đó, im lặng quan sát, và hành động vào đúng thời điểm. Sự tinh tế ấy, sự thấu hiểu ấy, chính là điều khiến Linh cảm thấy rung động mãnh liệt nhất. Cô nàng biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, đặc biệt khi Tùng dường như sẽ không dễ dàng từ bỏ. Sự bối rối này, sự so sánh không mong muốn này, có thể sẽ dẫn đến những tình huống khó xử, thậm chí là hiểu lầm. Nhưng trong sâu thẳm trái tim mình, Linh biết mình muốn điều gì.
Cùng lúc đó, trong căn phòng tiện nghi của mình, Nguyễn Trọng Tùng đang ngồi trên chiếc ghế xoay, nụ cười đắc ý vẫn còn vương trên môi. Cậu ta mở điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, gõ tin nhắn cho một vài người bạn thân thiết. “Kế hoạch A đã hoàn thành. Long đã chịu ra mặt rồi. Giờ là lúc chuyển sang kế hoạch B.” Tùng lẩm bẩm, ánh mắt sắc lạnh và đầy tính toán. Cậu ta không thể để Long dễ dàng có được Ngọc Linh như vậy. Với Tùng, đây không chỉ là chuyện tình cảm đơn thuần, mà còn là một cuộc chiến của lòng tự trọng, của sự khẳng định bản thân. Cậu ta đã thấy rõ sự gắn kết giữa Long và Linh, nhưng Tùng tin rằng mình có đủ sức hút và chiến lược để phá vỡ nó.
Một tia ý nghĩ độc địa khác chợt lóe lên trong đầu Tùng. Cậu ta sẽ không bỏ cuộc. Cậu ta sẽ dùng mọi cách, thậm chí là những cách quyết liệt hơn, để kéo Linh về phía mình. Tùng không chỉ muốn sự chú ý của Linh, cậu ta muốn Linh phải hoàn toàn thuộc về cậu ta. Cậu ta sẽ không chỉ đơn thuần là người thể hiện bản thân, mà sẽ là người tạo ra những tình huống, những sự kiện mà Long sẽ phải đối phó. Tùng hít một hơi thật sâu, nụ cười trên môi càng thêm phần tự mãn. Màn thể hiện hôm nay chỉ là khởi đầu. Cậu ta tin rằng, với những gì mình đã chuẩn bị, Long sẽ phải đối mặt trực diện với cậu ta trong những chương tiếp theo, không còn giữ thái độ im lặng hoàn toàn được nữa.
Ngọc Linh, trong căn phòng yên tĩnh của mình, khẽ nhép môi, lẩm bẩm một cái tên: “Long…” Ánh mắt cô nàng vẫn mơ màng nhìn ra khoảng không vô định, nơi những rung động đầu đời và những hứa hẹn của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long vẫn đang chờ đợi. Cô nàng biết, mọi thứ sẽ không dễ dàng, nhưng cô nàng tin vào cảm xúc của mình, và hơn hết, tin vào Long.