Sáng hôm sau, ánh sáng lờ mờ len lỏi qua tấm rèm cửa sổ cũ kỹ, chỉ đủ để soi rõ những hạt bụi nhảy múa trong không khí. Căn phòng ngủ của Linh chìm trong một thứ tĩnh lặng nặng nề, khác hẳn với sự ồn ào thường nhật của khu tập thể bốn tầng đã nhuốm màu thời gian. Tường vôi đã ngả màu cháo lòng, dù đã được sơn sửa lại đôi lần, vẫn không giấu được dấu vết của năm tháng. Từ hành lang chung hẹp bên ngoài, tiếng lạch cạch của bà hàng xóm mở cửa đi chợ sớm, tiếng rao "Ai bánh mì nóng giòn đây!" vọng lên từ dưới đường, và xa xa là tiếng trẻ con í ới gọi nhau từ sân chơi tập thể, tất cả đều trở nên mơ hồ, xa xăm, không thể chạm tới được nỗi tĩnh mịch bao trùm tâm hồn Linh. Một mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những khu nhà cũ xen lẫn mùi thức ăn phảng phất từ căn bếp của nhà ai đó vừa nhóm lửa, tạo nên một bầu không khí vừa quen thuộc, vừa bức bối.
Linh nằm cuộn tròn trong chăn, đôi mắt sưng húp, nặng trĩu như thể vừa trải qua một đêm dài thức trắng, vật lộn với những giấc mơ chắp vá và cơn ác mộng của thực tại. Chiếc gối ôm vẫn còn ẩm ướt hơi nước mắt mặn chát của đêm qua. Cô cố gắng tìm lại sự bình yên, nhưng vô vọng. Mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng của sự tổn thương và nỗi sợ hãi tột cùng. Trong đầu cô, những lời nói của Long cứ lặp đi lặp lại như một đoạn băng hỏng: "Linh à, em có nghĩ đến thực tế không? Hay em chỉ muốn chạy trốn?" Cùng với đó là câu nói của cô, một câu hỏi đầy nghi ngờ: "Anh có thật sự muốn chúng ta ở bên nhau không?" Chúng xoáy sâu vào tâm trí, gặm nhấm từng chút hy vọng mỏng manh còn sót lại. Tại sao lại khó khăn đến vậy? Tình yêu của họ, vốn dĩ rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây lại đứng trước một ngọn núi cao ngất, sừng sững những thử thách mang tên "định hướng tương lai". Long, người mà cô vẫn luôn tin tưởng sẽ nắm chặt tay cô vượt qua mọi khó khăn, giờ đây lại là người gieo vào lòng cô sự hoài nghi. Liệu có phải cô đã sai khi cứ mãi giữ chặt ước mơ được ở Hà Nội, được theo đuổi ngành Sư phạm hay Ngoại ngữ? Liệu có phải cô đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng tình yêu có thể thắng mọi thứ?
Cô đưa tay lên chạm vào gương mặt mình, cảm nhận sự tiều tụy, làn da khô ráp và đôi mắt đỏ hoe. Hình ảnh phản chiếu trong gương là một cô gái hoàn toàn khác với Linh hoạt bát, rạng rỡ thường ngày – một cô gái đang lạc lối, đang sợ hãi. Hít một hơi thật sâu, Linh cố gắng đứng dậy. Từng cử động đều nặng nề, như thể có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên vai cô. Cô bước đến bàn học, nơi những tờ nguyện vọng đại học nằm rải rác, trắng xóa như những cánh chim giấy vô định. "Đại học Sư phạm Hà Nội, ngành Ngữ văn" – dòng chữ ấy, từng là niềm tự hào, là mục tiêu rực rỡ, giờ đây lại mang theo một nỗi chua xót. Đó là ước mơ mà cô đã ấp ủ từ rất lâu, là con đường mà cô nghĩ rằng mình sẽ bước đi với tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Nhưng giờ đây, nó lại trở thành một rào cản vô hình, đẩy cô và Long ra xa nhau. Cô nhớ lại những buổi tối hai đứa cùng nhau tra cứu thông tin, cùng nhau vẽ nên một tương lai màu hồng, những nụ cười, những cái nắm tay ấm áp. Tất cả những hình ảnh ngọt ngào đó giờ đây lại càng làm tăng thêm nỗi đau đớn trong lòng cô.
Cầm lấy chiếc điện thoại, Linh ngập ngừng. Màn hình điện thoại hiện lên hình nền là ảnh cô và Long cười rạng rỡ trên bãi biển Bãi Cháy, dưới ánh hoàng hôn lung linh. Một nỗi nghẹn ngào trào lên cổ họng. Cô muốn gọi cho Long, muốn nghe giọng cậu ấy, muốn được cậu ấy ôm vào lòng và nói rằng mọi thứ sẽ ổn. Nhưng rồi, sự kiêu hãnh và tổn thương lại trỗi dậy. Cô nhớ lại ánh mắt Long, giọng nói cậu ấy đầy vẻ bất lực và có chút gì đó trách móc. "Mình phải làm gì đây?" cô thầm hỏi, giọng nói khản đặc. Long đã nói rằng cô không thực tế, rằng cô chỉ đang chạy trốn khỏi sự thật. Những lời đó cứ như những mũi dao sắc nhọn, đâm vào trái tim cô. Cô đã cố gắng hết sức để bảo vệ ước mơ của mình, đồng thời cũng tin tưởng vào tình yêu của họ. Vậy tại sao, tại sao Long lại không tin cô? Tại sao cậu lại nghi ngờ tình yêu của họ?
Linh buông điện thoại xuống, thở dài một tiếng nặng nề. Đầu óc cô quay cuồng với hàng vạn câu hỏi không lời đáp. Cô cảm thấy mệt mỏi, kiệt sức, như thể vừa trải qua một cuộc chạy đua marathon đầy gian khổ. Cô muốn trốn tránh tất cả, muốn chìm vào một giấc ngủ thật sâu để quên đi mọi muộn phiền. Nhưng cô biết, trốn tránh không phải là giải pháp. Cô cần một lời khuyên, một điểm tựa, một người có thể lắng nghe và thấu hiểu. Ánh mắt cô dừng lại trên danh bạ, và rồi, không chút do dự, cô bấm gọi cho Mai. Chỉ có Mai và Lan mới có thể hiểu được cô lúc này.
***
Buổi chiều cùng ngày, quán trà sữa Trăng Khuyết rộn ràng hơn bao giờ hết. Tiếng nhạc Kpop sôi động hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm học sinh, sinh viên, tiếng lạch cạch của máy pha chế đồ uống tạo nên một bầu không khí vui tươi, nhộn nhịp. Ánh sáng ấm áp từ những chiếc đèn lồng nhỏ treo trên trần nhà, kết hợp với sắc pastel của tường và những chậu cây xanh nhỏ xinh, tạo cảm giác dễ chịu, thư thái. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu dẻo thơm và đường đen thoang thoảng khắp không gian, mời gọi mọi giác quan.
Nhưng tất cả sự sống động, tươi trẻ ấy dường như chẳng thể chạm tới được cô gái đang ngồi co ro ở một góc khuất trong quán. Linh ngồi đó, ly trà sữa trân châu đường đen trước mặt vẫn còn nguyên vẹn, hơi lạnh bốc lên, làm mờ đi những giọt sương đọng trên thành ly. Cô mặc chiếc áo hoodie rộng thùng thình, tóc buộc hờ, gương mặt tiều tụy, đôi mắt sưng húp và thâm quầng. Cô cứ nhìn chằm chằm vào ly trà sữa, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời nào đó trong những viên trân châu đen nhánh. Cảnh hoàng hôn đang dần buông xuống bên ngoài khung cửa kính, nhuộm bầu trời một màu cam tím rực rỡ, nhưng Linh dường như chẳng mảy may chú ý.
Đúng lúc đó, cánh cửa quán mở ra, và Mai cùng Lan bước vào. Mai vẫn với dáng vẻ nhỏ nhắn, mái tóc đen dài tết gọn gàng, chiếc kính cận tri thức và trên tay là một cuốn sách bìa cổ điển. Bên cạnh cô là Lan, năng động và khỏe khoắn trong chiếc áo khoác denim và quần jeans, mái tóc ngắn ngang vai búi cao gọn gàng, đôi mắt tinh nhanh đảo một vòng tìm kiếm. Ngay khi nhìn thấy Linh, cả hai đều không giấu được vẻ lo lắng trên gương mặt.
"Linh ơi!" Mai khẽ gọi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đủ để Linh ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy hai người bạn thân, đôi mắt Linh bỗng dưng đỏ hoe. Cô muốn cố gắng mỉm cười, nhưng khóe môi chỉ khẽ run lên.
Lan nhanh chóng bước tới, đặt tay lên vai Linh: "Trời đất, Linh ơi, cậu sao thế? Sao mắt sưng húp cả rồi? Tớ vừa nhận được cuộc gọi của cậu, giọng cậu nghe như vừa... vừa khóc cả đêm vậy." Giọng Lan tuy dứt khoát nhưng ánh mắt lại đầy sự quan tâm.
Mai ngồi xuống đối diện, nhẹ nhàng kéo ghế lại gần, đưa tay chạm vào tay Linh, cảm nhận sự lạnh lẽo nơi đầu ngón tay cô. "Cậu có chuyện gì à? Kể cho bọn tớ nghe đi."
Linh khẽ lắc đầu, cố gắng kìm nén cảm xúc. Cô hít một hơi thật sâu, vị ngọt của trà sữa thoang thoảng trong không khí dường như càng làm cô thấy nặng nề hơn. "Tớ... tớ không sao." Cô lí nhí nói, nhưng giọng nói run rẩy đã phản bội cô.
"Không sao mà mắt sưng như hai trái đào thế này à?" Lan trêu chọc nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự lo lắng. "Thôi nào, bọn tớ ở đây mà. Có chuyện gì cứ kể ra hết đi, giữ trong lòng làm gì cho nặng nợ."
Mai gật đầu đồng tình, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ thấu hiểu. "Đừng cố gắng tỏ ra mạnh mẽ khi không cần thiết, Linh à. Bọn tớ là bạn của cậu mà."
Nghe những lời an ủi chân thành từ hai người bạn thân, như một con đê đã vỡ, cảm xúc trong Linh bỗng vỡ òa. Nước mắt cô bắt đầu tuôn rơi lã chã, không thể kìm nén được nữa. Cô vội vàng vùi mặt vào lòng bàn tay, cố gắng che đi những tiếng nức nở đang chực trào. Mai không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vòng tay qua ôm lấy Linh, vỗ nhẹ vào lưng cô. Cái ôm ấm áp của bạn bè, mùi hương quen thuộc từ Mai, như một liều thuốc an thần dịu nhẹ, giúp Linh dần bình tâm lại.
"Tớ... tớ xin lỗi..." Linh nấc nghẹn, cố gắng nói trong tiếng khóc. "Tớ... tớ không biết phải làm gì nữa."
Lan ngồi bên cạnh, lấy khăn giấy từ trong túi ra đưa cho Linh. "Không sao đâu, cứ khóc đi cho nhẹ lòng. Sau đó thì kể cho bọn tớ nghe. Chuyện gì đã xảy ra giữa cậu và Long?"
Linh từ từ ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Mai và Lan. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn độn của đêm qua. "Tối qua... Long và tớ đã cãi nhau." Giọng cô vẫn còn run rẩy. "Về chuyện chọn trường đại học."
Mai nhíu mày lo lắng. "Cãi nhau? Chuyện gì mà căng thẳng đến mức cậu khóc lóc như thế này?"
"Cậu ấy... cậu ấy nói tớ không thực tế," Linh kể, giọng đầy uất ức. "Cậu ấy bảo tớ nên suy nghĩ lại, nên chọn một trường nào đó gần Sài Gòn hơn để tiện cho cả hai đứa. Tớ... tớ đã nói về ước mơ của tớ ở Hà Nội, về ngành Sư phạm... nhưng cậu ấy lại nói rằng tớ đang trốn tránh, rằng tớ đang quá lý tưởng hóa mọi thứ." Linh ngừng lại, tiếng nức nở lại trào lên. "Cậu ấy còn nói... cậu ấy còn nói rằng tình yêu của chúng tớ có thể không đủ mạnh mẽ để vượt qua khoảng cách."
Mai và Lan nhìn nhau. Cả hai đều biết rằng đây không phải là một cuộc cãi vã bình thường. Nó chạm đến cốt lõi của mối quan hệ, đến những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của Linh.
***
Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, để lại một màn đêm đen kịt. Ngoài cửa sổ quán trà sữa, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo nên một khung cảnh lung linh nhưng cũng đầy cô đơn. Không khí se lạnh hơn, nhưng bên trong quán, sự ấm áp từ những chiếc đèn và hơi người vẫn duy trì. Ly trà sữa của Linh đã nguội lạnh từ lúc nào, những viên trân châu chìm sâu dưới đáy ly, không còn giữ được vẻ căng tròn ban đầu. Nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi Linh, nhưng cô đã không còn khóc nức nở nữa. Cô đã thổ lộ tất cả, trút hết nỗi lòng mình cho hai người bạn thân.
"Tớ sợ lắm Mai ơi, Lan ơi..." Linh thì thầm, giọng nói yếu ớt, đầy run rẩy. "Tớ sợ sẽ mất Long nếu chúng tớ không học cùng thành phố. Tớ biết cậu ấy yêu tớ, tớ cũng yêu cậu ấy rất nhiều. Tình đầu của bọn tớ rực rỡ như nắng Hạ Long, đã cùng nhau trải qua biết bao kỷ niệm đẹp. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng tớ... Nhưng giờ đây, chỉ nghĩ đến việc phải xa nhau, phải đối mặt với khoảng cách địa lý, tớ đã thấy sợ hãi tột cùng. Cậu ấy nói tớ nên thực tế hơn, nhưng tớ... tớ không muốn xa cậu ấy. Tớ không muốn tình yêu của bọn tớ chỉ còn là những kỷ niệm hoài niệm về một thời thanh xuân đã qua." Linh siết chặt bàn tay, những ngón tay cô lạnh toát. Nỗi sợ hãi mất đi Long, mất đi tình yêu đầu đời, dường như còn lớn hơn cả nỗi đau mà cô cảm thấy khi bị cậu ấy tổn thương.
Mai nhẹ nhàng vuốt tóc Linh, ánh mắt dịu dàng và kiên nhẫn. "Linh à, tình yêu đâu phải là cùng một thành phố mới giữ được. Quan trọng là hai đứa có cùng một hướng nhìn về tương lai không. Long yêu cậu nhiều thế, cậu ấy sẽ không dễ dàng buông tay đâu. Cậu phải tin vào tình yêu của hai đứa, và tin vào cả Long nữa. Tình yêu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có lúc mạnh mẽ dữ dội, có lúc lại dịu êm. Nhưng điều quan trọng là bờ cát vẫn luôn ở đó, và những con sóng vẫn luôn tìm về." Mai ngừng lại, nhìn sâu vào mắt Linh. "Cậu và Long đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu chuyện rồi, đúng không? Chuyện này cũng sẽ vậy thôi. Quan trọng là cách hai đứa đối mặt và giải quyết nó."
Lan, sau khi trầm ngâm lắng nghe, lên tiếng với giọng điệu thực tế hơn nhưng vẫn đầy sự thấu hiểu. "Mai nói đúng một phần. Nhưng Linh cũng phải nghĩ cho bản thân nữa. Ước mơ của cậu là gì? Đừng vì tình yêu mà hy sinh tất cả. Tình yêu thật sự là cùng nhau phát triển, không phải bó buộc. Nếu cậu vì Long mà bỏ đi ước mơ của mình, liệu sau này cậu có hối hận không? Và liệu Long có hạnh phúc không khi thấy cậu không được là chính mình?" Lan dừng lại, đôi mắt sắc sảo nhìn Linh. "Long có vẻ thực tế, nhưng đôi khi cậu ấy cũng cần học cách lắng nghe cảm xúc của cậu. Cậu ấy cần hiểu rằng ước mơ của cậu cũng quan trọng như ước mơ của cậu ấy vậy. Và Linh, cậu cũng cần mạnh mẽ hơn để nói ra điều mình muốn, không phải chỉ giữ trong lòng rồi buồn bã như thế này."
Linh khẽ giật mình trước lời nói thẳng thắn của Lan. Cô chưa từng nghĩ theo hướng đó. Cô cứ nghĩ rằng việc cô muốn giữ ước mơ của mình là ích kỷ, là không nghĩ cho Long. Cô cứ nghĩ rằng việc cô buồn bã và tổn thương là cách duy nhất để phản ứng. Nhưng lời nói của Lan đã mở ra một góc nhìn khác. "Cậu ấy cần học cách lắng nghe... Tớ cũng cần mạnh mẽ hơn..." Những lời này cứ vang vọng trong đầu Linh.
"Tớ... tớ hiểu rồi," Linh lí nhí, giọng nói vẫn còn hơi nghẹn. Cô khẽ gật đầu, cố gắng nuốt xuống những giọt nước mắt còn sót lại. "Cảm ơn hai cậu nhiều lắm." Cô đưa tay cầm lấy ly trà sữa đã nguội lạnh, khẽ nhấp một ngụm, vị ngọt thanh đã hòa lẫn với chút đắng chát trong lòng. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của cô, vốn nằm gọn trong túi xách, dường như cũng đang chờ đợi một câu trả lời, một định hướng mới.
Mai mỉm cười nhẹ nhàng, vỗ vai Linh. "Không sao đâu. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Quan trọng là cậu và Long còn yêu nhau, còn muốn cùng nhau đi tiếp. Hãy cho nhau thời gian, và quan trọng nhất, hãy nói chuyện thẳng thắn với nhau."
Lan gật đầu. "Đúng vậy. Đừng để những lời nói trong lúc nóng giận làm rạn nứt tình cảm. Cậu ấy hối hận, cậu ấy bất lực, đó là điều chắc chắn. Nhưng cậu cũng phải cho cậu ấy cơ hội để sửa chữa. Và cho mình cơ hội để được hạnh phúc trọn vẹn, cả với ước mơ và tình yêu."
Những lời nói của Mai và Lan như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn đang khô cằn của Linh. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng không còn quá lớn lao nữa. Thay vào đó, một tia hy vọng, một ý chí mạnh mẽ hơn bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô. Cô nhận ra rằng, đây không chỉ là một thử thách cho tình yêu của cô và Long, mà còn là một bài học về sự trưởng thành, về việc phải học cách cân bằng giữa ước mơ cá nhân và hạnh phúc chung, học cách giao tiếp hiệu quả hơn và đặt mình vào vị trí của đối phương. Linh biết, chặng đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy cô độc nữa. Cô có bạn bè bên cạnh, có tình yêu để tin tưởng, và quan trọng nhất, cô có ước mơ để theo đuổi. Dù kết quả thi đại học có thế nào, Linh tin rằng tình yêu của cô và Long vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới, nơi họ sẽ cùng nhau trưởng thành và khám phá thế giới đại học.