Rực rỡ thanh xuân
Chương 433

Nút Thắt Đầu Tiên

4363 từ
Mục tiêu: Khắc họa cuộc tranh luận nhỏ nhưng đầy cảm xúc giữa Long và Linh về nguyện vọng đại học, làm nổi bật sự khác biệt và căng thẳng tích lũy.,Bộc lộ áp lực và sự tổn thương mà cả hai nhân vật phải chịu đựng khi đối diện với lựa chọn có thể chia cắt họ.,Kiểm chứng sự bền vững của tình yêu Long - Linh khi đối mặt với xung đột nội bộ, không chỉ từ yếu tố bên ngoài.,Tạo ra một 'nút thắt' trong mối quan hệ, cần được giải quyết ở các chương tiếp theo, đẩy cao trào cảm xúc của arc.,Dẫn dắt mạch truyện vào giai đoạn phức tạp hơn của việc ra quyết định, nơi cảm xúc và lý trí va chạm.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Căng thẳng, buồn bã, tiếc nuối, lo lắng
Kết chương: [object Object]

Chương 433: Nút Thắt Đầu Tiên

Hơi ấm từ bàn tay Long, lời hứa kiên định của cậu, và cả những giọt nước mắt nóng hổi của Linh lăn dài trên mu bàn tay cậu, không thể xua tan hoàn toàn nỗi sợ hãi đang giằng xé trong lòng cô. Sáng hôm sau, khi ánh nắng vàng ươm của Hạ Long chiếu qua khung cửa sổ, mang theo mùi mằn mặn của biển và tiếng xe cộ rộn ràng trên phố, Long và Linh đã có mặt tại thư viện thành phố. Đây là nơi quen thuộc của cả hai, nơi từng chứng kiến biết bao buổi học nhóm căng thẳng nhưng cũng đầy ắp tiếng cười, nơi tình cảm của họ dần được vun đắp giữa những trang sách cũ và ánh đèn dịu. Nhưng hôm nay, bầu không khí ở đây dường như khác lạ. Mùi giấy cũ, mùi gỗ sồi đặc trưng của thư viện, xen lẫn với mùi bụi sách và chút hương hoa sữa thoang thoảng từ công viên bên ngoài, không còn mang lại sự bình yên như mọi khi. Thay vào đó, chúng tạo nên một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt, như thể đang nhấn chìm những tiếng nói và suy nghĩ của hai người.

Họ ngồi đối diện nhau tại một góc khuất, giữa những chồng sách cao ngút ngàn, trên chiếc bàn gỗ lớn đã sờn màu thời gian. Ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn đèn trần hắt xuống, pha lẫn với chút nắng chiều yếu ớt lọt qua ô cửa sổ, tạo nên một khung cảnh trầm mặc, tĩnh mịch. Trước mặt họ là một "chiến trường" nhỏ: những cuốn brochure đủ màu sắc của các trường đại học danh tiếng, từ Đại học Bách Khoa, Đại học Kinh tế Quốc dân ở Hà Nội cho đến Đại học Ngoại Thương, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn ở TP.HCM. Những tờ giấy trắng chi chít những ghi chú nguệch ngoạc, những con số điểm chuẩn, những bảng so sánh ngành nghề, và cả một bản đồ lớn của Việt Nam được trải rộng, với những vòng tròn đỏ khoanh vùng Hà Nội và TP.HCM như hai cực nam châm đang kéo dãn sợi dây kết nối vô hình giữa họ.

Long đưa tay xoa nhẹ thái dương, ánh mắt cậu mệt mỏi sau một đêm trằn trọc. Cậu đã cố gắng tìm kiếm, tính toán, nhưng mọi con đường đều dẫn đến một kết quả đau lòng: họ sẽ phải xa nhau. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi đẩy tập tài liệu về phía Linh. "Em xem này," giọng cậu trầm ấm, nhưng có một chút nặng nề, "Nếu anh vào Bách Khoa TP.HCM, còn em ở Sư phạm Hà Nội, thì... khoảng cách lớn quá. Hơn một ngàn cây số, em biết không?" Cậu chỉ vào hai vòng tròn đỏ chót trên bản đồ, như thể muốn hiện thực hóa cái khoảng cách địa lý nghiệt ngã ấy. Đôi mắt hổ phách của cậu, thường ngày sắc sảo và kiên định, giờ đây ánh lên vẻ lo lắng, pha chút bất lực. Cậu nhìn Linh, cố gắng đọc vị cảm xúc của cô, nhưng gương mặt cô lúc này lại bình lặng đến khó hiểu.

Linh vẫn giữ vẻ mặt trầm tư, bàn tay nhỏ nhắn mân mê mép tờ bản đồ. Cô không trực tiếp nhìn vào Long, mà ánh mắt cứ lướt qua những dòng chữ trên brochure của Đại học Sư phạm Hà Nội, nơi cô mơ ước được giảng dạy văn học, được đứng trên bục giảng truyền lửa cho những thế hệ học trò sau này. Mái tóc dài đen óng ả của cô hơi rũ xuống, che đi một phần khuôn mặt, khiến Long càng khó nắm bắt suy nghĩ của cô. "Nhưng đây là ngành em thích, là ước mơ của em mà Long," giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng bên trong ẩn chứa một sự kiên định đến lạ lùng. "Anh cũng vậy, đúng không? Anh cũng muốn vào Bách Khoa TP.HCM để phát triển sự nghiệp kỹ thuật của mình mà." Cô ngước lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn thẳng vào Long, chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm nhưng cũng đầy quyết tâm. "Chúng ta đã cùng nhau đặt ra những mục tiêu này từ lâu rồi."

Cậu gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ, tạo ra những âm thanh khô khan, đều đặn, như tiếng nhịp đập của trái tim đang rối bời. "Anh biết chứ," Long đáp, giọng cậu hơi gằn xuống, thể hiện sự căng thẳng đang dâng lên trong lòng. Cậu cũng rất muốn theo đuổi ước mơ của mình, muốn được thử sức ở một môi trường năng động như TP.HCM. Nhưng cái giá phải trả cho ước mơ đó, liệu có quá đắt khi phải đánh đổi bằng những tháng ngày xa cách Linh? "Nhưng nếu có một lựa chọn khác, gần hơn, để chúng ta có thể... dễ dàng hơn, thì sao? Em có nghĩ đến không?" Cậu đưa một tập brochure khác về phía cô, đó là các trường đại học ở Hà Nội, những ngành có thể không phải là ưu tiên số một của cậu, nhưng cũng không quá xa lạ với định hướng của cậu.

Linh khẽ lắc đầu. "Dễ dàng hơn?" Cô lặp lại, như thể đang nghiền ngẫm ý nghĩa của từ đó. "Dễ dàng hơn là từ bỏ ước mơ của mình, hay dễ dàng hơn là hy sinh một trong hai chúng ta?" Giọng cô không còn nhỏ nhẹ nữa, mà có chút sắc lạnh, khiến Long bất ngờ. "Em đã dành bao nhiêu năm tháng để chuẩn bị cho ngành này, cho ngôi trường này. Anh cũng vậy mà. Sao bây giờ anh lại muốn em từ bỏ chỉ vì... khoảng cách?" Cô vạch ngón tay lên bản đồ, khoanh tròn khu vực Hà Nội. "Em tin rằng nếu tình yêu của chúng ta đủ lớn, chúng ta sẽ tìm được cách. Anh đã nói vậy mà, đúng không?"

Long im lặng, nuốt khan. Cậu biết mình đã nói vậy, đã hứa vậy. Nhưng giữa lời hứa và thực tế luôn là một khoảng cách mênh mông. Cậu nhìn vào ánh mắt của Linh, ánh mắt đang chất chứa sự thất vọng và cả một chút... trách móc. Cậu cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Cậu muốn Linh hiểu rằng cậu không hề muốn cô từ bỏ ước mơ, nhưng cậu cũng không muốn họ phải đối mặt với một tương lai đầy bấp bênh, với những cuộc hẹn hò qua màn hình điện thoại và những chuyến đi xa xôi tốn kém. "Anh không muốn em từ bỏ ước mơ," cậu nói khẽ, cố gắng giữ bình tĩnh. "Anh chỉ muốn chúng ta cùng nhau tìm một giải pháp mà cả hai đều cảm thấy an toàn, và quan trọng nhất là, chúng ta vẫn có thể ở bên nhau."

Linh hít một hơi thật sâu, đôi vai nhỏ nhắn khẽ run lên. "Ở bên nhau, nhưng không còn là chính mình nữa, thì có ý nghĩa gì chứ?" Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào Long, nhưng trong đó đã bắt đầu xuất hiện những gợn nước. "Anh có nghĩ là anh không tin tưởng vào em không? Không tin em có thể tự lập ở Hà Nội, hay không tin vào tình yêu của chúng ta đủ mạnh để vượt qua khoảng cách?" Những lời nói của cô như những mũi kim châm vào trái tim Long, khiến cậu sững sờ. Cậu đã cố gắng rất nhiều để không để những suy nghĩ đó hiện ra, nhưng Linh, với sự nhạy cảm của mình, đã nhìn thấu tất cả.

Long cảm thấy một cơn nóng giận bất chợt bùng lên trong lòng, pha lẫn với sự bối rối và tổn thương. "Không phải vậy!" Giọng cậu hơi lớn tiếng, phá tan sự yên tĩnh của thư viện, khiến một vài người ngồi gần đó phải quay đầu nhìn. Cậu lập tức hạ giọng, nhưng sự nóng nảy vẫn hiện rõ trong từng lời nói. "Anh chỉ là... anh muốn mọi thứ tốt nhất cho chúng ta. Anh lo lắng cho em, lo cho tương lai của cả hai! Em có nghĩ cho anh không, hay chỉ nghĩ đến ước mơ của riêng em?" Cậu đưa tay lên vuốt mái tóc, cố gắng kìm nén sự tức giận đang dâng trào. Trong đầu cậu, hàng vạn câu hỏi hiện ra: Liệu cô có hiểu những gánh nặng mà cậu đang phải đối mặt? Những kỳ vọng từ gia đình, những áp lực về một tương lai xán lạn? Cậu chỉ muốn đảm bảo rằng họ có một nền tảng vững chắc để xây dựng tương lai, chứ không phải một mối quan hệ chông chênh vì khoảng cách địa lý.

Linh nghe những lời đó, cả người cô như bị đóng băng. Đôi mắt cô mở to, nhìn Long với vẻ không thể tin nổi. "Anh nói vậy là sao?" Giọng cô run rẩy, những giọt nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa, lăn dài trên má, rơi xuống trang giấy có ghi nguyện vọng của cô, làm nhòe đi nét chữ. "Em cũng đang nghĩ cho tương lai của cả hai, nghĩ đến những gì chúng ta đã hứa hẹn! Sao anh lại nói như thể em ích kỷ?" Cô đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ cọ vào sàn nhà tạo ra tiếng động chói tai, thu hút thêm vài ánh nhìn tò mò. Trái tim cô đau nhói, không chỉ vì những lời nói của Long, mà còn vì cảm giác bị hiểu lầm, bị phủ nhận những nỗ lực và sự kiên định của mình. Cô đã luôn cố gắng, luôn tin tưởng vào tình yêu của họ, nhưng giờ đây, lời nói của Long như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào niềm tin ấy. Cậu ấy không tin cô có thể vượt qua, cậu ấy không tin vào tình yêu của họ.

Long cũng đứng dậy, vẻ mặt cậu căng thẳng, nhưng khi nhìn thấy những giọt nước mắt của Linh, sự tức giận trong cậu bỗng chùng xuống, thay vào đó là một nỗi hối hận sâu sắc. Cậu đã nói quá lời rồi. Cậu chỉ muốn cô hiểu, muốn cô thông cảm, nhưng cậu lại vô tình làm tổn thương cô. Cậu muốn đưa tay ra nắm lấy tay Linh, nhưng cô đã quay mặt đi, né tránh ánh mắt của cậu, như thể không muốn nhìn thấy cậu nữa. Cô lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách vật lý giữa hai người, như một rào chắn vô hình đang dần hình thành trong mối quan hệ của họ. Bầu không khí trong thư viện, vốn đã yên tĩnh, giờ đây lại càng trở nên nặng nề hơn, với sự im lặng đầy giông bão bao trùm lấy Long và Linh. Tiếng lật sách, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng, tiếng chân đi lại khẽ khàng bỗng trở nên quá đỗi xa vời, không thể chen chân vào giữa tâm bão cảm xúc của hai người.

***

Sau khi không tìm được tiếng nói chung trong thư viện, cả hai cùng rời đi, mang theo một bầu không khí nặng nề và những trái tim tổn thương. Dường như cả thư viện cũng không thể chứa nổi sự căng thẳng đang dâng lên giữa họ. Họ bước đi trong im lặng, không ai nói với ai lời nào, cho đến khi chân họ dừng lại trên Cầu vượt bộ hành. Nơi đây, vào mỗi buổi chiều hoàng hôn, thường là điểm hẹn lãng mạn của những cặp đôi, nơi họ có thể ngắm nhìn Hạ Long rực rỡ dưới ánh nắng cuối ngày, và sau đó là lung linh ánh đèn khi đêm về. Nhưng hôm nay, vẻ đẹp ấy dường như chẳng thể xoa dịu được nỗi buồn đang giằng xé trong lòng Long và Linh.

Ánh hoàng hôn rực rỡ đang dần lụi tàn, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Những tia nắng cuối cùng yếu ớt chiếu rọi xuống mặt biển phẳng lặng, tạo nên những dải màu cam, hồng, tím tuyệt đẹp, rồi từ từ chìm nghỉm vào đường chân trời. Gió từ biển thổi lên cầu, mang theo hơi ẩm và mùi mằn mặn đặc trưng, vuốt ve mái tóc của Linh, nhưng không thể làm dịu đi những giọt nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi cô. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người qua lại vội vã, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của thành phố, nhưng lại chẳng thể lấp đầy khoảng trống đang mở rộng giữa hai người.

Long đứng cạnh Linh, nhưng khoảng cách giữa họ dường như xa hơn bao giờ hết. Cậu nhìn cô, ánh mắt đầy hối hận và lo lắng. Cậu biết mình đã quá lời, đã làm tổn thương cô. Nhưng những lời nói đã thốt ra, như những mũi tên đã rời khỏi cung, không thể rút lại được nữa. Cậu cảm thấy họng mình khô khốc, muốn nói một lời xin lỗi, muốn giải thích, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

Linh vẫn quay mặt đi, né tránh ánh mắt của Long. Cô dựa tay vào lan can cầu vượt, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay. Gió thổi mạnh qua cầu, cuốn đi những lời nói nhưng không thể xua tan sự căng thẳng đang bao trùm lấy họ. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại cảm xúc. "Anh có nghĩ là anh không tin tưởng vào em không?" Linh khẽ thì thầm, giọng cô có chút nghẹn ngào, như thể đang cố gắng nén lại những tiếng nức nở. "Không tin em có thể tự lập ở Hà Nội, hay không tin vào tình yêu của chúng ta đủ mạnh để vượt qua khoảng cách?" Câu hỏi của cô vang lên trong gió, không cần một câu trả lời trực tiếp, bởi vì nó đã chất chứa tất cả những nỗi đau và sự tổn thương mà cô đang phải chịu đựng. Nó không còn là một câu hỏi, mà là một lời buộc tội, một sự nghi ngờ đang gặm nhấm niềm tin của cô.

Long nghe thấy, trái tim cậu đau thắt. Cậu muốn gào lên rằng không phải vậy, cậu tin cô, cậu tin vào tình yêu của họ. Nhưng những lời cậu đã nói ở thư viện lại cứ lảng vảng trong đầu cậu, tố cáo cậu. "Không phải vậy!" Long nói, giọng cậu hơi lớn tiếng, cố gắng phủ nhận. Cậu cảm thấy có một sự nóng nảy bùng lên, trộn lẫn với nỗi tuyệt vọng. Cậu chỉ muốn tốt cho họ, tại sao cô lại không hiểu? "Anh chỉ là... anh muốn mọi thứ tốt nhất cho chúng ta. Anh lo lắng cho em, lo cho tương lai của cả hai. Em có nghĩ cho anh không, hay chỉ nghĩ đến ước mơ của riêng em?" Những lời nói nặng nề, khó nghe một lần nữa thoát ra từ môi cậu, như thể có một thế lực nào đó đang điều khiển cậu, khiến cậu không thể kiềm chế được cảm xúc của mình. Cậu nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng kiềm chế bản thân, nhưng sự bối rối và áp lực đã khiến cậu nói ra những điều không nên nói.

Linh nghe những lời đó, cả người cô run lên bần bật. Cô không thể tin nổi vào tai mình. 'Chỉ nghĩ đến ước mơ của riêng em?' Lời nói của Long như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên má, không còn kìm nén được nữa. "Anh nói vậy là sao?" Linh nức nở, giọng nói vỡ òa trong tiếng gió. "Em cũng đang nghĩ cho tương lai của cả hai, nghĩ đến những gì chúng ta đã hứa hẹn! Em đã cố gắng rất nhiều để đạt được ước mơ của mình, và em cũng luôn tin rằng chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Sao anh lại nói như thể em ích kỷ?" Cô quay người lại, đối mặt với Long, đôi mắt đỏ hoe, gương mặt đẫm lệ. Cô không hiểu, không thể hiểu nổi tại sao người mà cô yêu thương nhất, người mà cô luôn tin tưởng, lại có thể nói ra những lời cay nghiệt đến vậy.

Long nhìn thấy những giọt nước mắt của Linh, nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của cô, trái tim cậu như bị bóp nghẹt. Cậu cảm thấy mình thật tồi tệ. Cậu đã lặp lại sai lầm, và lần này, vết thương cậu gây ra có lẽ còn sâu hơn. Cậu đưa tay ra, muốn lau nước mắt cho cô, muốn ôm cô vào lòng, nhưng Linh đã bất chợt lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách vật lý rõ rệt giữa hai người. Khoảng cách ấy, không chỉ là vài bước chân, mà còn là một bức tường vô hình của sự tổn thương và hiểu lầm đang dần dựng lên giữa họ. Gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh của đêm về, và cả sự lạnh lẽo trong lòng họ.

Long đứng bất động, tay vẫn giơ ra giữa không trung, như một lời mời gọi bị từ chối. Cậu nhìn Linh, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên một vẻ đau đớn và hối hận. Cậu cảm thấy mình thật ngốc nghếch, thật tồi tệ. Cậu chỉ muốn bảo vệ cô, muốn xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai, nhưng lại vô tình phá hủy niềm tin và tình cảm của cô. Cậu biết, sự tổn thương trong cuộc tranh luận này sẽ không dễ dàng biến mất. Nó sẽ là một nút thắt, một vết sẹo trong mối quan hệ của họ, đòi hỏi cả hai phải có sự cố gắng lớn để hàn gắn và thấu hiểu nhau hơn. Nỗi sợ hãi về sự xa cách, về việc mất đi nhau, giờ đây không chỉ đến từ khoảng cách địa lý, mà còn đến từ chính những lời nói, những hiểu lầm giữa họ.

Hoàng hôn đã hoàn toàn lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh, biến Hạ Long thành một bức tranh huyền ảo. Nhưng Long và Linh, dù đang đứng trên cây cầu lãng mạn nhất thành phố, lại cảm thấy lạc lõng và cô đơn hơn bao giờ hết. Linh vẫn đứng đó, quay lưng lại với Long, đôi vai nhỏ bé run lên vì những tiếng nức nở kìm nén. Long vẫn đứng đó, nhìn vào tấm lưng gầy của cô, cảm thấy một nỗi trống rỗng vô hạn đang bao trùm lấy mình. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây đang phải đối mặt với một cơn giông bão đầu tiên, một cơn giông bão đến từ chính bên trong.

***

Linh về đến nhà trong màn đêm buông xuống, căn phòng quen thuộc bỗng trở nên ngột ngạt đến lạ. Mùi thức ăn quen thuộc từ căn hộ của mẹ, mùi xà phòng thơm từ quần áo vừa giặt, mùi sách cũ trên bàn học, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian tưởng chừng ấm cúng nhưng lại khiến cô cảm thấy nghẹt thở. Khu nhà tập thể cũ kỹ với những bức tường vôi bong tróc, hành lang chung hẹp và tiếng sinh hoạt vọng vào từ các căn hộ lân cận, giờ đây không còn mang lại cảm giác an toàn, thân thuộc mà chỉ như một cái lồng đang xiết chặt lấy cô.

Cô bước vào phòng, bật đèn ngủ có ánh sáng dịu nhẹ, nhưng căn phòng vẫn chìm trong một mảng tối u ám. Những cuốn sách giáo khoa, những cuốn tiểu thuyết yêu thích, và đặc biệt là những cuốn brochure đại học vẫn còn đó trên bàn học, trải ra như một minh chứng cho những ước mơ mà cô đã ấp ủ. Nhưng lúc này, chúng không còn mang lại niềm vui hay sự háo hức nữa, mà chỉ là một gánh nặng vô hình đang đè nén trái tim cô. Chúng là biểu tượng của một cuộc đấu tranh, của một sự lựa chọn đang khiến cô và Long phải đối đầu.

Linh ngồi sụp xuống chiếc ghế, vùi mặt vào đôi bàn tay lạnh ngắt. Những giọt nước mắt nóng hổi vẫn không ngừng tuôn rơi, thấm ướt lòng bàn tay cô. Cô cảm thấy mệt mỏi, kiệt sức, như thể vừa trải qua một cuộc chạy đua marathon đầy gian khổ. "Mình đã làm gì sai?" Linh khẽ thì thầm, giọng nói vỡ òa trong tiếng nức nở, tự hỏi bản thân. "Sao anh ấy lại không hiểu mình? Sao anh ấy lại nói những lời như vậy?" Cô không ngừng lặp đi lặp lại những câu hỏi đó trong đầu, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời, một lời giải thích cho sự việc vừa xảy ra. Cô đã cố gắng hết sức để bảo vệ ước mơ của mình, đồng thời cũng tin tưởng vào tình yêu của họ. Vậy tại sao, tại sao Long lại không tin cô? Tại sao cậu lại nghi ngờ tình yêu của họ?

Cô đưa tay lên, chạm vào trang giấy có ghi nguyện vọng của mình – "Đại học Sư phạm Hà Nội, ngành Ngữ văn". Chữ viết tay của cô vẫn còn đó, rõ ràng và đầy kiên định, nhưng giờ đây, nó đã bị nhòe đi bởi những giọt nước mắt mặn chát. Cô nhớ lại những buổi tối thức khuya học bài, những lần cô và Long cùng nhau tra cứu thông tin trường, cùng nhau vẽ nên một tương lai rực rỡ. Tất cả những hình ảnh đó giờ đây hiện lên trong tâm trí cô, vừa ngọt ngào, vừa đau đớn. Nước mắt tiếp tục chảy, thấm ướt cả gối ôm mà cô vội vàng kéo lại để vùi mặt vào, cố gắng kìm nén những tiếng nức nở đang chực trào ra. Cô không muốn mẹ nghe thấy, không muốn mẹ phải lo lắng.

Trong khi đó, Long vẫn đứng bất động trên Cầu vượt bộ hành, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập như một dải lụa phát sáng chảy dài trong đêm. Gió đêm thổi mạnh, luồn qua mái tóc cậu, mang theo hơi lạnh thấu xương, nhưng không thể xua tan đi sự trống rỗng và hối hận đang gặm nhấm tâm hồn cậu. Cậu đút tay vào túi quần, tư thế bất động, như một bức tượng đang chìm đắm trong suy tư. Những ánh đèn từ các tòa nhà cao tầng, từ những con thuyền neo đậu trên biển, từ những chiếc xe đang di chuyển, tất cả đều lấp lánh, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, nhưng lại càng khiến cậu cảm thấy cô độc.

"Tại sao mình lại nói ra những lời đó?" Long tự hỏi bản thân, giọng cậu khàn đặc, đầy tự trách. "Mình chỉ muốn tốt cho Linh, nhưng lại làm em ấy tổn thương. Mình phải làm gì đây?" Hàng vạn câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí cậu, không cho cậu một phút giây yên bình. Cậu biết rằng những lời nói của mình đã vượt quá giới hạn, đã chạm vào niềm tự tôn và ước mơ của Linh. Cậu đã vô tình gieo vào lòng cô ấy sự nghi ngờ, sự tổn thương mà không có lý do chính đáng. Cậu chỉ muốn tìm một giải pháp an toàn, một con đường ít chông gai hơn cho cả hai, nhưng lại vô tình biến mình thành kẻ phản bội những lời hứa hẹn.

Long nhớ lại ánh mắt đỏ hoe của Linh, gương mặt đẫm lệ của cô, và cả cái cách cô ấy lùi lại, tạo ra khoảng cách giữa họ. Cậu cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc bao trùm lấy mình, nỗi buồn không chỉ vì cuộc cãi vã, mà còn vì nhận ra rằng cậu đã đánh mất đi sự tin tưởng của người con gái mà cậu yêu thương nhất. Tình yêu của họ, vốn dĩ rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây như một ngọn lửa đang đứng trước nguy cơ bị dập tắt bởi chính những cơn gió giông do họ tạo ra. Cậu biết rằng chặng đường phía trước sẽ đầy thử thách, không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách trong trái tim và suy nghĩ của họ.

Long đứng đó, nhìn xa xăm vào thành phố, một nỗi buồn sâu sắc bao trùm lấy cậu. Cậu cảm thấy mình thật bất lực. Cậu không biết phải làm gì để hàn gắn vết nứt này, không biết phải làm gì để xoa dịu nỗi đau mà cậu đã gây ra cho Linh. Mặc dù câu hỏi về "làm thế nào để tìm cách" vẫn còn bỏ ngỏ, nhưng giờ đây, một câu hỏi khác lớn hơn đã hiện hữu: Liệu họ có thể vượt qua được nút thắt đầu tiên này, để tình yêu của họ vẫn tiếp tục rực rỡ như nắng Hạ Long, hay tất cả sẽ chỉ còn là những kỷ niệm hoài niệm về một thời thanh xuân đã qua? Đêm dần về khuya, và Hạ Long chìm vào giấc ngủ, nhưng trong lòng Long và Linh, một cơn bão cảm xúc vẫn đang âm ỉ cháy, báo hiệu một chặng đường đầy chông gai phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ