Trần Hoàng Long đứng trên cầu vượt bộ hành, gió chiều Hạ Long mơn man mái tóc. Cậu khoanh tay, đôi mắt sâu hút nhìn về phía những con sóng bạc đầu đang vỗ vào bờ cát xa tắp. Từng đợt gió mang theo chút hơi mặn mòi của biển cả, của khói bụi thành phố và cả nỗi bồn chồn trong lòng cậu. Từ lúc rời khỏi quán cà phê của Tùng, những lời khuyên chân thành của cậu ta cứ văng vẳng bên tai Long, như một hồi chuông cảnh tỉnh. Cậu đã quá lý trí, quá tập trung vào những điều có thể kiểm soát được mà quên mất cảm xúc, quên mất rằng tình yêu không chỉ là những phép tính khô khan hay những kế hoạch được vạch sẵn. Tùng đã nói đúng, cậu đã không thực sự lắng nghe Linh, mà chỉ cố gắng áp đặt ý muốn của mình lên cô ấy, dù cho đó là vì muốn tốt cho cô. Một cảm giác hối hận trào dâng, nhưng xen lẫn vào đó là sự nhẹ nhõm đến kỳ lạ. Cậu đã tìm thấy một lối thoát, một con đường để hàn gắn, để không phải đối mặt với nỗi sợ mất đi Ngọc Linh.
Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, những tia nắng cuối cùng trải dài trên mặt biển lấp lánh như dát vàng. Dòng xe cộ dưới chân cầu vẫn hối hả, tiếng còi xe, tiếng động cơ hòa vào nhau tạo nên bản giao hưởng ồn ã của một thành phố đang vào giờ tan tầm. Long khẽ thở dài, bàn tay siết chặt lan can thép lạnh lẽo. Cậu không biết Linh sẽ đón nhận cậu như thế nào. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi cô ấy đã tắt đi sau cuộc cãi vã, thay vào đó là ánh mắt buồn bã, tổn thương mà cậu đã gây ra. Cậu biết, cậu đã làm cô ấy rất đau. Nhưng giờ đây, cậu đã quyết tâm. Cậu sẽ không lặp lại sai lầm đó nữa.
Long nhìn đồng hồ, kim giây chậm rãi trôi. Linh nói sẽ đến ngay. Cậu tựa lưng vào lan can, ngước nhìn bầu trời đang chuyển mình. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng có những cơn mưa giông bất chợt. Tình đầu của cậu và Linh, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có lúc êm đềm, có lúc lại cuộn trào dữ dội. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây lại chứng kiến một thử thách lớn lao.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên từ phía cuối cầu. Long quay đầu lại, và trái tim cậu như ngừng đập một nhịp. Ngọc Linh đang bước tới, mái tóc dài đen óng ả tung bay trong gió chiều. Cô ấy mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần jeans, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, xinh đẹp. Đôi mắt to tròn của cô ấy vẫn còn vương chút u buồn, nhưng đã không còn vẻ tuyệt vọng như hôm qua. Long cảm thấy một nỗi xót xa dâng lên trong lồng ngực. Cậu muốn chạy đến ôm cô ấy thật chặt, muốn xoa dịu mọi nỗi đau mà cậu đã vô tình gây ra.
Linh bước đến gần, dừng lại cách Long vài bước chân. Một sự ngập ngừng bao trùm không gian giữa hai người. Cả hai đều không biết phải bắt đầu từ đâu. Long nhìn vào mắt Linh, và cậu thấy được sự mệt mỏi, sự tổn thương vẫn còn hiện hữu. Cậu hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi sự kiêu ngạo, mọi lý lẽ khô khan sang một bên.
"Linh," Long mở lời, giọng cậu trầm ấm nhưng pha chút run rẩy. "Anh xin lỗi."
Lời xin lỗi đơn giản, nhưng chứa đựng tất cả sự chân thành và hối hận của Long. Linh khẽ giật mình, ánh mắt cô ấy dao động.
"Anh đã không lắng nghe em đủ," Long tiếp tục, bước đến gần cô ấy hơn. "Anh chỉ nghĩ đến những điều lý trí mà quên mất em cảm thấy thế nào. Anh đã ích kỷ, anh đã sai." Cậu nói, ánh mắt kiên định và đầy ăn năn. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt Linh, không trốn tránh. "Anh đã quá lo lắng về tương lai, về những điều anh cho là tốt nhất cho em, mà quên mất điều quan trọng nhất là cảm xúc của em, và những ước mơ của riêng em."
Linh lắng nghe, đôi môi cô ấy khẽ mím lại. Những lời nói của Long, không còn vẻ cứng nhắc, áp đặt như hôm qua, mà thay vào đó là sự dịu dàng và hối lỗi chân thành, như một làn nước mát xoa dịu vết thương lòng cô. Cô cảm thấy một tảng đá đè nặng trong lòng mình dần được gỡ bỏ.
"Em cũng xin lỗi," Linh nói, giọng cô ấy hơi nghẹn lại. "Em cũng xin lỗi vì đã quá ích kỷ, chỉ nghĩ đến nỗi sợ của bản thân. Em sợ... sợ mất anh." Nước mắt cô ấy chực trào ra, nhưng cô cố gắng kìm nén. "Em sợ chúng ta sẽ không học cùng thành phố, sợ những khoảng cách địa lý sẽ làm tình cảm của chúng ta phai nhạt. Em sợ anh sẽ thay đổi, và em cũng sợ mình sẽ không đủ mạnh mẽ để vượt qua."
Long không nói gì, cậu chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh. Bàn tay cậu ấm áp và vững chãi, như một điểm tựa cho cô giữa dòng chảy hỗn loạn của những cảm xúc. Cảm giác quen thuộc khi được bàn tay cậu nắm lấy khiến Linh cảm thấy an toàn hơn rất nhiều.
"Chúng ta sẽ không xa nhau đâu," Long khẽ nói, giọng cậu quả quyết, như một lời thề nguyện. "Anh sẽ không để điều đó xảy ra. Anh tin vào tình yêu của chúng ta, Linh à. Và anh tin vào em." Cậu siết nhẹ tay cô, đôi mắt hổ phách phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, nhưng sâu thẳm lại là một tia hy vọng và quyết tâm. "Anh đã dành cả đêm để suy nghĩ. Anh nhận ra rằng anh không thể ép buộc em từ bỏ ước mơ của mình, cũng như anh không thể từ bỏ ước mơ của anh. Một tình yêu thật sự là cùng nhau phát triển, cùng nhau hướng tới tương lai, chứ không phải là sự hy sinh một chiều hay bó buộc đối phương vào một khuôn khổ nào đó."
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt ướt đẫm nhưng rạng rỡ hơn. Cô thấy trong ánh mắt cậu sự trưởng thành, sự thấu hiểu mà cô hằng mong mỏi. Những lời nói của Long như gỡ bỏ mọi gánh nặng trong lòng cô. Cô đã từng rất lo sợ Long sẽ không hiểu, sẽ tiếp tục giữ vững lập trường của cậu. Nhưng giờ đây, cậu đã thay đổi, cậu đã lắng nghe.
"Em tin anh," Linh khẽ thì thầm, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, như đóa hoa e ấp sau cơn mưa. "Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách, phải không?"
Long gật đầu, kéo Linh lại gần hơn, hai người cùng tựa vào lan can cầu. Gió vẫn thổi, mang theo hơi thở của biển cả và thành phố. Phía xa, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo nên một khung cảnh lung linh huyền ảo. Họ đứng đó, cạnh nhau, nhìn về phía chân trời đang dần ngả tối, những ánh đèn thành phố bắt đầu thắp sáng như những vì sao trên mặt đất. Long cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Linh, và một cảm giác bình yên lan tỏa trong lòng. Nỗi sợ hãi đã tan biến, thay vào đó là niềm tin và hy vọng. Cậu biết, chặng đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng giờ đây, cậu và Linh sẽ cùng nhau đối mặt. Tình yêu của họ, sau cơn giông bão, lại càng trở nên bền chặt và rực rỡ hơn bao giờ hết, như chính Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, vẫn kiên cường và tươi đẹp dưới mọi biến đổi của thời gian.
***
Sáng hôm sau, không khí trong Thư viện Thành phố yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ có tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bàn phím lách cách nhẹ nhàng và tiếng chân người đi lại khẽ khàng trên nền gạch hoa. Mùi giấy cũ, gỗ và bụi sách đặc trưng của thư viện bao trùm không gian, mang theo một vẻ trầm mặc, tri thức. Ánh sáng dịu nhẹ từ những ô cửa sổ lớn chiếu qua, làm nổi bật những hàng kệ sách cao ngút, chất đầy tri thức của nhân loại. Dù ngoài trời nắng Hạ Long đã bắt đầu gay gắt, nhưng bên trong thư viện, nhiệt độ được điều hòa mát mẻ, tạo cảm giác dễ chịu cho những người đang miệt mài học tập và nghiên cứu.
Tại một bàn đọc sách rộng rãi ở góc khuất, Long và Linh ngồi cạnh nhau, vai kề vai. Trước mặt họ là một chiếc laptop đang mở, hiển thị trang web của Bộ Giáo dục và Đào tạo, cùng với vài trang tuyển sinh của các trường đại học lớn. Rải rác trên bàn là những cuốn cẩm nang tuyển sinh dày cộp, được đánh dấu chi chít bằng những mẩu giấy nhớ màu sắc. Bên cạnh Linh là cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" thân thuộc, nơi cô tỉ mẩn ghi chép thông tin, gạch đầu dòng những ưu và nhược điểm của từng trường, từng ngành. Đôi khi, cô lại lật giở những trang giấy đã ngả màu, đọc lại những dòng cảm xúc, những hoài bão mà cô đã gửi gắm vào đó từ những ngày đầu cấp ba.
"Ngành Y của em thường có ở những thành phố lớn như Hà Nội, TP.HCM," Long nói, ngón tay cậu lướt nhẹ trên bàn phím, điều hướng trang web. Giọng cậu trầm ấm, tập trung. "Còn ngành kỹ thuật của anh thì cũng tương tự. Hầu hết các trường top đều tập trung ở hai đầu đất nước."
Linh chăm chú nhìn vào màn hình, đôi mắt to tròn lướt qua những dòng chữ và con số khô khan. Cô khẽ nhíu mày. "Tìm một thành phố có cả hai ngành học thế mạnh và trường tốt cho cả hai đứa mình có vẻ khó hơn em nghĩ nhiều, Long ạ." Cô thở dài, cảm thấy chút nản lòng. Áp lực của việc lựa chọn con đường tương lai, đặc biệt là khi phải cân bằng ước mơ cá nhân với mong muốn ở cạnh người mình yêu, thật sự không hề dễ dàng. Nỗi sợ thất bại trong kỳ thi đại học và không đạt được nguyện vọng vẫn luôn thường trực trong tâm trí cô, như một đám mây đen lơ lửng.
"Đừng lo, chúng ta sẽ tìm ra thôi," Long trấn an, đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc cô. Cử chỉ dịu dàng của cậu khiến Linh thấy ấm lòng. "Anh đã nói rồi, chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách. Không một mình ai phải gánh vác cả."
Long tiếp tục lướt qua các trang web, so sánh các tiêu chí. Anh đã đọc rất nhiều tài liệu về các trường đại học, những thông tin mà trước đây anh chỉ quan tâm đến ngành học của mình. Giờ đây, anh còn phải cân nhắc cả ngành Y của Linh. Cậu nhận ra rằng, việc này đòi hỏi sự kiên nhẫn và rất nhiều sự thỏa hiệp.
"Hay mình thử tìm xem có trường nào ở Đà Nẵng không?" Linh bất ngờ đề xuất, mắt cô sáng lên. "Em nghe nói ở đó cũng có nhiều trường tốt, mà cảnh đẹp nữa. Biển ở Đà Nẵng cũng rất đẹp, như Hạ Long của chúng ta vậy."
Long ngẩng đầu lên, hơi bất ngờ trước ý tưởng của Linh. Đà Nẵng? Đó là một lựa chọn mà cậu chưa từng nghĩ đến. Trước đây, cậu chỉ tập trung vào Hà Nội hoặc TP.HCM, những trung tâm kinh tế, giáo dục lớn nhất. Nhưng lời gợi ý của Linh đã mở ra một hướng đi mới, một khả năng khác.
"Đà Nẵng sao?" Long suy nghĩ một lát, rồi nở nụ cười. "Cũng là một ý hay. Để anh thử tìm xem." Cậu nhanh chóng gõ từ khóa "Đại học Y Đà Nẵng" và "Đại học Bách khoa Đà Nẵng" vào ô tìm kiếm. Những kết quả hiện ra, với thông tin về các trường, các ngành học, các tiêu chí tuyển sinh. "Có vẻ cũng khả thi đấy. Ngành Y ở đó cũng khá mạnh, còn kỹ thuật thì có Đại học Bách khoa Đà Nẵng cũng là một trường danh tiếng."
Linh vui vẻ reo lên, sự căng thẳng trên khuôn mặt cô tan biến, thay vào đó là ánh mắt tràn đầy hy vọng. Cô cúi xuống cuốn sổ tay, bắt đầu ghi chép lại những thông tin Long tìm thấy. "Vậy là mình có thêm lựa chọn rồi. Không nhất thiết phải là Hà Nội hay Sài Gòn xa xôi."
Long nắm lấy tay Linh, siết nhẹ. "Miễn là chúng ta ở cùng một thành phố, dù là đâu cũng được." Cậu nói, ánh mắt kiên định và dịu dàng. Lời hứa đó không chỉ là một lời an ủi, mà là một lời khẳng định cho tình yêu của họ, cho quyết tâm không để khoảng cách địa lý chia cắt.
Linh ngẩng lên nhìn Long, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô, nụ cười mà Long đã rất nhớ. "Đúng vậy," cô thì thầm, "chỉ cần chúng ta ở cạnh nhau." Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Long, và một cảm giác bình yên lan tỏa trong lòng. Sự lo lắng về tương lai không chắc chắn vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi sợ hãi đơn độc nữa. Giờ đây, cô có Long ở bên, cùng cô đối mặt với mọi thử thách.
Họ tiếp tục cúi đầu vào màn hình laptop và những cuốn sách, thỉnh thoảng lại trao đổi, thảo luận, những nụ cười động viên, ánh mắt tràn đầy sự đồng điệu và quyết tâm. Họ biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều khó khăn, nhiều điều không chắc chắn. Kết quả thi đại học vẫn còn là một ẩn số lớn, và việc tìm ra một giải pháp hoàn hảo cho cả hai không phải là điều dễ dàng. Có thể họ sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, những sự thỏa hiệp không ngờ tới. Nhưng giờ đây, Long và Linh không còn cảm thấy cô độc nữa. Họ đã tìm thấy một nhịp đập chung, một lối đi chung. Tình yêu của họ không phải là gánh nặng, mà là động lực, là kim chỉ nam để họ vượt qua mọi khó khăn, cùng nhau xây đắp tương lai. Dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới, nơi họ sẽ cùng nhau trưởng thành và khám phá thế giới đại học, dù là ở Hà Nội, TP.HCM, hay một thành phố biển xinh đẹp như Đà Nẵng.