Tiếng lật trang tài liệu tuyển sinh sột soạt hòa cùng tiếng gõ phím laptop đều đặn của Long, tạo nên một bản giao hưởng đặc biệt trong không gian ấm cúng của Quán Cafe Sắc Màu. Buổi sáng Hạ Long hôm ấy rót nắng vàng như mật qua ô cửa sổ lớn, hắt lên những bức tranh tường nghệ thuật và hàng cây xanh treo lủng lẳng, mang theo hơi thở trong lành của biển cả đã tan trong không khí. Hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, phảng phất hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một bầu không khí dễ chịu và bình yên đến lạ. Long và Linh ngồi ở một góc khuất, nơi ánh nắng không quá gay gắt, bàn chất đầy sách hướng dẫn, tờ rơi tuyển sinh đủ màu sắc và chiếc laptop đang mở rộng.
Linh nghiêng đầu, mái tóc dài óng ả khẽ chạm vai Long khi cô chăm chú nhìn vào màn hình. Đôi mắt to tròn long lanh của cô lướt qua những con số, những yêu cầu tuyển sinh và chương trình đào tạo của các trường đại học, rồi lại quay sang đối chiếu với cuốn sổ tay chi chít ghi chú. Ban đầu, bầu không khí có chút căng thẳng, bởi thông tin quá phức tạp và ngổn ngang, khiến cô cảm thấy choáng ngợp. Mỗi ngành học, mỗi trường lại có những tiêu chí riêng, và việc tìm ra một điểm giao thoa phù hợp cho cả hai dường như là một bài toán khó khăn hơn cô tưởng. Nỗi lo lắng về một tương lai xa cách lại len lỏi, dù chỉ là một thoáng, khiến nụ cười trên môi cô chợt tắt.
Long nhận ra sự chùng xuống trong ánh mắt Linh. Cậu đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc cô, một cử chỉ quen thuộc mà luôn khiến cô cảm thấy an toàn. "Ngành Kỹ thuật Điện tử ở Đại học Bách Khoa Đà Nẵng có vẻ rất tốt, điểm chuẩn cũng không quá cao so với năng lực của anh," cậu trầm giọng nói, "nhưng ngành Sư phạm Anh của em lại chỉ có ở Đại học Sư phạm Huế hoặc Đại học Ngoại ngữ Hà Nội... Nếu chọn Đà Nẵng, em sẽ phải tìm một ngành khác, hoặc chấp nhận học ở một trường không phải top đầu về Sư phạm Anh." Long khẽ thở dài, cảm thấy có chút bất lực. Cậu không muốn Linh phải thỏa hiệp với ước mơ của mình vì cậu.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô nhìn thẳng vào Long, chất chứa sự quyết tâm. "Hay mình thử tìm trường nào có cả hai ngành ở cùng một thành phố đi Long," cô đề nghị, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định. "Dù không phải là trường top đầu tuyệt đối, nhưng quan trọng là chúng ta ở gần nhau mà. Kiến thức thì mình có thể tự học, tự trau dồi thêm. Nhưng nếu xa nhau, em sợ mình sẽ không có động lực để cố gắng." Cô khẽ nắm lấy bàn tay Long đang đặt hờ trên tóc mình, siết nhẹ. "Với lại, em tin là ở bất cứ môi trường nào, miễn là mình nỗ lực, mình cũng sẽ thành công thôi."
Long nhìn sâu vào đôi mắt cô, lòng cậu chợt dâng lên một cảm giác ấm áp và tự hào. Cậu đã từng nghĩ rằng mình phải là người gánh vác mọi thứ, phải là người tìm ra giải pháp hoàn hảo nhất. Nhưng Linh, với sự hồn nhiên và quyết tâm của cô, đã cho cậu thấy một góc nhìn khác. "Em có chắc không?" Long hỏi, giọng cậu khẽ run lên. "Anh không muốn em phải thỏa hiệp với giấc mơ của mình. Sư phạm Anh là nguyện vọng từ bé của em mà."
Linh mỉm cười rạng rỡ, nụ cười như nắng ban mai xua tan đi mọi u ám. "Giấc mơ của em giờ có cả anh trong đó rồi, Long ạ," cô thì thầm, ngón tay cái khẽ vuốt ve mu bàn tay cậu. "Miễn là chúng ta cùng nhau, em tin là mình sẽ làm tốt ở bất cứ đâu. Hơn nữa, việc học Sư phạm Anh không chỉ giới hạn ở một trường cụ thể. Em có thể học một ngành gần với nó, hoặc thậm chí theo đuổi ngôn ngữ khác, rồi tự học thêm tiếng Anh. Cái quan trọng là định hướng của em, và em có anh bên cạnh để cùng em đi hết con đường đó."
Lời nói của Linh như một làn gió mát lành thổi bay đi những lo lắng, những gánh nặng đang đè nặng trong lòng Long. Cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, rồi mỉm cười, nụ cười ấm áp mà hiếm khi cậu để lộ ra với người khác ngoài cô. "Vậy thì, chúng ta cùng xem xét các thành phố miền Trung nhé," cậu nói, giọng đầy phấn khởi. "Đà Nẵng, Huế... hoặc bất cứ đâu có thể dung hòa được cả hai nguyện vọng của chúng ta. Chúng ta sẽ tìm ra cách tốt nhất."
Và thế là, cuộc hành trình tìm kiếm một "bản đồ tương lai" cho cả hai lại tiếp diễn với một tinh thần hoàn toàn mới. Long ghi chú cẩn thận vào cuốn sổ tay, vạch ra những gạch đầu dòng mới: "Đà Nẵng: Đại học Bách khoa, Đại học Kinh tế, Đại học Sư phạm Kỹ thuật... Huế: Đại học Sư phạm, Đại học Khoa học...". Linh tìm kiếm trên mạng, những ngón tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím, đôi khi lại chỉ vào màn hình, hào hứng thốt lên một cái tên trường mới, một ngành học tiềm năng. Họ trao đổi ánh mắt, những cái chạm tay nhẹ nhàng, không lời nhưng đầy thấu hiểu, khẳng định sự đồng điệu giữa hai tâm hồn.
Tiếng nhạc acoustic du dương của quán cà phê như đang kể một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, lãng mạn. Long và Linh, trong khoảnh khắc đó, không chỉ là hai học sinh cấp ba đang đối mặt với ngưỡng cửa cuộc đời, mà là hai con người đang cùng nhau kiến tạo nên một tương lai. Họ không còn cảm thấy đơn độc trong cuộc chiến với những con số, những áp lực vô hình. Mỗi khi Long nhìn thấy Linh nhíu mày vì một thông tin khó hiểu, cậu lại nhẹ nhàng giải thích. Mỗi khi Linh thấy Long trầm ngâm, cô lại chủ động đề xuất một ý tưởng mới. Sự tương trợ, tin tưởng lẫn nhau đã biến những giờ phút khô khan ở thư viện hay quán cà phê thành những khoảnh khắc quý giá, nơi tình yêu của họ được vun đắp và lớn lên từng ngày.
Họ dành cả buổi sáng và quá nửa buổi chiều ở Quán Cafe Sắc Màu, miệt mài với công việc tìm kiếm và phân tích. Những chồng sách, tờ rơi cứ vơi dần, nhường chỗ cho những trang giấy chi chít ghi chú và những đường kẻ sơ đồ. Họ không chỉ tìm hiểu về các ngành học, điểm chuẩn, mà còn đào sâu vào chương trình đào tạo, cơ hội việc làm sau này, thậm chí cả các hoạt động ngoại khóa của từng trường. Long, với sự tỉ mỉ và logic của một người theo khối A, phân tích từng con số một cách cẩn trọng. Linh, với sự nhạy bén và trực giác của người theo khối D, lại tìm kiếm những yếu tố nhân văn hơn, những giá trị mà một trường đại học có thể mang lại ngoài kiến thức chuyên môn.
"Xem ra, Đại học Đà Nẵng, bao gồm nhiều trường thành viên như Bách khoa, Kinh tế, Sư phạm... là lựa chọn khả thi nhất cho chúng ta đấy Linh," Long nói, giọng cậu lộ rõ vẻ hài lòng sau nhiều giờ nghiên cứu. "Anh có thể vào Bách khoa, còn em có thể xem xét Sư phạm hoặc Ngoại ngữ. Dù không chuyên về Sư phạm Anh như em mong muốn, nhưng nếu em chọn ngành Ngôn ngữ Anh hoặc các ngành liên quan, thì hoàn toàn có thể phát triển theo hướng đó. Quan trọng là mình vẫn ở cùng một thành phố."
Linh gật đầu lia lịa, đôi mắt cô sáng bừng lên niềm hy vọng. "Đúng vậy! Em thấy rất hợp lý. Em có thể học Ngôn ngữ Anh, rồi tự trau dồi thêm nghiệp vụ sư phạm, hoặc thậm chí học văn bằng hai sau này. Miễn là em có thể ở gần anh, cùng anh trải nghiệm cuộc sống đại học, đó mới là điều quan trọng nhất." Nụ cười rạng rỡ của cô như một tia nắng ấm áp, xua tan mọi mệt mỏi trong lòng Long. Cậu khẽ vuốt má cô, lòng tràn ngập yêu thương. "Chúng ta đã tìm được lối đi rồi, Long nhỉ? Lối đi của riêng chúng ta."
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả con phố nhỏ, Long đưa Linh về nhà. Không khí Hạ Long dịu mát dần, mang theo hơi ẩm từ biển. Họ vẫn chưa thể dứt khỏi những câu chuyện về tương lai, về những kế hoạch mà họ vừa cùng nhau phác thảo. Cánh cửa căn hộ tập thể cũ của Linh mở ra, và mùi cơm chiều thơm lừng từ bếp của cô Lê Thanh Hương, mẹ Linh, đã lan tỏa khắp hành lang.
"Hai đứa về rồi à? Vào nhà đi, tắm rửa rồi ăn cơm," cô Thanh Hương niềm nở đón. Cô đặt một đĩa trái cây tươi và hai ly nước cam ép lên bàn trà trong phòng khách, nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt trìu mến. Cô biết chúng vừa trải qua một ngày dài căng thẳng, nhưng cũng nhận thấy sự phấn khởi, rạng rỡ trên khuôn mặt cả hai. "Có vẻ hôm nay có tin tốt lành gì đây?" cô khẽ hỏi, nụ cười ẩn ý.
Linh nhanh nhảu kể cho mẹ nghe về những khám phá của hai đứa, về ý tưởng về Đà Nẵng, về những lựa chọn ngành học mới. Long cũng bổ sung thêm những phân tích của mình, giọng điệu rắn rỏi và đầy tự tin. Cô Thanh Hương lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu đồng tình. "Vậy là tốt rồi, miễn là các con tìm được hướng đi mà cả hai đều cảm thấy hài lòng. Mẹ tin vào sự lựa chọn của hai đứa." Lời động viên của mẹ Linh như tiếp thêm sức mạnh cho cả Long và Linh.
Sau bữa cơm ấm cúng, Long và Linh quay trở lại phòng khách, tiếp tục bàn bạc. Chiếc laptop vẫn mở, nhưng giờ đây, thay vì chỉ là những thông tin tuyển sinh khô khan, họ bắt đầu phác thảo những "mục tiêu mới" cho cuộc sống đại học, không chỉ dừng lại ở học hành. Họ viết ra một danh sách trên một tờ giấy lớn, như một bản kế hoạch đầy hứng khởi cho tương lai.
"Vậy là mình sẽ không chỉ tìm trường, mà còn phải tìm hiểu về thành phố đó nữa," Linh hào hứng nói, cô gạch đầu dòng một mục mới: "Khám phá Đà Nẵng". "Kiểu như, chỗ nào có nhiều quán ăn ngon, chỗ nào để hẹn hò, chỗ nào có biển đẹp để chúng ta có thể đi chơi mỗi cuối tuần..." Đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao.
Long mỉm cười, nhìn cô đầy yêu chiều. "Đúng vậy. Anh sẽ tìm chỗ làm thêm để trang trải chi phí, không thể cứ mãi phụ thuộc vào bố mẹ được. Còn em thì... có lẽ nên tham gia các câu lạc bộ để mở rộng mối quan hệ, kết bạn mới. Em hoạt bát thế này mà không tham gia hoạt động thì phí lắm." Cậu ghi thêm vào danh sách: "Làm thêm: Trải nghiệm cuộc sống, kiếm tiền; Hoạt động CLB: Mở rộng mối quan hệ."
"Chúng ta sẽ cùng nhau đi khám phá mọi ngóc ngách của thành phố mới, đúng không?" Linh hỏi, giọng cô như một lời hứa hẹn. "Từ những con hẻm nhỏ đến những bãi biển hoang sơ, từ những quán cà phê yên tĩnh đến những khu chợ đêm sôi động. Em muốn chúng ta có thật nhiều kỷ niệm ở đó."
Long nắm lấy tay Linh, đặt lên đó một nụ hôn nhẹ nhàng. "Tất nhiên rồi. Anh sẽ không để em một mình đâu. Mỗi bước đi, mỗi khám phá, chúng ta sẽ luôn có nhau. Đà Nẵng sẽ trở thành Hạ Long thứ hai của chúng ta, nơi cất giữ những rung động đầu đời và cả những kỷ niệm trưởng thành." Cậu nghĩ về Hạ Long, nơi đã chứng kiến tình yêu đầu của họ đơm hoa kết trái, và giờ đây, một thành phố biển khác sẽ là nơi họ tiếp tục viết nên câu chuyện của mình.
Họ tiếp tục viết ra danh sách dài dằng dặc, từ những điều lớn lao như "học cách quản lý tài chính", "nấu ăn", "tìm nhà trọ phù hợp", đến những điều nhỏ nhặt hơn như "đi xem phim mỗi tháng một lần", "đọc sách cùng nhau", "tập thể dục mỗi sáng". Mỗi gạch đầu dòng là một ước mơ, một dự định, một lời hứa hẹn cho tương lai. Bản kế hoạch ấy không chỉ là những dòng chữ khô khan, mà là sự cụ thể hóa cho tình yêu và niềm tin của họ.
Khi màn đêm buông xuống, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, Long và Linh cùng nhau dản bước trên Cầu vượt bộ hành quen thuộc. Gió đêm Hạ Long thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh se sắt và mùi mằn mặn của biển. Dưới chân họ, dòng xe cộ vẫn hối hả, tiếng còi xe, tiếng động cơ gầm rú vọng lên, tạo nên bản nhạc ồn ào của phố thị. Nhưng trên cầu, một không gian yên tĩnh và lãng mạn dường như bao trùm lấy hai người.
Long siết chặt tay Linh, tựa đầu cô vào vai mình. Cậu cảm nhận được mái tóc mềm mại của cô lướt qua má, và hơi ấm từ cơ thể cô truyền sang. Sau một ngày dài với những con số, những kế hoạch và dự định, đây là khoảnh khắc để họ nhìn lại và "khẳng định" tình yêu cũng như quyết tâm của mình. Những ánh đèn thành phố lấp lánh phía dưới, trải dài đến tận chân trời, như những vì sao rơi xuống mặt đất, biểu tượng cho một tương lai rộng mở mà họ sẽ cùng nhau kiến tạo.
"Em thấy nhẹ nhõm hơn nhiều rồi, Long ạ," Linh thì thầm, giọng cô dịu dàng như gió thoảng. "Cứ tưởng mọi chuyện sẽ khó khăn lắm, cứ tưởng mình sẽ phải đối mặt với lựa chọn đau khổ... Nhưng giờ đây, em lại thấy tràn đầy hy vọng." Cô ngước lên nhìn Long, đôi mắt to tròn phản chiếu ánh đèn lung linh. "Chúng ta đã tìm được cách rồi, đúng không?"
Long mỉm cười, khẽ hôn lên đỉnh đầu cô. "Có anh ở đây mà. Dù thế nào, anh cũng sẽ không để em một mình đối mặt đâu. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, đúng không?" Lời hứa đó không chỉ là một lời an ủi, mà là một lời khẳng định sắt đá từ trái tim cậu. Long biết, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng. Sẽ có những thử thách, những khó khăn, những lúc họ phải đối mặt với sự thỏa hiệp. Nhưng cậu tin, với Linh bên cạnh, mọi thứ đều có thể vượt qua.
"Đúng vậy! Em tin anh, tin vào chúng ta," Linh đáp lời, giọng nói tràn đầy sự tin tưởng và kiên định. Cô tựa hẳn vào vai Long, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ từ trái tim cậu. Giữa muôn vàn tiếng ồn của phố thị, cô chỉ nghe rõ duy nhất nhịp đập ấy, nhịp đập của sự bình yên và tình yêu. "Một thành phố mới, một khởi đầu mới. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng nó thành nơi tuyệt vời nhất."
Long khẽ gật đầu, ánh mắt cậu hướng về phía xa, nơi những ánh đèn lấp lánh hòa vào màn đêm. Cậu hình dung ra một cuộc sống mới ở một thành phố xa lạ, với những con đường chưa từng đi, những con người chưa từng gặp. Sẽ có những khó khăn, những bỡ ngỡ, nhưng cũng sẽ có những trải nghiệm đáng giá, những kỷ niệm đẹp đẽ. Cậu biết, việc họ tập trung vào các trường ở một "thành phố mới" như Đà Nẵng báo hiệu về sự thay đổi địa điểm trong bối cảnh câu chuyện sắp tới, một chương mới của cuộc đời sẽ mở ra. Những "mục tiêu mới" và "kế hoạch khám phá" thành phố mà họ vừa viết ra cho thấy một cuộc sống đại học năng động và nhiều trải nghiệm sẽ chờ đợi họ.
"Anh sẽ biến nó thành nơi tuyệt vời nhất cho chúng ta," Long thì thầm, giọng cậu chứa đựng một sự quyết tâm mãnh liệt. Cậu siết chặt tay Linh, tựa đầu cô vào vai mình, cùng nhau nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn thành phố vẫn đang lung linh, biểu tượng cho một tương lai rộng mở mà họ sẽ cùng nhau kiến tạo. Sự quyết tâm và niềm tin của họ vào tình yêu, dù phải đối mặt với nhiều thử thách, sẽ là nền tảng vững chắc để họ vượt qua cú sốc hoặc sự hoang mang có thể xảy ra ở Chương 440, khi kết quả thi hoặc điểm chuẩn dự kiến được công bố. Tình yêu của Long và Linh, giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, không ngừng nghỉ, luôn vươn mình ra xa, hứa hẹn một hành trình đầy rực rỡ phía trước, dù là ở một thành phố biển khác.