Rực rỡ thanh xuân
Chương 440

Bản Đồ Tương Lai Rạn Nứt

4438 từ
Mục tiêu: Cho thấy Long và Linh cùng nhau phân tích kỹ lưỡng các thông tin về điểm chuẩn dự kiến và kết quả thi của mình, nhận ra sự khó khăn trong việc cân bằng giữa ước mơ cá nhân và mong muốn được ở gần nhau.,Khắc họa xung đột nội tâm sâu sắc của cả Long và Linh khi họ đối mặt với thực tế khắc nghiệt, buộc họ phải cân nhắc những lựa chọn mang tính đánh đổi.,Kiểm chứng sự bền vững và trưởng thành của tình yêu Long - Linh khi họ cùng nhau tìm kiếm giải pháp, không dễ dàng từ bỏ nhau dù áp lực lớn.,Thiết lập giai đoạn 'hạ nhiệt' sau kỳ thi nhưng lại đẩy cao áp lực tâm lý về quyết định tương lai, chuẩn bị cho các bước tiếp theo trong quá trình tuyển sinh đại học.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Lan Anh, Hoàng Thảo Mai
Mood: Tense, emotional, reflective, determined, bittersweet, hopeful despite challenges.
Kết chương: [object Object]

Gió lộng thổi qua, cuốn đi những lời nói nhưng không thể cuốn đi nỗi lo trong lòng họ. Linh ngước nhìn lên bầu trời đêm, tìm kiếm một ngôi sao may mắn, một dấu hiệu nhỏ nhoi của hy vọng. Những vì sao lấp lánh như đang chế giễu sự nhỏ bé của họ trước những quyết định lớn lao.

Long thì nhìn về phía xa xăm, nơi ánh đèn thành phố trải dài tít tắp, như một bức tranh vô tận. Cậu biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những lúc họ phải đối mặt với những thử thách tưởng chừng như không thể vượt qua. Sẽ có những lúc họ cảm thấy muốn buông xuôi. Nhưng cậu tin vào tình yêu của họ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có thể nhẹ nhàng nhưng cũng có thể mạnh mẽ cuốn trôi mọi rào cản.

Cậu siết nhẹ Linh một lần nữa, như một lời cam kết thầm lặng. Dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho phần tiếp theo. Một sự mâu thuẫn giữa việc theo đuổi đam mê cá nhân và duy trì tình yêu sẽ là một chủ đề xuyên suốt các chương tiếp theo, dẫn đến một quyết định khó khăn. Long đã hứa "sẽ tìm cách để có cả hai", báo hiệu rằng họ sẽ không dễ dàng từ bỏ, và có thể sẽ có một giải pháp sáng tạo hoặc một sự hy sinh lớn.

Tâm trạng nặng nề và sự im lặng cuối chương gợi ý rằng cuộc đấu tranh còn lâu mới kết thúc, và những thử thách lớn hơn vẫn đang chờ đợi. Cả hai vẫn đứng đó, giữa mênh mông ánh đèn và gió lộng, ôm lấy nhau, tìm kiếm sức mạnh và niềm tin từ hơi ấm của người kia, để có thể vững vàng bước tiếp trên con đường mà họ đã cùng nhau chọn, dù nó có gập ghềnh đến mấy.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng Hạ Long dịu nhẹ len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ của căn hộ tập thể. Trần Hoàng Long trở mình trên chiếc giường đơn, mắt cậu từ từ hé mở, đối diện với trần nhà đã ngả màu vôi. Một đêm trằn trọc, với những mảnh ghép thông tin về điểm chuẩn dự kiến chập chờn trong tâm trí, khiến cậu chẳng thể ngủ sâu giấc. Cảm giác nặng trĩu nơi lồng ngực vẫn còn nguyên vẹn, như một tảng đá vô hình đè nén. Cậu đưa tay lên xoa xoa thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ mịt mờ, nhưng vô vọng. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, pha lẫn mùi thức ăn từ nhà hàng xóm bắt đầu lan tỏa, như một lời nhắc nhở về sự bình dị của cuộc sống thường nhật, đối lập hoàn toàn với cơn bão đang càn quét trong lòng cậu. Tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường vọng lên lanh lảnh: "Ai bánh mì không? Bánh mì nóng giòn đây!" và tiếng trẻ con í ới gọi nhau chơi đùa dưới sân tập thể, tất cả đều tạo nên một bức tranh âm thanh quen thuộc, nhưng hôm nay lại nghe sao mà xa vời.

Long uể oải ngồi dậy, đôi mắt sâu màu hổ phách thường ngày ánh lên vẻ lạnh lùng, giờ đây nhuốm đầy vẻ suy tư. Cậu với lấy chiếc điện thoại đặt trên đầu giường, màn hình sáng lên, hiện rõ hàng loạt thông báo tin tức. Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của gia đình, mùi bột giặt trên chiếc áo phông cậu đang mặc, mùi sách cũ từ chồng sách đặt cạnh giường, cố gắng tìm kiếm chút bình yên trước khi đối mặt với thực tế nghiệt ngã. Cậu lướt qua các tin bài, các diễn đàn học sinh, nơi những con số điểm chuẩn dự kiến đang được cập nhật từng giờ, từng phút. Mỗi con số tăng lên, dù chỉ là 0.25 điểm, cũng khiến trái tim cậu như thắt lại. Cậu biết, mình không đơn độc trong cuộc chiến này.

Bỗng, điện thoại trong tay Long rung lên liên hồi. Là Lê Ngọc Linh. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, pha lẫn chút xót xa. Cậu biết, cô ấy cũng đang trải qua những giây phút căng thẳng tột độ.

"Long ơi, cậu đã xem tin mới chưa?" – Tin nhắn của Linh gửi đến, kèm theo một loạt các biểu tượng cảm xúc lo lắng, mặt mếu, và cả những dấu chấm than kéo dài. Giọng cô ấy như đang vang vọng trong đầu cậu, đầy ắp sự hoang mang và tuyệt vọng.

Long gõ phím trả lời, cố gắng giữ cho giọng văn của mình bình tĩnh nhất có thể, dù trong lòng cậu đang dậy sóng. "Anh đang xem đây, Linh à."

"Điểm khối A của Bách Khoa năm nay lại tăng thêm 1 điểm nữa. Khó thật... Ngành Kỹ thuật của anh cũng dao động ở mức rất cao." Cậu gửi đi dòng tin nhắn, ngón tay run rẩy chạm vào màn hình laptop, lướt qua các bảng thống kê điểm số. Con số 27.5, 28.0, thậm chí là 28.5 cho một số ngành "hot" cứ hiện lên trước mắt, như những ngọn núi cao chót vót mà cậu và Linh đang cố gắng trèo lên. Bờ vai rộng của cậu khẽ trùng xuống, cảm nhận sức nặng của áp lực vô hình.

Vài giây sau, tin nhắn của Linh lại đến, như một tiếng thở dài qua màn hình. "Ngành Sư phạm Ngữ văn ở trường đó cũng cao ngất ngưởng, Long à. Cô giáo chủ nhiệm vừa gửi cho mình danh sách các trường có điểm dự kiến. Hay là mình thử xem xét trường khác? Thảo Mai cũng vừa nhắn, điểm khối D của cô ấy cũng sát ván. Cô ấy bảo năm nay khó hơn mọi năm rất nhiều."

Long đọc tin nhắn của Linh, bàn tay cậu siết chặt chiếc điện thoại, ánh mắt tập trung vào màn hình, cau mày khi những con số lạnh lùng đó lại hiện ra. Cậu biết Thảo Mai là một học sinh rất giỏi, luôn đứng top đầu của khối, thế mà cô bạn còn cảm thấy sát ván thì những người khác sẽ thế nào? Nỗi bất an trong lòng cậu càng lớn hơn. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời trong xanh, nắng dịu nhẹ đầu ngày, đối lập hoàn toàn với tâm trạng rối bời của cậu lúc này. Tiếng TV từ các nhà lân cận vọng vào, là một bản tin thời sự sáng, nhưng Long chẳng nghe lọt tai được chữ nào.

Cậu đứng dậy, đi lại trong căn phòng nhỏ hẹp, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền gạch hoa cũ kỹ. Cậu nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ Việt Nam treo trên tường, nơi cậu đã từng khoanh tròn những thành phố, những trường đại học mà cậu và Linh đã cùng nhau mơ ước. Giờ đây, những vòng tròn đó như đang dần mờ đi, nhường chỗ cho những dấu hỏi lớn. Liệu có thật sự tồn tại một "cách nào đó để có cả hai" như cậu đã hứa với Linh đêm qua không? Hay đó chỉ là một lời an ủi nhất thời, một hy vọng hão huyền?

Cậu cảm thấy một sự mâu thuẫn lớn đang giằng xé trong lòng. Một bên là lý trí, là những con số khô khan, là thực tế khắc nghiệt của cuộc thi đại học, là ngành Kỹ thuật cậu luôn mơ ước ở một trường đại học danh tiếng. Một bên là tình cảm, là lời hứa với Linh, là mong muốn được ở gần cô, được cùng cô vẽ nên một tương lai rực rỡ. Cậu nhớ lại ánh mắt ngập nước của Linh đêm qua, nhớ lại cái siết tay đầy tuyệt vọng của cô. Cậu không thể để cô ấy phải từ bỏ ước mơ của mình, cũng không thể để tình yêu của họ phải chịu cảnh chia ly.

Long ngồi lại trước máy tính, gõ phím, lướt web, tìm kiếm. Cậu tìm kiếm các trường đại học khác, các ngành học tương tự, các chương trình liên kết, bất cứ thứ gì có thể mang lại một tia hy vọng. Mùi cà phê mẹ cậu vừa pha thoang thoảng bay vào phòng, một mùi hương quen thuộc mang lại chút tỉnh táo, nhưng không thể xua tan đi sự lo lắng đang đè nặng. Cậu biết, ngày hôm nay sẽ là một ngày dài và đầy thử thách. Cậu phải mạnh mẽ, phải là chỗ dựa cho Linh, dù bản thân cậu cũng đang đứng trước vực thẳm của sự lựa chọn. Cậu hít một hơi thật sâu, nhìn vào tấm ảnh của Linh đặt trên bàn học, đôi mắt cô ấy trong veo, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long. "Chúng ta sẽ vượt qua, Linh à. Nhất định sẽ vượt qua." Long tự nhủ, giọng thì thầm đủ để cậu nghe thấy, một lời cam kết cho cả cô và chính cậu.

***

Giữa buổi sáng, Quán Cafe Sắc Màu vẫn giữ nguyên vẻ lãng mạn, ấm cúng thường ngày. Ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gỗ lát sàn. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương nhẹ nhàng, tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm ái. Mùi cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong không khí, xen lẫn hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, khiến tâm hồn thư thái. Nhưng đối với Long và Linh, không khí lãng mạn ấy không thể xoa dịu được sự căng thẳng đang bao trùm lấy họ.

Họ ngồi ở một góc quen thuộc, nơi chiếc ghế sofa êm ái màu xanh ngọc bích ôm trọn lấy hai thân hình đang chìm sâu vào lo toan. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ, ly cà phê đen đá của Long và ly trà sữa trân châu đường đen của Linh vẫn còn nguyên, hơi lạnh từ ly trà sữa thấm vào lòng bàn tay cô, tạo ra một cảm giác se sắt. La liệt trước mặt họ là những tờ giấy in bảng điểm, nguyện vọng, các số liệu thống kê về điểm chuẩn dự kiến của hàng chục trường đại học, hàng trăm ngành học. Chiếc máy tính xách tay của Long vẫn mở, hiển thị các diễn đàn tuyển sinh, các trang web của Bộ Giáo dục và Đào tạo, nơi những thông tin mới nhất được cập nhật liên tục. Long với ngoại hình cao ráo, bờ vai rộng, nam tính, thường ngày luôn toát lên vẻ tự tin, điềm đạm, giờ đây cũng không giấu nổi vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt góc cạnh. Đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu chăm chú nhìn vào màn hình laptop, ngón tay lướt chuột, chỉ vào các con số, các biểu đồ, các dự báo.

Linh, với dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài đen óng ả thường ngày được buộc cao gọn gàng, giờ đây lại buông xõa, che đi một phần khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên vẻ lo lắng đến tột độ. Cô tựa đầu vào vai Long, tay nắm chặt tay cậu, run rẩy. Cô cố gắng nén lại tiếng thở dài, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai cậu, nhưng cũng cảm nhận được sự bất lực đang len lỏi.

"Cậu nhìn xem, Long," Linh khẽ thì thầm, giọng cô nghèn nghẹn, "ngành Sư phạm Ngữ văn ở trường này, điểm dự kiến đã lên đến 26.5. Với điểm thi của mình, nếu không có đột biến gì, mình chỉ vừa đủ chạm đến ngưỡng an toàn. Còn trường mà chúng ta đã chọn ở thành phố kia, điểm lại cao hơn hẳn, mình không có cơ hội." Nước mắt cô bắt đầu chực trào ra, đôi môi mím chặt lại. Cô cầm cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" lên, lật giở những trang giấy đã ngả màu, nơi những ước mơ, những lời hẹn ước của cô và Long được viết ra bằng cả trái tim. Cuốn sổ đã trở thành vật bất ly thân của cô trong những ngày tháng căng thẳng này, như một lời nhắc nhở về những gì họ đang đấu tranh.

Long siết chặt tay Linh, đôi mắt cậu cũng trở nên trĩu nặng. Cậu nhớ lại lời hứa của mình đêm qua, lời hứa "sẽ tìm cách để có cả hai". Nhưng thực tế khắc nghiệt đang đập vào mặt cậu, như một cái tát đau điếng. Ngành Kỹ thuật cậu muốn vào, ở trường đại học top đầu, điểm dự kiến cũng không hề thấp hơn. Cậu có thể đủ điểm, nhưng Linh thì sao?

"Nếu cậu chọn Bách Khoa, mình sẽ không thể học Sư phạm ở đây được, hoặc mình phải chấp nhận một ngành mình không thực sự yêu thích để ở gần cậu." Linh nói, giọng cô run rẩy, "Mình... mình không muốn phải từ bỏ ước mơ trở thành giáo viên của mình, Long ạ. Mình đã cố gắng nhiều như vậy."

Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của Linh, mùi dầu gội thoang thoảng từ mái tóc cô. Cậu vuốt nhẹ má cô, cố gắng trấn an. "Không được, em phải theo đuổi đam mê của mình. Anh sẽ tìm cách... phải có cách nào đó để chúng ta có cả hai chứ." Giọng cậu trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự bối rối sâu sắc. Cậu biết, lời nói đó nghe có vẻ yếu ớt biết bao trong tình cảnh hiện tại. Cậu đã từng là một nam sinh tài năng toàn diện, thông minh, điển trai, giỏi thể thao, luôn đưa ra những phân tích lý trí và dứt khoát. Nhưng giờ đây, trước những con số và sự tuyệt vọng của người mình yêu, cậu cũng trở nên hoang mang.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn ngước nhìn Long, tìm kiếm một tia hy vọng, một câu trả lời cụ thể. "Cách nào cơ, Long? Cậu nói xem, cách nào? Chẳng lẽ chúng ta phải xa nhau thật sao? Hay một trong hai phải từ bỏ ước mơ của mình?" Câu hỏi của cô như những nhát dao cứa vào trái tim cậu.

Long im lặng, cổ họng cậu nghẹn ứ. Cậu nhìn vào những con số trên màn hình, rồi nhìn sang khuôn mặt đang ngập tràn tuyệt vọng của Linh. Cậu thấy hình ảnh của một tương lai rạn nứt, nơi hai con đường đã từng song song, nay lại đang dần tách rời. Cậu không thể chấp nhận điều đó. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã được vun đắp qua bao nhiêu năm tháng, không thể bị đánh đổi bởi những con số khô khan. "Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát," cậu đã nghĩ như vậy. Những con sóng ấy có thể nhẹ nhàng, nhưng cũng có thể mạnh mẽ cuốn trôi mọi rào cản.

Cậu nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Cậu nhớ lại những lời hứa, những kế hoạch đã cùng nhau vạch ra trong cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17" của Linh. Cậu nhớ lại những buổi học nhóm căng thẳng, những lần cậu kiên nhẫn giảng bài khó cho cô, những trận bóng đá nảy lửa mà cô nhiệt tình cổ vũ. Tất cả những kỷ niệm ấy, những rung động đầu đời ấy, không thể chỉ vì điểm số mà tan biến. Long mở mắt, ánh mắt cậu trở nên kiên định hơn. Cậu đặt tay lên má Linh, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má cô.

"Sẽ không ai phải từ bỏ ước mơ của mình hết, Linh à," Long nói, giọng cậu trầm ấm, mang theo một sự kiên quyết mạnh mẽ. "Chúng ta sẽ không xa nhau. Anh đã hứa rồi. Chúng ta sẽ tìm kiếm. Có thể chúng ta đã quá tập trung vào một vài trường nhất định. Có thể có những lựa chọn khác, những con đường khác mà chúng ta chưa nghĩ đến. Anh tin, chỉ cần chúng ta cùng nhau tìm kiếm, nhất định sẽ có cách."

Linh nhìn Long, ánh mắt cô vẫn còn ngấn nước, nhưng đã xuất hiện một tia hy vọng nhỏ nhoi. Cô biết Long cũng đang sợ hãi, nhưng cậu ấy vẫn cố gắng mạnh mẽ vì cô, vì tình yêu của họ. Cô gật đầu, siết chặt tay Long hơn nữa. Cô cũng không muốn từ bỏ. "Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời," cô thầm nghĩ. Nơi đây đã chứng kiến tình yêu của họ chớm nở và lớn lên, không thể để nó kết thúc một cách chóng vánh như vậy. Họ lại cùng nhau cúi xuống những tờ giấy, những con số, những bản đồ. Một cuộc chiến mới lại bắt đầu, không phải với sách vở hay đề thi, mà với những lựa chọn của chính cuộc đời mình.

***

Buổi chiều, không khí tại trường Trung học Phổ thông Ánh Dương trở nên yên tĩnh hơn thường lệ, những hành lang vắng bóng học sinh sau giờ tan học. Ánh nắng đã dịu, không còn gay gắt như buổi trưa, trải vàng trên những tán cây xanh mướt trong sân trường. Long và Linh bước đi chậm rãi về phía phòng tư vấn học đường, nơi cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh đang chờ đợi. Cả hai đều mang tâm trạng nặng trĩu, sự lo âu vẫn hiển hiện rõ trên từng nét mặt, nhưng giờ đây đã pha thêm một chút kiên định, một chút quyết tâm sau cuộc trò chuyện tại Quán Cafe Sắc Màu.

Phòng tư vấn học đường là một căn phòng nhỏ, kín đáo, với bàn ghế đơn giản được sắp xếp gọn gàng. Không gian riêng tư này được trang trí nhẹ nhàng, với những chậu cây nhỏ xanh tươi và vài bức tranh phong cảnh treo tường, tạo cảm giác thoải mái và gần gũi. Mùi sách, giấy và đôi khi là mùi tinh dầu thơm nhẹ thoang thoảng trong không khí, mang lại sự dễ chịu, giúp xoa dịu phần nào căng thẳng. Bầu không khí nơi đây luôn yên tĩnh, an toàn, và đáng tin cậy, một nơi mà học sinh có thể chia sẻ những tâm tư, nỗi lo lắng của mình mà không sợ bị phán xét.

Cô Lan Anh, với mái tóc cắt ngắn cá tính, trẻ trung và năng động, đang ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt cô dịu dàng nhìn hai học trò bước vào. Cô mặc chiếc áo dài truyền thống, tôn lên vẻ thanh lịch và tri thức. Cô mỉm cười, một nụ cười ấm áp, đầy thấu hiểu, như thể đã biết trước những gì Long và Linh đang phải đối mặt. "Chào các em, vào đi. Cô biết các em đang có nhiều điều muốn nói." Giọng cô tự nhiên, nhẹ nhàng, nhưng lại có sức trấn an lạ kỳ.

Long và Linh ngồi xuống hai chiếc ghế đối diện cô. Long, với vẻ ngoài trầm tĩnh, là người bắt đầu câu chuyện. Cậu trình bày lại tình hình, những con số điểm chuẩn dự kiến cao ngất ngưởng của các trường đại học, đặc biệt là những ngành mà cậu và Linh đã cùng nhau đặt nguyện vọng. Cậu nói về sự khó khăn trong việc cân bằng giữa ước mơ cá nhân – ngành Kỹ thuật mà cậu luôn đam mê – và mong muốn được ở gần Linh, cùng cô xây dựng tương lai.

"Chúng em đã dành rất nhiều thời gian để tìm hiểu, để lên kế hoạch, cô ạ," Long nói, giọng cậu trầm ấm nhưng ánh lên vẻ bất lực. "Nhưng thực tế điểm chuẩn năm nay quá khắc nghiệt. Dường như mỗi lựa chọn đều dẫn đến một sự đánh đổi lớn. Chúng em muốn có cả hai, cô ạ. Vừa được theo đuổi ước mơ, vừa được ở gần nhau. Nhưng thực tế có vẻ quá khắc nghiệt."

Linh ngồi cạnh Long, cô gật đầu xác nhận từng lời cậu nói. Đôi mắt to tròn của cô vẫn còn vương vấn nỗi lo lắng, nhưng đã có thêm một chút kiên cường. Cô siết chặt cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17" trong tay, như thể đang níu giữ lấy những hy vọng cuối cùng. "Em không muốn từ bỏ ngành Sư phạm Ngữ văn, cô ạ. Đó là ước mơ từ bé của em. Nhưng em cũng không muốn phải xa Long. Cứ nghĩ đến cảnh mỗi người một nơi là em lại thấy sợ hãi." Giọng cô nghèn nghẹn, suýt bật khóc.

Cô Lan Anh lắng nghe kiên nhẫn, ánh mắt thấu hiểu. Cô đặt tay lên vai Linh, nhẹ nhàng vỗ về. Bàn tay ấm áp của cô truyền cho Linh một chút an ủi. "Cô hiểu cảm giác của các em lúc này. Đây là một quyết định quan trọng của cuộc đời. Không có lựa chọn nào là hoàn hảo, chỉ có lựa chọn phù hợp nhất với bản thân và những gì các em trân trọng." Cô nói, giọng điềm đạm, mang theo sự từng trải của một người đã chứng kiến không biết bao nhiêu thế hệ học trò đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời.

Cô ngừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt Long và Linh. "Sức mạnh của tình yêu là rất lớn, nhưng ước mơ cá nhân cũng là điều đáng trân trọng. Các em là tương lai của đất nước! Các em hãy suy nghĩ kỹ, nói chuyện với gia đình, và tin vào lựa chọn của mình. Đừng sợ hãi những con đường mới."

Long và Linh nhìn nhau, rồi nhìn cô giáo. Lời khuyên của cô như một luồng gió mát lành thổi vào tâm trí đang rối bời của họ. Nó không đưa ra một giải pháp cụ thể, nhưng lại mở ra một hướng đi khác, một cách nhìn nhận vấn đề trưởng thành hơn.

"Liệu có giải pháp nào không cô? Hay chúng em phải chấp nhận một trong hai điều đó?" Linh hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ, đầy hy vọng.

Cô Lan Anh mỉm cười. "Cô không thể nói cho các em biết chính xác phải làm gì. Nhưng các em còn nhiều lựa chọn khác. Có thể là các trường đại học ở các thành phố lân cận, có thể là các nguyện vọng phụ, hoặc các chương trình liên kết. Hoặc thậm chí, có những con đường không phải lúc nào cũng được vạch sẵn trên bản đồ. Quan trọng nhất là các em phải hiểu rõ bản thân mình muốn gì, và tin tưởng vào khả năng của mình. Đừng ngại thay đổi, đừng ngại tìm kiếm."

Cô giáo đẩy về phía họ một vài tập tài liệu về các trường đại học khác có ngành tương tự hoặc các chương trình liên kết mà cô đã chuẩn bị sẵn. "Đây là một số thông tin cô đã tổng hợp. Các em có thể tham khảo thêm. Đôi khi, điều tốt nhất lại nằm ở những nơi ta ít ngờ tới nhất."

Long cầm lấy tập tài liệu, lật giở từng trang. Cậu thấy những cái tên trường đại học, những ngành học mà trước đây cậu và Linh chưa từng để mắt tới. Một tia sáng lóe lên trong đầu cậu. Cô Lan Anh đã đúng. Họ đã quá tập trung vào những lựa chọn ban đầu, mà quên mất rằng thế giới này rộng lớn hơn nhiều.

"Dù thế nào, cuộc sống sẽ luôn mở ra những con đường mới," cô Lan Anh nói thêm, ánh mắt cô tràn đầy sự tin tưởng. "Tình yêu của các em là một điều rất đẹp. Hãy để nó trở thành động lực, chứ không phải là gánh nặng. Dù có phải xa cách về địa lý, tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của các em vẫn có thể vẹn nguyên, nếu cả hai cùng nhau vun đắp."

Long và Linh đứng dậy, cúi đầu cảm ơn cô giáo. Bước ra khỏi phòng tư vấn, ánh nắng chiều đã ngả vàng, trải dài trên sân trường. Cả hai vẫn chưa có một câu trả lời cụ thể, nhưng trong lòng họ đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Lời khuyên của cô Lan Anh đã gieo vào lòng họ một hạt mầm hy vọng, về một "lựa chọn phù hợp nhất" không phải là sự đánh đổi mà là sự trưởng thành. Họ hiểu rằng, đây là một quyết định khó khăn, nhưng họ sẽ không dễ dàng từ bỏ nhau. Sức mạnh của tình yêu, như cô Lan Anh đã nói, là rất lớn, đủ để họ vượt qua mọi thử thách, dù có phải đối mặt với những con đường mới, những quyết định không ngờ tới.

Họ nắm tay nhau, bước đi trên con đường quen thuộc của trường học. Gió chiều lướt qua, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, vẫn đang dang tay chào đón. Tình yêu của Long và Linh, rực rỡ như nắng Hạ Long, sẽ không dễ dàng lụi tàn. Họ sẽ tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục đấu tranh, để lời hẹn ước của tuổi thanh xuân được hiện thực hóa, dù có thể dưới một hình thức khác, trên một con đường khác, nhưng vẫn vẹn nguyên và đầy ý nghĩa. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều gập ghềnh, nhưng họ tin rằng, chỉ cần có nhau, họ sẽ vượt qua tất cả.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ