***
Đêm khuya, căn hộ tập thể cũ của Lê Ngọc Linh chìm trong tĩnh lặng. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió đêm khẽ rít qua khe cửa sổ và tiếng rao hàng từ dưới đường vọng lên một cách xa xăm. Mùi hương quen thuộc của gia đình, thoảng mùi sách vở và giấy cũ, bao trùm lấy không gian. Ánh đèn ngủ hắt hiu từ chiếc đèn bàn nhỏ, tạo nên một quầng sáng mờ ảo trong căn phòng. Linh nằm trằn trọc trên giường, đôi mắt to tròn mở thao láo nhìn lên trần nhà, nơi những vết nứt cũ kỹ như những con sông uốn lượn trong trí tưởng tượng của cô.
Dù đã được Long trấn an, nhưng nỗi sợ hãi vẫn len lỏi, bám riết lấy tâm trí cô. Những con số điểm thi thử, những bài phân tích xu hướng, những lời bàn tán xôn xao của bạn bè cứ lẩn quẩn trong đầu Linh, tạo thành một mớ hỗn độn khó gỡ. Cô ấy cảm thấy nặng trĩu, từng thớ thịt như bị trói buộc bởi một sợi dây vô hình của sự lo lắng. Mỗi khi nhắm mắt lại, cô lại hình dung ra cảnh mình và Long, mỗi người một thành phố, mỗi người một con đường, những lời hẹn ước đêm qua bỗng chốc trở thành lời nói gió bay.
Cô khẽ trở mình, tấm chăn mỏng cũng không đủ để xua đi cái cảm giác lạnh lẽo từ bên trong. Cô biết Long đã cố gắng hết sức để mạnh mẽ, để là chỗ dựa cho cô. Nhưng cô cũng cảm nhận được sự bất an tiềm ẩn trong ánh mắt cậu, trong cái siết tay tuy vững chãi nhưng cũng có chút gượng gạo. Cô tự hỏi, liệu mình có quá yếu đuối không? Liệu nỗi lo lắng của cô có làm Long thêm gánh nặng không?
“Liệu chúng ta có đủ giỏi để cùng nhau bước tiếp không, Long?” Linh khẽ thì thầm trong màn đêm tĩnh mịch, giọng cô lạc đi trong sự trống rỗng. “Liệu những gì chúng ta đã cố gắng có thực sự đủ để vượt qua tất cả những rào cản này không?” Cô ấy biết mình đã học rất chăm chỉ, Long cũng vậy. Nhưng cuộc thi đại học không chỉ là sự chăm chỉ, mà còn là may mắn, là chiến thuật, là áp lực tâm lý. Và đôi khi, những thứ đó lại nằm ngoài tầm kiểm soát của cô.
Cô đưa tay với lấy cuốn sổ tay nhỏ đặt trên đầu giường. Cuốn sổ “Ước mơ tuổi 17”, bìa đã sờn cũ, bên trong ghi chép đủ thứ từ những công thức toán học, những bài thơ yêu thích, cho đến những dòng nhật ký vụng về về tình yêu đầu đời của cô và Long. Cô vuốt ve bìa sổ, cảm nhận sự quen thuộc từ những trang giấy đã ngả màu thời gian. Mở đến trang ghi những nguyện vọng của mình và Long, những cái tên trường đại học, những ngành học mơ ước, những dòng chữ về một tương lai tươi sáng ở một thành phố biển khác.
“Mình không thể để mọi chuyện tan vỡ được…” Linh tự nhủ, giọng cô giờ đây mang theo chút kiên quyết, dù vẫn còn pha lẫn sự yếu đuối. Cô nhìn vào những dòng chữ viết tay của mình, những ước mơ giản dị nhưng lại vô cùng thiêng liêng. Tình yêu của cô và Long, những lời hẹn ước của họ, không thể bị đánh đổi bằng những con số vô tri. Dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho phần tiếp theo. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những lúc cô cảm thấy muốn bỏ cuộc, muốn buông xuôi. Nhưng mỗi khi nghĩ đến Long, đến ánh mắt kiên định của cậu, đến những lời hứa họ đã trao nhau, một sức mạnh vô hình lại trỗi dậy trong lòng cô.
Nỗi lo sợ của Linh về việc 'không đủ giỏi' hoặc 'phải xa nhau' có thể trở thành một thử thách thực sự khi kết quả chính thức được công bố ở Chương 440, nhưng sự kiên định của Long trong việc trấn an Linh, mặc dù bản thân cũng bất an, khẳng định vai trò chỗ dựa vững chắc của cậu, điều này sẽ rất quan trọng trong những chương căng thẳng sắp tới. Cô khẽ mỉm cười trong bóng tối, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy hy vọng. Cô gấp cuốn sổ lại, ôm nó vào lòng. Dù có chuyện gì xảy ra, dù những cơn sóng lo âu có ập đến mạnh mẽ đến đâu, cô tin rằng, tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Và đêm nay, dù không thể chợp mắt, cô vẫn có một niềm tin mãnh liệt, rằng một thành phố mới, một khởi đầu mới đang chờ đợi họ, và họ sẽ cùng nhau biến nó thành nơi tuyệt vời nhất.
***
Sáng sớm hôm sau, căn hộ tập thể cũ của Linh vẫn còn mang hơi lạnh của đêm cuối thu. Ánh sáng mờ nhạt từ cửa sổ không đủ để xua đi bóng tối còn vương vấn trong tâm trí cô. Linh thức dậy với đôi mắt thâm quầng, cảm giác mệt mỏi như thể cô vừa trải qua một trận chiến dài hơi trong giấc ngủ. Tiếng rao hàng buổi sáng quen thuộc – tiếng lanh canh của xe bánh mì, tiếng rao của gánh xôi nóng hổi – hôm nay nghe cũng thật xa vời, như thể chúng thuộc về một thế giới khác, một thế giới mà cô đang đứng ngoài lề. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, pha lẫn mùi thức ăn từ các căn hộ lân cận, không thể át đi cái cảm giác trống rỗng trong lòng Linh.
Cô ngồi bật dậy, cơ thể nặng trĩu. Cảm giác lạnh lẽo vẫn len lỏi từ bên trong, không phải vì thời tiết mà vì nỗi lo đang gặm nhấm tâm hồn cô. Cô với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên đầu giường. Ánh sáng xanh từ màn hình ngay lập tức rọi lên khuôn mặt xanh xao, thiếu ngủ của cô. Ngón tay run rẩy, Linh lướt qua những dòng tin tức "nóng hổi" mà các diễn đàn học sinh đang chia sẻ. "Điểm chuẩn dự kiến các ngành hot tăng mạnh!", "Ngành Y Dược lập kỷ lục mới!", "Cảnh báo thí sinh nên cân nhắc đổi nguyện vọng!". Mỗi tiêu đề như một nhát dao cứa vào trái tim cô.
Cô nhấp vào một bài viết, lướt nhanh qua những con số, những bảng biểu. Điểm chuẩn dự kiến của các trường, các ngành mà cô và Long đã cẩn thận lựa chọn, cao hơn nhiều so với dự đoán, cao hơn cả những ước tính bi quan nhất. Một con số, một dòng chữ, có thể thay đổi cả tương lai cô và Long. Cô cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Hơi thở trở nên gấp gáp, từng nhịp đập của trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Linh ôm đầu, vùi mặt vào hai bàn tay, mái tóc đen dài óng ả rủ xuống che đi khuôn mặt đầy tuyệt vọng.
"Không thể nào... Cao đến vậy sao?" Linh khẽ thì thầm, giọng cô nghèn nghẹn. Cô đã cố gắng rất nhiều, Long cũng vậy. Nhưng liệu sự cố gắng đó có đủ để vượt qua những con số lạnh lùng này không?
Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ Mai.
*Mai: "Linh ơi, cậu xem chưa? Trường Y Dược điểm dự kiến cao quá, tớ lo quá! Ngành Kinh tế của tớ cũng tăng đột biến. Cậu và Long có ổn không?"*
Tin nhắn của Mai như một đòn giáng mạnh nữa vào tinh thần Linh. Cô không còn là người duy nhất lo lắng. Cả nhóm bạn, cả thế hệ học sinh năm nay, đều đang phải đối mặt với cùng một làn sóng hoang mang. Cô thở dài nặng nề, một tiếng thở dài mang theo tất cả sự bất lực và mệt mỏi. Cô nắm chặt cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" đã sờn cũ, như thể đang tìm kiếm chút an ủi, chút sức mạnh từ những trang giấy đã ngả màu thời gian. Cuốn sổ từng là biểu tượng của hy vọng và những lời hứa, giờ đây lại mang theo một nỗi lo âu vô hình.
Linh tự hỏi, liệu mình có nên thay đổi? Liệu có nên hạ thấp ước mơ của mình để đảm bảo một tương lai an toàn hơn, một tương lai mà cô và Long vẫn có thể ở cạnh nhau? Nhưng nếu làm vậy, liệu cô có hối hận? Liệu cô có thể sống với sự hối tiếc vì đã từ bỏ đam mê của mình? Những câu hỏi cứ quẩn quanh, xoáy sâu vào tâm trí Linh, tạo thành một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Cô cảm thấy mình đang đứng trước một ngã ba đường, mà mỗi con đường đều dẫn đến một sự đánh đổi đau đớn.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng hít thở thật sâu, để xua đi cái cảm giác nghẹt thở đang bủa vây. Trong đầu cô, hình ảnh Long hiện lên, với ánh mắt kiên định và bờ vai vững chãi. Cô biết Long sẽ không bao giờ muốn cô từ bỏ ước mơ của mình. Nhưng cô cũng biết, cậu ấy yêu cô nhiều đến mức có thể hy sinh cả ước mơ của chính mình để ở bên cô. Chính điều đó càng làm Linh thêm đau đáu. Cô không muốn Long phải hy sinh. Cô muốn họ cùng nhau đạt được ước mơ, cùng nhau xây dựng một tương lai rực rỡ, đúng như những gì họ đã hứa hẹn dưới ánh nắng Hạ Long.
Tiếng chuông điện thoại reo vang, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Linh. Là Long gọi. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại nỗi lo lắng, muốn giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể, dù trong lòng đang là một mớ hỗn độn cảm xúc. Cô không muốn cậu phải lo lắng thêm.
***
Chiều cùng ngày, quán Cafe Sắc Màu không còn vẻ lãng mạn, thư thái thường ngày mà thay vào đó là một bầu không khí nặng nề, căng thẳng. Nắng nhẹ rọi qua cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng, nhưng không thể xua đi mây mù trong lòng Long và Linh. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương, tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng, tất cả dường như chỉ là một phông nền mờ ảo, không thể chạm tới thế giới riêng của hai người. Mùi hương cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò, thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, mọi thứ đều trở nên vô vị trong khoảnh khắc này.
Long và Linh ngồi ở một góc khuất, chiếc laptop đặt giữa hai người. Trang web tuyển sinh của các trường đại học hiện rõ trên màn hình, với những con số điểm chuẩn dự kiến nhảy múa trước mắt họ như những kẻ trêu ngươi. Long, với khuôn mặt góc cạnh vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng đôi mắt hổ phách lại ánh lên sự suy tư sâu sắc. Cậu dùng cây bút chì khắc tên 'Long' của mình, gạch chân những con số, những thông tin quan trọng. Từng nét gạch đều dứt khoát, nhưng trong lòng cậu, mọi thứ lại rối bời. Cậu cố gắng phân tích, tìm kiếm một tia hy vọng từ những con số khô khan ấy.
Ngọc Linh thì hoàn toàn ngược lại. Cô ấy không thể nào giữ được sự bình tĩnh. Đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đầy vẻ hoang mang, bồn chồn. Ngón tay cô liên tục di trên chiếc vòng tay may mắn, một thói quen mỗi khi cô lo lắng. Mỗi con số hiện lên trên màn hình là một gánh nặng vô hình đè lên vai cô, kéo cô xuống sâu hơn vào vực thẳm của sự tuyệt vọng. Mái tóc đen óng ả của cô hơi rối, một dấu hiệu của sự mất tập trung.
"Điểm dự kiến của Bách Khoa năm nay tăng 2 điểm so với năm ngoái..." Long khẽ nói, giọng cậu trầm và rõ ràng, nhưng xen lẫn một chút gợn lo lắng. "Ngành Kỹ thuật máy tính của cậu cũng vậy, Linh. Cao hơn dự kiến của chúng ta kha khá."
Linh cảm thấy như có ai đó vừa siết chặt trái tim cô. Hai điểm. Đối với nhiều người, đó có thể là một con số nhỏ, nhưng đối với họ, đó là cả một khoảng cách, một rào cản có thể phá vỡ mọi kế hoạch.
"Thế còn ngành Sư phạm của tớ...?" Linh hỏi, giọng cô nhỏ dần, như sợ phải đối mặt với sự thật. "Trời ơi, cao hơn dự kiến của mình tận 3 điểm. Long ơi, liệu mình có nên đổi nguyện vọng không? Hay là... mình chọn trường khác ở thành phố X cho an toàn hơn?"
Long ngước nhìn Linh, ánh mắt cậu gặp ánh mắt cô. Cậu thấy rõ sự tuyệt vọng đang tràn ngập trong đôi mắt ấy. Cậu biết cô đang đứng trên bờ vực của sự suy sụp.
"Nhưng đó không phải là ngành cậu thực sự muốn." Long nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. "Chúng ta đã thống nhất là ưu tiên ngành học mà, Linh. Nhớ không? Chúng ta đã dành cả một ngày để nghiên cứu, để chọn ra những gì phù hợp nhất với đam mê của mỗi người."
"Nhưng nếu xa nhau thì sao?" Linh đột ngột ngắt lời Long, giọng cô run rẩy, nước mắt đã rưng rưng. "Nếu chúng ta không thể cùng thành phố như đã hứa thì sao, Long? Tớ sợ lắm. Tớ không muốn phải xa cậu. Tớ không muốn những lời hứa của chúng ta chỉ là gió bay."
Long cảm thấy một cơn đau thắt nơi lồng ngực. Cậu hiểu nỗi sợ hãi của Linh, bởi vì chính cậu cũng đang phải đối mặt với nó. Áp lực vô hình đang đè nặng lên vai cả hai người. Cậu vươn tay, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Linh, siết chặt. Bàn tay Linh lạnh toát, nhưng cậu cố gắng truyền cho cô hơi ấm và sự kiên định của mình. Dù bản thân cậu cũng đang trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội, Long biết mình phải là chỗ dựa vững chắc cho Linh lúc này.
"Chúng ta sẽ tìm cách. Đừng vội nản, Linh à. Vẫn còn hy vọng." Long nói, giọng cậu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt ướt của cô, cố gắng truyền cho cô niềm tin mãnh liệt. "Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu khó khăn rồi. Lần này cũng vậy. Chúng ta sẽ tìm ra giải pháp."
"Nhưng hy vọng đó mong manh quá..." Linh gục đầu xuống bàn, tiếng thở dài nặng nề. Mái tóc cô xõa xuống che đi khuôn mặt, nhưng Long vẫn cảm nhận được sự run rẩy trong vai cô. "Cậu có thấy không, Long? Mọi thứ đang chống lại chúng ta. Như thể vũ trụ không muốn chúng ta ở bên nhau vậy."
Long không nói gì, chỉ siết chặt tay Linh hơn. Cậu biết, lúc này, lời nói không thể xoa dịu hết nỗi đau và sự sợ hãi trong lòng cô. Cậu cũng cảm thấy bất lực. Cậu là một nam sinh tài năng toàn diện, thông minh, giỏi thể thao, nhưng trước những con số lạnh lùng của điểm chuẩn đại học, cậu cũng chỉ là một cậu học sinh mười tám tuổi với vô vàn nỗi lo âu về tương lai. Cậu muốn ôm Linh vào lòng, muốn che chở cô khỏi tất cả những áp lực này, nhưng cậu biết, đây là một cuộc chiến mà cả hai phải đối mặt.
Cậu nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí: hình ảnh Long và Linh dạo bước trên Cầu vượt bộ hành đêm hôm trước, trao nhau lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, cùng nhau khám phá một thành phố mới. "Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời," cậu thầm nghĩ, "và nơi đó cũng đã chứng kiến những lời hứa không thể phá vỡ." Cậu biết, họ không thể từ bỏ. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã được vun đắp qua bao nhiêu năm tháng, không thể bị đánh đổi bởi những con số.
Long mở mắt ra, nhìn Linh. Cậu khẽ vuốt mái tóc cô. "Chúng ta sẽ không từ bỏ, Linh à. Tuyệt đối không."
***
Tối muộn, trên Cầu vượt bộ hành, gió lộng hơn, mang theo hơi lạnh se sắt cuối thu. Đèn thành phố đã lên, lung linh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Long và Linh đứng im lặng, tựa vào lan can, nhìn ngắm dòng xe cộ hối hả phía dưới. Tiếng xe cộ gầm rú, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng gió rít qua tai, tất cả đều hòa vào một bản giao hưởng ồn ào của đô thị, nhưng trong tâm trí họ, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Linh siết chặt cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" vào ngực, như thể đang níu giữ lấy những hy vọng cuối cùng, những lời hứa đã được viết ra bằng cả trái tim. Cuốn sổ đã trở thành vật bất ly thân của cô trong những ngày tháng căng thẳng này. Long ôm nhẹ Linh từ phía sau, vùi mặt vào mái tóc cô, cảm nhận được sự run rẩy của cô, và cả sự bất lực của chính mình trước những con số lạnh lùng. Bờ vai rộng của cậu, thường ngày là chỗ dựa vững chãi, giờ đây cũng nặng trĩu những lo toan.
Một lúc lâu sau, Linh khẽ cất tiếng, giọng cô thì thầm, gần như nghe không rõ, bị gió cuốn đi một phần: "Nếu... nếu chúng ta phải chọn một trong hai, Long sẽ chọn gì?" Câu hỏi của cô như một lưỡi dao sắc bén, cắt vào không gian tĩnh mịch giữa hai người, và cả vào trái tim Long. Cậu biết cô đang nói về việc phải chọn giữa ngành học mơ ước và việc được ở gần cậu, giữa lý trí và tình cảm, giữa bản thân cô và họ.
Long siết chặt vòng tay ôm Linh. Cậu hôn nhẹ lên tóc cô, cảm nhận mùi hương quen thuộc của dầu gội, mùi của Linh, mùi của những năm tháng thanh xuân rực rỡ bên nhau. Cậu hít một hơi thật sâu, để lấy lại sự điềm tĩnh. "Anh sẽ không chọn." Long nói, giọng cậu trầm ấm, vang vọng trong gió, mang theo một sự kiên quyết mạnh mẽ. "Chúng ta sẽ tìm cách để có cả hai. Anh hứa."
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn ngước nhìn Long, tìm kiếm sự thật trong ánh mắt cậu. Ánh mắt Long vẫn kiên định, dù ẩn chứa một gợn sóng lo âu mà cô có thể nhận ra. Cô biết Long cũng đang sợ hãi, nhưng cậu ấy vẫn cố gắng mạnh mẽ vì cô, vì tình yêu của họ.
Họ đứng thật lâu trên cầu, bóng họ in dài dưới ánh đèn đường, hòa vào nhau như một. Họ không nói thêm lời nào, chỉ đơn giản là tựa vào nhau, đối mặt với tương lai đầy bất định. Gió lộng thổi qua, cuốn đi những lời nói nhưng không thể cuốn đi nỗi lo trong lòng họ. Linh ngước nhìn lên bầu trời đêm, tìm kiếm một ngôi sao may mắn, một dấu hiệu nhỏ nhoi của hy vọng. Những vì sao lấp lánh như đang chế giễu sự nhỏ bé của họ trước những quyết định lớn lao.
Long thì nhìn về phía xa xăm, nơi ánh đèn thành phố trải dài tít tắp, như một bức tranh vô tận. Cậu biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những lúc họ phải đối mặt với những thử thách tưởng chừng như không thể vượt qua. Sẽ có những lúc họ cảm thấy muốn buông xuôi. Nhưng cậu tin vào tình yêu của họ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có thể nhẹ nhàng nhưng cũng có thể mạnh mẽ cuốn trôi mọi rào cản.
Cậu siết nhẹ Linh một lần nữa, như một lời cam kết thầm lặng. Dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho phần tiếp theo. Một sự mâu thuẫn giữa việc theo đuổi đam mê cá nhân và duy trì tình yêu sẽ là một chủ đề xuyên suốt các chương tiếp theo, dẫn đến một quyết định khó khăn. Long đã hứa "sẽ tìm cách để có cả hai", báo hiệu rằng họ sẽ không dễ dàng từ bỏ, và có thể sẽ có một giải pháp sáng tạo hoặc một sự hy sinh lớn.
Tâm trạng nặng nề và sự im lặng cuối chương gợi ý rằng cuộc đấu tranh này còn lâu mới kết thúc, và những thử thách lớn hơn vẫn đang chờ đợi. Cả hai vẫn đứng đó, giữa mênh mông ánh đèn và gió lộng, ôm lấy nhau, tìm kiếm sức mạnh và niềm tin từ hơi ấm của người kia, để có thể vững vàng bước tiếp trên con đường mà họ đã cùng nhau chọn, dù nó có gập ghềnh đến mấy.