Ánh trăng đã lùi sâu hơn về phía chân trời, nhường chỗ cho những vì sao đêm Hạ Long càng thêm lấp lánh, nhưng có lẽ cũng vì vậy mà không gian trên bãi biển trở nên tĩnh mịch hơn. Long và Linh vẫn tựa đầu vào nhau, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể đối phương truyền sang, xua đi chút se lạnh của gió biển. Những lời cam kết vừa trao, nụ hôn nồng ấm vừa trao, tất cả như một phép màu xoa dịu những nỗi lo âu đang ngự trị trong lòng hai người. Dù vậy, thực tại vẫn là một sợi dây vô hình níu giữ họ, nhắc nhở về một tương lai đầy biến động đang chờ đợi.
Cậu nhẹ nhàng siết chặt bàn tay Linh, nơi viên đá khắc chữ “LL” vẫn nằm im lìm, mang theo lời hẹn ước vô hình. Linh khẽ ngẩng đầu, ánh mắt long lanh như chứa đựng cả dải ngân hà, nhìn thẳng vào cậu. Đôi mắt ấy không còn vẻ hoang mang, sợ hãi như ban nãy, mà giờ đây đã ánh lên niềm tin và sự kiên định. Cô mỉm cười thật khẽ, nụ cười đủ để làm sáng bừng cả khuôn mặt xinh xắn, rồi đưa tay lên, vuốt nhẹ lên chiếc nhẫn đỏ nhỏ xinh trên ngón út của Long. Chiếc nhẫn ấy, được tháo ra từ chiếc vòng tay may mắn của bà ngoại cô, giờ đây đã trở thành một phần không thể thiếu trên bàn tay cậu, như một minh chứng cho sự sẻ chia, cho việc trái tim cô đã hòa vào nhịp đập của cậu.
Họ không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đứng đó, để cảm xúc dâng trào trong lòng được lắng đọng. Tiếng sóng biển vẫn rì rào vỗ bờ, như một bản giao hưởng êm ái ru lòng người. Gió biển vẫn thổi nhè nhẹ, mang theo hơi muối mằn mặn và cả chút hương cỏ xanh non từ công viên gần đó. Họ biết, đã đến lúc phải rời đi, phải đối mặt với thực tại sau những giây phút lãng mạn này.
Long khẽ nắm lấy tay Linh, kéo cô đứng dậy. Bàn tay cậu ấm áp và rắn chắc, truyền cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối. Cậu vẫn giữ chặt tay cô, không muốn rời ra dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Hai người chầm chậm bước đi trên bãi cát mịn màng, những dấu chân in hằn rồi lại bị sóng biển nhẹ nhàng xóa nhòa, như những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thanh xuân, dù có trôi qua thì vẫn mãi mãi ở lại trong ký ức.
Họ rời bãi biển, không vội vã, không nói nhiều, chỉ đơn giản là đi cạnh nhau, cảm nhận sự hiện diện của đối phương. Ánh đèn vàng hắt hiu từ những cột đèn đường bắt đầu xuất hiện, dẫn lối họ vào con đường quen thuộc dẫn đến Công viên Bình Minh. Nơi đây, dù đã về đêm, vẫn mang một vẻ đẹp rất riêng, rất đỗi Hạ Long.
Công viên Bình Minh về đêm khoác lên mình một tấm áo choàng huyền ảo. Những ánh đèn lờ mờ từ các cột đèn ven đường chiếu rọi xuống lối đi lát gạch sạch sẽ, tạo thành những vệt sáng dài, uốn lượn theo từng khúc quanh. Cổng đá cổ kính của công viên đứng sừng sững, như một cánh cửa bước vào thế giới yên bình, tách biệt khỏi sự ồn ào của thành phố. Tiếng chim đã ngưng hót từ lâu, nhường chỗ cho tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước trung tâm, tạo nên một âm thanh dịu nhẹ, thanh thoát. Đâu đó, tiếng cười nói xa xăm của một vài cặp đôi hẹn hò muộn hay những người tập thể dục đêm vẫn còn vang vọng, nhưng không đủ để phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng và lãng mạn.
Long và Linh chầm chậm bước đi trên con đường lát gạch, bàn tay vẫn nắm chặt, từng ngón tay đan xen vào nhau, truyền hơi ấm và sự tin tưởng. Cậu có thể cảm nhận được sự mềm mại, nhỏ nhắn của bàn tay cô trong lòng bàn tay mình, và cô cũng cảm thấy sự vững chãi, an toàn từ cậu. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, và cả hương hoa nhài thoang thoảng từ những khóm hoa ven đường len lỏi trong không khí, tạo nên một cảm giác thật dễ chịu, thanh khiết. Bầu không khí trong lành, mát mẻ của đêm Hạ Long làm dịu đi những căng thẳng, lo âu còn vương vấn trong lòng hai đứa.
Họ đi qua những hàng ghế đá nằm dưới bóng cây cổ thụ, những chiếc ghế đã chứng kiến biết bao câu chuyện, bao cuộc hẹn hò của biết bao thế hệ. Họ đi qua cây cầu gỗ bắc ngang qua một hồ nước nhỏ, nơi những bóng cây in hình lung linh trên mặt nước tĩnh lặng. Tiếng lá cây xào xạc khi cơn gió nhẹ lùa qua, như một lời thì thầm của thiên nhiên, thủ thỉ những câu chuyện không lời.
Linh khẽ dựa đầu vào vai Long, hơi thở đều đều phả vào chiếc áo sơ mi của cậu. Cô cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của trái tim cậu, như một lời trấn an vô hình. Cậu cũng khẽ nghiêng đầu, để cằm chạm nhẹ vào mái tóc mềm mại của cô, hít hà mùi hương quen thuộc của dầu gội, mùi hương mà cậu yêu thích hơn bất cứ mùi hương nào trên thế gian này.
“Mệt không?” Long khẽ hỏi, giọng cậu trầm ấm, thì thầm như sợ làm vỡ tan không gian yên tĩnh.
Linh lắc đầu, dụi dụi mái tóc vào vai cậu. “Không. Em cảm thấy bình yên lắm, Long ạ.”
Cậu khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự nhẹ nhõm. “Anh cũng vậy. Cảm giác như mọi thứ đều lắng lại sau những ngày bão tố.”
Họ tiếp tục bước đi, không một lời nói nào nữa, nhưng sự im lặng ấy lại chất chứa biết bao điều. Nó là sự thấu hiểu, là sự sẻ chia, là lời hứa không lời rằng họ sẽ luôn ở bên nhau, dù có bất cứ điều gì xảy ra. Mỗi bước chân của họ đều như đang viết nên một câu chuyện mới, một chương mới cho “Rực rỡ Thanh Xuân”, nơi tình yêu không chỉ là những rung động đầu đời mà còn là sự kiên định, là niềm tin bất diệt.
Long nhìn xuống bàn tay mình và bàn tay cô đang nắm chặt, nhớ lại lời hẹn ước dưới bầu trời đầy sao. Chiếc nhẫn đỏ trên ngón út của cậu lấp lánh dưới ánh đèn đường, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim cậu. Cậu biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng có cô bên cạnh, cậu tin mình có thể vượt qua tất cả. Cậu sẽ không bao giờ buông tay cô, sẽ không bao giờ để cô phải một mình đối mặt với những khó khăn. Đó là lời hứa của cậu, là lời thề của một trái tim đang yêu.
Linh cũng ngẩng đầu lên, nhìn Long. Trong đôi mắt cô, cậu thấy được sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng không thể giấu được chút lo lắng còn sót lại. Nỗi sợ hãi về khoảng cách, về tương lai vẫn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí cô, dù Long đã trấn an cô rất nhiều. Cô biết, cậu cũng có những nỗi sợ riêng, nhưng cậu luôn cố gắng che giấu để cô không phải lo lắng. Chính điều đó càng khiến cô yêu cậu hơn, trân trọng cậu hơn. Cô hứa với lòng mình, sẽ mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn để xứng đáng với tình yêu và sự hy sinh của cậu.
Họ cứ thế đi dạo trong công viên một lúc lâu, cho đến khi bầu không khí trở nên quá tĩnh lặng, và những tia sáng cuối cùng của thành phố bắt đầu tắt dần. Cậu biết, đã đến lúc phải đưa cô về.
Trên đường rời công viên, họ rẽ sang Cầu vượt bộ hành, một địa điểm quen thuộc và cũng là một trong những nơi yêu thích của cả hai. Cây cầu bắc ngang qua một con đường lớn, nối liền các khu dân cư và trung tâm thành phố. Kiến trúc bằng thép và bê tông vững chãi của cầu vươn mình giữa không trung, với những bậc thang và đường dốc cho xe lăn được thiết kế hợp lý. Lan can cao, đôi khi có những chi tiết trang trí bằng kim loại, nhưng đêm nay, nó chỉ đơn giản là một rào chắn an toàn, ngăn cách họ với dòng xe cộ hối hả phía dưới.
Gió đêm trên cầu lộng hơn hẳn so với trong công viên. Từng cơn gió ào ạt thổi qua, luồn vào mái tóc, làm bay vạt áo của cả Long và Linh. Tiếng gió vù vù bên tai, hòa cùng tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống thành thị về đêm. Dù vậy, đứng trên cao, nhìn xuống, thành phố Hạ Long lại hiện ra một vẻ đẹp lung linh, huyền ảo đến lạ. Những con đường dài tít tắp, nối nhau như những dải lụa sáng. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, như vô vàn vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, đầy sức sống.
Long và Linh dừng lại ở giữa cầu, tựa vào lan can, phóng tầm mắt ra xa. Cảm giác đứng giữa không trung, bao quát cả một khoảng không gian rộng lớn dường như khiến nỗi lo về tương lai cũng trở nên "rộng lớn" hơn, nhưng cũng là nơi lý tưởng để họ đối diện với nó một cách trực diện. Mùi khói bụi xe cộ thoảng qua trong gió, hòa lẫn với chút mùi hơi ẩm của đêm, tạo nên một cảm giác chân thực đến gai người.
Linh khẽ thở dài, hơi thở mang theo một chút lo âu, rồi cô khẽ nói, giọng cô nhỏ xíu, gần như bị gió cuốn đi: “Nếu... nếu như em đỗ Sư phạm ở Huế, còn anh lại vào Bách Khoa Hà Nội thì sao? Xa quá Long à...”
Long nghe rõ từng lời của cô, dù gió có lộng đến mấy. Cậu nhẹ nhàng siết chặt bàn tay cô, như một lời trấn an. Cậu không ngạc nhiên khi cô nhắc đến điều này. Đó là nỗi lo chung của cả hai, là câu hỏi mà cả hai đều né tránh trong suốt thời gian qua. Nhưng giờ đây, trước viễn cảnh rộng lớn của thành phố về đêm, dưới ánh đèn lung linh huyền ảo, mọi thứ dường như trở nên rõ ràng hơn, và họ không thể tiếp tục lẩn tránh.
“Vậy thì chúng ta sẽ có hai con đường riêng, nhưng trái tim vẫn chung một nhịp,” Long nói, giọng cậu trầm ấm, đều đều, như một dòng nước xoa dịu tâm hồn cô. Cậu quay đầu nhìn cô, ánh mắt kiên định, không chút do dự. “Khoảng cách địa lý không thể chia cắt được. Chúng ta đã hứa rồi mà, phải không Linh?”
Linh ngước nhìn cậu, đôi mắt to tròn long lanh, chứa đựng cả một bầu trời đầy sao. Cô thấy trong ánh mắt cậu sự chân thành, sự quyết tâm, nhưng cô cũng nhận ra chút lo lắng ẩn sâu trong đó. Cô biết, cậu cũng đang phải đấu tranh với chính nỗi sợ hãi của mình.
“Nhưng em sợ...” Linh nói, giọng cô lại run rẩy một chút. “Sợ những khó khăn, những hiểu lầm, những lúc yếu lòng mà không có anh bên cạnh. Sợ rằng... tình yêu của chúng ta sẽ không đủ mạnh mẽ để vượt qua.”
Long khẽ thở dài, nhưng không phải là một tiếng thở dài của sự nản lòng, mà là của sự thấu hiểu. Cậu biết, nỗi sợ hãi ấy là có thật, là điều mà bất cứ ai đang yêu cũng sẽ phải đối mặt khi đứng trước ngưỡng cửa của sự chia ly. “Anh cũng sợ,” cậu thừa nhận, không hề che giấu cảm xúc thật của mình. “Anh sợ không thể bảo vệ em, không thể là chỗ dựa cho em mỗi khi em cần. Sợ em sẽ cô đơn, sẽ lạc lõng giữa một thành phố xa lạ.”
Long đặt tay lên vai Linh, xoay nhẹ để cô đối mặt với cậu. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt cô, cố gắng truyền cho cô tất cả sự kiên định, tất cả niềm tin mà cậu có. “Nhưng chính vì sợ, chúng ta mới phải càng kiên định, Linh à. Chúng ta sẽ không để nỗi sợ hãi ấy chiến thắng. Chúng ta sẽ tìm mọi cách để duy trì tình yêu này.”
Cậu hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu vạch ra những kế hoạch, dù chỉ là những ý tưởng ban đầu, nhưng lại mang đến cho Linh một niềm hy vọng lớn lao. “Anh sẽ gọi điện cho em mỗi ngày, nhắn tin mỗi giờ rảnh. Chúng ta sẽ gọi video call để nhìn thấy nhau, để chia sẻ những gì đã xảy ra trong ngày. Cuối tuần anh sẽ về thăm em, hoặc em lên thăm anh. Sẽ có những ngày lễ, những kỳ nghỉ. Chúng ta sẽ làm mọi thứ có thể để rút ngắn khoảng cách này, để không bao giờ cảm thấy xa cách. Chúng ta sẽ biến khoảng cách thành động lực, thành lý do để trân trọng những khoảnh khắc được ở bên nhau hơn.”
Những lời nói của Long như dòng nước mát lành xoa dịu tâm hồn đang bất an của Linh. Nỗi sợ hãi trong cô dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác bình yên và tin tưởng. Cô đã thấy được sự yếu lòng của Long, và chính điều đó lại càng khiến cô yêu cậu hơn. Cậu không phải là một siêu nhân, nhưng cậu là người yêu cô bằng tất cả sự chân thật, bằng tất cả những gì cậu có. Cậu không hứa hẹn những điều viển vông, mà đưa ra những kế hoạch cụ thể, thực tế, cho thấy cậu đã nghiêm túc suy nghĩ về tương lai của hai người.
Linh nhìn Long, đôi môi cô khẽ run lên, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì xúc động. “Anh hứa nhé? Anh sẽ không bao giờ buông tay em, dù có chuyện gì xảy ra?” Giọng cô giờ đây đã không còn run rẩy, thay vào đó là sự kiên định, nhưng vẫn mang theo chút mong manh, như một lời cầu xin.
Long không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng vòng tay ôm Linh vào lòng. Cậu ôm cô thật chặt, như muốn truyền cho cô tất cả hơi ấm, tất cả sức mạnh mà cậu có. Cằm cậu tựa nhẹ lên đỉnh đầu cô, cảm nhận mái tóc mềm mại, mượt mà của cô. “Anh hứa,” cậu thì thầm vào tai cô, giọng cậu trầm ấm, đầy kiên định. “Anh yêu em, Linh. Tình yêu của chúng ta đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi khoảng cách. Chúng ta sẽ vượt qua, bằng mọi giá.”
Linh tựa lưng vào Long, cảm nhận được hơi ấm và sự vững chãi từ vòng tay cậu. Cô hít hà mùi hương quen thuộc của cậu, mùi hương của nắng, của gió biển, của tuổi trẻ. Cô nhắm mắt lại, để những lời hứa của Long thấm sâu vào trái tim mình. Cùng nhau, họ nhìn về phía thành phố Hạ Long lung linh ánh đèn, những ánh sáng nhấp nháy như vô vàn hy vọng, vô vàn lời hứa về một tương lai tươi sáng. Trong khoảnh khắc ấy, mọi nỗi lo âu dường như tan biến, chỉ còn lại tình yêu và niềm tin tuyệt đối vào nhau.
Họ đứng đó thêm một lúc lâu nữa, cho đến khi cảm thấy đủ bình yên, đủ mạnh mẽ để đối mặt với những gì đang chờ đợi. Những cơn gió đêm vẫn tiếp tục thổi, nhưng giờ đây, chúng không còn mang theo sự lạnh lẽo, mà chỉ như những lời thì thầm, chúc phúc cho tình yêu của họ.
Cuối cùng, Long cũng phải đưa Linh về nhà. Họ chầm chậm rời khỏi Cầu vượt bộ hành, bước đi trên những con đường vắng vẻ của khu dân cư. Bóng đêm đã bao trùm gần như toàn bộ thành phố, chỉ còn những ánh đèn đường yếu ớt hắt hiu, tạo nên những vệt sáng dài, uốn lượn theo từng con hẻm. Tiếng xe cộ đã thưa thớt dần, chỉ còn lại tiếng côn trùng đêm rả rích, và tiếng gió khẽ lay động những tán lá cây.
Long vẫn nắm chặt tay Linh, bước chân họ đều đặn, nhịp nhàng như hai người đã gắn bó với nhau từ rất lâu. Dù đã được trấn an rất nhiều, nhưng trong lòng Linh vẫn còn đó một chút gì đó bâng khuâng, một chút gì đó mong manh. Cô biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, và những lời hứa của Long, dù chân thành đến mấy, cũng không thể xóa bỏ hoàn toàn những thử thách của thực tế. Nhưng cô tin vào Long, tin vào tình yêu của họ.
Họ đi qua những dãy nhà tập thể cũ kỹ, nơi những ánh đèn vàng hắt ra từ cửa sổ, cho thấy vẫn còn những gia đình thức khuya. Tiếng ti vi vọng ra từ một căn hộ nào đó, tiếng ho khan của một người lớn tuổi, hay tiếng chó sủa vu vơ từ xa, tất cả đều tạo nên một bức tranh âm thanh quen thuộc của một khu phố về đêm. Mùi ẩm nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, hòa lẫn với mùi hương của cây cối và chút khói bếp còn vương lại, tạo nên một không gian thật đỗi thân thuộc, một cảm giác bình yên đến lạ.
Đến trước cửa căn hộ của Linh, họ dừng lại. Cả hai đều không muốn rời xa nhau, muốn kéo dài thêm chút nữa những giây phút được ở bên nhau. Sự yên tĩnh của khu tập thể cũ bao trùm, chỉ có tiếng gió khẽ lay động lá cây và tiếng côn trùng đêm.
Long khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Linh, đôi mắt cậu ánh lên sự dịu dàng và lo lắng. “Em vào đi. Nhớ ngủ sớm, đừng suy nghĩ nhiều quá nhé.”
Linh ngước nhìn cậu, đôi mắt cô vẫn còn vương vấn sự quyến luyến. “Anh cũng vậy nhé. Về nhà cẩn thận.”
Cậu khẽ mỉm cười, nụ cười ấm áp như ánh nắng ban mai. “Anh sẽ gọi điện khi anh về đến nhà. Ngủ ngon, tình yêu của anh.”
“Ngủ ngon, Long.” Linh đáp lại, giọng cô ngọt ngào như mật.
Long nhẹ nhàng cúi xuống, đặt lên trán Linh một nụ hôn thật nhẹ. Nụ hôn ấy không vội vã, không nồng nhiệt, mà dịu dàng, trìu mến, như một lời khẳng định, một lời chúc bình an. Linh khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ môi cậu lan tỏa khắp vầng trán, xoa dịu mọi lo âu trong lòng cô. Khi cậu rời ra, cô mở mắt, mỉm cười thật tươi, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, dù vẫn còn vương vấn sự lo lắng nhưng đã được thay thế bằng niềm hy vọng và tin tưởng.
Linh mở cửa, khẽ quay lại nhìn Long một lần nữa, ánh mắt cô như muốn nói lên tất cả những điều chưa nói. Long đứng đó, vẫn nhìn cô, không rời mắt một giây nào. Khi cánh cửa khép lại, cậu vẫn nán lại thêm một chút, cho đến khi không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào từ bên trong.
Rồi, Long mới quay lưng bước đi, bóng anh đổ dài dưới ánh đèn hành lang yếu ớt. Từng bước chân của cậu đều đặn, vững vàng, nhưng trong lòng cậu vẫn còn đó những suy tư. Cậu biết, lời hứa vừa rồi không chỉ là lời nói suông, mà là một gánh nặng, một trách nhiệm mà cậu phải gánh vác. Cậu sẽ phải mạnh mẽ hơn nữa, kiên định hơn nữa để giữ trọn lời hứa với Linh, để tình yêu của họ có thể vượt qua mọi thử thách của khoảng cách và thời gian.
Trở về nhà, Long nằm trên giường, nhưng mắt cậu vẫn thao thức nhìn lên trần nhà. Trong đầu cậu, hình ảnh của Linh cứ hiện lên mãi, cùng với những lời hẹn ước, những kế hoạch mà cậu đã vạch ra. Cậu với tay lấy chiếc điện thoại, soạn một tin nhắn ngắn gọn: "Anh đã về đến nhà an toàn rồi. Ngủ ngon nhé, Linh của anh." Cậu biết, cô sẽ đọc được tin nhắn này vào buổi sáng, và nó sẽ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự hiện diện của cậu, về lời hứa của họ.
Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây không chỉ còn là những cảm xúc bồng bột, mà đã được thử thách và củng cố bằng những nỗi lo âu, những cam kết chân thành. Long và Linh, hai trái tim cùng chung nhịp đập, đã sẵn sàng đối mặt với con đường phía trước, dù có phải xa cách, tình yêu của họ vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước dưới bầu trời đêm Hạ Long sẽ là điểm tựa vững chắc, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới, nơi họ sẽ trưởng thành và khám phá thế giới đại học, nhưng vẫn luôn giữ trọn vẹn lời hứa yêu thương. Họ đã đối mặt với nỗi sợ hãi, và từ đó, tìm thấy sức mạnh để tiến về phía trước, cùng nhau. Dù kết quả thi đại học có thế nào, dù con đường mỗi người có rẽ ngang về đâu, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ là một ngọn hải đăng, soi sáng cho họ trong hành trình trưởng thành. Họ đã hứa, và lời hứa ấy, giờ đây, còn quý giá hơn bất cứ điều gì.