Màn đêm Hạ Long đã nhường chỗ cho bình minh rực rỡ. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, dát vàng lên mặt biển lấp lánh, xua tan đi sự tĩnh mịch của khuya vắng. Nhưng trong căn hộ nhỏ trên tầng ba của khu tập thể cũ kỹ, không khí lại đặc quánh một sự căng thẳng vô hình, đối lập hoàn toàn với vẻ an yên của buổi sáng sớm. Tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường vọng lên – tiếng "Ai bánh mì nóng giòn đây!" quen thuộc, tiếng trẻ con í ới gọi nhau chơi đùa ở sân tập thể, và tiếng ti vi vọng ra từ căn hộ hàng xóm đang xem tin tức buổi sáng. Tất cả những âm thanh đời thường ấy, hôm nay lại càng làm tăng thêm sự căng thẳng. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, hòa lẫn với mùi cà phê phin mẹ vừa pha và mùi xà phòng thơm tho từ quần áo mới giặt, tạo nên một cảm giác thân thuộc đến lạ, nhưng không thể xua đi nỗi lo lắng đang gặm nhấm Long.
Trần Hoàng Long nằm thao thức trên giường suốt cả đêm, những lời hẹn ước với Linh cứ văng vẳng bên tai, xen lẫn với hình ảnh những con số khô khan của điểm thi. Cậu đã cố gắng rất nhiều, đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng trước ngưỡng cửa quan trọng nhất của đời học sinh, nỗi lo lắng vẫn là một vị khách không mời mà đến. Cậu mệt mỏi rời giường, bước vào phòng khách, nơi mẹ cậu, cô Trần Thu Hà, đã dậy từ sớm. Gương mặt phúc hậu thường ngày của cô giờ đây in hằn vẻ lo âu, đôi tay cứ xoắn xuýt vào nhau không ngừng, như thể đang cố nắn bóp đi mọi hồi hộp trong lòng. Cô đi đi lại lại trong căn phòng khách nhỏ, mỗi bước chân đều nhẹ bẫng nhưng lại tạo ra một áp lực vô hình lên Long.
“Con ơi, mấy giờ mới có kết quả chính thức vậy con?” Tiếng mẹ Long khe khẽ cất lên, chứa đựng sự sốt ruột không thể che giấu. “Mẹ hồi hộp quá! Cứ như là mẹ đi thi ấy.”
Long khẽ mỉm cười, nụ cười gượng gạo. “Dạ… khoảng tám giờ mẹ ạ. Mới bảy giờ rưỡi thôi.” Cậu nhìn đồng hồ treo tường, kim giây chạy chậm chạp đến đáng sợ. Mỗi tích tắc trôi qua, Long đều cảm thấy lồng ngực mình siết lại.
Bố cậu, chú Trần Văn Hùng, người đàn ông trầm tĩnh và phong độ, ngồi trên chiếc ghế bành cũ, giả vờ đọc tờ báo sáng. Nhưng ánh mắt chú không hề dán vào những dòng chữ, mà cứ chốc chốc lại liếc sang Long, rồi lại nhìn đồng hồ. Vẻ ngoài nghiêm nghị của chú vẫn được giữ vững, nhưng sự quan tâm lo lắng dành cho con trai thì không thể nào che giấu được. “Cứ bình tĩnh đi con,” chú Hùng nói, giọng điệu vẫn đều đều như mọi khi, “Long nó đã cố gắng hết sức rồi. Kết quả thế nào thì mình đón nhận thế ấy.”
Long biết, đó là cách bố trấn an cậu, nhưng cũng là trấn an chính mình. Cậu quay lại với chiếc laptop cũ kỹ đặt trên bàn, màn hình phát ra ánh sáng xanh nhợt nhạt. Ngón tay cậu lướt trên bàn phím, gõ đi gõ lại địa chỉ trang web của Bộ Giáo dục. Tiếng gõ lạch cạch vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu biết rằng đây là khoảnh khắc quyết định, một dấu mốc quan trọng sau mười hai năm đèn sách. Cậu đã dốc hết sức mình, và giờ đây, chỉ có thể chờ đợi. Bờ vai rộng của cậu hơi trùng xuống, biểu cảm lạnh lùng thường ngày giờ đây lại lộ rõ sự căng thẳng. Mẹ Long nắm chặt lấy tay bố Long, đôi mắt dáo dác nhìn giữa con trai và chiếc máy tính. Ánh nắng đầu hạ đã rọi qua khung cửa sổ cũ kỹ, tạo thành vệt sáng dài trên sàn nhà, nhưng căn phòng vẫn dường như bị bao phủ bởi một đám mây xám xịt của sự chờ đợi.
“Dạ… Mạng hơi lag chút, con đang tải trang,” Long lẩm bẩm, mắt dán chặt vào màn hình. Cậu liên tục refresh, mỗi lần như vậy là một nhịp tim hẫng đi. Cậu cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, nhưng đồng thời lại đầy ắp những suy nghĩ hỗn độn. Liệu cậu có đạt được điểm số mơ ước? Liệu cậu có thể vào được trường mình mong muốn? Liệu cậu có thể thực hiện được lời hứa với Linh? Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí cậu, nhưng cậu chỉ biết tập trung vào chiếc màn hình đang quay vòng.
Cuối cùng, sau hàng loạt lần refresh, trang web cũng tải xong. Dòng chữ "KẾT QUẢ THI TỐT NGHIỆP THPT QUỐC GIA NĂM XXXX" hiện ra rõ mồn một. Long nhập số báo danh và mã xác nhận với những ngón tay hơi run rẩy. Một cú nhấp chuột cuối cùng, và trang kết quả hiện ra.
Màn hình sáng trắng, những con số nhảy múa trước mắt Long. Cậu nín thở, đôi mắt hổ phách sâu thẳm lướt nhanh qua từng môn. Toán: 9.6. Văn: 8.75. Tiếng Anh: 9.8. Vật lý: 9.5. Hóa học: 9.25. Sinh học: 9.0. Tổ hợp Khoa học Tự nhiên: 27.75. Tổng điểm khối A: 28.35. Tổng điểm khối A1: 29.2.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Long, sau đó là cảm giác nhẹ nhõm đến tột cùng. Cậu thở phào, một hơi thở dài mang theo bao nhiêu áp lực tích tụ bấy lâu. Cậu không ngờ mình lại đạt được kết quả cao đến vậy, vượt xa cả kỳ vọng của bản thân. “Con… con được rồi bố mẹ ạ,” giọng cậu khẽ khàng, như vẫn chưa tin vào những gì mình vừa thấy. Cậu cảm thấy một dòng điện chạy khắp cơ thể, từ đỉnh đầu đến chân, xua tan đi mọi mệt mỏi và lo âu.
Mẹ Long như trút được gánh nặng ngàn cân, vội vã chạy đến bên cậu, đôi mắt rưng rưng. “Thật hả con? Ôi Long của mẹ!” Cô ôm chầm lấy Long, siết chặt. Hơi ấm từ vòng tay mẹ bao trọn lấy cậu, khiến cậu cảm thấy an toàn và được yêu thương. Bố Long đứng dậy, tiến lại gần, đặt tay lên vai con trai, gương mặt giãn ra một nụ cười hài lòng. “Làm tốt lắm, con trai. Bố mẹ tự hào về con.” Ánh mắt chú nhìn Long đầy trìu mến và hãnh diện, khiến Long cảm thấy mọi cố gắng của mình đều xứng đáng.
Hạnh phúc và tự hào tràn ngập căn phòng nhỏ. Cảm giác nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi một trận chiến cam go, Long tựa đầu vào vai mẹ, nhắm mắt lại. Mùi hương quen thuộc từ tóc mẹ, hơi ấm từ cái ôm của bố, tất cả xoa dịu đi những căng thẳng cuối cùng. Cậu biết, đây chỉ là một khởi đầu, nhưng một khởi đầu đầy hứa hẹn. Cậu nhìn lại màn hình, những con số đó, giờ đây không còn là áp lực, mà là chìa khóa mở ra những cánh cửa tương lai.
Long vẫn còn đang lâng lâng trong niềm vui sướng và nhẹ nhõm, khi điện thoại cậu rung lên. Là Phan Việt Hùng, cậu bạn thân nhất của Long.
"Long ơi! Mày xem điểm chưa? Tao đỗ rồi! Tao đỗ rồi Long ơi!" Giọng Việt Hùng lanh lảnh, pha lẫn tiếng reo hò và tiếng cười khúc khích từ đầu dây bên kia, có vẻ cậu bạn đang ở cùng gia đình và đang ăn mừng. Tiếng ồn ào và sự phấn khích của Việt Hùng càng làm tăng thêm niềm vui của Long.
Long khẽ cười, sự lạnh lùng thường ngày tan biến. "Tao xem rồi. Chúc mừng mày, Hùng."
"Mày cũng thế chứ gì! Điểm mày cao thế thì lo gì! Này, Linh có điểm chưa?" Việt Hùng hỏi dồn dập, sự tò mò không giấu được. Cậu ta luôn là người quan tâm đến mọi chuyện của Long và Linh.
Long nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng đã lên cao hơn, chiếu rọi khắp căn phòng. “Chắc cậu ấy cũng đang xem rồi. Tao sẽ gọi điện cho cậu ấy sau.” Cậu muốn dành khoảnh khắc này để tĩnh tâm một chút, trước khi chia sẻ tin vui với Linh.
"Đúng rồi, gọi ngay đi chứ! Hai đứa mày mà không đậu trường giống nhau thì..." Việt Hùng bắt đầu nói luyên thuyên nhưng Long đã ngắt lời.
"Kệ đi. Mày cứ vui với điểm của mày trước đi. Tối nay có gì tao gọi lại."
"Ok, ok! Tối nay tụi mình làm bữa nhậu nhẹt đi mừng chiến thắng! Tao rủ mấy thằng khác nữa!" Việt Hùng hồ hởi.
"Để xem đã. Tối nay tao bận rồi. Có gì mai đi." Long trả lời, trong lòng đã nghĩ đến Linh. Cậu muốn dành thời gian riêng tư với cô ấy để cùng nhau bàn bạc về tương lai.
Sau cuộc gọi của Việt Hùng, Long lập tức với tay lấy điện thoại, ngón tay cậu lướt đến số của Ngọc Linh. Cậu nhấn gọi, tiếng chuông chờ vang lên từng hồi, kéo theo nhịp tim cậu. Cậu cảm thấy hồi hộp không kém khi chờ đợi kết quả của mình, có lẽ còn hơn thế nữa. Cậu chỉ mong Linh cũng sẽ đạt được kết quả như mong muốn.
***
Cùng lúc đó, tại căn hộ của Lê Ngọc Linh, sự hồi hộp cũng đang bao trùm không kém. Không khí ở đây ấm cúng hơn một chút, có lẽ nhờ sự hiện diện của bà ngoại Nguyễn Thị Bích. Bà ngoại ngồi bên cạnh Linh, bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp nắm chặt tay cô. Mái tóc bạc phơ của bà, nụ cười phúc hậu và chiếc áo bà ba màu nâu đã sờn cũ, tất cả đều toát lên vẻ hiền từ, giúp xoa dịu phần nào nỗi lo lắng trong lòng Linh. Cô Lê Thanh Hương, mẹ của Linh, thanh tú và dịu dàng, ngồi sát bên con gái, vẻ mặt căng thẳng đến tột độ. Bà cứ liên tục nhìn vào màn hình điện thoại của Linh, rồi lại nhìn con gái, đôi mắt to tròn lo lắng. Chú Lê Quang Minh, bố của Linh, đứng dựa vào khung cửa sổ, vẻ ngoài đứng đắn, có chút nghiêm khắc nhưng ánh mắt lại không giấu được sự mong chờ. Mùi hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, hòa lẫn với mùi trà xanh mẹ vừa pha và mùi khói bếp từ căn bếp nhỏ, tạo nên một không gian đầy thân thuộc nhưng cũng rất ngột ngạt.
Linh cầm điện thoại, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Cô liên tục kiểm tra giờ, từng giây phút trôi qua đều dài như cả thế kỷ. Cô hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô biết, cả gia đình đều đang dồn mọi ánh mắt và hy vọng vào cô. Áp lực vô hình đè nặng lên đôi vai nhỏ nhắn của cô, nhưng cô cũng tự nhủ phải cố gắng giữ bình tĩnh.
“Linh ơi, con được bao nhiêu rồi con? Mẹ run quá!” Mẹ Linh không kìm được, khẽ lay nhẹ cánh tay cô. Giọng nói của mẹ vừa lo lắng, vừa sốt ruột.
Bà ngoại Bích nhẹ nhàng vỗ về tay Linh. “Cứ từ từ con nhé, kết quả thế nào cũng là nỗ lực của con. Bà tin con gái bà giỏi giang mà.” Giọng bà ngoại ấm áp, thấu hiểu, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn Linh. Lời nói của bà giúp Linh cảm thấy vững tâm hơn rất nhiều.
Đúng lúc đó, điện thoại Linh rung lên bần bật. Cô giật mình, suýt nữa đánh rơi. Màn hình hiện lên tên "Long". Linh nhìn mẹ và bà ngoại, rồi nhìn bố, tất cả đều đang dán mắt vào cô. Cô hít một hơi sâu nữa, rồi ấn nghe.
“Long… anh được bao nhiêu?” Linh thì thầm vào điện thoại, giọng cô run rẩy, gần như không nghe rõ. Cô không dám hỏi điểm của mình trước, mà lại lo lắng cho Long. Cô muốn biết Long có ổn không, có đạt được kết quả tốt không.
Đầu dây bên kia, Long nghe thấy giọng Linh, nỗi lo lắng của cậu cũng dịu đi phần nào. “Anh… anh được tổng điểm khối A là 28.35, khối A1 là 29.2. Còn em thì sao?” Giọng Long trầm ấm, mang theo chút nhẹ nhõm và quan tâm. Cậu muốn biết cô ấy có ổn không, có đạt được mục tiêu của mình không.
Linh nghe Long nói điểm, một cảm giác vui sướng bỗng trỗi dậy trong lòng cô. Cô biết điểm đó rất cao, đủ để Long vào những trường top đầu mà cậu hằng mơ ước. “Ôi… vậy là tốt rồi! Anh giỏi quá!” Niềm vui của Long cũng là niềm vui của cô.
“Đừng có khen anh nữa, mau xem điểm của em đi,” Long giục, giọng cậu pha chút hóm hỉnh. “Anh đang hồi hộp muốn chết đây.” Cậu biết Linh cũng đang rất lo lắng, và cậu muốn cô nhanh chóng giải tỏa sự hồi hộp đó.
Mẹ Linh sốt ruột. “Con ơi, ai gọi vậy? Có kết quả rồi hả?” Bà gần như đứng ngồi không yên.
Bà ngoại Bích mỉm cười hiền từ. “Cứ để con bé nói chuyện đi con. Chuyện của bọn trẻ mà.” Bà ngoại hiểu rằng Long và Linh có một mối liên kết đặc biệt.
Linh nhìn mẹ, rồi lại nhìn màn hình điện thoại. “Long gọi ạ. Anh ấy được điểm rất cao.” Cô quay lại với điện thoại. “Em… em cũng đang định xem đây. Để em xem đã nhé.” Cô cảm thấy cần phải xem điểm của mình ngay lập tức để Long không phải chờ đợi.
Kết thúc cuộc gọi với Long, Linh hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Ngón tay cô run rẩy gõ số báo danh vào ô tìm kiếm trên trang web. Màn hình máy tính hiện lên kết quả.
Toán: 9.2. Văn: 9.0. Tiếng Anh: 9.7. Lịch sử: 9.5. Địa lý: 9.0. Giáo dục Công dân: 9.8. Tổ hợp Khoa học Xã hội: 28.3. Tổng điểm khối D: 27.9.
Linh nhìn chằm chằm vào những con số. Một giây, hai giây, rồi ba giây. Cô không tin vào mắt mình. Những con số ấy, cao hơn cô mong đợi rất nhiều. Cô đã đạt được mục tiêu, thậm chí là vượt xa. Một tiếng reo lên vỡ òa, như một dòng suối bị chặn lại giờ đây được giải phóng. “Mẹ ơi! Bà ơi! Con được rồi! Con được 27.9 khối D!” Nước mắt hạnh phúc trào ra, làm nhòe đi những con số trên màn hình nhưng lại làm rõ hơn niềm vui trong lòng cô.
Mẹ Linh lập tức ôm chầm lấy cô, nước mắt giàn giụa. “Trời ơi con gái mẹ! Mẹ biết mà! Con gái mẹ giỏi quá!” Bà Thanh Hương vỗ về lưng con gái, cảm giác nhẹ nhõm và tự hào dâng trào trong lòng. Bà ngoại Bích cũng ôm lấy Linh, nụ cười phúc hậu giờ đây rạng rỡ hơn bao giờ hết. “Bà đã bảo rồi, con gái bà không làm bà thất vọng đâu.” Tiếng nói của bà ngoại run run vì xúc động.
Bố Linh, chú Quang Minh, bước đến, đặt tay lên vai Linh, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi chú. “Làm tốt lắm, con gái. Bố mẹ tự hào về con.” Ánh mắt chú nhìn Linh đầy trìu mến, không còn vẻ nghiêm nghị thường ngày. Linh cảm nhận được hơi ấm từ cái ôm của mẹ, cái xoa đầu nhẹ nhàng của bà ngoại, và sự tự hào trong ánh mắt bố. Cô biết, đây là thành quả của bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu đêm thức khuya học bài, và giờ đây, mọi cố gắng đã được đền đáp xứng đáng.
“Con sẽ gọi điện cho Long ngay đây!” Linh nói, giọng vẫn còn run run vì xúc động. Cô muốn chia sẻ niềm vui này với Long, người đã luôn ở bên cạnh cô, động viên và ủng hộ cô. Cô tin, Long cũng đang chờ tin từ cô.
***
Buổi chiều cùng ngày, khi ánh nắng đã dịu bớt, Long và Linh hẹn nhau tại Phòng tư vấn học đường của trường. Đây là nơi quen thuộc, nơi họ đã từng đến để nghe các thầy cô tư vấn về ngành nghề, về các trường đại học. Căn phòng nhỏ, yên tĩnh, với những chiếc bàn ghế đơn giản, tạo cảm giác kín đáo và riêng tư. Ánh nắng nhẹ cuối chiều xuyên qua khung cửa sổ, hắt lên những chồng sách cũ kỹ và những tấm áp phích giới thiệu các trường đại học dán trên tường. Mùi giấy cũ và tinh dầu thơm thoang thoảng tạo nên một bầu không khí vừa nghiêm túc, vừa cởi mở, khác hẳn với sự căng thẳng của buổi sáng.
Long và Linh ngồi đối diện nhau, trên bàn là tờ giấy in kết quả thi của cả hai, cùng với danh sách các trường đại học và ngành học tiềm năng mà họ đã nghiên cứu từ trước. Vẻ mặt của cả hai giờ đây không còn sự căng thẳng của buổi sáng, mà thay vào đó là sự suy tư, tính toán cho bước đi tiếp theo. Họ đã cùng nhau trải qua nhiều cung bậc cảm xúc trong ngày hôm nay, từ lo lắng tột độ đến vỡ òa hạnh phúc, và giờ đây là sự trầm ngâm khi đối diện với những quyết định quan trọng.
“Điểm của em rất tốt, Linh à,” Long mở lời, giọng cậu trầm ấm, ánh mắt cậu ánh lên sự tự hào. Cậu nhìn vào tờ kết quả của cô, rồi ngước lên nhìn cô, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Với khối D, em hoàn toàn có thể vào Sư phạm hoặc Ngoại ngữ top đầu. Thậm chí là Đại học Kinh tế Quốc dân hay Ngoại thương với những ngành phù hợp. Em đã làm rất xuất sắc.” Cậu biết rõ ước mơ của Linh, và cậu mừng cho cô khi cô đã nắm giữ được chìa khóa để hiện thực hóa nó.
Linh khẽ mỉm cười, lòng cô ấm áp khi nghe lời khen của Long. “Cảm ơn anh. Anh cũng vậy mà. Với khối A và A1 của anh, Bách Khoa hay Ngoại Thương đều trong tầm tay. Em biết anh đã nhắm đến ngành Khoa học Máy tính của Bách Khoa từ lâu rồi.” Cô nói, rồi ánh mắt cô chùng xuống một chút. “Nhưng… chúng ta đã nói về việc này rồi.” Lời nói của cô mang theo một chút bâng khuâng, một chút lo âu về tương lai, về lời hứa của họ đêm qua.
Lời nói của Linh gợi nhắc đến cuộc trò chuyện của họ đêm qua, về những lo lắng về khoảng cách, về những con đường khác nhau mà họ có thể phải đi. Long hiểu ý cô. Cậu đặt tay lên bàn, khẽ nắm lấy bàn tay Linh, một cái siết nhẹ nhàng nhưng đầy trấn an. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang cô, xua đi phần nào nỗi lo lắng trong lòng Linh. “Anh biết. Kết quả này chỉ là bước đầu thôi, quan trọng là quyết định cuối cùng của chúng ta.” Long nói, giọng cậu kiên định, như đang tự nhắc nhở chính mình và trấn an Linh.
Long nhìn sâu vào mắt Linh, ánh mắt cậu kiên định. “Anh đã nghĩ rất nhiều về những gì chúng ta đã nói đêm qua. Với điểm số này, anh có rất nhiều lựa chọn. Và em cũng vậy. Điều đó vừa là may mắn, vừa là thử thách của chúng ta.” Cậu lấy ra một cây bút, khoanh tròn một vài trường đại học trên tờ giấy. “Nếu anh chọn Bách Khoa, có thể chúng ta sẽ ở hai thành phố khác nhau. Nếu anh chọn một số ngành ở các trường khác trong thành phố, thì khoảng cách sẽ gần hơn, nhưng có thể không phải là ngành mà anh thực sự đam mê nhất.” Cậu thẳng thắn chia sẻ những suy nghĩ và trăn trở của mình, không hề che giấu.
Linh gật đầu, cô hiểu những trăn trở của Long. Cô cũng đang đối mặt với những suy nghĩ tương tự. “Em cũng vậy. Em muốn học Sư phạm Tiếng Anh, đó là ước mơ của em. Nhưng nếu có trường nào ở Hạ Long hoặc gần hơn mà cũng có ngành đó, liệu có nên cân nhắc không?” Cô nói, giọng cô đầy phân vân, dường như đang đấu tranh giữa ước mơ cá nhân và mong muốn được ở gần Long. “Em không muốn chúng ta phải xa nhau quá.”
“Đừng vội đưa ra quyết định dựa trên cảm xúc nhất thời, Linh,” Long nói, giọng cậu nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Chúng ta đã hứa sẽ tin tưởng nhau, sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn mà. Điều quan trọng là em phải theo đuổi điều em thực sự muốn. Anh cũng vậy. Nếu chúng ta vì nhau mà từ bỏ ước mơ của mình, sau này có thể sẽ hối tiếc. Và sự hối tiếc đó, có thể còn khó khăn hơn cả khoảng cách.” Cậu biết rõ điều đó có thể là một thử thách lớn cho tình yêu của họ, nhưng cậu tin rằng nếu tình yêu đủ mạnh mẽ, nó sẽ vượt qua mọi thứ.
Linh ngẩng lên nhìn Long, đôi mắt cô lấp lánh sự cảm kích. Long luôn là người lý trí, luôn nhìn nhận vấn đề một cách thấu đáo nhất. Cậu không chỉ nghĩ cho bản thân, mà còn nghĩ cho cô, cho tương lai của cả hai. “Anh nói đúng. Em… em cũng không muốn anh phải từ bỏ điều anh mong muốn.” Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi Long nói ra những điều này. Nó củng cố niềm tin của cô vào mối quan hệ của họ.
Long nắm chặt tay Linh hơn một chút. “Vậy thì, bây giờ chúng ta hãy cùng nhau xem xét kỹ lưỡng các nguyện vọng. Anh sẽ tìm hiểu thêm về các trường ở gần nhau, nhưng vẫn đảm bảo đúng với sở thích và định hướng của chúng ta. Và em cũng vậy. Đừng lo lắng quá. Chúng ta đã có một nền tảng vững chắc, và lời hứa của chúng ta, nó không phải là một lời nói suông. Nó sẽ là kim chỉ nam cho mọi quyết định sắp tới.” Cậu mỉm cười trấn an cô, một nụ cười ấm áp như nắng Hạ Long.
Cả hai ngồi im lặng một lúc, cùng nhìn vào tờ giấy đầy những con chữ và con số. Bầu không khí trong phòng tư vấn vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng bút Long khẽ gạch gạch trên tờ giấy và tiếng thở dài nhẹ nhõm của Linh. Ánh nắng cuối chiều dần ngả vàng, hắt lên khuôn mặt suy tư của cả hai. Dù kết quả thi đã mang lại niềm vui vỡ òa, nhưng giờ đây, niềm vui ấy lại hòa lẫn với những lo lắng mới, những trăn trở về tương lai. Họ đã đối mặt với nỗi sợ hãi, và từ đó, tìm thấy sức mạnh để tiến về phía trước, cùng nhau. Dù kết quả thi đại học có thế nào, dù con đường mỗi người có rẽ ngang về đâu, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ là một ngọn hải đăng, soi sáng cho họ trong hành trình trưởng thành. Họ đã hứa, và lời hứa ấy, giờ đây, còn quý giá hơn bất cứ điều gì.
Cuộc sống của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây không chỉ còn là những cảm xúc bồng bột, mà đã được thử thách và củng cố bằng những nỗi lo âu, những cam kết chân thành. Long và Linh, hai trái tim cùng chung nhịp đập, đã sẵn sàng đối mặt với con đường phía trước. Lời hẹn ước dưới bầu trời đêm Hạ Long, và giờ là kết quả thi đại học trong tay, sẽ là điểm tựa vững chắc, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới, nơi họ sẽ trưởng thành và khám phá thế giới đại học, nhưng vẫn luôn giữ trọn vẹn lời hứa yêu thương. Những con số trên tờ giấy này không chỉ là điểm số, mà là những cánh cửa đầu tiên, mở ra vô vàn lựa chọn, vô vàn thách thức mới cho tình yêu và ước mơ của họ. Quan trọng hơn cả điểm số, là quyết định sắp tới về nguyện vọng, một quyết định sẽ định hình tương lai của cả hai, và cả mối quan hệ của họ.