Rực rỡ thanh xuân
Chương 45

Hậu Vị Ngọt Ngào và Bóng Tối Ghen Tị

3510 từ
Mục tiêu: Khắc họa tình cảm giữa Long và Ngọc Linh thêm bền chặt sau thành công của cuộc thi học thuật.,Cho thấy sự ghen tị của Tùng leo thang, khiến cậu ta cảm thấy bị gạt ra ngoài và bắt đầu gây ra một hiểu lầm nhỏ trong nhóm bạn hoặc giữa Long/Linh với các bạn khác.,Củng cố vai trò của nhóm bạn trong việc hỗ trợ Long và Linh, đặc biệt khi đối mặt với những hiểu lầm ban đầu.,Tiếp tục mạch 'rising_action' bằng cách tăng cường căng thẳng từ Tùng, chuẩn bị cho những xung đột lớn hơn.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh
Mood: Lãng mạn, ấm áp (giữa Long-Linh), căng thẳng (từ Tùng), tinh tế, thanh xuân.
Kết chương: [object Object]

Không khí vui vẻ, rộn ràng vẫn còn vương vấn trong Quán Cafe Sắc Màu, nơi những thanh âm của tuổi trẻ hòa quyện cùng tiếng nhạc acoustic du dương, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của chiều tà. Long và Linh, ngồi cạnh nhau, cảm nhận rõ rệt sự ấm áp lan tỏa từ những cái chạm mắt nhẹ nhàng, những nụ cười thầm hiểu không cần lời. Mùi cà phê rang xay đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, tựa hồ như đang bao bọc lấy niềm hạnh phúc giản dị mà sâu sắc của họ. Ánh đèn vàng dịu của quán hắt lên mái tóc óng ả của Linh, làm đôi mắt cô nàng càng thêm lấp lánh.

“Hai ‘đại học giả’ của chúng ta xứng đáng được ăn mừng lớn! Mấy đứa có muốn làm thêm vòng nữa không?” Hùng hào hứng tuyên bố, giơ cao ly nước ngọt màu xanh lam của mình lên như muốn cụng ly. Cậu ấy vẫn giữ vẻ mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp lại khi cười, toát lên sự hài hước thường thấy. “Tớ đã bảo mà, Long với Linh kết hợp thì vô địch là cái chắc!”

Ngọc Linh cười tươi, má cô nàng vẫn còn ửng hồng vì hạnh phúc và một chút ngượng ngùng. Cô nàng khẽ gõ nhẹ vào vai Hùng, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió: “Hùng quá đi! Nhờ có sự cổ vũ của mọi người mà bọn tớ mới có động lực đấy chứ.” Cô nàng quay sang nhìn Long, ánh mắt lấp lánh một niềm tin yêu. “Tớ cũng không ngờ lại hợp với Long đến vậy. Cậu ấy giúp tớ bình tĩnh hơn, còn tớ thì giúp cậu ấy nhanh nhạy hơn một chút.”

Long, nghe Linh nói, khẽ cười. Nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp ấy như một làn gió mát xua tan đi cái oi bức của buổi chiều, khiến cả không gian xung quanh như bừng sáng. Cậu ấy đưa tay khẽ đẩy ly nước cam mát lạnh về phía Linh, đúng như thói quen của cậu ấy, như thể biết rõ cô nàng đang cần gì. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của Long nhìn thẳng vào Linh, chứa đựng sự khen ngợi chân thành. “Cậu làm rất tốt,” Long nói khẽ, chỉ đủ cho Linh nghe thấy, “Nhiều lúc tớ cũng phải bất ngờ với những ý tưởng của cậu.”

Linh đáp lại ánh mắt của Long, trái tim cô nàng đập rộn ràng một cách khó tả. Cảm giác hạnh phúc lan tỏa khắp cơ thể, một niềm hạnh phúc giản dị mà sâu sắc. “Cậu cũng vậy,” cô nàng nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy ý nghĩa. Giữa những câu chuyện rôm rả và tiếng cười đùa của nhóm bạn, Long và Linh có những khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, một sự thấu hiểu không cần lời nói. Đó là một sự kết nối tinh tế, vượt xa những gì mà mọi người có thể nhìn thấy, một sợi dây vô hình đang ngày càng thắt chặt. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, mỗi con sóng lại mang theo một chút trầm tích, vun đắp thêm cho bãi bờ tình cảm.

Linh kể lại một tình huống hài hước trong cuộc thi, khi Long suýt chút nữa đã nhầm một công thức vật lý với công thức hóa học, nhưng cô nàng đã nhanh chóng nhắc nhở. Cả nhóm bật cười phá lên, tiếng cười giòn tan lấp đầy không gian. Long cũng khẽ lắc đầu cười theo, ánh mắt ánh lên vẻ tự giễu. Cậu ấy không ngại bị bạn bè trêu chọc, vì cậu ấy biết đó là những khoảnh khắc chân thật, không chút giả tạo, là minh chứng cho sự gắn kết mà cậu ấy trân trọng.

Thanh Lan, với tính cách thẳng thắn, hào hứng nhận xét: “Long đúng là ‘học bá’ nhưng cũng có lúc lơ đễnh, may mà có Linh bù vào. Còn Linh thì thông minh nhưng đôi khi hay lo lắng, có Long ở bên thì bình tĩnh ngay.” Cô nàng tóc ngắn ngang vai, đôi mắt tinh nhanh, sắc sảo, nhìn Long và Linh với vẻ mặt đầy đồng tình.

Lời nhận xét của Lan khiến Long và Linh nhìn nhau, cả hai đều mỉm cười. Họ hiểu rằng, sự ăn ý này không phải là ngẫu nhiên, mà là sự bổ sung hoàn hảo cho nhau, như hai mảnh ghép sinh ra để thuộc về nhau. Long cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Cậu ấy không còn là một cá thể cô độc với những suy nghĩ riêng nữa. Bên cạnh Linh, cậu ấy cảm thấy mình được là chính mình, được chia sẻ và được thấu hiểu. Linh cũng cảm thấy thế, cô nàng như tìm thấy một bến đỗ an toàn, một nơi mà cô nàng có thể thoải mái thể hiện bản thân mà không cần lo lắng bất cứ điều gì.

Hoàng Thảo Mai, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt rạng rỡ, khẽ nhấp một ngụm trà đào. Đôi mắt sáng thông minh của cô nàng lướt qua một góc khuất của quán, nơi một bóng người vừa lướt qua một cách vội vã. Cô nàng khẽ nhíu mày, rồi quay lại nhìn Long và Linh, nở một nụ cười nhẹ. “Sự ăn ý của hai cậu thật đáng kinh ngạc. Tớ ngồi dưới mà cảm giác như hai cậu đọc được suy nghĩ của nhau vậy.” Dừng một chút, Mai nói thêm, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy tinh tế, ánh mắt cô ấy liếc nhanh về phía góc khuất vừa rồi: “Có vẻ không phải ai cũng vui vẻ như chúng ta nhỉ?”

Lời Mai vừa dứt, một bóng dáng cao ráo, ngoại hình ưa nhìn vội vã bước ra khỏi quán. Đó là Tùng. Cậu ta đã ngồi ở một góc khuất gần cửa ra vào từ lúc nào, lặng lẽ quan sát toàn bộ khung cảnh vui vẻ, rộn ràng của nhóm Long. Tóc Tùng tạo kiểu sành điệu, nhưng giờ phút này lại có vẻ rối bời. Đôi mắt sắc sảo của cậu ta ánh lên một vẻ khó chịu, pha lẫn sự ghen tị và cay đắng. Mỗi câu nói, mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ thân mật giữa Long và Linh đều như một mũi kim châm vào trái tim cậu ta. Tùng đã cố gắng, đã nỗ lực để gây ấn tượng với Linh, đã thử mọi cách để chen chân vào giữa họ, nhưng tất cả đều vô ích. Cuộc thi “Ánh Dương Tri Thức” này, lẽ ra là một cơ hội để cậu ta thể hiện bản thân, lại một lần nữa trở thành sàn diễn cho sự gắn kết của Long và Linh. Cậu ta cảm thấy mình như một kẻ ngoài cuộc, bị gạt ra khỏi bức tranh rực rỡ ấy. Sự bực tức dâng trào, Tùng không muốn ở lại thêm một giây phút nào nữa để chứng kiến cảnh tượng mà cậu ta cho là chói mắt ấy. Cậu ta đứng dậy, để lại ly cà phê còn dang dở trên bàn, đôi mắt sắc lạnh lướt qua nhóm bạn một lần cuối, đặc biệt dừng lại ở Long và Linh, trước khi nhanh chóng bước ra khỏi cánh cửa, hòa vào dòng người của phố phường Hạ Long đang lên đèn. Không ai trong nhóm Long để ý đến sự rời đi vội vã ấy, trừ Thảo Mai. Nhưng cô nàng cũng chỉ khẽ thở dài, không nói gì thêm, bởi cô biết, mọi chuyện sẽ không dừng lại ở đó. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long vẫn đang chờ đợi họ, với những thử thách và những kỷ niệm đẹp đẽ. Và họ, Long và Linh, đã sẵn sàng để cùng nhau đón nhận tất cả, nhưng có lẽ, họ chưa lường trước được những thử thách đang âm thầm chờ đợi.

***

Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong ánh nắng ban mai rực rỡ, chiếu qua những tán cây cổ thụ trong sân trường, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch sạch sẽ. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ ra chơi, phá tan bầu không khí yên ắng sau những tiết học căng thẳng, nhường chỗ cho tiếng xì xào, tiếng cười nói và bước chân vội vã của học sinh trên hành lang. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi cà phê thoảng nhẹ từ căng tin, tạo nên một bức tranh sống động của tuổi học trò.

Ngọc Linh đang cùng Thảo Mai và Thanh Lan đi xuống hành lang tầng hai để đến thư viện. Tâm trạng cô nàng vẫn còn phơi phới niềm vui từ chiến thắng ngày hôm qua, nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi. Cô nàng đang kể cho Mai nghe về một cuốn sách thú vị mà cô vừa đọc được, giọng nói trong trẻo, đầy nhiệt huyết.

Bỗng nhiên, một đoạn đối thoại lọt vào tai Linh, khiến cô nàng khựng lại.

Ở gần cầu thang, Tùng đang đứng cùng một nhóm bạn nữ cùng khối, vẻ mặt bình thản nhưng ẩn chứa sự tính toán. Cậu ta không nhìn thẳng vào Linh, nhưng giọng nói lại đủ lớn để cô nàng có thể nghe thấy rõ ràng. Tóc cậu ta được tạo kiểu gọn gàng, bộ đồng phục cũng chỉnh tề hơn hẳn ngày hôm qua, nhưng đôi mắt thì vẫn sắc lạnh.

“Chà, ‘cặp đôi vàng’ của trường giờ chắc bận rộn lắm, không có thời gian cho mấy chuyện vặt vãnh như kế hoạch sinh nhật lớp đâu nhỉ?” Tùng nói, giọng điệu nghe có vẻ bông đùa nhưng lại đầy ẩn ý, kèm theo một cái nhếch mép cười đắc ý khi cậu ta liếc nhanh về phía Linh. Cậu ta khẽ lắc đầu, tỏ vẻ thông cảm giả tạo. “Thôi thì đành vậy, người nổi tiếng mà, chuyện học hành, thi cử, rồi cả… ấy ấy nữa, chắc chiếm hết thời gian rồi.”

Một bạn nữ trong nhóm của Tùng, cô nàng tên là Hà, người vốn không mấy thiện cảm với Linh, hùa theo, ánh mắt liếc xéo về phía Linh đang đứng sững lại. “Đúng là thành công sớm thì dễ khiến người ta thay đổi mà. Ngày xưa thì còn nhiệt tình với các hoạt động chung, giờ thì chỉ lo cho mấy cái giải thưởng với… mấy chuyện riêng tư thôi.”

Những lời nói đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Ngọc Linh. Nụ cười trên môi cô nàng tắt hẳn, thay vào đó là vẻ bối rối và khó chịu. Trái tim cô nàng đập thình thịch, một cảm giác ấm ức dâng trào. “Cậu ấy nói gì vậy? Tớ làm gì sai chứ?” Linh thì thầm, giọng run run, quay sang nhìn Mai và Lan, như muốn tìm kiếm sự giải thích. Đôi mắt to tròn long lanh của cô nàng giờ đây ánh lên vẻ hoang mang. Cô nàng cảm thấy như có hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, dù thực tế chỉ có một vài người chú ý đến đoạn đối thoại của Tùng. Mùi phấn bảng và giấy sách mới lúc này lại càng khiến cô nàng cảm thấy ngột ngạt, khó chịu.

Thảo Mai khẽ nắm lấy tay Linh, ánh mắt thông minh của cô nàng ánh lên vẻ lo lắng. “Đừng bận tâm Linh. Cậu ta đang cố tình gây chuyện đó.”

Thanh Lan thì cau mày, vẻ mặt cô nàng đầy vẻ khó chịu. “Cái tên Tùng này, đúng là không biết điều mà. Cái gì mà ‘chuyện riêng tư’ chứ?!” Cô nàng định bước tới nói chuyện phải trái với Tùng, nhưng Mai đã kịp thời giữ lại.

Tùng nhếch mép cười đắc ý khi thấy Linh bối rối, ánh mắt cậu ta thoáng qua một tia hả hê. Cậu ta biết những lời nói bóng gió ấy sẽ nhanh chóng lan truyền, tạo ra một làn sóng nghi ngờ và khó chịu trong lớp. Mục đích của cậu ta đã đạt được một phần. Cậu ta muốn Long và Linh cảm thấy không thoải mái, muốn phá vỡ sự gắn kết mà cậu ta vô cùng ghen tị. Sau đó, Tùng cùng nhóm bạn của mình nhanh chóng rời đi, để lại Ngọc Linh đứng đó, với những suy nghĩ rối bời và một bầu không khí khó xử nhỏ đang dần hình thành xung quanh cô nàng. Một vài bạn học khác khi đi qua, ánh mắt họ cũng không còn tự nhiên như trước, mà thay vào đó là sự tò mò, thậm chí là một chút xét nét. Linh quay đi, cố lảng tránh ánh mắt của những người xung quanh, cảm thấy một nỗi buồn tủi dâng lên. Cô nàng không hiểu tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy, tại sao chiến thắng của mình lại đi kèm với những lời đồn thổi ác ý. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của cô nàng bỗng chốc như bị phủ một đám mây đen, dù chỉ là nhỏ bé, nhưng cũng đủ để che mờ đi ánh sáng.

***

Sau giờ học, phòng học chuyên dụng thường ngày vốn ồn ào giờ đây trở nên yên tĩnh lạ thường. Những chiếc bàn ghế gỗ được xếp ngay ngắn, ánh nắng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ lớn, hắt lên sàn nhà những vệt sáng vàng nhạt. Không khí mát mẻ, dễ chịu, nhưng trong lòng Ngọc Linh lại là một sự nặng trĩu. Cô nàng ngồi một mình ở chiếc bàn cuối cùng, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ mệt mỏi và buồn bã. Cô nàng khẽ thở dài, tựa cằm lên lòng bàn tay, những lời nói bóng gió của Tùng và ánh mắt tò mò của các bạn học vẫn cứ ám ảnh trong tâm trí. “Tớ... tớ thật sự đã kiêu ngạo sao? Tớ có làm gì sai không?” Linh tự hỏi, giọng thì thầm chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, một cảm giác nghi ngờ bản thân len lỏi trong từng tế bào. Mùi gỗ cũ của phòng học cùng mùi giấy sách vở giờ đây lại càng khiến cô nàng cảm thấy cô đơn.

Bỗng, một bóng người cao lớn bước vào phòng. Đó là Long. Cậu ấy vừa đi đá bóng về, trên người vẫn còn mặc chiếc áo phông trắng hơi ướt mồ hôi, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng hơi rủ xuống trán. Đôi mắt sâu màu hổ phách của Long lướt nhanh qua phòng, và ngay lập tức nhận ra sự khác lạ của Linh. Bình thường cô nàng luôn hoạt bát, rạng rỡ, nhưng giờ đây lại ngồi im lìm, vẻ mặt ủ rũ. Long bước đến gần, giọng trầm ấm, chứa đầy sự quan tâm.

“Có chuyện gì vậy Linh? Trông cậu không được vui.” Long hỏi, khẽ kéo một chiếc ghế ngồi xuống đối diện cô nàng, ánh mắt cậu ấy dừng lại trên khuôn mặt Linh, đầy vẻ lo lắng.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô nàng chạm vào ánh mắt của Long. Cảm giác được quan tâm khiến cô nàng bớt đi phần nào sự nặng nĩu trong lòng, nhưng nỗi buồn thì vẫn còn đó. Cô nàng lại khẽ thở dài, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy vẻ bất lực. “Tớ... tớ không hiểu sao mấy bạn lại nói những lời như vậy. Có phải tớ đã quá kiêu ngạo sau cuộc thi không? Hay là tớ... tớ đã quên mất bạn bè?”

Long nhìn Linh, ánh mắt cậu ấy kiên định và dịu dàng. Cậu ấy không vội trả lời, mà chỉ im lặng lắng nghe, rồi đưa tay khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Linh, nhẹ nhàng xoa dịu. Cảm giác ấm áp từ chiếc nắm tay của Long truyền sang, giúp Linh như tìm được một điểm tựa vững chắc giữa những suy nghĩ hỗn loạn.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã vang lên ngoài hành lang, rồi Hùng, Mai và Lan cùng bước vào phòng. Cả ba đều nhận ra vẻ mặt buồn bã của Linh và ánh mắt lo lắng của Long.

“Thì ra là cậu ở đây, Linh!” Hùng nói, giọng lanh lảnh, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của Linh thì cậu ấy cũng hạ giọng xuống. “Bọn tớ tìm cậu nãy giờ. Nghe nói có mấy đứa đang nói linh tinh về cậu với Long ở hành lang.”

Mai bước đến gần, vẻ mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt đầy lo lắng. Cô nàng đặt tay lên vai Linh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự tin tưởng. “Đừng nghĩ vậy Linh. Đó chỉ là những lời ghen tị thôi. Cậu và Long xứng đáng với chiến thắng mà. Hơn nữa, cậu chưa bao giờ kiêu ngạo hay quên bạn bè cả. Mọi người đều biết cậu là người như thế nào.”

Hùng gật đầu lia lịa, vẻ mặt cậu ấy tỏ vẻ bực tức. “Chắc chắn là do ai đó không thích thấy hai cậu vui vẻ bên nhau. Tớ nghĩ đó là Tùng. Hắn ta cứ lén lút nhìn trộm từ hôm qua ở quán cà phê rồi.”

Nghe Hùng nói thẳng ra cái tên Tùng, Linh ngẩng phắt dậy. “Tùng?” cô nàng thì thầm, như chợt vỡ lẽ. Ánh mắt cô nàng ánh lên sự bàng hoàng, nhưng cũng dần thay bằng sự khó chịu.

Long nhìn Linh, ánh mắt cậu ấy tràn đầy sự trân trọng và tin tưởng. Cậu ấy siết nhẹ tay Linh một lần nữa, giọng nói trầm ấm và kiên định. “Đừng bận tâm đến những lời đó. Điều quan trọng là chúng ta biết mình là ai và đã làm gì. Chúng ta đã cố gắng hết sức, và chiến thắng này là xứng đáng. Cậu không hề kiêu ngạo, Linh ạ. Cậu chỉ đang tỏa sáng thôi.” Long nhìn sang nhóm bạn, ánh mắt cậu ấy như muốn nói rằng cậu ấy rất biết ơn sự hiện diện của họ.

Thanh Lan, với vẻ mặt dứt khoát, nói thêm: “Đúng vậy, quan trọng là chúng ta tin tưởng lẫn nhau. Những lời đồn thổi ấy không thể chia rẽ được chúng ta đâu.” Cô nàng gật đầu, mái tóc ngắn ngang vai khẽ lay động, đôi mắt sắc sảo nhìn Linh đầy vẻ động viên.

Linh nhìn Long, rồi nhìn nhóm bạn, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi những đám mây đen đang vần vũ trong tâm trí cô nàng. Cô nàng khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng dần nở trên môi, dù vẫn còn chút buồn bã nhưng đã lấy lại được sự bình tĩnh. “Cảm ơn các cậu,” cô nàng nói, giọng nói vẫn còn hơi nghẹn ngào, “Tớ… tớ đã hơi lo lắng.”

Long nhìn Linh, ánh mắt cậu ấy hứa hẹn một sự bảo vệ. Cậu ấy biết rằng những lời đồn thổi của Tùng chỉ là khởi đầu. Sự ghen tị của Tùng sẽ không dừng lại ở những hiểu lầm nhỏ này, cậu ta sẽ có những hành động trực diện và quyết liệt hơn để chia rẽ Long và Linh. Mối quan hệ giữa họ sẽ tiếp tục bị thử thách bởi những yếu tố bên ngoài, nhưng cũng nhờ đó mà trở nên bền chặt hơn.

Nhóm bạn cùng ngồi xuống, bàn bạc một cách nghiêm túc về cách đối phó với những lời đồn thổi đang lan truyền. Hùng đề nghị nói chuyện thẳng thắn với Tùng, nhưng Mai lại khuyên nên bình tĩnh, không nên để cậu ta đạt được mục đích. Lan thì đưa ra ý kiến nên chứng minh bằng hành động, bằng cách tiếp tục nhiệt tình tham gia các hoạt động của lớp.

Trong khoảnh khắc ấy, Long và Linh cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không chỉ giữa hai người họ, mà còn với cả nhóm bạn thân thiết. Họ biết rằng, dù phía trước có bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu lời đồn thổi, họ cũng sẽ cùng nhau vượt qua. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long vẫn đang chờ đợi họ, với những thử thách và những kỷ niệm đẹp đẽ. Và họ, Long và Linh, cùng với những người bạn của mình, đã sẵn sàng để cùng nhau đón nhận tất cả, để tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian, kiên cường như những con sóng vỗ vào bờ cát, dù có những lúc dữ dội nhưng vẫn luôn tìm thấy nhau.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ