Kết thúc chương trước đã để lại những cảm xúc lẫn lộn trong lòng Ngọc Linh. Cô nàng vẫn còn cảm thấy chút nặng trĩu, nhưng vòng tay ấm áp của Long và lời động viên chân thành từ những người bạn thân đã xoa dịu phần nào nỗi buồn. Ánh mắt Long hứa hẹn một sự bảo vệ vô hình, một lời khẳng định rằng cậu ấy sẽ luôn ở bên cạnh cô nàng, kiên cường như những con sóng vẫn vỗ vào bờ cát, dù có những lúc dữ dội nhưng vẫn luôn tìm thấy nhau. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long vẫn đang chờ đợi họ, với những thử thách và những kỷ niệm đẹp đẽ. Và họ, Long và Linh, cùng với những người bạn của mình, đã sẵn sàng để cùng nhau đón nhận tất cả, để tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian.
***
Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong thứ ánh nắng ban mai dịu dàng nhưng cũng đủ rực rỡ để đánh thức mọi giác quan. Những tia nắng vàng ươm xuyên qua tán lá cổ thụ rợp bóng, vẽ nên những vệt sáng tối đan xen trên nền sân trường lát gạch sạch sẽ. Tòa nhà chính với mái ngói đỏ thẫm và tường gạch cũ kỹ vẫn đứng đó, mang vẻ đẹp cổ kính pha lẫn hiện đại, như một chứng nhân lặng lẽ của bao thế hệ học trò. Giờ ra chơi, hành lang lớp học bỗng trở nên ồn ào và náo nhiệt hơn mọi khi. Tiếng chuông reo vang lừng vừa dứt, hàng trăm học sinh ùa ra khỏi lớp, mang theo tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bước chân vội vã và cả những tiếng xì xào to nhỏ. Mùi phấn bảng vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy sách mới từ thư viện và thoang thoảng mùi cà phê hấp dẫn từ căng tin phía cuối hành lang. Bầu không khí tràn đầy năng lượng, sự hối hả của tuổi trẻ, một sự kết hợp đầy sống động của những cảm xúc và khát vọng.
Long và Ngọc Linh bước cạnh nhau trên hành lang quen thuộc, ánh nắng sớm khẽ vuốt ve mái tóc đen óng của cô nàng và làm nổi bật những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt Long. Long vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt hổ phách của cậu ấy lại không ngừng quan sát xung quanh, cảm nhận từng luồng không khí, từng ánh mắt. Linh thì có vẻ hơi khác lạ. Cô nàng khẽ cúi đầu xuống một chút, đôi vai nhỏ nhắn hơi co lại, tựa như đang muốn thu mình lại giữa dòng người đông đúc. Dù đã được Long và nhóm bạn trấn an, những lời nói bóng gió, những ánh mắt dò xét từ hôm qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô nàng, như những sợi tơ vô hình bám víu lấy trái tim. Cô cảm nhận được những ánh mắt nhìn trộm, những tiếng xì xào nhỏ hơn bình thường nhưng lại rõ ràng hơn bao giờ hết, tựa như có hàng trăm ngọn kim nhỏ đang châm chích vào da thịt.
“Long này, hình như… có gì đó không ổn thì phải,” Linh thì thầm, giọng nói nhỏ đến mức Long phải hơi nghiêng đầu xuống mới nghe rõ. Đôi mắt to tròn của cô nàng thoáng chút lo lắng, lướt qua những gương mặt xa lạ đang lướt qua họ. Cô không thể giải thích rõ ràng, nhưng một cảm giác nặng nề, khó chịu cứ lơ lửng trong không khí, như một đám mây đen sắp kéo đến giữa bầu trời trong xanh.
Long không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cậu ấy đã nhận ra điều đó từ lúc họ bước chân vào trường. Những ánh mắt tò mò, những cái liếc nhìn nhanh chóng khi họ đi qua, và cả những tiếng thì thầm chợt nhỏ lại rồi lại lớn dần sau lưng họ. Cậu ấy hiểu cảm giác của Linh, cái cảm giác bị soi mói, bị đánh giá một cách vô cớ. Ánh mắt cậu ấy quét qua những người đang xì xào, một cái nhìn sắc lạnh, đủ để khiến vài cô nàng đang nói chuyện bỗng giật mình quay đi. Long nhẹ nhàng đặt bàn tay ấm áp lên vai Linh, một cử chỉ trấn an quen thuộc mà giờ đây cô nàng rất cần. Bàn tay cậu ấy siết nhẹ, truyền cho cô nàng một chút sức mạnh, một lời hứa im lặng rằng cậu ấy sẽ luôn ở đây.
Đúng lúc đó, từ một góc hành lang, nơi có ít người qua lại hơn, Tùng và Trần Minh Quân đang đứng dựa lưng vào tường, vẻ mặt đầy vẻ tự mãn. Tùng, với mái tóc tạo kiểu sành điệu và bộ đồng phục chỉnh tề nhưng vẫn toát lên vẻ "sang chảnh", nở một nụ cười nhếch mép khi nhìn thấy phản ứng của Linh. Minh Quân, đồng minh đắc lực của Tùng, với vẻ ngoài bảnh bao và tóc vuốt keo, cũng hùa theo, nở một nụ cười khẩy đầy ẩn ý. Cả hai thỉnh thoảng liếc về phía Long và Linh, rồi lại quay sang nói chuyện với nhau, giọng nói có vẻ cố ý để nhóm Long nghe thấy, dù không rõ ràng từng chữ.
Ngọc Linh cảm thấy bàn tay Long trên vai siết nhẹ hơn một chút, như thể cậu ấy cũng nhận ra nguồn cơn của sự khó chịu này. Cô nàng cúi nhẹ đầu, cố gắng lảng tránh ánh mắt của Tùng và những người xung quanh. Cảm giác không thoải mái dâng lên trong lòng, một sự bối rối khó tả. Cô ghét cái cảm giác bị người khác đánh giá, bị biến thành tâm điểm của những lời đồn thổi vô căn cứ.
Từ phía sau, Phan Việt Hùng cùng với Mai và Lan đang tiến đến. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và mái tóc đầu nấm, vừa đi vừa lẩm bẩm điều gì đó. Khi nhìn thấy Tùng và Minh Quân ở góc hành lang, cậu ấy bỗng cau mày.
“Thằng Tùng với thằng Minh Quân lại giở trò gì rồi đây,” Hùng lầm bầm, đủ để Mai và Lan nghe thấy. “Nhìn cái mặt kênh kiệu của nó kìa. Chắc chắn là đang bày trò gì đó không hay ho.” Hùng có vẻ khó chịu ra mặt. Cậu ấy luôn là người thẳng thắn và không ngại thể hiện cảm xúc của mình, đặc biệt khi thấy bạn bè bị bắt nạt.
Hoàng Thảo Mai, với vẻ ngoài thanh tú và cặp kính cận, nhìn về phía Tùng với ánh mắt đầy suy tư. Cô nàng có vẻ không tin vào những gì đang diễn ra, nhưng sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt. Vũ Thanh Lan, với mái tóc ngắn ngang vai và dáng người khỏe khoắn, lại tỏ ra bực tức hơn. Đôi mắt sắc sảo của cô nàng quét qua Tùng và Minh Quân, như muốn nói "tôi biết các người đang làm gì".
Long quay lại nhìn nhóm bạn, ánh mắt cậu ấy như một lời cảm ơn thầm lặng. Sự hiện diện của họ, dù chỉ là những ánh mắt và cử chỉ nhỏ, cũng đủ để Linh cảm thấy được an ủi. Cậu ấy siết nhẹ tay Linh một lần nữa, sau đó nhẹ nhàng gỡ tay ra khỏi vai cô nàng, tựa như muốn cô nàng tự mình đối mặt với những ánh mắt tò mò đó, nhưng vẫn biết rằng cậu ấy luôn ở phía sau.
“Kệ chúng đi,” Long nói khẽ với Linh, giọng nói trầm ấm và đầy sự trấn an. “Chúng ta không làm gì sai cả.” Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt Linh, đôi mắt hổ phách kiên định, như muốn truyền cho cô nàng toàn bộ sự tự tin của mình.
Linh nhìn Long, rồi nhìn sang Hùng, Mai, Lan. Dù vẫn còn chút khó chịu, nhưng trái tim cô nàng đã bớt nặng nề hơn rất nhiều. Cô nàng khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười trấn an lại cho Long và những người bạn. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu của những thử thách mà họ sẽ phải đối mặt. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đôi khi cũng mang theo những bọt biển đắng chát của ghen tị và hiểu lầm, nhưng quan trọng là cách họ cùng nhau đón nhận và vượt qua.
Bầu không khí căng thẳng bao trùm lấy nhóm bạn, nhưng sự gắn kết của họ lại càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Họ không nói nhiều, nhưng ánh mắt và cử chỉ đã thay lời muốn nói. Tiếng chuông báo hết giờ ra chơi vang lên, kéo họ trở về với thực tại của những bài học và con số. Cả nhóm cùng nhau bước vào lớp, để lại phía sau những lời xì xào còn vương vấn trong không khí và cái nhìn đầy ẩn ý của Tùng.
***
Giờ ăn trưa, căng tin trường Ánh Dương trở thành một khu chợ nhỏ đầy màu sắc và âm thanh. Nắng Hạ Long buổi trưa gay gắt hơn, rọi thẳng qua những ô cửa sổ lớn, làm sáng bừng không gian rộng lớn. Tiếng bát đĩa lanh canh va vào nhau, tiếng nói chuyện ồn ào của hàng trăm học sinh, tiếng cười đùa rộn rã, tiếng gọi nhau í ới tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò. Mùi thức ăn từ các quầy hàng tỏa ra thơm lừng: mùi phở nóng hổi, mùi cơm rang béo ngậy, mùi canh chua thanh mát, tất cả hòa quyện lại tạo nên một hương vị đặc trưng của căng tin, quen thuộc đến mức chỉ cần ngửi thấy là đã biết ngay là giờ trưa.
Long, Linh, Hùng, Mai và Lan đang ngồi quanh một chiếc bàn ở góc khuất, nơi họ vẫn thường lui tới. Mâm cơm trước mặt mỗi người vẫn còn nóng hổi, nhưng bầu không khí vốn vui vẻ và ấm áp của nhóm bạn bỗng chùng xuống. Ngọc Linh đang dùng đũa khuấy nhẹ bát canh, đôi mắt cô nàng vẫn còn chút buồn bã và lo lắng từ buổi sáng. Dù Long đã cố gắng trấn an, nhưng những lời đồn thổi, những ánh mắt soi mói vẫn cứ đeo bám cô nàng như bóng ma vô hình.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân kiêu ngạo vang lên gần bàn của họ. Tùng và Minh Quân đi ngang qua, không quên liếc nhìn về phía nhóm Long với vẻ mặt đầy ẩn ý. Tùng dừng lại cách bàn họ vài bước chân, giả vờ nói chuyện với một nhóm bạn khác đang ngồi gần đó, nhưng cố ý nói đủ lớn để nhóm Long nghe thấy từng chữ. Giọng điệu của cậu ta pha chút châm biếm và đầy vẻ tự mãn, rõ ràng là muốn gây sự chú ý.
“Đúng là có người thi xong cái là vênh váo liền ha, quên hết công sức của người khác. Cứ tưởng mình là giỏi nhất không bằng,” Tùng nói, ánh mắt lướt qua Long và Linh một cách đầy khiêu khích, nhưng lại giả vờ như không nói thẳng vào mặt họ. Cậu ta nhếch mép cười, một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai.
Minh Quân đứng cạnh Tùng, cũng hùa theo, nở một nụ cười khẩy. “Thôi kệ đi, ai mà chẳng muốn được nổi tiếng. Miễn sao không đạp lên người khác là được rồi.” Giọng điệu của cậu ta cũng đầy vẻ mỉa mai, như muốn đổ thêm dầu vào lửa.
Những lời nói của Tùng và Minh Quân như những mũi dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim đang nhạy cảm của Ngọc Linh. Cô nàng giật mình, đôi đũa trên tay khẽ run lên, suýt chút nữa làm rơi chúng. Cổ họng cô nàng bỗng trở nên khô khốc, nghẹn ứ lại, không sao nuốt nổi dù chỉ một hạt cơm.
“Họ... họ đang nói đến chúng ta sao?” Linh thì thầm, giọng nói run run, đầy vẻ tổn thương. Cô nàng ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh như muốn khóc. Cô không thể hiểu nổi tại sao Tùng lại có thể nói những lời cay nghiệt như vậy, tại sao lại muốn phá hoại không khí vui vẻ của họ.
Long siết nhẹ bàn tay Linh dưới gầm bàn, một cử chỉ kín đáo nhưng đầy sức mạnh. Cậu ấy cảm nhận được sự run rẩy trong bàn tay nhỏ bé của cô nàng, và trái tim cậu ấy bỗng thắt lại. Cậu ấy không nói gì ngay lập tức, chỉ nhìn thẳng vào Tùng và Minh Quân. Ánh mắt hổ phách của Long vốn đã lạnh lùng, giờ đây càng sắc bén hơn, như muốn xuyên thủng lớp mặt nạ tự mãn của Tùng. Có một tia lửa giận lóe lên trong đôi mắt ấy, nhưng Long vẫn cố gắng kiềm chế, không để bản thân bị cuốn vào trò khiêu khích trẻ con này. Cậu biết, đây không phải là lúc để bộc phát.
“Không sao đâu, Linh. Cứ ăn đi,” Long nói khẽ, giọng nói trầm ấm và kiên định, như một lời trấn an. Cậu ấy không muốn Linh bị ảnh hưởng bởi những lời nói vô nghĩa đó. Sau đó, cậu quay sang Hùng, Mai, Lan, ánh mắt cậu ấy ra hiệu, như muốn nói rằng "chúng ta sẽ giải quyết chuyện này". Cậu tin tưởng vào sự hiểu biết và tình bạn của họ.
Hùng, Mai, Lan đều đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Hùng cau mày, vẻ mặt cậu ấy đầy bực tức, suýt chút nữa đã bật dậy để nói cho Tùng một bài học. Mai thì có vẻ điềm tĩnh hơn, nhưng ánh mắt cô nàng cũng ánh lên vẻ khó chịu. Lan, với tính cách thẳng thắn, nắm chặt tay dưới bàn, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào Tùng như muốn lột trần bộ mặt giả dối của cậu ta.
Tùng và Minh Quân vẫn tiếp tục cười cợt thêm vài giây nữa, rồi mới quay đi, bỏ mặc nhóm Long với bầu không khí nặng nề. Họ cứ ngỡ mình đã đạt được mục đích, đã thành công trong việc gây ra sự khó chịu và chia rẽ.
Linh cảm thấy cổ họng nghẹn lại, không thể nuốt nổi thức ăn. Cô nàng đặt đũa xuống, cảm thấy bụng mình cồn cào vì lo lắng hơn là đói. Những lời nói của Tùng cứ văng vẳng trong đầu, gieo rắc những hạt giống nghi ngờ và tự ti. Có phải cô và Long đã thực sự kiêu ngạo? Có phải họ đã quá chìm đắm trong chiến thắng mà quên mất những người xung quanh? Nhưng cô biết, sâu thẳm trong lòng, cô và Long chưa bao giờ có ý định đó. Họ luôn trân trọng công sức của mọi người, luôn khiêm tốn trước mọi thành công.
Long nhìn Linh, cậu ấy biết cô nàng đang nghĩ gì. Cậu ấy gạt bát cơm sang một bên, không muốn ăn nữa. Lúc này, điều quan trọng nhất là trấn an Linh và tìm cách giải quyết vấn đề. Cậu ấy biết rằng, sự ghen tị của Tùng sẽ không dừng lại ở những hiểu lầm nhỏ này. Cậu ta sẽ có những hành động trực diện và quyết liệt hơn để chia rẽ Long và Linh. Mối quan hệ giữa họ sẽ tiếp tục bị thử thách bởi những yếu tố bên ngoài, nhưng cũng nhờ đó mà trở nên bền chặt hơn, kiên cường hơn.
Long khẽ hắng giọng, thu hút sự chú ý của nhóm bạn. “Tụi mình… cần nói chuyện,” cậu ấy nói, giọng trầm và kiên định. Cậu ấy nhìn Linh, ánh mắt cậu ấy như muốn nói: “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.” Nhóm bạn gật đầu, hiểu ý. Họ biết rằng, dù phía trước có bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu lời đồn thổi, họ cũng sẽ cùng nhau vượt qua. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long vẫn đang chờ đợi họ, với những thử thách và những kỷ niệm đẹp đẽ. Và họ, Long và Linh, cùng với những người bạn của mình, đã sẵn sàng để cùng nhau đón nhận tất cả.
***
Buổi chiều, sau giờ học, ánh nắng đã dịu bớt, nhường chỗ cho những làn gió mát mẻ, nhẹ nhàng vuốt ve hàng cây cổ thụ trong sân trường. Long, Linh, Hùng, Mai, Lan tụ tập ở một góc khuất trong thư viện trường Ánh Dương. Nơi đây là chốn quen thuộc của họ, nơi những buổi học nhóm căng thẳng hay những khoảnh khắc chia sẻ tâm tư thầm kín diễn ra. Kiến trúc thư viện mang vẻ đẹp cổ kính với những kệ sách gỗ cao ngất, những ô cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn xanh mát. Mùi giấy cũ, mùi sách mới và cả mùi gỗ thoang thoảng tạo nên một không gian yên bình, tĩnh lặng. Trong bầu không khí ấy, tiếng lật trang sách, tiếng bút sột soạt trên giấy, và đôi khi là tiếng thì thầm khe khẽ của các học sinh khác trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, càng làm nổi bật sự căng thẳng và nặng nề trong cuộc trò chuyện của nhóm bạn.
Ngọc Linh vẫn còn buồn rầu. Cô nàng ngồi khép nép giữa Long và Mai, đôi mắt to tròn vẫn còn vương vấn nỗi buồn. Dù đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng những lời nói cay nghiệt của Tùng và ánh mắt dò xét của những người xung quanh vẫn cứ ám ảnh cô nàng. Cô tựa đầu vào vai Long, tìm kiếm sự an ủi quen thuộc. Bờ vai rộng của Long là một điểm tựa vững chắc, khiến cô cảm thấy an toàn hơn giữa những sóng gió vô hình.
Mai là người phá vỡ sự im lặng. Cô nàng khẽ đẩy gọng kính, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự suy tư. “Tớ không hiểu sao Tùng lại có thể nói những lời như vậy. Rõ ràng Long và Linh đã cố gắng rất nhiều mà. Chiến thắng của hai cậu là hoàn toàn xứng đáng.” Mai nhìn Linh với ánh mắt cảm thông, rồi quay sang Long, ánh mắt đầy sự ủng hộ. Cô nàng luôn là người lý trí và thấu đáo nhất trong nhóm.
Vũ Thanh Lan, với tính cách thẳng thắn và bộc trực, không kiềm chế được sự khó chịu. “Cậu ta ghen tị chứ sao nữa. Rõ ràng là muốn gây chuyện, muốn chia rẽ hai cậu. Từ hôm qua ở quán cà phê, tớ đã thấy thái độ khác lạ của cậu ta rồi.” Lan nói, giọng hơi gằn xuống, đôi mắt sắc sảo ánh lên sự bực tức. Cô nàng ghét sự giả dối và những trò bẩn thỉu.
Hùng thì có vẻ lo lắng hơn. Cậu ấy nhìn xung quanh, rồi lại nhìn Linh và Long. “Nhưng mà tin đồn lan nhanh lắm, không khéo lại ảnh hưởng đến Long và Linh. Tớ thấy nhiều đứa trong lớp cũng bắt đầu nhìn hai cậu với ánh mắt khác rồi.” Giọng Hùng có chút nặng nề, cậu ấy biết sức mạnh của tin đồn trong môi trường học đường.
Linh ngẩng đầu lên khỏi vai Long, đôi mắt nhìn thẳng vào cậu ấy, tràn đầy sự lo lắng. “Tớ... tớ không muốn mọi người nghĩ xấu về cậu, Long. Tớ không muốn những lời đồn thổi này làm ảnh hưởng đến cậu.” Cô nàng cảm thấy có lỗi, như thể chính cô đã vô tình kéo Long vào mớ rắc rối này.
Long nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, ánh mắt cậu ấy dịu dàng nhưng kiên định. Cậu ấy khẽ xoa đầu cô nàng, một cử chỉ đầy yêu thương và trấn an. “Đừng lo, Linh. Tớ biết mình đã làm gì. Và tớ biết ai tin tưởng tớ.” Giọng nói trầm ấm của cậu ấy như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn đang bất an của Linh. Cậu ấy nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy sự trân trọng và tin tưởng. Cậu ấy biết rằng, điều quan trọng nhất không phải là những lời đồn thổi từ bên ngoài, mà là niềm tin mà họ dành cho nhau.
Cậu ấy quay sang nhìn nhóm bạn, ánh mắt cậu ấy như một lời khẳng định thầm lặng. “Chuyện này không liên quan đến cậu, Linh. Nó là chuyện của tớ và Tùng. Cậu ấy đang cố gắng gây sự chú ý và có lẽ là muốn chia rẽ chúng ta. Nhưng tớ sẽ không để điều đó xảy ra.” Long biết rằng sự kiên định và bảo vệ của cậu dành cho Linh sẽ báo hiệu tình cảm của họ ngày càng sâu sắc và bền chặt hơn. Cậu ấy cũng hiểu rằng, hành động gây rối của Tùng sẽ không dừng lại, có thể dẫn đến những âm mưu lớn hơn và trực diện hơn để chia rẽ Long và Linh.
Long nhìn Hùng, Mai, Lan, ánh mắt cậu ấy như muốn tìm kiếm sự đồng tình và hỗ trợ. Cậu ấy biết, sự gắn kết của nhóm bạn thân sẽ là yếu tố quan trọng giúp Long và Linh vượt qua những thử thách trong tương lai. Hùng gật đầu lia lịa, Mai và Lan cũng trao đổi ánh mắt với nhau, rồi cùng nhìn Long với vẻ mặt đầy tin tưởng.
“Để tớ nói chuyện với Tùng một lần nữa,” Long nói, giọng nói đầy sự quyết đoán. “Mọi chuyện sẽ rõ ràng thôi. Tớ không muốn những hiểu lầm này kéo dài và ảnh hưởng đến Linh, cũng như đến không khí học tập của chúng ta.” Cậu ấy tin rằng một cuộc đối thoại thẳng thắn, dù có khó khăn đến mấy, vẫn tốt hơn là để những lời đồn thổi và hiểu lầm tiếp tục gặm nhấm lòng tin. Cậu ấy không chỉ muốn bảo vệ Linh, mà còn muốn bảo vệ sự trong sáng của tình bạn và tình yêu đang chớm nở của họ.
Linh nhìn Long, trong khoảnh khắc ấy, cô nàng cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không chỉ giữa hai người họ, mà còn với cả nhóm bạn thân thiết. Cô nàng khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng dần nở trên môi, xua đi những đám mây đen đang vần vũ trong tâm trí. Cô biết, mình không đơn độc. Bên cạnh cô là Long, người luôn trấn an và bảo vệ cô, và là những người bạn thân thiết, luôn ở bên cạnh, sẵn sàng đối mặt với mọi khó khăn cùng nhau.
Long đứng dậy, ánh mắt cậu ấy tràn đầy sự kiên định. Cậu ấy biết rằng mình phải làm điều này, không chỉ vì bản thân, mà còn vì Linh và vì những người bạn của mình. Cậu ấy sẽ đối mặt với Tùng, không để những hiểu lầm này kéo dài thêm nữa. Trong khoảnh khắc ấy, Long cảm thấy mình không chỉ là một học sinh giỏi, mà còn là một người đàn ông trưởng thành, sẵn sàng chịu trách nhiệm và bảo vệ những gì mình trân quý. Cậu ấy sẽ không để ai làm tổn thương Linh, không để ai phá hoại những gì họ đã cùng nhau xây dựng.
Nhóm bạn nhìn Long, vừa lo lắng vừa cảm phục sự bình tĩnh và quyết đoán của cậu ấy. Họ biết rằng, dù phía trước có bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu lời đồn thổi, họ cũng sẽ cùng nhau vượt qua. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long vẫn đang chờ đợi họ, với những thử thách và những kỷ niệm đẹp đẽ. Và họ, Long và Linh, cùng với những người bạn của mình, đã sẵn sàng để cùng nhau đón nhận tất cả, để tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian, kiên cường như những con sóng vỗ vào bờ cát, dù có những lúc dữ dội nhưng vẫn luôn tìm thấy nhau. Long bước ra khỏi thư viện, để lại phía sau không khí căng thẳng nhưng cũng đầy hy vọng, hướng về một cuộc đối mặt không thể tránh khỏi.