Ánh đèn vàng dịu của quán cafe Sắc Màu vẫn hắt lên khuôn mặt đầy suy tư của Long, nhưng cậu không còn chìm đắm trong những suy nghĩ rối ren như cách đây vài phút. Thay vào đó, một sự kiên định lạ lùng đã trỗi dậy, bện chặt lấy nỗi lo lắng mơ hồ. Cậu ôm chặt Linh hơn nữa, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô bé, một hơi ấm thân thuộc đã trở thành điểm tựa vững chắc trong cuộc đời cậu. Cậu nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi hương dịu nhẹ từ tóc Linh, như muốn khắc ghi khoảnh khắc bình yên này vào sâu thẳm ký ức, làm hành trang cho những thử thách sắp tới. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây có lẽ sẽ phải đối mặt với những đại dương rộng lớn hơn, nơi cất giữ những rung động đầu đời và những quyết định định mệnh. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy thử thách, nhưng cậu tin rằng, chỉ cần có Linh ở bên, họ sẽ cùng nhau vượt qua.
Long khẽ buông Linh ra, nhưng vẫn nắm chặt tay cô bé. "Chúng ta về thôi, trời cũng khuya rồi." Giọng cậu trầm ấm, không còn vẻ căng thẳng ban nãy, nhưng vẫn ẩn chứa một chút ưu tư. Linh gật đầu, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng đã vơi bớt nét hoảng sợ. Cô bé biết Long đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng cô cũng cảm nhận được sự bất an len lỏi trong từng cử chỉ của cậu. Họ đứng dậy, rời khỏi góc bàn quen thuộc, nơi đã chứng kiến biết bao câu chuyện vui buồn của tuổi học trò.
Bước ra khỏi quán, hơi lạnh của gió đêm Hạ Long ập đến, xua tan đi sự ấm áp của không gian bên trong. Những ánh đèn đường rực rỡ đã thắp sáng cả con phố ven biển, vẽ nên một dải lụa lấp lánh kéo dài vô tận. Tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng sóng biển vẫn đều đặn vỗ vào bờ cát, tất cả đều trở nên mơ hồ trong tâm trí hai người. Thay vì gọi taxi hay đi xe máy, Long đề nghị đi bộ một đoạn. "Đi dạo một chút không, Linh? Tớ muốn hít thở không khí biển."
Linh không từ chối. Cô bé cảm thấy cần thêm thời gian ở bên Long, cần được lắng nghe những suy nghĩ trong lòng cậu, và cần được cậu trấn an thêm nữa. Họ sóng bước bên nhau, bàn tay đan chặt. Từng bước chân chậm rãi như muốn kéo dài mãi khoảnh khắc hiện tại, khoảnh khắc mà họ vẫn còn được ở bên nhau trọn vẹn dưới bầu trời quen thuộc của thành phố biển.
Khi họ đến gần cầu vượt bộ hành, một kiến trúc bằng thép và bê tông sừng sững bắc qua con đường lớn, Long khẽ kéo Linh dừng lại. Cây cầu vươn mình mạnh mẽ, những thanh thép đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới vững chắc, nâng đỡ con đường bê tông rộng rãi. Có bậc thang và cả đường dốc dành cho xe lăn, cho thấy sự tiện nghi và hiện đại. Lan can cao, được trang trí bằng những họa tiết đơn giản nhưng tinh tế, đủ để họ tựa vào và ngắm nhìn quang cảnh. Dưới chân cầu, dòng xe cộ vẫn hối hả ngược xuôi, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã của cuộc sống đô thị về đêm. Tiếng động cơ gầm rú, tiếng phanh xe rít lên, tiếng còi inh ỏi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một phông nền sống động. Gió đêm từ biển thổi lên lồng lộng, mang theo hơi mặn đặc trưng, vuốt ve mái tóc và làm lay động vạt áo của cả hai.
Họ dừng lại ở giữa cầu, tựa vào lan can, ngắm nhìn thành phố Hạ Long về đêm. Từ đây, tầm mắt có thể bao quát một phần lớn của vịnh biển, nơi những con thuyền đánh cá lấp lánh ánh đèn như những đốm lửa trôi nổi trên mặt nước đen thẫm. Xa xa, những ngọn núi đá vôi hùng vĩ ẩn hiện trong màn đêm, chỉ còn là những bóng hình mờ ảo. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao dưới chân họ, trải dài vô tận, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Tuy nhiên, vẻ đẹp đó không thể xua tan đi sự nặng trĩu trong lòng Linh. Cô bé cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ, len lỏi qua từng tia sáng, từng làn gió.
Linh siết chặt tay Long hơn nữa, giọng nói nhỏ xíu, gần như thì thầm trong tiếng gió. "Long này... liệu chúng ta có... phải xa nhau thật không?" Câu hỏi ấy như một sợi chỉ mỏng manh, cố gắng níu giữ chút hy vọng cuối cùng. Nét mặt cô bé đầy lo âu, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh đèn đường, như đang chờ đợi một câu trả lời, dù là tàn nhẫn hay an ủi. Mùi khói bụi xe cộ thoang thoảng trong gió, lẫn với mùi hơi ẩm từ biển, càng làm tăng thêm cảm giác cô độc và mong manh.
Long nghe thấy câu hỏi của Linh, trái tim cậu khẽ thắt lại. Cậu đã biết câu hỏi này sẽ đến, đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với nó, nhưng khi nghe chính Linh nói ra, nỗi đau trong lòng cậu vẫn không thể tránh khỏi. Cậu nhẹ nhàng quay sang, ôm lấy Linh, đặt cằm lên đỉnh đầu cô, hít thật sâu mùi hương quen thuộc của cô. Cậu không trả lời ngay lập tức. Ánh mắt cậu nhìn xa xăm ra ngoài vịnh, nơi những con sóng bạc đầu vẫn miệt mài vỗ vào bờ. Cậu muốn chờ đợi, chờ đợi Linh nói ra hết những nỗi lòng, những sợ hãi mà cô bé đang giấu kín. Long biết, đây không phải là lúc để đưa ra những lời hứa hão huyền, mà là lúc để lắng nghe và chia sẻ. Cậu muốn Linh cảm thấy được thấu hiểu, được an toàn, dù cho tương lai có bất định đến đâu. Cậu nhẹ nhàng vuốt tóc Linh, từng cử chỉ đều ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên định. Cậu muốn truyền cho cô bé sự bình tĩnh, sự vững vàng mà cậu đang cố gắng gồng mình để giữ lấy. "Linh à..." Cậu chỉ khẽ gọi tên cô bé, một tiếng gọi đầy trìu mến và cảm thông, như muốn nói rằng cậu hiểu, cậu đang ở đây, và cậu sẽ không buông tay.
Họ đứng đó một lúc lâu, chỉ có tiếng gió lùa qua những thanh thép của cầu, tiếng xe cộ ồn ào dưới chân, và tiếng sóng biển vỗ về từ xa. Linh cảm thấy hơi ấm từ vòng tay Long, cảm thấy sự vững chãi từ bờ vai cậu. Trong khoảnh khắc ấy, cô bé muốn thời gian ngừng lại, muốn giữ mãi sự bình yên này, trước khi những quyết định về tương lai ập đến, đẩy họ vào những ngã rẽ không lường trước. Long vẫn ôm cô bé, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh rõ hơn trên nền trời đen thẫm. Cậu biết, để bảo vệ tình yêu này, cậu sẽ phải đối mặt với nhiều điều hơn là chỉ những con sóng nhỏ của tuổi trẻ.
Sau một lúc, Long khẽ siết nhẹ vòng tay, như một lời nhắc nhở. "Chúng ta đi tiếp đi, ở đây gió mạnh quá, em sẽ bị lạnh đấy." Cậu dẫn Linh xuống cầu, rẽ vào một con đường nhỏ dẫn đến Công viên Bình Minh. Dù đã khuya, con đường này vẫn còn lác đác vài người đi bộ hoặc tập thể dục đêm. Mùi khói bụi dần tan biến, thay vào đó là mùi cỏ xanh tươi và hơi đất ẩm từ những luống hoa, mang lại cảm giác dễ chịu, trong lành hơn nhiều.
Công viên Bình Minh về đêm khoác lên mình một vẻ đẹp tĩnh lặng và lãng mạn. Cổng đá cổ kính, rêu phong đã được thắp sáng bởi những ngọn đèn lồng nhỏ, tạo nên một lối vào huyền ảo. Đường đi bộ lát gạch sạch sẽ uốn lượn dưới những hàng cây cổ thụ, bóng cây đổ dài trên lối đi, tạo nên những mảng tối mờ ảo. Tiếng côn trùng rả rích trong lùm cây, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước trung tâm, và tiếng lá cây xào xạc khi gió lướt qua, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi hương của cỏ xanh tươi, của đất ẩm sau một ngày nắng, và hương hoa nhài thoang thoảng từ một khóm cây gần đó, len lỏi trong không khí, xoa dịu tâm hồn.
Long và Linh tìm đến một chiếc ghế đá khuất trong góc công viên, dưới một gốc cây cổ thụ lớn, nơi ánh đèn chỉ le lói chiếu tới, tạo ra một không gian riêng tư, yên tĩnh. Chiếc ghế đá lạnh lẽo khi họ ngồi xuống, nhưng hơi ấm từ cơ thể Long nhanh chóng xua đi cảm giác đó. Linh tựa đầu vào vai Long, hít hà mùi hương quen thuộc của cậu, một mùi hương vừa nam tính vừa thân thuộc, mang lại cho cô bé cảm giác an toàn tuyệt đối. Cô cảm thấy trái tim mình dần dịu lại, và những lời nói chất chứa trong lòng bấy lâu nay bỗng tuôn ra một cách tự nhiên, không còn chút ngần ngại nào.
"Anh sợ lắm, Long à." Linh bắt đầu, giọng cô bé nhỏ nhẹ, run rẩy, như đang đối diện với một cơn ác mộng. "Em sợ khi mình đến một thành phố mới, mọi thứ đều khác lạ... những con đường xa lạ, những khuôn mặt xa lạ. Rồi chúng ta sẽ thay đổi. Em sợ tình yêu xa không mạnh mẽ như mình nghĩ. Em sợ những thử thách mà mình chưa từng đối mặt. Cả cuộc đời học trò của em, anh luôn ở bên cạnh. Mọi niềm vui, nỗi buồn, mọi quyết định đều có anh. Giờ đây, viễn cảnh phải sống ở hai thành phố khác nhau, đối mặt với những môi trường mới, những người mới, khiến em cảm thấy lạc lõng và bất an vô cùng." Nước mắt cô bé lại lăn dài, thấm ướt một mảng áo của Long. "Em sợ chúng ta sẽ dần xa cách, rồi những kỷ niệm đẹp đẽ này sẽ chỉ còn là quá khứ..."
Long siết chặt vòng tay ôm Linh, hôn nhẹ lên trán cô, cảm nhận sự mềm mại, ấm nóng của làn da cô bé. Cậu để Linh khóc, để cô bé trút bỏ hết những nỗi sợ hãi đang đè nặng trong lòng. Khi Linh dần ổn định hơn, cậu mới khẽ nói, giọng trầm ấm, dứt khoát, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng riêng. "Anh hiểu mà, Linh. Anh cũng có những nỗi lo riêng. Anh lo liệu mình có đủ giỏi, đủ vững vàng để xây dựng tương lai, để lo cho em, để xứng đáng với em. Anh cũng lo rằng những áp lực của cuộc sống đại học, của việc trưởng thành sẽ khiến anh không còn nhiều thời gian dành cho em như bây giờ." Cậu khẽ thở dài, một hơi thở dài mang theo bao nhiêu trăn trở của một chàng trai đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời. "Và anh cũng không muốn lừa dối em, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Tình yêu xa chưa bao giờ là điều dễ dàng cả. Anh đã nghe rất nhiều, đã thấy rất nhiều. Sẽ có những lúc chúng ta cảm thấy cô đơn, cảm thấy lạc lõng. Sẽ có những lúc chúng ta nhớ nhau đến phát điên, nhưng không thể ở bên nhau. Sẽ có những hiểu lầm, những giận hờn không đáng có vì khoảng cách."
Long dừng lại một chút, như đang gom góp hết dũng khí. Cậu nâng cằm Linh lên, để cô bé nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách của cậu, đôi mắt giờ đây không còn vẻ lạnh lùng mà tràn ngập sự dịu dàng và kiên định. "Nhưng tình cảm của anh dành cho em không bao giờ thay đổi, Linh. Dù có bất cứ điều gì xảy ra, dù chúng ta có ở cách xa nhau bao nhiêu, trái tim anh vẫn luôn hướng về em. Em là thanh xuân của anh, là lý do để anh cố gắng mỗi ngày. Anh không thể tưởng tượng cuộc sống của mình mà không có em." Lời nói của Long tuy không hoa mỹ, nhưng lại chân thành và sâu sắc, như một lời thề nguyền thiêng liêng. "Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách, cùng nhau vượt qua. Anh tin vào tình yêu của chúng ta, Linh à. Em có tin không?"
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô bé vẫn còn ướt lệ nhưng đã ánh lên một tia hy vọng. Cô bé mân mê chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình, chiếc vòng mà Long đã tặng cô từ lâu, như một biểu tượng cho tình yêu và sự gắn kết của họ. Cô bé nhớ lại những kỷ niệm đẹp đẽ, những lần Long kiên nhẫn giảng bài cho cô, những trận bóng mà cô nhiệt tình cổ vũ, những buổi chiều hoàng hôn trên biển Hạ Long mà họ đã nắm tay nhau. Tất cả những điều đó, những rung động đầu đời trong trẻo ấy, không thể dễ dàng bị khoảng cách xóa nhòa. "Vậy... chúng ta phải làm gì đây, Long?" Linh hỏi lại, giọng đã bớt nghẹn ngào, thay vào đó là một sự khao khát được Long chỉ dẫn, được Long tìm thấy một con đường.
Long siết chặt vòng tay ôm Linh hơn nữa, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô bé. Cậu không trả lời ngay. Cậu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nơi những chòm sao lấp lánh như đang thầm thì những câu chuyện cổ tích. Một nỗi lo lắng mơ hồ vẫn len lỏi trong lòng, nhưng giờ đây, nó không còn là nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là một động lực, một lời hứa thầm lặng mà cậu dành cho Linh, và cho cả chính mình. Cậu biết, để giữ vững tình yêu này, cả hai sẽ phải trưởng thành hơn rất nhiều, phải đối mặt với những thử thách lớn hơn bất cứ điều gì họ từng trải qua. Nhưng nhìn Linh đang tựa đầu vào vai cậu, chìm vào sự bình yên tạm thời, Long cảm thấy một sức mạnh lạ thường dâng trào trong tim. Dù con đường phía trước có khó khăn đến mấy, cậu cũng sẽ không buông tay. Cậu sẽ tìm cách, dù là phải hy sinh một phần ước mơ cá nhân, dù là phải nỗ lực gấp bội, cậu cũng sẽ làm. Bởi vì, tình yêu của họ không chỉ là tình yêu đầu đời, mà nó còn là một phần rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân, là thứ mà cậu không bao giờ muốn đánh mất. Cậu khẽ đặt một nụ hôn lên mái tóc Linh, thì thầm một lời hứa chỉ đủ cho hai người nghe thấy, giữa không gian tĩnh lặng của công viên Bình Minh. "Chúng ta sẽ cùng nhau tìm một con đường, Linh ạ. Anh sẽ không bao giờ để chúng ta xa cách."