Long và Linh vẫn ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế sofa cũ trong phòng khách nhà Hùng, nhưng không khí đã không còn rộn ràng như lúc ban đầu. Niềm vui vừa rồi giờ đây nhường chỗ cho một sự trầm mặc đến lạ. Mùi bánh kẹo mẹ Hùng vừa mang ra mời vẫn còn thoang thoảng, nhưng chẳng ai còn tâm trí để thưởng thức. Bên ngoài, ánh nắng chiều muộn của Hạ Long bắt đầu nghiêng mình, hắt những tia vàng nhạt qua khung cửa sổ, nhuộm một màu cam dịu lên căn phòng nhỏ, như muốn kéo dài thêm chút thời gian vô lo vô nghĩ của tuổi học trò.
Hùng, với bản tính lạc quan không bao giờ cạn, là người phá vỡ sự im lặng. Cậu chàng đặt điện thoại xuống bàn, sau khi đã lướt qua hàng loạt bài đăng chúc mừng trên mạng xã hội, rồi nhìn Long và Linh với ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Này, hai cậu còn ngồi đó ngẩn ra làm gì? Tớ đã bảo rồi, phải ăn mừng chứ! Mà này, Long, Linh, hai cậu tính sao? Tớ thì chắc chắn rồi, Du lịch Hạ Long thẳng tiến! Ở nhà sướng hơn chứ, lại còn gần biển nữa." Cậu vươn vai, cố gắng làm vài động tác giãn cơ, nhưng vẻ mặt vẫn không giấu được sự hưng phấn tột độ. "Thấy không, tớ nói đúng mà. Ở đây vừa có bạn bè, vừa có gia đình, lại còn có cả biển. Lựa chọn hoàn hảo!"
Long khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt cậu vẫn chứa đầy suy tư. Cậu không nói gì, chỉ khẽ siết nhẹ bàn tay Linh đang đặt trên đùi cậu, như một cử chỉ vô thức trấn an. Linh ngước nhìn Long, rồi lại nhìn Hùng. Nụ cười trên môi cô bé hơi gượng gạo. "Tớ cũng thích ở gần nhà, Hùng ạ... Thật ra, tớ cũng nghĩ đến việc học ở Hạ Long cho gần bố mẹ... nhưng ngành Sư phạm của tớ ở Hà Nội có nhiều trường tốt hơn, chất lượng đào tạo cũng cao hơn hẳn." Giọng cô bé nhỏ dần, như thể đang nói với chính mình hơn là với hai người bạn. Cô bé mân mê mép ly nước cam mẹ Hùng vừa rót, ánh mắt lạc vào những hạt nước li ti đọng trên thành ly. Trong tâm trí Linh, hình ảnh những giảng đường đại học rực rỡ ở thủ đô hiện lên, song song với đó là nỗi lo về khoảng cách, về sự xa cách sắp tới. Cô bé đã từng hình dung ra một tương lai tươi sáng, nơi cô và Long cùng nhau dạo bước trên những con đường ngập tràn lá vàng ở Hà Nội, hay cùng nhau khám phá những góc phố cổ kính. Nhưng giờ đây, thực tế lại khắc nghiệt hơn nhiều. Những ngôi trường "tốt hơn" ấy lại cách xa Hạ Long hàng trăm cây số.
Long đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Linh, rồi đặt lên vai cô bé, siết nhẹ. Cậu cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ thịt của cô. Cậu nhìn thẳng vào Hùng, giọng trầm ấm, chứa đựng một sự điềm tĩnh thường thấy, nhưng cũng không giấu được chút trăn trở. "Ngành kỹ thuật của tớ cũng vậy, Hùng. Các trường top đầu đều tập trung ở Hà Nội và TP.HCM. Nếu muốn theo đuổi đến cùng đam mê, chúng ta cần cân nhắc kỹ càng về môi trường học tập, cơ hội nghề nghiệp sau này. Đó không chỉ là lựa chọn cho 4 năm đại học, mà còn là nền tảng cho cả tương lai." Cậu nói, rồi mở điện thoại, lướt qua một vài trang web tuyển sinh. Những con số, những thống kê về điểm chuẩn, về chất lượng giảng viên, về cơ hội thực tập hiện ra dày đặc trên màn hình. Mọi thứ đều hướng cậu về một trong hai thành phố lớn kia. Long biết, đây là một lựa chọn không thể vội vàng. Cậu luôn là người lý trí, đặt mục tiêu rõ ràng và luôn cố gắng đạt được nó bằng mọi giá. Nhưng đứng trước ngưỡng cửa này, khi ước mơ cá nhân lại có nguy cơ kéo cậu rời xa người cậu yêu, sự lý trí ấy cũng trở thành một gánh nặng.
Hùng nhìn Long và Linh, đôi mắt cậu chàng híp lại khi nhận ra sự nghiêm túc trong lời nói của hai người bạn. Vẻ hớn hở ban đầu dần lắng xuống. Cậu chàng có vẻ không hiểu hết được sự phức tạp trong suy nghĩ của Long, nhưng cũng đủ tinh ý để cảm nhận được nỗi lo lắng đang bao trùm không gian. "À... ừm... thì đúng là vậy. Hà Nội với Sài Gòn thì luôn là đầu tàu rồi. Nhưng mà... thôi, nghĩ nhiều làm gì. Quan trọng là đỗ rồi. Đỗ là vui rồi!" Hùng cố gắng pha trò, nhưng tiếng cười của cậu chàng cũng không còn vô tư như trước. Cậu biết, cuộc sống của mỗi người sẽ rẽ sang một hướng khác, và đây là điều không thể tránh khỏi. Dù vậy, cậu vẫn muốn giữ lại chút không khí vui vẻ cho khoảnh khắc đặc biệt này.
Linh cắn nhẹ môi, ngón tay cô bé vẫn lướt trên màn hình điện thoại của Long, nhưng dường như tâm trí cô không hoàn toàn tập trung vào những thông tin tuyển sinh đang hiển thị. "Long, anh xem này... Trường Sư phạm Hà Nội có chương trình liên kết với nước ngoài tốt lắm... Nhưng mà... xa thật." Giọng cô bé càng thêm phần do dự, như thể đang cân nhắc giữa hàng ngàn con đường, và mỗi con đường đều dẫn đến một tương lai khác nhau, một viễn cảnh khác nhau cho tình yêu của họ. Cô bé ngẩng đầu nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên một nỗi niềm không nói thành lời. Long hiểu. Cậu biết cô bé đang nghĩ gì. Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, một cử chỉ dịu dàng nhưng cũng ẩn chứa sự trấn an.
"Em cũng vậy, dư sức vào Sư phạm hay Ngoại ngữ. Em định chọn trường nào?" Long hỏi lại, giọng trầm ấm, nhưng trong đó ẩn chứa một sự dò hỏi, một nỗi lo lắng thầm kín về câu trả lời. Cậu biết, lựa chọn của Linh sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai của cả hai. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt Linh, nơi những rung động đầu đời đã từng được cất giữ, giờ đây lại ẩn chứa cả một biển trời những băn khoăn.
Hùng đứng dậy, vỗ vai Long. "Thôi, tớ phải đi đá bóng đây. Đội đang đợi. Hai cậu cứ ngồi mà bàn bạc nhé. Đừng có mà căng thẳng quá. Đỗ là được rồi!" Cậu chàng lại nở nụ cười tươi roi rói, rồi vẫy tay chào tạm biệt, chạy vụt ra khỏi cửa, mang theo chút năng lượng tuổi trẻ còn sót lại. Tiếng dép lẹt quẹt của Hùng dần xa, và rồi chỉ còn lại sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng. Ánh nắng chiều tiếp tục rọi qua khung cửa sổ, giờ đây đã chuyển sang màu hổ phách đậm hơn, phủ lên không gian một vẻ gì đó hoài niệm, lãng mạn nhưng cũng đầy nặng trĩu.
Quán Cafe Sắc Màu, nơi ánh nắng chiều vàng óng rọi qua khung cửa sổ lớn, giờ đây đã chìm vào ánh đèn vàng dịu. Hùng đã rời đi một lúc lâu, mang theo sự ồn ào và vô tư của tuổi trẻ. Chỉ còn Long và Linh ngồi lại, đối diện với nhau trong bầu không khí ngày càng trở nên nặng nề hơn. Tiếng xay cà phê đều đặn từ quầy bar vang lên nhè nhẹ, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương, tạo nên một bản nhạc nền buồn man mác cho những suy tư chất chứa trong lòng hai người. Mùi cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, và hương hoa tươi cắm trên bàn vẫn hiện hữu, nhưng chúng dường như không thể xua đi cái không khí ngột ngạt đang vây quanh.
Linh tựa đầu vào vai Long, mái tóc dài mềm mượt của cô bé khẽ cọ vào má cậu, tạo nên một cảm giác ấm áp và thân thuộc. Cô bé vẫn còn nghẹn ngào một chút, nhưng những giọt nước mắt giờ đây đã khô đi, chỉ còn lại vệt ẩm ướt trên khuôn mặt xinh xắn. Cô khẽ ngẩng đầu nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên một nỗi niềm không nói thành lời. Long hiểu. Cậu biết cô bé đang nghĩ gì. Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, một cử chỉ dịu dàng nhưng cũng ẩn chứa sự trấn an. Cậu cảm nhận được nhịp tim cô bé đang đập nhanh dưới lớp áo mỏng, một nhịp đập thổn thức, đầy lo lắng.
“Long này…” Linh thì thầm, giọng nói vẫn còn hơi khàn, xen lẫn một chút run rẩy không thể giấu. Cô bé ngập ngừng, như thể đang gom góp hết can đảm để thốt ra những lời chất chứa trong lòng. “Nếu... nếu chúng ta phải học ở những thành phố khác nhau thì sao?” Câu hỏi của cô bé như một nhát dao sắc bén cứa vào không gian yên tĩnh, làm tan biến hoàn toàn chút bình yên còn sót lại. Đó là một câu hỏi mà cả hai đã cố gắng né tránh, một viễn cảnh mà họ không dám nghĩ đến, nhưng giờ đây, nó đã hiện hữu rõ ràng, tàn nhẫn và không thể phủ nhận. Đôi mắt Linh ngấn nước, cô bé sợ hãi nhìn Long, tìm kiếm một câu trả lời, một sự trấn an, một tia hy vọng.
Long siết chặt tay Linh, cố gắng truyền cho cô bé chút hơi ấm, chút sức mạnh từ cậu. Cậu ôm nhẹ Linh vào lòng, đặt cằm lên đỉnh đầu cô, hít nhẹ hương thơm quen thuộc từ mái tóc cô. Ánh mắt cậu nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ lớn của quán, nơi phố phường bắt đầu lên đèn, những ánh sáng lung linh như những vì sao nhỏ đang dần thắp sáng màn đêm Hạ Long. Trong tâm trí cậu, hàng ngàn suy nghĩ đang cuộn xoáy. Cậu biết câu hỏi của Linh là thật, là điều không thể tránh khỏi. Cậu không thể lừa dối cô bé, cũng không thể tự dối lòng mình. Ngành học mơ ước của cậu, tương lai rạng rỡ mà cậu luôn phấn đấu, tất cả đều nằm ở những thành phố xa xôi.
“Linh đừng lo,” Long nói, giọng cậu trầm ấm, cố gắng giữ cho nó thật bình tĩnh, thật vững vàng. Nhưng ngay cả cậu cũng cảm nhận được một chút run rẩy vô hình trong từng lời nói. “Chúng ta sẽ tìm cách. Dù ở đâu, tình cảm của chúng ta sẽ không thay đổi.” Cậu biết, lời nói ấy nghe có vẻ dễ dàng, nhưng thực tế lại khó khăn hơn rất nhiều. Tình yêu xa chưa bao giờ là điều dễ dàng. Cậu đã nghe rất nhiều câu chuyện, đã chứng kiến rất nhiều cặp đôi phải chia tay vì khoảng cách. Nhưng cậu không muốn điều đó xảy ra với Linh và cậu.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô bé ráo hoảnh, nhìn thẳng vào Long, như muốn đọc được từng suy nghĩ trong ánh mắt cậu. “Nhưng... tình yêu xa liệu có khó khăn lắm không? Tớ sợ lắm, Long à…” Giọng cô bé vỡ òa thành tiếng nấc nhỏ, những giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên má. Nỗi sợ hãi ấy không chỉ là nỗi sợ chia xa, mà còn là nỗi sợ về sự đổi thay, về những thử thách mà họ chưa từng phải đối mặt. Từ khi còn là những cô cậu học trò cấp ba, thế giới của họ luôn xoay quanh nhau, mọi niềm vui, nỗi buồn, mọi quyết định đều có sự hiện diện của đối phương. Giờ đây, viễn cảnh phải sống ở hai thành phố khác nhau, đối mặt với những môi trường mới, những người mới, khiến cô bé cảm thấy lạc lõng và bất an.
Long dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má Linh. Ánh mắt cậu dịu dàng, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một sự quyết tâm sắt đá. “Tớ sẽ không để điều đó xảy ra, Linh. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, tin tớ.” Lời hứa ấy không chỉ là để trấn an Linh, mà còn là một lời hứa mà Long tự đặt ra cho chính mình. Cậu biết, để giữ được lời hứa này, cậu sẽ phải nỗ lực rất nhiều, có thể là phải hy sinh một phần nào đó trong kế hoạch ban đầu của mình. Nhưng nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của Linh, cậu biết, bất kể khó khăn nào, cậu cũng sẽ tìm cách để bảo vệ tình yêu này.
Cậu ôm chặt Linh hơn nữa, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô bé. Bên ngoài, hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm. Những ánh đèn đường, đèn xe bắt đầu rực sáng, tạo thành một dải lụa lấp lánh trên con đường ven biển Hạ Long. Tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng sóng biển vỗ nhẹ vào bờ cát, tất cả đều trở nên mơ hồ trong tâm trí Long. Cậu nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi hương của Linh, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào sâu thẳm ký ức. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây có lẽ sẽ phải đối mặt với những đại dương rộng lớn hơn, nơi cất giữ những rung động đầu đời và những quyết định định mệnh. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy thử thách, nhưng cậu tin rằng, chỉ cần có Linh ở bên, họ sẽ cùng nhau vượt qua.
Ánh đèn vàng dịu của quán cafe Sắc Màu hắt lên khuôn mặt đầy suy tư của Long. Cậu mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi phố phường đã lên đèn, lung linh và xa xăm. Một nỗi lo lắng mơ hồ vẫn len lỏi trong lòng, nhưng giờ đây, nó không còn là nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là một động lực, một lời hứa thầm lặng mà cậu dành cho Linh, và cho cả chính mình. Cậu biết, để giữ vững tình yêu này, cả hai sẽ phải trưởng thành hơn rất nhiều, phải đối mặt với những thử thách lớn hơn bất cứ điều gì họ từng trải qua. Nhưng nhìn Linh đang tựa đầu vào vai cậu, chìm vào sự bình yên tạm thời, Long cảm thấy một sức mạnh lạ thường dâng trào trong tim. Dù con đường phía trước có khó khăn đến mấy, cậu cũng sẽ không buông tay.