Ánh bình minh từ từ len lỏi qua ô cửa sổ, nhuộm hồng cả căn phòng khách nhỏ. Không khí đêm khuya se lạnh dần được thay thế bằng hơi ấm dịu dàng của một ngày mới. Long vẫn ôm Linh trong vòng tay, đầu cậu tựa vào mái tóc mềm mại của cô bé, hơi thở phả đều đều. Linh nép sát vào cậu, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ từ trái tim Long, thứ duy nhất mang lại cho cô bé cảm giác an toàn trong cơn bão của những bất an về tương lai. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của căn hộ tập thể cũ, mùi giấy sách trên bàn, mùi hương quen thuộc từ người Long, tất cả đan xen vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu buồn bã nhưng cũng đầy thân thuộc.
Nắng Hạ Long, dù mới chớm, đã bắt đầu rực rỡ, chiếu những tia vàng óng ả lên tấm rèm cửa đã bạc màu, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng rao hàng xa xăm từ dưới con phố tập thể vọng lên, tiếng trẻ con í ới gọi nhau chuẩn bị đi học, tất cả như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn rộn ràng, dù cho lòng người đang mang nặng những suy tư. Long khẽ thở dài, từ từ buông Linh ra một chút, nhưng tay vẫn không rời khỏi bàn tay cô bé. Cậu biết, lời hứa "Chúng ta sẽ tìm cách" không thể chỉ là một câu nói suông. Họ cần phải thực sự tìm cách, ngay bây giờ.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn vương vấn nét buồn và một chút sưng đỏ vì thức khuya. Ánh mắt cô bé nhìn Long như muốn tìm kiếm một tia hy vọng, một sự đảm bảo rằng mọi thứ sẽ ổn. Cậu thấy rõ sự mệt mỏi trên khuôn mặt xinh đẹp của cô bé, nhưng hơn cả là sự kiên cường ẩn sâu bên trong. Nụ cười gượng gạo nở trên môi Linh, nhưng nó không giấu được nỗi lo lắng đang cào xé tâm can.
Long vuốt nhẹ mái tóc rối của Linh, rồi đưa tay siết nhẹ eo cô bé, như một lời động viên thầm lặng. "Em đói chưa?" cậu hỏi, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. Long không muốn bắt đầu ngay vào cuộc thảo luận căng thẳng, cậu muốn Linh được thư thái một chút. Nhưng Linh chỉ lắc đầu, đôi mắt cô bé dán chặt vào chiếc laptop đang nằm ngủ yên trên bàn. "Em... em muốn xem lại một lần nữa." Giọng cô bé nhỏ xíu, chứa đựng sự quyết tâm nhưng cũng đầy bi quan.
Long hiểu ý. Cậu đứng dậy, đi rót cho Linh một cốc nước ấm, rồi quay lại ngồi cạnh cô bé, đưa cốc nước cho cô. "Uống đi cho tỉnh táo đã. Rồi chúng ta sẽ cùng xem." Cậu mở chiếc laptop lên, màn hình sáng bừng, ánh sáng trắng xanh phản chiếu lên khuôn mặt Long, khiến cậu trông càng thêm nghiêm nghị. Cậu kéo chiếc laptop lại gần, đưa màn hình về phía Linh.
"Linh, em đã xem kỹ chưa?" Long bắt đầu, giọng cậu điềm tĩnh, cố gắng giữ cho mình sự khách quan nhất có thể, dù trong lòng cậu cũng đang rối bời. "Anh nghĩ ngành Kỹ thuật máy tính ở Bách Khoa là tốt nhất cho anh, hoặc kinh tế ở Ngoại Thương cũng được. Nhưng cả hai đều ở Hà Nội." Cậu chỉ vào những chấm đỏ trên bản đồ Việt Nam đang hiện lên trên màn hình, những chấm đỏ đại diện cho ước mơ và sự nghiệp của cậu, nhưng cũng đồng thời là những mũi tên chỉ thẳng vào nỗi sợ xa cách. "Đây là những lựa chọn anh đã cân nhắc rất kỹ về cơ hội nghề nghiệp, về tiềm năng phát triển. Anh biết ba mẹ anh cũng rất mong muốn anh theo đuổi những ngành này."
Linh nhìn vào màn hình, đôi mắt to tròn long lanh của cô bé lướt qua các chấm đỏ, rồi dừng lại ở một chấm nhỏ hơn, nơi có hình ảnh quen thuộc của Hạ Long. "Em thì vẫn muốn Sư phạm Ngữ Văn ở Hạ Long, hoặc nếu không thì Ngoại ngữ ở Đà Nẵng cũng là một lựa chọn tốt." Giọng Linh bỗng trùng xuống, như thể cô bé đang nói về một điều gì đó xa vời, không thể chạm tới. "Nhưng... những nơi đó đều xa anh cả." Cô bé ngẩng đầu lên nhìn Long, ánh mắt đầy sự đau khổ và bất lực. Cô bé đã cố gắng, đã tìm kiếm, nhưng dường như không có một con đường nào có thể dung hòa cả ước mơ của bản thân và mong muốn được ở bên Long.
Những chấm đỏ trên bản đồ cứ như những vết bỏng rát, thiêu đốt trái tim cả hai. Hà Nội, Đà Nẵng, hai thành phố lớn, hai viễn cảnh xán lạn cho tương lai, nhưng lại là hai đường thẳng song song, mãi mãi chẳng thể gặp nhau. Mùi hương của bữa sáng nhà hàng xóm bắt đầu lan tỏa vào căn phòng, mùi phở bò, mùi bánh cuốn, nhưng Long và Linh dường như chẳng cảm nhận được gì. Tất cả những gì họ cảm nhận được lúc này là sự nặng nề của tương lai, của một quyết định có thể thay đổi cả cuộc đời.
Long siết chặt bàn tay Linh đang đan vào tay cậu. Cậu biết, đây là một cuộc chiến không chỉ với khoảng cách địa lý, mà còn là cuộc chiến với chính những khát vọng của mỗi người. "Vậy là..." Linh thì thầm, giọng cô bé run rẩy, "không có trường nào ở Hạ Long mà phù hợp với ngành của anh sao? Hoặc là... có trường nào ở Hà Nội mà có ngành Sư phạm Ngữ Văn tốt không?" Cô bé vẫn cố gắng tìm kiếm, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đôi mắt ướt.
Long lắc đầu nhẹ. "Anh đã tìm rất kỹ rồi, Linh ạ. Các trường ở Hạ Long không có chuyên sâu về Kỹ thuật máy tính hay kinh tế ở mức độ anh mong muốn. Và Sư phạm Ngữ Văn ở Hà Nội thì... có, nhưng không phải là lựa chọn ưu tiên của em, phải không? Với lại, em luôn muốn được về Hạ Long để dạy học, để được gần biển, gần gia đình." Long nói, giọng cậu đầy vẻ bất lực. Cậu biết Linh luôn ấp ủ ước mơ được trở thành một cô giáo dạy văn, được truyền cảm hứng cho những thế hệ học sinh trên chính mảnh đất Hạ Long thân yêu này, được ngắm nhìn biển mỗi ngày. Đó là một phần không thể thiếu trong con người cô bé.
Linh cúi đầu, mái tóc dài đen óng ả che đi khuôn mặt cô bé. Tiếng gõ phím laptop đều đều của Long khi cậu lướt qua các trang thông tin, tìm kiếm một lần nữa, cố gắng vớt vát chút hy vọng cuối cùng. Cậu biết, cô bé đang kìm nén cảm xúc. Cậu đưa tay nâng cằm Linh lên, để cô bé nhìn vào mắt cậu. "Chúng ta sẽ tìm cách, anh đã hứa mà." Lời nói của Long tuy đơn giản, nhưng lại là một liều thuốc an ủi mạnh mẽ trong thời điểm này. Nó không phải là một giải pháp, nhưng là một lời cam kết. Cậu biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng cậu tin vào tình yêu của họ, tin vào lời hẹn ước thanh xuân mà họ đã trao cho nhau. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ mãi là ngọn hải đăng, soi sáng cho con đường phía trước.
Tiếng rao bán bánh mì, xôi nóng từ dưới đường tập thể đã rõ hơn, báo hiệu buổi sáng đã trôi qua được một lúc. Nắng đã lên cao hơn, xuyên qua cửa sổ, chiếu thẳng vào màn hình laptop, khiến những chấm đỏ trên bản đồ càng trở nên nổi bật, như những vết thương nhức nhối trên một tấm da mềm. Long và Linh vẫn ngồi đó, vai kề vai, cố gắng tìm kiếm một tia sáng trong màn đêm mịt mùng của những lựa chọn. Họ đã lướt qua hàng chục trang web của các trường đại học, so sánh chương trình đào tạo, điều kiện tuyển sinh, và quan trọng nhất là địa điểm.
"Hay là em thử xem xét ngành quản trị du lịch ở Hà Nội đi Linh?" Long đề nghị, giọng cậu đầy vẻ dò dự, như thể cậu đang cố gắng bám víu vào một cọng rơm giữa dòng nước xiết. Cậu chỉ vào một trường đại học có tiếng ở Hà Nội, nơi có ngành du lịch khá mạnh. "Anh thấy cũng phù hợp với em, và chúng ta sẽ ở cùng thành phố." Ngành du lịch cũng liên quan đến việc khám phá, đến những miền đất mới, những nền văn hóa khác nhau, những điều mà Linh vẫn luôn yêu thích. Long nghĩ, có lẽ đây là một giải pháp khả thi, một sự hy sinh nhỏ để đổi lấy sự gần gũi.
Linh nhìn vào màn hình, đôi mắt to tròn của cô bé nheo lại, rồi lại nhìn Long. Cô bé không lập tức phản đối, nhưng cũng không thể hiện sự hào hứng. "Nhưng em thích dạy học hơn, Long à." Giọng Linh nhỏ dần, như sợ làm Long thất vọng. "Hoặc nếu không thì em muốn làm hướng dẫn viên, khám phá các nền văn hóa một cách trực tiếp, chứ không phải chỉ quản lý. Em không muốn chỉ vì ở gần anh mà phải từ bỏ hoàn toàn ước mơ của mình." Cô bé khẽ tựa đầu vào vai Long, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng của Hạ Long dần hiện rõ dưới ánh nắng chói chang. Cuốn sổ tay 'Ước mơ tuổi 17' vẫn nằm trên đùi cô bé, chưa hề được mở ra, nhưng những dòng chữ, những hình ảnh về một cô giáo đứng trên bục giảng, về những chuyến đi khám phá thế giới, vẫn hiển hiện rõ ràng trong tâm trí cô bé.
Long cảm thấy một sự thất vọng nặng nề dâng lên trong lòng. Cậu hiểu cho Linh, hiểu rằng ước mơ của cô bé không hề nhỏ bé hay tầm thường. Nó rực rỡ và đầy nhiệt huyết như chính con người cô bé vậy. Nhưng cậu cũng có những ước mơ của riêng mình, những kỳ vọng mà cậu không thể dễ dàng gạt bỏ. "Anh cũng vậy." Long nói, giọng cậu trầm hơn, chất chứa sự giằng xé nội tâm. "Nếu anh chọn một trường ít danh tiếng hơn ở Hạ Long, có lẽ anh sẽ hối hận. Ba mẹ anh cũng đặt nhiều kỳ vọng vào anh." Cậu nhớ đến ánh mắt tự hào của ba mẹ khi cậu đạt giải cao trong các kỳ thi học sinh giỏi, nhớ đến những lời động viên, những đêm thức khuya cùng cậu. Cậu biết, ba mẹ đã hy vọng rất nhiều vào con đường học vấn của cậu, mong cậu có một tương lai vững chắc, rạng rỡ. Sự nghiệp, đó là điều mà Long đã luôn đặt lên hàng đầu, là lời hứa cậu tự hứa với bản thân và gia đình.
Họ chìm vào im lặng một lúc, chỉ có tiếng gõ phím lạch cạch của Long khi cậu tiếp tục tìm kiếm, vô vọng. Ánh nắng đã trở nên gay gắt hơn, rọi thẳng vào căn phòng, phơi bày rõ hơn sự u ám trong lòng hai người. Long lấy một tờ giấy trắng và một cây bút, bắt đầu vẽ sơ đồ tư duy. Cậu ghi "Long - Kỹ thuật máy tính/Kinh tế - Hà Nội", và bên cạnh đó là "Linh - Sư phạm Ngữ văn - Hạ Long/Đà Nẵng". Rồi cậu bắt đầu vẽ những mũi tên, những đường nối, cố gắng tìm ra điểm chung, một giao lộ nào đó. Nhưng càng vẽ, càng gạch bỏ, cậu càng nhận ra rằng những con đường của họ đang rẽ theo những hướng hoàn toàn khác biệt.
Từng lựa chọn được đưa ra, rồi lại bị gạt bỏ. Ngành này không đủ tốt, trường kia không có chuyên ngành, địa điểm này quá xa, địa điểm kia lại không phải là ước mơ. Cứ thế, những dấu X đỏ chói dần phủ kín tờ giấy trắng, như những vết sẹo hằn lên hy vọng mong manh của họ. Linh ngả đầu vào vai Long, đôi mắt cô bé nhắm nghiền, cố gắng xua đi hình ảnh những con đường ly biệt. Mùi hương quen thuộc từ người Long, mùi của mồ hôi và hương xà phòng, lại trở nên xa lạ, như thể nó đang dần phai nhạt đi cùng với những giấc mơ chung.
Long vòng tay ôm lấy Linh, cảm nhận sự mềm mại, nhỏ nhắn của cô bé trong vòng tay mình. Cậu cảm thấy một sự bất lực lớn dâng trào. Cậu luôn là người giải quyết vấn đề, luôn tìm ra cách. Nhưng lần này, dường như mọi logic, mọi tính toán đều vô dụng. Tình yêu, ước mơ, sự nghiệp, gia đình – tất cả đan xen vào nhau, tạo thành một nút thắt mà cậu không cách nào gỡ bỏ được. Cậu muốn Linh được hạnh phúc, được theo đuổi ước mơ của mình. Nhưng cậu cũng muốn giữ cô bé ở bên, muốn cùng cô bé viết tiếp câu chuyện tình yêu rực rỡ của tuổi thanh xuân. Cậu biết, đây là một thách thức khủng khiếp, một thử thách mà tình yêu của họ chưa từng phải đối mặt.
"Em... em không muốn phải chọn lựa giữa anh và ước mơ của em." Linh thì thầm, giọng cô bé nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu thấm ướt vai áo Long. Cuốn sổ tay 'Ước mơ tuổi 17' trên đùi cô bé, với những trang giấy đã ngả màu thời gian, những nét chữ nguệch ngoạc ghi lại bao hoài bão, dường như đang chế giễu sự bất lực của cô bé lúc này.
Long khẽ hôn lên mái tóc Linh, trái tim cậu thắt lại. "Anh cũng không muốn em phải làm điều đó." Cậu nói, giọng cậu cũng run rẩy theo. "Chúng ta... chúng ta sẽ cố gắng tìm ra một con đường khác. Một con đường mà cả hai chúng ta đều có thể hạnh phúc, Linh ạ." Nhưng trong sâu thẳm, cậu biết, lời nói đó nghe thật yếu ớt, thật xa vời. Viễn cảnh tình yêu xa đang ngày càng trở nên rõ ràng, và Long cảm thấy một nỗi lo lắng to lớn, một gánh nặng đè nén lên bờ vai cậu. Cậu biết, rất nhiều tình yêu đã tan vỡ vì khoảng cách, vì những cám dỗ, vì sự cô đơn. Liệu tình yêu của họ, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, có đủ mạnh mẽ để vượt qua cơn sóng dữ này?
Buổi trưa đã đến, mang theo cái nắng gắt gay gắt của Hạ Long, nhưng trong căn phòng khách nhỏ của Linh, không khí vẫn đặc quánh một sự u ám, tĩnh lặng đến đáng sợ. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm đã thưa thớt dần, chỉ còn lại tiếng quạt trần quay đều đều, tạo ra một âm thanh rì rầm buồn bã. Chiếc laptop vẫn mở trên bàn, bản đồ Việt Nam với những chấm đỏ của các trường đại học vẫn hiện lên, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những ngã rẽ định mệnh. Long và Linh vẫn ngồi cạnh nhau trên chiếc sofa cũ, đôi vai kề sát, bàn tay đan chặt, nhưng trong lòng mỗi người là cả một khoảng cách vô hình đang dần nới rộng.
Họ đã im lặng rất lâu, sau khi những nỗ lực tìm kiếm giải pháp chung đều thất bại. Tờ giấy với sơ đồ tư duy đầy những dấu gạch bỏ nằm chỏng chơ trên bàn, như một minh chứng cho sự bất lực của họ. Long siết chặt tay Linh, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô bé, một hơi ấm thân thuộc đã gắn bó với cậu suốt những năm tháng thanh xuân rực rỡ. Cậu nhìn Linh, đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu chất chứa nỗi buồn sâu thẳm và sự bất lực. Cậu không muốn thấy cô bé đau khổ, nhưng cậu cũng không biết phải làm gì.
"Vậy là... chúng ta sẽ phải xa nhau thật sao, Long?" Linh khẽ thì thầm, giọng cô bé nhỏ xíu, yếu ớt đến đáng thương. Nỗi sợ hãi đã hiện rõ trong từng câu chữ, trong từng hơi thở của cô bé. Nó không còn là một viễn cảnh xa vời nữa, mà đã trở thành một thực tại đang hiển hiện rõ ràng trước mắt họ. Một giọt nước mắt lăn dài trên má Linh, lấp lánh dưới ánh sáng chói chang từ cửa sổ, rồi rơi xuống bàn tay đang nắm chặt của Long, mang theo hơi ấm nóng hổi và vị mặn chát của nỗi đau.
Long nhìn giọt nước mắt đó, trái tim cậu như bị bóp nghẹt. Cậu đưa ngón tay cái vuốt nhẹ lên má Linh, lau đi giọt nước mắt vừa lăn xuống. Cảm giác ẩm ướt trên gò má cô bé, cái mềm mại của làn da, khiến cậu càng thêm đau đớn. "Anh... anh không biết nữa, Linh." Giọng Long trầm xuống, chứa đựng sự mệt mỏi và bất lực. Đây là lần hiếm hoi cậu không thể đưa ra một câu trả lời chắc chắn, không thể tìm thấy một giải pháp. "Nhưng chúng ta sẽ tìm cách, anh hứa. Dù thế nào đi nữa." Cậu siết chặt tay Linh hơn nữa, như thể muốn truyền cho cô bé tất cả sức mạnh còn lại của mình, muốn khẳng định rằng tình yêu của họ sẽ không dễ dàng bị đánh bại bởi khoảng cách địa lý.
Lời hứa đó, dù không mang lại một giải pháp cụ thể, nhưng nó lại là một điểm tựa vững chắc cho Linh trong lúc này. Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt ướt lệ nhìn thẳng vào Long. Trong ánh mắt cô bé, Long thấy sự tin tưởng, và cả một nỗi sợ hãi không thể che giấu. Cô bé biết, cậu đang nói thật lòng, đang cố gắng hết sức. Nhưng cô bé cũng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ có những lúc họ phải đối mặt với sự cô đơn, với những cám dỗ, với những hiểu lầm không đáng có. Tình yêu xa, đó là một thử thách khủng khiếp, một thử thách mà rất nhiều cặp đôi đã không thể vượt qua.
Bản đồ trên màn hình laptop vẫn hiện lên, những chấm đỏ xa xôi như đang cười nhạo tình yêu của họ. Hà Nội, Hạ Long, Đà Nẵng... những thành phố đó giờ đây không còn là những địa danh trên bản đồ du lịch, mà là những rào cản vô hình, chia cắt họ. Long và Linh lại chìm vào im lặng, một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy căn phòng. Họ không nói nhiều, nhưng ánh mắt và cái nắm tay đã nói lên tất cả. Sự thật về những ngã rẽ địa lý khác biệt đã đập vào mắt họ, không thể chối cãi.
Cả hai cùng nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng trưa gay gắt vẫn đang rọi chiếu xuống những con phố quen thuộc của Hạ Long. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng giờ đây, nắng dường như cũng đang mang theo một nỗi buồn man mác. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng liệu những con sóng đó có đủ sức mạnh để vượt qua đại dương mênh mông của khoảng cách và thời gian? Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây lại càng trở nên quý giá và thiêng liêng hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở về những gì họ đang đứng trước nguy cơ đánh mất.
Long biết, viễn cảnh tình yêu xa sẽ là một thử thách lớn và trọng tâm của mối quan hệ Long - Linh trong giai đoạn sắp tới. Nó đòi hỏi một lời hẹn ước hoặc cam kết mạnh mẽ hơn, một niềm tin sắt đá để vượt qua khoảng cách và duy trì niềm tin vào nhau. Cậu cũng biết, có khả năng một trong hai hoặc cả hai sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn, có thể bao gồm sự hy sinh nhất định cho tình yêu. Nhưng ngay lúc này, khi nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của Linh, cậu chỉ muốn ôm chặt cô bé, muốn bảo vệ cô bé khỏi tất cả những nỗi lo sợ đó. Cậu hứa, dù có phải đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời, dù có phải khám phá thế giới đại học ở những nơi xa xôi, họ vẫn sẽ cùng nhau bước tiếp.