Long lặng lẽ đưa Linh về nhà, những bước chân trên con đường quen thuộc của Hạ Long giờ đây nặng trĩu hơn bao giờ hết. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu tím than lên vòm trời, nhưng ánh sáng vẫn còn vương vấn trên những ngọn núi đá vôi sừng sững, hắt lên mặt biển lấp lánh như dát bạc. Gió biển thổi nhẹ, mang theo hơi mặn của đại dương và cả một nỗi buồn man mác. Họ không nói nhiều trên đường đi, chỉ có cái nắm tay siết chặt như một lời khẳng định thầm lặng, một sự an ủi trong khoảnh khắc bấp bênh này.
Khi đến trước cổng khu tập thể cũ kỹ, nơi Linh đang ở, Long dừng lại. Ánh mắt cậu dán chặt vào cô bé, tìm kiếm một lời trấn an, hay chỉ đơn giản là muốn ghi nhớ thật kỹ hình bóng này. Căn hộ của Linh nằm trên tầng ba, trong một khu nhà tập thể 4-5 tầng đã sờn màu thời gian, xây từ những năm 80-90. Tường vôi đã bong tróc ở vài chỗ, lộ ra lớp gạch thô bên trong. Cầu thang bộ bằng đá mài cũ kỹ, nhẵn bóng vì bao đời người đã bước qua. Hành lang chung hẹp, nơi đôi khi người ta phơi quần áo hay đặt những chậu cây cảnh nhỏ đã ngả màu. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác, tiếng TV, tiếng trẻ con nô đùa dưới sân tập thể vẫn văng vẳng, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị bình dị.
"Em vào đi," Long khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi. Cậu không muốn buông tay cô bé, như thể nếu buông ra, cô bé sẽ tan biến vào màn đêm, hoặc sẽ trôi về một nơi xa xăm nào đó trên bản đồ Việt Nam mà họ vừa nhìn thấy.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi buồn nhưng giờ đây đã pha thêm một chút kiên cường. Cô bé gật đầu nhẹ, khẽ siết lại bàn tay Long một lần cuối trước khi buông ra. "Anh về cẩn thận nhé." Giọng cô bé nhỏ xíu, yếu ớt đến đáng thương, nhưng lại là một lời nhắn nhủ chân thành.
Cô bé quay lưng, bước từng bước nặng nề lên những bậc thang quen thuộc. Long vẫn đứng đó, dõi theo bóng lưng nhỏ nhắn của Linh cho đến khi cô bé khuất dạng sau cánh cửa gỗ sẫm màu. Cậu đứng thêm một lúc nữa, hít sâu mùi gió biển quen thuộc, cố gắng xoa dịu trái tim đang cồn cào. Rồi, cậu mới quay người, rảo bước về nhà mình, cảm giác nặng nề không hề vơi bớt. Mỗi bước chân của cậu như đang dẫn cậu đến gần hơn với một tương lai đầy bất định, một ngã rẽ mà cậu không thể đoán trước.
Linh mở cửa, tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng của bản lề cũ như một lời chào đón quen thuộc. Bước vào căn hộ, một mùi hương thân thuộc ùa đến, mùi cơm tối đang nấu, mùi xà phòng từ quần áo vừa giặt xong của mẹ, mùi sách cũ từ kệ sách trong phòng khách. Dù căn hộ đã được sửa chữa, trang trí lại đôi chút để trở nên ấm cúng hơn, nhưng vẫn giữ nguyên nét giản dị, thân thuộc đã gắn bó với cô bé suốt mười mấy năm qua. Ánh đèn vàng nhẹ nhàng hắt ra từ phòng khách, nơi mẹ cô bé, cô Hương, đang chuẩn bị bữa tối, cùng tiếng lách cách của bát đũa.
"Linh về rồi đấy à con? Thay đồ rồi ra ăn cơm nhé," tiếng mẹ cô bé vọng ra, ấm áp và dịu dàng.
"Dạ, con biết rồi ạ," Linh đáp lại, giọng cô bé cố gắng giữ vẻ bình thường nhất có thể, dù trong lòng đang là một cơn bão. Cô bé không muốn mẹ lo lắng. Cô Hương là một người phụ nữ tinh tế, chắc chắn sẽ nhận ra sự khác lạ trong giọng nói hay ánh mắt của con gái.
Linh nhẹ nhàng đóng cánh cửa phòng lại, căn phòng quen thuộc bỗng trở nên rộng lớn và trống trải đến lạ thường. Cô bé thả mình xuống chiếc giường êm ái, ánh mắt vô hồn nhìn trần nhà trắng toát. Những hình ảnh về bản đồ Việt Nam với những chấm đỏ xa xôi lại hiện lên trong tâm trí cô bé, như một lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim. Nỗi sợ hãi về việc phải xa Long, xa cái không khí thân thuộc của Hạ Long, xa những kỷ niệm tuổi học trò cứ lớn dần, bao trùm lấy cô bé. "Vậy là... chúng ta sẽ phải xa nhau thật sao, Long?" Lời thì thầm của chính cô bé từ lúc nãy lại văng vẳng bên tai, giờ đây mang một ý nghĩa nặng nề hơn bao giờ hết.
Linh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng vô ích. Từng ký ức về Long cứ ùa về như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, rồi lại ồ ạt cuốn đi tất cả. Từ những buổi học nhóm căng thẳng, những lần Long kiên nhẫn giảng bài cho cô bé, đến những trận bóng đá nảy lửa mà cô bé nhiệt tình cổ vũ. Tất cả đều là những mảnh ghép rực rỡ của tuổi thanh xuân, của tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây lại bị đe dọa bởi những ngã rẽ cuộc đời. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây lại càng trở nên quý giá và thiêng liêng hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở về những gì họ đang đứng trước nguy cơ đánh mất.
Cô bé ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ vẫn vậy, vẫn là chiếc bàn học nhỏ với chồng sách vở đang chờ cô bé dọn dẹp, vẫn là chiếc tủ quần áo với những bộ đồ quen thuộc, và vẫn là bức tường dán đầy ảnh kỷ niệm với bạn bè, với Long. Nhưng không khí lại khác, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể có một khoảng trống lớn vừa được tạo ra. Tiếng sinh hoạt từ các căn hộ lân cận dội vào, tiếng trẻ con cười đùa dưới sân tập thể vẫn vọng lên, nhưng tất cả đều trở nên xa xăm, không thể chạm tới được nỗi cô đơn đang lớn dần trong lòng cô bé. Linh cảm thấy mình như đang lạc lõng giữa chính căn phòng của mình, một ốc đảo yên bình nhưng giờ đây lại mang theo một nỗi lo lắng vô hình. Cô bé thở dài, lấy chiếc điện thoại ra, lướt qua những bức ảnh chụp chung với Long. Mỗi bức ảnh là một kỷ niệm, một nụ cười, một ánh mắt, và giờ đây, mỗi bức ảnh lại mang theo một chút xót xa. Cô bé biết, Long cũng đang phải đối mặt với những trăn trở tương tự, và điều đó khiến cô bé càng thêm đau lòng.
Long về đến nhà, căn hộ tập thể của cậu nằm ở tầng hai, cũng chung kiến trúc cũ kỹ với nhà Linh. Cậu mở cửa, bước vào nhà mà không bật đèn, để mặc căn phòng chìm trong bóng tối nhập nhoạng của hoàng hôn. Tiếng sinh hoạt của các gia đình láng giềng vọng vào từ hành lang, tiếng cãi vã nhỏ của một cặp vợ chồng ở tầng dưới, tiếng leng keng của chảo từ một căn bếp gần đó, tất cả đều tạo nên một không gian sống động mà cậu đã quá quen thuộc. Nhưng đêm nay, những âm thanh ấy lại như bị nhấn chìm trong sự nặng nề của những suy nghĩ đang đè nén trái tim cậu. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, hòa lẫn với mùi hương quen thuộc của gia đình cậu – mùi bột giặt trên quần áo phơi, mùi nước hoa thoang thoảng của mẹ cậu, mùi sách cũ từ thư viện nhỏ của bố cậu. Cậu không nói gì với bố mẹ, chỉ khẽ gật đầu chào rồi lẳng lặng đi thẳng vào phòng mình.
Căn phòng của Long đơn giản, gọn gàng nhưng chất chứa rất nhiều sách vở, tài liệu học tập. Chiếc bàn học được đặt sát cửa sổ, nơi cậu thường ngồi học bài, nhìn ngắm thành phố Hạ Long về đêm. Tối nay, cậu không bật đèn bàn, để mặc ánh sáng yếu ớt từ ngoài hắt vào, tạo nên những bóng đổ dài, mờ ảo. Cậu ngồi xuống ghế, đưa tay bật chiếc laptop. Màn hình sáng lên, và tấm bản đồ Việt Nam với những chấm đỏ đánh dấu các trường đại học hàng đầu ở Hà Nội, TP.HCM, Đà Nẵng... lại hiện ra, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về cuộc trò chuyện vừa rồi với Linh.
Cậu không học, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt sâu màu hổ phách của cậu phản chiếu những chấm đỏ rực rỡ ấy, nhưng trong lòng lại là một khoảng không vô định. Nỗi đau đáu về việc phải xa Linh cứ lớn dần trong lòng cậu, đối lập với khát khao chinh phục tri thức và xây dựng một tương lai vững chắc mà cậu đã ấp ủ bấy lâu. "Phải chăng mình đang quá ích kỷ?" Cậu tự hỏi. Ước mơ của cậu là được học ở một trường đại học hàng đầu, để có thể phát triển bản thân, để mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình và cho chính cậu. Bố mẹ cậu đã dành rất nhiều kỳ vọng, và cậu cũng không muốn phụ lòng họ. Nhưng liệu cái giá phải trả có phải là tình yêu của cậu và Linh?
Long lật giở từng trang sách về các ngành học kỹ thuật, kinh tế mà cậu đã dành nhiều năm để tìm hiểu. Những kiến thức, những viễn cảnh về một tương lai tươi sáng, về những dự án lớn, những công nghệ mới mà cậu có thể đóng góp. Tất cả đều rất hấp dẫn, rất cuốn hút. Nhưng rồi, ánh mắt cậu lại vô thức liếc sang chiếc điện thoại đặt bên cạnh. Màn hình khóa là ảnh của Linh, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, đôi mắt to tròn long lanh nhìn thẳng vào cậu. Một cảm giác nhói lên trong lồng ngực. Cô bé đó, người đã cùng cậu trải qua những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất, người đã chia sẻ cùng cậu mọi buồn vui, mọi ước mơ. Liệu cậu có thể từ bỏ cô bé vì một tương lai mà không có cô bé ở bên?
Cậu đưa tay chạm nhẹ vào màn hình, vuốt ve khuôn mặt của Linh. "Anh... anh không biết nữa, Linh." Lời nói của cậu lúc nãy lại vọng về. Đây là lần hiếm hoi Long cảm thấy bế tắc đến vậy. Cậu luôn là người kiên định, luôn tìm ra giải pháp cho mọi vấn đề. Nhưng tình yêu và ước mơ, hai thứ tưởng chừng có thể song hành, giờ đây lại đứng trước nguy cơ phải lựa chọn. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng hình dung tương lai của cả hai, một tương lai mà Long ở Hà Nội hoặc TP.HCM, Linh ở Hạ Long hoặc một thành phố khác. Cậu chỉ thấy một khoảng cách xa xăm, một khoảng trống mênh mông mà cậu không biết phải lấp đầy bằng cách nào. Nỗi lo lắng về những cám dỗ, về những hiểu lầm không đáng có, về sự cô đơn khi không có Linh ở bên cứ hiện hữu rõ ràng. Cậu siết chặt nắm tay, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một con đường chung. Tình yêu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, liệu có đủ sức mạnh để vượt qua đại dương mênh mông của khoảng cách và thời gian? Cậu biết, đó là một thử thách khủng khiếp, nhưng cậu không muốn từ bỏ.
Trong căn phòng của mình, Linh cũng đang chìm đắm trong những suy tư. Sau khi ăn cơm tối một cách miễn cưỡng, cô bé lấy ra "Cuốn sổ tay Ước mơ tuổi 17" của mình. Cuốn sổ đã sờn cũ với bìa màu hồng nhạt, bên trong là những trang giấy ghi lại những cảm xúc, những kỷ niệm, những ước mơ của cô bé từ khi còn là một cô học trò ngây thơ. Mùi giấy cũ thân thuộc xộc vào mũi, mang theo cả một dòng ký ức ùa về. Linh lướt qua những dòng nhật ký đã viết về Long, về những buổi đầu gặp gỡ, những rung động đầu đời, những nụ cười, những ánh mắt trao nhau. Mỗi dòng chữ là một mảnh ghép của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô bé. Cô bé mỉm cười nhẹ khi đọc lại những câu chữ vụng về của mình, những cảm xúc chân thật, trong trẻo của ngày đó.
Cô bé vuốt ve chiếc vòng tay may mắn Long đã tặng cho cô bé vào ngày sinh nhật. Chiếc vòng nhỏ nhắn, đơn giản nhưng lại chứa đựng bao nhiêu tình cảm và lời hứa. "Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát," cô bé thầm nhủ. Sóng có thể nhẹ nhàng, nhưng cũng có thể mạnh mẽ, có thể xô bờ, có thể cuốn trôi mọi thứ. Tình yêu của họ đã được vun đắp từ những điều nhỏ nhặt nhất, liệu nó có đủ mạnh mẽ để vượt qua những phong ba bão táp sắp tới?
Linh biết Long có những hoài bão lớn lao. Cậu ấy không chỉ muốn thành công cho bản thân mà còn muốn mang lại một cuộc sống tốt đẹp cho gia đình, muốn đóng góp cho xã hội. Cô bé không muốn Long phải hy sinh ước mơ của mình vì cô bé. "Em không muốn kìm hãm ước mơ của anh," cô bé đã từng nghĩ như vậy. Nhưng ý nghĩ về việc phải xa cách, phải đối mặt với những ngày tháng cô đơn, với những hiểu lầm không đáng có, lại khiến trái tim cô bé thắt lại. Nỗi sợ hãi về việc tình yêu của họ sẽ phai nhạt theo thời gian và khoảng cách cứ lởn vởn trong đầu cô bé.
Cô bé mở một trang giấy trắng tinh trong cuốn sổ. Cầm bút lên, cô bé chần chừ một lúc, rồi bắt đầu viết. Không còn là những dòng cảm xúc bộc phát như trước, mà là những suy nghĩ sâu sắc hơn, trưởng thành hơn. "Hôm nay, chúng ta đã nói về tương lai. Một tương lai mà chúng ta có thể sẽ không ở gần nhau. Trái tim em đau lắm, Long à. Nhưng em biết, anh có những ước mơ lớn. Em không muốn anh phải từ bỏ bất cứ điều gì vì em. Tình yêu của chúng ta có đủ mạnh để vượt qua khoảng cách không? Em tin là có. Em sẽ tin tưởng anh, Long. Em sẽ chờ đợi. Em sẽ cố gắng thật nhiều để xứng đáng với anh, để khi chúng ta gặp lại, chúng ta đều đã trở thành những phiên bản tốt nhất của chính mình. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta, sẽ luôn là điểm tựa, là kỷ niệm đẹp nhất. Em sẽ giữ vững niềm tin này." Từng nét chữ của cô bé đều chứa đựng sự kiên cường, một lời hứa thầm lặng với chính mình và với Long. Cô bé không còn khóc nữa. Thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự dũng cảm để đối mặt với thực tại. Cô bé tin rằng, tình yêu của họ là một phần của tuổi thanh xuân rực rỡ, và nó sẽ không dễ dàng bị đánh bại.
Đêm đã về khuya, những âm thanh sinh hoạt của khu tập thể cũng dần chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng gió đêm khe khẽ lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng kêu rả rích từ đâu đó. Sau những giờ phút suy tư riêng, cả Long và Linh đều cảm nhận được một sự chấp nhận ngầm. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng không còn là sự bế tắc hoàn toàn. Thay vào đó là một sự kiên định mới, một niềm tin vào lời hẹn ước thanh xuân của họ. Dù con đường phía trước đầy chông gai, nhưng họ sẽ không đi một mình.
Long khẽ thở dài, cậu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn đường hắt vào phòng, chiếu sáng một phần bàn học. Cậu cảm thấy một chút nhẹ nhõm, một sự bình yên lạ lùng sau cơn bão cảm xúc. Cậu lấy điện thoại, mở tin nhắn. Cậu biết cô bé vẫn còn thức.
Cậu gõ tin nhắn, ngón tay chần chừ một chút rồi nhấn gửi: "Em ngủ chưa?"
Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại của Linh rung nhẹ. Cô bé đang đọc lại những dòng mình vừa viết, lòng chợt ấm áp lạ thường. Ánh sáng màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt cô bé, làm lộ rõ đôi mắt vẫn còn hơi đỏ hoe nhưng giờ đây đã sáng lên niềm hy vọng. Cô bé mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy ý nghĩa.
Cô bé gõ trả lời, không cần nghĩ ngợi nhiều, lời lẽ cứ thế tuôn ra từ trái tim: "Chưa. Em đang nghĩ về anh và tương lai của chúng ta."
Tin nhắn vừa đến, Long đọc. Một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực cậu, xua đi phần nào nỗi lo lắng vẫn còn vương vấn. Cậu biết, dù có phải đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời, dù có phải khám phá thế giới đại học ở những nơi xa xôi, họ vẫn sẽ cùng nhau bước tiếp. Lời hứa của cậu, "Chúng ta sẽ tìm cách," giờ đây không còn là một lời nói suông mà là một niềm tin sắt đá. Sự chấp nhận ban đầu về khoảng cách và khả năng chia xa là bước đầu tiên để Long và Linh củng cố lời hẹn ước của mình, cho thấy tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua thử thách. Những dòng Linh viết vào cuốn sổ tay về niềm tin và sự chờ đợi báo hiệu rằng cô bé sẽ là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho Long, và họ sẽ tìm ra cách duy trì tình yêu. Cuộc trò chuyện ngắn qua tin nhắn cuối chương này cho thấy sự thấu hiểu và cam kết ngầm của cả hai, đặt nền móng cho cuộc đối thoại sâu sắc hơn về cách đối phó với tình yêu xa trong tương lai. Long biết, tình yêu của họ sẽ không dễ dàng bị đánh bại, bởi vì nó là tình yêu của tuổi thanh xuân rực rỡ, một phần của Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, và nó sẽ luôn vẹn nguyên, hứa hẹn một tương lai tươi sáng và mở ra cánh cửa cho hành trình trưởng thành và khám phá thế giới đại học.