Rực rỡ thanh xuân
Chương 479

Đêm Trắng Trước Ngưỡng Cửa: Nỗi Niềm Thanh Xuân

3836 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc những cảm xúc đan xen (hồi hộp, tiếc nuối, tự hào, lo âu) của Long, Linh và nhóm bạn vào đêm trước lễ bế giảng.,Làm nổi bật sự thao thức nội tâm, những suy tư cá nhân của mỗi nhân vật về hành trình thanh xuân đã qua và tương lai sắp tới.,Củng cố tình bạn gắn bó của nhóm và tình yêu kiên định của Long - Linh trước thềm chia xa tạm thời.,Tạo không khí lắng đọng, chuẩn bị cảm xúc cho sự kiện lễ bế giảng trọng đại ở chương sau, đẩy cao trào cảm xúc của arc.,Nhấn mạnh xung đột nội tâm về việc chấp nhận sự thay đổi và đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Thu Hà, Lê Thanh Hương
Mood: Bittersweet, hoài niệm, sâu lắng, hy vọng, hơi lo âu
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn đường mờ ảo hắt lên con ngõ quen thuộc đã lùi dần vào phía sau cánh cửa, nhưng bóng hình Linh vẫn còn vương vấn trong tâm trí Long. Cậu ấy đứng đó một lúc lâu, cảm nhận làn hơi se lạnh của đêm Hạ Long mơn man trên da thịt, rồi mới từ từ xoay người bước vào nhà. Nỗi trống trải đột ngột ập đến khi vòng tay cậu vừa buông Linh ra vẫn còn nguyên vẹn, như một khoảng không vô hình giữa lồng ngực. Long không tài nào xua đi được cảm giác ấy, dù cậu biết mình đã làm tất cả những gì có thể để trấn an Linh, và cũng là để trấn an chính mình.

Căn hộ tập thể cũ kỹ của gia đình Long chìm trong tĩnh lặng. Tường vôi đã ngả màu thời gian, những bức ảnh gia đình treo trên tường cũng đã phai mờ theo năm tháng, nhưng tất cả đều thân thuộc đến lạ. Căn phòng của Long nằm ở cuối hành lang hẹp, nơi ánh sáng từ chiếc đèn ngủ nhỏ luôn hắt ra một vầng sáng ấm áp. Cậu ấy khẽ khàng mở cửa, tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng của bản lề cũ không đủ để phá vỡ sự yên bình đang ngự trị. Bước vào trong, Long gần như có thể cảm nhận được mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể đã hàng chục năm tuổi, hòa lẫn với mùi xà phòng quen thuộc từ chăn gối và mùi sách cũ phảng phất trên giá sách của cậu.

Long không bật đèn trần, chỉ để lại ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn. Nó chiếu rọi một góc nhỏ trên bàn học, nơi chồng sách vở đã cũ kỹ nằm im lìm, cùng với chiếc áo đồng phục trắng tinh tươm được gấp gọn gàng, sẵn sàng cho ngày mai. Ngày mai – một từ đơn giản nhưng lại mang theo biết bao nhiêu cảm xúc hỗn độn. Nó là ngày cuối cùng, là dấu chấm hết cho một chương rực rỡ, nhưng cũng là khởi đầu cho một hành trình hoàn toàn mới. Long ngồi xuống ghế, không có ý định ngủ ngay. Cậu ấy cảm thấy tâm trí mình quá tỉnh táo, quá đầy ắp những suy nghĩ và cảm xúc để có thể chìm vào giấc ngủ.

Cậu ấy đưa tay lên cổ tay, chạm vào chiếc vòng tay may mắn mà Linh đã tặng từ lâu. Bề mặt nhẵn của những hạt đá nhỏ lạnh lẽo dưới đầu ngón tay, nhưng mang theo một hơi ấm vô hình, hơi ấm của những kỷ niệm. Long nhớ lại ngày Linh vụng về trao nó cho cậu, đôi má cô bé ửng hồng và đôi mắt long lanh đầy hy vọng. "Anh đeo nó nhé, để luôn gặp may mắn." Linh đã nói vậy. Và quả thật, từ khi có nó, Long cảm thấy mọi chuyện dường như đều suôn sẻ hơn, đặc biệt là trong những khoảnh khắc cậu cần sự tự tin nhất.

Rồi cậu ấy nhìn sang cây bút chì gỗ được đặt cẩn thận trong hộp bút. Trên thân bút, một cái tên nhỏ nhắn được khắc thủ công, không quá sắc sảo nhưng lại chứa đựng bao nhiêu ý nghĩa: "Linh". Cậu ấy nhớ mình đã tỉ mỉ khắc từng nét chữ, từng đường cong của cái tên ấy, vào một buổi chiều mưa rả rích khi nỗi nhớ Linh dâng lên trong lòng. Chiếc bút chì này đã đồng hành cùng cậu qua bao nhiêu bài kiểm tra, bao nhiêu buổi học nhóm căng thẳng, và thậm chí là cả những bức thư tình vụng về mà cậu chưa bao giờ dám gửi.

Hàng loạt kỷ niệm ùa về, cuộn xoáy trong tâm trí Long như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, không ngừng nghỉ. Từ những ngày đầu bỡ ngỡ bước chân vào trường cấp ba, hai con người xa lạ bỗng trở thành bạn cùng bàn, rồi dần dần, những rung động tinh tế len lỏi vào trái tim họ. Cậu nhớ lần đầu tiên thấy Linh cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai xua tan mọi mây mù trong lòng cậu. Cậu nhớ những buổi học nhóm căng thẳng, khi cậu kiên nhẫn giảng bài cho cô bé, và cô bé chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ thông minh và sự ngưỡng mộ. Cậu nhớ những trận bóng đá nảy lửa dưới sân trường, khi Linh nhiệt tình cổ vũ, giọng nói trong trẻo của cô bé như tiếp thêm sức mạnh cho cậu.

Rồi những hiểu lầm, những ghen tuông vu vơ từ lời đồn thổi, đặc biệt là sự xuất hiện của Tùng, đã từng làm rạn nứt tình cảm non nớt ấy. Nhưng cuối cùng, tình yêu của họ đã vượt qua tất cả, trở nên mạnh mẽ và kiên định hơn bao giờ hết. Và đêm qua, dưới ánh đèn thành phố, lời hẹn ước đã được trao đi, như một lời thề nguyền thiêng liêng giữa hai trái tim. "Anh sẽ luôn ở bên em, dù có chuyện gì xảy ra. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn." Long đã nói vậy, và cậu ấy tin tưởng tuyệt đối vào lời nói của mình.

Cậu ấy nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng vẫn còn hắt qua khung cửa kính cũ, chiếu lên những giọt sương đêm đọng trên lá cây. Trời yên gió lặng, không khí se lạnh của đêm cuối xuân len lỏi vào phòng qua khe cửa sổ hé mở. Một tiếng rao hàng văng vẳng từ xa, rồi lại chìm vào im lặng. Long thở dài. Ngày mai... mọi thứ sẽ thật khác. Liệu mình có thể giữ vững lời hứa? Liệu tình yêu này có đủ mạnh mẽ để vượt qua khoảng cách và những thử thách mới của cuộc sống đại học? Những câu hỏi cứ quẩn quanh, không có lời đáp.

Cánh cửa phòng khẽ mở, và một bóng người dịu dàng bước vào. Đó là mẹ Long, Trần Thu Hà. Bà là một người phụ nữ phúc hậu, gương mặt luôn nở nụ cười ấm áp, nhưng giờ đây, trên đôi mắt bà lại ánh lên vẻ lo lắng. Mẹ Long nhìn cậu con trai đang ngồi trầm ngâm bên bàn học, vai hơi chùng xuống.

"Con trai, sao chưa ngủ?" Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng đủ để kéo Long thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. "Mai là ngày trọng đại đó, con cần phải nghỉ ngơi cho khỏe."

Long quay lại nhìn mẹ, cố gắng mỉm cười nhưng nụ cười ấy có vẻ gượng gạo. "Con không ngủ được mẹ ạ. Nhiều thứ cứ hiện về trong đầu con." Cậu ấy nói, giọng trầm ấm thường ngày nay lại pha chút mệt mỏi và lo âu. "Con cứ nghĩ mãi về ngày mai, về mọi thứ sắp thay đổi."

Mẹ Long bước đến bên cậu, nhẹ nhàng đặt tay lên vai. Hơi ấm từ bàn tay mẹ truyền sang, một hơi ấm quen thuộc và trấn an. Bà vuốt ve mái tóc đen của Long, ánh mắt tràn đầy yêu thương và thấu hiểu. "Mẹ biết. Ai rồi cũng phải trải qua những khoảnh khắc như thế này. Cái cảm giác đứng trước ngưỡng cửa của một điều gì đó mới mẻ, vừa háo hức, vừa lo lắng."

Bà ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn vào đôi mắt sâu màu hổ phách của con trai. "Con đã có một hành trình cấp ba thật rực rỡ, Long ạ. Con đã học hành chăm chỉ, đã chơi thể thao hết mình, và đã tìm thấy một tình yêu đẹp. Mẹ tự hào về con."

Long cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi nghe những lời nói ấy từ mẹ. "Nhưng con sợ, mẹ ạ. Sợ mọi thứ sẽ không còn như trước nữa. Sợ khoảng cách sẽ làm phai nhạt tình cảm..."

Mẹ Long nắm lấy bàn tay cậu, siết nhẹ. "Tình yêu đích thực không bao giờ bị phai nhạt bởi khoảng cách, con trai. Nó chỉ càng được thử thách và trở nên mạnh mẽ hơn thôi. Mẹ tin con và Linh đủ trưởng thành để biết mình muốn gì, và đủ kiên định để giữ lấy nó." Bà mỉm cười. "Và con cũng có những người bạn tuyệt vời. Dù có đi đâu, các con vẫn sẽ luôn là bạn của nhau. Tình bạn của các con mạnh mẽ lắm."

Bà đứng dậy, nhẹ nhàng xoa đầu Long. "Bây giờ thì hãy nghỉ ngơi đi. Hãy cứ tin tưởng vào bản thân, tin tưởng vào tình yêu của con. Mẹ tin con sẽ làm tốt. Cứ ngủ một giấc thật sâu, sáng mai mọi thứ sẽ tươi sáng hơn."

Long gật đầu. "Vâng, mẹ." Cậu ấy nhìn theo bóng mẹ nhẹ nhàng rời khỏi phòng, khép cửa lại. Lời nói của mẹ như một liều thuốc an thần, giúp xua đi phần nào những nỗi lo lắng đang bủa vây. Cậu ấy nằm xuống giường, ánh mắt vẫn nhìn lên trần nhà, nhưng giờ đây, trong lòng cậu đã pha lẫn niềm hy vọng và sự kiên định. Tình yêu của cậu và Linh, tựa như những ngôi sao kia, sẽ mãi mãi tỏa sáng, bất kể khoảng cách hay thời gian. Long biết, hành trình phía trước còn rất dài, nhưng cậu ấy đã sẵn sàng. Sẵn sàng để giữ vững lời hứa, sẵn sàng để bảo vệ tình yêu rực rỡ này.

***

Cũng trong một căn hộ tập thể khác, không quá xa căn phòng của Long, Linh cũng đang trải qua một đêm thao thức. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ hòa quyện với mùi hương hoa dịu nhẹ từ bông hồng trắng Long tặng đêm qua. Căn phòng của Linh được trang trí tinh tế hơn một chút, với những món đồ nhỏ xinh, những bức ảnh dán trên tường, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy nữ tính. Ánh đèn ngủ màu hồng nhạt hắt lên những bức tường, làm dịu đi bóng đêm.

Linh ngồi tựa đầu vào cửa sổ, ngắm nhìn thành phố Hạ Long chìm trong màn đêm tĩnh mịch. Những ánh đèn xa xa lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Gió đêm mơn man qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh cuối xuân. Trên bàn học nhỏ cạnh cửa sổ, bông hồng trắng mà Long đã tặng được cắm trong một chiếc lọ thủy tinh nhỏ, đơn giản nhưng lại trở thành báu vật quý giá nhất của cô bé. Nó vẫn còn tươi tắn, những cánh hoa trắng muốt khẽ rung rinh trong làn gió nhẹ, tỏa hương thơm dịu nhẹ khắp căn phòng. Linh đưa tay khẽ chạm vào cánh hoa mềm mại, cảm nhận sự tinh khôi và thuần khiết của nó, như chính tình yêu của cô và Long.

Cô bé mở "Cuốn sổ tay Ước mơ tuổi 17" của mình. Bìa sổ đã hơi sờn, những trang giấy bên trong đã ngả màu thời gian, nhưng từng nét chữ nắn nót, từng hình vẽ nguệch ngoạc vẫn còn nguyên vẹn. Đó là nơi Linh đã cất giữ tất cả những cảm xúc, những kỷ niệm của mình từ những ngày đầu cấp ba. Nụ cười và nước mắt cùng lúc lăn trên má khi cô bé lật từng trang, đọc lại những dòng về tình yêu đầu đời, về những người bạn thân thương.

"Ngày... tháng... năm... Hôm nay Long đã giảng bài cho mình, cậu ấy thật kiên nhẫn. Mình cảm thấy có gì đó khác lạ khi ở bên cậu ấy..."

"Ngày... tháng... năm... Tùng lại trêu ghẹo mình, nhưng Long đã đứng ra bảo vệ. Cảm giác được che chở thật tuyệt vời..."

"Ngày... tháng... năm... Lễ bế giảng sắp đến rồi. Mình sợ phải rời xa nơi này, rời xa mọi người. Đặc biệt là Long. Liệu chúng mình có thể giữ vững lời hứa không?"

Những dòng chữ ấy như một thước phim quay chậm, tái hiện lại toàn bộ hành trình thanh xuân rực rỡ của cô bé. Từ những ánh mắt ngại ngùng đầu tiên, những buổi học nhóm căng thẳng, những lần Long kiên nhẫn giảng bài cho cô bé, đến những trận bóng đá nảy lửa mà cô nhiệt tình cổ vũ. Rồi những xung đột, những giận hờn, và cuối cùng là sự thấu hiểu, sự gắn kết không thể tách rời. Cô bé nhớ rõ từng lời Long đã nói đêm qua, từng cái ôm ấm áp, từng nụ hôn nhẹ nhàng trên trán. Lời hẹn ước ấy vẫn còn văng vẳng bên tai, như một bản tình ca không lời.

"Hành trình thanh xuân của mình... sắp kết thúc rồi sao?" Linh thì thầm, giọng cô bé nghẹn ngào, đôi mắt to tròn long lanh giờ đã ngấn nước. "Liệu tình yêu này có thể vượt qua mọi thứ? Khoảng cách có làm chúng ta xa nhau không?" Nỗi sợ hãi về tương lai đầy bất định cứ lớn dần, nuốt chửng niềm hy vọng mong manh. Cô bé sợ sự thay đổi, sợ phải rời xa vòng tay an toàn của gia đình, của bạn bè, của Long.

Cánh cửa phòng khẽ mở, và mẹ Linh, Lê Thanh Hương, lặng lẽ bước vào. Bà là một người phụ nữ thanh tú, dịu dàng, luôn nở nụ cười ấm áp. Nhìn thấy con gái đang ngồi trầm tư bên cửa sổ, tay ôm cuốn sổ nhỏ, bà hiểu rằng Linh đang phải đối mặt với những cảm xúc hỗn độn của tuổi trẻ. Bà nhẹ nhàng đặt một cốc sữa nóng lên bàn, hơi ấm từ cốc sữa tỏa ra xua đi chút không khí se lạnh trong phòng.

"Mẹ biết con không ngủ được." Giọng mẹ Linh trong trẻo, dịu dàng, như một lời an ủi vỗ về. Bà ngồi xuống bên cạnh con gái, khẽ vuốt mái tóc dài đen óng ả của Linh. "Uống chút sữa cho ấm bụng nhé, con gái. Đêm khuya rồi."

Linh quay lại nhìn mẹ, đôi mắt ướt đẫm nước mắt. Cô bé vùi mặt vào vai mẹ, cảm nhận hơi ấm và mùi hương quen thuộc từ người mẹ. "Con nhớ tất cả, mẹ ạ. Con nhớ những ngày ở trường, nhớ những buổi đi chơi cùng các bạn, nhớ những lúc Long ở bên con... Con sợ phải xa mọi người, sợ mọi thứ sẽ thay đổi, mẹ ơi."

Mẹ Linh nhẹ nhàng ôm con gái vào lòng, vỗ về tấm lưng nhỏ nhắn của cô bé. "Mẹ hiểu mà. Ai rồi cũng phải lớn lên, cũng phải rời xa những điều thân thuộc để khám phá thế giới rộng lớn hơn. Đó là quy luật của cuộc sống, con gái ạ."

Bà khẽ đẩy Linh ra một chút, nhìn thẳng vào đôi mắt cô bé. "Nhưng dù con đi đâu, mẹ và gia đình vẫn luôn ở đây. Nhà mình sẽ luôn là nơi con có thể quay về. Và tình yêu đích thực, tình bạn chân thành, sẽ luôn tìm thấy đường. Chúng sẽ không bao giờ mất đi, chỉ là sẽ có những thử thách để chứng minh sự bền vững của chúng thôi."

Mẹ Linh mỉm cười ấm áp. "Con đã có một quãng thời gian thật đẹp, một tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long. Con đã sống hết mình, đã yêu hết mình. Đó là điều quý giá nhất." Bà đưa tay khẽ chạm vào bông hồng trắng trong lọ. "Bông hoa này đẹp quá. Giống như tình yêu của con và Long vậy. Tinh khôi và mạnh mẽ."

Linh cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau những lời nói của mẹ. Cô bé siết chặt cuốn sổ tay trong lòng. "Mẹ tin con sẽ làm được chứ?"

"Mẹ tin con sẽ làm được." Mẹ Linh khẳng định, ánh mắt bà tràn đầy niềm tin và sự tự hào. "Hãy cứ sống trọn vẹn, hãy cứ yêu hết mình. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, mẹ và bố sẽ luôn ủng hộ con."

Linh gật đầu, lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má. Cô bé uống cạn cốc sữa nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể. Nỗi buồn chia ly vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã hòa lẫn với niềm hy vọng và sự kiên định. Cô bé tin vào Long, tin vào tình yêu của họ, và tin vào những người bạn thân thiết.

***

Khi những vệt sáng đầu tiên của bình minh xuất hiện, nhuộm hồng cả một góc trời Hạ Long, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu, điện thoại của Long và Linh cùng rung lên. Tiếng thông báo tin nhắn đến liên tục, phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm. Cả hai đều giật mình, vội vàng cầm điện thoại lên xem.

Một nhóm chat mới tinh đã được lập ra: "HỘI CỰU HỌC SINH ÁNH DƯƠNG - KHÓA 20XX". Và người đầu tiên gửi tin nhắn, không ai khác chính là Phan Việt Hùng.

"Ê, mấy đứa! Mai là ngày độc thân cuối cùng của tụi mình đó, ngủ gì mà ngủ! Tối nay phải 'quẩy' online chứ!" Tin nhắn của Hùng kèm theo một icon mặt cười tinh nghịch, giọng điệu lanh lảnh, pha trò quen thuộc của cậu bạn dường như vang vọng qua từng con chữ. Dù cậu ấy đang cố gắng duy trì không khí lạc quan, Long và Linh đều cảm nhận được một chút nặng lòng ẩn chứa đằng sau những câu đùa ấy. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, luôn là người khuấy động không khí, nhưng đêm nay, sự pha trò của cậu ấy lại mang theo một chút gì đó cố gắng, như thể đang che giấu nỗi buồn của chính mình.

Ngay sau tin nhắn của Hùng, Hoàng Thảo Mai, với mái tóc đen dài thường tết gọn gàng và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, đã gửi một tin nhắn dài hơn, đầy sâu sắc. "Hùng à, cậu lúc nào cũng thế! Nhưng mà nói thật, tớ cũng thấy nôn nao quá. Cảm giác như một kỷ nguyên sắp kết thúc ấy. Đêm nay chắc không ai ngủ được đâu." Giọng Mai, vốn nhỏ nhẹ và từ tốn, giờ đây như đang truyền tải sự suy tư, trầm tĩnh của cô bạn. "Nhưng đừng lo lắng quá. Dù có đi đâu, chúng ta vẫn là một gia đình. Tớ tin chúng ta sẽ giữ liên lạc, và sẽ luôn ở bên nhau dù cho có bao nhiêu khó khăn đi chăng nữa."

Vũ Thanh Lan, cô bạn với dáng người khỏe khoắn, năng động và mái tóc ngắn ngang vai, thường là người mạnh mẽ nhất trong nhóm, cũng không thể giấu được cảm xúc của mình. "Tớ sẽ nhớ mọi người lắm... Đặc biệt là những buổi học nhóm cùng Long và Linh, những lần tụi mình cùng nhau 'trốn học' ra quán cà phê đọc sách, hay những buổi tập thể thao đến mệt lử. Ước gì thời gian ngừng lại, để chúng ta mãi mãi là những học sinh cấp ba vô tư lự." Giọng Lan, vốn dứt khoát và hơi "đàn ông", giờ đây lại pha chút yếu lòng và tiếc nuối.

Long đọc từng tin nhắn, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cậu. Sự gắn kết của nhóm bạn này thật sự là một điều kỳ diệu. Dù mỗi người một tính cách, một ước mơ, nhưng họ đã cùng nhau tạo nên một bức tranh thanh xuân rực rỡ, không thể nào quên. Cậu ấy đưa tay gõ nhanh trên màn hình điện thoại.

"Mọi người nói đúng. Cảm giác này thật lạ. Nhưng chúng ta sẽ luôn giữ liên lạc, hứa nhé." Long viết, cố gắng truyền tải sự kiên định và niềm tin của mình vào tình bạn này. "Và sẽ có những kỷ niệm mới, những cuộc gặp gỡ mới. Chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên một chương mới, rực rỡ không kém."

Linh cũng nhanh chóng gõ tin nhắn trả lời, những ngón tay cô bé lướt trên màn hình đầy cảm xúc. "Mãi mãi là bạn thân! Dù có đi đâu, làm gì, chúng ta cũng sẽ luôn nhớ về nhau và về Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta. Hãy cùng nhau hướng về phía trước, với tất cả niềm tin và hy vọng!"

Những tin nhắn tiếp tục bay qua bay lại, đầy ắp tiếng cười, những lời trêu chọc, nhưng cũng không thiếu những lời động viên và hứa hẹn. Tiếng thông báo tin nhắn liên tục vang lên trong căn phòng tĩnh lặng của Long và Linh, như một bản giao hưởng của tình bạn, của tuổi trẻ. Long cảm thấy trái tim mình ấm áp hơn. Cậu biết, dù có phải đối mặt với bao nhiêu thử thách, cậu không hề đơn độc. Cậu có Linh, có những người bạn thân thiết, và có cả gia đình luôn ở phía sau ủng hộ.

Ánh sáng bình minh giờ đây đã chiếu rọi khắp căn phòng của Long, xua đi bóng tối và những nỗi lo lắng còn sót lại. Cậu ấy nhìn chiếc áo đồng phục trắng tinh trên bàn, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nắng sớm đã bắt đầu trải vàng trên những mái nhà. Tình yêu đầu tiên như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, mãi mãi không ngừng nghỉ. Cái kết mở của cuộc hành trình cấp ba này không phải là dấu chấm hết, mà là một cánh cửa mở ra thế giới đại học đầy thử thách, nhưng cũng đầy những cơ hội mới. Và họ, những người trẻ tuổi với tình yêu và tình bạn rực rỡ như nắng Hạ Long, đã sẵn sàng để khám phá.

Long đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sáng. Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cậu. Ngày mai, không còn là nỗi sợ hãi, mà là một lời hứa hẹn. Một lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, về những trải nghiệm mới, và về một tình yêu, một tình bạn sẽ vượt qua mọi giới hạn. Cậu đã sẵn sàng cho lễ bế giảng, sẵn sàng cho những lời chia tay xúc động, và sẵn sàng cho lời hẹn ước sẽ được củng cố dưới ánh nắng rực rỡ của ngày trọng đại ấy.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ