Ánh sáng bình minh cuối cùng đã xua đi những màn đêm thao thức, rót đầy căn phòng của Long bằng một thứ năng lượng mới mẻ, trong trẻo. Cậu ấy đã đứng dậy từ sớm, hít thở căng lồng ngực không khí trong lành của buổi sáng mùa hè, và tự nhủ rằng đây không phải là một dấu chấm hết, mà là một khởi đầu. Chiếc áo đồng phục trắng tinh tươm, phẳng phiu được mẹ cậu chuẩn bị từ tối qua, giờ đây nằm gọn gàng trên bàn, như một biểu tượng cho sự tinh khôi của những năm tháng học trò sắp khép lại. Long vuốt nhẹ lên vạt áo, cảm nhận sự mềm mại của vải, và trong tâm trí cậu, những ký ức về ba năm cấp ba ùa về như một thước phim quay chậm. Từ những ngày đầu bỡ ngỡ bước chân vào cổng trường Ánh Dương, đến những buổi học nhóm căng thẳng nhưng đầy ắp tiếng cười, những trận bóng đá nảy lửa trên sân cỏ, và đặc biệt là những khoảnh khắc đầu tiên tim cậu lỗi nhịp vì một cô gái có nụ cười rạng rỡ như nắng Hạ Long.
Giờ đây, cậu đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho những lời chia tay, cho những cái ôm thật chặt, và hơn hết, sẵn sàng cho một lời hẹn ước sẽ được củng cố dưới ánh nắng rực rỡ của ngày trọng đại ấy. Long bước ra khỏi nhà, trái tim mang theo cả nỗi bồi hồi, tiếc nuối lẫn niềm hy vọng ngập tràn.
***
Sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương sáng nay đẹp lạ thường, như thể cả đất trời Hạ Long đều muốn dành tặng một món quà chia tay cho thế hệ học sinh cuối cùng. Nắng nhẹ trải vàng trên những tán phượng vĩ đang vào độ rực rỡ nhất, điểm xuyết những chùm hoa đỏ thắm như những đốm lửa bừng cháy giữa vòm lá xanh. Gió biển thổi nhè nhẹ mang theo hơi mặn mòi đặc trưng, lay động những dải băng rôn, cờ hoa trang trí khắp nơi, khiến cả không gian như bừng sáng, lung linh. Tiếng chuông trường, quen thuộc đến nỗi đã trở thành một phần của nhịp đập mỗi ngày, hôm nay lại mang theo một âm hưởng khác, trầm bổng và ngân dài hơn, như một lời chào tạm biệt.
Từng nhóm học sinh khối 12, trong bộ đồng phục trắng tinh tươm, đã tề tựu đông đủ. Cả sân trường rộn rã tiếng cười nói, tiếng xì xào, nhưng sâu thẳm trong đó là những ánh mắt bồi hồi, những cái nắm tay thật chặt. Tòa nhà chính của trường, với kiến trúc Pháp cổ kính pha trộn nét hiện đại, mái ngói đỏ trầm mặc và những bức tường gạch cũ kỹ được bảo trì cẩn thận, giờ đây như một chứng nhân lịch sử, dõi theo từng bước trưởng thành của các cô cậu học trò.
Long và Linh, cùng với Hùng, Mai và Lan, ngồi cạnh nhau ở hàng ghế đầu, vị trí dành cho những học sinh ưu tú. Long cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay nhỏ nhắn của Linh đang khẽ tựa vào cánh tay mình. Cậu khẽ siết nhẹ tay cô ấy dưới gầm bàn, một cử chỉ quen thuộc mà cậu dùng để trấn an, để chia sẻ. Linh ngước nhìn cậu, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh nắng, nở một nụ cười nhẹ, như thấu hiểu. Ánh mắt cô nàng xa xăm, lướt qua từng gương mặt bạn bè, qua những dãy phòng học thân quen, rồi dừng lại trên lễ đài được trang hoàng lộng lẫy.
“Mới ngày nào còn bỡ ngỡ vào trường, giờ đã ra trường rồi!” Hùng thì thầm, giọng cậu ấy vẫn lanh lảnh nhưng pha một chút sướt mướt, khác hẳn với vẻ pha trò thường ngày. Cậu bạn gãi gãi đầu, đôi mắt híp lại, nhưng không giấu được sự bồi hồi. “Nhanh thật đấy! Cảm giác như mới hôm qua mình còn đang loay hoay tìm lớp 10A1 vậy.”
Thảo Mai, với mái tóc đen dài thường tết gọn gàng, đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, khẽ thở dài, thanh thoát và trầm tĩnh như mọi khi. “Cảm giác thật lạ, vừa muốn thời gian ngừng lại, vừa muốn biết tương lai thế nào.” Cô nàng nhẹ nhàng nói, như đang tự nói với chính mình, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy suy tư. Ánh mắt Mai quét qua từng người bạn, dừng lại ở Linh, rồi lại nhìn ra xa xăm, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên tán lá.
Linh, đôi mắt to tròn long lanh, khẽ tựa đầu vào vai Mai, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây hơi nghèn nghẹn. Cô nàng nhìn Long, ánh mắt xa xăm, như đang tìm kiếm một sự xác nhận, một kỷ niệm chung. “Cậu có nhớ lần đầu mình gặp nhau ở đây không, Long?” Giọng Linh nhỏ xíu, chỉ đủ cho Long nghe thấy.
Long quay sang nhìn Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên một vẻ dịu dàng hiếm thấy. Cậu nhớ chứ, nhớ như in. Ngày đầu tiên đi học, cậu vô tình va phải một cô gái đang ôm chồng sách cao quá đầu, để rồi cả hai cùng ngã nhào, sách vở tung tóe khắp sân. Cô ấy chính là Linh, với mái tóc dài đen óng ả và đôi mắt to tròn đầy vẻ lúng túng. "Nhớ chứ," Long khẽ đáp, giọng trầm ấm, "Cậu còn làm tớ mất điểm ngay ngày đầu vì tội chen lấn mà." Cậu trêu chọc, nhưng trong ánh mắt là sự hoài niệm sâu sắc.
Linh bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. "Đâu có, là cậu đụng vào tớ trước mà!" Cô nàng vờ trách móc, nhưng bàn tay nhỏ bé lại siết chặt hơn bàn tay Long dưới gầm bàn. Cái nắm tay ấy không chỉ là sự trấn an, mà còn là lời khẳng định cho một tình yêu đầu đời như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, bền bỉ và dịu êm.
Vũ Thanh Lan, cô bạn với dáng người khỏe khoắn, năng động và mái tóc ngắn ngang vai, thường là người mạnh mẽ nhất trong nhóm, lúc này cũng không thể giấu được cảm xúc. Cô ấy khẽ hít sâu, đôi mắt tinh nhanh, sắc sảo hơi đỏ hoe. "Tớ sẽ nhớ cái sân trường này lắm, nhớ cả cái mùi phấn bảng, mùi cà phê từ căng tin, rồi cả mùi hoa phượng nữa..." Giọng Lan dứt khoát thường ngày giờ lại pha chút yếu lòng. "Ước gì có thể quay ngược thời gian, để tụi mình lại là những đứa học sinh cấp ba vô tư lự, chẳng phải lo nghĩ gì về tương lai."
Long nhìn những người bạn của mình, trái tim cậu ấm áp. Cậu ấy biết, dù con đường phía trước có ra sao, có gian nan thế nào, thì những người bạn này, cùng với Linh, sẽ luôn là một phần không thể thiếu trong cuộc đời cậu. Họ đã cùng nhau tạo nên một tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, một bức tranh không thể nào phai nhạt.
Tiếng loa bắt đầu rè rè, báo hiệu buổi lễ sắp chính thức bắt đầu. Toàn bộ học sinh khối 12 ngồi thẳng lưng, ánh mắt hướng về lễ đài. Những tiếng xì xào dần lắng xuống, thay vào đó là một sự im lặng trang trọng, nhưng vẫn không giấu được sự hồi hộp và cả nỗi nghẹn ngào đang len lỏi trong từng trái tim. Một kỷ nguyên sắp kết thúc, và một cánh cửa mới đang chờ họ mở ra. Long và Linh khẽ trao nhau một ánh mắt, trong đó có cả sự lo lắng về tương lai xa cách, nhưng cũng đầy niềm tin và hy vọng vào lời hẹn ước đã được khắc ghi trong tim.
***
Giữa buổi sáng, nắng đã lên cao hơn, trải một màu vàng óng ả khắp sân trường. Bầu không khí trang trọng hơn, nhưng cảm xúc vẫn căng tràn. Sau những nghi thức mở đầu, tiếng loa vang lên, giới thiệu Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang. Cả sân trường vỗ tay rền vang khi thầy bước lên bục. Gương mặt thầy nghiêm nghị, đeo kính cận, thường ngày thầy luôn mặc vest chỉnh tề, toát lên vẻ uy quyền nhưng hôm nay lại pha lẫn nét phúc hậu, trìu mến khi nhìn xuống hàng trăm học trò cuối cấp. Giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực của thầy vang vọng khắp sân trường, từng câu từng chữ rõ ràng, dứt khoát.
“Kính thưa quý vị đại biểu, quý thầy cô giáo, cùng toàn thể các em học sinh thân mến!” Hiệu trưởng Quang bắt đầu, âm thanh từ chiếc loa khuếch đại, len lỏi vào từng ngóc ngách của ngôi trường, vào sâu thẳm tâm hồn mỗi người. “Hôm nay, một ngày trọng đại, chúng ta tề tựu nơi đây để cùng nhau chứng kiến một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời các em học sinh khối 12. Ba năm học dưới mái trường Ánh Dương thân yêu đã khép lại, nhưng những ký ức, những bài học, và những tình bạn đẹp đẽ sẽ mãi mãi là hành trang quý giá theo các em trên mọi nẻo đường.”
Ông tiếp tục bài phát biểu, điểm lại hành trình phát triển của trường, những thành tích học sinh đã đạt được, không quên nhắc đến những giải thưởng quốc gia, quốc tế mà các học sinh tài năng đã mang về cho trường. Long lắng nghe chăm chú, cậu gật đầu nhẹ nhàng, trong lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả. Cậu nhớ những buổi tập luyện miệt mài trên sân bóng, những cuộc thi học sinh giỏi đầy cam go, và cả những lúc cậu cùng Linh và các bạn cùng nhau vượt qua những thử thách khó khăn. Thầy Hiệu trưởng luôn là một người thầy đáng kính, tâm huyết với nghề, luôn đặt lợi ích của học sinh lên hàng đầu.
“Hôm nay, các em đứng đây, không chỉ là những học sinh sắp ra trường, mà còn là những người trẻ đầy khát vọng, sẵn sàng chinh phục những chân trời mới,” thầy Quang nhấn mạnh, giọng thầy vang lên đầy tình cảm. “Hãy nhớ rằng, dù đi đâu, làm gì, mái trường Ánh Dương này vẫn luôn là ngôi nhà thứ hai của các em. Nơi đây đã ươm mầm những giấc mơ, chắp cánh cho những hoài bão, và dạy các em biết cách vươn lên, biết cách yêu thương và sẻ chia. Thầy tin tưởng rằng, với hành trang kiến thức và đạo đức mà các em đã được trang bị, các em sẽ tự tin bước vào đời, trở thành những công dân có ích, đóng góp vào sự phát triển của đất nước.”
Nghe đến đoạn này, Hùng không kìm được nữa. Cậu bạn khụt khịt mũi, cố gắng chùi nước mắt bằng mu bàn tay, nhưng những giọt nước mắt vẫn không ngừng lăn dài trên khuôn mặt bầu bĩnh. “Thầy nói hay quá, tao sắp khóc rồi đây này!” Hùng thì thầm với Long và Linh, giọng nghèn nghẹn. “Thầy luôn làm người ta phải xúc động mỗi khi phát biểu.”
Long nhìn Hùng, khẽ vỗ vai cậu bạn. “Thầy luôn như vậy, rất tâm huyết.” Cậu nói, ánh mắt vẫn dõi theo thầy Hiệu trưởng. Trong lòng Long, những lời thầy nói không chỉ là lời dặn dò, mà còn là một lời hứa, một định hướng cho tương lai. Cậu biết rằng, cuộc sống đại học và những con đường sắp tới sẽ đầy rẫy thử thách, nhưng những gì cậu học được ở Ánh Dương, từ kiến thức đến tình người, sẽ là nền tảng vững chắc để cậu tiến bước.
Linh, đôi mắt đã rưng rưng từ lúc nào, khẽ tựa vào vai Long. Cô nàng im lặng lắng nghe, từng lời thầy nói như chạm đến sâu thẳm trái tim. Cô ấy nhớ những lúc thầy Hiệu trưởng đứng trước toàn trường, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục, luôn mang đến những bài học quý giá về đạo đức, về tình yêu quê hương, đất nước. Cô ấy cũng nhớ những lần thầy mỉm cười hiền hậu khi trao giải thưởng cho những học sinh xuất sắc.
Bên cạnh Linh, Thảo Mai cũng đã tháo kính ra, dùng mu bàn tay lau nhẹ khóe mắt. Thanh Lan, dù cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng đôi môi cũng đã mím chặt, đôi mắt đỏ hoe. Cả nhóm bạn, mỗi người một vẻ, đều đang trải qua những cung bậc cảm xúc mãnh liệt. Những tràng pháo tay vang lên rền vang sau mỗi đoạn phát biểu đầy ý nghĩa của thầy Hiệu trưởng, như một sự đồng cảm, một lời tri ân từ hàng trăm trái tim non trẻ.
Lời thầy Quang về “những chân trời mới” và “hành trình phía trước” như gieo vào lòng Long và Linh một sự pha trộn giữa nỗi lo lắng và niềm hứng khởi. Cậu biết rằng, đây là lúc phải rời xa mái trường thân yêu, rời xa Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu và Linh, để bước vào một thế giới rộng lớn hơn, đầy những cơ hội và cả những cạm bẫy. Nhưng cậu cũng tin rằng, tình yêu của cậu và Linh, tình bạn của nhóm, sẽ là điểm tựa vững chắc để họ vượt qua mọi khó khăn. Ánh nắng ấm áp của Hạ Long vẫn đang bao trùm lấy sân trường, như một vòng tay vỗ về, trấn an, hứa hẹn rằng dù có đi đâu, họ sẽ luôn nhớ về nơi này, về những năm tháng rực rỡ đã qua.
***
Khi Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang kết thúc bài phát biểu đầy xúc động, cả sân trường lại vỗ tay không ngớt, vang dội như tiếng sóng biển Hạ Long vỗ vào bờ. Sau đó, một giọng nói dịu dàng, truyền cảm vang lên từ chiếc loa, giới thiệu cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm lớp của Long và Linh. Cô bước lên sân khấu, dáng người thanh lịch, duyên dáng trong tà áo dài truyền thống, mái tóc cắt ngắn cá tính ôm gọn khuôn mặt trẻ trung, năng động. Gương mặt cô đong đầy cảm xúc, ánh mắt trìu mến quét qua từng gương mặt học trò thân yêu đang ngồi bên dưới, như muốn ghi nhớ từng khoảnh khắc cuối cùng này.
Cô Lan Anh cầm micro, đôi bàn tay khẽ run. Giọng cô hơi nghèn nghẹn, nhưng vẫn giữ được sự truyền cảm vốn có. “Các em thân mến!” Cô bắt đầu, âm thanh trầm bổng, hòa cùng tiếng gió nhẹ lay động những chùm hoa phượng đỏ. “Hôm nay là một ngày thật đặc biệt, một ngày mà cô tin rằng cả cô và các em sẽ không bao giờ quên. Cô vẫn nhớ như in ngày đầu các em bước vào lớp 10, những gương mặt non nớt, bỡ ngỡ, đầy ắp sự tò mò và cả một chút sợ hãi. Nhìn các em lúc đó, cô đã tự nhủ, đây sẽ là một hành trình thú vị.”
Cô tạm dừng một chút, đôi mắt cô lướt qua hàng ghế của lớp 12A1, dừng lại thật lâu ở Long và Linh, rồi đến Hùng, Mai, Lan. Mỗi ánh nhìn của cô đều chứa đựng một tình cảm sâu sắc, một kỷ niệm riêng. “Và quả thật, ba năm qua là một hành trình không thể nào quên. Chúng ta đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu cung bậc cảm xúc. Từ những buổi học nhóm căng thẳng đến những lần các em nghịch ngợm, làm cô phải đau đầu. Từ những giọt nước mắt thất bại đến những niềm vui vỡ òa khi đạt được thành tích cao. Cô nhớ những lần Long kiên nhẫn giảng bài cho các bạn, nhớ nụ cười rạng rỡ của Linh khi cô ấy hoàn thành xuất sắc một dự án, nhớ những trò đùa của Hùng, sự trầm tĩnh của Mai, và cả sự mạnh mẽ của Lan.”
Long cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, một cục u vô hình chặn đứng mọi lời muốn nói. Cậu nhìn cô chủ nhiệm, ánh mắt đầy biết ơn sâu sắc. Cô Lan Anh không chỉ là một giáo viên, cô còn là một người mẹ thứ hai, luôn quan tâm, lo lắng cho từng đứa học trò. Cô đã dạy cậu biết cách suy nghĩ kỹ trước khi đưa ra đáp án, như thầy Toán Trần Quang Hải vẫn thường nói, và cả cách cảm nhận văn chương là tấm gương phản chiếu tâm hồn, như cô Ngữ Văn Phạm Mai Phương vẫn thường giảng.
Linh không kìm được nữa, nước mắt chảy dài trên má cô nàng, ướt đẫm cả chiếc khẩu trang đang đeo. Cô nàng tựa đầu vào vai Mai, giọng thì thầm đứt quãng: “Cô Lan Anh… cô ấy tuyệt vời thật.” Mai, đôi mắt cũng đỏ hoe, khẽ siết chặt tay Linh, an ủi. Cô nàng hiểu rõ cảm xúc của Linh lúc này, bởi chính cô cũng đang phải đấu tranh với những giọt nước mắt chực trào.
“Giờ đây, các em đã trưởng thành, đã có những ước mơ, hoài bão của riêng mình,” giọng cô Lan Anh tiếp tục, trầm lắng hơn, như một lời thì thầm. “Các em sắp rời xa mái trường này, rời xa những người bạn thân thiết, rời xa những thầy cô đã đồng hành cùng các em. Chắc chắn sẽ có những lúc các em cảm thấy bơ vơ, lạc lõng trước những ngã rẽ cuộc đời. Nhưng hãy tin vào bản thân, tin vào những giá trị mà các em đã được hun đúc. Hãy sống thật tốt, thật ý nghĩa, và đừng quên những gì chúng ta đã học được cùng nhau. Đừng quên rằng, văn chương là tấm gương phản chiếu tâm hồn, và cuộc sống chính là một tác phẩm vĩ đại mà mỗi chúng ta là một người nghệ sĩ.”
Cô Lan Anh nhìn thẳng vào mắt từng học sinh, như muốn truyền tải tất cả những tâm huyết, tình cảm của mình vào trong ánh nhìn ấy. “Các em là tương lai của đất nước! Cô tin rằng các em sẽ làm rạng danh mái trường Ánh Dương, làm rạng danh quê hương Hạ Long này. Dù có đi đâu, làm gì, hãy luôn nhớ về nơi đây, nơi cất giữ những rung động đầu đời, nơi tuổi thanh xuân của các em đã rực rỡ như nắng Hạ Long.”
Giọng cô nghẹn lại, những giọt nước mắt đã lăn dài trên gương mặt thanh tú của cô. Cô Lan Anh cúi đầu, không thể nói thêm lời nào nữa. Cả sân trường chìm trong sự im lặng xúc động, chỉ còn nghe tiếng gió khẽ xào xạc trên tán lá, và tiếng sụt sịt của một vài học sinh không thể kìm nén cảm xúc.
Long đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Linh, khẽ siết. Cậu lặng lẽ rút chiếc khăn giấy từ túi áo, đưa cho cô nàng. Linh khẽ gật đầu, đón lấy chiếc khăn, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn Long, trong đó có cả sự biết ơn và một nỗi buồn sâu thẳm. Hùng, dù cố gắng tỏ ra cứng rắn, nhưng cũng đã phải dùng tay áo chùi đi dòng nước mắt đang lăn dài trên má. Thanh Lan, cô nàng mạnh mẽ thường ngày, giờ cũng đã gục đầu vào vai Mai, vai cô ấy khẽ run lên.
Đột nhiên, một tràng pháo tay bắt đầu từ hàng ghế đầu, rồi lan nhanh ra khắp sân trường, mỗi lúc một lớn hơn, rền vang như sấm. Cả lớp đồng loạt đứng dậy, từng người một, rồi cả khối 12 cùng đứng lên, vỗ tay thật to, thật lâu, như một lời cảm ơn chân thành, một lời tri ân sâu sắc gửi đến người mẹ thứ hai của mình. Tiếng vỗ tay không chỉ là sự kết thúc của một bài phát biểu, mà còn là sự bộc lộ của tất cả những cảm xúc dồn nén, của nỗi tiếc nuối, của tình yêu thương, và của cả niềm hy vọng vào một tương lai phía trước. Long nhìn Linh, ánh mắt cậu ấy đầy kiên định. Dù có bao nhiêu thử thách, bao nhiêu ngã rẽ, tình yêu và tình bạn rực rỡ như nắng Hạ Long này sẽ luôn là ngọn hải đăng dẫn lối cho họ.