Rực rỡ thanh xuân
Chương 493

Hẹn Ước Dưới Nắng Chiều

3824 từ
Mục tiêu: Khắc họa Long và Linh dành thời gian riêng tư, cùng nhau bàn về những dự định tương lai và cách duy trì tình cảm khi đối mặt với thử thách xa cách.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ và sự thấu hiểu giữa Long và Linh, thể hiện sự trưởng thành trong cách họ đối diện với tương lai.,Giải quyết xung đột nội tâm về nỗi lo chia xa bằng sự tin tưởng và những kế hoạch cụ thể, củng cố 'lời hẹn ước thanh xuân' của họ.,Tạo tiền đề cảm xúc vững chắc cho Lễ bế giảng sắp tới, nơi lời hứa này có thể được khẳng định một cách mạnh mẽ hơn.,Nhấn mạnh sự kiên định và lòng tin tuyệt đối vào tình yêu của cả hai nhân vật chính.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Lãng mạn, sâu lắng, hơi u hoài nhưng tràn đầy hy vọng và sự kiên định
Kết chương: [object Object]

Long siết nhẹ bàn tay cô nàng đặt trên bàn, như một lời khẳng định không cần nói thành lời. Cảm giác ấm áp từ bàn tay Long lan truyền sang Linh, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của nỗi sợ hãi. Cô nàng nhìn sâu vào đôi mắt cậu, thấy trong đó một sự tin cậy tuyệt đối, một lời hứa không thể lay chuyển. Cô nàng biết, Long sẽ không bao giờ để cô nàng một mình.

"Tớ tin cậu..." Linh nói, tựa đầu vào vai Long. Mùi hương quen thuộc của cậu, mùi hương của nắng, của gió, và của sự mạnh mẽ, vỗ về tâm hồn cô nàng. Cảm giác bình yên lan tỏa khắp cơ thể cô nàng, như một dòng nước mát xoa dịu những vết thương lòng. Cô nàng nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp đập đều đặn của trái tim Long, cảm thấy mình được bao bọc, được che chở.

Họ ngồi đó thật lâu, cùng nhau ôn lại những kỷ niệm đẹp đã qua. Từ những buổi học nhóm căng thẳng đến những lần Long kiên nhẫn giảng bài cho Linh, từ những trận bóng đá nảy lửa đến những buổi chiều lang thang trên bãi biển Hạ Long. Mỗi câu chuyện, mỗi kỷ niệm đều như một viên ngọc quý, lấp lánh trong tâm trí họ, nhắc nhở họ về một tuổi thanh xuân rực rỡ, đầy ắp tiếng cười và những rung động đầu đời.

"Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta..." Long khẽ thì thầm, ánh mắt cậu xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Cậu biết, dù họ có đi đâu, về đâu, Hạ Long sẽ mãi là nơi trái tim họ thuộc về, là nơi bắt đầu của tình yêu và tình bạn của họ.

Linh ngẩng đầu lên, nhìn Long. "Và nó sẽ mãi là như vậy, Long nhỉ?"

Long mỉm cười, một nụ cười ấm áp và tràn đầy hy vọng. "Mãi là như vậy. Thanh xuân của chúng ta, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã khép lại một chương, nhưng nó sẽ mở ra một chương mới, một hành trình trưởng thành và khám phá thế giới đại học. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với những thử thách mới, cùng nhau xây đắp những kỷ niệm mới. Anh tin, tình yêu của chúng ta sẽ là kim chỉ nam, là điểm tựa vững chắc để chúng ta vượt qua tất cả." Cậu khẳng định, lời nói của cậu không chỉ là sự an ủi, mà còn là một lời hứa, một lời cam kết vững chắc cho tương lai.

Linh khẽ gật đầu, đôi mắt cô nàng lấp lánh. Cô nàng biết, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhiều ngã rẽ, nhưng chỉ cần có Long bên cạnh, cô nàng sẽ không bao giờ sợ hãi. Sự trầm lắng và hoài niệm bao trùm lấy họ, nhưng đó không phải là một nỗi buồn tuyệt vọng. Đó là một nỗi buồn ngọt ngào, một sự tiếc nuối cho quá khứ, nhưng cũng là một sự chuẩn bị tâm lý cho những điều lớn lao hơn sắp đến.

Họ tiếp tục trò chuyện, cùng nhau thưởng thức những chiếc bánh ngọt vị dâu tây và kem, vị ngọt nhẹ tan chảy trong miệng, xoa dịu những tâm hồn đang thổn thức. Tiếng chuông điện thoại rung khe khẽ từ túi quần Long, cậu lấy ra xem rồi lại cất đi, không muốn phá vỡ khoảnh khắc bình yên này. Quán Cafe Sắc Màu, với ánh đèn vàng dịu và tiếng nhạc du dương, đã trở thành một ốc đảo yên bình, nơi họ có thể tạm quên đi những lo toan, những chia ly, và chỉ tập trung vào tình yêu mà họ dành cho nhau. Long và Linh biết rằng, cái kết mở của tuổi thanh xuân này không phải là một sự kết thúc, mà là một lời hứa cho phần tiếp theo, nơi họ sẽ khám phá thế giới đại học và đối mặt với những thử thách mới của tình yêu xa, hay những ngã rẽ cuộc đời. Và họ đã sẵn sàng.

Cô nàng tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai cậu. Mùi hương cà phê rang xay vẫn thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ lùng. Tiếng nhạc acoustic du dương trong quán vẫn đều đều, êm ái như một lời thì thầm của thời gian. Nhưng ngay cả trong khoảnh khắc bình yên ấy, một nỗi băn khoăn vẫn len lỏi trong tâm trí Linh. Cô nàng ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ẩn chứa chút lo âu.

"Long này, cậu có nghĩ... nếu chúng ta học khác trường, khác thành phố thì sao?" Linh khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo của cô nàng mang theo chút dè dặt. Câu hỏi ấy như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trong không gian yên tĩnh của riêng hai người.

Long nắm chặt tay cô nàng hơn, ánh mắt sâu màu hổ phách của cậu nhìn thẳng vào cô, đầy kiên định. "Anh biết em đang lo lắng điều gì. Nhưng anh tin chúng ta sẽ tìm được cách." Giọng cậu trầm ấm, như một liều thuốc an thần vỗ về nỗi bất an của Linh. "Nguyện vọng của anh là Bách Khoa, em thì Sư phạm. Khả năng cao là sẽ xa nhau thật. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta sẽ xa cách."

Cậu nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng tan chảy trên đầu lưỡi, như chính những nỗi lo lắng mà họ đang phải đối mặt. "Chúng ta đã cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện rồi, Linh. Từ những ngày đầu bỡ ngỡ ở trường cấp ba, những kỳ thi căng thẳng, những buổi chiều rong ruổi khắp Hạ Long. Tình cảm của chúng ta đâu phải chỉ là những rung động nhất thời của tuổi học trò." Cậu nói, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về những ký ức tươi đẹp. "Nó đã được vun đắp qua từng ngày, từng giờ, từng ánh mắt, từng cử chỉ quan tâm. Nó đã trở thành một phần không thể thiếu của cả hai chúng ta."

Linh lắng nghe từng lời Long nói, trái tim cô nàng như được sưởi ấm. Cô nàng khuấy nhẹ ly trà sữa dâu tây của mình, những viên trân châu tròn xoe xoay vòng trong lớp sữa hồng nhạt. "Em biết chứ," cô nàng đáp, "chính vì vậy em mới sợ. Sợ rằng môi trường mới, những người bạn mới, sẽ khiến chúng ta thay đổi. Sợ rằng những cuộc gọi, những tin nhắn sẽ dần thưa thớt, rồi một ngày nào đó, chúng ta sẽ không còn tìm thấy nhau nữa." Nỗi sợ hãi ấy, dù được che giấu kỹ, vẫn hiện rõ trong đôi mắt long lanh của cô nàng.

Long mỉm cười trấn an, nụ cười tỏa nắng của cậu xua tan đi phần nào u ám trong lòng Linh. "Sự thay đổi là điều tất yếu của cuộc sống, Linh à. Ai trong chúng ta cũng sẽ trưởng thành, sẽ có những định hướng riêng. Nhưng điều quan trọng nhất là chúng ta sẽ trưởng thành cùng nhau, sẽ luôn hướng về nhau. Anh tin vào tình yêu của chúng ta, và anh cũng tin vào em." Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen óng ả của cô nàng, hành động quen thuộc đầy dịu dàng.

"Anh đã nghĩ rất nhiều về chuyện này," Long tiếp lời, giọng cậu trở nên nghiêm túc hơn. "Nếu chúng ta học ở hai thành phố khác nhau, chúng ta sẽ phải cố gắng nhiều hơn. Mỗi ngày, chúng ta sẽ gọi điện, nhắn tin cho nhau. Kể cho nhau nghe về những gì đã xảy ra, về những người bạn mới, về những bài học khó. Anh sẽ cố gắng sắp xếp thời gian để mỗi tháng về thăm em một lần, hoặc ít nhất là hai tháng một lần. Còn những kỳ nghỉ lễ, chúng ta sẽ cùng về Hạ Long, hoặc đi du lịch đến một nơi nào đó mà chúng ta yêu thích."

Linh tròn mắt nhìn Long, những lời nói cụ thể và đầy trách nhiệm của cậu khiến cô nàng ngỡ ngàng. Cậu đã suy nghĩ kỹ càng đến vậy sao? Cậu đã chuẩn bị cho tương lai của hai người một cách chu đáo đến vậy sao? Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng trong lòng Linh dường như tan biến. Cô nàng cảm nhận được sự chân thành, sự kiên định và tình yêu mãnh liệt mà Long dành cho mình.

"Và em cũng vậy," Linh nói, đôi mắt cô nàng rưng rưng nhưng ánh lên sự quyết tâm. "Em cũng sẽ gọi cho anh mỗi ngày, sẽ kể cho anh nghe mọi chuyện. Em sẽ đến thăm anh bất cứ khi nào có thể. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, Long à." Cô nàng nói, rồi ngả đầu vào vai cậu, cảm nhận hơi ấm từ người cậu lan tỏa. Long ôm nhẹ lấy cô nàng, khẽ hôn lên đỉnh đầu cô. Cậu biết, đây không chỉ là lời nói suông, mà là một lời hẹn ước từ trái tim, một lời hứa mà cả hai sẽ cùng nhau giữ trọn.

Ánh hoàng hôn bên ngoài quán đã chuyển sang một màu cam đỏ rực rỡ, hắt những tia sáng cuối cùng vào không gian quán Cafe Sắc Màu, nhuộm vàng cả một góc nhỏ nơi hai người đang ngồi. Mùi hương cà phê và bánh ngọt vẫn quẩn quanh, nhưng giờ đây, nó mang theo một dư vị ngọt ngào và đầy hy vọng. Họ ngồi đó, cùng nhau vẽ nên những viễn cảnh tươi đẹp cho tương lai, những viễn cảnh mà có thể sẽ đầy thử thách, nhưng chắc chắn sẽ có nhau.

Sau khi rời khỏi Quán Cafe Sắc Màu, Long và Linh quyết định đi dạo một chút trước khi trời tối hẳn. Nắng chiều đã dịu đi rất nhiều, nhường chỗ cho những cơn gió mát lành thổi từ biển vào. Họ nắm tay nhau, bước chậm rãi trên con đường quen thuộc dẫn đến Công viên Bình Minh. Dưới ánh sáng vàng nhạt của cuối ngày, mọi vật đều trở nên lãng mạn và dịu dàng hơn. Tiếng còi xe thưa thớt trên đường, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây, tất cả như hòa vào làm một bản nhạc nền êm ái cho câu chuyện tình yêu của họ.

Công viên Bình Minh vào giờ này không quá đông đúc, nhưng cũng không vắng vẻ. Vài cặp đôi đang nắm tay nhau đi dạo, những cụ già ngồi trên ghế đá đọc báo, và lũ trẻ con cười đùa rượt đuổi nhau trên bãi cỏ xanh mướt. Mùi cỏ xanh tươi mới cắt thoang thoảng trong gió, quyện với mùi đất ẩm sau những cơn mưa rào buổi sáng, tạo nên một cảm giác trong lành và dễ chịu. Họ đi qua cổng đá cổ kính, nơi những dây thường xuân xanh mướt bò leo, rồi rẽ vào con đường lát gạch sạch sẽ, dưới những tán cây cổ thụ đã chứng kiến biết bao mùa thay lá.

Long và Linh tìm đến một chiếc ghế đá cũ kỹ nằm khuất dưới gốc cây bàng cổ thụ, nơi có bóng râm mát mẻ và tầm nhìn ra phía hồ nước phẳng lặng. Đây là nơi họ đã từng ngồi hàng giờ sau những buổi học căng thẳng, cùng nhau ăn kem, cùng nhau tâm sự đủ thứ chuyện trên đời. Chiếc vòng tay may mắn mà Linh đeo, một sợi dây bện bằng chỉ đỏ với hạt pha lê nhỏ, lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà. Nó là món quà Long tặng cô nàng vào dịp sinh nhật năm ngoái, như một biểu tượng cho tình yêu và sự gắn kết của họ.

Linh tựa đầu vào vai Long, hít hà mùi hương quen thuộc từ áo cậu. "Em sợ lắm, Long à. Sợ những cám dỗ, sợ những hiểu lầm, sợ rồi chúng ta sẽ không còn như bây giờ nữa." Giọng cô nàng khẽ run lên, nỗi lo lắng vẫn như một đám mây nhỏ lơ lửng trong tâm trí. Cô nàng đã cố gắng mạnh mẽ, đã cố gắng tin tưởng, nhưng sự chia xa sắp tới vẫn là một điều gì đó quá lớn lao đối với một cô gái mười tám tuổi.

Long nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô nàng, ngón tay cậu lướt qua sợi dây chuyền mặt trăng nhỏ xinh trên cổ cô, rồi dừng lại ở chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay. Cậu hiểu nỗi sợ hãi của Linh, bởi vì cậu cũng đã từng trải qua nó. Nhưng với cậu, nỗi sợ hãi không phải là lý do để lùi bước, mà là động lực để cố gắng nhiều hơn.

"Em đừng lo, Linh." Long nói, giọng cậu trầm ấm và đầy sức mạnh, như một lời khẳng định có thể xua tan mọi nghi ngờ. "Anh sẽ cố gắng hết sức để chúng ta không bao giờ xa nhau. Mỗi tuần anh sẽ gọi video cho em, nếu có thể, mỗi tháng anh sẽ về thăm em một lần. Anh sẽ kể cho em nghe mọi chuyện, từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống sinh viên đến những áp lực từ việc học. Và em cũng vậy nhé, đừng giấu anh bất cứ điều gì." Cậu nắm chặt bàn tay cô nàng, hơi ấm từ lòng bàn tay cậu truyền sang cô, xoa dịu những lo âu đang giày vò tâm hồn cô.

Linh ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt Long, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ấy luôn khiến cô nàng cảm thấy bình yên và được che chở. Cô nàng gật đầu, khóe mắt hơi cay nhưng nụ cười đã nở trên môi. "Em tin chứ. Chỉ cần có cậu, em không sợ gì cả." Lời nói của cô nàng chân thành đến mức khiến Long cũng phải mỉm cười. "Em sẽ đeo chiếc vòng tay này mỗi ngày, Long à," cô nàng nói, đưa chiếc vòng tay lên ngắm nghía. "Nó sẽ nhắc nhở em về anh, về Hạ Long, về tất cả những kỷ niệm của chúng ta."

"Chiếc vòng tay này không chỉ là may mắn, mà nó còn là lời hứa của anh dành cho em, Linh." Long nói, đôi mắt cậu ánh lên vẻ trìu mến. "Rằng dù chúng ta có ở đâu, trái tim chúng ta vẫn luôn hướng về nhau. Sẽ có những lúc khó khăn, những lúc chúng ta cảm thấy chênh vênh, nhưng hãy nhớ rằng, chúng ta luôn có nhau." Cậu khẽ vuốt tóc cô nàng, cảm nhận sự mềm mại, mượt mà của mái tóc đen óng ả.

Họ ngồi đó thật lâu, cùng nhau ngắm nhìn mặt trời đang từ từ lặn xuống phía chân trời, nhuộm hồng cả một vùng trời rộng lớn. Những đám mây trắng bồng bềnh giờ đây đã chuyển sang màu cam, tím, rồi đỏ rực, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Tiếng chim về tổ ríu rít, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước gần đó, và tiếng cười nói của những người đi dạo trong công viên dần chìm vào không gian yên tĩnh của buổi hoàng hôn.

Linh cảm thấy một sự bình yên lạ thường bao trùm lấy cô nàng. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó không còn là một nỗi sợ hãi cô độc nữa. Cô nàng biết, Long sẽ luôn là điểm tựa vững chắc, là người đồng hành cùng cô nàng trên con đường phía trước. Họ đã cùng nhau lớn lên, cùng nhau trải qua những năm tháng thanh xuân rực rỡ, và giờ đây, họ sẽ cùng nhau bước vào một chương mới của cuộc đời, đầy thử thách nhưng cũng đầy hy vọng.

"Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, Long nhỉ?" Linh khẽ thì thầm, ánh mắt cô nàng dõi theo những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ. "Dịu dàng, êm đềm, nhưng cũng đủ mạnh mẽ để in dấu mãi mãi."

Long khẽ gật đầu, ôm chặt lấy cô nàng. "Đúng vậy, Linh. Và tình yêu của chúng ta cũng vậy. Nó sẽ vượt qua mọi bão giông, mọi thử thách. Anh tin là như thế." Cậu nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn đầu tiên của thành phố bắt đầu le lói, báo hiệu một đêm nữa sắp bắt đầu.

Khi ánh hoàng hôn đã gần như tắt hẳn, chỉ còn vương lại những vệt màu tím đỏ cuối cùng trên nền trời, Long và Linh rời Công viên Bình Minh. Họ tiếp tục nắm tay nhau, bước đi trên những con phố đã bắt đầu lên đèn. Thành phố Hạ Long về đêm mang một vẻ đẹp khác, lung linh và huyền ảo hơn, với những ánh đèn đủ màu sắc phản chiếu trên mặt nước. Gió từ biển thổi vào càng lúc càng mạnh, mang theo hơi mặn của muối và mùi khói bụi từ những phương tiện giao thông tấp nập.

Họ dừng lại trên Cầu vượt bộ hành, một kiến trúc bằng thép và bê tông vững chãi bắc qua một con đường lớn. Từ đây, họ có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố Hạ Long đang dần chìm vào bóng đêm, với những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, và dòng xe cộ hối hả qua lại phía dưới. Tiếng còi xe, tiếng động cơ gầm rú, và tiếng gió lộng trên cầu tạo nên một bản hòa tấu ồn ã, nhưng cũng đầy sức sống của một đô thị đang phát triển. Mùi khói bụi xe cộ xen lẫn với mùi hương hoa sữa thoang thoảng từ những công viên gần đó, tạo nên một sự pha trộn đặc trưng của thành phố.

Họ đứng tựa vào lan can cầu, ánh mắt dõi theo dòng chảy không ngừng của cuộc sống phía dưới. Khoảnh khắc này, giữa không gian rộng lớn và có phần choáng ngợp của thành phố về đêm, họ cảm thấy mình thật nhỏ bé, nhưng cũng thật gắn bó.

Long quay sang nhìn Linh, đôi mắt cậu ánh lên một vẻ dịu dàng nhưng cũng đầy kiên định. Gió thổi tung mái tóc đen óng ả của Linh, khiến vài sợi tóc vương trên khuôn mặt xinh đẹp của cô nàng. Long đưa tay vén nhẹ những sợi tóc ấy, giữ lấy khuôn mặt cô nàng trong lòng bàn tay.

"Dù con đường phía trước có bao nhiêu ngã rẽ, bao nhiêu thử thách, anh hứa, trái tim anh sẽ mãi hướng về em." Long nói, giọng cậu trầm ấm nhưng rõ ràng, như một lời thề được khắc sâu vào không gian. "Đây là lời hẹn ước của tuổi thanh xuân, và anh sẽ giữ nó đến cuối đời. Không chỉ bằng lời nói, mà bằng cả hành động và sự chân thành của anh." Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt Linh, truyền đi tất cả sự tin cậy và tình yêu thương mà cậu dành cho cô.

Linh lắng nghe từng lời Long nói, trái tim cô nàng như tan chảy. Đôi mắt cô nàng rưng rưng nhưng nụ cười vẫn nở trên môi, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long. Cô nàng đưa tay lên áp vào má Long, cảm nhận hơi ấm từ làn da cậu. "Em cũng hứa, Long. Dù đi đâu, làm gì, em cũng sẽ nhớ về nơi đây, về chúng ta. Tình yêu của chúng ta sẽ là kim chỉ nam, là ngọn hải đăng soi sáng con đường của em." Giọng cô nàng trong trẻo, nhưng cũng đầy sự quyết tâm. "Chúng ta sẽ cùng nhau viết tiếp câu chuyện của mình, Long nhé."

Gió vẫn thổi mạnh, quấn quýt lấy hai người, như muốn ôm trọn lấy lời hẹn ước thiêng liêng của họ. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh huyền ảo và lãng mạn đến nao lòng. Long không nói gì thêm, cậu nhẹ nhàng cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Linh. Nụ hôn ấy không chỉ là sự thể hiện của tình yêu, mà còn là một lời hứa, một sự cam kết cho tương lai.

Long ôm chặt lấy Linh vào lòng, cảm nhận sự nhỏ nhắn và mềm mại của cô nàng. Mùi hương dịu nhẹ của Linh, mùi hương của nắng, của hoa, và của sự trong trẻo, vỗ về tâm hồn cậu. Cậu nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, muốn ghi nhớ khoảnh khắc này mãi mãi. Đây là khoảnh khắc mà họ chính thức trao nhau lời hẹn ước, lời hứa sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách của cuộc sống, dù có phải xa cách về địa lý.

"Sau lễ bế giảng," Long khẽ thì thầm vào tai Linh, giọng cậu đầy hy vọng, "chúng ta sẽ bắt đầu một chương mới. Một chương đầy thử thách, nhưng cũng đầy hy vọng. Anh tin chúng ta sẽ làm được, Linh à. Tình yêu của chúng ta đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả."

Linh khẽ gật đầu, tựa đầu vào ngực Long, lắng nghe nhịp đập đều đặn của trái tim cậu. Cô nàng cảm thấy một sự bình yên và vững chãi đến lạ lùng. Không còn nỗi sợ hãi cô độc, không còn sự băn khoăn về tương lai. Chỉ còn lại niềm tin, hy vọng, và tình yêu mãnh liệt mà họ dành cho nhau.

Họ đứng đó một lúc lâu, cùng nhau ngắm nhìn ánh đèn thành phố, cùng nhau cảm nhận hơi thở của gió biển, và cùng nhau khắc ghi lời hẹn ước thiêng liêng ấy vào sâu thẳm trái tim. Tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã khép lại một chương, nhưng cũng đồng thời mở ra một chương mới, hứa hẹn những hành trình và khám phá thú vị trên chặng đường đại học. Và họ đã sẵn sàng, với tình yêu làm kim chỉ nam, để đối mặt với mọi điều đang chờ đợi phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ