Rực rỡ thanh xuân
Chương 494

Chuyến Xe Định Mệnh: Lời Chia Tay Đầu Tiên

4373 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự đối mặt của Long và Linh với thực tế chia xa khi một người bạn thân thiết lên đường nhập học, báo hiệu sự thay đổi sắp tới.,Làm sâu sắc thêm cảm xúc bittersweet (ngọt ngào xen lẫn cay đắng) của tuổi trẻ khi phải đối diện với những cuộc chia ly đầu tiên.,Củng cố mối liên kết và sự an ủi lẫn nhau giữa Long và Linh, chứng minh lời hẹn ước của họ là nền tảng vững chắc trong bối cảnh những biến động.,Tạo tiền đề cảm xúc cho những cuộc chia ly lớn hơn sắp tới, bao gồm cả Long và Linh.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Bittersweet, reflective, emotional, hopeful
Kết chương: [object Object]

Gió vẫn thổi mạnh, quấn quýt lấy hai người, như muốn ôm trọn lấy lời hẹn ước thiêng liêng của họ. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh huyền ảo và lãng mạn đến nao lòng. Long không nói gì thêm, cậu nhẹ nhàng cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Linh. Nụ hôn ấy không chỉ là sự thể hiện của tình yêu, mà còn là một lời hứa, một sự cam kết cho tương lai.

Long ôm chặt lấy Linh vào lòng, cảm nhận sự nhỏ nhắn và mềm mại của cô nàng. Mùi hương dịu nhẹ của Linh, mùi hương của nắng, của hoa, và của sự trong trẻo, vỗ về tâm hồn cậu. Cậu nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, muốn ghi nhớ khoảnh khắc này mãi mãi. Đây là khoảnh khắc mà họ chính thức trao nhau lời hẹn ước, lời hứa sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách của cuộc sống, dù có phải xa cách về địa lý.

"Sau lễ bế giảng," Long khẽ thì thầm vào tai Linh, giọng cậu đầy hy vọng, "chúng ta sẽ bắt đầu một chương mới. Một chương đầy thử thách, nhưng cũng đầy hy vọng. Anh tin chúng ta sẽ làm được, Linh à. Tình yêu của chúng ta đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả."

Linh khẽ gật đầu, tựa đầu vào ngực Long, lắng nghe nhịp đập đều đặn của trái tim cậu. Cô nàng cảm thấy một sự bình yên và vững chãi đến lạ lùng. Không còn nỗi sợ hãi cô độc, không còn sự băn khoăn về tương lai. Chỉ còn lại niềm tin, hy vọng, và tình yêu mãnh liệt mà họ dành cho nhau.

Họ đứng đó một lúc lâu, cùng nhau ngắm nhìn ánh đèn thành phố, cùng nhau cảm nhận hơi thở của gió biển, và cùng nhau khắc ghi lời hẹn ước thiêng liêng ấy vào sâu thẳm trái tim. Tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã khép lại một chương, nhưng cũng đồng thời mở ra một chương mới, hứa hẹn những hành trình và khám phá thú vị trên chặng đường đại học. Và họ đã sẵn sàng, với tình yêu làm kim chỉ nam, để đối mặt với mọi điều đang chờ đợi phía trước.

***

Bình minh hé rạng qua ô cửa sổ cũ kỹ của căn hộ tập thể, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt lên bức tường vôi đã sờn màu. Tiếng chim hót líu lo từ một cành cây bàng xòe tán trước sân, hòa cùng tiếng rao hàng đều đặn của một bà bán xôi từ dưới đường vọng lên. Long khẽ cựa mình, vươn vai. Cảm giác bâng khuâng từ lời hẹn ước đêm qua vẫn còn đọng lại trong tâm trí cậu, ngọt ngào và đầy hứa hẹn, nhưng cũng phảng phất một nỗi ưu tư khó tả. Cậu nhìn đồng hồ, kim đã chỉ gần sáu giờ. Thói quen dậy sớm của một nam sinh đã gắn bó với những buổi tập luyện thể thao dường như đã ăn sâu vào tiềm thức cậu, ngay cả khi những buổi tập ấy đã tạm gác lại.

Long ngồi dậy, bước xuống giường. Sàn nhà mát lạnh chạm vào bàn chân, khẽ xua đi chút mộng mị còn vương vấn. Cậu tiến đến bên cửa sổ, hít thở sâu bầu không khí buổi sáng. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ trộn lẫn với mùi thức ăn đang được nấu vội vã từ các căn hộ lân cận, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Xa xa, tiếng còi tàu thủy từ cảng vọng lại, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu ở thành phố biển này.

Cậu với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, và một tin nhắn từ Hùng đập vào mắt cậu. "Mày ơi, 8h xe chạy nhé! Ra sớm còn làm thủ tục, tao đợi ở bến xe. Đừng quên mang quà cho tao đó!" Long khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo chút vị đắng. Hùng, cậu bạn thân nhất, người luôn là tâm điểm của mọi trò đùa, của những tiếng cười sảng khoái, sắp sửa rời xa. Cảm giác trống vắng bắt đầu len lỏi trong trái tim Long, như một luồng gió lạnh thoảng qua giữa cái nắng đầu hè.

Long nhìn ra bên ngoài. Dưới sân tập thể, vài đứa trẻ đã bắt đầu chơi đùa, tiếng cười giòn tan vang vọng. Những người lớn tuổi hơn đang tập thể dục buổi sáng, tiếng nhạc từ một chiếc đài cũ rè rè phát ra những giai điệu quen thuộc. Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, nhưng Long biết, đối với nhóm của cậu, mọi thứ sẽ không bao giờ giống như trước nữa. Những cuộc chia ly đã bắt đầu.

Cậu mở ứng dụng nhắn tin, tìm đến tên Linh. Lòng bàn tay cậu khẽ run lên khi gõ từng chữ. "Hùng bảo 8h xe chạy. Cậu ổn chứ?" Cậu đặt điện thoại xuống, ánh mắt vẫn dõi theo những đám mây trôi lững lờ trên nền trời xanh biếc. Cậu tự hỏi, Linh đang cảm thấy thế nào? Nỗi buồn chia ly, sự lo lắng về tương lai, liệu có đang đè nặng lên trái tim nhỏ bé của cô ấy không? Long nhớ lại ánh mắt rưng rưng của Linh đêm qua, nhớ lời hứa sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu của những thử thách ấy.

Chiếc điện thoại rung lên. Tin nhắn trả lời của Linh. "Tớ ổn. Chỉ là... cảm giác lạ quá. Hùng đi thật rồi." Long cảm nhận được sự trống trải trong từng câu chữ của Linh. Cậu biết, cô ấy cũng đang trải qua những cảm xúc giống như cậu, thậm chí có thể còn mãnh liệt hơn. Linh vốn là một cô gái nhạy cảm, dễ xúc động. Với cô ấy, mỗi cuộc chia ly đều là một vết cứa, dù nhỏ.

Long thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự bất lực và kiên định. Bất lực trước dòng chảy của thời gian và những cuộc chia ly không thể tránh khỏi, nhưng kiên định với lời hứa cậu đã trao cho Linh. Cậu sẽ là điểm tựa cho cô ấy, là bến bờ bình yên giữa những con sóng lớn của cuộc đời. Cậu sẽ không để cô ấy cảm thấy cô độc.

Cậu nhanh chóng gửi lại một tin nhắn khác: "Vậy thì chuẩn bị đi, chúng ta sẽ đến tiễn Hùng. Cậu không thể để cậu ấy đi một mình được đâu." Long cố gắng giữ giọng điệu thật tự nhiên, pha chút trêu chọc, để Linh không cảm thấy quá nặng nề. Cậu biết, lúc này, Linh cần một chút động lực, một sự khẳng định rằng cô ấy không đơn độc.

Sau đó, Long đứng dậy, bắt đầu chuẩn bị cho mình. Cậu chọn một chiếc áo phông đơn giản và chiếc quần jean quen thuộc, không quá cầu kỳ nhưng vẫn toát lên vẻ gọn gàng, nam tính. Trong đầu cậu, những hình ảnh về Hùng, về những kỷ niệm cùng nhau cứ thế ùa về. Hùng với những trò nghịch ngợm, những lần làm cả lớp cười phá lên, những buổi đá bóng quên cả giờ về, và cả những lúc cậu ấy là người đầu tiên chạy đến an ủi khi Long gặp chuyện buồn. Hùng sẽ đi xa, đến một thành phố khác, bắt đầu một cuộc sống mới. Điều đó khiến Long vừa mừng cho bạn, vừa không khỏi bùi ngùi.

Long nhìn vào gương, ánh mắt cậu sâu thẳm hơn thường lệ. Cậu biết, đây là một phần của trưởng thành. Học cách đối mặt với sự thay đổi, học cách chấp nhận những cuộc chia ly, và học cách giữ gìn những mối quan hệ quý giá đã có. "Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long," cậu thầm nhủ, "nhưng nắng cũng có lúc phải nhường chỗ cho những cơn mưa, cho những đám mây xám xịt. Điều quan trọng là sau cơn mưa, nắng vẫn sẽ trở lại."

***

Ánh nắng dịu dàng của buổi sáng muộn len lỏi qua ô cửa kính lớn của Quán Cafe Sắc Màu, vẽ nên những mảng sáng tối ấm áp trên nền tường pastel nhẹ nhàng. Tiếng nhạc acoustic du dương chảy tràn trong không gian, hòa cùng tiếng xay cà phê đều đặn và những cuộc trò chuyện râm ran của khách hàng. Long và Linh đã đến sớm, cùng với Mai và Lan. Cả bốn người ngồi ở một góc quen thuộc, nơi họ đã từng tụ tập không biết bao nhiêu lần để học bài, để tán gẫu, hay chỉ đơn giản là để trốn cái nóng oi ả của Hạ Long.

Hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác thư thái, dễ chịu. Nhưng hôm nay, không khí ở góc bàn của họ lại phảng phất một nỗi buồn man mác. Linh khẽ khuấy ly cà phê sữa, đôi mắt to tròn long lanh của cô nàng hơi rũ xuống. Cô ấy vẫn xinh đẹp nổi bật như mọi khi, mái tóc đen óng ả được buộc gọn gàng, nhưng nụ cười rạng rỡ thường thấy đã bị thay thế bằng một vẻ trầm tư, ưu tư.

Mai ngồi đối diện, đôi tay cô ấy lật giở những trang sách. Cô ấy nhỏ nhắn, thanh tú, chiếc kính cận vẫn nằm vững trên sống mũi. Ánh mắt cô ấy thỉnh thoảng liếc nhìn Linh, rồi lại quay sang Long, như muốn tìm kiếm sự an ủi từ cậu. Lan, với dáng người khỏe khoắn, năng động, đang lướt điện thoại nhưng ánh mắt cô ấy cũng không giấu được vẻ sốt ruột. Cô ấy thường là người mạnh mẽ nhất trong nhóm, nhưng hôm nay, sự lo lắng về việc Hùng sắp đi cũng khiến cô ấy trầm tĩnh hơn hẳn.

"Mấy đứa uống gì chưa?" Giọng Hùng vang lên, phá tan bầu không khí trầm lắng. Cậu ấy bước vào quán, vẫn với dáng vẻ hơi tròn trịa và nụ cười híp mắt quen thuộc. Nhưng Long có thể nhận ra, nụ cười ấy có chút gượng gạo, đôi mắt cậu bạn cũng ánh lên vẻ xúc động khó tả. Hùng mặc một chiếc áo phông đơn giản, vác trên vai chiếc ba lô du lịch đã cũ.

"Tụi tớ gọi rồi. Cậu vào đi, Hùng!" Lan lên tiếng, cố gắng tạo ra vẻ bình thường.

Hùng đặt ba lô xuống, ngồi phịch vào chiếc ghế còn trống. Cậu ấy đưa tay vò mái tóc đầu nấm của mình. "Trời đất, mới có mấy ngày không gặp mà đứa nào đứa nấy nhìn như vừa thất tình vậy? Đặc biệt là Long 'cool ngầu' của tao, mặt mày sao mà ủ rũ thế?" Cậu ấy cố gắng pha trò, nhưng giọng nói lại lạc đi một chút.

Long khẽ lắc đầu, nở một nụ cười mỉm. "Mày sắp đi rồi, tụi tao không được buồn sao?"

"Thôi nào, đi học chứ có phải đi chiến trường đâu mà buồn thảm vậy!" Hùng vỗ đùi đánh đét, rồi đưa tay gọi phục vụ, gọi một ly cà phê đen đá. Cậu ấy nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở Linh. "Này, nhớ Long phải chăm sóc Linh cẩn thận, không là tao về 'xử' đó!"

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô nàng rưng rưng nhưng vẫn nở một nụ cười yếu ớt. "Hùng đi học nhớ giữ gìn sức khỏe nha, đừng có ham chơi quá mà quên tụi tớ." Giọng cô nàng trong trẻo nhưng hơi nghẹn lại.

"Yên tâm, bạn bè thân thiết như tụi mình sao mà quên được!" Hùng nói, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. "À mà, Linh nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ. Đừng có thức khuya học bài quá, hại mắt đó. Long, mày nhớ nhắc nhở nó hộ tao."

"Tớ biết rồi mà." Linh khẽ nói, rồi đưa tay lấy chiếc khăn giấy trên bàn, nhẹ nhàng chấm khóe mắt.

Mai, với vẻ trầm tĩnh thường thấy, khẽ đẩy gọng kính. "Nhớ gọi điện thoại thường xuyên đó Hùng. Có gì buồn cứ kể cho tụi tớ nghe. Đừng có giấu trong lòng một mình."

"Đại học là môi trường mới, đừng có mà 'lạc lối' nha ông bạn." Lan nói, giọng cô ấy dứt khoát nhưng ánh mắt lại đầy sự quan tâm. "Phải học hành cho tử tế, đừng có mà mê gái quên bạn đó."

Hùng cười lớn, cố gắng xua đi không khí nặng nề. "Yên tâm đi, trai đẹp như tao thì thiếu gì người nhớ. Quan trọng là tao nhớ tụi bây thôi. Đặc biệt là Long, mày mà để Linh buồn là tao không tha đâu đó." Cậu ấy vỗ vai Long thật mạnh, ánh mắt cậu ấy nhìn Long như muốn gửi gắm một điều gì đó thật quan trọng.

Long nắm lấy bàn tay Linh đặt dưới gầm bàn, khẽ siết nhẹ. Cậu nhìn thẳng vào Hùng, ánh mắt kiên định. "Mày cứ yên tâm. Tụi tao sẽ ổn. Mày cứ tập trung học hành cho tốt. Đừng lo lắng gì cả."

Họ cùng nhau ôn lại những kỷ niệm cũ, những câu chuyện cười, những lần nghịch ngợm. Từ lần Hùng bị phạt đứng xó lớp vì trêu chọc giáo viên, đến lần cậu ấy giúp Long thoát khỏi một tình huống khó xử. Mỗi câu chuyện được kể ra đều mang theo tiếng cười, nhưng đằng sau đó là sự bùi ngùi, tiếc nuối khi biết rằng những khoảnh khắc ấy sẽ không còn được lặp lại thường xuyên nữa. Long nhìn từng người bạn, nhìn thấy những nét trưởng thành đã hiện rõ trên khuôn mặt họ, những lo lắng về tương lai đã thay thế cho sự vô tư của ngày nào.

Trước khi rời quán, Hùng đề nghị chụp một bức ảnh kỷ niệm. Cả nhóm xích lại gần nhau, Mai và Lan đứng hai bên Hùng, Linh tựa vào vai Long. Long vòng tay ôm nhẹ eo Linh. Nụ cười của họ trong bức ảnh là nụ cười của tuổi trẻ, rạng rỡ nhưng cũng chất chứa bao nhiêu cảm xúc đan xen: niềm vui, nỗi buồn, sự kỳ vọng và cả chút lo lắng về tương lai. Khoảnh khắc ấy, họ muốn giữ lại mãi mãi, như một minh chứng cho tình bạn keo sơn của họ, một tình bạn đã được vun đắp từ những ngày đầu cấp ba, dưới bầu trời Hạ Long rực rỡ.

***

Bến xe buýt liên tỉnh Hạ Long vào giữa trưa là một bức tranh sống động của sự hối hả và chia ly. Nắng gắt đổ xuống mái che bằng tôn nóng rực, khiến không khí trở nên oi ả, ngột ngạt. Tiếng loa phát thanh thông báo các chuyến đi vang vọng khắp bãi xe, hòa cùng tiếng động cơ xe buýt gầm rú, tiếng hành khách trò chuyện ồn ào và tiếng bánh xe vali kéo lạch cạch trên nền bê tông. Mùi dầu diesel nồng nặc trộn lẫn với mùi bụi đường và mùi đồ ăn nhanh từ các quán ven đường, tạo nên một hỗn hợp mùi vị đặc trưng của những nơi chốn dịch chuyển.

Hùng cùng nhóm bạn bước vào bến xe. Dòng người hối hả lướt qua họ, mỗi người mang một câu chuyện, một hành trình riêng. Có những cuộc đoàn tụ vỡ òa trong niềm vui, có những cuộc chia ly ngập tràn nước mắt. Long nắm chặt tay Linh, cảm nhận sự lo lắng đang lan tỏa từ cô ấy. Linh vẫn giữ vẻ mặt trầm tư, đôi mắt cô nàng không ngừng dõi theo dòng người, như đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc sợ hãi điều gì đó.

Hùng đặt chiếc ba lô xuống đất, quay sang nhìn bạn bè. Nụ cười trên môi cậu ấy đã tắt hẳn, thay vào đó là vẻ bùi ngùi hiện rõ. "Thôi, đến giờ tao đi thật rồi." Giọng cậu ấy khẽ khàng, không còn vẻ pha trò thường thấy.

"Cậu nhớ giữ liên lạc đó Hùng." Mai nói, giọng cô ấy nhỏ nhẹ, đôi mắt nhìn bạn đầy lưu luyến.

Lan vỗ vai Hùng một cái mạnh. "Nhớ chăm sóc bản thân. Có gì khó khăn cứ nói với tụi tao. Đừng có ngại."

Hùng gật đầu, rồi quay sang Long. Cậu ấy không nói gì, chỉ mở rộng vòng tay ôm Long thật chặt. Đó là một cái ôm của tình bạn, của sự tin tưởng, và của những lời hứa không cần nói thành lời. Long cũng ôm chặt lấy Hùng, vỗ nhẹ vào lưng cậu ấy. "Mày cứ yên tâm. Cố gắng học thật tốt." Long thì thầm, giọng cậu trầm ấm, trấn an.

Khi Hùng buông ra, cậu ấy quay sang nhìn Linh. Đôi mắt cậu ấy lấp lánh, một giọt nước mắt nhỏ lăn xuống khóe mắt. Linh cũng đã không thể kìm nén được nữa, những giọt nước mắt lăn dài trên má cô ấy. Cô nàng đưa tay lên ôm lấy Hùng, một cái ôm thật chặt, như muốn giữ lại tất cả những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò. "Hùng đi mạnh giỏi nha!" Linh nói, giọng cô ấy nghẹn ngào. "Nhớ tụi tớ đó..."

"Tao nhớ chứ." Hùng nói, giọng cậu ấy run run. "Linh, Long sẽ chăm sóc cho cậu. Cứ tin tưởng vào nó nhé." Cậu ấy nhìn Long một lần nữa, ánh mắt như muốn gửi gắm tất cả những gì cậu ấy không thể nói thành lời.

Tiếng loa phát thanh lại vang lên, thông báo chuyến xe đi Hà Nội sắp khởi hành. Hùng gật đầu chào mọi người lần cuối, rồi vội vã vác ba lô lên xe. Cậu ấy bước lên bậc thang, quay lại vẫy tay chào qua ô cửa kính. Nụ cười của cậu ấy lúc này đã trở lại, dù vẫn còn chút gượng gạo và đượm buồn.

Chiếc xe buýt từ từ lăn bánh, khói đen phả ra từ ống xả. Hùng vẫn ngồi bên cửa sổ, vẫy tay không ngừng cho đến khi chiếc xe khuất dần sau hàng cây. Long và Linh đứng đó, tay vẫn nắm chặt, nhìn theo chiếc xe cho đến khi nó chỉ còn là một chấm nhỏ xa xăm, rồi biến mất hoàn toàn. Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy họ, như có một khoảng không lớn vừa được tạo ra trong trái tim.

Mai khẽ thở dài, đưa tay lau nước mắt. "Vậy là Hùng đi thật rồi."

Lan im lặng, đôi mắt cô ấy nhìn xa xăm, dường như đang cố gắng kìm nén cảm xúc của mình. Long siết chặt tay Linh, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bàn tay cô ấy. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sẽ còn nhiều cuộc chia ly khác nữa, và mỗi cuộc chia ly sẽ mang theo một phần của tuổi thanh xuân, của những kỷ niệm tươi đẹp. Nhưng cậu cũng tin rằng, tình bạn của họ, lời hẹn ước của họ, sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả.

Họ đứng đó một lúc lâu, giữa cái ồn ào, hối hả của bến xe, cảm nhận sự tĩnh lặng trong tâm hồn mình. Dòng người vẫn cứ hối hả, những chuyến xe vẫn cứ đến rồi đi, nhưng trong khoảnh khắc ấy, đối với Long và Linh, thế giới dường như dừng lại.

***

Sau khi tiễn Hùng, nhóm bạn quyết định đi bộ về nhà. Mai và Lan nhanh chóng đi về phía trước, họ cần chút không gian riêng để đối diện với cảm xúc của mình. Long và Linh chậm rãi bước đi, tay vẫn nắm chặt, từng bước chân như muốn níu giữ lại những khoảnh khắc cuối cùng của một buổi chiều đầy biến động. Họ chọn con đường quen thuộc, con đường mà họ đã từng đi qua không biết bao nhiêu lần sau mỗi buổi tan học, sau mỗi trận bóng, hay sau mỗi lần hẹn hò.

Mặt trời đã bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời Hạ Long. Gió từ biển thổi vào dịu nhẹ hơn so với đêm qua, mang theo hơi mặn của muối và mùi của những cây phượng vĩ đang rụng hoa. Cả hai người im lặng, để mặc cho những cảm xúc hỗn độn trôi qua. Nỗi buồn chia xa, sự tiếc nuối cho những ngày tháng đã qua, và cả chút lo lắng về tương lai đang chờ đợi.

Họ dừng lại trên Cầu vượt bộ hành, nơi chỉ mới đêm qua, họ đã trao nhau một lời hẹn ước thiêng liêng. Ánh đèn thành phố đã bắt đầu lấp lánh, nhưng chưa rực rỡ như đêm qua. Lúc này, không gian có vẻ tĩnh lặng hơn, tiếng còi xe dưới đường không còn ồn ã như ban sáng, chỉ còn tiếng động cơ đều đều và tiếng gió thổi qua những kết cấu thép của cây cầu. Mùi khói bụi xe cộ vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho mùi hoa sữa thoang thoảng từ những công viên gần đó, mang đến một cảm giác dịu mát, lãng mạn.

Long khẽ thở dài, ánh mắt cậu dõi theo những con thuyền đang neo đậu ngoài khơi xa. "Mọi thứ... bắt đầu thay đổi thật rồi." Giọng cậu trầm ấm, mang theo chút ưu tư. Cậu siết nhẹ bàn tay Linh, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của nó. Bàn tay nhỏ bé ấy, nhưng lại là điểm tựa vững chắc cho tâm hồn cậu lúc này.

Linh tựa đầu vào vai Long, đôi mắt cô nàng cũng nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần chìm xuống biển. "Ừm... Cảm giác vừa buồn, vừa lo lắng, nhưng cũng có chút mong chờ." Giọng cô nàng trong trẻo, nhưng cũng chất chứa bao nhiêu suy nghĩ. Cô ấy đã luôn là người nhạy cảm, dễ rung động trước những biến đổi của cuộc sống. Sự ra đi của Hùng, dù đã được chuẩn bị trước, vẫn để lại một khoảng trống lớn trong lòng cô.

Long nhẹ nhàng đặt tay lên mái tóc Linh, vuốt ve những sợi tóc mềm mại. "Đây mới chỉ là khởi đầu. Sẽ còn nhiều cuộc chia ly khác nữa. Mai, Lan, rồi cả chúng ta..." Cậu không nói hết câu, nhưng Linh hiểu. Sẽ đến lúc họ cũng phải đối mặt với khoảnh khắc chia xa, khi mỗi người chọn một con đường riêng cho hành trình đại học của mình. Nỗi lo lắng về tình yêu xa, về những thử thách mà họ đã thảo luận đêm qua, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết.

Linh khẽ gật đầu, tựa đầu sát hơn vào vai Long. "Nhưng dù thế nào, chúng ta vẫn sẽ ở đây, đúng không?" Giọng cô nàng khẽ khàng, như một lời khẳng định, nhưng cũng là một câu hỏi tìm kiếm sự trấn an. Cô ấy cần nghe điều đó, cần cảm nhận sự kiên định từ Long, để xua đi những nỗi sợ hãi đang len lỏi trong trái tim.

Long siết chặt tay Linh, ánh mắt cậu trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Cậu quay sang nhìn thẳng vào đôi mắt Linh, đôi mắt to tròn long lanh đang ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. "Đúng vậy. Mãi mãi là vậy." Giọng cậu chắc chắn, như một lời thề được khắc sâu vào không gian. "Tình yêu của chúng ta sẽ là kim chỉ nam, là ngọn hải đăng soi sáng con đường của em, và cũng là nguồn sức mạnh của anh." Cậu nhắc lại lời hứa của đêm qua, không chỉ để trấn an Linh, mà còn để tự nhắc nhở bản thân mình.

Họ lại chìm vào im lặng, cùng nhau ngắm nhìn ánh hoàng hôn rực rỡ đang dần bao trùm thành phố. Những tia nắng cuối ngày vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp trên nền trời, với đủ sắc màu cam, hồng, tím. Cảnh tượng ấy vừa hùng vĩ, vừa lãng mạn, nhưng cũng đầy hoài niệm. Linh dựa vào vai Long, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu, tìm kiếm sự bình yên và khẳng định trong sự hiện diện của cậu. Cô ấy biết, Long sẽ luôn ở đó, là điểm tựa vững chãi cho cô.

Cái cảm giác "vừa buồn, vừa lo lắng, nhưng cũng có chút mong chờ" mà Linh đã nói, giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Buồn vì những cuộc chia ly, lo lắng cho những điều chưa biết, nhưng cũng mong chờ một tương lai mới, một hành trình mới mà họ sẽ cùng nhau khám phá. Đây là một chương mới của tuổi thanh xuân, một chương đầy thử thách nhưng cũng hứa hẹn những điều thú vị. Và họ đã sẵn sàng, với tình yêu làm kim chỉ nam, để đối mặt với mọi điều đang chờ đợi phía trước.

Hoàng hôn dần buông xuống, bóng tối bao trùm lấy thành phố. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, tạo nên những dải sáng lung linh. Long và Linh vẫn đứng đó, trên Cầu vượt bộ hành, cùng nhau khắc ghi khoảnh khắc này vào sâu thẳm trái tim. Khoảnh khắc của sự chia ly đầu tiên, khoảnh khắc của lời hứa hẹn, và khoảnh khắc của một tình yêu đang lớn dần, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, giữa lòng thành phố Hạ Long rực rỡ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ