Rực rỡ thanh xuân
Chương 50

Ánh Mắt Ghen Tị Dưới Sân Trường

3921 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự khó chịu và ghen tị của Tùng khi chứng kiến sự gần gũi ngày càng tăng giữa Long và Ngọc Linh.,Giới thiệu những hành động cạnh tranh nhỏ của Tùng, bắt đầu gây ra sự chú ý và căng thẳng ngầm.,Tiếp tục phát triển rung động của Ngọc Linh dành cho Long, đồng thời làm rõ sự chưa nhận thức hoàn toàn của cô về ý đồ của Tùng.,Củng cố vai trò bảo vệ của Long đối với Ngọc Linh, dù chỉ thông qua những hành động tinh tế hoặc ánh mắt.,Đẩy mạnh 'rising_action' bằng cách tăng cường xung đột giữa Tùng và Long, tạo tiền đề cho những sự kiện lớn hơn.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Minh Quân
Mood: Tense, romantic (từ góc nhìn của Long và Linh), observant, competitive, slightly dramatic.
Kết chương: [object Object]

Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như đang thì thầm những giai điệu tình yêu trong gió biển, trong từng hạt mưa đã tạnh. Trong khoảnh khắc ấy, tình cảm của Long và Linh được củng cố, mối quan hệ của họ trở nên sâu sắc và phức tạp hơn, không còn chỉ là bạn bè đơn thuần. Cả hai đều cảm nhận được một sự gắn kết đặc biệt, một lời hứa hẹn cho những điều sắp tới trong "Rực rỡ Thanh Xuân" của họ.

***

Ánh nắng chiều buông vàng ruộm qua khung cửa kính lớn của thư viện trường Ánh Dương, rải những vệt sáng ấm áp lên dãy bàn ghế gỗ sẫm màu và những kệ sách cao ngút ngàn. Không khí bên trong thư viện vẫn giữ nguyên vẻ yên tĩnh vốn có, chỉ điểm xuyết bởi tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ phím máy tính lạch cạch hay những lời thì thầm to nhỏ đủ để không phá vỡ sự trang nghiêm. Mùi giấy sách mới trộn lẫn với mùi phấn bảng thoang thoảng từ những lớp học vừa tan, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức, vừa ấm áp vừa thư thái.

Long và Linh đang ngồi đối diện nhau ở một chiếc bàn cuối góc, nơi có chút khuất tầm nhìn, nhưng vẫn đủ ánh sáng để cả hai tập trung vào bản báo cáo cuối cùng của dự án học tập. Long mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh, tay áo xắn nhẹ lên đến khuỷu tay, để lộ cổ tay săn chắc. Cậu ấy cúi đầu, mái tóc đen hơi rủ xuống trán, ánh mắt sâu màu hổ phách chăm chú rà soát từng dòng chữ trên màn hình laptop. Bên cạnh cậu, Ngọc Linh, mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, khuôn mặt thanh tú cúi xuống trang giấy, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tập trung cao độ. Cả hai đang thảo luận một cách ăn ý về phần kết luận, những ý tưởng được đưa ra một cách trôi chảy, hòa quyện vào nhau như thể họ đã cùng suy nghĩ từ trước.

“Chỗ này mình nghĩ nên nhấn mạnh hơn vào tác động của biến đổi khí hậu đối với hệ sinh thái biển Hạ Long, thay vì chỉ liệt kê chung chung, Long nhỉ?” Linh khẽ chỉ vào một đoạn văn bản trên màn hình, giọng nói trong trẻo nhưng nhỏ nhẹ, đủ để Long nghe thấy.

Long khẽ gật đầu, ngón tay cậu ấy lướt nhẹ trên bàn phím, con trỏ chuột di chuyển đến vị trí Linh vừa chỉ. “Đúng vậy. Hoặc mình có thể thêm một ví dụ cụ thể về loài sinh vật nào đó bị ảnh hưởng nặng nề để tăng tính thuyết phục.” Cậu ấy nói, rồi vô thức, ngón tay Long chạm nhẹ vào mu bàn tay Linh khi cậu đưa tay chỉ vào một biểu đồ in trên giấy mà Linh đang cầm. Cái chạm thoáng qua, nhẹ như một cơn gió thoảng, nhưng đủ để Linh cảm thấy một luồng điện nhỏ chạy dọc cánh tay, khiến gò má cô khẽ ửng hồng. Cô nàng vội vàng rụt tay lại, vờ như đang chỉnh lại tờ giấy, nhưng trong lòng lại dậy lên một cảm giác xao xuyến khó tả. Dù đã có những khoảnh khắc gần gũi hơn thế, nhưng mỗi lần Long vô tình chạm vào, trái tim Linh lại đập lỗi nhịp, báo hiệu một điều gì đó vượt xa tình bạn đơn thuần. Cô nàng thầm nghĩ, không biết Long có cảm nhận được sự bối rối của mình không, hay cậu ấy chỉ vô tư như mọi khi.

Từ một bàn học gần đó, Hùng khẽ huých tay Mai, nở một nụ cười tinh quái. “Này Mai, cậu thấy không? Hai cái ông bà này mà không đỗ thủ khoa thì phí của giời! Lại còn cái tướng ngồi sát rạt, cứ như đôi chim cu ấy nhỉ?” Hùng thì thầm đủ để Mai nghe thấy, nhưng ánh mắt cậu ấy vẫn liếc nhanh về phía Long và Linh, trong lòng thầm ngưỡng mộ sự ăn ý đến lạ thường của hai người bạn. Đối với Hùng, Long và Linh sinh ra là để dành cho nhau, đó là điều hiển nhiên như việc Hạ Long có những hòn đảo đá vôi kỳ vĩ.

Mai, với vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy, chỉ khẽ cười, lắc đầu. “Cậu nói gì thì nói, chứ công nhận hai người họ làm việc hiệu quả thật. Nhờ có Long giảng bài mà tớ mới hiểu rõ mấy cái thuật ngữ khô khan đó.” Cô nàng đẩy gọng kính cận lên cao, ánh mắt vẫn không rời khỏi cuốn sách giáo trình dày cộp, nhưng trong lòng cũng không khỏi đồng tình với Hùng. Cô cũng nhận thấy sự thay đổi tinh tế trong cách Long và Linh tương tác, một sự gắn kết ngày càng bền chặt hơn.

Đúng lúc đó, từ phía cửa thư viện, một bóng người cao ráo, phong độ bước vào. Nguyễn Trọng Tùng, cùng với Trần Minh Quân, đang đi ngang qua, ánh mắt quét một lượt khắp thư viện rồi dừng lại ở góc bàn của Long và Linh. Nụ cười trên môi Tùng bỗng chốc tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ mặt khó chịu hiện rõ. Cậu ấy nhìn chằm chằm vào khoảng cách gần gũi giữa Long và Linh, vào cái khoảnh khắc Long khẽ chạm tay Linh, dù chỉ là vô thức, cũng khiến lòng Tùng dậy sóng ghen tị. Hơn ai hết, Tùng hiểu rõ ý nghĩa của những cử chỉ nhỏ nhặt đó.

Minh Quân, trung thành đi phía sau Tùng, nhận thấy sự thay đổi trên nét mặt bạn mình. Cậu ta khẽ hỏi, giọng hơi hạ thấp. “Có chuyện gì à, Tùng?”

Tùng không trả lời trực tiếp, chỉ hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt vẫn găm chặt vào Long và Linh. Cậu ta cố tình nói lớn hơn một chút, đủ để nhóm bạn ở góc nghe thấy. “Làm cái dự án bé tí mà làm như phát minh ra vũ trụ không bằng. Cứ vẽ vời phức tạp, cuối cùng thì cũng chỉ là mấy cái lý thuyết suông thôi.” Giọng nói của Tùng mang theo một chút chua chát, một chút mỉa mai, và cả sự bực tức không thể che giấu. Cậu ta không muốn thừa nhận sự tài năng và ăn ý của Long và Linh, càng không muốn thấy họ thân thiết đến thế.

Lời nói của Tùng như một tiếng chuông cảnh báo vang lên trong không gian yên tĩnh của thư viện. Hùng, Mai, Lan đều ngẩng đầu nhìn về phía Tùng. Linh khẽ cau mày, cô nàng không hiểu sao Tùng lại có vẻ khó chịu đến thế. Cô biết Tùng cũng là người rất giỏi giang, nhưng sao cậu ấy lại luôn có vẻ đối đầu với Long? Long, ngược lại, không hề ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt cậu ấy khẽ nheo lại, một tia lạnh lẽo lướt qua đồng tử hổ phách. Cậu ấy đã nhận ra sự hiện diện của Tùng từ lâu, và cũng không lạ gì với thái độ cạnh tranh của cậu ta. Long chỉ khẽ thở dài trong lòng, cậu chỉ muốn Linh được yên ổn tập trung học hành, không muốn cô nàng bị ảnh hưởng bởi những chuyện ngoài lề.

Thế nhưng, Tùng vẫn không chịu rời đi ngay. Cậu ta đứng đó thêm vài giây, ánh mắt như muốn xuyên thủng hai người đang ngồi cạnh nhau. Minh Quân thấy vậy, vội vàng kéo tay Tùng. “Thôi đi, Tùng. Kệ họ đi. Mình đi tìm mấy cuốn tài liệu khác đã.” Minh Quân thì thầm, cố gắng kéo Tùng ra khỏi tình huống căng thẳng này.

Tùng miễn cưỡng quay người, nhưng trước khi đi khuất sau giá sách, cậu ta vẫn liếc nhìn Long và Linh thêm một lần nữa, ánh mắt đầy sự thách thức và ghen tị. Long, trong khi đó, vẫn giữ thái độ bình tĩnh, tiếp tục chỉ dẫn cho Linh những chi tiết cuối cùng của bản báo cáo. Cậu ấy không muốn để Tùng thành công trong việc gây xao nhãng hay làm ảnh hưởng đến tinh thần của Linh.

Linh cảm nhận được sự căng thẳng ngầm đó. Cô khẽ rùng mình, không hiểu sao lại có cảm giác bất an len lỏi trong lòng. Cô quay sang nhìn Long, ánh mắt lo lắng. “Tùng… cậu ấy có vẻ không vui thì phải.”

Long khẽ lắc đầu, khóe môi thoáng nở một nụ cười nhẹ, trấn an. “Kệ cậu ấy đi. Mình cứ tập trung vào việc của mình thôi. Sắp xong rồi.” Giọng Long trầm ấm, đủ sức xua đi những lo lắng trong lòng Linh. Cô nàng gật đầu, cố gắng đẩy những suy nghĩ về Tùng ra khỏi đầu, tập trung hoàn toàn vào dự án. Dù vậy, cái ánh mắt đầy ẩn ý của Tùng vẫn cứ lởn vởn trong tâm trí cô, như một điềm báo cho những điều không hay sắp xảy ra.

***

Giờ thể dục buổi chiều, sân bóng rổ trường Ánh Dương trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ, với những vạch kẻ trắng rõ ràng, giờ đây tràn ngập tiếng bóng nảy liên hồi, tiếng giày thể thao kẹt trên mặt sân và những tiếng hò reo cổ vũ ầm ĩ. Cột rổ bằng kim loại chắc chắn đứng sừng sững dưới bầu trời trong xanh, xung quanh là hàng rào lưới bảo vệ và vài chiếc ghế đá đơn sơ. Mùi mồ hôi đặc trưng của tuổi trẻ, mùi cao su từ quả bóng mới và đôi khi là mùi đất ẩm thoang thoảng từ những vũng nước đọng lại sau cơn mưa đêm qua, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí năng động, đầy nhiệt huyết. Ánh nắng chiều vẫn còn dịu nhẹ, rải những vệt vàng óng lên sân, tạo nên những bóng đổ dài của các cầu thủ đang tranh bóng.

Lớp Long được chia làm hai đội để đấu tập. Long, với chiều cao nổi bật và kỹ năng vượt trội, đương nhiên trở thành đội trưởng của một đội. Cậu ấy mặc chiếc áo phông thể dục trắng, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén và tập trung vào trái bóng. Ở một góc sân, Linh và Mai đang ngồi trên khán đài nhỏ, nhiệt tình cổ vũ. Linh mặc bộ đồng phục thể dục năng động, mái tóc buộc cao gọn gàng, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hào hứng.

“Cố lên Long ơi! Vào đi chứ!” Linh hô to, hai tay chụm lại thành loa, giọng nói trong trẻo vang vọng trên sân. Bên cạnh cô, Mai cũng mỉm cười, vỗ tay theo nhịp.

Đội của Tùng, với sự góp mặt của Minh Quân, cũng không kém cạnh. Tùng, với vẻ ngoài bảnh bao và kỹ năng chơi bóng khá tốt, cũng là một đối thủ đáng gờm. Ngay từ đầu trận đấu, Tùng đã tỏ rõ thái độ cạnh tranh, không ngừng tìm cách đối đầu trực tiếp với Long. Cậu ta di chuyển nhanh nhẹn, liên tục chắn đường Long, cố gắng cướp bóng và thực hiện những pha đột phá cá nhân.

Trong một pha bóng căng thẳng, Tùng khéo léo vượt qua một hậu vệ, rồi bất ngờ nhảy lên ném bóng. Quả bóng đi thẳng vào rổ, tạo nên một tiếng “xoẹt” gọn ghẽ. Cả đội Tùng reo hò ầm ĩ. Tùng, sau khi ghi điểm, không quên quay đầu nhìn về phía khán đài, nơi Linh đang ngồi. Cậu ta nở một nụ cười tự mãn, như muốn hỏi: “Linh thấy tôi chơi có ổn không?” Ánh mắt cậu ta đầy vẻ thách thức, muốn gây ấn tượng với cô nàng.

Linh thoáng giật mình trước cái nhìn trực diện của Tùng. Cô nàng khẽ vỗ tay, nhưng trong lòng lại cảm thấy hơi khó xử. Cô biết Tùng đang cố gắng thể hiện mình, nhưng cách cậu ấy cứ nhìn chằm chằm vào cô sau mỗi pha bóng lại khiến cô cảm thấy không thoải mái chút nào. Linh liếc sang Mai, nói nhỏ. “Sao tự nhiên Tùng hôm nay hăng thế nhỉ? Có vẻ cậu ấy muốn thắng Long bằng mọi giá.”

Mai khẽ nhún vai. “Thì cậu ấy lúc nào chẳng vậy. Cậu ấy muốn thể hiện mình là nhất mà. Đặc biệt là khi có cậu ở đây cổ vũ.” Mai nói ẩn ý, khiến Linh càng thêm bối rối. Cô nàng không muốn mình là nguyên nhân của bất kỳ sự cạnh tranh nào giữa các bạn.

Trận đấu tiếp tục với cường độ cao hơn. Long, với sự điềm tĩnh và kỹ thuật vượt trội, đã bắt đầu lấy lại thế trận. Cậu ấy dẫn bóng chắc chắn, ánh mắt quét nhanh khắp sân để tìm cơ hội. Khi Tùng cố gắng áp sát, Long khéo léo dùng vai húc nhẹ, tạo khoảng trống rồi chuyền bóng cho đồng đội. Thế nhưng, Tùng dường như đã quyết tâm không để Long dễ dàng. Trong một pha tranh chấp bóng dưới rổ, Tùng đã có một pha va chạm khá mạnh với Long. Cậu ta cố tình dùng khuỷu tay đẩy Long ra để giành vị trí.

Long lảo đảo một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Ánh mắt cậu ấy sắc lạnh nhìn thẳng vào Tùng. Giọng Long trầm hẳn xuống, đủ để Tùng nghe thấy giữa tiếng hò reo. “Chơi đàng hoàng đi, Tùng. Đây là bóng rổ, không phải đấu vật.”

Tùng chỉ nhếch mép, không nói gì, nhưng ánh mắt cậu ta vẫn đầy vẻ thách thức. Minh Quân, đứng gần đó, cũng liếc nhìn Long với vẻ kiêu ngạo. Cậu ta luôn trung thành với Tùng, và luôn sẵn lòng ủng hộ bạn mình trong mọi cuộc đối đầu.

Linh ở trên khán đài, chứng kiến cảnh tượng đó, không khỏi lo lắng. Cô biết Long không phải là người dễ nổi nóng, nhưng thái độ của Tùng hôm nay rõ ràng là đang cố tình khiêu khích. Cô sợ Long sẽ bị thương, hoặc tệ hơn là cả hai sẽ xảy ra xô xát. “Tùng chơi hơi rát tay rồi đấy,” Linh nói nhỏ với Mai, trong giọng nói ẩn chứa sự lo lắng.

Hùng, sau khi chuyền bóng cho Long, cũng kịp nghe thấy lời Long nói với Tùng. Cậu ta cười khúc khích, chạy lại gần Long. “Long lại phải thể hiện rồi, không thì Tùng nó lại tưởng bở. Cho nó biết ai mới là ‘ngôi sao’ của sân trường này đi chứ!” Hùng nói đùa để giảm căng thẳng, nhưng trong lòng cũng nhận thấy sự gay gắt trong cuộc đối đầu này. Cậu biết Tùng luôn coi Long là đối thủ, nhưng hôm nay Tùng có vẻ đặc biệt muốn chứng tỏ bản thân trước mặt Linh.

Long chỉ khẽ thở dài, rồi tập trung hoàn toàn vào trái bóng. Cậu ấy không muốn lãng phí năng lượng vào những cuộc tranh cãi vô bổ. Thay vào đó, Long muốn chứng minh bằng hành động. Cậu ấy dẫn bóng, vượt qua Tùng bằng một pha xử lý kỹ thuật, rồi bật nhảy cao, úp rổ mạnh mẽ. Tiếng “ầm” vang lên, cả sân reo hò như vỡ òa. Long ghi điểm, và điểm số của đội cậu ấy đã vượt lên dẫn trước.

Sau pha úp rổ đó, Long không hề quay sang nhìn Tùng, cũng không nhìn về phía Linh. Cậu ấy chỉ khẽ siết chặt nắm tay, ánh mắt đầy kiên định. Cậu biết rằng cách tốt nhất để đáp trả những lời khiêu khích của Tùng là chứng minh bằng thực lực. Còn Linh, cô nàng đã không kìm được mà đứng bật dậy, vỗ tay nhiệt tình. Cô cảm thấy một niềm tự hào trào dâng trong lòng khi nhìn thấy Long tỏa sáng trên sân bóng, một niềm tự hào khó lý giải, nhưng chân thật đến lạ lùng. Dưới ánh nắng chiều Hạ Long, Long lúc này như một tượng đài, mạnh mẽ và kiên cường, và Linh chợt nhận ra, tình cảm của cô dành cho Long đang dần trở nên sâu sắc như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, âm thầm nhưng mãnh liệt.

***

Tiếng chuông tan học vang lên, xé tan không khí tĩnh lặng cuối giờ, báo hiệu một ngày học nữa đã kết thúc. Hành lang trường Ánh Dương bỗng chốc trở nên ồn ào và náo nhiệt, tiếng xì xào của học sinh hòa lẫn với tiếng bước chân vội vã trên nền gạch hoa. Mùi phấn bảng còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với hương hoa sữa thoang thoảng từ những cây cổ thụ trong sân trường, tạo nên một mùi hương đặc trưng của tuổi học trò. Nắng chiều đã ngả vàng cam, nhuộm một màu lãng mạn lên từng góc hành lang, in bóng dài của những học sinh đang hối hả ra về.

Long, Linh, Hùng, Mai và Lan cùng bước ra khỏi lớp, trên môi vẫn còn vương vấn những câu chuyện phiếm về trận bóng rổ lúc chiều và bản báo cáo dự án sắp hoàn thành. Linh đi cạnh Long, cô nàng vẫn còn đang kể cho Long nghe về một chi tiết thú vị mà cô vừa đọc được trong cuốn sách tham khảo. Gương mặt cô nàng rạng rỡ, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tinh nghịch.

“Long này, cậu có tin không, là có một loài cá ở Hạ Long có thể… Ờm, có thể thay đổi giới tính theo điều kiện môi trường đấy! Thú vị thật!” Linh hào hứng nói, khẽ huých nhẹ tay Long.

Long mỉm cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn Linh. “Có chứ. Thực ra đó là một cơ chế sinh học khá phổ biến ở một số loài cá. Nếu mình tìm hiểu sâu hơn, sẽ còn nhiều điều bất ngờ hơn nữa.” Giọng Long trầm ấm, mang theo sự am hiểu và kiên nhẫn vốn có. Cậu ấy thích nhìn Linh vui vẻ, thích nghe cô nàng nói về những điều cô thích.

Khi cả nhóm vừa đi đến đoạn hành lang rộng nhất, nơi có ánh nắng hoàng hôn rực rỡ chiếu thẳng vào, một bóng người cao ráo bất ngờ xuất hiện, chặn ngang đường đi của Linh. Nguyễn Trọng Tùng, với nụ cười thân thiện nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tính toán, đứng đó. Bên cạnh cậu ta vẫn là Minh Quân, với vẻ mặt hơi kiêu ngạo thường thấy.

“Linh ơi, để tớ chở cậu về nhé? Hoặc là đi uống trà sữa không, tớ mới tìm được quán mới ngon lắm, có món trà sữa trân châu đường đen cực đỉnh luôn đó.” Tùng nói, giọng điệu ngọt ngào, ánh mắt không rời khỏi Linh, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Long và những người bạn khác. Cậu ta muốn chứng tỏ rằng mình có thể dễ dàng tiếp cận và mời Linh đi riêng, tách cô nàng ra khỏi nhóm bạn và đặc biệt là khỏi Long.

Linh thoáng giật mình, cô nàng lùi lại một bước, hơi nép vào phía Long một cách vô thức. Cô cảm thấy không thoải mái khi Tùng đột ngột xuất hiện và mời mọc như vậy. Cô biết Tùng có ý gì, nhưng cô không muốn làm phật lòng cậu ấy, và cũng không muốn gây ra bất kỳ hiểu lầm nào.

“Cảm ơn Tùng, nhưng tớ với nhóm đã hẹn đi xem lại báo cáo rồi. Dù sao thì cũng sắp đến hạn nộp rồi, tụi tớ cần hoàn thiện sớm.” Linh khéo léo từ chối, ánh mắt cô nàng thoáng nhìn về phía Long, như muốn tìm kiếm sự đồng tình.

Long đứng cạnh Linh, im lặng, nhưng ánh mắt cậu ấy sắc lạnh nhìn thẳng vào Tùng. Cậu ấy không nói một lời nào, nhưng sự hiện diện của cậu, cùng với ánh mắt đầy cảnh giác, đã nói lên tất cả. Khóe môi Long khẽ nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận ra, một nụ cười mang theo chút mỉa mai và thách thức. Cậu ấy hiểu rõ ý đồ của Tùng, và cậu ấy không hề có ý định nhường Linh cho bất cứ ai.

Hùng, thấy không khí có vẻ căng thẳng, vội vàng lên tiếng phá vỡ sự im lặng. “Thôi Tùng ơi, để Linh tập trung học hành đi, sắp thi rồi! Tụi này còn phải ăn mừng dự án thành công nữa chứ. Trà sữa thì để dịp khác đi, tụi này mời Tùng sau vậy!” Hùng nói đùa, cố gắng kéo Tùng ra khỏi tình huống khó xử.

Minh Quân, đứng phía sau Tùng, cũng khẽ kéo tay bạn mình. “Thôi Tùng, bạn bè nó có việc bận thì để cho người ta đi đi.”

Tùng liếc nhìn Long một cái, ánh mắt đầy vẻ bực tức. Cậu ta không cam tâm khi bị Linh từ chối thẳng thừng, và càng bực bội hơn khi Long đứng đó, im lặng nhưng lại toát ra một khí chất khiến cậu ta không thể nào lấn át được. Nụ cười trên môi Tùng tắt hẳn, thay vào đó là vẻ mặt khó chịu. Cậu ta hừ một tiếng, rồi quay người bỏ đi, Minh Quân lẽo đẽo theo sau, không quên liếc nhìn Long và Linh với vẻ mặt đầy ẩn ý.

Linh thở phào nhẹ nhõm khi Tùng rời đi. Cô nàng quay sang nhìn Long, ánh mắt đầy biết ơn. Cô cảm thấy an toàn và được bảo vệ khi Long đứng cạnh mình. Cái cảm giác ấy không phải ai cũng mang lại được. Long, thấy Linh đã thoải mái hơn, khẽ gật đầu, rồi tiếp tục bước đi, ánh mắt cậu ấy vẫn hướng về phía trước, nhưng bàn tay khẽ chạm nhẹ vào khuỷu tay Linh, một cử chỉ tinh tế như một lời trấn an.

Hùng và Mai, Lan đi phía trước, vẫn tiếp tục câu chuyện phiếm. Hùng quay lại nhìn Long và Linh, thấy họ đi chậm rãi phía sau, ánh mắt cậu ấy thoáng lên vẻ suy tư. Cậu biết Tùng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu. Sự ghen tị của Tùng đã thể hiện rõ ràng như nắng Hạ Long giữa trưa, và những hành động cạnh tranh nhỏ này chỉ là khởi đầu. Long sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa để bảo vệ hạnh phúc của mình. Còn Linh, cô nàng có vẻ vẫn chưa nhận ra hoàn toàn mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nhưng những rung động trong tim cô mỗi khi ở cạnh Long thì lại mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến những màn đối đầu đầu tiên của tình yêu tuổi học trò, hứa hẹn sẽ còn nhiều kịch tính và cảm xúc hơn nữa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ