Rực rỡ thanh xuân
Chương 51

Bão Giông Chớm Nở

3803 từ
Mục tiêu: Đẩy cao xung đột do sự can thiệp của Tùng và những lời đồn thổi, tạo áp lực lên Ngọc Linh.,Khắc họa rõ ràng sự bối rối và tổn thương của Ngọc Linh trước dư luận, đồng thời làm nổi bật sự mong manh của cô.,Làm nổi bật vai trò của Long như một người bảo vệ thầm lặng và chỗ dựa vững chắc cho Ngọc Linh, củng cố tình cảm giữa hai người.,Gieo mầm cho sự nhận thức sâu sắc hơn về tình cảm của cả Long và Ngọc Linh dành cho đối phương, hướng đến milestone Chương 55.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Long, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Minh Quân, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy
Mood: Căng thẳng, bối rối, lãng mạn tinh tế, ấm áp
Kết chương: [object Object]

Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp rền vang khắp Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, như một bản nhạc hiệu quen thuộc mở màn cho ngày học mới. Ánh nắng ban mai tháng Mười Một vẫn còn se lạnh, nhưng đã đủ rực rỡ để nhuộm vàng những tán cây cổ thụ trong sân trường, len lỏi qua từng ô cửa kính cũ kỹ của dãy nhà học, hứa hẹn một ngày trong trẻo và đầy sức sống. Mùi phấn bảng và giấy sách mới hòa quyện với chút hương cà phê thoang thoảng từ căng tin, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của tuổi học trò, nơi mọi thứ đều tràn đầy năng lượng và những câu chuyện mới mẻ. Từng dòng học sinh vẫn đang hối hả đổ về cổng trường, tiếng cười nói ríu rít, tiếng bước chân vội vã trên hành lang lát gạch, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về thanh xuân.

Ngọc Linh cùng nhóm bạn thân đang rảo bước trên con đường quen thuộc dẫn vào lớp 10A1. Cô nàng hôm nay diện bộ đồng phục trắng tinh tươm, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt to tròn long lanh. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi Linh đã khẽ tắt đi một chút từ tối qua, khi những lời mời mọc thẳng thừng của Tùng vẫn còn văng vẳng trong đầu, khiến cô cảm thấy đôi chút khó chịu và khó xử. Hùng vẫn luyên thuyên kể một câu chuyện cười nào đó, trong khi Mai và Lan thỉnh thoảng lại chen vào vài lời bình luận hóm hỉnh. Long đi bên cạnh Linh, im lặng như thường lệ, nhưng ánh mắt cậu ấy vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn cô nàng, tựa như một người bảo vệ thầm lặng, cảm nhận được chút bất an ẩn sâu trong vẻ ngoài cố tỏ ra bình thường của Linh. Cậu ấy biết, Tùng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Cái ánh mắt đầy thách thức và khó chịu Tùng dành cho cậu ấy hôm qua đã nói lên tất cả. Long cảm thấy một dự cảm không lành, như thể có một làn gió lạ đang chuẩn bị thổi qua Hạ Long, mang theo những con sóng không mấy êm đềm.

Vừa đến gần cổng trường, nơi ánh nắng sớm đang chiếu rọi gay gắt nhất, một bóng người cao ráo bất ngờ chắn ngang lối đi của nhóm. Nguyễn Trọng Tùng, với vẻ ngoài bảnh bao và mái tóc được tạo kiểu sành điệu, đang đứng đó, tay ôm một bó hoa hồng đỏ rực khổng lồ. Bên cạnh cậu ta là Trần Minh Quân, tóc vuốt keo gọn gàng, cùng với vài người bạn khác đang cười tủm tỉm, vẻ mặt đầy vẻ chờ đợi. Ánh mắt Tùng khóa chặt vào Ngọc Linh, nụ cười tự tin nở trên môi, nhưng có cái gì đó trong ánh mắt sắc sảo ấy lại khiến Linh cảm thấy không thoải mái, một sự tính toán, một sự kiêu ngạo khó tả.

“Ngọc Linh!” Tùng cất tiếng, giọng nói có chút cao và dứt khoát, vang vọng giữa tiếng ồn ào của buổi sáng. Cậu ta tiến lại gần Linh thêm một bước, bó hoa hồng đỏ rực bung nở như một lời tuyên bố. “Anh đã đợi em ở đây từ sớm. Anh muốn em biết, anh thích em rất nhiều.” Tùng nói, không hề hạ thấp giọng, khiến mọi ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía họ. “Anh biết em có thể chưa tin, nhưng anh sẽ theo đuổi em cho đến khi em đồng ý làm bạn gái anh. Anh sẽ cho em thấy, anh có thể làm em hạnh phúc hơn bất kỳ ai khác.”

Ngọc Linh đứng sững sờ. Đôi mắt to tròn của cô nàng mở to vì bối rối, khuôn mặt xinh đẹp dần đỏ bừng lên. Cô cảm thấy hàng trăm ánh mắt tò mò, hiếu kỳ đang chĩa về phía mình, những tiếng xì xào bắt đầu lan ra như một làn sóng nhỏ. Cô nàng cảm thấy như thể mình đang bị đặt vào giữa một sân khấu lớn, nơi mọi cử chỉ, mọi biểu cảm đều bị soi xét. Một cảm giác nóng ran, khó chịu lan khắp người. Cô không muốn Tùng làm điều này, không muốn mọi chuyện trở nên ầm ĩ như vậy. Bó hoa hồng đỏ rực, trong một khoảnh khắc, bỗng trở nên nặng trịch và gây ngột ngạt.

“Tùng à, cậu… cậu đừng làm thế.” Linh lắp bắp, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây run run. Cô nàng khẽ lùi lại một bước, vô thức tìm kiếm một điểm tựa. “Chúng ta… chúng ta là bạn mà.” Linh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cô cảm thấy tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực. Cô không muốn làm Tùng mất mặt, nhưng cô cũng không thể chấp nhận hành động công khai và đường đột này.

Minh Quân, đứng phía sau Tùng, khẽ huých tay bạn mình, thì thầm: “Cứ để Tùng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Nhưng Tùng dường như không nghe thấy, cậu ta vẫn nhìn Linh đầy kiên định, như thể muốn ép cô nàng phải chấp nhận.

Những lời xì xào xung quanh càng lúc càng lớn: “Ôi, Tùng tỏ tình kìa!”, “Linh lại được hot boy theo đuổi rồi!”, “Đúng là người đẹp có khác, ai cũng muốn có được!”, “Trời ơi, bó hoa to thế kia, chắc Linh đổ mất thôi!” Tiếng bàn tán, tiếng cười khúc khích, tiếng những câu hỏi tò mò như những mũi tên vô hình đang chĩa thẳng vào Ngọc Linh, khiến cô nàng cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. Cô muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức.

Long, người vẫn đứng im lặng bên cạnh Linh từ đầu, lúc này đôi mắt hổ phách của cậu ấy đã ánh lên một vẻ sắc lạnh đáng sợ. Cậu ấy nhìn thẳng vào Tùng, một cái nhìn không khoan nhượng, không chút cảm xúc nào ngoài sự khó chịu và cảnh cáo. Cậu ấy không nói một lời nào, nhưng khí chất mạnh mẽ toát ra từ cậu, cùng bờ vai rộng đang đứng che chắn một phần cho Linh, đã khiến những học sinh xung quanh, kể cả Tùng, phải cảm nhận được một áp lực vô hình. Long thấy Linh bối rối, thấy đôi mắt cô nàng đỏ hoe lên vì sự chú ý không mong muốn. Cậu ấy không thể đứng nhìn nữa.

Long khẽ nghiêng người, bàn tay mạnh mẽ nhưng dịu dàng nắm lấy cổ tay Linh. “Đi thôi.” Giọng cậu trầm thấp, chỉ đủ để Linh nghe thấy, nhưng lại mang theo một mệnh lệnh không thể chối từ, một sự kiên quyết đến lạ. Long không để Linh kịp phản ứng, trực tiếp kéo cô nàng ra khỏi đám đông đang vây quanh, vượt qua ánh mắt khó chịu của Tùng. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng hành động của cậu ấy đã thay lời muốn nói: Long sẽ không để ai làm tổn thương Linh, dù chỉ là một chút bối rối.

Hùng, Mai và Lan cũng nhanh chóng nhận ra tình hình căng thẳng. Hùng nhanh nhẹn bước theo Long và Linh, trong khi Mai và Lan liếc nhìn Tùng với ánh mắt đầy vẻ không hài lòng, rồi cũng vội vã đi theo nhóm bạn. Tùng đứng sững lại, bó hoa hồng vẫn còn trên tay, ánh mắt đầy tức giận dõi theo bóng lưng Long và Linh đang khuất dần. Nụ cười tự tin trên môi cậu ta hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt thất bại và khó chịu. Minh Quân khẽ vỗ vai bạn mình, nhưng Tùng vẫn không nói gì, chỉ siết chặt bó hoa đến mức những cánh hoa đỏ thẫm bắt đầu nhàu nát. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến những màn đối đầu đầu tiên của tình yêu tuổi học trò, hứa hẹn sẽ còn nhiều kịch tính và cảm xúc hơn nữa, và có vẻ như, những con sóng đầu tiên của cơn bão đã chớm nở.

***

Trong giờ ra chơi giữa buổi sáng, không khí trong lớp 10A1 trở nên nặng nề đến lạ. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ giải lao, nhưng thay vì những tiếng cười đùa rộn rã hay tiếng bước chân vội vã ra khỏi lớp, chỉ có những lời xì xào bàn tán nhỏ to như những làn gió thoảng qua, mang theo một thứ gì đó khó chịu và không mấy dễ chịu. Mùi phấn bảng vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy sách mới, nhưng tất cả đều bị lu mờ bởi một thứ cảm giác bất an đang lan tỏa.

Ngọc Linh ngồi tại bàn học của mình, cúi gằm mặt xuống, mái tóc đen dài rủ xuống che đi phần lớn khuôn mặt. Cô nàng cố gắng giả vờ như đang đọc sách, nhưng đôi mắt cô trống rỗng, không hề tập trung vào những dòng chữ. Cô cảm thấy những ánh mắt tò mò, dò xét đang liên tục chĩa về phía mình, những lời bàn tán thì thầm cứ như những mũi kim châm vào da thịt. Cô nghe loáng thoáng được những câu như: “Nghe nói Tùng tỏ tình Linh sáng nay đó.”, “Thật á? Thảo nào Long kéo Linh đi trông mặt khó chịu thế.”, “Linh đúng là số hưởng, hot boy toàn trường tranh giành nhau.” hay “Mà Long với Linh có gì với nhau đâu nhỉ? Tùng đẹp trai thế kia mà Linh còn từ chối.”

Những lời nói đó, dù không ác ý, nhưng lại khiến Linh cảm thấy vô cùng nặng nề và khó chịu. Cô nàng vốn là một người hoạt bát, thích là tâm điểm của sự chú ý trong những hoạt động tập thể, nhưng cô không hề muốn bị chú ý theo cách này. Cô cảm thấy như thể danh dự và tình cảm của mình đang bị đem ra mổ xẻ, bàn tán một cách công khai. Một cảm giác tủi thân và bất lực len lỏi trong lòng cô. Cô biết mình không làm gì sai, nhưng tại sao lại phải đối mặt với những lời xì xào này?

Thảo Mai, cô bạn thân với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, khẽ đặt tay lên vai Linh. Giọng nói của Mai nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng lại chứa đầy sự quan tâm. “Linh đừng bận tâm, họ chỉ nói linh tinh thôi.” Mai cố gắng an ủi, bàn tay cô nàng nhẹ nhàng xoa xoa lưng Linh. Mai hiểu rõ tính cách của Linh, cô nàng nhạy cảm hơn vẻ bề ngoài mạnh mẽ, hoạt bát.

Vũ Thanh Lan, cô bạn với dáng người khỏe khoắn, năng động và mái tóc ngắn ngang vai, cũng ngồi sát vào Linh. Giọng nói của Lan rõ ràng, dứt khoát hơn Mai, nhưng cũng đầy sự bảo vệ. “Đúng đó, cậu đừng để ý. Tùng làm trò lố bịch vậy thôi, cố tình gây sự chú ý chứ có gì hay ho đâu.” Lan liếc nhìn về phía nhóm Tùng đang ngồi ở cuối lớp, nơi Minh Quân và vài người bạn khác đang cười đùa khúc khích, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Linh. Ánh mắt Lan đầy vẻ khó chịu và bất bình. Cô nàng không hề ưa Tùng, càng không thích cái cách cậu ta công khai làm khó bạn mình.

Hùng, ngồi ở bàn trên, cũng quay đầu lại, cau mày nhìn về phía nhóm Tùng. Khuôn mặt bầu bĩnh của cậu ấy giờ đây không còn vẻ hài hước thường thấy mà thay vào đó là sự lo lắng. Hùng biết những lời đồn thổi có sức công phá ghê gớm đến mức nào, đặc biệt là trong môi trường học đường. Cậu ta muốn đứng lên nói thẳng vào mặt Tùng, nhưng lại sợ làm mọi chuyện thêm rắc rối.

Long vẫn ngồi im lặng ở bàn của mình, nhưng ánh mắt cậu ấy luôn dõi theo Linh. Cậu ấy không nói một lời nào, nhưng sự chú ý của cậu ấy dành cho Linh là không thể che giấu. Long nhận ra sự bất an đang gặm nhấm tâm hồn cô nàng. Cậu thấy bờ vai Linh khẽ run lên, thấy đôi mắt cô nàng đỏ hoe như sắp khóc. Cậu ấy hiểu Linh đang cảm thấy thế nào, cái cảm giác bị mọi người soi mói, bị đem ra làm chủ đề bàn tán. Long cảm thấy một sự khó chịu sâu sắc trong lòng, một sự khó chịu hướng về Tùng. Cậu ấy không thích Tùng, càng không thích cái cách cậu ta lợi dụng tình cảm để gây áp lực cho Linh.

Long khẽ siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình. Cậu ấy muốn làm gì đó, muốn bảo vệ Linh khỏi những lời nói độc địa, khỏi những ánh mắt tò mò đó. Nhưng cậu ấy biết, bây giờ, hành động trực diện có thể sẽ chỉ khiến tình hình thêm tồi tệ, khiến Linh càng bị chú ý nhiều hơn. Long luôn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, cậu ấy là một người rất kiên định và quyết đoán. Cậu ấy sẽ không để ai làm tổn hại đến người cậu ấy quan tâm. Cậu ấy chỉ cần tìm đúng thời điểm, đúng cách để hành động.

Linh, dù được Mai và Lan an ủi, vẫn cảm thấy những lời xì xào cứ văng vẳng bên tai, lớn dần trong tâm trí cô. Cô nàng ước gì mình có thể biến thành một hạt cát nhỏ, biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ lớp học, chiếu rọi lên trang sách của cô, nhưng Linh không còn cảm nhận được sự tươi sáng, ấm áp của nó nữa. Thay vào đó, một nỗi buồn man mác, một sự tổn thương khó tả đang bao trùm lấy cô. Cô không hiểu tại sao mọi chuyện lại trở nên phức tạp như vậy. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng đôi khi, những con sóng ấy cũng có thể trở thành cơn bão, cuốn đi mọi sự bình yên.

***

Tiếng chuông tan học buổi sáng vang lên, kéo Ngọc Linh ra khỏi những suy nghĩ miên man. Cô nàng cảm thấy đầu óc quay cuồng, mệt mỏi sau một buổi học mà dường như không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Những ánh mắt tò mò vẫn không ngừng dõi theo cô, dù đã ít hơn nhiều. Linh muốn thoát khỏi tất cả, muốn tìm một nơi nào đó thật yên tĩnh, thật vắng vẻ để có thể hít thở một chút không khí trong lành, để gột rửa đi những cảm xúc tiêu cực đang bao trùm lấy mình.

Khi nhóm bạn cùng nhau ra khỏi lớp, Linh khẽ nói với Mai và Lan rằng cô muốn đi vệ sinh. Dù biết hai cô bạn thân muốn ở bên cạnh an ủi, nhưng Linh thực sự cần một khoảng không gian riêng tư. Cô không muốn để bạn bè thấy mình yếu đuối, thấy mình sắp khóc. Hùng, Mai, Lan hiểu ý, họ chỉ dặn Linh đừng nghĩ nhiều rồi đi về phía căng tin. Long, vẫn im lặng đi sau cùng, ánh mắt cậu ấy dõi theo Linh cho đến khi cô nàng khuất hẳn ở cuối hành lang. Cậu ấy biết Linh không đi vệ sinh, mà đang tìm cách tránh mặt mọi người. Cậu ấy không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với Hùng, rồi rẽ sang một lối khác, đi về phía phòng thí nghiệm, nơi cậu biết Linh thường tìm đến khi muốn yên tĩnh.

Hành lang dẫn đến phòng thí nghiệm thường vắng vẻ vào giờ giải lao giữa buổi học. Ánh nắng dịu dàng tháng Mười Một xuyên qua những ô cửa kính lớn, tạo thành những vệt sáng dài trên sàn nhà. Thoảng trong không khí là mùi hóa chất nhẹ nhàng, đặc trưng của phòng thí nghiệm, hòa lẫn với mùi gỗ cũ và một chút hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ bên ngoài. Một không gian yên tĩnh đến lạ, trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào, xáo động ở các khu vực khác của trường.

Ngọc Linh dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, nép mình vào một góc khuất, nơi một cây bàng cổ thụ che khuất tầm nhìn từ bên ngoài. Cô nàng gục mặt xuống đầu gối, bờ vai khẽ run lên. Cuối cùng, những giọt nước mắt nóng hổi đã lăn dài trên má, thấm ướt vào vạt áo đồng phục. Cô cảm thấy tủi thân, cảm thấy bất lực. Tại sao mọi người lại thích bàn tán về người khác như vậy? Tại sao Tùng lại phải làm mọi chuyện trở nên ầm ĩ đến thế? Cô không muốn làm ai khó xử, nhưng cô cũng không thể ép buộc trái tim mình. Những lời đồn thổi, những ánh mắt tò mò đã khiến cô cảm thấy như bị bóp nghẹt, như một chú chim nhỏ bị nhốt trong lồng, không thể cất cánh bay lên giữa tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.

Một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, rất khẽ, nhưng đủ để Linh nhận ra. Cô nàng vội vàng lau nước mắt, cố gắng hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Cô không muốn ai thấy mình khóc. Nhưng đã quá muộn.

Long đứng đó, cách Linh vài bước chân. Cậu ấy không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát cô nàng. Khuôn mặt góc cạnh của cậu ấy vẫn trầm tĩnh, đôi mắt sâu màu hổ phách vẫn ẩn chứa một vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng sâu thẳm bên trong, ánh mắt ấy lại đầy sự quan tâm và lo lắng. Cậu ấy hiểu Linh đang buồn đến nhường nào. Cậu ấy không cần cô nàng phải nói ra. Long biết, đôi khi, sự im lặng lại là cách an ủi tốt nhất.

Long từ từ tiến lại gần Linh. Cậu ấy không hỏi han, không chất vấn. Thay vào đó, cậu ấy khẽ khom người xuống, đặt một chai nước mát lạnh lên thành cửa sổ cạnh Linh. Chai nước vẫn còn đọng hơi sương, mát lạnh và trong lành. Long biết, những lúc như thế này, một ngụm nước mát có thể làm dịu đi rất nhiều cảm xúc tiêu cực.

Sau đó, cậu ấy cất tiếng. Giọng Long trầm ấm, nhẹ nhàng, như một làn gió mát xua tan đi sự ngột ngạt trong lòng Linh. “Đừng bận tâm. Những lời nói đó không định nghĩa được cậu.” Lời nói của Long đơn giản, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu đến lạ. Nó không phải là một lời an ủi sáo rỗng, mà là một lời khẳng định, một sự bảo vệ.

Ngọc Linh ngước nhìn lên, đôi mắt cô nàng vẫn còn đỏ hoe, long lanh những giọt nước chưa kịp khô. Cô nhìn vào ánh mắt của Long, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy một sự bình yên lạ lùng. Cô nàng biết Long luôn ở đó, luôn là chỗ dựa vững chắc cho mình. “Nhưng… họ nói nhiều quá, tớ không biết phải làm sao.” Linh nói, giọng cô nàng vẫn còn nghèn nghẹn. Cô cảm thấy những lời nói đó cứ như một gánh nặng vô hình, đè nén lên tâm hồn cô.

Long khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, rất hiếm hoi, nhưng lại ấm áp vô cùng. Cậu ấy tiến gần hơn một chút, đặt bàn tay mình lên vai Linh. Cái chạm nhẹ nhàng, tinh tế, nhưng lại truyền đến cho cô nàng một luồng hơi ấm, một cảm giác được bảo vệ và che chở. Bờ vai rộng của Long dường như có thể gánh vác mọi gánh nặng của cô. “Cứ kệ đi.” Long nói, giọng cậu ấy kiên định. “Điều quan trọng là cậu biết mình là ai, và những người quan trọng tin tưởng cậu.”

Lời nói của Long như một luồng điện chạy dọc sống lưng Linh, đánh thức cô nàng khỏi sự bối rối và tủi thân. Cô ngước nhìn cậu ấy, trong ánh mắt đầy biết ơn và tin tưởng. Cậu ấy luôn là người đầu tiên nhận ra sự bất an của cô, luôn là người đầu tiên đưa tay ra khi cô cần. Long không cần phải nói những lời hoa mỹ, không cần phải làm những hành động khoa trương. Chỉ cần sự hiện diện của cậu ấy, chỉ cần một lời nói nhẹ nhàng, một cái chạm vai tinh tế, cũng đủ để khiến cô cảm thấy an toàn và được bảo vệ.

“Cảm ơn Long…” Linh thì thầm, giọng nói cô nàng đã bớt nghẹn ngào hơn, thay vào đó là sự chân thành và cảm kích. “Cậu luôn ở bên tớ.” Cô nàng nói, và trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra một điều. Không chỉ là cảm phục, không chỉ là những rung động tinh tế, mà đó còn là một sự tin tưởng tuyệt đối, một sự dựa dẫm vô thức. Tình cảm của cô dành cho Long, giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đã âm thầm lớn lên, mạnh mẽ hơn sau mỗi lần cậu ấy xuất hiện như một vị cứu tinh.

Long khẽ siết nhẹ bàn tay trên vai Linh, một cử chỉ trấn an. Ánh mắt cậu ấy vẫn nhìn thẳng vào cô nàng, như muốn nói rằng cậu ấy sẽ luôn ở đó, luôn là chỗ dựa cho cô. Cậu ấy không biết Tùng sẽ còn làm gì nữa, nhưng cậu ấy biết một điều chắc chắn: cậu ấy sẽ không để Linh phải một mình đối mặt với bất cứ khó khăn nào. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến một tình yêu non nớt dần trưởng thành qua những thử thách. Và có vẻ như, cơn bão vừa chớm nở kia, dù có mạnh đến đâu, cũng không thể cuốn trôi đi được sự kiên định và tin tưởng đang dần lớn lên trong trái tim của hai người.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ