Ánh trăng dịu nhẹ chiếu qua khung cửa sổ phòng ký túc xá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà. Long nhìn ra ngoài, bầu trời đêm Hà Nội đầy sao, sáng rực rỡ. Ở một nơi nào đó, dưới bầu trời Hạ Long cũng đang đầy sao, Linh cũng đang ngắm nhìn. Cậu biết, đó là lời hứa, là niềm hy vọng, là tất cả những gì họ cần để vượt qua những tháng ngày xa cách. Một chương mới đã mở ra, không chỉ cho Long mà còn cho cả Linh, một chương đầy hứa hẹn về những khám phá mới, những trải nghiệm mới, và một tình yêu sẽ mãi rực rỡ như nắng Hạ Long, dù cách trở muôn trùng.
***
Vài ngày sau, khi nắng chiều đã nhuộm vàng những mái nhà và dòng xe cộ bắt đầu hối hả hơn trên những con đường rộng lớn của thành phố mới, Trần Hoàng Long vẫn đang vật lộn với việc sắp xếp cuộc sống của mình trong căn phòng ký túc xá số 302. Căn phòng nhỏ gọn gàng với hai chiếc giường tầng, hai bàn học và một tủ quần áo đơn giản, nhưng vẫn còn phảng phất mùi sơn mới và cái lạnh lẽo xa lạ của những đồ đạc vừa được chuyển đến. Âm thanh còi xe inh ỏi từ đường phố phía dưới vọng lên, hòa lẫn với tiếng bước chân vội vã trên hành lang, và cả tiếng nhạc xập xình phát ra từ căn phòng đối diện, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn mà cậu chưa từng quen thuộc.
Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm nhẹ từ chiếc chăn mới và mùi thoang thoảng của đồ ăn từ căng tin khu ký túc xá đang bay vào qua khung cửa sổ mở hé. Cậu đứng bên cửa sổ, nhìn xuống dòng người hối hả, những gương mặt xa lạ, và những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa bầu trời xanh biếc. Đây chính là khởi đầu mới, là nơi cậu sẽ dành bốn năm thanh xuân của mình để theo đuổi ước mơ. Một cảm giác vừa xa lạ, vừa hối hả, nhưng cũng toát lên vẻ độc lập, tự do của tuổi trẻ, đang len lỏi trong trái tim cậu.
Cậu mở vali, cẩn thận lấy ra từng cuốn sách giáo trình mới toanh, đặt chúng ngay ngắn lên giá sách treo tường. Mỗi cuốn sách đều dày cộp, chứa đựng những kiến thức mới mẻ mà cậu chưa từng khám phá. Cậu mân mê bìa sách, cảm nhận sự nặng nề của trách nhiệm đang đặt lên vai mình, nhưng đồng thời cũng pha lẫn niềm háo hức khôn tả. Cậu biết, đây không còn là những bài học cấp ba quen thuộc, mà là một thế giới hoàn toàn khác, đòi hỏi sự chủ động và tự lập hơn rất nhiều. Long của ngày hôm nay phải mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn.
Cậu nhớ lại những lời dặn dò của bố mẹ, ánh mắt tin tưởng của Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan. Cậu nhớ cả cái ôm của Trần Thu Hà và lời chúc phúc chân thành từ Nguyễn Trọng Tùng. Tất cả đều là động lực để cậu vững bước trên con đường mới. Cậu biết, đây là một khởi đầu hoàn toàn khác, một cuộc sống tự lập mà cậu chưa từng trải nghiệm. Không còn những bữa cơm mẹ nấu, không còn những lời nhắc nhở của bố, và đặc biệt, không còn có Linh ở bên cạnh mỗi ngày.
Nỗi nhớ cô bỗng ập đến, mạnh mẽ và da diết. Cậu tựa lưng vào tường, hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp thở. Thành phố này rộng lớn thật, nhưng thiếu đi bóng dáng em, mọi thứ đều trở nên trống vắng. Những con phố tấp nập, những cửa hàng sang trọng, những công viên xanh mát, tất cả đều chẳng thể làm Long vơi đi nỗi nhớ về Vịnh Hạ Long quen thuộc, về những buổi chiều hoàng hôn rực rỡ bên bờ biển, và về cô gái có nụ cười tỏa nắng ấy. Cậu tự hỏi, liệu Linh có đang nhớ cậu nhiều như cậu đang nhớ cô không?
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi quần cậu rung nhẹ, một tiếng "ting" quen thuộc vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng. Cảm giác quen thuộc của sự kết nối bỗng xua tan đi chút cô đơn đang len lỏi. Cậu vội vàng lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên với tên người gửi – Linh. Một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp bỗng nở trên đôi môi vốn luôn có vẻ lạnh lùng của cậu.
Long mở tin nhắn.
*“Anh đến nơi rồi. Em thế nào?”* – Tin nhắn của Long từ mấy hôm trước, giờ Linh đã trả lời.
*“Em cũng vừa về đến nhà. Mẹ an ủi em nhiều lắm. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”* – Đó là tin nhắn đầu tiên của Linh.
Và giờ là một tin nhắn mới toanh:
*“Anh đến nơi ổn chứ? Hôm nay anh làm quen được nhiều bạn mới chưa? Nhớ Hạ Long không anh? Em cứ nhớ mãi những buổi chiều mình đi dạo trên bãi biển, nhớ cái mùi biển mặn mòi quá trời!”*
Long đọc đi đọc lại tin nhắn của Linh, từng câu chữ như những con sóng nhỏ vỗ về tâm hồn cậu. Nhớ chứ, cậu nhớ từng góc phố, nhớ cả mùi biển, nhưng hơn hết là nhớ em. Cậu mỉm cười, nhớ lại cái mùi biển mặn mòi đã gắn liền với tuổi thơ và tình yêu của họ. Nó không chỉ là mùi của nước biển, mà còn là mùi của những kỷ niệm, của những rung động đầu đời.
Cậu ngồi xuống chiếc giường tầng, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Anh đã đến nơi an toàn, và điều đầu tiên anh muốn làm là báo cho cô biết, để cô không phải lo lắng. Tình yêu của họ, dù cách xa ngàn dặm, vẫn là sợi dây vô hình kết nối hai trái tim. Cậu nghĩ về những điều mình đã trải qua trong những ngày đầu tiên ở đây. Ký túc xá ồn ào, những người bạn cùng phòng đến từ khắp nơi trên đất nước, những buổi định hướng đầy thông tin. Tất cả đều mới mẻ và đôi lúc khiến cậu cảm thấy lạc lõng. Nhưng chỉ cần nghĩ đến Linh, đến lời hẹn ước của họ, cậu lại thấy có thêm sức mạnh.
Long bắt đầu gõ trả lời, từng câu chữ đều chứa đựng sự chân thành và nỗi nhớ của cậu.
*“Anh đến nơi ổn lắm, Linh à. Vừa làm quen được vài người bạn cùng phòng, tụi nó khá vui tính. Thành phố này có một công viên rất đẹp, rộng lớn và nhiều cây xanh, nhưng không thể sánh bằng Công viên Bình Minh của chúng ta đâu. Anh nhớ những buổi chiều mình cùng nhau ngồi ở đó, ngắm hoàng hôn và nghe sóng biển rì rào. Anh nhớ Hạ Long, nhớ em nhiều lắm.”*
Cậu nhấn gửi. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa. Cậu biết, cô cũng đang trải qua những cảm xúc tương tự. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ánh nắng chiều đã dịu đi, nhường chỗ cho những vệt tím hồng của hoàng hôn đang dần buông xuống. Bầu trời vẫn trong xanh, hứa hẹn một đêm đầy sao. Long của ngày hôm nay đã mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, nhưng tình yêu cậu dành cho Linh thì vẫn vẹn nguyên, rực rỡ như nắng Hạ Long, và giờ đây, nó còn được thêm vào một sự kiên định sắt đá. Cậu tin rằng, với lời hẹn ước thanh xuân mà họ đã trao nhau, họ sẽ vượt qua tất cả.
***
Cùng lúc đó, ở Hạ Long, Lê Ngọc Linh đang ngồi một mình trong Quán Cafe Sắc Màu quen thuộc. Quán vẫn vậy, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ rải đầy hoa giấy, như một bức tranh thủy mặc yên bình giữa lòng thành phố. Bên trong, không gian vẫn ấm áp với ánh đèn vàng dịu, những chiếc ghế sofa êm ái, và những chậu cây xanh treo tường mang lại cảm giác thư thái. Tiếng xay cà phê đều đặn hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương của một bản tình ca nhẹ nhàng, và cả tiếng trò chuyện râm ran của những cặp đôi, những nhóm bạn đang tụ tập. Mùi cà phê đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, đôi khi lại thoảng qua hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, gợi nhắc Linh về vô vàn kỷ niệm.
Linh đang dán mắt vào màn hình laptop, những slide bài giảng đầu tiên của trường đại học Hạ Long đang hiển thị. Dù không phải đi xa như Long, cuộc sống sinh viên ở đây cũng mang đến những điều mới mẻ và khác lạ. Những môn học chuyên ngành, những thầy cô giáo mới, những người bạn mới, tất cả đều khiến cô háo hức xen lẫn một chút lo lắng. Cô nhấp một ngụm trà sữa trân châu mát lạnh, vị ngọt thanh tan chảy trong miệng, xua đi chút căng thẳng.
Một nụ cười rạng rỡ bỗng tắt dần trên môi cô khi hình ảnh của Long hiện lên trong tâm trí. Anh ấy đang làm gì nhỉ? Chắc đang bận rộn với môi trường mới lắm. Anh có ăn uống đầy đủ không, có ngủ đủ giấc không? Hàng ngàn câu hỏi cứ xoay vần trong đầu cô. Nỗi nhớ cậu, tựa như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ từng chút, từng chút một, len lỏi vào trái tim cô.
Cô mở điện thoại, màn hình sáng lên với tin nhắn vừa nhận được từ Long. Ánh mắt cô sáng bừng, nụ cười rạng rỡ trở lại. Từng câu chữ của cậu như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn cô.
*“Anh đến nơi ổn lắm, Linh à. Vừa làm quen được vài người bạn cùng phòng, tụi nó khá vui tính. Thành phố này có một công viên rất đẹp, rộng lớn và nhiều cây xanh, nhưng không thể sánh bằng Công viên Bình Minh của chúng ta đâu. Anh nhớ những buổi chiều mình cùng nhau ngồi ở đó, ngắm hoàng hôn và nghe sóng biển rì rào. Anh nhớ Hạ Long, nhớ em nhiều lắm.”*
“Anh ấy vẫn luôn nhớ về những kỷ niệm của chúng ta,” Linh thầm nghĩ, lòng dâng lên một sự ấm áp khó tả. Câu nói về Công viên Bình Minh khiến cô mỉm cười. Nơi đó đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của họ, từ những buổi hẹn hò đầu tiên, những lời tỏ tình vụng về, cho đến những buổi chiều hoàng hôn rực rỡ, nơi tình đầu của họ như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm và lãng mạn. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô và cậu, vẫn vẹn nguyên trong trái tim cả hai.
Bàn tay cô vô thức vuốt ve chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay. Nó vẫn lấp lánh dưới ánh đèn bàn, như một lời nhắc nhở không ngừng về lời hẹn ước mà họ đã trao nhau. Cô vẫn cảm nhận được cái siết tay cuối cùng của Long ở sân ga, vẫn cảm nhận được hơi ấm từ bờ vai cậu khi cậu ôm cô vào lòng. Chiếc vòng tay này không chỉ là một món quà, mà còn là biểu tượng cho sự gắn kết của họ, một vật kỷ niệm quan trọng giúp cô vượt qua những khó khăn của tình yêu xa.
Cô gõ trả lời, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, từng từ ngữ đều chứa đựng nỗi nhớ và sự quan tâm chân thành.
*“Nghe anh nói vậy em yên tâm rồi! Em cũng nhớ những buổi chiều ở Công viên Bình Minh lắm. Em cũng vừa đi học mấy buổi đầu, mọi thứ cũng hơi bỡ ngỡ nhưng mà vui lắm. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, đừng thức khuya học bài quá, phải ăn uống đầy đủ nữa. Em sẽ cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng anh và mọi người đã tin tưởng. Em tin rằng tình yêu của chúng ta sẽ rực rỡ như bình minh trên Vịnh, và nó sẽ vĩnh cửu, như lời chúng ta đã hẹn!”*
Tin nhắn vừa gửi đi, Linh bỗng cảm thấy như một gánh nặng vừa được trút bỏ. Khoảng cách địa lý vẫn còn đó, nhưng sợi dây kết nối giữa họ vẫn bền chặt, thậm chí còn mạnh mẽ hơn. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình mà họ sẽ phải học cách yêu xa, học cách tin tưởng và chờ đợi. Nhưng cô tin, với lời hẹn ước thanh xuân mà họ đã trao nhau, họ sẽ vượt qua tất cả. Cô khẽ chạm vào hạt charm hình cánh buồm trên chiếc vòng tay, một nụ cười đầy hy vọng nở trên môi. Tuổi thanh xuân của cô và Long, dù không còn bên nhau mỗi ngày, vẫn rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình yêu của họ sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho cả hai.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả không gian. Ở thành phố xa lạ, Long đứng trên một cây cầu vượt bộ hành đông đúc, nhìn về phía những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng bước chân thưa thớt của những người đi bộ, tất cả tạo nên một khung cảnh hối hả, nhưng trong khoảnh khắc này, Long lại cảm thấy lòng mình thật bình yên. Mùi khói bụi xe cộ xen lẫn với mùi hoa sữa thoảng nhẹ từ một góc phố nào đó, mang lại một cảm giác vừa xa lạ, vừa thân quen. Cậu hít một hơi thật sâu, ngắm nhìn thành phố đang dần chìm vào màn đêm, tựa như một bức tranh sống động, lấp lánh ánh sáng và đầy hứa hẹn.
Cùng lúc đó, ở Hạ Long, Linh cũng đang đứng trên Cầu vượt bộ hành quen thuộc của thành phố mình. Nơi đây, không gian tĩnh lặng hơn nhiều, chỉ có tiếng gió thổi nhẹ mang theo mùi biển mặn mòi, và tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ cát xa xăm. Cô ngắm nhìn biển cả bao la, những hòn đảo đá vôi sừng sững giữa làn nước xanh biếc, và thành phố Hạ Long đang lên đèn, lung linh huyền ảo dưới ánh hoàng hôn rực rỡ. Bầu trời chuyển từ màu cam đỏ sang tím hồng, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp mà cô và Long đã từng cùng nhau ngắm nhìn biết bao lần.
Long cầm điện thoại trên tay, đọc lại tin nhắn của Linh. Nụ cười của cô, sự quan tâm của cô, và cả niềm tin mãnh liệt của cô vào tình yêu của họ, tất cả đều hiện rõ trong từng câu chữ. Cậu biết, Linh cũng đang mạnh mẽ như cậu, đang cố gắng thích nghi với cuộc sống mới. Cậu nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Ở đó, cậu thấy hình bóng Hạ Long, hình bóng của Linh, và cả lời hẹn ước thanh xuân mà họ đã trao nhau. Đó là kim chỉ nam, là ngọn hải đăng dẫn lối cho cậu giữa biển khơi cuộc đời.
Cậu bắt đầu gõ một tin nhắn dài, không chỉ là lời hồi đáp, mà còn là lời khẳng định, lời cam kết của cậu.
*“Linh của anh, cảm ơn em đã luôn tin tưởng và ủng hộ anh. Anh biết, quãng đường sắp tới sẽ có nhiều thử thách, nhưng anh tin chúng ta sẽ vượt qua tất cả. Dù ở đây, anh vẫn luôn nhìn về phía chân trời, nơi có Hạ Long, nơi có em. Mỗi khi anh cảm thấy mệt mỏi hay lạc lõng, anh lại nhớ đến nụ cười của em, nhớ đến những kỷ niệm của chúng ta. Lời hẹn ước của chúng ta sẽ là kim chỉ nam cho anh, Linh à. Nó sẽ là động lực để anh cố gắng học tập, rèn luyện, để một ngày nào đó, anh có thể trở về bên em, cùng em xây đắp tương lai mà chúng ta đã mơ ước. Anh yêu em, Linh.”*
Long nhấn gửi. Từng câu chữ ấy không chỉ là một tin nhắn, mà là cả một lời thề nguyện, một lời hứa được gửi gắm qua ngàn dặm.
Ở Hạ Long, Linh cũng đang đọc tin nhắn của Long, nước mắt cô khẽ lăn dài trên má, nhưng đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc và sự xúc động. Trái tim cô đập thình thịch, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Cậu ấy vẫn luôn yêu cô, vẫn luôn nhớ về cô, và vẫn kiên định với lời hẹn ước của họ.
Cô mỉm cười, siết chặt chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay, nhìn về phía biển cả vô tận, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang dần tắt hẳn. Cô cũng gõ những dòng cuối cùng của mình, như một lời khẳng định cho tình yêu và niềm tin mãnh liệt.
*“Em cũng vậy, Long. Mỗi khi nhớ anh, em lại nhìn ra biển, nhìn về phía chân trời, nơi em biết anh đang ở đó, đang cố gắng vì tương lai của chúng ta. Tình yêu của chúng ta rực rỡ như bình minh trên Vịnh, và em tin nó sẽ vĩnh cửu, như lời chúng ta đã hẹn. Em sẽ luôn ở đây, chờ anh, tin tưởng anh, và cùng anh vượt qua mọi khó khăn. Em yêu anh, Long.”*
Linh nhấn gửi. Cả hai cùng đưa điện thoại lên, chụp một bức ảnh màn hình tin nhắn của nhau, như một cách lưu giữ khoảnh khắc, lưu giữ lời hứa và niềm tin. Bức ảnh ấy sẽ là một lời nhắc nhở không ngừng về tình yêu và lời hẹn ước mà họ đã trao nhau, là nguồn động lực để họ vượt qua những tháng ngày xa cách.
Long nhìn bức ảnh chụp màn hình, nụ cười trên môi cậu càng rạng rỡ hơn. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình mà họ sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách, nhiều cám dỗ. Nhưng cậu tin, với lời hẹn ước thanh xuân mà họ đã trao nhau, với tình yêu rực rỡ như nắng Hạ Long, họ sẽ vượt qua tất cả.
Ở Hạ Long, Linh cũng đang ngắm nhìn bức ảnh màn hình trên điện thoại. Cô tin rằng, dù khoảng cách có xa đến đâu, dù cuộc sống đại học có mang đến bao nhiêu điều mới mẻ, trái tim họ vẫn sẽ luôn hướng về nhau. Tuổi thanh xuân của họ có thể không còn là những buổi học chung lớp, không còn là những buổi hẹn hò trên bãi biển Hạ Long, nhưng nó sẽ rực rỡ theo một cách riêng, một cách trưởng thành hơn, kiên định hơn.
Ánh đèn thành phố bắt đầu thắp sáng, rải rác như những vì sao trên mặt đất. Long và Linh, ở hai thành phố khác nhau, dưới hai bầu trời khác nhau, nhưng cùng nhìn về một hướng, cùng mang trong tim một lời hẹn ước. Một chương mới đã mở ra, không chỉ cho Long mà còn cho cả Linh, một chương đầy hứa hẹn về những khám phá mới, những trải nghiệm mới, và một tình yêu sẽ mãi rực rỡ như nắng Hạ Long, dù cách trở muôn trùng, dù thời gian có trôi đi. Tuổi thanh xuân của họ vẫn đang tiếp diễn, với tình yêu làm sợi chỉ đỏ, dệt nên những câu chuyện đẹp đẽ, hứa hẹn một hành trình trưởng thành đầy thú vị và những khám phá mới đang chờ đợi ở phía trước. Đây không phải là một cái kết, mà là một khởi đầu, một lời hứa cho những chương tiếp theo, nơi "Rực Rỡ Thanh Xuân" sẽ tiếp tục được viết nên.