Tiếng động cơ xe buýt gầm gừ một lần nữa, kéo Long khỏi sự giằng xé nội tâm. Cậu tựa đầu vào ô cửa kính mát lạnh, nhìn ra ngoài. Khung cảnh bến xe tấp nập, ồn ào với mùi dầu diesel khăm khẳm và tiếng còi xe inh ỏi đang dần lùi lại phía sau. Ánh nắng buổi trưa Hạ Long chói chang chiếu rọi qua lớp kính, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn xe. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại nỗi buồn đang cuộn trào trong lồng ngực. Trong đầu cậu vẫn văng vẳng hình ảnh Linh đứng đó, đôi mắt to tròn đẫm lệ nhưng nụ cười lại kiên định đến lạ, một nụ cười mà cậu biết, ẩn chứa cả ngàn lời hứa không lời.
Long nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những giọt nước mắt chực trào. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng sự trống rỗng trong lòng bàn tay, nơi vừa rồi còn nắm chặt bàn tay mềm mại của Linh. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô vẫn còn vương vấn đâu đây, như một lời nhắc nhở đau đáu về sự chia ly vừa diễn ra. Chiếc điện thoại trong túi quần cậu bỗng trở nên nặng trĩu, như chứa đựng cả khoảng cách vời vợi sắp tới giữa hai người. Cậu siết chặt nó, tự nhủ rằng đây là cầu nối duy nhất, là sợi dây vô hình sẽ giữ chặt hai trái tim không xa rời.
Chiếc xe buýt màu xanh cũ kỹ chầm chậm lăn bánh, rồi tăng tốc, đưa Long rời xa khỏi thành phố biển quen thuộc. Cậu mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Những con phố tấp nập của Hạ Long, những hàng cây xanh mát, những ngôi nhà thân thương, tất cả đang dần thu nhỏ lại, rồi chìm vào dĩ vãng. Cậu thấy những tấm biển quảng cáo rực rỡ sắc màu, những quán ăn quen thuộc mà cậu và Linh từng ghé qua. Mỗi hình ảnh lướt qua đều như một mũi kim châm vào trái tim cậu, khơi gợi hàng trăm kỷ niệm êm đềm của một tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.
Cậu nhớ những lần nắm tay Linh đi dạo trên bờ biển, những buổi học nhóm căng thẳng nhưng đầy ắp tiếng cười, những lần cậu kiên nhẫn giảng bài cho cô, và cả những ánh mắt trao nhau đầy tình ý dưới bầu trời đêm Hạ Long huyền ảo. Tất cả những điều đó giờ đây đều trở thành những mảnh ký ức quý giá, được gói ghém cẩn thận trong tâm trí cậu, làm hành trang cho một hành trình mới.
Chiếc xe lao vun vút trên đường quốc lộ, bỏ lại sau lưng những dãy núi đá vôi hùng vĩ và làn nước biển xanh biếc của vịnh Hạ Long. Cảnh vật dần thay đổi, từ những khu đô thị sầm uất chuyển sang những cánh đồng lúa xanh mướt, những hàng cây cao vút nối dài. Sự chuyển mình của phong cảnh cũng giống như cuộc đời cậu lúc này, một sự chuyển giao từ quá khứ êm đềm sang một tương lai đầy hứa hẹn nhưng cũng chất chứa không ít thử thách. Long thở dài, rồi hít sâu một hơi, mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy không còn là sự gượng gạo, mà là một nụ cười của quyết tâm.
"Hạ Long, em ấy..." cậu thầm thì trong tâm trí, "Một khởi đầu mới, nhưng tình yêu của chúng ta sẽ không bao giờ là cũ." Cậu biết, dù có đi đâu, dù có đối mặt với bao nhiêu khó khăn, trái tim cậu vẫn luôn hướng về cô, về lời hẹn ước tuổi thanh xuân mà cả hai đã trao nhau. Cậu sẽ mạnh mẽ, sẽ cố gắng hết sức để xứng đáng với niềm tin và tình yêu mà Linh đã dành cho cậu. Chuyến xe này không chỉ đưa cậu đến một thành phố mới, mà còn đưa cậu đến một chương mới của cuộc đời, nơi cậu sẽ phải tự mình khám phá, tự mình trưởng thành, nhưng không bao giờ đơn độc, bởi vì cậu biết, có một người con gái vẫn luôn chờ đợi cậu, vẫn luôn dõi theo cậu từ nơi Hạ Long xa xôi. Cậu tựa đầu vào cửa kính một lần nữa, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, về một tương lai mà cậu và cô sẽ cùng nhau xây đắp, dù cách trở ngàn dặm.
***
Trong khi Long đang trên chuyến xe hướng về thủ đô ồn ào, Linh trở về nhà trong một tâm trạng nặng trĩu. Căn hộ tập thể cũ nơi cô sống, với kiến trúc giản dị xây từ những năm 80, bỗng trở nên trống trải lạ thường. Hành lang chung hẹp, tường vôi bong tróc, và cầu thang bộ cũ kỹ dường như đang thì thầm những nỗi buồn không tên. Tiếng loa phát thanh từ bến xe vẫn còn văng vẳng bên tai cô, tiếng động cơ xe buýt gầm gừ vẫn còn đọng lại trong trí óc. Cô bước từng bước nặng nề lên cầu thang, mỗi bậc thang dường như lại nặng thêm một gánh nặng trong lòng.
Vừa bước vào cửa, mùi hương quen thuộc của gia đình, mùi bột giặt trên quần áo mẹ, mùi sách cũ trên bàn học, tất cả như xoa dịu phần nào trái tim đang tan nát của cô. Mẹ cô, Lê Thanh Hương, với mái tóc dài đen óng ả và nụ cười ấm áp thường trực, đã chờ sẵn ở cửa. Vừa nhìn thấy Linh, bà liền dang tay ôm lấy cô con gái bé bỏng.
“Mẹ biết con buồn,” Lê Thanh Hương nhẹ nhàng thì thầm, giọng nói dịu dàng như một dòng suối mát. Bà vuốt ve mái tóc dài đen óng ả của Linh, cảm nhận những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt vai áo mình. Bà hiểu cảm giác của con gái hơn ai hết. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng cũng dễ dàng bị cuốn trôi khi gặp phong ba. Nhưng bà tin vào tình yêu của Long và Linh, một tình yêu đã được vun đắp từ những tháng năm tuổi học trò hồn nhiên, trong trẻo.
Linh dựa vào vai mẹ, nước mắt cô lăn dài không ngừng. Cô không cần phải nói, mẹ cô cũng hiểu. Nỗi trống vắng khi Long rời đi bỗng trở nên quá lớn, nuốt chửng mọi cảm xúc khác. Cô không muốn buông mẹ ra, không muốn đối mặt với khoảng không vô hình mà Long để lại. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác, tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường, tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể, tất cả đều trở nên xa lạ, không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng cô.
“Đừng buồn con gái, Long là chàng trai tốt, mẹ tin hai đứa sẽ vượt qua được,” Lê Thanh Hương nói, giọng bà vẫn tràn đầy sự tin tưởng và yêu thương. Bà nhẹ nhàng nâng cằm Linh lên, để cô nhìn vào đôi mắt mình. Đôi mắt bà vẫn luôn là nơi Linh tìm thấy sự bình yên và động lực.
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng nở một nụ cười méo mó. “Con biết mà mẹ. Con tin vào anh ấy, và con tin vào chúng con.” Giọng cô thì thầm, vẫn còn vương chút nghẹn ngào. Cô vuốt ve chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình. Chiếc vòng lấp lánh dưới ánh nắng dịu nhẹ chiếu qua khung cửa sổ, như một ngọn hải đăng nhỏ bé, nhắc nhở cô về lời hẹn ước, về tình yêu, và về niềm tin không bao giờ tắt. Nó là một phần của Long, một phần của lời hứa mà họ đã trao nhau.
Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, hòa quyện với mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm, bỗng trở nên thân thuộc và ấm áp đến lạ. Căn hộ dù không rộng lớn, nhưng lại là tổ ấm, là nơi an toàn nhất để cô nương tựa. Cô ngẩng đầu lên, nhìn mẹ và nở một nụ cười thực sự. Đó là nụ cười vừa đau khổ, vừa kiên định, giống hệt nụ cười mà Long đã thấy trên khuôn mặt cô khi cậu rời đi.
Linh nhẹ nhàng rời vòng tay mẹ, bước về phía bàn học của mình. Chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi cô và Long đã từng cùng nhau miệt mài với những bài toán khó, những đề văn dài. Trên bàn vẫn còn ngổn ngang sách vở, những cây bút chì và chiếc đèn học quen thuộc. Cô ngồi xuống, nhìn vào khoảng trống đối diện. Hình ảnh Long ngồi đó, kiên nhẫn giảng bài cho cô, bỗng hiện lên rõ mồn một. Cô đưa tay chạm nhẹ vào mặt bàn, như muốn chạm vào ký ức.
Cô biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu mới. Một khởi đầu đầy thử thách, nhưng cũng đầy hy vọng. Cô sẽ cố gắng, sẽ mạnh mẽ, sẽ giữ trọn lời hẹn ước thanh xuân mà họ đã trao nhau. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến tình yêu của họ. Giờ đây, cô sẽ chứng minh rằng tình yêu ấy đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi khoảng cách và thời gian. Cô đặt tay lên chiếc vòng tay một lần nữa, như một lời nhắc nhở cho chính mình: Long sẽ trở về. Và cô sẽ chờ.
***
Chiều tối buông xuống. Thành phố Hà Nội đã lên đèn, những ánh điện lấp lánh như một dải ngân hà trải dài vô tận. Khác hẳn với sự yên bình của Hạ Long, thủ đô mang một vẻ đẹp tráng lệ, sôi động và đầy sức sống. Long đã đến ký túc xá. Căn phòng nhỏ gọn với chiếc giường tầng, bàn học và tủ quần áo đơn giản chào đón cậu. Mùi đồ mới, mùi gỗ công nghiệp từ nội thất pha lẫn với chút mùi bụi đường, tạo nên một không gian xa lạ, đơn điệu. Tiếng bước chân trên hành lang vọng lại, tiếng trò chuyện xa xăm từ các phòng khác, tiếng quạt trần quay đều đều tạo nên một bản giao hưởng của sự sống mới, nhưng cũng khiến cậu cảm thấy có chút cô đơn.
Long đặt chiếc vali xuống, bắt đầu sắp xếp đồ đạc. Cậu cẩn thận đặt những cuốn sách yêu thích của mình lên kệ sách nhỏ, những cuốn sách đã cùng cậu trải qua biết bao mùa thi cử. Ánh mắt cậu dừng lại trên cây bút chì gỗ được khắc tên ‘Long’ một cách tỉ mỉ. Đó là món quà Linh đã tặng cậu vào ngày sinh nhật năm ngoái, một kỷ vật nhỏ bé nhưng chứa đựng biết bao tình cảm của cô. Cậu nhẹ nhàng vuốt ve những đường nét khắc trên thân bút, như muốn cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô.
Cậu nhớ lại những lời dặn dò của bố mẹ, những lời chúc của bạn bè. Tất cả đều là động lực để cậu vững bước trên con đường mới. Cậu biết, đây là một khởi đầu hoàn toàn khác, một cuộc sống tự lập mà cậu chưa từng trải nghiệm. Không còn những bữa cơm mẹ nấu, không còn những lời nhắc nhở của bố, và đặc biệt, không còn có Linh ở bên cạnh mỗi ngày. Nỗi nhớ cô bỗng ập đến, mạnh mẽ và da diết. Cậu tựa lưng vào tường, hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp thở. Long của ngày hôm nay phải mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi quần cậu rung lên bần bật, phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng. Cảm giác quen thuộc của sự kết nối bỗng xua tan đi chút cô đơn đang len lỏi. Cậu vội vàng lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên với tên người gửi – Linh. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cậu.
Long mở tin nhắn.
*“Anh đến nơi rồi. Em thế nào?”*
Tin nhắn ngắn gọn, nhưng chứa đựng tất cả sự quan tâm và nỗi nhớ mà cậu muốn gửi gắm. Cậu biết, cô cũng đang trải qua những cảm xúc tương tự. Cậu ngồi xuống chiếc giường tầng, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Anh đã đến nơi an toàn, và điều đầu tiên anh muốn làm là báo cho cô biết, để cô không phải lo lắng. Tình yêu của họ, dù cách xa ngàn dặm, vẫn là sợi dây vô hình kết nối hai trái tim.
Cùng lúc đó, ở Hạ Long, Linh đang ngồi bên bàn học của mình. Cô vừa sắp xếp lại sách vở, chuẩn bị cho những ngày đầu tiên ở trường mới. Căn phòng cô vẫn còn vương vấn mùi hương quen thuộc của gia đình, nhưng lại thiếu đi một thứ gì đó. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng tròn vành vạnh đã treo lơ lửng trên bầu trời đêm. Hạ Long về đêm vẫn huyền ảo và thơ mộng như thế, nhưng lại không còn Long ở bên để cùng cô ngắm sao.
Bàn tay cô vô thức vuốt ve chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay. Nó vẫn lấp lánh dưới ánh đèn bàn, như một lời nhắc nhở không ngừng về lời hẹn ước. Cô vẫn cảm nhận được cái siết tay cuối cùng của Long, vẫn cảm nhận được hơi ấm từ bờ vai cậu. Cô biết, cậu cũng đang nhớ cô.
Đột nhiên, chiếc điện thoại của cô rung lên, tiếng báo tin nhắn nhỏ nhẹ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Trái tim cô đập thình thịch. Cô gần như đoán được ai là người gửi. Mở điện thoại, màn hình hiện lên tên Long. Một nụ cười rạng rỡ bỗng bừng sáng trên khuôn mặt cô, xua tan đi mọi nỗi buồn và lo lắng.
Cô vội vàng đọc tin nhắn.
*“Anh đến nơi rồi. Em thế nào?”*
“Anh ấy đã đến nơi rồi!” Linh thầm reo lên trong lòng. Cô cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Ngay lập tức, cô gõ trả lời, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.
*“Em cũng vừa về đến nhà. Mẹ an ủi em nhiều lắm. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”*
Tin nhắn vừa gửi đi, Linh bỗng cảm thấy như một gánh nặng vừa được trút bỏ. Khoảng cách địa lý vẫn còn đó, nhưng sợi dây kết nối giữa họ vẫn bền chặt, thậm chí còn mạnh mẽ hơn. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình mà họ sẽ phải học cách yêu xa, học cách tin tưởng và chờ đợi. Nhưng cô tin, với lời hẹn ước thanh xuân mà họ đã trao nhau, họ sẽ vượt qua tất cả.
Long đặt cây bút chì khắc tên mình xuống bàn, cầm điện thoại lên. Anh đọc tin nhắn của Linh, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cô vẫn kiên cường như thế, vẫn quan tâm anh như thế. Anh biết, dù ở hai thành phố khác nhau, trái tim họ vẫn luôn hướng về nhau. Cuộc sống đại học mới sẽ mang đến nhiều thử thách, nhiều điều mới mẻ, nhưng anh sẽ không bao giờ quên lời hẹn ước, lời hứa về một tương lai tươi sáng mà họ sẽ cùng nhau xây đắp.
Ánh trăng dịu nhẹ chiếu qua khung cửa sổ phòng ký túc xá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà. Long nhìn ra ngoài, bầu trời đêm Hà Nội đầy sao, sáng rực rỡ. Ở một nơi nào đó, dưới bầu trời Hạ Long cũng đang đầy sao, Linh cũng đang ngắm nhìn. Anh biết, đó là lời hứa, là niềm hy vọng, là tất cả những gì họ cần để vượt qua những tháng ngày xa cách. Một chương mới đã mở ra, không chỉ cho Long mà còn cho cả Linh, một chương đầy hứa hẹn về những khám phá mới, những trải nghiệm mới, và một tình yêu sẽ mãi rực rỡ như nắng Hạ Long, dù cách trở muôn trùng.