Đêm đã qua, mang theo những thao thức của Ngọc Linh, nhưng không thể xóa nhòa đi cảm xúc cuồn cuộn trong lòng cô bé. Mỗi khi nhắm mắt lại, Linh lại thấy hình ảnh Long lao ra che chắn cho mình, nghe lại câu nói trầm ấm "Tớ không thể để cậu gặp nguy hiểm." Ánh mắt ấy, cái nắm tay ấy… Tất cả như in hằn sâu vào tâm trí, khiến cô bé không thể nào thoát ra được. Sáng nay, khi những tia nắng đầu tiên lách qua khe cửa sổ, mang theo hơi thở trong lành của thành phố biển, Linh nhận ra một điều: mọi thứ đã thay đổi. Cô bé không còn là Linh của những ngày vô tư lự, chỉ biết học và vui đùa cùng bạn bè. Giờ đây, trong trái tim cô bé đã có một sự xáo trộn lạ lùng, một cảm xúc vừa ngọt ngào vừa bối rối mà cô bé chưa từng trải qua.
Tiếng chuông reo vang, giòn giã như một lời chào buổi sáng, đánh thức cả ngôi trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Dãy hành lang rộng rãi, lát gạch sạch sẽ đã bắt đầu tấp nập những bước chân vội vã. Những tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính xen lẫn những dãy phòng học hiện đại với kính và bê tông, tất cả đều tắm mình trong ánh nắng ban mai rực rỡ. Mùi phấn bảng, giấy sách mới và đôi khi là mùi cà phê thoảng nhẹ từ căng tin lan tỏa khắp nơi, tạo nên một bầu không khí tràn đầy năng lượng và sức sống.
Trong lớp học, không khí cũng trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Từng nhóm học sinh túm tụm lại, tiếng xì xào bàn tán về bài vở, về những câu chuyện đêm qua vẫn còn râm ran. Long và Linh ngồi cạnh nhau, ánh sáng vàng ruộm của nắng sớm hắt qua khung cửa sổ, vương trên mái tóc đen óng của Linh và làm nổi bật những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt Long. Cậu ấy đang kiên nhẫn giảng lại một bài toán khó cho Linh, giọng trầm ấm, chậm rãi như thường lệ nhưng mang theo một sự dịu dàng khó nhận ra.
"Chỗ này cậu vẫn chưa hiểu à? Để tớ giảng lại một lần nữa," Long nói, cậu ấy hơi nghiêng người về phía Linh, ngón tay thon dài chỉ vào một dòng công thức phức tạp trên cuốn vở. Long vốn đã cao ráo, dáng người cân đối, bờ vai rộng nam tính, khi cúi xuống một chút, cậu ấy càng khiến Linh cảm thấy như có một bức tường vững chãi đang bao bọc lấy mình. Đôi mắt sâu màu hổ phách của Long giờ đây không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà ánh lên sự quan tâm chân thành.
Linh khẽ gật đầu, má cô bé hơi ửng hồng. "Ừm… tớ thấy hơi khó hiểu đoạn này. Cảm ơn Long nhé!" Cô bé nói, giọng nói trong trẻo của mình có chút ngượng ngùng. Cô biết, mình hoàn toàn có thể tự mày mò để hiểu bài, nhưng cái cảm giác được Long chỉ dẫn, được cậu ấy kiên nhẫn giải thích lại khiến cô bé thấy thật dễ chịu. Hơn nữa, kể từ sau vụ việc trong phòng thí nghiệm hôm qua, sự gần gũi giữa hai đứa đã trở nên tự nhiên hơn, như thể có một sợi dây vô hình vừa được thắt chặt.
Từ phía cuối lớp, Nguyễn Trọng Tùng, với đôi mắt sắc sảo nhưng không quá thân thiện, đang quan sát tất cả. Tùng là một nam sinh cao ráo, ngoại hình ưa nhìn, luôn ăn mặc hợp thời trang và mái tóc tạo kiểu sành điệu. Hắn nhận ra sự thay đổi tinh tế trong cách Long nhìn Linh, và cách Linh phản ứng lại. Không còn là sự ngượng nghịu giữ khoảng cách, mà là một sự thoải mái, một sự tin tưởng ngầm. Cái cách Long dịch lại gần Linh, cái cách Linh không hề né tránh ánh mắt của Long… tất cả đều lọt vào tầm mắt hắn.
"Mối quan hệ của hai người này... có vẻ đã tiến triển nhanh hơn mình nghĩ. Phải hành động thôi," Tùng thầm nghĩ, một nụ cười nhếch mép ẩn hiện trên khóe môi. Hắn không thể để Long dễ dàng chiếm lấy cô gái mà hắn đã để ý từ lâu. Tùng tin vào sự tự tin và sức hút của bản thân, hắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng.
Phan Việt Hùng, cậu bạn thân của Long, ngồi ở bàn trên, vừa gặm chiếc bánh mì vừa lén lút nhìn sang. Khuôn mặt bầu bĩnh của cậu ta thể hiện rõ sự tò mò. Hùng liếc mắt sang Hoàng Thảo Mai, cô bạn nhỏ nhắn đeo kính cận, đang ngồi đọc sách. Mai chỉ khẽ nhíu mày, rồi lại nhìn sang Vũ Thanh Lan, cô bạn năng động với mái tóc ngắn ngang vai và đôi mắt tinh nhanh. Ba đứa trao đổi ánh mắt ngầm, không cần nói ra cũng hiểu được suy nghĩ của nhau. Cảm giác về "sóng ngầm" đang lan tỏa khắp lớp học.
Long, dù đang tập trung giảng bài, vẫn cảm nhận được ánh mắt từ phía Tùng. Cậu ấy khẽ nhíu mày, một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Long vô thức dịch lại gần Linh hơn một chút, như muốn tạo thành một rào chắn vô hình giữa cô bé và những ánh mắt dòm ngó. Cái động tác nhỏ bé ấy, chỉ là một cử chỉ bản năng, nhưng lại nói lên rất nhiều điều.
Tiếng chuông báo hết giờ ra chơi đầu vang lên, báo hiệu một tiết học mới sắp bắt đầu. Tùng đứng dậy, với vẻ tự tin thường thấy, hắn bước về phía bàn của Long và Linh. Từng bước đi của hắn dứt khoát, mang theo một chút thách thức. Long ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách lướt qua Tùng, lạnh lùng và đầy cảnh giác. Linh thì hơi giật mình, cô bé cảm thấy áp lực vô hình khi cả hai chàng trai đều đang hướng về mình. Cô bé biết, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản nữa.
***
Khi tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi dài vang lên, sân trường Ánh Dương lập tức trở nên nhộn nhịp. Tiếng cười nói rộn ràng của học sinh lan khắp nơi, tiếng bóng rổ nảy lên từ phía xa, tiếng hò reo cổ vũ từ sân bóng chuyền, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ. Mùi cỏ xanh tươi phảng phất trong gió nhẹ, cùng với ánh nắng dịu dàng trải đều trên từng thảm cỏ, từng góc sân.
Long, Linh và nhóm bạn thân của họ – Hùng, Mai, Lan – đang cùng nhau đi dạo quanh sân trường. Long đi bên cạnh Linh, cậu ấy thỉnh thoảng lại quay sang nói chuyện với cô bé, giọng nói trầm ấm hơn một chút so với khi nói chuyện với Hùng. Cậu ấy kể cho Linh nghe về buổi tập bóng đá chiều qua, về những pha bóng đẹp mắt, và Linh lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu niềm vui. Hùng thì vẫn lanh lảnh pha trò, cố gắng chọc cười cả nhóm, còn Mai và Lan thì đi phía sau, thỉnh thoảng lại nhìn nhau mỉm cười đầy ẩn ý.
Đang đi giữa sân, bất chợt một bóng người cao ráo xuất hiện, cắt ngang đường đi của họ. Nguyễn Trọng Tùng, với nụ cười tự tin và phong độ, đã đứng ngay trước mặt Linh. Hắn mặc một chiếc áo phông hàng hiệu đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút, mái tóc được tạo kiểu gọn gàng.
"Chào Linh, Long, và các bạn!" Tùng cất giọng, nhanh và dứt khoát, nhưng ánh mắt hắn lại đặc biệt dừng lại ở Linh, chứa đựng một ý đồ rõ ràng. "Linh này, nghe nói cậu thích đọc sách lắm đúng không? Cuối tuần này có một buổi triển lãm sách cũ ở trung tâm thành phố, tớ có tìm hiểu qua thấy có vẻ thú vị lắm. Nhiều đầu sách hiếm mà cậu hay tìm đó. Cậu có muốn đi không? Tớ có thể đưa cậu đi." Hắn nói, giọng điệu ngọt ngào, cố tỏ ra lịch thiệp, đồng thời nháy mắt một cách tinh nghịch.
Lời mời của Tùng như một gáo nước lạnh tạt vào bầu không khí vui vẻ của cả nhóm. Long, đang định đưa cho Linh chai nước cam mình vừa mua, tay cậu ấy khẽ siết chặt lại. Chiếc chai nhựa kêu sột soạt một tiếng nhỏ, đủ để cậu ấy nhận ra sự khó chịu đang dâng trào trong lòng. Cậu ấy bước lên một bước, chắn nhẹ giữa Linh và Tùng, ánh mắt hổ phách trở nên lạnh hơn, sâu hơn.
"Triển lãm sách đó đông lắm, khó tìm được sách hay," Long nói, giọng cậu ấy trầm hơn bình thường, như muốn cắt ngang lời Tùng. "Hơn nữa, Linh có lịch học nhóm với bọn tớ rồi. Bọn tớ đã hẹn cuối tuần này sẽ cùng nhau ôn lại mấy chuyên đề khó cho kì thi sắp tới." Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt Tùng, không hề né tránh.
Linh đứng giữa hai người, cảm thấy bối rối vô cùng. Đôi má cô bé hơi ửng hồng. Cô bé vừa thấy flattered trước lời mời của Tùng, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự căng thẳng giữa Long và Tùng. Hơn nữa, lời nói của Long, dù là để từ chối Tùng hộ cô, nhưng cũng khiến cô bé thấy ấm lòng một cách lạ lùng. "À... ừm... cũng có thể là..." Linh lắp bắp, cô bé nhìn Long, rồi lại nhìn Tùng, không biết nên phản ứng thế nào cho phải. Cô bé chưa kịp xác nhận lời Long nói, nhưng cũng không muốn làm cậu ấy mất mặt.
Tùng nhếch mép cười, ánh mắt sắc sảo lướt qua Long rồi lại quay về phía Linh. "Ồ, vậy sao? Tiếc quá nhỉ. Nhưng nếu lịch học nhóm của các cậu có thay đổi, Linh cứ nhắn tin cho tớ nhé. Tớ sẽ đợi." Hắn nói, giọng điệu vẫn đầy tự tin. Hắn thậm chí còn đưa tay ra, khẽ đặt lên vai Linh một cách thân mật, nhưng ngay lập tức rút về khi Long liếc nhìn hắn bằng ánh mắt đầy cảnh cáo. Cái chạm nhẹ ấy như một lời khẳng định quyền sở hữu, một sự thách thức ngầm.
Hùng, thấy không khí bắt đầu căng thẳng, vội vàng lên tiếng phá tan sự im lặng. "Ê Tùng, dạo này cậu có tập bóng rổ không? Hay chiều nay ra sân làm vài ván? Bọn tớ đang muốn tìm đối thủ đây này!" Hùng cố gắng chuyển hướng cuộc trò chuyện, khuôn mặt bầu bĩnh của cậu ta lộ rõ vẻ lo lắng cho Long và Linh.
Tùng chỉ cười, ánh mắt vẫn như dính chặt vào Linh. "Hôm khác đi Hùng. Hôm nay tớ có việc bận rồi." Hắn nói, rồi quay sang Linh, "Vậy nhé Linh, cứ suy nghĩ rồi báo tớ sau." Sau đó, hắn vẫy tay chào cả nhóm một cách tự mãn rồi quay lưng bước đi, để lại một bầu không khí nặng nề phía sau.
Long vẫn đứng đó, siết chặt chai nước trong tay. Cảm giác khó chịu, ghen tuông cứ thế dâng trào. Cậu ấy biết Tùng đang cố tình khiêu khích mình, cố tình chen vào giữa cậu ấy và Linh. Nhưng cậu ấy cũng không thể làm gì quá đáng giữa sân trường, dưới bao nhiêu ánh mắt tò mò của bạn bè. Linh cúi đầu nhìn xuống đất, đôi má vẫn còn ửng hồng. Cô bé cảm nhận được sự tức giận đang bùng lên từ Long, và cũng cảm thấy một áp lực khó tả đè nặng lên mình. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, có vẻ như một cơn sóng lớn hơn đang chuẩn bị ập đến, đe dọa cuốn trôi tất cả những rung động trong trẻo này.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên bầu trời Hạ Long. Những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ trên những dãy núi đá vôi hùng vĩ, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp. Tuy nhiên, ở cổng trường THPT Ánh Dương, không khí lại hoàn toàn khác. Tiếng xe cộ qua lại tấp nập trên đường, tiếng còi xe inh ỏi xen lẫn tiếng học sinh tan học ồn ào, chen chúc nhau. Mùi khói bụi xe cộ hòa quyện với mùi đồ ăn vặt hấp dẫn từ các quán vỉa hè, tạo nên một sự hỗn độn đặc trưng của giờ tan tầm.
Long và Linh đang cùng nhau ra về. Cậu ấy đi bên cạnh cô bé, vai họ gần như chạm vào nhau. Sau những căng thẳng ở sân trường, giờ đây, Long cố gắng tạo ra một không gian yên bình cho cả hai. Cậu ấy khẽ hỏi Linh về bài kiểm tra sắp tới, về cuốn sách cô bé đang đọc dở. Linh cũng vui vẻ đáp lời, giọng nói trong trẻo của cô bé xua đi chút mệt mỏi sau một ngày học tập. Long cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng khi được đi bên Linh, được nghe cô bé kể chuyện. Cậu ấy thầm mong khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi.
Nhưng rồi, ngay trước cổng trường, khi họ đang chuẩn bị bước ra, một bóng người cao lớn đột ngột chặn lại. Nguyễn Trọng Tùng. Hắn đứng đó, gương mặt hiện rõ sự quyết đoán, không có chút gì là ngẫu nhiên cả. Hắn đã chờ sẵn. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần jeans, trông bảnh bao và đầy tự tin.
"Linh," Tùng cất tiếng, giọng nói ngọt ngào nhưng dứt khoát, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Linh, hoàn toàn bỏ qua sự hiện diện của Long. "Tối mai tớ muốn mời cậu đi xem bộ phim mà cậu thích, 'Mây Lang Thang' ra rạp mới chiếu đó. Tớ đã đặt vé rồi, hai vé ở vị trí đẹp nhất. Cậu đi cùng tớ nhé?" Hắn chìa ra hai tấm vé xem phim màu đỏ thắm, như một lời khẳng định cho sự chuẩn bị kỹ lưỡng của mình.
Long khẽ nhíu mày. Sự kiềm chế của cậu ấy đã đạt đến giới hạn. Cậu ấy không thể đứng yên nhìn Tùng công khai mời Linh đi chơi, đặc biệt là sau những gì đã xảy ra trong phòng thí nghiệm. Long bước lên một bước, chắn nhẹ giữa Linh và Tùng, gần như che khuất hoàn toàn thân hình nhỏ nhắn của Linh. Ánh mắt hổ phách của cậu ấy nhìn thẳng vào Tùng, lạnh băng như băng giá mùa đông Hạ Long.
"Tùng, Linh có hẹn với gia đình rồi," Long nói, giọng cậu ấy trầm thấp, mỗi chữ như được nén lại. "Cậu ấy không đi được."
Linh giật mình. Cô bé đứng giữa hai người, cảm thấy áp lực nặng nề đè lên vai. Trái tim cô bé đập thình thịch trong lồng ngực, không biết nên phản ứng thế nào. Long đang cố gắng bảo vệ cô bé, nhưng lời nói của Long lại có vẻ hơi đường đột, và cô bé cũng không muốn làm Tùng khó xử. "Tớ... tớ..." Linh lắp bắp, không thành lời. Cô bé liếc nhìn Long, ánh mắt cậu ấy như một lời nhắc nhở, một sự khẳng định vô hình về mối quan hệ của họ.
Tùng nhướng mày, nở một nụ cười đầy thách thức. Ánh mắt hắn sắc lẹm, đối chọi trực tiếp với ánh mắt lạnh lùng của Long. "Ồ, vậy sao? Linh chưa nói gì mà. Hay là để Linh tự quyết định?" Hắn nói, giọng điệu có chút mỉa mai, như muốn đẩy Linh vào thế khó. Hắn biết rõ Long đang ghen, và hắn muốn Long phải thừa nhận điều đó, phải thể hiện ra bên ngoài.
Trong khoảnh khắc đó, Long không thể kiềm chế thêm được nữa. Cậu ấy khẽ nắm nhẹ cổ tay Linh, kéo cô bé lại gần mình hơn, một cử chỉ mang tính chiếm hữu rõ ràng. Ánh mắt cậu ấy quét qua Tùng một lần nữa, đầy cảnh cáo. Cậu ấy muốn nói cho Tùng biết rằng Linh là của cậu ấy, và không ai được phép chạm vào cô bé.
Linh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Long truyền sang cổ tay mình. Cô bé ngẩng đầu nhìn Long, rồi lại nhìn Tùng. Cô bé thấy rõ sự đối đầu ngầm giữa hai chàng trai. Cả hai đều có vẻ ngoài điển trai, tài giỏi, nhưng lại là hai thái cực hoàn toàn đối lập. Một người lạnh lùng, trầm tĩnh, nhưng luôn âm thầm bảo vệ; một người tự tin, chủ động, nhưng lại mang theo sự thách thức.
Cô bé biết, Tùng đang cố gắng tạo ra một sự lựa chọn, một sự đối đầu. Và cô bé, đang đứng giữa cuộc chiến của hai người. Sự bối rối và áp lực khiến Linh muốn bỏ chạy. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại trở thành nơi chứng kiến những căng thẳng đầu tiên. Cô bé không biết phải nói gì, phải làm gì. Trái tim cô bé đập mạnh đến nỗi tưởng chừng như có thể nhảy ra khỏi lồng ngực. Long ở bên cạnh cô bé, hơi thở ấm áp của cậu ấy phả vào tóc cô. Cậu ấy đang bảo vệ cô. Nhưng liệu cô bé có đủ dũng khí để đối mặt với tất cả những điều này, để khẳng định tình cảm của mình, hay sẽ chọn cách trốn tránh? Câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ, lơ lửng trong không khí hoàng hôn đang dần tắt. Cô bé biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến, và cô bé không thể đứng ngoài cuộc được nữa.