Trong không gian yên tĩnh của phòng y tế, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn trên tường và tiếng thở dịu nhẹ của hai người trẻ. Ánh nắng chiều đã ngả vàng, hắt qua khung cửa sổ nhỏ, trải một dải lụa ấm áp lên nền gạch men trắng. Mùi cồn sát trùng thoảng nhẹ trong không khí, hòa lẫn với mùi bông băng mới và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa nhỏ trên bàn y tá. Căn phòng, vốn dĩ luôn mang một vẻ lạnh lẽo, giờ đây lại được bao phủ bởi một sự ấm áp, tĩnh lặng đến lạ lùng, như thể thời gian cũng nán lại để chứng kiến khoảnh khắc này.
Long khẽ siết chặt bàn tay Linh. Hơi ấm từ lòng bàn tay cậu truyền sang, dịu dàng xua đi sự run rẩy còn vương vấn trong cô. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe, vẫn còn ngấn nước của cô, đôi mắt ấy như chứa đựng cả một đại dương cảm xúc hỗn độn: sự lo lắng, nỗi sợ hãi, và cả một điều gì đó mà cậu chưa thể gọi tên nhưng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc. Cậu biết cô bé đang sợ hãi, sợ hãi cho cậu, sợ hãi cho chính mình, sợ hãi trước những rung động vừa được hé mở một cách đột ngột và dữ dội. Trong đầu cậu, những hình ảnh về vụ tai nạn vẫn còn quay cuồng: ngọn lửa bùng lên, tiếng chai lọ đổ vỡ, và gương mặt hoảng loạn của Linh. Bản năng đã mách bảo cậu phải hành động, không một chút do dự, không một chút tính toán. Giờ đây, nhìn cô bé ngồi cạnh mình, tựa nhẹ vào vai, Long cảm thấy một sự mãn nguyện lạ lùng, một cảm giác bình yên sâu sắc mà cậu chưa từng trải qua. Nhưng đi kèm với nó là sự bối rối, một sự bối rối ngọt ngào, khi cậu nhận ra tình cảm của mình dành cho Linh đã vượt xa những gì cậu từng nghĩ. Nó không còn là một rung động mơ hồ, một sự quý mến đơn thuần. Nó là một sự gắn kết mạnh mẽ, một khao khát được che chở, được bảo vệ.
“Vết bỏng nhẹ thôi, nhưng cũng may là kịp thời,” cô y tá Vũ Thị Hà, với giọng nói hiền lành và đôi mắt kính tinh anh, khẽ mỉm cười khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Cô vừa thoa thuốc mỡ lên vết bỏng và băng bó cẩn thận cho Long. “Lần sau các em phải cẩn thận hơn nhé, đặc biệt là trong phòng thí nghiệm. Hóa chất không phải là trò đùa đâu.” Cô Hà không nói thêm gì về khoảnh khắc Long lao ra, cô chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, một nụ cười kín đáo nở trên môi. Cô đã chứng kiến bao nhiêu mối tình học trò, bao nhiêu khoảnh khắc bồng bột nhưng chân thành của tuổi trẻ. Cô biết, có những điều không cần phải nói ra bằng lời.
Long khẽ quay sang nhìn Linh, giọng cậu ấy trầm ấm, dịu dàng, như thể sợ làm tan đi không khí mong manh đang bao trùm cả hai. “Tớ không sao đâu. Cậu… không cần lo lắng.” Cậu dùng bàn tay lành lặn còn lại, khẽ chạm nhẹ vào tay cô bé đang đặt trên đùi. Hơi ấm từ lòng bàn tay cậu truyền sang, làm Linh giật mình rụt nhẹ, nhưng rồi lại không rời đi. Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn ướt nhoè, nhìn cậu với một vẻ trách móc xen lẫn biết ơn.
“Cậu… cậu không cần phải… liều như vậy vì tớ,” Linh thì thầm, giọng nói như nghẹn lại. Nước mắt lại chực trào ra. Cô bé cảm thấy tội lỗi, cảm thấy mình là nguyên nhân khiến Long bị thương. Cảnh tượng cậu ấy lao ra, che chắn cho cô bé, đã in sâu vào tâm trí cô, trở thành một vết khắc không thể phai mờ. Trong khoảnh khắc đó, cô bé chỉ cảm nhận được nỗi sợ hãi tột độ khi nghĩ đến việc Long có thể gặp nguy hiểm nghiêm trọng. Nó không chỉ là nỗi sợ mất đi một người bạn, mà là nỗi sợ mất đi một phần quan trọng của chính mình, một nỗi sợ hãi mà cô bé chưa từng trải qua trước đây.
Long, với ánh mắt hổ phách sâu thẳm, nhìn thẳng vào Linh. Ánh mắt ấy không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà tràn ngập sự dịu dàng và kiên định. Cậu khẽ siết nhẹ bàn tay cô bé, như một lời khẳng định không lời. “Tớ không thể để cậu gặp nguy hiểm.” Giọng cậu ấy trầm khẽ nhưng dứt khoát, như thể đó là một chân lý hiển nhiên, một điều mà cậu không cần phải suy nghĩ. Không có bất kỳ sự hối tiếc hay phàn nàn nào trong lời nói của cậu, chỉ có sự chân thành và một ý chí bảo vệ mạnh mẽ đến mức khiến trái tim Linh đập thình thịch. Lời nói của Long không chỉ trấn an cô bé mà còn khẳng định một điều: dù có chuyện gì xảy ra, cậu ấy sẽ luôn ở đó để bảo vệ cô bé.
Cả hai chìm vào im lặng, cảm nhận sự ấm áp từ cái chạm tay, từ ánh mắt giao nhau. Trong không gian nhỏ bé của phòng y tế, thế giới dường như thu lại, chỉ còn Long và Linh, cùng những cảm xúc mãnh liệt đang trào dâng. Long cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn ôm lấy Linh, muốn trấn an cô bé rằng mọi chuyện sẽ ổn, rằng cậu sẽ luôn ở bên cạnh cô. Nhưng một phần lý trí của cậu lại ngăn cản, nhắc nhở cậu về những ranh giới, về sự bối rối có thể đến nếu cậu làm vậy. Cậu chỉ biết nắm chặt tay cô bé hơn, như thể muốn truyền hết sự kiên định và ấm áp của mình sang cho cô.
Về phần Linh, cô bé cảm thấy như có một dòng điện chạy qua người khi Long siết chặt tay cô. Hơi ấm từ bàn tay cậu ấy lan tỏa, xoa dịu những lo lắng còn sót lại. Nỗi sợ hãi đã giảm đi, nhường chỗ cho một cảm giác bình yên và an toàn lạ kỳ. Cô bé ngước nhìn Long, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của cậu, và trong khoảnh khắc đó, cô bé nhận ra rằng, Long không chỉ là người hùng của cô bé trong vụ tai nạn vừa rồi, mà cậu ấy còn là một điểm tựa vững chắc, một bến đỗ bình yên giữa những con sóng lớn của tuổi trẻ. Cô bé cảm thấy một sự tin tưởng tuyệt đối vào cậu ấy, một tình cảm không thể chối bỏ. Nó không còn đơn thuần là tình bạn, nó đã lớn hơn, sâu sắc hơn rất nhiều. Nhưng cô bé lại không biết gọi tên nó là gì. Một sự bối rối ngọt ngào, xen lẫn chút ngại ngùng, len lỏi vào trái tim cô.
Cô y tá Hà, sau khi hoàn tất việc dặn dò, khẽ ho nhẹ, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. “Thôi được rồi, vết thương cũng không nặng, hai em có thể về lớp được rồi. Nhớ là Long phải hạn chế vận động cánh tay trong vài ngày tới nhé. Và Linh, em nhớ nhắc bạn uống thuốc đúng giờ.” Cô mỉm cười hiền hậu, ánh mắt lướt qua cả hai, như thể thấu hiểu mọi điều.
Long và Linh khẽ gật đầu. Khi họ đứng dậy, bàn tay Long vẫn vô thức nắm lấy tay Linh thêm một chút, trước khi cậu ấy buông ra một cách miễn cưỡng. Linh cũng cảm thấy một sự hẫng hụt nhẹ khi hơi ấm rời đi. Cả hai vẫn giữ một khoảng cách nhất định khi bước ra khỏi phòng y tế, nhưng ánh mắt của họ vẫn thỉnh thoảng chạm nhau, trao đổi những điều mà lời nói không thể diễn tả hết. Long cảm thấy một sự thôi thúc muốn nói điều gì đó, một lời hứa, một lời khẳng định, nhưng cậu lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Còn Linh, cô bé chỉ muốn thời gian ngừng lại, để cô bé có thể tiếp tục đắm chìm trong cảm giác an toàn và được che chở ấy. Nhưng tuổi học trò, đâu có khoảnh khắc nào ngừng lại mãi mãi. Họ biết, ngay khi bước ra khỏi cánh cửa này, thế giới bên ngoài sẽ lại ập đến, và những cảm xúc vừa được bộc lộ sẽ phải đối mặt với muôn vàn ánh mắt dò xét, muôn vàn lời thì thầm.
***
Tiếng chuông báo hết giờ giải lao vang lên dồn dập, xé tan bầu không khí yên ắng nơi hành lang. Lớp học 10A1 đột nhiên trở nên ồn ào và náo nhiệt. Tiếng bàn ghế xê dịch, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng cười khúc khích của đám con gái, tiếng đùa giỡn của lũ con trai, tất cả tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của giờ ra chơi cuối cùng trong ngày. Nắng chiều đã dịu hơn, hắt qua khung cửa sổ lớn, trải một tấm thảm vàng nhạt lên nền gạch men. Mùi phấn bảng, mùi giấy vở mới và cả mùi mồ hôi thoang thoảng của tuổi học trò hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị rất riêng của trường Ánh Dương.
Long và Linh bước vào lớp, cánh tay Long vẫn còn băng bó, và Linh vẫn còn giữ vẻ mặt hơi xanh xao. Cả hai đều cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng ngay lập tức, mọi ánh mắt trong lớp đều đổ dồn về phía họ. Tiếng ồn ào nhỏ dần, rồi im bặt. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian, chỉ còn tiếng xì xào nhỏ như ong vỡ tổ bắt đầu nổi lên. Long, với vẻ ngoài lạnh lùng thường thấy, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng vành tai cậu ấy lại ửng hồng. Cậu biết, mọi chuyện vừa xảy ra trong phòng thí nghiệm không thể nào giấu được. Cậu liếc nhìn Linh, thấy cô bé đang cúi gằm mặt, tóc xõa xuống che đi một phần khuôn mặt, bước đi nhanh hơn một chút, như thể muốn hòa vào không khí mà biến mất. Cậu cảm thấy một sự khó chịu nho nhỏ trước những ánh mắt tò mò và những lời thì thầm đang hướng về phía cô bé.
Ngay khi họ vừa đặt chân vào ngưỡng cửa, Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và nụ cười toe toét thường trực, đã nhanh nhảu đứng phắt dậy, vỗ tay cái bốp. “Long ‘đại hiệp’ đã về! Cánh tay anh hùng có đau lắm không? Mà Linh ‘mỹ nhân’ trả ơn gì cho anh hùng chưa vậy?” Hùng nói oang oang, giọng điệu trêu chọc rõ rệt, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ tò mò, và một chút quan tâm thực sự. Cậu ta biết Long không thích bị chú ý, nhưng cũng không thể cưỡng lại sự phấn khích trước "drama" vừa xảy ra.
Vũ Thanh Lan, cô nàng cá tính với mái tóc ngắn ngang vai, lập tức huých tay Hùng một cái. “Thôi đi Hùng! Cậu cứ làm quá lên. Long, Linh, hai cậu có sao không? Mà… có chuyện gì giữa hai cậu vậy? Tớ nghe bảo Long lao ra đỡ cho Linh á? Thật hả?” Lan luôn thẳng thắn và không ngại đi thẳng vào vấn đề. Cô nàng nhìn Long với ánh mắt đầy vẻ dò xét, rồi lại quay sang Linh, như muốn tìm kiếm câu trả lời chính xác.
Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân của Linh, với mái tóc dài tết gọn gàng và đôi mắt kính sáng thông minh, lập tức kéo tay Linh về phía mình. Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy lo lắng. “Linh à, cậu không sao chứ? Cậu ấy có bị thương nặng lắm không? Tớ nghe bảo là bỏng… Long, cậu có đau lắm không? Cậu ấy liều quá!” Mai không quan tâm đến những lời trêu chọc hay đồn đoán, cô chỉ thực sự lo lắng cho hai người bạn của mình. Cô cảm nhận được sự bối rối và ngại ngùng của Linh, và muốn che chở cho cô bé khỏi những ánh mắt tò mò.
Long khẽ hắng giọng, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể, dù tai cậu đã nóng bừng. “Không có gì đâu, chỉ là tai nạn nhỏ thôi. Mọi người cứ làm quá lên.” Cậu nói với giọng trầm, cố gắng tỏ ra thản nhiên, nhưng ánh mắt lại vô thức liếc về phía Linh, thấy cô bé đang cúi gằm mặt, má ửng hồng. Cậu muốn bảo vệ cô bé khỏi những ánh mắt tò mò này, muốn xua đi sự bối rối đang bao trùm lấy cô.
Linh, giọng nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu, gần như thì thầm. “Tớ… tớ không sao. Long cũng ổn rồi.” Cô bé không dám ngẩng đầu lên, cảm giác như mọi cặp mắt trong lớp đều đang soi mói vào mình. Những lời trêu chọc của Hùng, sự thẳng thắn của Lan, và cả ánh mắt lo lắng của Mai đều khiến cô bé cảm thấy vô cùng ngượng ngùng. Cô bé cảm thấy như mọi điều thầm kín nhất trong lòng mình vừa bị phơi bày ra trước ánh sáng.
Phía cuối lớp, nhóm Loan, Hà, Vy – những “trung tâm thông tin” của lớp – đã nhanh chóng tụm lại, ánh mắt láo liên nhìn về phía Long và Linh, những lời thì thầm như những con sóng ngầm đang len lỏi khắp lớp. Phan Thị Loan, với mái tóc nhuộm highlight, khẽ huých tay Nguyễn Thị Hà. “Thấy chưa, tớ đã bảo rồi mà. Có mùi gì đó giữa hai đứa này. Tớ cá là hơn cả bạn bè đấy.” Hà, cô nàng gầy gò với vẻ mặt tinh ranh, gật gù đồng tình. “Chắc chắn rồi. Từ cái hồi vụ Tùng đến giờ, hai đứa nó cứ dính nhau như sam. Giờ lại còn ‘anh hùng cứu mỹ nhân’ nữa chứ. Sắp có biến lớn rồi đây.” Đỗ Thị Vy, cô nàng tròn trịa thích ăn vặt, khúc khích cười, “Thôi đừng đồn nữa, để xem Long ‘cool ngầu’ lần này phản ứng thế nào.”
Tuấn Anh, lớp trưởng, với vẻ ngoài thư sinh, cũng khẽ đẩy gọng kính, quan sát Long và Linh với một chút tò mò. Cậu ấy biết Long là người ít bộc lộ cảm xúc, nhưng hành động vừa rồi của Long thì quá rõ ràng. Trần Quang, chàng mọt sách luôn cắm mặt vào sách, cũng không tránh khỏi sự chú ý, ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua, rồi lại vội vã quay lại với những con chữ.
Không khí trong lớp trở nên căng như dây đàn. Cô giáo Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm, vừa bước vào lớp và nhận ra ngay sự khác thường. Cô đặt cặp sách lên bàn, ánh mắt lướt qua một lượt, rồi dừng lại ở Long và Linh. Cô đã được cô y tá Hà thông báo qua điện thoại, nhưng cô cũng không ngờ rằng mọi chuyện lại gây chú ý đến vậy. “Trật tự! Các em chuẩn bị vào tiết học. Chuyện gì mà ồn ào thế?” Giọng cô Lan Anh vang lên, cố gắng ổn định trật tự.
Mặc dù cô giáo đã vào, nhưng những lời thì thầm vẫn không dứt hẳn. Long và Linh ngồi vào chỗ của mình, cách nhau một dãy bàn. Cả hai đều tránh né ánh mắt của nhau, nhưng lại vô thức liếc nhìn đối phương. Long cảm thấy một sự khó chịu dâng lên trong lòng. Cậu không thích sự chú ý, càng không muốn Linh phải đối mặt với những lời đồn thổi vô căn cứ. Nhưng đồng thời, trong sâu thẳm, cậu lại cảm thấy một sự mãn nguyện nhỏ nhoi khi mọi người nhận ra sự đặc biệt trong mối quan hệ của cậu và Linh. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc muốn đứng lên, tuyên bố điều gì đó, nhưng rồi lại kiềm chế bản thân.
Về phần Linh, cô bé cảm thấy má mình cứ nóng bừng lên. Cô bé vờ cúi xuống lật sách, nhưng không tài nào tập trung được. Tim cô bé vẫn đập thình thịch, không chỉ vì vụ tai nạn mà còn vì những ánh mắt, những lời nói của bạn bè. Cô bé vừa muốn biến mất, vừa muốn được Long bảo vệ khỏi tất cả những điều này. Cảm giác bối rối, ngượng ngùng, nhưng cũng có một sự ngọt ngào khó tả đang lớn dần trong lòng cô bé. Cô bé biết, từ khoảnh khắc Long lao ra che chắn cho mình, mối quan hệ giữa hai người đã không còn như trước nữa. Nó đã chuyển sang một giai đoạn mới, một giai đoạn mà cả hai đều chưa biết phải đối mặt như thế nào.
***
Tối cùng ngày, căn hộ tập thể cũ của Ngọc Linh chìm trong tiếng sinh hoạt quen thuộc của khu dân cư. Tiếng TV vọng từ nhà hàng xóm, tiếng nồi niêu xoong chảo lách cách, tiếng trẻ con nô đùa dưới sân chung cư, và cả tiếng rao hàng của những người bán rong từ xa vọng lại. Mùi thức ăn từ các nhà bếp lân cận len lỏi qua khe cửa sổ, hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những dãy nhà cũ kỹ. Trong căn phòng nhỏ của mình, Linh nằm trên giường, không tài nào chợp mắt được. Dù đã tắm rửa sạch sẽ, nhưng dường như mùi cồn sát trùng và mùi thuốc mỡ vẫn còn vương vấn đâu đó trong ký ức của cô.
Cô bé xoay người, vùi mặt vào chiếc gối mềm mại, cố gắng xua đi những hình ảnh và âm thanh cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Đầu tiên là ngọn lửa bùng lên, tiếng thủy tinh vỡ, và gương mặt hoảng loạn của chính cô. Rồi đến hình ảnh Long lao ra, không chút do dự, bờ vai rộng lớn ấy che chắn cho cô khỏi mọi nguy hiểm. Ánh mắt kiên định của cậu ấy trong phòng thí nghiệm, lời nói trầm ấm: “Tớ không thể để cậu gặp nguy hiểm.” Cái nắm tay dịu dàng, ấm áp. Và sau đó là cả một buổi chiều đầy sóng gió: những lời trêu chọc ồn ào của Hùng, ánh mắt sắc sảo của Lan, sự lo lắng chân thành của Mai, và cả những lời thì thầm không ngớt của Loan, Hà, Vy.
Tất cả những điều đó cứ xoáy sâu trong tâm trí Linh, tạo thành một cơn lốc cảm xúc hỗn độn. Cô bé không thể hiểu nổi mình đang cảm thấy gì. Lòng biết ơn? Chắc chắn rồi. Nỗi sợ hãi đã qua? Vẫn còn vương vấn. Sự xấu hổ? Đầy rẫy. Nhưng trên hết, là một cảm giác bối rối, một sự rung động mạnh mẽ không thể chối bỏ, một sự thôi thúc muốn gần gũi Long, muốn hiểu Long hơn nữa. Cô bé tự hỏi: “Cậu ấy đã không ngần ngại… vì mình. Điều đó có ý nghĩa gì? Mình có nên… mình có được phép cảm thấy thế này không? Ai đó làm ơn cho mình biết đây là gì đi…”
Linh lăn qua lăn lại trên giường, tiếng lụa ga trải giường sột soạt trong đêm tĩnh mịch. Cô bé ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, nơi một con thạch sùng đang chậm rãi bò qua. Trong bóng tối, đôi mắt cô bé mở to, phản chiếu những vì sao lấp lánh qua khung cửa sổ. Cô bé nhớ lại ánh mắt của Long khi cậu ấy nhìn cô bé trong phòng y tế. Không còn sự lạnh lùng, không còn sự bối rối, chỉ có sự chân thành, sự bảo vệ và một điều gì đó sâu sắc, gần gũi đến lạ. Cái nắm tay của cậu ấy, tưởng chừng chỉ là một cử chỉ an ủi, nhưng lại truyền cho cô bé một sức mạnh vô hình, một cảm giác được yêu thương và chở che.
“Có phải là… tình yêu không?” Linh thì thầm, giọng nói nhỏ xíu đến mức chỉ cô bé mới nghe thấy. Câu hỏi ấy như một làn sóng, đánh úp lấy cô bé, khiến trái tim cô đập loạn xạ. Cô bé chưa từng cảm nhận được điều gì mạnh mẽ và rõ ràng đến thế. Những rung động vu vơ trước đây giờ đã biến thành một cảm xúc mãnh liệt, một sự nhận thức rõ ràng về tầm quan trọng của Long trong cuộc đời mình. Cô bé không thể tưởng tượng được cuộc sống nếu thiếu đi cậu ấy. Nỗi sợ hãi khi Long gặp nguy hiểm đã bóc trần sự thật đó một cách trần trụi.
Linh với tay lên đầu giường, lần tìm cuốn sổ tay “Ước mơ tuổi 17” của mình. Cuốn sổ với bìa da màu xanh lam, đã cùng cô bé trải qua bao nhiêu tâm sự thầm kín, bao nhiêu ước mơ và hoài bão. Cô bé lật dở những trang giấy trắng tinh, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên bề mặt mịn màng. Cô bé muốn viết, muốn ghi lại tất cả những cảm xúc đang bùng nổ trong lòng mình. Nhưng từng câu, từng chữ cứ mắc kẹt trong cổ họng, không tài nào tuôn ra được. Những cảm xúc này quá lớn, quá hỗn độn, quá mới mẻ, đến mức ngôn từ cũng trở nên bất lực. Cô bé không biết phải bắt đầu từ đâu, phải diễn tả như thế nào về sự bối rối ngọt ngào, về nỗi sợ hãi và niềm hạnh phúc đan xen này.
“Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời…” Cô bé khẽ thì thầm cụm từ quen thuộc, nhưng hôm nay, nó lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Thành phố biển này, với những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, với những ánh hoàng hôn rực rỡ, đã chứng kiến bao nhiêu khoảnh khắc của cô bé và Long. Từ những buổi học nhóm, những trận bóng, đến trận mưa bất chợt dưới mái hiên, và giờ là vụ tai nạn trong phòng thí nghiệm. Mỗi khoảnh khắc đều là một hạt mầm, gieo xuống mảnh đất tâm hồn cô bé, để rồi nảy nở thành một tình cảm sâu sắc không thể gọi tên.
Linh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi chút lạnh lẽo của đêm khuya. Cô bé biết, mình đang đứng trước một ngưỡng cửa mới, một chương mới trong câu chuyện thanh xuân rực rỡ của mình. Một chương mà ở đó, Long không chỉ là một người bạn, một người hùng, mà còn là một điều gì đó hơn thế, một điều mà cô bé vừa khao khát khám phá, vừa sợ hãi phải đối mặt. Sự chú ý của bạn bè, những lời đồn thổi, tất cả sẽ là thử thách. Nhưng cô bé tin rằng, dù cho con đường phía trước có khó khăn đến mấy, cô bé cũng sẽ không đơn độc. Long sẽ ở đó. Và cô bé, cũng sẽ ở đó, vì Long. Trong khoảnh khắc đó, Linh biết rằng, dù chưa thể gọi tên, trái tim cô bé đã thuộc về Long, không thể nào chối bỏ được nữa. Cô bé sẽ phải đối mặt với tình cảm này, dù nó có bối rối, có ngượng ngùng đến đâu đi chăng nữa.