Chương 61: Lời Thú Nhận Thầm Lặng Giữa Hành Lang
Cái chạm tay nhẹ nhàng của Long, hơi ấm từ bàn tay cậu ấy, chính là lời hứa thầm lặng dưới ánh nắng chiều tà, rằng dù có chuyện gì xảy ra, cậu ấy sẽ luôn ở bên cạnh cô bé. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã trở thành nhân chứng cho một tình yêu chớm nở, đầy bối rối nhưng cũng vô cùng ngọt ngào. Cô bé khẽ siết chặt cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17" trong tay, cảm nhận những con sóng tình yêu đang vỗ về trái tim mình, và biết rằng, đây chính là khởi đầu cho một hành trình đầy ý nghĩa, một hành trình mà cô bé sẵn sàng đối mặt cùng Long.
Long nhìn theo bóng nhóm Loan, Hà, Vy khuất dần sau dãy nhà học, sự căng thẳng trên gương mặt cậu mới dần tan biến. Cậu thở ra một hơi dài, nặng nề. Linh vẫn đứng đó, cánh tay khẽ siết chặt lấy cổ tay Long, như thể sợ cậu ấy sẽ biến mất. Gò má cô bé vẫn còn ửng đỏ, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ ngại ngùng nhưng cũng ẩn chứa một niềm tin vững chắc. Cậu ấy không nói gì, chỉ đưa ánh mắt dịu dàng nhìn xuống mái tóc đen óng ả của cô bé, nơi cậu vừa chạm vào. Mùi hương dịu nhẹ từ tóc Linh vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay Long, khiến tim cậu bất giác đập nhanh hơn một nhịp.
Long cúi xuống, giọng nói trầm ấm nhưng nhỏ hơn bình thường: "Cậu không sao chứ?"
Linh khẽ lắc đầu, vẫn không dám nhìn thẳng vào Long. "Tớ... tớ không sao. Cảm ơn cậu." Lời cảm ơn lí nhí như gió thoảng, nhưng đủ để Long cảm nhận được sự chân thành. Cô bé thực sự cảm kích. Trong lòng Linh, một cảm giác ấm áp lan tỏa. Long đã bảo vệ cô, một lần nữa. Không phải bằng lời nói hoa mỹ, mà bằng hành động dứt khoát, đầy nam tính. Cái cách cậu ấy bước đến, ánh mắt sắc lẹm, giọng nói lạnh lùng, tất cả đều khiến Linh cảm thấy được che chở. Nhưng chính vì thế mà cô bé càng thêm bối rối. Cô bé không muốn Long vì mình mà gây chuyện, nhưng cũng không thể phủ nhận cảm giác được bảo vệ ấy thật sự rất ngọt ngào. Long đứng đó, cao lớn và vững chãi, như một bức tường thành kiên cố chắn gió cho cô.
"Thôi, tớ về đây." Linh khẽ nói, buông tay Long ra, định quay người bước đi. Cô bé sợ ở lại thêm một chút nữa, trái tim sẽ không chịu nổi nhịp đập cuồng loạn này.
"Khoan đã!" Long bất ngờ nắm lấy cổ tay Linh, giữ cô bé lại. Lực tay không quá mạnh, nhưng đủ để Linh không thể kháng cự. Cậu ấy cúi người xuống một chút, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt Linh. "Cậu... có muốn ở lại tập bóng với tớ một lúc không?"
Linh ngước lên, ánh mắt ngỡ ngàng. "Tập bóng... với cậu?"
Long gãi đầu, vẻ mặt hiếm hoi lộ ra chút bối rối. "Ừm... tớ thấy cậu hình như cũng thích bóng rổ mà. Thỉnh thoảng vẫn thấy cậu xem tớ tập."
Linh cảm thấy gò má mình lại nóng bừng lên. Cô bé không ngờ Long lại tinh ý đến vậy. Cô bé vẫn hay lén lút đứng xem cậu ấy tập, những cú ném bóng dứt khoát, những pha đi bóng điêu luyện luôn khiến cô bé không thể rời mắt. Nhưng bị Long phát hiện thì lại là chuyện khác.
"Tớ... tớ không biết chơi." Linh lắp bắp, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Long mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi ấy khiến trái tim Linh như ngừng đập. "Không sao. Tớ dạy cậu." Cậu ấy buông tay Linh ra, cúi xuống nhặt quả bóng rổ. "Nào."
Linh đứng đó, phân vân. Lý trí bảo cô bé nên về, tránh xa những lời đồn, tránh xa sự bối rối này. Nhưng trái tim lại thôi thúc cô bé ở lại, thêm một chút thôi, để được ở gần Long. Cuối cùng, trái tim đã thắng.
Cô bé khẽ gật đầu. "Được rồi..."
Long bắt đầu hướng dẫn Linh cách cầm bóng, cách ném rổ cơ bản. Cậu ấy đứng phía sau Linh, hai tay chạm nhẹ vào vai cô bé, rồi vòng qua nắm lấy tay Linh, điều chỉnh tư thế. Hơi thở ấm áp của Long phả vào gáy Linh, khiến toàn thân cô bé run rẩy. Linh cố gắng tập trung vào quả bóng, nhưng tâm trí lại hoàn toàn bị Long chiếm giữ. Mỗi khi Long cúi xuống sửa động tác cho cô bé, mùi hương nam tính đặc trưng của cậu ấy lại vờn quanh, khiến Linh càng thêm ngượng ngùng. Cô bé cảm thấy như có một dòng điện nhỏ chạy dọc sống lưng mỗi khi Long chạm vào.
"Thả lỏng tay ra một chút, Linh." Giọng Long trầm ấm vang lên bên tai cô bé. "Đúng rồi. Ném nhẹ nhàng thôi."
Linh làm theo lời Long, quả bóng bật nảy trên vành rổ rồi rơi xuống.
"Không sao, lại lần nữa." Long kiên nhẫn.
Thời gian trôi qua thật nhanh. Dưới ánh nắng chiều vàng óng, trên sân bóng rổ xanh đỏ, hai cái bóng đổ dài hòa vào nhau. Tiếng bóng nảy, tiếng Long hướng dẫn, tiếng Linh cười khúc khích khi ném trượt, tất cả tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Long không còn vẻ lạnh lùng như thường ngày, cậu ấy trở nên dịu dàng và kiên nhẫn một cách bất ngờ. Linh cũng quên đi mọi ngại ngùng, vui vẻ chạy theo quả bóng, đôi khi còn trêu chọc Long. Cả hai dường như quên mất những lời đồn, quên mất áp lực từ bên ngoài. Chỉ còn Long và Linh, trong thế giới nhỏ bé của riêng họ.
Bỗng nhiên, một tiếng cười vang lên. "Ối dào, Long 'của' chúng ta dạo này có vẻ mất tập trung nhỉ? Hay là nhớ ai đó mà ném bóng trượt lia lịa thế này?"
Long và Linh giật mình quay lại. Phan Việt Hùng đang đứng ở hàng rào lưới, cười toe toét. Đi cùng cậu ấy còn có Thảo Mai và Thanh Lan.
"Hùng!" Long khẽ gằn giọng, khuôn mặt hơi ửng đỏ.
Hùng mặc kệ, vẫn tiếp tục trêu chọc. "Đấy đấy, nhìn kìa, mặt đỏ hết cả lên rồi! Có gì mà phải giấu tụi này chứ?" Cậu ấy nháy mắt tinh quái với Linh. "Cậu Linh thấy Long nhà tớ thế nào? Có tiềm năng làm bạn trai không?"
Linh ngượng chín mặt, vội cúi gằm xuống. "Hùng, cậu nói gì vậy chứ!"
Thảo Mai, với vẻ mặt tinh tế, khẽ đẩy Hùng. "Thôi đi Hùng, đừng trêu các bạn nữa." Cô ấy quay sang Linh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy quan tâm. "Cậu cứ trốn mãi thế sao, Linh? Cậu biết là trốn không giải quyết được vấn đề gì đâu."
Thanh Lan thì vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lướt qua Long và Linh, rồi dừng lại ở một góc khuất. "Cẩn thận đấy, có người đang nhìn đấy."
Long và Linh theo ánh mắt của Lan, thấy Tùng đang đứng từ xa, ánh mắt sắc lẹm lướt qua cả hai, rồi cậu ta quay lưng đi thẳng. Long khẽ cau mày, còn Linh thì lại cảm thấy một cảm giác bất an len lỏi trong lòng.
"Thôi, tớ phải về rồi." Linh vội vã nói, không muốn ở lại thêm chút nào nữa. Cô bé sợ ánh mắt của Tùng, sợ những lời đồn thổi sẽ lại bùng lên mạnh mẽ hơn.
Long nhìn Linh, hiểu được sự lo lắng của cô bé. "Tớ đưa cậu về."
Linh định từ chối, nhưng Long đã kiên quyết cầm lấy cặp sách của cô bé. "Đi thôi." Cậu ấy không nói thêm lời nào, chỉ bước đi trước, Linh đành lẳng lặng đi theo sau. Hùng, Mai, Lan nhìn theo hai người, khẽ trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý.
***
Mấy ngày sau, mọi chuyện dường như lắng xuống một chút, nhưng những ánh mắt tò mò và lời thì thầm vẫn không ngừng đeo bám Long và Linh. Cả hai cố gắng hành động như bình thường, nhưng sự ngại ngùng và bối rối thì không thể che giấu. Dường như có một sợi dây vô hình đã được thắt chặt giữa họ sau buổi chiều hôm đó trên sân bóng.
Một buổi chiều muộn, khi thư viện trường Ánh Dương đã bắt đầu vắng người, chỉ còn lác đác vài học sinh cuối cấp đang vùi đầu vào sách vở. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn bàn tỏa ra, khiến không gian thêm phần ấm cúng và tĩnh lặng. Mùi giấy sách cũ cùng với hương thơm nhẹ từ mấy chậu cây xanh đặt ở góc phòng tạo nên một bầu không khí dễ chịu, giúp người ta dễ dàng tập trung.
Long đang ngồi ở một bàn gần cửa sổ, giả vờ đọc một cuốn sách toán cao cấp, nhưng tâm trí cậu hoàn toàn không yên. Ánh mắt cậu hết nhìn ra ngoài cửa sổ nơi bầu trời đang dần chuyển màu, lại nhìn vào cuốn sách mà không đọng lại chữ nào. Tay cậu mân mê cây bút chì khắc tên, ngón cái xoa nhẹ lên những đường nét gỗ thô ráp, đôi lúc khẽ day day gọng kính. Cậu đang cố gắng xua đi hình ảnh của Linh, của cái chạm tay hôm trước, của nụ cười ngượng nghịu của cô bé, nhưng mọi thứ cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu. Cậu không biết phải đối mặt với Linh như thế nào, không biết phải nói gì về những lời đồn. Một mặt, cậu muốn bảo vệ cô bé, muốn dập tắt những lời nói ác ý đó. Mặt khác, cậu cũng không thể chối bỏ cảm xúc đang lớn dần trong lòng mình.
Long khẽ thở dài, định gấp cuốn sách lại thì một âm thanh nhỏ khiến cậu giật mình. "Cộp!"
Một cuốn sách dày cộp, có vẻ là tiểu thuyết cổ điển, bất ngờ rơi xuống từ kệ sách cao gần đó. Long theo phản xạ quay đầu lại. Và rồi, ánh mắt cậu chạm phải một đôi mắt to tròn, long lanh đang nhìn cậu đầy bối rối.
Là Linh. Cô bé đang đứng gần kệ sách, tay khẽ đặt lên một cuốn sách khác, có vẻ như vừa định lấy xuống. Trên tay cô bé, Long thấy cuốn sổ tay quen thuộc "Ước mơ tuổi 17" được kẹp chặt. Mái tóc dài đen óng ả của cô bé buông xõa, che đi một phần gò má đang ửng hồng. Chiếc áo đồng phục trắng tinh cùng chiếc váy kẻ caro xanh khiến cô bé trông thật trong sáng và đáng yêu.
Long và Linh cùng cúi xuống, cùng lúc vươn tay ra nhặt cuốn sách vừa rơi.
"Cạch!" Hai bàn tay vô tình chạm nhẹ vào nhau.
Cả hai đều rụt tay lại như điện giật, cảm giác tê dại lan truyền khắp cơ thể. Một luồng điện nhỏ nhưng mạnh mẽ chạy dọc từ đầu ngón tay Long lên đến tận cánh tay, khiến tim cậu đập mạnh hơn bao giờ hết. Linh cũng vậy, cảm giác ấm nóng từ bàn tay Long khiến cô bé rụt rè, gò má lại càng thêm đỏ bừng.
"Tớ... xin lỗi." Linh lắp bắp, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.
"Không sao." Long vội vàng nói, giọng hơi khàn. Cậu nhặt cuốn sách lên, đặt lại vào đúng vị trí trên kệ. Rồi cậu quay sang nhìn Linh, ánh mắt có chút né tránh. Cậu ấy không biết nên bắt đầu như thế nào.
"Cậu... cũng ở đây à, Long?" Linh cố gắng phá vỡ sự im lặng ngượng ngùng, giọng nói vẫn rất nhỏ và ngập ngừng.
Long khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt vẫn chưa dám nhìn thẳng vào Linh. "Ừm... tớ... đang tìm tài liệu." Cậu ấy chỉ vào cuốn sách toán trên bàn, dù rõ ràng là cậu chẳng đọc gì cả. "Tớ... đang ôn bài."
Linh gật đầu nhẹ, không nói gì thêm. Cô bé cũng cảm thấy sự bối rối của Long. Không gian lại chìm vào sự im lặng, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng lật sách khẽ khàng từ những bàn học xa xa. Tim Linh đập thình thịch, cảm giác như nó muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô bé muốn nói điều gì đó, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Những lời đồn, hành động bảo vệ của Long, và cả những rung động khó hiểu trong lòng cô bé, tất cả đang quẩn quanh trong tâm trí.
Cuối cùng, Linh lấy hết can đảm, khẽ nhấp môi. "À... về mấy chuyện... lời đồn ấy... cậu có nghe không?" Giọng cô bé nhỏ dần, như thể sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh của thư viện.
Long khựng lại. Cậu ấy quay đầu nhìn Linh, ánh mắt phức tạp. Có sự lo lắng, có sự bối rối, và cả một chút... giận dữ. Giận dữ vì những lời đồn đó đã khiến Linh phải khó xử, khiến cô bé phải chịu đựng những ánh mắt tò mò.
"Tớ có nghe." Long trả lời, giọng nói trầm hơn bình thường. Cậu ấy không muốn nói dối.
"Vậy... cậu nghĩ sao?" Linh hỏi tiếp, giọng nói còn nhỏ hơn nữa, gần như chỉ là tiếng thì thầm. Cô bé vẫn nhìn xuống cuốn sổ tay trong tay, không dám ngẩng lên nhìn Long. Cô bé sợ, sợ rằng Long sẽ phủ nhận tất cả, sợ rằng những cảm xúc trong lòng cô bé chỉ là đơn phương. Nhưng cô bé cũng khao khát được nghe Long nói ra, dù là bất cứ điều gì. Dù sao thì, cô bé cũng muốn đối mặt.
Long im lặng. Cậu ấy không biết phải trả lời như thế nào. Phủ nhận? Điều đó sẽ làm tổn thương Linh, và cũng là phủ nhận chính cảm xúc của cậu. Thừa nhận? Cậu chưa sẵn sàng, chưa biết phải làm gì với lời thừa nhận đó. Cậu chỉ biết, cậu không muốn Linh buồn.
"Tớ... tớ không muốn cậu phải bận tâm vì những chuyện đó." Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói có chút gượng gạo. Cậu ấy vẫn không nhìn thẳng vào Linh. "Những lời đồn thì vẫn chỉ là lời đồn thôi."
Linh khẽ nhấp môi, cảm thấy hơi thất vọng. Long vẫn không nói rõ ràng. Nhưng rồi, cô bé lại tự trấn an mình. Có lẽ, cậu ấy cũng bối rối như cô bé. Hoặc có lẽ, cậu ấy đang cố gắng bảo vệ cô bé theo cách riêng của mình.
"Tớ hiểu rồi..." Linh nói khẽ, trong lòng vẫn còn đầy những thắc mắc. Cô bé cảm thấy mình nên rời đi. Sự căng thẳng trong không khí quá lớn, khiến cô bé không thể thở nổi.
***
Khi đồng hồ thư viện điểm bảy giờ tối, báo hiệu giờ đóng cửa, Long và Linh bất đắc dĩ phải cùng nhau rời đi. Cả hai vẫn giữ khoảng cách nhất định, bước đi trên hành lang vắng ngắt của trường Ánh Dương. Ánh đèn tuýp vàng yếu ớt hắt xuống sàn gạch men lạnh lẽo, tạo nên những bóng đổ dài, xiêu vẹo. Bên ngoài, trời đã nhá nhem tối, gió thổi vi vu qua những tán cây bàng, mang theo một chút hơi se lạnh của buổi tối đầu đông. Mùi phấn bảng còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ của những bức tường cũ kỹ.
Hai người bước đi trong im lặng, mỗi người một tâm tư riêng. Long cảm thấy nặng trĩu. Cậu ấy biết mình đã không trả lời thẳng thắn câu hỏi của Linh trong thư viện, và điều đó khiến cậu áy náy. Nhưng cậu thực sự không biết phải nói gì. Cậu đã quen với việc giữ mọi thứ cho riêng mình, quen với việc giấu kín cảm xúc. Giờ đây, khi mọi thứ đang dần lộ rõ, cậu lại cảm thấy lúng túng hơn bao giờ hết. Cậu sợ làm Linh tổn thương, sợ phá vỡ đi sự bình yên của mối quan hệ hiện tại.
Linh đi bên cạnh Long, trái tim vẫn đập thình thịch. Cô bé vẫn còn vương vấn câu trả lời lấp lửng của Long. "Những lời đồn thì vẫn chỉ là lời đồn thôi." Câu nói đó khiến cô bé vừa nhẹ nhõm, lại vừa hụt hẫng. Nhẹ nhõm vì Long không phủ nhận một cách gay gắt, nhưng hụt hẫng vì cậu ấy cũng không hề khẳng định điều gì. Cô bé mong chờ một lời nói rõ ràng hơn, một tín hiệu cụ thể hơn từ cậu. Liệu Long có thực sự có tình cảm với cô bé không? Hay tất cả chỉ là sự hiểu lầm từ phía cô bé và những người xung quanh?
Linh dừng lại đột ngột. Long, đang đi phía trước, cũng dừng lại theo, quay đầu nhìn cô bé với ánh mắt khó hiểu. Ánh mắt Long vẫn là vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng sâu trong đó, Linh nhận ra sự quan tâm và lo lắng.
"Long này..." Linh khẽ lên tiếng, giọng nói có chút run rẩy nhưng đầy kiên quyết. Cô bé hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí để nói ra điều mình muốn. "Hôm trước... cậu... sao lại làm thế?"
Long cau mày, không hiểu ý Linh. "Làm gì cơ?"
"Cậu... cậu bảo vệ tớ trước Loan, Hà, Vy ấy..." Linh cụp mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào Long. "Cậu... cậu không cần phải làm vậy đâu. Tớ... tớ không muốn cậu vì tớ mà gây chuyện."
Long im lặng một lúc, rồi khẽ quay lưng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ hành lang. Ánh đèn đường vừa bật sáng hắt vào, in bóng cậu trên tường. Cậu ấy không nói gì, chỉ đứng đó, như đang suy nghĩ điều gì đó rất sâu xa. Linh cảm thấy tim mình thắt lại. Liệu Long có hối hận vì hành động đó không? Liệu cậu ấy có thấy phiền phức vì cô bé không?
Sau một lúc im lặng đến nghẹt thở, Long từ từ quay nửa người lại, ánh mắt trầm tĩnh nhìn thẳng vào Linh. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, Linh thấy sự dịu dàng, sự kiên định, và cả một chút bối rối.
"Tớ... tớ không thích họ nói về cậu như vậy." Giọng Long trầm thấp, hơi gằn nhẹ, nhưng không hề có sự tức giận, chỉ có sự quan tâm chân thành. "Tớ không muốn cậu phải nghe những lời không hay đó."
Nghe Long nói vậy, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng Linh. Cậu ấy thật sự quan tâm đến cô bé. Nhưng cô bé vẫn muốn một câu trả lời rõ ràng hơn.
"Vậy... còn những lời đồn... có phải là...?" Linh ngập ngừng, câu hỏi cuối cùng như mắc nghẹn ở cổ họng. Cô bé muốn hỏi "có phải là thật không?", nhưng lại không dám nói ra.
Long nhìn Linh, ánh mắt cậu ấy bỗng trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Cậu ấy bước đến gần Linh một bước, khoảng cách giữa hai người dường như được rút ngắn lại. Gió se lạnh từ bên ngoài lùa vào, khiến vài sợi tóc của Linh bay nhẹ.
Cậu ấy đưa tay lên, khẽ chạm vào mái tóc mềm mại của Linh, xoa nhẹ nhàng như cách cậu đã làm trên sân bóng hôm trước. Cái chạm tay ấy, dù thoáng qua, lại chứa đựng bao nhiêu là sự dịu dàng và che chở.
Long khẽ nở một nụ cười, nụ cười hiếm hoi và ấm áp như ánh nắng ban mai. Nụ cười ấy khiến trái tim Linh như muốn tan chảy. "Linh à... tớ không biết phải nói sao... nhưng... tớ không muốn cậu buồn vì những chuyện đó." Long nhìn sâu vào mắt Linh, ánh mắt đầy chân thành. "Cậu... không cần phải lo lắng."
Câu nói của Long tuy không trực tiếp khẳng định hay phủ nhận bất cứ điều gì, nhưng cái cách cậu ấy nói, cái ánh mắt dịu dàng, và cái chạm tay đầy quan tâm đó, tất cả như một lời thừa nhận thầm lặng. Nó không phải là một lời tỏ tình hoa mỹ, nhưng đối với Linh, nó còn quý giá hơn thế. Long đã không trốn tránh. Cậu ấy đã đối mặt, và bằng cách riêng của mình, cậu ấy đã cho cô bé thấy rằng cô bé không đơn độc.
Linh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Long, cảm giác như một dòng điện chạy khắp cơ thể. Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt ngập nước nhìn vào ánh mắt của Long. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, cô bé thấy sự bảo vệ, sự quan tâm, và cả những cảm xúc mà cô bé đã cảm nhận được đêm ở Hạ Long. Những lời đồn, những ánh mắt tò mò, sự bối rối và ngại ngùng, tất cả như tan biến trước cái chạm nhẹ nhàng ấy. Long không cần nói ra, nhưng hành động của cậu ấy đã nói lên tất cả. Nó như một lời khẳng định thầm lặng, một lời cam kết không lời.
Linh khẽ nín thở, rồi thì thầm một tiếng. "Tớ... tớ hiểu rồi."
Thật vậy, cô bé đã hiểu. Dù không có một lời tỏ tình nào được nói ra, nhưng khoảnh khắc này, dưới ánh đèn hành lang mờ ảo, giữa sự im lặng của ngôi trường về đêm, một lời thừa nhận ngầm đã được trao. Sự bối rối và những câu trả lời úp mở lại vô tình kéo họ lại gần nhau hơn, như một lời khẳng định về một thứ tình cảm đã vượt qua ranh giới tình bạn. Ánh mắt hai người giao nhau, đầy cảm xúc và sự hiểu ngầm. Long khẽ siết nhẹ bàn tay trên tóc Linh, như một lời hứa, một lời cam kết không lời.
Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang bắt đầu cất lên khúc ca đẹp nhất của nó, dù còn đầy bối rối và thử thách. Linh biết, những lời đồn này sẽ còn tiếp diễn, sẽ còn gây ra nhiều khó khăn. Có thể Tùng vẫn đang theo dõi, và cậu ta sẽ không bỏ qua cơ hội để xen vào, gây ra rắc rối cho Long và Linh trong các chương tới. Nhưng cô bé cũng biết, cô bé không đơn độc. Bên cạnh cô bé là Long, người con trai mà cô bé đang dành trọn trái tim mình, người con trai đã chứng tỏ sự quan tâm và bảo vệ cô bé bằng những hành động chân thành nhất. Cái chạm tay nhẹ nhàng của Long, hơi ấm từ bàn tay cậu ấy, chính là lời hứa thầm lặng dưới ánh đèn hành lang, rằng dù có chuyện gì xảy ra, cậu ấy sẽ luôn ở bên cạnh cô bé. Và nhóm bạn thân của họ, Hùng, Mai, Lan, sẽ tiếp tục là những người đồng hành, chứng kiến và ủng hộ cho câu chuyện tình yêu chớm nở này. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã trở thành nhân chứng cho một tình yêu đầy bối rối nhưng cũng vô cùng ngọt ngào, một tình yêu đang dần tìm thấy con đường của riêng mình.